Lạc thế chi nhân - Chương 829: Dấu Vết Thần Tiên: Thu Thập Chứng Cứ
Ánh hoàng hôn tắt hẳn, nhưng ngọn đèn dầu trong căn phòng họp vẫn cháy sáng, soi rõ những gương mặt kiên nghị, căng thẳng. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy hiểm nguy. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng hơn cả, hắn có ý chí sinh tồn mãnh liệt cùng khát khao bảo vệ những người hắn trân trọng. Hắn vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở rằng hắn không đơn độc, rằng hắn vẫn còn một thứ gì đó để bám víu. "Đây mới chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn sự kiên cường dâng lên trong lòng. "Nhưng ta sẽ không gục ngã. Ta sẽ tìm cách. Bằng mọi giá. Và thế giới này, sẽ phải thấy rằng, ngay cả phàm nhân cũng có thể khiến thần ma phải kinh ngạc." Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong tâm trí, để giải mã những bí ẩn của một thế giới đang dần hé lộ những khía cạnh siêu nhiên của nó.
***
Bình minh đầu tiên sau đêm chiến trường hiện ra ảm đạm, nhuốm một màu xám xịt lên vùng đất tan hoang. Gió mang theo mùi cháy khét nồng nặc của gỗ, của đất đá bị nung chảy, và cả một mùi tanh nồng, gay mũi khó gọi tên, thứ mùi vương vấn từ những gì còn sót lại của sự sống đã bị hủy diệt. Lâm Dịch bước đi chậm rãi trên nền đất lởm chởm, nơi từng là những khu dân cư sầm uất, nay chỉ còn lại những đống đổ nát ngổn ngang. Từng bước chân hắn đặt xuống đều kèm theo tiếng ken két của gạch vỡ, tiếng lạo xạo của tro tàn. Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác, những kẽ hở của tường đá đổ nát, nghe như tiếng than khóc kéo dài của vùng đất.
Cùng đi với hắn là Tô Mẫn, nàng cẩn thận ghi chép mọi thứ vào cuốn sổ tay đã sờn cũ, đôi mắt sắc sảo của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi phía sau, gương mặt hằn rõ vẻ kinh hoàng lẫn mệt mỏi. Họ đang cố gắng giúp đỡ những người lính bị thương còn sót lại, những người may mắn sống sót nhưng lại mang trong mình những vết thương lòng khó chữa lành. Một vài người lính nằm co quắp trên cáng, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định, dường như tâm trí họ vẫn còn mắc kẹt trong cơn ác mộng vừa qua.
Lâm Dịch dừng lại trước một vết nứt sâu hoắm trên mặt đất. Vết nứt không giống như những vết nứt thông thường do động đất hay chấn động vật lý, mà nó cong một cách kỳ lạ, với những cạnh sắc như dao và một màu đen hun hút, như thể có thứ gì đó đã xé toạc không gian và thời gian. Hắn cúi xuống, chạm tay vào mép vết nứt, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo nhưng đồng thời cũng nóng rực một cách khó hiểu. Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn bỗng phát ra một ánh sáng mờ nhạt, run lên khe khẽ, hơi ấm từ ngọc tản ra, như đang phản ứng với thứ năng lượng vô hình nào đó.
"Đây không phải là chiến tranh của con người..." Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nói nội tâm của hắn trầm hẳn xuống, mang theo một chút hoài nghi, một chút bất lực. Kiến thức hiện đại của hắn, những định luật vật lý, những quy tắc khoa học mà hắn từng tin tưởng tuyệt đối, tất cả dường như đều trở nên vô dụng trước cảnh tượng này. "Nó là một thứ khác, một thứ mà mọi kiến thức của mình đều vô dụng." Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần đủ thông tin, đủ dữ liệu, hắn có thể phân tích và tìm ra lời giải cho mọi vấn đề. Nhưng đây, đây là một bức tranh hoàn toàn khác, một ngôn ngữ mà hắn chưa từng học qua.
Binh trưởng Triệu, với gương mặt sạm nắng và vẻ rắn rỏi thường ngày, giờ đây cũng không giấu nổi sự run rẩy trong giọng nói. Hắn tiến lại gần Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự sợ hãi xen lẫn ngưỡng mộ. "Chủ công, sức mạnh của tên áo đen đó... thật sự không phải phàm nhân có thể chống lại. Chúng tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy." Giọng hắn khản đặc, như thể vẫn còn bị ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến. Những người lính của Triệu binh trưởng, họ đã quen với máu lửa, với những trận chiến khốc liệt, nhưng sức mạnh phi phàm của "Người áo đen" đã vượt quá mọi giới hạn hiểu biết và khả năng chịu đựng của họ. Nó không phải là một chiến thuật, không phải là một loại vũ khí, mà là một sự hủy diệt tuyệt đối, không thể lý giải.
