Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 824: Phản Kích Phi Phàm: Giải Mã Hắc Sương

Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch rung lên bần bật, nóng rực, như thể một ngọn lửa vô hình đang cháy âm ỉ bên trong, gào thét một lời cảnh báo khẩn thiết, xuyên qua từng thớ thịt, từng mạch máu, thẳng vào tâm trí anh. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận được một luồng hỗn loạn, sự sợ hãi tột cùng và cái chết đang lan tràn như dịch bệnh từ tiền đồn vọng về. Thẩm Đại Nhân đã thực sự làm được điều mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Hắn đã triệu hồi một sức mạnh vượt xa mọi giới hạn của phàm nhân, một thứ gì đó hoàn toàn không thuộc về thế giới mà Lâm Dịch từng biết, hay thế giới Đại Hạ đã quen thuộc. Cuộc chiến đã không còn là quân sự nữa, mà là sự đối đầu giữa trí tuệ hiện đại và sức mạnh siêu nhiên, một thứ sức mạnh tàn độc và khó lường. Anh biết, anh phải hành động, và anh phải hành động nhanh chóng, trước khi tất cả những gì anh đã xây dựng bị nuốt chửng bởi màn sương chết chóc này, trước khi niềm tin của những người đã đặt trọn sinh mạng vào anh tan biến trong tuyệt vọng.

Đêm đã về khuya, nhưng bên trong tòa nhà chỉ huy chính của Lâm Dịch, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Mấy ngọn nến được thắp vội vã trong phòng họp, ánh sáng vàng bập bùng nhảy múa trên tấm bản đồ quân sự lớn trải trên bàn gỗ lim, nơi những ký hiệu, những đường gạch chéo thể hiện vị trí các tiền đồn, các tuyến phòng thủ, giờ đây lại mang một màu sắc ảm đạm lạ thường. Tiếng bản đồ bị trải ra, tiếng bút chì gạch gạch trên giấy, hòa cùng tiếng thì thầm căng thẳng của vài binh lính và cố vấn đang tập trung tại đây, tạo nên một bản giao hưởng của sự lo âu. Một mùi giấy cũ, mực viết, và chút trà nóng thoang thoảng trong không khí, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi một mùi ngai ngái khó tả, như mùi tro tàn trộn lẫn với thứ gì đó mục ruỗng, bám riết lấy khứu giác, phát ra từ bộ giáp của Trần Nhị Cẩu, người vừa trở về từ địa ngục.

Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết, cố gắng thu thập mảnh ghép thông tin cuối cùng, cảm giác Cổ Ngọc Phù trong tay vẫn rung lên, như một quả tim đập loạn nhịp, cảnh báo anh về sự bất ổn của linh khí xung quanh. Trần Nhị Cẩu, khuôn mặt tái mét, môi run run, hai mắt trũng sâu vì kinh hoàng và mệt mỏi, vừa được đưa vào phòng sau khi vội vã cởi bỏ lớp giáp ngoài nhuốm đầy thứ sương màu xám đục. Hắn quỳ một gối, cố gắng giữ vững giọng nói của mình, nhưng từng lời thốt ra đều mang theo sự run rẩy không thể che giấu.

“Đại ca... Nó không phải là sương mù bình thường. Tuyệt đối không phải!” Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Người chạm vào... hoặc là hóa đá, hoặc là tan rữa thành vũng máu. Xác thịt biến dạng, xương cốt mục nát trong chốc lát. Quân ta không ai kịp phản ứng. Vũ khí thông thường... vô dụng. Lưỡi kiếm xuyên qua chúng như xuyên qua không khí, nhưng móng vuốt của chúng lại sắc bén như thép, xé nát giáp trụ như giấy.”

Vương Đại Trụ, người vẫn luôn giữ vẻ điềm tĩnh của một lão binh dày dạn, giờ đây cũng cau mày thật sâu, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt đầy vẻ bối rối xen lẫn căm phẫn. “Chưa từng thấy loại công kích nào như vậy. Vũ khí, hỏa lực đều vô dụng trước nó. Những cái bóng đen đó, chúng không có tiếng động, không có hình dáng cụ thể, chỉ là những khối đen mờ ảo. Có binh lính còn nói... chúng hút cạn sinh lực người sống, biến con người thành những cái xác khô chỉ trong chớp mắt.” Giọng hắn trầm đục, vang lên trong không gian tĩnh mịch của phòng họp, nghe như tiếng đá tảng va vào nhau.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh, một ngọn lửa phân tích đang bùng lên dữ dội. Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng đợt rung động mạnh mẽ của nó, như thể nó đang cố gắng truyền đạt một thông điệp cổ xưa, một lời cảnh báo từ thế giới đã bị lãng quên. "Mô tả lại chính xác mọi thứ các ngươi thấy," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn đến lạ lùng, như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão táp. "Cả những điều vô lý nhất, những điều mà lý trí các ngươi không thể chấp nhận được. Kể cả mùi vị, âm thanh, hay cảm giác lạnh lẽo khi thứ đó chạm vào. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào."

