Lạc thế chi nhân - Chương 826: Huyết Chiến Vực Sâu: Thần Ma Hiển Thế
Màn đêm vẫn bao trùm lấy doanh trại tiền tuyến, nhưng không khí tĩnh mịch của nó lại mang theo một sự căng thẳng đến nghẹt thở, nặng nề hơn cả bóng tối dày đặc. Gió lạnh từ biên thùy thổi về, mang theo mùi của đất hoang, của máu tanh còn vương vấn đâu đó, và cả một thứ mùi hương lạ lùng, khó tả, như mùi ozon sau cơn giông hay thứ khí tức mục rữa từ một vực sâu nào đó vừa được hé mở. Trong sở chỉ huy tạm thời, ánh nến chập chờn trên bàn bản đồ, hắt những cái bóng đổ dài, vặn vẹo lên vách lều vải bạt, như những linh hồn bất an đang quanh quẩn. Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt chăm chú vào tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn, nhưng tâm trí lại đang lắng nghe từng lời nói ngắt quãng, run rẩy của Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu, vừa được băng bó sơ sài, ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào cột lều, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt vẫn còn hằn lên nỗi kinh hoàng tột độ. Y phục của hắn rách bươm, dính đầy bùn đất và những vệt máu đã khô cứng. Mỗi khi hắn cố gắng hít thở sâu, một tiếng rên khẽ lại thoát ra từ lồng ngực bị thương. "Đại... đại ca!" Giọng hắn khàn đặc, khô khốc như cát. "Không phải người! Hắn... hắn như một con quỷ! Các anh em... không kịp phản ứng... một luồng sáng đen... rồi tất cả... biến mất... không còn dấu vết..."
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc mà Trần Nhị Cẩu đang cố gắng truyền đạt. Từ những mô tả của hắn, Lâm Dịch hình dung ra một cảnh tượng hỗn loạn: một sức mạnh khủng khiếp, bất ngờ, vượt quá mọi hiểu biết của binh lính, đã càn quét qua tiền đồn. "Biến mất?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ suy tư. "Ngươi nói 'biến mất' là sao? Họ bị giết? Hay bị thứ gì đó mang đi?"
Trần Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa, đôi mắt mở to, ánh lên sự tuyệt vọng. "Không... không ai chạm vào họ, Đại ca. Ánh sáng đen đó... nó quét qua... và họ tan thành bụi! Không tiếng kêu, không giãy giụa... chỉ còn lại quần áo rách nát trên đất. Cả doanh trại... cứ như bị một bàn tay vô hình nghiền nát thành tro bụi vậy." Hắn run rẩy đưa tay lên ôm đầu, như thể muốn xua đi hình ảnh kinh hoàng vừa trải qua. "Có những người... họ chỉ đứng gần đó... cũng bị hút khô sinh khí... da thịt khô quắt lại... như một cái xác đã bị phơi nắng mấy chục năm..."
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Dịch. Đây không còn là cuộc chiến của hắc sương, cũng không phải của những con quái vật được sinh ra từ sự hỗn loạn đơn thuần. "Phi phàm... thực sự là phi phàm..." Hắn thầm thì, ngón tay bất giác siết chặt Cổ Ngọc Phù đang ẩn trong tay áo. Ngay lập tức, một luồng nhiệt nóng ấm lan tỏa từ miếng ngọc, như một lời đáp lại, một lời cảnh báo, hay có lẽ là một sự trấn an mơ hồ. Cảm giác này, khác hẳn với sự rung động nhẹ nhàng khi đối phó với hắc sương trước đó. Lần này, ngọc phù như đang sống dậy, dòng năng lượng bên trong nó cuộn trào, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn.
Tô Mẫn, với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt sắc sảo nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc, đặt tay lên vai Lâm Dịch. "Lâm Dịch, Nhị Cẩu không nói dối. Tôi đã kiểm tra một số vết thương của những binh lính sống sót. Chúng không phải do đao kiếm, cũng không phải do nọc độc. Đó là sự suy kiệt sinh lực một cách nhanh chóng, như thể bị một thứ gì đó hút cạn." Nàng thở dài, giọng nói run rẩy nhẹ. "Trong các sách cổ tôi từng đọc, có ghi chép về một số loại ma công hay tà thuật có thể làm điều này, nhưng chúng đều đòi hỏi pháp lực cực lớn và thường để lại dấu vết rõ ràng. Còn đây... nó sạch sẽ đến đáng sợ."
