Lạc thế chi nhân - Chương 825: Hắc Sương Đối Trí: Màn Kịch Lật Ngửa
Ánh nến trong căn phòng bản đồ chập chờn, vẽ nên những bóng hình nhảy múa trên tường đá xám xịt, như những linh hồn bất an của trận chiến sắp tới. Đêm đã khuya, nhưng không khí nơi đây vẫn đặc quánh sự căng thẳng, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi mực mới, mùi giấy bản đồ hơi hăng, hòa lẫn với làn khói trà ấm nhẹ và đôi khi là thoang thoảng mùi máu tanh từ những thương binh vừa được đưa về từ tiền tuyến, len lỏi qua cánh cửa không đóng kín. Bên ngoài, gió lạnh rít qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm của sương đêm, gõ nhịp đều đặn vào khung cửa sổ, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt đang chờ đợi.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò của một thiếu niên nhưng đôi mắt lại sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người trưởng thành, cúi mình trên tấm bản đồ lớn trải giữa bàn. Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách đã theo anh qua bao trận mạc, nay nằm mở hờ bên cạnh, nhưng ánh mắt anh lại tập trung vào những phác thảo được đánh dấu nguệch ngoạc trên bản đồ – những đường biên giới mờ ảo của "hắc sương" và những ký hiệu lạ lùng đại diện cho các điểm linh khí mà Cổ Ngọc Phù đã phản ứng. Anh dùng một ngón tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ, trầm ngâm.
"Bản chất của nó," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, xua tan đi phần nào sự nặng nề trong phòng. "Nó là hỗn loạn, như một dòng nước bị ép chảy ngược, đi ngược lại quy luật tự nhiên. Đó không phải là một sức mạnh được kiểm soát hoàn toàn, mà là một sự bùng phát, một sự cưỡng ép. Điểm yếu của nó nằm ở sự thiếu ổn định, ở sự phụ thuộc vào nguồn duy trì."
Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng đôi mắt sắc sảo ẩn chứa vẻ ưu tư, khẽ rùng mình. Nàng vẫn tin tưởng vào trí tuệ của Lâm Dịch, nhưng sự "phi phàm" này vẫn gieo vào lòng nàng một nỗi bất an khó tả. "Nhưng liệu chúng ta có thể làm suy yếu nó đủ nhanh, Lâm Dịch," nàng hỏi, giọng nói hơi run rẩy, "trước khi nó nuốt chửng hoàn toàn vùng đất này? Mấy ngày qua, nó đã lan rộng hơn nhiều so với dự đoán ban đầu, và những người lính nhiễm phải đều..." Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu. Họ đã chứng kiến những cái chết kinh hoàng, những binh sĩ biến thành những cái xác khô kiệt quệ, không một giọt máu, không một chút sinh lực.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng rực sự nhanh nhẹn và trung thành, lập tức vỗ ngực, xua đi không khí bi quan. "Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ dẫn anh em đi tiên phong! Dù là thứ quỷ quái gì, chỉ cần đại ca nói, Nhị Cẩu sẽ xông lên!" Hắn nói xong, còn không quên liếc nhìn về phía Vương Đại Trụ, người đang đứng sừng sững như một bức tường đá phía sau, và Binh trưởng Triệu, người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy bối rối.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt và mệt mỏi, nhưng lại chứa đựng sự trấn an. "Ta tin các ngươi. Nhưng lần này, chúng ta không xông lên một cách mù quáng." Anh đưa tay vuốt nhẹ lên Cổ Ngọc Phù đang treo trên cổ. Nó vẫn lạnh lẽo, nhưng thỉnh thoảng lại phát ra một rung động nhẹ, một cảm giác nóng ran khó tả, như một vật thể sống đang giao tiếp với anh. Những ngày qua, anh đã dành không ít thời gian để cảm nhận nó, để cố gắng giải mã những tín hiệu mà nó truyền tới. Nó không chỉ là một vật phẩm cảnh báo, mà còn là một "cửa sổ" dẫn vào thế giới mà anh từng cho là mê tín dị đoan.