Tô Mẫn, với vẻ mặt thông minh nhưng hiện rõ sự ưu tư, đặt chồng báo cáo xuống bàn, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ. Nàng là người duy nhất trong phòng không trực tiếp chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, nhưng trí óc nàng đang chạy đua để hình dung và phân tích. “Nếu không phải là quân sự, thì đây là một dạng thuật pháp? Hay là một loại bùa chú cổ xưa đã thất truyền? Nhưng ngay cả Cung chủ Vô Ảnh Môn, người được cho là tinh thông những bí thuật quỷ dị nhất, cũng chưa từng có thủ đoạn kinh khủng đến vậy. Lão Tăng Viên Giác đã cảnh báo chúng ta về sự suy yếu của linh khí, nhưng liệu đây có phải là một hệ quả, hay là một cách thức lợi dụng sự suy yếu đó?”

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ, nhưng tâm trí anh đã bay xa, kết nối những mảnh ghép rời rạc. “Lão Tăng Viên Giác từng nói, linh khí mỏng manh nhưng không có nghĩa là không tồn tại. Mà linh khí, bản chất của nó là năng lượng, là quy luật của thế giới này. Bất cứ sức mạnh nào, cho dù phi phàm đến đâu, cũng phải tuân theo một quy luật nào đó, phải có giới hạn, có điểm yếu. Không có gì là tuyệt đối.” Anh lẩm bẩm, nhiều hơn là nói với chính mình. “Chúng ta cần phải hiểu rõ quy luật của nó. Nó không thể là một phép thuật ngẫu nhiên, một sự hỗn loạn vô nghĩa.”

Trần Nhị Cẩu, sau khi hít thở sâu vài lần, đã có thể nói chuyện mạch lạc hơn, dù giọng vẫn còn run rẩy. "Cảm giác... lạnh lẽo thấu xương, Đại ca. Như thể linh hồn bị đóng băng. Và cái mùi... nó không phải mùi máu, cũng không phải mùi xác chết. Nó như mùi của đất ẩm mục ruỗng trộn lẫn với sắt gỉ, pha thêm chút hương vị của... của sự trống rỗng, của cái chết cũ kỹ. Và sương mù đó, nó ăn mòn mọi thứ, đá, gỗ, thịt da... tất cả đều bị biến thành một dạng bùn nhão màu xám xanh."

Vương Đại Trụ bổ sung: "Binh lính của chúng ta, những người hít phải nhiều sương mù nhất, họ không chết ngay lập tức. Họ co giật, thân thể biến dạng, da chuyển sang màu xanh xám, đôi mắt trắng dã, rồi gục xuống. Như thể bị rút cạn sự sống. Và những cái bóng đen kia, chúng không tấn công ngẫu nhiên. Chúng dường như tìm kiếm những binh lính còn sống, còn có sinh lực để... để hấp thụ."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt anh nheo lại, những suy nghĩ hiện đại của anh đang chạy đua với tốc độ chóng mặt. *Hút cạn sinh lực? Biến dạng? Ăn mòn vật chất? Nghe cứ như một loại dịch bệnh sinh học, hoặc một dạng vũ khí hóa học tiên tiến nào đó kết hợp với... năng lượng tối. Chẳng lẽ Thẩm Đại Nhân đã tìm ra cách chuyển hóa linh khí mỏng manh thành một thứ độc tố, hay một dạng vật chất phản ứng nào đó?* Anh chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù, cảm nhận nó vẫn rung động liên tục, nhưng biên độ đã giảm đi một chút, như thể nó đang cố gắng hấp thụ hoặc trung hòa một phần nào đó của năng lượng xấu xa. *Hoặc có thể, Cổ Ngọc Phù là một "máy dò" năng lượng, và nó đang chỉ ra sự hiện diện của một dạng linh khí bị biến chất.*

"Đại ca, vậy chúng ta phải làm gì?" Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn nhìn Lâm Dịch. "Nếu vũ khí vô dụng, liệu chúng ta có thể... đánh trả được không?"