Vương Đại Trụ, đứng sừng sững bên cạnh, vẻ mặt kiên cường thường ngày giờ cũng lộ rõ sự hoang mang. "Đại ca, chúng ta phải làm sao? Lính tráng của chúng ta... họ không có cách nào chống cự được thứ đó. Ngay cả những chiến binh dũng mãnh nhất cũng chỉ là những con kiến trước một sức mạnh như vậy." Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. Nỗi sợ hãi không đến từ cái chết, mà từ sự bất lực hoàn toàn khi chứng kiến đồng đội bị hủy diệt mà không thể làm gì.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Tư duy logic của người hiện đại mách bảo hắn rằng mọi sức mạnh đều có giới hạn, mọi vật thể đều có điểm yếu. Nhưng sức mạnh mà Trần Nhị Cẩu mô tả, và cả cảm giác mà Cổ Ngọc Phù truyền đến, lại nằm ngoài mọi khuôn khổ khoa học mà hắn từng biết. "Thẩm Đại Nhân đã đi quá xa," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Hắn không chỉ đơn thuần là mưu đồ phản loạn, hắn đang triệu hồi những thứ không thuộc về thế giới này, hay ít nhất là không thuộc về thế giới phàm tục mà ta biết. Hắn đang chơi với lửa, và lửa này có thể thiêu rụi tất cả, kể cả hắn ta."
Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch tiếp tục nóng ấm, nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự cảnh báo. Lâm Dịch cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, yếu ớt nhưng rõ ràng, đang len lỏi vào cơ thể hắn từ miếng ngọc. Đó là thứ "linh khí mỏng manh" mà hắn từng cảm nhận được từ tàn dư của hắc sương, nhưng được tinh lọc và mạnh mẽ hơn gấp bội. Nó không gây hại, thậm chí còn mang lại một cảm giác sảng khoái kỳ lạ, như một dòng suối mát chảy qua những mạch máu mệt mỏi. Điều này khiến Lâm Dịch nảy ra một suy nghĩ táo bạo. Phải chăng, Cổ Ngọc Phù không chỉ là vật phòng thân, mà còn là một "phương tiện" để hắn hiểu và thậm chí là sử dụng thứ năng lượng "phi phàm" này?
Binh trưởng Triệu, khuôn mặt sạm nắng và đầy nghiêm trọng, chen vào. "Lâm Dịch đại nhân, tình hình bên ngoài rất hỗn loạn. Các binh sĩ rút về mang theo sự hoảng loạn. Chúng ta cần phải làm gì đó để trấn an họ, nếu không, toàn bộ phòng tuyến sẽ sụp đổ trước khi kẻ địch đến nơi."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trong chiến tranh, tinh thần quân lính quan trọng không kém gì vũ khí. "Trần Nhị Cẩu, ngươi nghỉ ngơi đi. Tô Mẫn, ngươi giúp ta xem xét kỹ lưỡng hơn về những dấu vết năng lượng còn sót lại trên cơ thể binh sĩ bị thương. Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, tập hợp toàn bộ binh lính còn lại. Hãy nói với họ rằng chúng ta vẫn còn hy vọng. Rằng chúng ta sẽ không đầu hàng. Rằng chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất này, từng người dân một." Giọng hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, dù trong lòng vẫn còn đó một nỗi lo lắng vô định. Hắn nhìn ra ngoài cửa lều, nơi màn đêm đang dần nhường chỗ cho rạng đông, và một mối đe dọa kinh hoàng hơn cả bóng đêm đang lù lù tiến đến. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng giờ đây, ta cần nhiều hơn thế. Ta cần phải hiểu rõ kẻ địch này, trước khi nó nuốt chửng tất cả." Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng nhịp đập năng lượng từ nó, như một sợi dây mỏng manh kết nối hắn với một thế giới hoàn toàn xa lạ, một thế giới mà hắn buộc phải tìm hiểu, nếu muốn sinh tồn.