"Hắc sương này, nó có một quy luật," anh tiếp tục, giọng nói trở nên trầm tư hơn, như thể đang nói với chính mình. "Nó hút sinh lực, nó cần năng lượng để duy trì. Điều đó có nghĩa là, nó không phải là vô tận. Và nếu nó không phải là vô tận, thì chúng ta có thể cắt đứt nguồn cung cấp của nó, hoặc làm nó suy yếu." Anh nhìn Vương Đại Trụ, "Vương Đại Trụ, ngươi đã chuẩn bị đủ củi khô và dầu hỏa chưa?"
Vương Đại Trụ lập tức bước lên, thân hình vạm vỡ như một cây cột đình, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Dạ, Đại ca! Đã chuẩn bị đầy đủ! Củi khô chất cao như núi, dầu hỏa đủ dùng cả tháng. Binh lính cũng đã được huấn luyện cách nhóm lửa nhanh nhất, mạnh nhất có thể!"
"Tốt lắm," Lâm Dịch gật đầu. "Nghe đây, Vương Đại Trụ. Nhiệm vụ của ngươi là giữ vững tuyến phòng thủ mà ta đã vạch ra trên bản đồ. Tuyệt đối không được giao chiến trực diện với những cái bóng đen hay những thực thể mà hắc sương tạo ra. Chúng ta không có đủ thông tin về chúng. Thay vào đó, khi hắc sương tiếp cận, ngươi hãy ra lệnh đốt lửa! Đốt thật lớn, tạo thành một bức tường lửa dày đặc. Ta nghi ngờ, lửa có tính dương mạnh, có thể làm suy yếu hoặc đẩy lùi thứ sương mù mang tính âm khí này."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa quyết tâm. "Rõ, Đại ca! Dù là lửa hay nước, tiểu nhân cũng sẽ làm theo lệnh!" Niềm tin vào Lâm Dịch đã ăn sâu vào hắn, một niềm tin không cần lý giải, chỉ cần tuân thủ. Dù vẫn còn bối rối trước hiện tượng lạ, nhưng hắn biết, nếu có ai có thể đối phó được, đó chỉ có thể là người đàn ông trẻ tuổi trước mặt hắn.
Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô sẽ tiếp tục công việc của mình. Các loại thảo dược có tính dương mạnh, chu sa, hùng hoàng, và cả những loại gỗ cổ thụ mà cô đã nhắc đến. Tập trung vào việc tạo ra những vật phẩm có khả năng trung hòa hoặc khắc chế khí âm. Đừng giới hạn bản thân bởi những thứ 'hợp lý'. Đôi khi, những thứ điên rồ nhất lại chính là chìa khóa. Ta cần cô đưa ra một danh sách cụ thể và cách thức sử dụng chúng một cách hiệu quả nhất, ngay cả khi nó có vẻ điên rồ."
Tô Mẫn khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Tôi sẽ cố gắng hết sức, Lâm Dịch. Tôi sẽ huy động tất cả những người có kiến thức về thảo dược trong vùng. Có một vài ghi chép cổ xưa nhắc đến việc sử dụng chu sa, hùng hoàng, và một số loại gỗ đào, gỗ dâu để trấn áp tà khí. Chúng ta có thể thử nghiệm kết hợp chúng với tro của cây ngải cứu, hoặc những loại khoáng vật có màu sắc rực rỡ. Dù là mê tín, nhưng trong tình cảnh này, chúng ta không thể bỏ qua bất cứ khả năng nào." Nàng quay lại với chồng sách cổ và những mẫu vật đã được thu thập.
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt anh trở nên đặc biệt nghiêm trọng. "Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người quan trọng nhất. Ngươi sẽ dẫn một nhóm nhỏ những binh lính dũng cảm nhất, được trang bị đặc biệt và được xức các loại thảo dược mà Tô Mẫn đã điều chế, tiến sâu vào khu vực bị hắc sương nuốt chửng. Không phải để chiến đấu, mà để tìm ra 'nguồn gốc' của hắc sương. Ta tin rằng Thẩm Đại Nhân phải có một 'trung tâm' nào đó để điều khiển và duy trì nó. Đó có thể là một vật phẩm, một nghi lễ, hoặc thậm chí là chính hắn. Ngươi phải tìm ra nó, và nếu có thể, phá hủy nó. Nhớ kỹ, an toàn là trên hết. Nếu nguy hiểm, lập tức rút lui. Chúng ta không thể mất ngươi."