Một người lính bị thương nặng, băng bó sơ sài, nằm trên cáng gần đó, chợt thều thào, ánh mắt thất thần nhìn chằm chằm vào vết nứt. "Hắn... hắn như một con quỷ! Một luồng sáng, rồi tất cả... bốc hơi..." Lời hắn nói đứt quãng, nhưng đủ để vẽ nên một bức tranh kinh hoàng về sự kiện vừa qua. Đôi mắt hắn mở to, phản chiếu sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng, như thể linh hồn hắn đã bị tước đoạt một phần.
Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt quét qua từng gương mặt hoảng loạn của những người lính, rồi dừng lại trên vết nứt đen ngòm. Hắn biết, đây không còn là câu chuyện về binh pháp, về mưu kế, về những cuộc chiến giành đất đai, quyền lực như hắn vẫn thường đối mặt. Đây là sự can thiệp của một thế lực hoàn toàn mới, một thế lực nằm ngoài mọi tính toán của hắn. Cảm giác bất lực dâng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một ý chí kiên cường hơn. "Không thể để sự bất lực này kéo dài," hắn tự nhủ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, mình phải thích nghi. Phải hiểu."
Tô Mẫn đã ghi chép xong lời khai của binh trưởng và người lính bị thương. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn giữ được sự sắc sảo thường thấy. "Chủ công, những lời khai này... tất cả đều tương đồng. Dường như sức mạnh của kẻ đó không có hình thái cố định, nhưng sự hủy diệt mà nó mang lại thì quá rõ ràng." Nàng đưa cho Lâm Dịch cuốn sổ, trên đó là những nét chữ ngay ngắn mô tả chi tiết các vết tích lạ lùng trên chiến trường, cùng với những lời kể của các nhân chứng.
Vương Đại Trụ, dù vạm vỡ và dũng mãnh, nhưng giờ đây cũng chỉ biết cắn chặt môi, ánh mắt đầy bất an. "Đại ca, nếu những kẻ như vậy xuất hiện nhiều hơn, chúng ta làm sao mà chống đỡ nổi?" Giọng hắn trầm đục, lộ rõ sự lo sợ.
Trần Nhị Cẩu, thường ngày lanh lợi, giờ đây cũng chỉ im lặng, cúi đầu phụ giúp những người lính khác. Hắn vẫn tin tưởng Lâm Dịch, nhưng những gì tận mắt chứng kiến đã vượt quá khả năng tưởng tượng của hắn.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, về phía những ngọn núi mờ ảo phía chân trời, nơi có thể ẩn chứa vô vàn bí ẩn chưa được khám phá. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lại khẽ rung lên, ánh sáng mờ ảo của nó dường như đang cố gắng giao tiếp, truyền tải một thông điệp nào đó. Hắn biết, vật phẩm này, mà hắn vẫn luôn giữ bên mình như một món đồ cổ đặc biệt, giờ đây đã trở thành một công cụ không thể thiếu, một cầu nối duy nhất giúp hắn cảm nhận được sự tồn tại của thứ gọi là "linh khí." "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở bản thân một lần nữa, nhưng với một ý nghĩa hoàn toàn mới. Tri thức không chỉ là những gì hắn mang theo từ thế giới cũ, mà còn là những gì hắn phải học hỏi, phải khám phá từ thế giới này, một thế giới đang dần hé lộ những quy tắc hoàn toàn khác biệt. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với nó, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp.
***
Trong thư phòng của Lâm Dịch, bầu không khí nặng nề, căng thẳng và trầm lắng bao trùm, đối lập hoàn toàn với sự yên bình giả tạo của buổi hoàng hôn đang buông xuống. Mùi giấy mực, gỗ và ấm trà nóng thoang thoảng, len lỏi qua từng ngóc ngách, nhưng không đủ để xua đi cảm giác u ám. Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, vẽ nên m��t bức tranh hỗn mang trên vùng đất vừa trải qua trận chiến, như một vết thương lớn vẫn đang rỉ máu. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vù vù như tiếng thở dài của trời đất.