***
Bình minh, nhưng không mang theo chút ánh sáng hy vọng nào. Bầu trời vẫn u ám, nặng trĩu những đám mây đen xám xịt, như thể muốn nhấn chìm cả vùng đất trong một sự im lìm chết chóc. Sương mù dày đặc bao phủ tiền tuyến, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng, nhưng chính cái màn sương ấy lại làm tăng thêm sự rợn người cho khung cảnh. Từ đài quan sát cao nhất, nơi được dựng tạm bằng gỗ súc và đất đá, Lâm Dịch đứng bên cạnh Tô Mẫn, đôi mắt sâu thẳm của hắn găm chặt vào phía trước. Hắn đã ra lệnh cho quân lính tạo thành một phòng tuyến kiên cố hơn, sử dụng mọi vật liệu có thể để xây dựng chướng ngại vật, nhưng trong lòng hắn biết rõ, những công sự này chỉ có ý nghĩa trấn an tinh thần hơn là phòng thủ thực sự.
Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu đã tập hợp được một đội ngũ binh lính tinh nhuệ còn lại, khoảng năm trăm người, những người đã vượt qua nỗi sợ hãi ban ��ầu và đứng vững trên tuyến đầu. Họ cầm chắc giáo mác, cung nỏ, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu được vẻ căng thẳng tột độ. Không khí đặc quánh sự chờ đợi, chỉ chực vỡ òa.
Đột nhiên, từ trong màn sương mù, một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương thổi qua, mang theo một thứ mùi lạ lùng, gay gắt, không giống bất kỳ mùi nào Lâm Dịch từng ngửi. Nó không phải mùi máu, không phải mùi đất, mà là một sự kết hợp quái dị giữa mùi kim loại bị đốt cháy, mùi xạ hương nồng nặc và một chút gì đó gợi nhớ đến mùi ozon sau khi sét đánh. Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch, nãy giờ vẫn im lìm sau cơn sóng năng lượng lúc trước, bỗng chốc lại nóng rực lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lần này, nó không chỉ nóng, mà còn rung lên bần bật, như một trái tim đang đập loạn xạ, và một ánh sáng mờ nhạt, xanh lục nhạt, bắt đầu phát ra từ những phù văn cổ xưa ẩn sâu trong thớ ngọc.
Vương Đại Trụ, người đang chỉ huy một tốp binh sĩ ở tiền tuyến, bất ngờ cất tiếng gầm lên qua hệ thống liên lạc tạm thời mà Lâm Dịch đã thiết lập. Giọng hắn vang vọng, đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng: "Đại ca! Không thể chống cự! Hắn... hắn không phải người! Cả đội hình... tất cả... đều bị hất tung!"
Lâm Dịch nheo mắt nhìn xuyên qua màn sương, cố gắng nhận định tình hình. Dù sương mù che phủ, nhưng ánh sáng xanh lục từ Cổ Ngọc Phù dường như giúp hắn "thấu thị" được một phần nào đó. Hắn nhìn thấy một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen tuyền, xuất hiện giữa tiền tuyến. Người đó di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh dường như bị bóp méo. Hắn không cầm vũ khí, không có động tác hoa mỹ, chỉ đơn giản là giơ một bàn tay lên.
Và rồi, địa ngục bùng nổ.
Một luồng năng lượng đen đặc, cuộn xoáy như một cơn lốc dữ tợn, bỗng chốc bùng phát từ lòng bàn tay của người áo đen. Nó không phải là một luồng khí, cũng không phải một đòn đánh vật lý. Nó giống như một bức tường vô hình của sự hủy diệt, lan tỏa ra xung quanh với tốc độ kinh hoàng. Những công sự bằng gỗ súc kiên cố, những hàng rào đá được dựng lên vội vã, chỉ trong chớp mắt đã bị nghiền nát thành từng mảnh vụn, bắn tung tóe trong không khí như một trận mưa đá đen. Các binh lính, dù đã cố gắng giữ vững đội hình, cũng không thể chống lại sức mạnh kinh hoàng đó. Họ bị hất tung lên không trung như những con rối đứt dây, tiếng la hét kinh hoàng vang lên yếu ớt rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng đổ nát và tiếng gió rít gào.
"Đây là... sức mạnh của tu hành sao? Mạnh mẽ đến mức này sao?" Lâm Dịch thầm thì, giọng nói lạc đi trong cổ họng. Hắn đã từng nghe Lão Tăng Viên Giác nói về linh khí, về những năng lực phi phàm, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được nó lại có thể khủng khiếp đến vậy khi được một cá nhân sử dụng. Không có bất kỳ kỹ thuật võ thuật nào của thế giới này, hay bất kỳ loại vũ khí nào mà hắn biết, có thể tạo ra sự hủy diệt trong diện rộng và dễ dàng đến thế. Nó hoàn toàn nằm ngoài quy luật vật lý, nằm ngoài mọi định nghĩa về sức mạnh mà hắn từng biết.
