Lạc thế chi nhân - Chương 828: Tàn Cuộc Của Vương Triều, Nghi Vấn Của Linh Khí
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chưa bao giờ mang theo một vẻ thê lương đến vậy. Thay vì rạng rỡ xua đi màn đêm, những tia nắng yếu ớt lại như cố gắng len lỏi qua lớp khói bụi còn vương vấn trên chiến trường, tô điểm cho sự hoang tàn thêm phần bi tráng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai như thấm sâu vào tận xương tủy, mang theo cả mùi khói khét, mùi đất ẩm và thoang thoảng vị tanh của máu chưa khô.
Lâm Dịch bước đi giữa khung cảnh tan hoang, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm tiều tụy dưới lớp áo vải thô sơ. Đôi mắt sâu thẳm, vốn đã mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng hằn rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn của hắn vẫn sắc bén lạ thường, quét qua từng tấc đất, từng công sự phòng thủ giờ chỉ còn là đống đổ nát. Những vết hằn sâu trên mặt đất, những mảng tường thành bị xé toạc một cách kỳ lạ, không phải do hỏa lực hay binh khí phàm tục, mà như thể bị một bàn tay vô hình nào đó cào xé, nghiền nát, là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh khủng khiếp của "Người áo đen" đêm qua. Khí tức nồng nặc của ozone, một mùi hương kỳ lạ mà Lâm Dịch từng cảm nhận được khi Cổ Ngọc Phù phản ứng với linh khí, vẫn còn lẩn quất đâu đây, hòa lẫn với mùi khói gỗ cháy dở, tạo nên một sự kết hợp quái dị.
Trong tay hắn, Cổ Ngọc Phù đã dịu đi ánh sáng chói lọi của đêm qua, chỉ còn lại một hơi ấm nhẹ nhàng, len lỏi qua lòng bàn tay truyền vào cơ thể hắn. Nó là thứ duy nhất đã cứu vãn tình thế, chặn đứng bước tiến của kẻ thù siêu phàm, dù chỉ trong chốc lát. Lâm Dịch siết nhẹ nó, cảm giác như đang nắm giữ một bí ẩn, một chìa khóa dẫn lối đến một thế giới hoàn toàn khác, mà cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chỉ mới chạm được đến ngưỡng cửa.
Xung quanh, những binh lính của hắn, gương mặt ai nấy đều hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nỗi kinh hoàng, đang cố gắng cứu chữa những người bị thương. Tiếng rên rỉ yếu ớt của các chiến binh xen lẫn tiếng gió hú qua những khe hở của công sự vỡ nát, tạo nên một bản nhạc buồn bã của sự mất mát. Họ di chuyển chậm chạp, như những cái bóng, cố gắng dọn dẹp chiến trường, thu gom thi thể, và dựng tạm những lều trại sơ sài để trú ẩn cho những người còn sống sót. Sự kiên cường đã thay thế nỗi sợ hãi ban đầu, nhưng nỗi kinh hoàng về sức mạnh phi phàm đêm qua vẫn còn in đậm trong ánh mắt họ.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi thường ngày giờ cũng lộ vẻ mệt mỏi không kém, khuôn mặt sạm nắng càng thêm phần u ám. Vết sẹo trên má hắn như càng hằn sâu hơn, khắc họa sự khắc nghiệt của cuộc chiến. Hắn bước đến gần Lâm Dịch, cúi đầu báo cáo, giọng khàn đặc: "Bẩm Lâm đại nhân, thương vong... rất lớn. Gần một phần ba binh sĩ của chúng ta đã ngã xuống, và hàng trăm người bị thương nặng. Các công sự phòng thủ mà chúng ta tốn bao công sức xây dựng... đã bị phá hủy gần như hoàn toàn. Chúng ta... chúng ta không thể chống cự lại sức mạnh đó, thưa đại nhân."
Lâm Dịch lắng nghe, ánh mắt không rời khỏi những vết tích kỳ lạ trên mặt đất. "Vũ khí phàm tục của chúng ta, dù mạnh đến đâu, cũng chỉ như những món đồ chơi trước sức mạnh siêu nhiên ấy," hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, như tự nói với chính mình. Hắn cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Tri thức, mưu lược, khả năng tổ chức, tất cả những gì hắn dùng để sinh tồn và xây dựng thế lực, dường như trở nên vô dụng trước một đối thủ có thể phá hủy mọi thứ chỉ bằng một cái vung tay. "Triệu binh trưởng, ngươi có cảm nhận được gì khác lạ ở những nơi bị phá hủy nặng nhất không? Ngoài sức công phá đơn thuần, có mùi vị nào, hay cảm giác nào khác biệt không?"