Trần Nhị Cẩu siết chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm. Hắn cảm nhận được sức nặng của nhiệm vụ, nhưng hơn hết là niềm tin mà Lâm Dịch đặt vào hắn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù phải chui xuống địa ngục, tiểu nhân cũng sẽ tìm ra nguồn gốc của thứ quỷ quái đó!" Hắn nói, giọng nói vang dội, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong căn phòng. "Tiểu nhân sẽ không làm Đại ca thất vọng!"
Lâm Dịch nhìn một lượt tất cả những người có mặt, từ Vương Đại Trụ vạm vỡ, Tô Mẫn thông tuệ, đến Trần Nhị Cẩu nhiệt huyết, và cả Binh trưởng Triệu đang đứng nghiêm nghị phía sau. Giọng anh trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết, mỗi từ như khắc sâu vào không khí. "Đây là một canh bạc. Chúng ta đang đối mặt với một thứ sức mạnh mà chúng ta chưa từng biết đến. Kế hoạch này đầy rủi ro, và có thể sẽ có nhiều thương vong. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi cái chết." Anh đặt tay lên Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng nhịp đập của n��, như thể nó đang hòa cùng nhịp đập của chính trái tim anh. Một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa từ viên ngọc, như một lời động viên thầm lặng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta sẽ dùng tri thức của mình để đối phó với nó. Ta cần các ngươi làm theo lệnh một cách tuyệt đối, ngay cả khi nó điên rồ nhất. Trận chiến này... sẽ định đoạt số phận của chúng ta, số phận của vùng đất này, và có thể là cả tương lai của Đại Hạ."
Anh biết, anh đang dấn thân vào một cuộc chiến hoàn toàn mới, một cuộc chiến mà anh phải dựa vào trí tuệ của mình, vào khả năng thích nghi của một người hiện đại, để giải mã những bí ẩn cổ xưa, những sức mạnh phi phàm của thế giới này. Thẩm Đại Nhân đã vượt qua giới hạn của một phàm nhân, nhưng Lâm Dịch tin rằng, bất cứ sức mạnh nào cũng có quy luật, và quy luật thì có thể bị lợi dụng, bị phá vỡ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, "nhưng nó luôn tuân theo quy tắc của riêng nó. Và việc của ta là tìm ra quy tắc đó." Cuộc chiến sống còn đã chính thức bắt đầu, và giờ là lúc phải hành động.
***
Rạng sáng. Sương mù dày đặc, lạnh lẽo bao trùm đồn gác biên giới, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi hình ảnh, biến thế giới thành một bức tranh thủy mặc u ám. Ngay cả những bức tường đá sừng sững, những tháp canh cao vút cũng chỉ còn là những bóng hình mờ ảo, yếu ớt. Gió rít từng hồi qua kẽ đá, mang theo hơi ẩm ướt và một mùi kim loại nhẹ, tanh tưởi, không giống bất cứ thứ gì mà Lâm Dịch từng biết. Đó là mùi của hắc sương, mùi của sự chết chóc và mục ruỗng.
Trong bóng tối mịt mùng đó, một nhóm nhỏ những bóng người di chuyển cẩn trọng. Đó là đội đặc nhiệm của Trần Nhị Cẩu, gồm mười hai tinh binh được chọn lọc kỹ càng, đều là những người dũng cảm và trung thành nhất. Họ khoác lên mình những bộ giáp đặc biệt được gia cố bằng da thuộc và kim loại mỏng, trên mặt là những chiếc mặt nạ phòng hộ thô sơ nhưng hiệu quả, được xức đầy các loại thảo dược có mùi nồng nặc do Tô Mẫn điều chế. Ánh mắt họ xuyên qua lớp sương mù, cố gắng dò xét từng bước đi. Tiếng bước chân của họ nhẹ bẫng trên nền đất ẩm ướt, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể đánh động thứ đang ẩn mình trong màn sương đen.
Trần Nhị Cẩu đi đầu, tay nắm chặt một cây đoản đao. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của hắc sương thấm vào tận xương tủy, một cảm giác khác hẳn với cái lạnh thông thường. Nó như đang cố gắng rút cạn sinh lực của hắn, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Nhưng niềm tin vào Lâm Dịch và ý chí kiên cường đã tôi luyện hắn qua bao trận mạc đã giúp hắn vững bước. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động.