Lâm Dịch ngồi tại bàn làm việc, ánh mắt tập trung cao độ vào tấm bản đồ quân sự trải rộng trước mặt. Bên cạnh là những ghi chép vội vàng nhưng tỉ mỉ của Tô Mẫn, cùng với những bản vẽ phác thảo các vết tích kỳ lạ trên chiến trường. Hắn tổng hợp các lời khai, các bằng chứng vật lý, và cả những cảm nhận tinh vi từ Cổ Ngọc Phù. Tô Mẫn, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu đều có mặt, đứng xung quanh bàn, vẻ mặt nghiêm trọng không kém.
"Tất cả các lời khai đều có chung một điểm: một sức mạnh không thể giải thích bằng khoa học hay võ công thông thường." Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng sâu bên trong là cả một dòng chảy suy nghĩ miên man. Hắn đang cố gắng dùng tư duy logic của người hiện đại để xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc, những hiện tượng siêu nhiên mà hắn vừa chứng kiến. "Nó giống như một 'phép thuật' trong truyền thuyết. Hủy diệt, nhanh chóng, và không để lại dấu vết của bất kỳ kỹ năng chiến đấu nào."
Tô Mẫn gật đầu, đồng tình. Nàng đã kiểm tra kỹ lưỡng các vết tích, và dù không có khả năng cảm nhận linh khí như Cổ Ngọc Phù của Lâm Dịch, nhưng những dấu hiệu vật lý trên chiến trường là không thể chối cãi. "Nhưng đây là sự thật, thưa Chủ công. Những vết tích trên chiến trường không thể chối cãi. Chúng ta đang đối mặt với một thứ vượt xa tầm hiểu biết của thế gian này." Nàng nhấn mạnh, muốn Lâm Dịch và mọi người hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Lâm Dịch dùng ngón tay vuốt nhẹ lên Cổ Ngọc Phù đang đặt trên bàn. Viên ngọc vẫn tỏa ra hơi ấm nhẹ, như một điểm tựa vô hình trong mớ hỗn độn này. Hắn nhớ lại lời Lão Tăng Viên Giác đã từng nói trong một lần gặp gỡ trước đây, về "linh khí mỏng manh" của thế giới này, về sự cân bằng mong manh giữa các chiều không gian. "Linh khí mỏng manh... Lão Tăng Viên Giác đã nói về điều này. Có lẽ, đây là thời điểm nó bắt đầu bộc lộ rõ ràng hơn." Hắn thì thầm, không phải với mọi người mà là với chính bản thân hắn, như một cách để xác nhận sự thay đổi to lớn trong nhận thức của mình.
Hắn cầm lấy một cây bút lông, vẽ thêm các ký hiệu lạ trên tấm bản đồ, mô tả các điểm mà hắn cảm nhận được linh khí tập trung dày đặc nhất, những nơi mà sự hủy diệt diễn ra mạnh mẽ nhất. Chúng không theo một quy luật quân sự nào, không phải là những điểm yếu phòng thủ hay nơi dễ tấn công, mà dường như là những nơi "Người áo đen" đã phát huy tối đa sức mạnh của hắn.
"Chúng ta không thể tiếp tục chiến đấu với kẻ thù này bằng những phương pháp cũ," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định quét qua từng người. "Chúng ta cần tri thức mới. Tri thức về thứ sức mạnh này, về những kẻ sử dụng nó, và quan trọng nhất, về những điểm yếu của chúng." Hắn ra lệnh cho Trần Nhị Cẩu, người vốn lanh lợi và có nhiều mối quan hệ trong giang hồ. "Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy bắt đầu tìm kiếm sách cổ, những truyền thuyết, những thư tịch hoặc bất kỳ thông tin nào về 'tu hành' hay 'phép thuật' trong vùng. Hỏi han các thương nhân, các bang phái, những kẻ du hành. Bất cứ điều gì liên quan đến những hiện tượng kỳ lạ, những người có năng lực đặc biệt."
Trần Nhị Cẩu, dù còn bàng hoàng, nhưng vẫn nhanh chóng đáp lời. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn cúi người, vẻ mặt quyết tâm.
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch quay sang vị chỉ huy quân sự. "Ngươi hãy tăng cường cảnh giác không chỉ với quân địch thông thường mà còn với những cá nhân hoặc hiện tượng kỳ lạ. Bất kỳ ai xuất hiện với sức mạnh khác thường, hay những dấu hiệu bất thường trên chiến trường, phải báo cáo ngay lập tức. Chúng ta cần những báo cáo chi tiết nhất có thể." Triệu binh trưởng gật đầu, gương mặt vẫn còn chút hoang mang nhưng kỷ luật quân đội đã giúp hắn giữ vững sự bình tĩnh.