Binh trưởng Triệu ngập ngừng một lát, cố gắng nhớ lại. Hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, nhưng sự sợ hãi đã làm lu mờ nhiều chi tiết. "Có... có một loại cảm giác kỳ lạ, thưa đại nhân. Giống như... không khí bị đốt cháy, nhưng lại không có lửa. Và... có một sự lạnh lẽo, một sự trống rỗng đến khó tả. Như thể... sinh khí đã bị hút cạn vậy." Hắn lắc đầu, cố gắng giải thích một điều vượt quá khả năng nhận thức của mình. "Thậm chí, những cây cối gần đó cũng héo úa một cách bất thường, lá vàng rụng hết, như đã khô héo từ trăm năm trước."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ suy tư. "Sự lạnh lẽo, trống rỗng... sinh khí bị hút cạn. Đó chính là những gì ta cảm nhận được từ 'linh khí mỏng manh' mà Cổ Ngọc Phù đã chỉ ra." Hắn biết, những mô tả của Binh trưởng Triệu, dù thô sơ, lại rất phù hợp với lý thuyết về năng lượng và sự mất cân bằng năng lượng mà hắn từng học. Sức mạnh siêu nhiên không chỉ đơn thuần là phá hủy vật chất, mà còn có thể tác động đến sự sống, đến bản chất của năng lượng. "Hãy tập trung binh lính còn lại, nhanh chóng sơ tán những người bị thương nặng về hậu phương. Dựng lều y tế tạm thời, đảm bảo họ được chăm sóc tốt nhất có thể. Dọn dẹp chiến trường, nhưng hãy chú ý đến những vết tích lạ lùng. Đừng chạm vào chúng nếu không cần thiết. Ta muốn nghiên cứu kỹ hơn."
Hắn quay người, nhìn về phía xa, nơi mặt trời đang dần lên cao hơn một chút, nhưng không đủ để xua đi sự u ám trong lòng. "Đây không chỉ là một cuộc chiến quân sự, Triệu binh trưởng. Đây là một cuộc đối đầu với một thứ gì đó hoàn toàn mới. Và chúng ta... chúng ta cần phải hiểu nó. Bằng mọi giá." Một cảm giác lo lắng sâu sắc trỗi dậy trong lòng Lâm Dịch. Hắn từng tự tin vào khả năng thích nghi của mình, vào tri thức của một người hiện đại. Nhưng sự xuất hiện của 'Người áo đen' đã đặt ra một giới hạn mới, một thách thức mà hắn chưa từng nghĩ tới. Liệu hắn có thể bảo vệ được những người xung quanh, bảo vệ mảnh đất này, khi đối thủ không còn là những con người có thể đoán trước hành động, mà là những thế lực siêu phàm với sức mạnh hủy diệt? Áp lực đè nặng lên vai hắn, áp lực của một người lãnh đạo phải đưa ra những quyết định mang tính sống còn, trong một thế giới ngày càng trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Hắn thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng ta sẽ không để nó nuốt chửng những gì ta trân trọng."
***
Giữa buổi sáng, khi ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rõ ràng hơn những vết sẹo do chiến tranh để lại, một lều giam tạm bợ được dựng lên tại tiền tuyến. Bên trong, không khí nặng nề và ẩm ướt, mùi đất và mùi mồ hôi trộn lẫn. Thẩm Đại Nhân, kẻ từng là một quan lại quyền uy, xảo quyệt, giờ đây bị trói chặt vào một cây cột gỗ, thân thể suy kiệt, gương mặt hốc hác đầy vẻ hoảng loạn và điên dại. Chòm râu bạc phơ của hắn giờ đây xơ xác, dính bẩn, không còn vẻ uyên bác giả tạo nào. Chiếc quan phục chỉnh tề ngày nào giờ đã rách nát, dính đầy bùn đất và vết máu khô, càng làm nổi bật sự thảm hại của một kẻ bại trận. Hắn không còn là Thẩm Đại Nhân mưu mô, tính toán, mà chỉ là một kẻ đáng thương, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi khi lại co giật và buông ra những lời lảm nhảm vô nghĩa.