Tô Mẫn, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc, túm chặt lấy cánh tay Lâm Dịch. "L��m Dịch, chúng ta cần một kế hoạch khác! Kế hoạch hiện tại không thể đối phó với kẻ này! Hắn... hắn có thể hủy diệt cả một đội quân chỉ bằng một cử chỉ!" Nàng nhìn chằm chằm vào bóng dáng áo đen đang lạnh lùng tiến tới, mỗi bước đi đều giẫm lên những mảnh vụn của công sự và những thi thể binh sĩ. "Đây không phải là chiến tranh, Lâm Dịch. Đây là một cuộc thảm sát."
Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Từ trước đến nay, hắn luôn tự tin vào trí tuệ, vào khả năng suy luận và thích nghi của mình. Hắn đã dùng kiến thức hiện đại để đối phó với mọi khó khăn của thế giới cổ đại. Nhưng giờ đây, những kiến thức đó dường như trở nên vô dụng. Hắn không thể phân tích, không thể dự đoán, không thể tìm ra điểm yếu của một sức mạnh hoàn toàn phi lý. Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách mà hắn luôn coi là bảo bối, dường như cũng trở nên vô nghĩa trong tình huống này. Những mưu lược phàm tục, những chiến thuật quân sự tinh vi nhất, đều không thể đối phó với một kẻ có thể san phẳng mọi thứ chỉ bằng một cử chỉ.
Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch bỗng chốc nóng rực hơn nữa, ánh sáng xanh lục từ nó càng trở nên rõ ràng, mạnh mẽ, như muốn truyền tải một thông điệp cấp bách. Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang cuộn trào bên trong miếng ngọc, như một dòng sông ngầm sắp vỡ đập. Nó không còn chỉ là sự ấm áp hay cảnh báo nữa, mà là một sự bùng nổ tiềm tàng.
"Vương Đại Trụ!" Lâm Dịch hét lớn qua hệ thống liên lạc, giọng nói của hắn dù run rẩy nhưng vẫn đầy dứt khoát. "Rút lui! Toàn bộ quân lính, rút lui có trật tự về phòng tuyến thứ hai! Không được cố gắng chống cự! Giảm thiểu thương vong tối đa! Binh trưởng Triệu, yểm trợ cho Vương Đại Trụ! Mau!" Hắn biết, ra lệnh rút lui vào thời điểm này là một quyết định tồi tệ cho tinh thần quân lính, nhưng giữ lại họ để chịu chết một cách vô ích thì còn tồi tệ hơn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, ưu tiên đó áp dụng cho tất cả binh sĩ của hắn.
Hắn quay sang Tô Mẫn, ánh mắt đầy vẻ kiên quyết. "Tô Mẫn, cô hãy đi cùng Binh trưởng Triệu, lo liệu việc hậu cần và y tế. Tôi sẽ... tôi sẽ câu giờ."
Tô Mẫn nhìn hắn, đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng tột độ. "Lâm Dịch, anh muốn làm gì? Anh không thể đối phó với kẻ đó một mình!"
Lâm Dịch không trả lời. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận sức nóng và luồng năng lượng đang tuôn trào từ nó. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải tin vào một thứ gì đó vượt xa logic và khoa học, thứ mà thế giới này gọi là "phi phàm". Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi những phù văn cổ xưa trên Cổ Ngọc Phù đang sáng rực rỡ dưới lớp áo, như những ký tự của một sức mạnh đã ngủ quên từ rất lâu, giờ đây đang bị đánh thức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "nhưng ta sẽ không để những người ta trân trọng bị hủy diệt vô cớ." Hắn buộc mình phải giữ vững bình tĩnh, hít thở sâu, cố gắng tập trung vào luồng năng lượng từ Cổ Ngọc Phù, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một tia hy vọng cuối cùng trong màn sương mù chết chóc này.
