Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 830: Ánh Sáng Từ Thế Giới Khác: Đụng Độ Đầu Tiên

Ánh trăng non treo mình trên đỉnh núi, đổ thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống con đường mòn lổn nhổn sỏi đá, uốn lượn quanh co qua rìa Thôn Làng Sơn Cước. Một ngày dài đã khép lại, trả lại cho chốn biên thùy nghèo khó sự bình yên thường nhật. Từ xa, có thể nghe thấy tiếng trẻ con í ới gọi nhau về nhà, hòa lẫn với tiếng gà gáy thưa thớt từ những mái tranh thấp lè tè, và tiếng chó sủa văng vẳng vọng lại từ những căn nhà gỗ đơn sơ ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Khói bếp vấn vít bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thức ăn đạm bạc, mùi khói gỗ ấm nồng và cả mùi đất ẩm đặc trưng sau một ngày nắng oi ả, tạo nên một bức tranh bình dị đến nao lòng.

Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang bước đi trên con đường ấy, bóng họ đổ dài trước mặt dưới ánh trăng. Khác v��i thường ngày, họ không mặc áo giáp hay vác theo binh khí. Lâm Dịch trong bộ y phục thô sơ, vá víu, màu chàm đã bạc phếch, trông không khác gì một thiếu niên nông dân bình thường. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ trầm tư và sắc bén, không ngừng quét khắp bốn phía, như một con đại bàng đang tìm kiếm con mồi ẩn mình trong bóng tối. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, bước đi nặng nề hơn một chút, mái tóc đen bù xù và khuôn mặt chất phác, có vết sẹo nhỏ trên má, tạo nên vẻ chân chất của một người lao động quen thuộc với nắng gió. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ sốt ruột không che giấu được. Cả ba đang bí mật đi kiểm tra một khu vực mà dân làng đồn đại là có mạch nước ngầm mới phát hiện, cách thôn không xa, ẩn sâu trong lòng Linh Thú Sơn Mạch.

"Đại ca, đêm nay yên tĩnh lạ." Vương Đại Trụ khẽ thều thào, giọng nói to thường ngày giờ được kìm nén xuống mức thấp nhất, nhưng vẫn mang chút cục cằn cố hữu. "Chẳng lẽ có ai đó đã tới trước chúng ta sao?"

Lâm Dịch không đáp lời ngay, ánh mắt hắn dán chặt vào một vệt hằn trên nền đất. Trong đầu hắn, những lời của Lão Hồ về linh khí vẫn còn văng vẳng. “Nơi nào linh khí dồi dào, cây cỏ tươi tốt lạ thường, chim thú cũng thông minh hơn.” Hắn đã nghe về cái "Suối Nguồn Tinh Lực" này từ mấy tuần trước, từ những câu chuyện phiếm của dân làng. Họ kể rằng, cây cỏ quanh đó xanh tốt một cách kỳ lạ, nước suối trong vắt như ngọc, uống vào thấy sảng khoái, dường như có thể xua tan mệt mỏi. Lúc ấy, hắn chỉ nghĩ đó là một nguồn nước khoáng quý giá, có tiềm năng phát triển cho vùng đất đang đói nghèo này. Nhưng sau sự kiện "Người áo đen" và cuộc nói chuyện với Lão Hồ, mọi thứ đã thay đổi.

"Đúng vậy, Đại ca," Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn tiếp lời, đôi mắt sáng lanh lẹ quét qua mặt đất. "Ta thấy có dấu chân ngựa mới, không phải của quân ta. Hơn nữa, những dấu vết này... có vẻ như được tạo ra bởi nhiều người, và họ đã đi lại khá nhiều lần."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đưa tay ra hiệu cho hai người im lặng. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào một dấu vết. Bằng kinh nghiệm của một người hiện đại từng xem vô số phim trinh thám và tài liệu khoa học, hắn có thể ước lượng được thời gian và loại hình di chuyển. "Dấu chân còn mới, có lẽ chỉ cách đây vài canh giờ. Hơn nữa, địa hình này hiểm trở, ngựa không thể đi sâu được. Những dấu chân này... có vẻ như là của những người có võ công cao cường, di chuyển rất nhanh và nhẹ nhàng." Hắn suy luận, dựa trên những gì đã được chứng kiến trên chiến trường của "Người áo đen", nơi những kẻ sở hữu sức mạnh phi thường có thể vượt qua mọi chướng ngại vật một cách dễ dàng.