Lâm Dịch thở dài một hơi nhẹ, đôi mắt anh mở to, nhìn thẳng vào từng người có mặt trong phòng. "Chúng ta sẽ không đầu hàng. Chắc chắn không. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu. Nhưng không phải chiến đấu bằng cách thông thường. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu của thứ sức mạnh này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta cần nó hơn bao giờ hết." Anh quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô hãy giúp ta tổng hợp tất cả các ghi chép cổ xưa về những loại thuật pháp, ma chú, hay những hiện tượng siêu nhiên mà cô từng biết. Dù là những câu chuyện hoang đường nhất, ta cũng cần. Đặc biệt là những thứ liên quan đến sự biến chất của linh khí hoặc sự hấp thụ sinh l��c."

Anh lại nhìn về phía Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Trần Nhị Cẩu, sau khi nghỉ ngơi, ngươi hãy dẫn một phân đội nhỏ, cẩn trọng tiến vào khu vực tiền đồn. Không được chạm vào bất kỳ thứ gì một cách trực tiếp, phải có lớp bảo vệ. Thu thập càng nhiều mẫu vật càng tốt: đất đá bị ăn mòn, cây cối bị khô héo, thậm chí là... những mảnh xác chết nếu có thể mà không gặp nguy hiểm. Đừng quên ghi chép lại mọi chi tiết, cả những điều vô nghĩa nhất. Vương Đại Trụ, ngươi hãy lập tức củng cố các tuyến phòng thủ còn lại, đặc biệt là tăng cường hệ thống cảnh giới. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của sương mù hay bóng đen, lập tức đốt lửa lớn, càng nhiều càng tốt, và rút lui theo tuyến đã định. Ta cần thêm thời gian để phân tích."

Bầu không khí trong phòng họp dù vẫn căng thẳng, nhưng đã có một tia hy vọng lóe lên trong mắt những người lính. Họ biết Lâm Dịch không bao giờ nói suông, và mọi mệnh lệnh của anh đều chứa đựng sự tính toán kỹ lưỡng. Dù đối mặt với thứ sức mạnh kinh hoàng, Lâm Dịch vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ, và điều đó đã trấn an họ phần nào.

Sáng hôm sau, một màn sương giăng nhẹ bao phủ khắp các ngọn đồi quanh vùng đất của Lâm Dịch, nhưng nó là thứ sương mù quen thuộc, mang theo hơi ẩm và sự trong lành của buổi sớm chứ không phải thứ "hắc sương" chết chóc của đêm qua. Dẫu vậy, không khí vẫn nặng nề, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lên mọi ngóc ngách, như thể cả vùng đất đang nín thở chờ đợi điều kinh khủng tiếp theo.

Trần Nhị Cẩu, sau một vài giờ nghỉ ngơi ngắn ngủi nhưng vẫn còn nguyên vẻ mệt mỏi và kinh hoàng hằn sâu trên gương mặt, đã dẫn một phân đội gồm mười binh lính tinh nhuệ, được trang bị những tấm vải dày tẩm thuốc giải độc (dù không chắc có tác dụng với thứ sương kia hay không) và đeo mặt nạ thô sơ, cẩn trọng tiến vào khu vực tiền đồn bị tấn công. Tiếng bước chân của họ vang lên khô khốc trên nền đất ẩm ướt, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ.

Khi họ đến gần, cảnh tượng đập vào mắt khiến tất cả phải nín thở, dạ dày cuộn lên từng đợt buồn nôn. Tiền đồn, nơi từng là một pháo đài vững chắc, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những bức tường đá kiên cố bị ăn mòn loang lổ, như thể bị axit xói mòn trong hàng thế kỷ, lộ ra những mảng đá đen kịt, lởm chởm. Những ngọn tháp canh đổ sập một cách kỳ lạ, không phải do hỏa lực thông thường mà như thể bị một lực vô hình nào đó bóp méo, vặn xoắn. Tiếng gió hú qua những kiến trúc đổ nát, nghe như tiếng ai đó đang khóc than, rên rỉ, cộng hưởng với sự im lặng chết chóc, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn.