Phía sau tiền tuyến, trong một căn lều chỉ huy tạm bợ, Lâm Dịch đang theo dõi mọi động tĩnh qua một hệ thống liên lạc thô sơ mà anh đã thiết kế. Anh nắm chặt Cổ Ngọc Phù trong tay. Kể từ khi Trần Nhị Cẩu và đội của hắn tiến vào vùng sương mù, viên ngọc đã bắt đầu rung động liên hồi, lúc thì ấm nóng, lúc thì lạnh buốt. Nó không còn chỉ là một vật phẩm phản ứng, mà dường như đang "tương tác" với thứ năng lượng kỳ lạ trong hắc sương.
"Phía trước có biến động, sương có vẻ loãng hơn một chút!" Giọng Trần Nhị Cẩu vọng lại từ bộ đàm, rè rè, khó nghe nhưng đầy vẻ cảnh giác. "Chúng tôi đang tiếp cận một khu vực có những dấu hiệu kỳ lạ, một luồng khí lạnh hơn và có một... mùi khác lạ, Đại ca ạ."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, cố gắng tập trung cảm nhận. Cổ Ngọc Phù trong tay anh bỗng nóng bừng lên, một luồng năng lượng kỳ lạ truyền vào lòng bàn tay anh, không phải cảm giác đau đớn, mà là một sự "thấu hiểu" mơ hồ. Nó như đang cố gắng "nói" với anh về bản chất của thứ sương mù này. Anh đã từng nghĩ nó chỉ phản ứng với linh khí, nhưng giờ đây, nó dường như đang hấp thụ hoặc chuyển hóa một phần nào đó của nó, trở nên sống động hơn.
"Nó đang phản ứng..." Lâm Dịch thì thầm, không phải với Trần Nhị Cẩu, mà với chính mình. "Không phải là kháng cự, mà là... tương tác?" Anh cố gắng giải mã cảm giác này. Cổ Ngọc Phù không chỉ báo hiệu nguy hiểm, mà nó còn cung cấp một kênh giao tiếp trực tiếp với thế giới "phi phàm" này. Nó như một chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa mà anh từng nghĩ chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Càng cảm nhận, anh càng nhận ra, thứ năng lượng này, dù nguy hiểm, nhưng lại có một sự "sống" rất riêng, một bản chất nguyên thủy và hỗn loạn.
Bên ngoài, binh lính của Vương Đại Trụ đã bắt đầu hành động. Theo lệnh của Lâm Dịch, hàng trăm bó đuốc tẩm dầu hỏa đã được châm lửa và ném về phía hắc sương. Những ngọn lửa bùng lên dữ dội, tạo thành một bức tường lửa rực rỡ, đối chọi với màn sương đen kịt. Kỳ lạ thay, khi lửa tiếp xúc với hắc sương, không có tiếng xì xèo hay bốc hơi như nước, mà là một âm thanh trầm đục, như tiếng than khóc của một sinh vật vô hình, và sương mù dường như bị đẩy lùi một cách rõ rệt. Không khí lạnh lẽo dịu đi đôi chút, và mùi tanh tưởi cũng giảm bớt.
"Lửa có hiệu quả, Đại ca!" Giọng Vương Đại Trụ vang dội từ tiền tuyến, đầy vẻ kinh ngạc và phấn khích. "Hắc sương đang bị đẩy lùi! Nó không dám tiến lại gần bức tường lửa!"
Thành công bước đầu. Lâm Dịch cảm thấy một thoáng nhẹ nhõm, nhưng sự lo lắng cho Trần Nhị Cẩu vẫn còn đó. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân không thể chỉ dựa vào thứ sương mù này. Chắc chắn phải có một thứ gì đó hiểm ác hơn, một "nguồn gốc" sâu xa hơn đang chờ đợi đội của Nhị Cẩu. Anh nhìn vào Cổ Ngọc Phù, ánh sáng mờ nhạt từ nó như một tia hy vọng, nhưng cũng là một lời cảnh báo.
"Nhị Cẩu, các ngươi đã tìm thấy gì chưa?" Lâm Dịch hỏi qua bộ đàm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự thúc giục. Anh biết, thời gian là vàng bạc.
Giọng Trần Nhị Cẩu lại vang lên, lần này có vẻ gấp gáp hơn. "Đại ca, chúng tôi đã tìm thấy một khu vực... một cái miếu hoang đổ nát. Bên trong có một cái giếng cổ, và từ đó... khí lạnh tỏa ra đặc quánh. Có những ký hiệu lạ trên tường, và một cái bệ đá ở giữa, trên đó có một vật gì đó đang phát ra ánh sáng đỏ lập lòe, như một trái tim đang đập..."