"Những tin đồn về linh khí dạo gần đây... không thể xem thường được," Lâm Dịch thầm nhủ trong lòng, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Suối nguồn này, với những đặc tính kỳ lạ của nó, rất có thể là nguyên nhân. Nếu nó thực sự là một nơi linh khí tụ tập, thì việc nó thu hút những kẻ có khả năng đặc biệt là điều tất yếu." Hắn nhớ lại những gì Lão Hồ đã kể về "bí thuật kỳ lạ" của các bang phái giang hồ, những kẻ có thể "khuấy đảo một vùng." Sự cảnh giác trong hắn dâng cao. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, hắn đang cố gắng giải mã một loại tri thức hoàn toàn mới, một loại tri thức thuộc về thế giới siêu nhiên mà hắn chưa từng tin là có thật.

Bầu không khí bình yên của thôn làng dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch và có chút rờn rợn của núi rừng về đêm. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và tiếng suối chảy khe khẽ từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với một thứ mùi hương thoang thoảng, rất khó tả, như mùi ozon sau cơn giông bão, hoặc mùi kim loại gỉ sét, nhưng lại có vẻ gì đó... tinh khiết hơn. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, cố gắng phân tích thứ mùi lạ này. Hắn chưa từng ngửi thấy nó trước đây, và một cách bản năng, hắn cảm thấy nó có liên quan đến những gì Lão Hồ đã mô tả: "linh khí tr���i đất."

Hắn ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ẩn nấp sâu hơn vào bụi cây rậm rạp bên đường. "Đi theo ta, cẩn thận từng bước chân," hắn khẽ thì thầm. "Không được gây ra bất cứ tiếng động nào." Hắn dẫn đầu, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo rừng, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự bất thường. Cổ Ngọc Phù trong túi áo hắn bỗng hơi ấm lên, một cảm giác rất nhẹ, nhưng đủ để Lâm Dịch nhận ra. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào nó, như một lời nhắc nhở rằng hắn không hoàn toàn đơn độc trong việc đối mặt với cái thế giới xa lạ này.

"Đại ca, chúng ta đang đi đâu vậy?" Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng run run. "Càng vào sâu, ta càng thấy rợn người."

Lâm Dịch không trả lời. Hắn chỉ siết chặt nắm tay, tiếp tục đi sâu hơn vào khu vực nghi vấn, nơi ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn dần trở nên rõ ràng hơn, như một ngọn hải đăng yếu ớt dẫn đường trong màn đêm thăm thẳm của một thế giới sắp sửa bùng nổ. Hắn biết, con đường phía trước đ��y rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn cảm thấy hoàn toàn lạc lõng. Ít nhất, hắn đã có một manh mối, một hướng đi. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng hắn sẽ không lùi bước, bởi sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, khái niệm sinh tồn đã mở rộng ra một chiều kích hoàn toàn mới.

***

Đêm khuya đã về, màn đêm đen đặc bao trùm Linh Thú Sơn Mạch, chỉ có ánh trăng lọt qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, ma mị. Không khí trong lành của núi rừng bỗng trở nên nóng lạnh thất thường, như thể có một luồng gió vô hình đang khuấy động mọi thứ xung quanh. Mùi ozon nồng nặc, pha lẫn chút lưu huỳnh nhẹ, càng lúc càng rõ ràng, khiến Lâm Dịch cảm thấy cổ họng khô khốc.

Ẩn mình trong bụi cây rậm rạp, sát bên một vách đá ẩm ướt, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nín thở, đôi mắt mở to nhìn về phía con suối nhỏ. Cảnh tượng trước mắt họ khiến ba người như hóa đá, nỗi kinh hoàng len lỏi vào từng tế bào.

Tại Suối Nguồn Tinh Lực, một nhóm người mặc trang phục kỳ lạ đang giao chiến ác li��t. Họ không phải là những binh lính thông thường, hay thậm chí là những cao thủ võ lâm mà Lâm Dịch từng biết. Các chiêu thức của họ không phải là võ công thuần túy, mà là những đòn đánh có thể làm nứt đá, bẻ gãy thân cây cổ thụ chỉ bằng một cú vung tay, và tạo ra những vầng sáng chói lòa tựa như pháo hoa nổ tung giữa không trung. Tiếng vũ khí va chạm chan chát không ngừng vang lên, nhưng điều đáng sợ hơn là những tiếng nổ "bùng!" "xoẹt!" liên tục, như thể không khí đang bị xé toạc, kèm theo tiếng gió rít gào đến nhức óc.