Mùi tanh nồng của máu, mùi phân hủy của xác thịt, và một thứ mùi hóa học khó chịu, ngai ngái, vẫn còn vương lại trong không khí, bám riết lấy mũi họ. Đó không phải là mùi của chiến trường thông thường, mà là mùi của sự mục ruỗng, của cái chết không tự nhiên, của một thứ gì đó đã bị hủy hoại đến tận cùng bản chất.

“Đại ca... Nhìn kìa.” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng hắn run rẩy đến mức khó nghe, tay chỉ vào một góc tường. “Thứ này... Nó còn đáng sợ hơn cả quỷ đói.”

Nơi hắn chỉ là một nhóm binh lính đã gục ngã trong tư thế phòng thủ. Nhưng họ không phải là những xác chết bình thường. Thân thể họ bị biến dạng một cách khủng khiếp, da thịt chuyển sang màu xanh xám, khô quắt lại như giấy cháy, nhưng lại có những vết loét đen ngòm, rỉ ra một thứ dịch đặc quánh màu xanh lá cây. Đôi mắt họ mở to, trắng dã, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể nỗi kinh hoàng vẫn còn in hằn mãi mãi trong đó. Một số người khác thì cứng đờ như hóa đá, da dẻ nứt nẻ, nhưng bên trong lại như rỗng tuếch, chỉ cần chạm nhẹ là có thể vỡ vụn.

"Nó như thể... hút cạn sự sống," một binh lính thốt lên, giọng hắn nghẹn lại vì kinh hãi. "Không một tiếng động, mọi thứ chỉ đơn giản là biến mất. Không thấy dấu vết của kẻ thù, chỉ có sương mù và những cái bóng đen đó..."

Trần Nhị Cẩu cúi xuống, cẩn trọng quan sát một vệt màu đen kịt trên mặt đất, nơi dường như một "bóng đen" đã đi qua. Vệt đất ấy khô cứng lại, nhưng lại có những tinh thể nhỏ lấp lánh như bụi than, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến rợn người. Hắn lấy một chiếc khăn vải dày, dùng que gỗ gạt một ít tinh thể đó vào một chiếc hộp gỗ nhỏ đã được chuẩn bị sẵn, cố gắng không để da thịt tiếp xúc trực tiếp.

"Chúng ta cần phải thu thập mọi thứ," Trần Nhị Cẩu ra lệnh, giọng hắn cố gắng giữ sự kiên định. "Mẫu vật từ đất đá, từ cây cối, thậm chí là từ những vết tích trên xác chết. Ghi chép lại vị trí, hình dạng, và mọi biến đổi mà các ngươi quan sát được. Nhớ kỹ, không được chạm trực tiếp. Dùng những dụng cụ đã được chuẩn bị."

Họ tỉ mỉ làm việc trong sự im lặng đáng sợ, mỗi người đều cố gắng xua đi nỗi ám ảnh và sự kinh hoàng đang bủa vây. Trần Nhị Cẩu tự mình ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ, từng nét chữ của hắn run rẩy nhưng vẫn cố gắng rõ ràng, chi tiết. Hắn vẽ lại sơ đồ thiệt hại, đánh dấu vị trí các xác chết, các vết ăn mòn, và những dấu vết kỳ lạ của năng lượng "phi phàm" còn vương vãi trong không khí. Hắn cố gắng ghi lại cảm giác lạnh lẽo khi đến gần những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất, ghi lại mùi vị ngai ngái vẫn còn phảng phất, và cả sự im lặng đáng sợ của một nơi từng đầy ắp tiếng người. Đó là một cuộc điều tra không giống bất kỳ cuộc điều tra nào trước đây, bởi kẻ thù không phải là con người, và vũ khí của chúng là thứ gì đó vượt quá tầm hiểu biết của họ. Hắn nhớ lời Đại ca: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và giờ đây, hắn đang cố gắng thu thập những tri thức đó, dù phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng.

Chiều hôm sau, trời u ám, những hạt mưa nhỏ bắt đầu lất phất rơi, tạo nên một không khí càng thêm ảm đạm. Bên trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và tiếng Cổ Ngọc Phù rung động nhẹ trong tay Lâm Dịch. Mùi giấy cũ, mực, và một chút trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một cảm giác yên bình giả tạo, đối lập hoàn toàn với sự sốt ruột và áp lực đang đè nặng lên tâm trí anh.