Ngay lúc đó, Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, ánh sáng mờ nhạt của nó bỗng chốc bùng lên rực rỡ, mạnh mẽ đến nỗi anh phải nheo mắt lại. Một luồng khí lạnh buốt, nhưng đồng thời lại mang theo một cảm giác mạnh mẽ, nguyên thủy, truyền thẳng vào tâm trí anh. ��ó là một sự hỗn loạn, nhưng cũng là một nguồn năng lượng khổng lồ, đang bị lợi dụng một cách tàn nhẫn.
"Nhị Cẩu, cẩn thận!" Lâm Dịch hét lớn vào bộ đàm, trực giác mách bảo anh rằng nguy hiểm thực sự đang ở rất gần. "Đó có thể là nguồn gốc! Nhưng đừng vội hành động! Quan sát kỹ, và đợi lệnh!" Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Cổ Ngọc Phù, như thể nó đang yêu cầu anh phải "hành động" theo một cách nào đó, không phải chỉ là cảm nhận.
Nhưng dường như đã quá muộn. Một tiếng gầm rú chói tai vọng lại từ bộ đàm, sau đó là tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét và rồi... im lặng. Bộ đàm chỉ còn lại tiếng rè rè vô nghĩa.
Lâm Dịch cảm thấy trái tim mình thắt lại. "Nhị Cẩu! Trần Nhị Cẩu!" Anh gọi lớn, nhưng không có tiếng trả lời. Cổ Ngọc Phù vẫn run rẩy dữ dội trong tay anh, ánh sáng của nó vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, nó mang một cảm giác đau đớn, như thể nó đang cùng anh chịu đựng nỗi mất mát. "Chết tiệt!" Anh nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía màn sương đen đang bị lửa đẩy lùi, nhưng dường như lại đang cố gắng tụ lại ở một điểm khác. Thẩm Đại Nhân... hắn ta đã không chỉ đơn thuần sử dụng hắc sương. Hắn ta đã tạo ra một thứ gì đó kinh khủng hơn.
***
Buổi trưa cùng ngày, ánh mặt trời đã xua tan phần nào màn sương mù, nhưng không thể xua đi không khí u ám và nặng nề bao trùm trung tâm chỉ huy. Tiếng báo cáo dồn dập, tiếng thở phào nhẹ nhõm xen lẫn tiếng rên rỉ của thương binh được đưa về, hòa cùng mùi thuốc sát trùng, mồ hôi và khói từ những ngọn lửa vẫn còn âm ỉ từ tiền tuyến.
Trần Nhị Cẩu trở về, bước chân xiêu vẹo, trên người đầy vết thương. Áo giáp của hắn rách nát, khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực sự kiên cường. Hắn được các binh lính dìu vào căn lều chỉ huy, nơi Lâm Dịch đang đứng chờ.
"Đại ca, chúng ta đã thành công!" Trần Nhị Cẩu nói, giọng hắn khản đặc nhưng vẫn đầy tự hào. "Hắc sương bị đẩy lùi một đoạn! Chúng tôi đã tìm thấy cái miếu hoang, và cái giếng cổ... có một thứ gì đó màu đỏ đang phát sáng bên trong. Chúng tôi đã cố gắng phá hủy nó, nhưng..." Hắn ho khan, máu từ khóe miệng trào ra. "Nhưng có một con quái vật... nó bảo vệ cái giếng... chúng tôi không đủ sức..."
Lâm Dịch đỡ lấy Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy lo lắng. "Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Mấy người còn lại đâu?"
Trần Nhị Cẩu cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào. "Họ... họ đã hy sinh rồi, Đại ca. Con quái vật đó quá mạnh... nó nuốt chửng linh khí... và cả sinh mạng của những người lính."
Một sự tĩnh lặng bao trùm căn lều. Mất mát là điều không thể tránh khỏi trong chiến tranh, nhưng cái chết của những binh sĩ dưới tay một sinh vật "phi phàm" vẫn gieo vào lòng mỗi người một nỗi kinh hoàng khó tả. Lâm Dịch cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó, thay bằng sự tập trung lạnh lùng. Thẩm Đại Nhân đã đi quá xa.