Một bên là những kẻ ăn mặc như đạo sĩ, người thì cầm kiếm, người thì vung trường đao, chiêu thức uyển chuyển nhưng đầy sát khí, mỗi nhát chém đều mang theo một luồng khí xanh lam hoặc đỏ rực. Bên còn lại là vài nhân ảnh áo đen, thân pháp nhanh nhẹn đến mức khó tin, tựa như những bóng ma lướt qua lướt lại giữa chiến trường, mỗi cú ra đòn đều tạo ra một vầng sáng u ám, đôi khi còn có tiếng gầm gừ xa xăm, kỳ dị vọng ra từ cơ thể họ, khiến người nghe lạnh sống lưng.

Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch bỗng rung lên bần bật, càng lúc càng mạnh mẽ, phát ra một ánh sáng xanh mờ nhạt, yếu ớt nhưng rõ ràng. Nó không chỉ tỏa nhiệt, mà còn như một bộ cảm biến, truyền thẳng vào tâm trí Lâm Dịch một dòng chảy thông tin hỗn loạn. Hắn có thể cảm nhận được dòng linh khí cuồn cuộn đang được vận dụng bởi những kẻ đang giao chiến, một năng lượng vô hình nhưng lại có sức phá hủy kinh khủng, vượt xa mọi thứ hắn từng biết. Cái cảm giác "linh khí" này rất giống với thứ hắn đã cảm nhận được từ tàn dư trên chiến trường của "Người áo đen," nhưng giờ đây nó mạnh mẽ hơn, sống động hơn gấp vạn lần.

"Đại ca... đó là cái gì vậy?" Vương Đại Trụ thều thào, giọng nói lạc hẳn đi vì sợ hãi, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào những vầng sáng chói lòa. "Ma quỷ sao? Hay là... là thần tiên hạ phàm?" Hắn chưa bao giờ chứng kiến điều gì kinh khủng như vậy. Thế giới quan chất phác của hắn đang bị phá vỡ một cách tàn nhẫn.

Trần Nhị Cẩu không nói nên lời, toàn thân run rẩy bần bật, hai hàm răng va vào nhau lập cập. "Sức mạnh như vậy... chúng ta không thể nào đối phó..." Cậu ta thì thầm, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn, cố gắng bám víu vào Lâm Dịch như một cọng rơm giữa dòng nước lũ.

Lâm Dịch không đáp lời. Toàn bộ tâm trí hắn đang tập trung vào cảnh tượng trước mắt. "Linh khí... đây là sức mạnh của linh khí!" Hắn thầm thốt lên trong đầu, giọng nói nội tâm đầy sự kinh ngạc pha lẫn một chút rùng mình. "Thứ mà Lão Tăng Viên Giác đã nhắc đến! Nó thực sự tồn tại, và nó mạnh hơn mình tưởng tượng gấp vạn lần!" Hắn từng nghĩ rằng "linh khí" có thể là một dạng năng lượng tự nhiên nào đó, một loại điện từ trường hay bức xạ chưa được khoa học hiện đại khám phá. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến đã vượt quá mọi giới hạn của khoa học. Đây không phải là vật lý, đây là siêu nhiên!

Giữa trận chiến hỗn loạn, một bóng người áo choàng đen, không thể nhìn rõ mặt, bỗng xuất hiện. Dáng người mảnh khảnh nhưng lại tỏa ra một khí thế áp đảo, lạnh lùng và cao ngạo, khiến những kẻ đang giao chiến phải dè chừng. Lâm Dịch nhận ra thân pháp nhanh nhẹn, linh hoạt đến mức khó tin ấy. Đó chính là Cung chủ Vô Ảnh Môn! Hắn từng đối mặt với người này một lần, và nhớ rõ khí tức bí ẩn cùng đôi mắt sắc lạnh ẩn sau lớp khăn lụa che mặt. Cung chủ không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến, mà chỉ đứng đó, quan sát, như một vị chúa tể đang xem xét những con kiến tranh giành.