Lâm Dịch và Tô Mẫn ngồi đối diện nhau, giữa họ là một đống lộn xộn những bản báo cáo, sơ đồ, và những mẫu vật nhỏ được Trần Nhị Cẩu cẩn thận mang về từ tiền đồn. Một vài mẫu đất đá đen kịt, một cành cây khô héo đến mức biến dạng, và một chiếc khăn vải nhuốm màu xanh xám lạ lùng. Cổ Ngọc Phù được đặt trên bàn, phát ra ánh sáng mờ nhạt, một luồng sáng xanh biếc yếu ớt, như thể đang "phân tích" các mẫu vật, hoặc cố gắng trung hòa năng lượng tiêu cực từ chúng.

Lâm Dịch mân mê Cổ Ngọc Phù, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào những tinh thể đen lấp lánh mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập. "Lão Tăng Viên Giác từng nói, linh khí mỏng manh, nhưng không phải là không tồn tại. Và bất cứ sức mạnh nào cũng có giới hạn, có quy luật." Anh lẩm bẩm, cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin rời rạc trong đầu. "Thứ hắc sương này... nó không phải là sương mù thông thường. Nó là một dạng vật chất năng lượng, bị biến đổi bởi một thứ sức mạnh phi phàm nào đó. Và nó có khả năng ăn mòn vật chất, rút cạn sinh lực. Giống như một loại... phản vật chất, hoặc một dạng năng lượng tiêu cực."

Tô Mẫn cau mày, ánh mắt sắc sảo nhìn vào Lâm Dịch. "Nếu hắc sương này là sự biến đổi của linh khí, thì nó hẳn phải có điểm yếu. Linh khí tuy mỏng manh, nhưng nó vẫn là nguồn gốc của mọi sự sống, mọi thuật pháp. Liệu có liên quan đến các nguyên tố? Ngũ hành? Hay là một loại nguyền rủa cổ xưa?" Nàng lật giở một cuốn sách cổ dày cộm, cố gắng tìm kiếm những ghi chép về những hiện tượng tương tự. "Các ghi chép cổ đại có nhắc đến 'U Minh Vụ', một loại sương mù từ âm giới, có khả năng ăn mòn linh hồn và thể xác. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, và chưa từng có ai thực sự chứng kiến."

Lâm Dịch chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự rung động của nó. "Nó phản ứng mạnh nhất với những vật thể có năng lượng sống, hay những vật thể còn giữ được chút linh khí. Và suy yếu dần khi gặp vật chất đã chết, hoặc những nơi linh khí cực kỳ cằn cỗi. Ta đã thử đặt một cành cây tươi và một cành cây khô cạnh nó. Cành tươi bị ảnh hưởng nhanh hơn, và Cổ Ngọc Phù cũng rung động mạnh hơn." Anh ngừng lại, suy nghĩ. "Có lẽ... nó không thể duy trì trạng thái 'phi phàm' vĩnh viễn. Một thứ sức mạnh có tính hủy diệt cao như vậy, chắc chắn phải đòi hỏi một nguồn năng lượng khổng lồ để duy trì."

Tô Mẫn gật gù, ánh mắt sáng lên. "Nếu nó cần năng lượng để duy trì, vậy thì nguồn năng lượng đó đến từ đâu? Có phải là từ chính sinh lực mà nó hấp thụ? Hay từ một nguồn khác, mà Thẩm Đại Nhân đang cung cấp?" Nàng chỉ vào một sơ đồ mà Trần Nhị Cẩu đã vẽ, mô tả hướng di chuyển của hắc sương. "Sương mù dường như có xu hướng lan tỏa theo một hướng nhất định, và đạt đến độ đặc quánh nhất ở một vài điểm cụ thể. Điều đó cho thấy nó có một 'trung tâm', một 'nguồn phát'."

"Chính xác." Lâm Dịch vỗ nhẹ lên Cổ Ngọc Phù. "Cổ Ngọc Phù đang chỉ cho ta thấy điều đó. Mức độ linh khí bị biến chất, hay nói cách khác, mức độ 'độc tính' của nó, sẽ cao nhất ở gần nguồn phát. Và nếu nó cần năng lượng để duy trì, thì việc cắt đứt nguồn năng lượng đó, hoặc làm suy yếu nó, sẽ là chìa khóa." Anh nhắm mắt lại, hồi tưởng lại những lời của Lão Tăng Viên Giác về sự "cân bằng" của linh khí, về "quy luật của tự nhiên". *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó luôn tuân theo quy luật của riêng nó.* Ngay cả thứ sức mạnh phi phàm này, chắc chắn cũng có một quy luật nào đó mà anh có thể tận dụng.