Ngay lúc đó, Binh trưởng Triệu chạy vào, khuôn mặt rắn rỏi của hắn giờ đây lộ rõ vẻ hoảng loạn. "Báo cáo khẩn, Lâm Dịch đại nhân! Từ khu vực miếu hoang, một thực thể... không phải là người, cũng không phải linh thú bình thường... nó đã xuất hiện! Nó đang nuốt chửng hắc sương, và đồng thời, nuốt chửng linh khí từ đất trời! Các binh lính của chúng ta, ngay cả những người không bị hắc sương chạm tới, cũng cảm thấy suy yếu! Nó đang tiến về phía chúng ta!"
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ trên bàn, nơi một chấm đỏ mới to hơn, di chuyển nhanh hơn, vừa xuất hiện gần khu vực miếu hoang. Cổ Ngọc Phù trong tay anh lại rung lên bần bật, nhưng lần này không phải là sự "tương tác" mơ hồ, mà là một cảm giác khẩn cấp, một tiếng "cảnh báo" rõ ràng về một mối đe dọa lớn hơn nhiều. Nó không chỉ là hắc sương, mà là một sinh vật sống, được sinh ra hoặc triệu hồi bởi thứ sức mạnh "phi phàm" đó.
"Một con quái vật... nó đang nuốt chửng linh khí?" Lâm Dịch lặp lại lời Binh trưởng Triệu, ánh mắt anh nheo lại. "Thẩm Đại Nhân... hắn ta đã triệu hồi một thứ gì đó vượt quá tầm kiểm soát của mình. Hắn không chỉ dùng hắc sương để tấn công, mà còn dùng nó để nuôi dưỡng một thực thể kinh khủng."
Anh nhìn Tô Mẫn, người đang đứng cạnh, gương mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Tô Mẫn, những loại thảo dược của cô có khả năng kháng cự những sinh vật như vậy không?"
Tô Mẫn lắc đầu, giọng nói run rẩy. "Đây... đây là thứ tôi chưa từng thấy trong bất kỳ ghi chép nào. Nó không phải là ma quỷ thông thường, cũng không phải linh thú. Nó... nó giống như một sự biến dị của chính linh khí, một thực thể được sinh ra từ sự hỗn loạn."
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, tập hợp tất cả binh lính còn lại. Dùng lửa để chặn nó. Nếu lửa không hiệu quả, dùng mọi thứ chúng ta có! Chúng ta phải câu giờ!"
Anh biết, đây không còn là một cuộc chiến quân sự thông thường. Thẩm Đại Nhân đã thực sự lật ngửa bài, biến chiến trường thành một nơi mà những khái niệm khoa học của anh trở nên vô dụng. Anh đã tính toán mọi thứ, nhưng không tính đến việc đối phương lại có thể triệu hồi một thực thể sống, một "sinh vật phi phàm" thực sự. Điều này cho thấy Thẩm Đại Nhân đã dấn thân sâu hơn vào con đường "phi phàm", có thể đã đạt được những sức mạnh nguy hiểm, nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro cho chính ông ta. Thế lực đằng sau Thẩm Đại Nhân có thể không hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh họ ban tặng, hoặc đang thử nghiệm các phương pháp mới, khiến tình hình trở nên khó lường hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận sự rung động dữ dội của nó. Anh cần phải hiểu rõ hơn về thế giới tu hành này, về linh khí, về những gì đang xảy ra. Có lẽ, đã đến lúc anh phải tìm kiếm thêm thông tin hoặc trợ giúp từ những người có kiến thức thực sự về tu hành, như Lão Tăng Viên Giác, hoặc thậm chí là Cung chủ Vô Ảnh Môn.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt anh nhìn ra ngoài, nơi bầu trời quang mây nhưng tâm trạng con người lại u ám đến lạ thường. "Nhưng ta sẽ không để nó nuốt chửng những người ta yêu quý. Nếu quy tắc đã thay đổi, ta sẽ tìm cách thay đổi nó một lần nữa."
Cuộc chiến tổng lực đã bắt đầu, và giờ đây, nó không chỉ là cuộc đấu trí giữa phàm nhân, mà là cuộc đối đầu giữa trí tuệ hiện đại và những sức mạnh "phi phàm" cổ xưa, một màn kịch lật ngửa đầy bất ngờ và chết chóc.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.