Bất chợt, Cung chủ Vô Ảnh Môn khẽ động. Một luồng sáng đen quỷ dị thoát ra từ bàn tay y, nhanh như chớp, lao thẳng vào một thân cây cổ thụ gần chỗ Lâm Dịch ẩn nấp. "RẦM!" Một tiếng động kinh hoàng xé toạc màn đêm. Cây cổ thụ khổng lồ, thân cây đường kính phải đến hai vòng tay ôm, bỗng rung chuyển dữ dội, rồi đổ sập xuống, kéo theo hàng loạt cây bụi và đá vụn, suýt chút nữa đè trúng ba người. Lâm Dịch theo bản năng kéo mạnh Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lùi sâu hơn vào một hốc đá nhỏ, chỉ kịp né tránh trong gang tấc. Một luồng gió mạnh kèm theo bụi đất ập vào mặt, khiến họ phải nhắm chặt mắt.

Khi mở mắt ra, Lâm Dịch có cảm giác một ánh mắt lạnh lùng, sắc như dao của Cung ch��� Vô Ảnh Môn đã quét qua vị trí của mình. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cái nhìn đầy ẩn ý, rồi Cung chủ lại quay đi, tiếp tục quan sát trận chiến. Hắn không có vẻ gì là sẽ ra tay tiếp.

"Hắn biết chúng ta ở đây," Lâm Dịch thầm nghĩ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. "Hay là y chỉ tình cờ? Không, với khả năng của y, không có gì là tình cờ." Cổ Ngọc Phù trong tay hắn vẫn tỏa ánh sáng yếu ớt, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của nó, và có lẽ, cũng là một phần lý do khiến Cung chủ Vô Ảnh Môn phát hiện ra hắn.

Trận chiến tiếp tục diễn ra khốc liệt, nhưng sau đòn ra oai của Cung chủ Vô Ảnh Môn, dường như cả hai phe đều có vẻ dè chừng hơn. Lâm Dịch cảm thấy rõ ràng không khí xung quanh càng lúc càng trở nên hỗn loạn, lúc nóng lúc lạnh, như thể chính linh khí cũng đang bị xé nát bởi những đòn đánh này. Mùi ozon và lưu huỳnh càng thêm nồng nặc, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi máu tanh thoang thoảng từ phía chiến trường.

"Đây không phải là thế giới của mình nữa," Lâm Dịch tự nhủ, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. "Mọi thứ mình đã biết, mọi chiến lược, binh pháp, tri thức hiện đại... đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh này. Mình đang đối mặt với một mối đe dọa hoàn toàn mới, một mối đe dọa mà mình không có bất kỳ công cụ nào để đối phó." Nỗi lo sợ về sự an toàn của vùng đất này, của những người hắn yêu thương, trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Làm sao một phàm nhân như hắn có thể bảo vệ được họ khỏi những kẻ có thể hủy diệt cả một khu rừng chỉ bằng một chiêu? Nhưng ngay cả trong nỗi sợ hãi tột cùng đó, một tia lửa quyết tâm cũng bắt đầu bùng cháy trong đôi mắt Lâm Dịch. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải thích nghi. Hắn phải tìm hiểu.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng lối vào một hang động đá hẻo lánh, ẩm ướt và cô lập. Bên trong, một đống lửa nhỏ đang cháy leo lét, tỏa ra hơi ấm và mùi khói gỗ nhẹ nhàng, xua đi chút ẩm ướt và lạnh lẽo của hang sâu. Tiếng nước nhỏ giọt từ trên trần hang vọng xuống, tạo nên một âm thanh đều đặn, tịch mịch.

Lâm Dịch ngồi bên đống lửa, ánh mắt xa xăm, Cổ Ngọc Phù đặt trên lòng bàn tay. Vầng sáng xanh nhạt từ nó đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn là một hơi ấm mơ hồ, nhưng vẫn như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì hắn đã chứng kiến đêm qua. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng giờ đây mang vẻ trầm tư đến lạ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và cả một nỗi bàng hoàng sâu sắc.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, vẫn còn bàng hoàng, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. Họ không thể tin vào mắt mình, vào những gì họ đã chứng kiến. Thế giới của họ, một thế giới giản đơn chỉ có mùa màng, đấu đá quan trường và những cuộc chiến tranh giành đất đai giữa phàm nhân, đã sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một đêm.