Lâm Dịch đứng trước hắn, thân hình gầy gò của hắn gần như đối lập hoàn toàn với sự đổ nát và điên loạn của Thẩm Đại Nhân. Ánh mắt hắn bình tĩnh, nhưng chất chứa sự lạnh lẽo khó tả, như một cái nhìn thấu suốt mọi dơ bẩn và giả dối. Hắn không hề tỏ ra hả hê hay khinh bỉ, chỉ có sự tò mò và một chút thất vọng về một con người đã tự tay hủy hoại chính mình. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ thù chính, hắn chỉ là một con rối bị giật dây, một kẻ tham vọng đã bị lợi dụng.
"Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đều đều, cắt ngang những lời lảm nhảm của Thẩm Đại Nhân. "Ông đã thua. Mọi âm mưu của ông đều đã thất bại."
Thẩm Đại Nhân giật mình, đôi mắt vô hồn chợt lóe lên một tia sáng điên dại. Hắn nhìn Lâm Dịch, như thể lần đầu tiên nhìn thấy hắn. "Ngươi! Ngươi là Lâm Dịch! Tên tiện dân khốn kiếp! Ngươi... ngươi không thể thắng ta! Ngươi không biết gì cả! Ta có... ta có hậu thuẫn! Ta có... sức mạnh vô biên!" Hắn gào lên, giọng khản đặc, vừa giận dữ vừa mang theo nỗi sợ hãi tột cùng. "Ngươi là một thằng phàm nhân! Ngươi không hiểu! Ngươi sẽ chết! Tất cả các ngươi sẽ chết! Thế giới này... thế giới này sẽ thay đổi! Ta sẽ là người dẫn lối! Ta sẽ trở thành bá chủ!"
Lâm Dịch không hề dao động trước những lời mắng chửi và nguyền rủa của Thẩm Đại Nhân. Hắn đã quen với những lời cay nghiệt từ những kẻ bề trên. "Sức mạnh vô biên? Hậu thuẫn?" Hắn nhướng mày, giọng điệu vẫn bình thản. "Ông đang nói về kẻ áo đen đêm qua sao? Kẻ đã bỏ rơi ông ngay khi tình thế bất lợi?"
Lời nói của Lâm Dịch như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi nhục nhã của Thẩm Đại Nhân. Gương mặt hắn méo mó vì căm hờn. "Hắn... hắn là cường giả! Hắn là thần nhân! Hắn là người sẽ ban cho ta quyền năng! Ngươi không biết gì cả! Ngươi không hiểu sức mạnh của linh khí! Thế giới này sắp thay đổi! Các phàm nhân các ngươi sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe thời đại mới!" Hắn cười khùng khục, một nụ cười vừa điên dại vừa tuyệt vọng. "Ngươi nghĩ ngươi thắng sao? Ngươi chỉ thắng một ván cờ nhỏ nhoi! Kẻ áo đen... hắn chỉ mới chơi đùa thôi! Hắn sẽ quay lại! Hắn sẽ phá hủy tất cả! Hắn sẽ... hắn sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là sự thật của thế giới!"
"Sự thật của thế giới?" Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, những lời nói điên loạn này có thể chứa đựng những mảnh ghép thông tin quan trọng. "Ông biết gì về hắn? Kẻ áo đen đó là ai? Hắn đến từ đâu? Và sức mạnh mà ông nói, thứ linh khí đó, rốt cuộc là gì?"
Thẩm Đại Nhân lại bật cười, một tràng cười man dại, nước mắt trào ra từ khóe mắt khô khốc. "Ngươi muốn biết sao? Ngươi muốn biết về... bí mật của trời đất ư? Hắn... hắn là sứ giả! Sứ giả của một thế giới khác! Một thế giới mà phàm nhân như ngươi không thể chạm tới! Hắn đến từ... Huyễn Thiên Tông! Huyễn Thiên Tông! Ngươi nghe rõ chưa? Hahaha... Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được! Ngươi chỉ là một con kiến! Một con kiến ngu xuẩn!" Hắn lại rơi vào trạng thái lảm nhảm, nhưng từ "Huyễn Thiên Tông" đã đọng lại trong tâm trí Lâm Dịch.
Lâm Dịch trầm ngâm. Huyễn Thiên Tông. Hắn đã từng nghe đến cái tên này, nhưng chỉ là những lời đồn đại mơ hồ về một môn phái ẩn dật, siêu phàm. Vậy ra, kẻ áo đen là người của Huyễn Thiên Tông, và Thẩm Đại Nhân đã liên kết với họ để đạt được mục đích của mình. Hắn thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng đầy suy tư. "Thẩm Đại Nhân, ông đã đi quá xa. Quyền lực và tham vọng đã làm mờ mắt ông. Ông đã phản bội Đại Hạ, phản bội bách tính, chỉ vì những lời hứa hão huyền từ một thế lực mà ông không hề hiểu rõ." Hắn nhìn Thẩm Đại Nhân, cảm thấy một sự thương hại kỳ lạ. Kẻ này, dù độc ác, cũng chỉ là một nạn nhân của sự mê hoặc và tham vọng.