***
Phòng tuyến cuối cùng, chỉ cách doanh trại chính của Lâm Dịch vài dặm, giờ đây biến thành một pháo đài tạm bợ, được gia cố b���ng mọi thứ có thể tìm thấy: đất đá, gỗ súc, thậm chí cả xe thồ bị lật úp. Những binh sĩ còn sống sót, mặt mày tái mét, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi, tập trung lại đây, dựa vào nhau như muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút dũng khí cuối cùng. Màn sương mù đã tan bớt, nhường chỗ cho một bầu trời quang đãng hơn, nhưng ánh nắng ban ngày lại càng làm nổi bật sự tàn phá khủng khiếp ở tiền tuyến và gieo rắc nỗi kinh hoàng rõ ràng hơn.
Lâm Dịch đứng ở trung tâm phòng tuyến, phía trước là Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, cả hai đều cầm chắc vũ khí, ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy lo lắng. Tô Mẫn đứng ngay sau Lâm Dịch, gương mặt nàng trắng bệch, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi hắn, như một lời động viên thầm lặng. Người áo đen bí ẩn, giờ đây không còn bị che khuất bởi sương mù, sừng sững hiện ra ở phía xa. Hắn ta không hề vội vã, mỗi bước đi đều chậm rãi, thong dong, nhưng lại mang theo một áp lực kinh người, như một ngọn núi khổng lồ đang di chuyển. Hắn ta không nói một lời, không biểu lộ cảm xúc, chỉ có đôi mắt lạnh lùng, trống rỗng, như thể đang nhìn xuống những sinh vật bé nhỏ, không đáng để bận tâm.
Lâm Dịch cảm thấy cổ họng khô khốc. Sức mạnh tỏa ra từ người áo đen này không chỉ là một luồng năng lượng hủy diệt, mà còn là một thứ áp lực tinh thần khủng khiếp, khiến mỗi người lính phải cúi đầu, muốn quỳ rạp xuống. Hắn cố gắng hít thở sâu, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, Lâm Dịch cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến vậy trước một thế lực phi phàm. Kiến thức, mưu lược, những thứ hắn vẫn luôn tự hào, giờ đây dường như không có giá trị gì.
Người áo đen tiến đến gần, đôi mắt lạnh lùng quét qua hàng ngũ binh sĩ đang run rẩy. Hắn dừng lại cách phòng tuyến khoảng vài chục trượng, rồi từ từ giơ một bàn tay lên. Không có tiếng động, không có ánh sáng chói lòa như lần trước. Chỉ có một luồng khí tức đen đặc, vô hình, bắt đầu ngưng tụ trên lòng bàn tay hắn, và không khí xung quanh đột nhiên trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể hàng ngàn tảng đá đang đè nén lên phổi mỗi người.
Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng, cố gắng xông lên, nhưng Binh trưởng Triệu đã kịp thời giữ hắn lại. "Không được, Đại Trụ! Vô ích!"
Lâm Dịch cảm nhận được luồng khí tức đó đang lao đến, không phải bằng thị giác, mà bằng một cảm giác kỳ lạ từ Cổ Ngọc Phù. Miếng ngọc trong tay hắn bỗng chốc bùng lên một ánh sáng chói lòa, xanh lục rực rỡ, mạnh mẽ đến mức xuyên qua lớp áo và chiếu sáng cả khuôn mặt hắn. Những phù văn cổ xưa, những đường nét kỳ lạ trên bề mặt ngọc, giờ đây hiện rõ mồn một, như đang sống dậy, phát ra một thứ ánh sáng huyền ảo, tạo thành một rào chắn vô hình ngay trước mặt Lâm Dịch và toàn bộ phòng tuyến.
Luồng khí tức đen đặc từ người áo đen va chạm vào rào chắn ánh sáng xanh. Không có tiếng nổ lớn, không có sự va đập dữ dội. Chỉ có một âm thanh "xì xèo" kỳ lạ, như nước sôi gặp dầu, và một làn khói trắng mỏng bốc lên từ điểm tiếp xúc. Cả hai luồng năng lượng, một đen tối hủy diệt, một xanh lục bảo vệ, giằng co nhau trong không trung, tạo thành một cảnh tượng siêu thực, nằm ngoài mọi lý giải của phàm nhân.
Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đột ngột chảy vào cơ thể mình từ Cổ Ngọc Phù. Nó không còn chỉ là sự ấm áp hay sảng khoái nữa, mà là một dòng lũ cuộn trào, mạnh mẽ đến mức hắn cảm thấy toàn thân như muốn nổ tung. Sức mạnh này không phải của hắn, nó đến từ miếng ngọc, nhưng nó lại đang mượn cơ thể hắn làm vật dẫn. Hắn nghe thấy một tiếng gầm nhẹ, khô khốc, vang vọng từ phía người áo đen, và luồng khí tức đen kia dường như trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng xuyên thủng rào chắn ánh sáng.
"Phàm nhân... không đáng để tồn tại."
Một giọng nói lạnh lùng, khàn đặc, vang vọng khắp chiến trường, không phải từ miệng người áo đen, mà như trực tiếp vọng lên từ sâu thẳm trong tâm trí mỗi người. Giọng nói đó mang theo một sự khinh thường tột độ, một sự coi rẻ sinh mạng con người. Lâm Dịch cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể run rẩy vì phải chịu đựng luồng năng lượng khổng lồ đang chảy qua mình, đồng thời đối mặt với áp lực tinh thần từ giọng nói kia.
"Cái gì... đây là...?" Lâm Dịch khó nhọc thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và đau đớn. Hắn chưa từng trải qua cảm giác này. Cổ Ngọc Phù không chỉ đang bảo vệ hắn, nó còn đang 'kích hoạt' một sức mạnh cổ xưa mà hắn không hề hay biết.
Đúng lúc đó, một tiếng cười khẩy vang lên từ một vật phẩm liên lạc mà Thẩm Đại Nhân đang giữ, vọng đến tai Lâm Dịch qua một ma trận nhỏ mà Tô Mẫn đã kịp đặt trên bàn chỉ huy. "Hừm, Cổ Ngọc Phù... ta đã đánh giá thấp ngươi, Lâm Dịch. Nhưng cũng chỉ là kéo dài hơi tàn!" Giọng Thẩm Đại Nhân vang lên đầy tự mãn và thâm độc, cho thấy hắn ta biết về miếng ngọc, hoặc thế lực đứng sau hắn biết. Điều này khiến Lâm Dịch nhận ra rằng không phải ngẫu nhiên mà Thẩm Đại Nhân lại có thể sử dụng những phương pháp phi phàm này. Hắn ta đã được trợ giúp, và kẻ trợ giúp đó biết rất rõ về Lâm Dịch, và cả Cổ Ngọc Phù.
Rào chắn ánh sáng xanh từ Cổ Ngọc Phù vẫn kiên cường chống đỡ luồng khí tức đen, nhưng Lâm Dịch cảm thấy sức lực đang cạn kiệt nhanh chóng. Cơ thể hắn như đang bị xé toạc, những mạch máu dưới da nổi rõ lên, và một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Hắn buộc phải lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, vừa kinh ngạc vừa đau đớn, nhận ra mình vừa chạm vào một cảnh giới hoàn toàn khác, một thế giới mà hắn không hề hay biết đến sự tồn tại của nó cho đến ngày hôm nay.
Cổ Ngọc Phù vẫn bùng lên ánh sáng rực rỡ, nhưng năng lượng của nó dường như đang cạn kiệt dần, và Lâm Dịch cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực đang ập đến. Hắn biết, rào chắn này không thể duy trì mãi. Sức mạnh của người áo đen là vô tận, còn hắn thì hữu hạn. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng áo đen lạnh lùng kia, vào luồng khí tức hủy diệt đang cuộn xoáy. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến mà phàm nhân như hắn phải đối mặt với thần ma.
Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, nhận ra rằng để sống sót, để bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn không thể chỉ dựa vào trí tuệ và mưu lược phàm tục nữa. Hắn phải tìm hiểu về thế giới tu hành, về linh khí, về những gì đang xảy ra. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải tìm kiếm thông tin ho���c trợ giúp từ những người có kiến thức thực sự về tu hành, như Lão Tăng Viên Giác, hoặc Cung chủ Vô Ảnh Môn. Sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều là không thể tránh khỏi, và trong loạn thế này, hắn phải tìm cho mình một con đường mới, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh của con người, mà còn phải đối mặt với những thế lực siêu nhiên đang dần hiển lộ.
"Đây mới chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn sự kiên cường dâng lên trong lòng. "Nhưng ta sẽ không gục ngã. Ta sẽ tìm cách. Bằng mọi giá."
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.