Lạc thế chi nhân - Chương 823: Biện Pháp Cuối Cùng: Khi Tuyệt Vọng Gặp Phi Phàm
Cơn mưa phùn bên ngoài Thành Cổ Thiên Phong đã tạnh từ lâu, nhưng không khí vẫn còn mang nặng hơi ẩm và cái lạnh buốt xương của đêm cuối đông. Trong một góc khuất sâu thẳm dưới lòng đất, nơi mà những bức tường đá xám xịt đã nhuốm màu thời gian, một mật thất cổ xưa đang chứng kiến một nghi lễ ghê rợn. Những đường nét chạm khắc tinh xảo trên vách đá giờ đây chìm trong bóng tối, chỉ được soi rọi bởi ánh sáng yếu ớt, lập lòe từ những ngọn nến làm bằng mỡ động vật lạ, cắm trên một bàn tế cổ quái. Không khí trong mật thất đặc quánh mùi đất ẩm, xen lẫn hương ngai ngái của thảo dược khô bị đốt cháy và một mùi hôi thối khó tả, như mùi máu tanh đã đông lại từ lâu.
Thẩm Đại Nhân đứng đó, thân hình gầy gò của ông ta như một cái bóng đổ dài trên nền đá. Khuôn mặt dài, tiều tụy, với chòm râu bạc phơ quen thuộc, giờ đây không còn vẻ uyên bác giả tạo mà chỉ còn lại một sự điên dại đến tột cùng. Đôi mắt sâu hoắm của ông ta đỏ ngầu, ánh lên những tia sáng bệnh hoạn, như thể chứa đựng cả một biển hận thù và sự tuyệt vọng không đáy. Bộ quan phục chỉnh tề mà ông ta v���n thường mặc, giờ đây có vẻ nhăn nhúm và xộc xệch, không còn giữ được vẻ trang nghiêm vốn có. Ông ta đã ở đây suốt nhiều giờ, lẩm bẩm những câu chú cổ quái mà ngay cả Lão quản gia trung thành đứng cạnh cũng khó mà hiểu nổi.
Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khúm núm đứng phía sau Thẩm Đại Nhân một bước chân, gương mặt ông ta trắng bệch vì lo lắng. Đôi mắt tinh ranh thường ngày giờ đây đầy vẻ hoảng sợ, không ngừng liếc nhìn xung quanh. Ông ta đã phục vụ Thẩm Đại Nhân cả đời, đã chứng kiến vô số âm mưu và thủ đoạn, nhưng chưa bao giờ ông ta thấy chủ nhân của mình lại lâm vào tình trạng đáng sợ như thế này. Sự điên cuồng trong ánh mắt Thẩm Đại Nhân không phải là diễn kịch, đó là sự thật. Và những gì đang diễn ra trước mắt ông ta cũng hoàn toàn vượt quá giới hạn hiểu biết của một người phàm.
Bàn tế trước mặt Thẩm Đại Nhân được sắp đặt một cách kỳ dị. Trên đó là những món đồ mà Lão quản gia chưa từng thấy bao giờ: một mảnh xương thú màu đen xám, một chiếc lọ nhỏ chứa đầy thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đang nhấp nháy ánh sáng yếu ớt, và những tấm da thú cũ kỹ vẽ đầy ký hiệu loằng ngoằng, trông giống như những phù chú cổ xưa. Không chỉ có thế, trên mặt bàn, những đường khắc sâu, tạo thành một đồ hình phức tạp, dường như đang dẫn thẳng xuống nền đất lạnh lẽo.
Thẩm Đại Nhân ngẩng đầu, giọng ông ta khàn đặc, vang vọng trong mật thất, "Lâm Dịch... ngươi cứ nghĩ rằng ngươi có thể dùng mưu kế tầm thường để chống lại ta sao? Ngươi cứ nghĩ rằng tri thức của cái thế giới nhỏ bé của ngươi có thể lý giải mọi thứ trên đời này sao? Nực cười! Ngươi sẽ phải trả giá! Ngươi không thể hiểu được sức mạnh mà ta nắm giữ, thứ sức mạnh đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước, khi cái gọi là 'văn minh' của ngươi còn chưa thành hình!"
Lão quản gia run rẩy, khẽ khàng lên tiếng, "Đại nhân... ngài... ngài chắc chắn chứ? Việc này... việc này quá nguy hiểm. Sức mạnh này... liệu chúng ta có thể khống chế được không?"