"Phản bội?" Thẩm Đại Nhân lại gầm lên, sức lực đột nhiên trở lại. "Ta không phản bội! Ta là người nhìn thấy tương lai! Đại Hạ đã mục nát rồi! Nó sẽ sụp đổ! Ta chỉ đang đi theo con đường mới! Con đường của sức mạnh! Con đường của sự trường sinh! Ngươi, Lâm Dịch, ngươi quá thiển cận! Ngươi chỉ biết sống lay lắt! Ngươi không xứng đáng để tồn tại trong thế giới mới!"
Lâm Dịch lắc đầu. Hắn biết, không thể nói lý với một kẻ đã bị sự điên loạn và ảo tưởng nhấn chìm. Hắn đã có đủ thông tin, dù mơ hồ, nhưng quan trọng. Huyễn Thiên Tông. Linh khí. Thế giới mới. Những mảnh ghép này, dù rời rạc, đã mở ra một cánh cửa mới, một tầm nhìn mới về những thách thức sắp tới.
"Số phận của ông đã được định đoạt, Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch nói, giọng lạnh lùng và dứt khoát. "Ông đã gây ra quá nhiều tội ác, đã đẩy hàng vạn sinh linh vào cảnh lầm than. Ta sẽ không nhân từ với ông." Hắn quay người, không muốn nghe thêm bất kỳ lời điên loạn nào nữa. "Trần Nhị Cẩu!"
Trần Nhị Cẩu, đang đứng gác bên ngoài lều, lập tức bước vào, khuôn mặt còn lộ rõ vẻ kinh hoàng sau trận chiến đêm qua, nhưng ánh mắt kiên định. "Đại ca! Nhị Cẩu đây!"
"Dẫn Thẩm Đại Nhân đi," Lâm Dịch ra lệnh, giọng không chút cảm xúc. "Hắn sẽ bị giam giữ vĩnh viễn tại hầm ngục sâu nhất, cô lập khỏi mọi liên lạc bên ngoài. Không ai được phép tiếp xúc với hắn, trừ khi có lệnh của ta. Hãy đảm bảo hắn không thể tự tử, nhưng cũng không thể gây hại cho bất kỳ ai. Và... hãy đảm bảo hắn không bao giờ có thể liên lạc được với bất kỳ ai từ bên ngoài, đặc biệt là những kẻ mà hắn vừa nhắc đến." Lâm Dịch đưa ra quyết định, không phải vì trả thù, mà vì sự an toàn của vùng đất và bách tính của hắn. Thẩm Đại Nhân, dù điên loạn, vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng, một cánh cửa để thế lực tu hành có thể lợi dụng.
Trần Nhị Cẩu gật đầu, gương mặt nghiêm nghị. "Rõ, đại ca! Nhị Cẩu sẽ đích thân trông coi, đảm bảo hắn không thể lọt ra ngoài dù chỉ là một tiếng thở!" Hắn tiến đến Thẩm Đại Nhân, cởi trói và kéo hắn đi. Thẩm Đại Nhân vẫn tiếp tục lảm nhảm, nguyền rủa, nhưng tiếng nói của hắn dần nhỏ lại rồi tắt hẳn khi hắn bị kéo ra khỏi lều.
Lâm Dịch đứng đó một mình trong căn lều ẩm ướt, hít thở sâu mùi đất và sự tĩnh lặng đáng sợ sau cuộc đối chất. Hắn không cảm thấy vui mừng vì chiến thắng, chỉ cảm thấy một sự trống rỗng và áp lực nặng nề hơn. "Huyễn Thiên Tông... sứ giả của một thế giới khác..." Hắn lẩm bẩm. "Thế giới này, đã đến lúc ta phải tìm hiểu sâu hơn về nó rồi." Quyết định của hắn đối với Thẩm Đại Nhân, dù dứt khoát, cũng có thể là một con dao hai lưỡi. Liệu thế lực đứng sau Thẩm Đại Nhân có tìm cách trả thù, hay tìm kiếm "con tốt" mới? Hắn không biết, nhưng hắn phải chuẩn bị cho mọi khả năng.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời bằng một gam màu trầm buồn nhưng hùng vĩ, trong phòng họp chiến lược của Lâm Dịch, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Căn phòng, vốn được xây dựng kiên cố, giờ đây cũng mang dáng vẻ mệt mỏi, với những vết nứt nhỏ trên tường do dư chấn của trận chiến đêm qua. Mùi đất ẩm và khói vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với mùi trà nóng thoang thoảng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự tàn phá và nỗ lực duy trì cuộc sống bình thường.