"Nhưng làm thế nào để cắt đứt nguồn năng lượng đó?" Tô Mẫn hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Và nguồn năng lượng đó là gì? Thẩm Đại Nhân đang sử dụng thứ gì để kích hoạt và duy trì thứ hắc sương kinh khủng này? Liệu có phải là vật hy sinh? Hay một loại linh vật nào đó?"

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định. "Chúng ta sẽ tìm ra. Nếu Thẩm Đại Nhân có thể triệu hồi nó, thì hắn cũng phải có cách để điều khiển nó. Và bất cứ sự điều khiển nào cũng có điểm yếu. Đặc biệt là với một thứ sức mạnh có tính hủy diệt cao như vậy, sự phản phệ là điều khó tránh khỏi." Anh cầm một mẫu đất đá bị ăn mòn lên, cảm nhận sự lạnh lẽo và mùi ngai ngái của nó. "Nó không thể duy trì vĩnh viễn, Tô Mẫn. Kẻ thù của chúng ta, Thẩm Đại Nhân, cũng chỉ là một phàm nhân. Hắn có thể lợi dụng sức mạnh phi phàm, nhưng hắn không phải là chủ nhân của nó."

Anh đặt Cổ Ngọc Phù lên bàn, để ánh sáng xanh mờ của nó chiếu rọi lên các mẫu vật, như một nhà khoa học đang phân tích một phản ứng hóa học. "Nếu hắc sương này cần năng lượng sống để duy trì độ mạnh, vậy thì... nó có thể bị suy yếu nếu không có nguồn cung cấp liên tục. Hoặc bị phân tán nếu gặp phải một nguồn năng lượng đối nghịch." Lâm Dịch đột nhiên nghĩ đến một ý tưởng táo bạo. "Lửa... Lửa có thể làm bay hơi sương mù, và cũng là một nguồn năng lượng. Liệu nó có thể ảnh hưởng đến 'hắc sương' không?"

Tô Mẫn ngẫm nghĩ. "Lửa là một trong ngũ hành. Nếu 'hắc sương' này mang tính âm hàn, thì hỏa khí mạnh có thể có tác dụng khắc chế. Nhưng chúng ta cần thử nghiệm. Và lửa... không phải là cách để chống lại những cái bóng đen đã vô hình kia."

"Đúng vậy, lửa chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch." Lâm Dịch gật đầu. "Cái chúng ta cần là một chiến lược toàn diện, không chỉ để phòng thủ, mà còn để phản công. Tri thức từ Lão Tăng Viên Giác, những ghi chép cổ xưa của cô, và cả những hiểu biết của ta về năng lượng và vật chất... tất cả phải được kết hợp lại." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa lất phất ngoài kia. "Trận chiến này... sẽ không chỉ là sự sống còn của chúng ta, mà còn là sự đối đầu giữa trí tuệ con người và một thế lực vượt tầm hiểu biết."

Tối cùng ngày, không khí trong phòng họp chính của Lâm Dịch lại một lần nữa trở nên căng thẳng tột độ. Mấy ngọn nến cháy leo lét, tỏa ra mùi khói nến đặc trưng, nhưng không thể xua đi được không khí nặng nề, nghiêm trọng bao trùm cả căn phòng. Tất cả các chỉ huy quân sự và cố vấn đều có mặt, ánh mắt họ đổ dồn về phía Lâm Dịch, người đang đứng thẳng, ánh mắt kiên nghị, không chút sợ hãi. Cổ Ngọc Phù trên ngực anh vẫn rung động nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở thường trực về mối đe dọa vô hình.

"Chúng ta không thể chiến đấu với thứ này bằng cách thông thường." Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh trầm ổn và rõ ràng, xua tan mọi tiếng xì xào to nhỏ. "Nhưng ta tin rằng, nó không phải là bất khả chiến bại. Điểm yếu của nó nằm ở... sự duy trì."

Anh vẫy tay ra hiệu, Trần Nhị Cẩu bước tới, trải một tấm bản đồ mới lên bàn, trên đó đã được đánh dấu những vị trí mà hắc sương đã lan tới, và những điểm mà Cổ Ngọc Phù phản ứng mạnh nhất. "Thứ hắc sương này," Lâm Dịch chỉ vào bản đồ, "nó cần một nguồn năng lượng liên tục để duy trì. Nó hút cạn sinh lực từ con người, từ cây cỏ. Điều đó có nghĩa là, nếu chúng ta cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng của nó, hoặc làm suy yếu nó, nó sẽ tan biến."