Thẩm Đại Nhân quay phắt lại, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Lão quản gia, khiến ông ta rụt cổ lại. "Nguy hiểm? Nguy hiểm thì sao? So với việc thất bại, so với việc phải quỳ gối dưới chân cái thằng nhãi ranh đó, thì nguy hiểm có đáng là gì? Ta đã mất tất cả! Quyền lực, danh vọng, tương lai của gia tộc... tất cả đều tan biến như bọt nước. Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất, đó là dẫm nát hắn, nghiền nát tất cả những gì hắn trân trọng!" Giọng ông ta đầy căm hận, nhưng cũng phảng phất sự sợ hãi tột cùng. Thẩm Đại Nhân biết rõ cái giá phải trả cho việc này, nhưng ông ta không còn lựa chọn. Ông ta đã bị dồn vào đường cùng, bị bủa vây bởi sự tuyệt vọng. Để chống lại Lâm Dịch, một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn mà ông ta có thể tưởng tượng, ông ta phải tìm kiếm một sức mạnh vượt quá giới hạn của con người.
Khi Thẩm Đại Nhân dứt lời, một tiếng rít khe khẽ vang lên từ sâu dưới lòng đất, như tiếng của một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh. Từ những đường khắc trên bàn tế, một luồng khí đen kịt, đặc quánh như mực tàu, bắt đầu cuộn lên, bao trùm căn phòng. Nó không phải là khói, mà là một thứ vật chất vô định hình, lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo m���t mùi hôi thối nồng nặc, như mùi tử khí từ hàng vạn thi thể. Ánh sáng từ những ngọn nến lập lòe, như sắp tắt lịm, vật vã chống chọi với bóng đêm đang nuốt chửng mọi thứ.
Thẩm Đại Nhân không để ý đến Lão quản gia nữa. Ông ta tập trung hoàn toàn vào nghi lễ. Hai bàn tay gầy gò, run rẩy, nắm chặt lấy chiếc lọ nhỏ chứa chất lỏng màu đỏ sẫm. Ông ta lẩm bẩm những câu chú cuối cùng, giọng điệu trở nên càng ngày càng khàn đặc và gấp gáp, như thể đang cố gắng thúc giục một thứ gì đó. Đến khi luồng khí đen đã cuồn cuộn thành một cột trụ xoáy mạnh mẽ giữa mật thất, ông ta đột ngột mở nắp lọ.
Một làn khói mỏng màu đỏ thẫm thoát ra từ chiếc lọ, hòa vào luồng khí đen, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị. Thẩm Đại Nhân, với một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng, dốc ngược chiếc lọ, đổ toàn bộ chất lỏng đỏ sẫm lên bàn tế. "Phụt!" Một âm thanh khô khốc vang lên.
Ngay lập tức, những ký hiệu cổ xưa được khắc trên bàn đá bỗng phát sáng rực rỡ, một ánh sáng xanh lục quỷ dị, đối lập hoàn toàn với màu đỏ thẫm của chất lỏng và màu đen của khí. Ánh sáng này lan tỏa nhanh chóng, như những mạch máu đang được bơm đầy năng lượng, chạy dọc theo các đường khắc, tạo thành một đồ hình khổng lồ đang chuyển động. Luồng khí đen đặc hơn, cuộn xoáy nhanh hơn, và trong đó, những bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối đen mờ ảo, di chuyển không tiếng động, nhưng lại toát ra một thứ áp lực vô hình, khiến không khí trở nên nặng nề đến khó thở.
Lão quản gia hoảng sợ lùi lại, lưng đập vào bức tường lạnh giá. Ông ta có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của những thứ đó. Không phải là ảo ảnh, mà là những thực thể. Chúng không phải là người. Chúng là... thứ gì đó khác. Thứ gì đó đến từ một thế giới khác.
Thẩm Đại Nhân lại gầm lên, tiếng gầm mang theo cả sự tuyệt vọng và một niềm khoái cảm bệnh hoạn. "Chính là nó! Sức mạnh của U Minh Tông! Sức mạnh của những kẻ đã bị lãng quên! Lâm Dịch, ngươi sẽ không thể thoát khỏi số phận đã an bài cho ngươi! Ngươi sẽ bị hủy diệt bởi những gì ngươi không thể hiểu, không thể chống lại!" Ông ta giơ cao hai tay, như thể đang ôm lấy luồng khí đen đang cuồn cuộn. Đôi mắt ông ta, giờ đây, không còn là đôi mắt của một con người bình thường nữa, mà là đôi mắt của một kẻ đã đánh mất linh hồn, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự điên cuồng và khát vọng báo thù. Ông ta đã vượt qua ranh giới, đã chấp nhận giao dịch với thứ sức mạnh mà ông ta từng khinh bỉ. Để đạt được mục đích, ông ta sẵn sàng trả bất cứ cái giá nào. Kể cả linh hồn của chính mình.