"Vương Đại Trụ, ngươi hãy tiếp tục củng cố phòng tuyến, nhưng hãy suy nghĩ về những công sự có khả năng chống chịu tốt hơn với sức công phá phi phàm. Ta biết điều đó khó, nhưng chúng ta phải thử." Lâm Dịch nhìn người bạn thân. "Đồng thời, ngươi hãy hỗ trợ Trần Nhị Cẩu, dùng tai mắt của mình để thu thập thông tin từ những người lính, từ dân chúng. Nhiều khi, những lời kể dân gian lại ẩn chứa những mảnh ghép quan trọng." Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, sự trung thành của hắn dành cho Lâm Dịch là không gì có thể lay chuyển.
Cuối cùng, Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, nàng là người thông minh nhất trong chúng ta. Nàng hãy tập trung vào việc phân tích tất cả những thông tin chúng ta thu thập được. Tìm kiếm những mối liên hệ, những quy luật, dù là nhỏ nhất. Đặc biệt là những ghi chép về Huyễn Thiên Tông, nếu có. Ta tin rằng, trong các thư tịch cổ, hoặc truyền thuyết dân gian, sẽ có những lời giải đáp." Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ quyết tâm. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên vai Lâm Dịch, và nàng sẽ làm hết sức mình để chia sẻ nó.
Lâm Dịch vuốt ve Cổ Ngọc Phù một lần nữa, cảm nhận hơi ấm vững chắc của nó. Hắn biết, đây là một cuộc chiến mới, một cuộc chiến của tri thức và sự thích nghi. Hắn không còn chỉ là một người đàn ông hiện đại xuyên không về thế giới cổ đại, mà hắn đang trở thành một người tiên phong, một người phải giải mã những bí ẩn của một thế giới đang dần hé lộ những khía cạnh siêu nhiên của nó. Dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy lo lắng, nhưng một tia hy vọng đã le lói. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Nhưng ta sẽ tìm cách để bảo vệ những người ta trân trọng, dù phải đối mặt với thần ma."
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi qua những tán cây, đổ bóng xuống con đường đất dẫn vào khu dân cư. Không khí se lạnh, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm. Sau cuộc họp căng thẳng, Lâm Dịch không về phủ ngay mà lặng lẽ đi đến một quán trà nhỏ quen thuộc. Đây là nơi Lão Hồ, người có kiến thức sâu rộng về lịch sử và truyền thuyết địa phương, thường ngồi nhâm nhi trà. Quán trà giờ này đã vắng khách, chỉ còn lại Lão Hồ ngồi đó, mái tóc bạc phơ được ánh trăng chiếu rọi càng thêm trắng xóa. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên một không khí yên bình tạm thời, đối lập hoàn toàn với những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng Lâm Dịch. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, tiếng chén trà chạm vào nhau khi Lão Hồ châm thêm nước, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, tĩnh tại.
Lâm Dịch kéo ghế ngồi xuống đối diện Lão Hồ, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ gọi một ấm trà nóng. Lão Hồ nheo đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch, dường như đã đoán được điều gì đó.
"Đêm khuya rồi, Lâm đại nhân còn có điều gì phiền lòng sao?" Lão Hồ khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, chậm rãi.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu lan tỏa trong khoang miệng. Hắn không trực tiếp hỏi về "tu hành" hay "linh khí", bởi hắn biết những khái niệm đó có thể quá xa lạ hoặc bị bóp méo trong truyền thuyết dân gian. Thay vào đó, hắn khéo léo gợi chuyện. "Lão Hồ, lão từng nghe về những người có thể... thay đổi trời đất, hay dùng sức mạnh kỳ lạ không? Những câu chuyện xưa cũ, những truyền thuyết mà người đời thường cho là hoang đường ấy?"
Lão Hồ đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi sáng những mái nhà cổ kính. "Ài, thế gian rộng lớn, chuyện kỳ lạ vốn nhiều. Người xưa thường kể, có những bậc chân nhân ẩn mình trong núi sâu, luyện đạo tu tiên. Họ không màng thế sự, không can dự vào tranh chấp phàm tục, nhưng nếu có kẻ phàm nhân nào động đến họ, hoặc đến vùng cấm của họ, thì khó lòng đối địch." Giọng Lão Hồ trầm bổng, như đang kể lại một câu chuyện cổ tích đã được truyền miệng qua nhiều đời. "Họ có thể ngự kiếm phi hành, hô phong hoán vũ, hoặc chỉ bằng một niệm mà khiến vạn vật tiêu tan. Những câu chuyện đó, thường được gọi là 'thần thoại', nhưng lại có những chi tiết rất sống động, như thể đã có người từng chứng kiến vậy."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời của Lão Hồ đều được hắn chắt lọc, phân tích. "Vậy lão có từng nghe về việc những người đó... sử dụng một loại năng lượng vô hình nào đó để thi triển sức mạnh không? Hay những dấu vết kỳ lạ mà họ để lại?" Hắn cố gắng gợi mở thêm, hy vọng Lão Hồ có thể cung cấp thêm những mảnh ghép cho bức tranh còn mơ hồ trong đầu hắn.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi nói. "Người xưa có câu, 'trời đất có linh khí, vạn vật đều do khí mà sinh.' Những bậc chân nhân đó, họ được cho là có thể cảm thụ và vận dụng linh khí trời đất. Có người kể rằng, nơi nào linh khí dồi dào, cây cỏ tươi tốt lạ thường, chim thú cũng thông minh hơn. Còn nơi nào linh khí bị khuấy động, thì trời đất biến sắc, cây cối khô héo, thậm chí đất đá cũng nứt nẻ kỳ lạ."