Lâm Dịch, Tô Mẫn, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu ngồi quanh một cái bàn lớn. Trên bàn trải tấm bản đồ đã cũ kỹ, giờ đây được điểm xuyết bằng những ghi chép vội vàng về thiệt hại và vị trí quân đội. Một tách trà nóng đặt trước mặt Lâm Dịch, nhưng hắn không động đến. Cổ Ngọc Phù nằm lặng lẽ trên mặt bàn, tỏa ra một chút ánh sáng mờ nhạt, như một lời nhắc nhở về sự kiện vừa qua, về sức mạnh bí ẩn mà nó đại diện.
Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, sự mệt mỏi hằn rõ trên từng đường nét. Tô Mẫn, dù vẫn giữ được vẻ thanh tú và thông minh, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng cũng ẩn chứa vẻ ưu tư sâu sắc. "Thưa Lâm đại nhân," nàng mở lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Thiệt hại sau trận chiến đêm qua là vô cùng lớn. Các công sự phòng thủ gần như bị xóa sổ, và nguồn nhân lực của chúng ta bị tổn thất nặng nề. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến khả năng phòng thủ trong tương lai, mà còn gây ra những lỗ hổng nghiêm trọng trong việc duy trì sản xuất và kinh tế. Chúng ta cần một kế hoạch tái thiết khẩn cấp và một nguồn lực lớn để phục hồi." Nàng đặt một vài ghi chép lên bàn, con số thiệt hại lạnh lùng và đáng sợ.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại cúi gằm mặt, bàn tay to lớn siết chặt thành nắm đấm. "Đại ca, chúng ta... chúng ta đã làm hết sức mình rồi. Binh lính của chúng ta đã chiến đấu dũng cảm, nhưng... sức người có hạn. Trước thứ sức mạnh siêu phàm đó, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa." Giọng hắn đầy sự bất lực và phẫn nộ. "Chúng ta không thể dùng đao kiếm, cung tên để chống lại những kẻ có thể xé nát trời đất như vậy." Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, người cũng đang gật đầu đồng tình, vẻ mặt còn hiện rõ sự kinh hoàng.
"Đúng vậy, đại ca," Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng hơi run. "Đêm qua, ta đã tận mắt thấy. Hắn... hắn không giống con người. Hắn là quỷ. Mọi đòn tấn công của chúng ta đều không có tác dụng. Nếu không có Cổ Ngọc Phù của đại ca, có lẽ... tất cả chúng ta đã chết rồi." Sự ngưỡng mộ Lâm Dịch trong ánh mắt hắn càng thêm sâu sắc, nhưng đi kèm với đó là nỗi sợ hãi về thế lực siêu nhiên.
Lâm Dịch lắng nghe mọi người, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn hiểu sự bất lực của họ, bởi vì chính hắn cũng cảm nhận được điều đó. Sự khác biệt giữa phàm nhân và thế lực tu hành là một vực sâu không thể lấp đầy bằng ý chí đơn thuần. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà nóng và mùi đất ẩm.
"Chúng ta đã chiến thắng Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch nói, giọng đều đều, phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Kẻ thù chính của chúng ta đã bị đánh bại, ít nhất là kẻ thù hữu hình. Nhưng các ngươi nói đúng. Mối đe dọa thực sự không phải là Thẩm Đại Nhân, mà là thế lực đứng sau hắn. Kẻ áo đen. Huyễn Thiên Tông. Và cái gọi là 'linh khí' mà hắn sử dụng." Hắn đẩy Cổ Ngọc Phù về phía giữa bàn, ánh sáng mờ nhạt của nó như một ngọn hải đăng trong màn đêm mịt mùng. "Cổ Ngọc Phù đã giúp chúng ta đêm qua, nó đã chứng minh có khả năng tương tác với linh khí. Nhưng đó chỉ là một sự bảo vệ bị động. Chúng ta không thể mãi dựa vào nó."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Từ những gì ta quan sát và từ những lời lảm nhảm của Thẩm Đại Nhân, thế giới này không đơn thuần chỉ có những cuộc chiến tranh giành quyền lực phàm tục. Có một tầng lớp khác, một thế giới của những kẻ tu hành, của linh khí, của những sức mạnh vượt xa sự tưởng tượng của chúng ta. Và giờ đây, thế giới đó đang dần hiển lộ. Điều đó có nghĩa là, cách chúng ta chiến đấu, cách chúng ta sinh tồn, cũng phải thay đổi."
Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Tất cả đều nhìn Lâm Dịch, chờ đợi.
"Chúng ta đã từng nói, tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch tiếp tục. "Và giờ đây, chúng ta đang đối mặt với một tri thức hoàn toàn mới. Một tri thức mà chúng ta không hề có. Về 'linh khí mỏng manh' của thế giới này, về cách nó vận hành, về cách những kẻ tu hành sử dụng nó, và quan trọng nhất, về những điểm yếu của họ." Hắn biết, tư duy logic, khả năng quan sát và thích nghi vượt tr��i là những gì đã giúp hắn sống sót đến bây giờ. Và đó cũng sẽ là con đường duy nhất để hắn đối mặt với thách thức này.
"Vậy kế hoạch của chúng ta là gì, đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng đầy lo lắng. Hắn vẫn còn bối rối trước sức mạnh siêu nhiên. "Chúng ta không thể đánh bại họ."
"Chúng ta chưa biết," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể đánh bại thứ mà chúng ta không hiểu. Vậy nên, bước đầu tiên, là tìm hiểu. Ta tin rằng, trong thế giới này, vẫn có những người hiểu rõ về tu hành, về linh khí. Những người có thể giúp chúng ta giải mã những bí ẩn này." Hắn nhìn về phía Tô Mẫn. "Tô Mẫn, nàng hãy tập trung vào việc nghiên cứu những ghi chép cổ, những truyền thuyết, những thư tịch liên quan đến các thế lực siêu nhiên, tu hành. Đặc biệt là những thông tin về Huyễn Thiên Tông, nếu có."
Tô Mẫn gật đầu, nàng hiểu đây là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng cũng đầy ý nghĩa.
"Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Triệu binh trưởng," Lâm Dịch quay sang ba người đàn ông. "Các ngươi hãy tập trung vào việc tái thiết phòng tuyến, nhưng theo một cách khác. Chúng ta cần xây dựng các công sự có khả năng chống chịu tốt hơn với sức công phá phi phàm, nếu có thể. Đồng thời, hãy cử người đi thu thập thông tin từ các thương hội, các bang phái giang hồ, những nơi thường có nhiều tin tức lạ. Hãy tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của 'người áo đen' hoặc những kẻ có sức mạnh tương tự. Bất cứ ai có thể cung cấp thông tin về thế giới tu hành đều là mục tiêu của chúng ta."
"Nhưng... chúng ta sẽ tìm ai, thưa đại nhân?" Triệu binh trưởng hỏi, vẫn còn hoài nghi.
Lâm Dịch trầm ngâm, đưa tay chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù. Hắn nhớ đến những cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác, về những lời ông nói về linh khí, về sự cân bằng của trời đất. Hắn cũng nhớ đến Cung chủ Vô Ảnh Môn, một nhân vật bí ẩn nhưng có vẻ hiểu biết sâu rộng về giang hồ và có thể cả những điều bí ẩn hơn.
"Ta có một vài manh mối," Lâm Dịch nói, giọng đầy quyết đoán. "Có lẽ đã đến lúc ta phải tìm kiếm sự trợ giúp từ những người có kiến thức thực sự về tu hành. Như Lão Tăng Viên Giác, hoặc Cung chủ Vô Ảnh Môn. Họ có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu được thế giới này đang thay đổi như thế nào."
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng trong căn phòng họp, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng, soi rõ những gương mặt đầy kiên nghị. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy hiểm nguy. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng. Nhưng hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng hơn cả, hắn có ý chí sinh tồn mãnh liệt và khát khao bảo vệ những người hắn trân trọng.
"Đây mới chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn sự kiên cường dâng lên trong lòng. Hắn nhìn Cổ Ngọc Phù, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở rằng hắn không đơn độc. "Nhưng ta sẽ không gục ngã. Ta sẽ tìm cách. Bằng mọi giá. Và thế giới này, sẽ phải thấy rằng, ngay cả phàm nhân cũng có thể khiến thần ma phải kinh ngạc." Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong tâm trí, để giải mã những bí ẩn của một thế giới đang dần hé lộ những khía cạnh siêu nhiên của nó.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.