Sức mạnh ấy lan tỏa, không chỉ trong mật thất. Nó bắt đầu lan ra khỏi lòng đất, xuyên qua những lớp đá, và dần dần, như một làn sóng vô hình, phủ lên toàn bộ Thành Cổ Thiên Phong đang chìm trong giấc ngủ. Một màn sương mờ màu xám đục, mang theo hơi lạnh lẽo và một mùi hôi thối khó tả, bắt đầu luẩn quẩn trên những mái nhà, len lỏi qua từng con hẻm. Thành Cổ Thiên Phong, vào cái đêm định mệnh ấy, đã trở thành một cánh cổng, mở ra cho một thứ gì đó cổ xưa và tàn độc.
***
Tiếng gió rít nhẹ bên ngoài, luồn qua những khe cửa sổ gỗ, mang theo cái lạnh buốt của rạng sáng. Trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhỏ vẫn còn leo lét, soi rọi lên những tấm bản đồ lớn được trải rộng trên bàn, chi chít những ký hiệu và đường vạch màu đỏ, xanh. Bên cạnh đó là những chồng sách, ghi chép về địa lý, quân sự, thậm chí là những cuốn sách cổ về y học và nông nghiệp mà anh đã thu thập. Căn phòng thường ngày ấm cúng và đầy tri thức, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ, như thể một trận bão lớn đang ập đến.
Lâm Dịch ngồi trước bàn, tay cầm một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt anh không tập trung vào những dòng chữ Hán phức tạp. Thay vào đó, anh đang lắng nghe tiếng gió bên ngoài, lắng nghe cả sự tĩnh lặng bất thường của đêm sắp tàn. Sau những gì anh đã cảm nhận được từ Cổ Ngọc Phù đêm qua, và những lời của Lão Tăng Viên Giác, một cảm giác bất an không ngừng dấy lên trong lòng anh. Anh có cảm giác rằng một điều gì đó lớn lao, vượt ngoài tầm hiểu biết của anh, đang dần đến.
Đúng lúc đó, cánh cửa thư phòng đột ngột bật mở, không kịp đợi tiếng gõ. Trần Nhị Cẩu, với bộ quần áo dính đầy bùn đất, mái tóc rũ rượi và khuôn mặt lấm lem, lao vào phòng như một cơn gió lốc. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, như thể đã chạy xuyên qua cả một quãng đường dài trong đêm tối. Hơi thở gấp gáp của hắn phá tan sự tĩnh mịch trong thư phòng, mang theo mùi đất ẩm và mồ hôi.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Nhị Cẩu. "Bình tĩnh, Nhị Cẩu. Có chuyện gì mà ngươi hớt hải đến vậy?" Giọng anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ nghiêm trọng.
Trần Nhị Cẩu cố gắng hít thở sâu, nuốt khan một cái. "Đại ca... tình hình... tình hình không ổn! Quân Thẩm Đại Nhân... họ... họ không giống bình thường!" Hắn lắp bắp, lời nói đứt đoạn vì mệt mỏi và sợ hãi.
"Kể rõ ta nghe," Lâm Dịch ra hiệu bằng tay, vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh biết rằng trong những tình huống khẩn cấp, sự hoảng loạn chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.
"Từ canh hai đêm qua... ở tiền tuyến, một màn sương mù dày đặc bỗng nhiên xuất hiện," Nhị Cẩu bắt đầu kể, giọng hắn vẫn còn run rẩy. "Nó không giống sương mù bình thường, Đại ca. Nó... nó có màu xám đục, và lạnh lẽo đến thấu xương. Hơn nữa... nó mang theo một mùi hôi thối khó tả, như mùi thịt thối rữa hay tử khí vậy. Binh lính của chúng ta nói, chỉ cần hít phải một chút thôi cũng thấy đầu óc choáng váng, chân tay rã rời." Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt. "Chúng tôi đã cố gắng xua tan, đốt lửa, nhưng nó không hề suy giảm. Thậm chí còn dày đặc hơn."
Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Sương mù kỳ lạ? Mùi hôi thối? Những chi tiết này khiến anh nhớ đến những gì Lão Tăng Viên Giác đã nói về sự suy giảm linh khí và những biến đổi bất thường của thế giới.