"Đất đá nứt nẻ kỳ lạ..." Lâm Dịch thầm nhắc lại, trong đầu hiện lên hình ảnh vết nứt sâu hoắm trên chiến trường ban sáng. Những lời của Lão Hồ, dù chỉ là truyền thuyết, lại khớp đến kỳ lạ với những gì hắn vừa chứng kiến. Tư duy logic và khoa học của hắn đang bị thách thức một cách mạnh mẽ. "Dù chỉ là truyền thuyết, nhưng những chi tiết này lại khớp với những gì mình vừa chứng kiến. Thế giới này không chỉ có khoa học và mưu lược..." Hắn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời cũng là sự kích thích của một nhà khoa học đứng trước một phát hiện vĩ đại.
"Mà này, Lâm đại nhân," Lão Hồ chợt nói, kéo Lâm Dịch trở về thực tại. "Không phải chỉ có những bậc chân nhân ẩn mình. Giữa thế gian này, cũng có những bang phái giang hồ, những môn phái ẩn dật, họ cũng có những bí thuật kỳ lạ. Tuy không đạt đến mức hô phong hoán vũ như các bậc chân nhân, nhưng cũng đủ để khuấy đảo một vùng, khiến phàm nhân khó lòng đối phó."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn nhớ đến Cung chủ Vô Ảnh Môn, một nhân vật bí ẩn mà hắn từng tiếp xúc. Vô Ảnh Môn, với những kỹ năng quỷ dị và khả năng thu thập thông tin đáng sợ, có lẽ cũng thuộc vào loại "bí thuật kỳ lạ" mà Lão Hồ nhắc đến. Hoặc Lão Tăng Viên Giác, với những lời nói đầy ẩn ý về linh khí và sự cân bằng.
Hắn uống cạn chén trà, cảm thấy trong lòng đã có một định hướng rõ ràng hơn. Những lời của Lão Hồ, dù không cung cấp câu trả lời trực tiếp, nhưng đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn. Nó xác nhận rằng, những gì hắn đang đối mặt không phải là một hiện tượng đơn lẻ, mà là một phần của một thế giới rộng lớn hơn, một thế giới có những quy luật và sức mạnh mà hắn chưa từng biết đến. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, hắn phải tìm kiếm một loại tri thức hoàn toàn mới.
Lâm Dịch đứng dậy, cúi chào Lão Hồ. "Đa tạ Lão Hồ đã khai sáng. Những câu chuyện của lão đã giúp ta rất nhiều."
Lão Hồ mỉm cười hiền từ. "Chỉ là chuyện cũ kể lại thôi, Lâm đại nhân không cần bận tâm. Nhưng đừng quên, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thế gian này còn nhiều điều bí ẩn lắm."
Rời khỏi quán trà, Lâm Dịch bước đi dưới ánh trăng. Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường hắn phải đi. Hắn biết, con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn cảm thấy hoàn toàn lạc lõng. Ít nhất, hắn đã có một manh mối, một hướng đi. Bước tiếp theo, hắn sẽ phải tìm đến những người thật sự hiểu biết về thế giới này, những người có thể cung cấp cho hắn tri thức để đối phó với những kẻ có khả năng "khiến thần ma phải kinh ngạc." Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không chỉ bằng binh đao, mà bằng cả trí óc và sự kiên cường của một phàm nhân giữa thế giới siêu nhiên. Hắn sẽ tìm kiếm Lão Tăng Viên Giác, hoặc Cung chủ Vô Ảnh Môn, hoặc bất kỳ ai có thể dẫn hắn đến cánh cửa của "linh khí" và "tu hành". Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng hắn sẽ không lùi bước.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.