Anh nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, ngươi sẽ chỉ huy quân đội, tập trung phòng thủ theo một tuyến mới mà ta đã vạch ra. Không được cố gắng chiến đấu trực diện với những cái bóng đen đó nếu không có lệnh của ta. Nhiệm vụ của ngươi là giữ vững tuyến phòng thủ, và quan trọng nhất, là đốt lửa. Chuẩn bị hàng ngàn bó đuốc, củi khô, dầu hỏa. Khi hắc sương xuất hiện, lập tức đốt lửa lớn, tạo thành một bức tường lửa. Ta nghi ngờ lửa có thể làm suy yếu hoặc đẩy lùi sương mù."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa quyết tâm. "Rõ, Đại ca! Dù là lửa hay nước, tiểu nhân cũng sẽ làm theo lệnh!" Dù vẫn còn bối rối trước hiện tượng lạ, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch đã ăn sâu vào hắn.

Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô sẽ chỉ huy đội ngũ những người am hiểu về thảo dược, về âm dương ngũ hành. Dựa trên những ghi chép cổ xưa mà cô đã tìm được, chúng ta sẽ thử nghiệm các loại vật liệu có khả năng khắc chế hoặc trung hòa năng lượng tiêu cực. Ta đặc biệt quan tâm đến những loại thảo dược có tính dương mạnh, hoặc những loại khoáng vật có khả năng hút khí độc. Ta cần cô đưa ra một danh sách cụ thể và cách thức sử dụng chúng một cách hiệu quả nhất, ngay cả khi nó có vẻ điên rồ."

Tô Mẫn khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Tôi sẽ cố gắng hết sức, Lâm Dịch. Có một vài ghi chép nhắc đến việc sử dụng chu sa, hùng hoàng, và một số loại gỗ cổ thụ để trấn áp tà khí. Chúng ta có thể thử nghiệm."

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn người đồng minh trung thành của mình. "Ngươi sẽ là người quan trọng nhất. Ngươi sẽ dẫn một nhóm nhỏ những binh lính dũng cảm nhất, được trang bị đặc biệt, tiến sâu vào khu vực bị ảnh hưởng, không phải để chiến đấu, mà để tìm ra 'nguồn gốc' của hắc sương. Ta tin rằng Thẩm Đại Nhân phải có một 'trung tâm' nào đó để điều khiển và duy trì nó. Đó có thể là một vật phẩm, một nghi lễ, hoặc thậm chí là chính hắn. Ngươi phải tìm ra nó, và nếu có thể, phá hủy nó."

Trần Nhị Cẩu siết chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù phải chui xuống địa ngục, tiểu nhân cũng sẽ tìm ra nguồn gốc của thứ quỷ quái đó!"

Lâm Dịch nhìn một lượt tất cả những người có mặt, giọng anh trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Đây là một canh bạc. Chúng ta đang đối mặt với một thứ sức mạnh mà chúng ta chưa từng biết đến. Kế hoạch này đầy rủi ro, và có thể sẽ có nhiều thương vong. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi cái chết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta sẽ dùng tri thức của mình để đối phó với nó. Ta cần các ngươi làm theo lệnh một cách tuyệt đối, ngay cả khi nó điên rồ nhất. Trận chiến này... sẽ định đoạt số phận của chúng ta, số phận của vùng đất này, và có thể là cả tương lai của Đại Hạ."

Anh đặt tay lên Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng nhịp đập của nó, như thể nó đang hòa cùng nhịp đập của chính trái tim anh. Anh biết, anh đang dấn thân vào một cuộc chiến hoàn toàn mới, một cuộc chiến mà anh phải dựa vào trí tuệ của mình, vào khả năng thích nghi của một người hiện đại, để giải mã những bí ẩn cổ xưa, những sức mạnh phi phàm của thế giới này. Thẩm Đại Nhân đã vượt qua giới hạn của một phàm nhân, nhưng Lâm Dịch tin rằng, bất cứ sức mạnh nào cũng có quy luật, và quy luật thì có thể bị lợi dụng, bị phá vỡ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, "nhưng nó luôn tuân theo quy tắc của riêng nó. Và việc của ta là tìm ra quy tắc đó." Cuộc chiến sống còn đã chính thức bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free