"Mọi thứ chúng ta biết... đã không còn đúng nữa," Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo một nỗi chua chát khó tả. Hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong đó. "Những kẻ đó, thứ sức mạnh đó... không phải là thứ mà binh đao, mưu lược hay bất kỳ tri thức phàm tục nào có thể đối phó được."

Vương Đại Trụ nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Vậy... chúng ta phải làm gì đây, Đại ca? Làm sao chống lại được những kẻ như vậy?" Giọng hắn run rẩy, đầy sự tuyệt vọng. Câu hỏi của hắn cũng là câu hỏi của hàng vạn phàm nhân đang sống trong thế giới này, những người chưa từng biết đến sự tồn tại của linh khí hay tu hành.

Trần Nhị Cẩu chỉ biết nhìn Lâm Dịch, đôi mắt vẫn còn ngây ngô nhưng giờ đây lại tràn ngập sự lo lắng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu ta thốt lên, như một lời khẳng định về lòng trung thành tuyệt đối, dù cho thế giới có thay đổi đến đâu.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin hỗn loạn trong đầu. Tư duy logic và khoa học của hắn đang bị thử thách đến cực điểm. Hắn đã sống trong một thế giới mà mọi hiện tượng đều có thể được giải thích bằng khoa học, bằng những định luật vật lý rõ ràng. Nhưng giờ đây, hắn đang đứng trước một thứ sức mạnh vô hình, một loại năng lượng có thể bẻ cong thực tại, vượt quá mọi hiểu biết của hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng luôn tin vào điều đó. Nhưng tri thức nào? Tri thức về thế giới hiện đại? Hay tri thức về thế giới cổ đại này, nơi những truyền thuyết và thần thoại lại là sự thật?

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ trong lòng, một câu nói quen thuộc bỗng trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn từng nghĩ rằng sự bất công là do con người tạo ra, do quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra có một tầng lớp bất công khác, sâu xa hơn, đến từ bản chất của chính thế giới này. Sự chênh lệch giữa phàm nhân và những kẻ tu hành là một hố sâu thăm thẳm, không thể lấp đầy bằng bất cứ thứ gì hắn từng có.

Nỗi lo sợ về sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều, về những lãnh chúa tranh giành quyền lực, giờ đây lại trở nên nhỏ bé trước mối đe dọa từ thế giới tu hành. Những kẻ đó không quan tâm đ��n vương triều hay địa vị. Chúng chỉ quan tâm đến linh khí, đến những nguồn tài nguyên quý giá như Suối Nguồn Tinh Lực. Và vùng đất của hắn, với những đặc điểm kỳ lạ của nó, liệu có trở thành mục tiêu tiếp theo?

"Đây không còn là cuộc chiến của phàm nhân," Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt lộ vẻ kiên định, dù trong lòng đầy bất an. Hắn nhìn ra cửa hang, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá ẩm ướt. "Nếu muốn bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người mình yêu thương, mình phải tìm hiểu về thế giới tu hành, phải tìm cách để đối phó, dù là con đường nào đi chăng nữa."

Hắn đứng dậy, bước đến cửa hang, vươn tay hứng lấy những tia nắng ấm áp. Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời hứa hẹn, một lời gợi mở về tiềm năng chưa được khám phá. Cuộc đối đầu đêm qua đã mở ra một cánh cửa mới, một cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác, đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng đầy rẫy những bí ẩn cần được giải mã. Lâm Dịch biết rằng, hắn sẽ phải thay đổi hoàn toàn chiến lược, không còn chỉ giới hạn trong mưu lược phàm tục mà phải tìm cách đối phó với sức mạnh siêu nhiên.

Hắn sẽ không còn chờ đợi thông tin đến với mình một cách ngẫu nhiên. Hắn sẽ chủ động tìm kiếm. Lão Tăng Viên Giác, với những lời nói đầy ẩn ý về "ý nghĩa thực sự của cuộc sống" và "bình an nội tại", có lẽ là chìa khóa đầu tiên. Hoặc Cung chủ Vô Ảnh Môn, kẻ mạnh mẽ và bí ẩn đã nhận ra sự hiện diện của hắn đêm qua. Bất kể là ai, hắn sẽ tìm đến những người thật sự hiểu biết về linh khí và tu hành. Bởi lẽ, để sinh tồn trong thế giới mới này, tri thức về nó chính là vũ khí mạnh nhất. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình hoàn toàn mới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free