"Còn nữa," Nhị Cẩu tiếp tục, vẻ mặt hắn càng thêm hoảng sợ. "Quân Thẩm Đại Nhân... họ bắt đầu di chuyển trong màn sương đó. Hoàn toàn không có tiếng động! Không tiếng ngựa hí, không tiếng bước chân, không tiếng binh khí va chạm. Cả một đội quân lớn, nhưng lại như những bóng ma vậy. Binh lính canh gác của chúng ta... họ báo cáo rằng đã nhìn thấy những 'bóng đen' thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối đen mờ ảo, nhưng lại di chuyển với tốc độ kinh hoàng, không giống bất kỳ người nào."
"Bóng đen?" Lâm Dịch nhíu mày. Sự kết hợp giữa sương mù kỳ lạ và những 'bóng đen' di chuyển không tiếng động này vượt quá mọi kinh nghiệm quân sự của anh. Đây không phải là một chiến thuật thông thường.
"Vâng, Đại ca! Có vài binh lính còn nói... còn nói rằng chúng không phải là người! Chúng không có cảm xúc, không sợ hãi. Một tên lính của chúng ta đã bị một bóng đen tấn công. Hắn không hề nghe thấy tiếng động, chỉ thấy một cái bóng vụt qua rồi ngã xuống. Vết thương... vết thương trên người hắn rất kỳ lạ, như bị xé toạc bởi một thứ gì đó sắc nhọn nhưng lại không có hình dạng cụ thể. Và máu hắn... máu hắn có vẻ như bị hút cạn một phần!" Trần Nhị Cẩu nói đến đây, giọng hắn run lên bần bật, ánh mắt sợ hãi. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy, nhưng cái này... cái này thật sự khiến người ta sợ hãi!" Hắn không giấu được sự hoảng loạn.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Nhị Cẩu. Mặc dù bên ngoài anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng nội tâm anh đã dậy sóng. 'Không phải người', 'bóng đen', 'vết thương kỳ lạ', 'máu bị hút cạn'. Những từ ngữ này gõ vào tâm trí anh như những chiếc búa tạ, phá vỡ bức tường logic và khoa học mà anh đã xây dựng bấy lâu nay. Đây là những hiện tượng mà anh không thể giải thích bằng bất kỳ kiến thức nào từ thế giới hiện đại của mình.
Anh đưa tay lên ngực. Bên dưới lớp áo mỏng, Cổ Ngọc Phù đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ, và một luồng rung động nhỏ, nhưng liên tục truyền đến lòng bàn tay anh. Nó không còn là sự dao động yếu ớt như đêm qua, mà là một sự rung động mạnh mẽ hơn, như một hồi chuông cảnh báo khẩn cấp. Chiếc ngọc phù này, một lần nữa, lại trở thành 'thiết bị cảm biến' của anh, xác nhận những gì Nhị Cẩu vừa báo cáo không phải là do hoang tưởng hay sợ hãi mà ra.
"Thứ sức mạnh này... nó không còn là mỏng manh nữa," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nó đã được kích hoạt. Và nó đang được sử dụng để chống lại chúng ta." Anh nhớ lại những lời của Lão Tăng Viên Giác về U Minh Tông, về việc họ lợi dụng sự suy giảm linh khí để trỗi dậy. Đây chính là biểu hiện của cái gọi là 'quy luật vô hình', của thế lực 'phi phàm' mà anh đã cố gắng tìm hiểu. Nhưng anh chưa kịp tìm hiểu sâu, thì nó đã xuất hiện ngay trước mắt, đe dọa sinh mạng của những người anh muốn bảo vệ.
Một cảm giác căng thẳng tột độ bao trùm Lâm Dịch. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc chiến quân sự, cho những âm mưu chính trị, cho sự đối đầu về trí tuệ. Nhưng anh chưa bao giờ chuẩn bị cho một cuộc chiến chống lại những thứ siêu nhiên, những thứ vượt quá cả định luật vật lý. Dù vậy, ánh mắt anh vẫn kiên định. Hoang mang thì có, nhưng tuyệt vọng thì không. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn, anh phải hiểu, phải thích nghi, phải chiến đấu với bất cứ thứ gì thế giới này ném vào anh, dù nó có phi lý đến mức nào.
"Nhị Cẩu, ngươi về nghỉ ngơi đi. Cứ để tiền tuyến duy trì phòng thủ, không được manh động. Ta sẽ suy nghĩ cách đối phó," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt thì đầy vẻ suy tư. Anh biết rằng không thể chỉ dựa vào sức mạnh thông thường để chống lại thứ này. Anh cần một lời giải thích, một chiến lược hoàn toàn mới. Anh cần Tô Mẫn.
***
Trời đã sáng, nhưng Thành Cổ Thiên Phong vẫn chìm trong một màn sương mờ mịt, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương và mùi hôi khó tả. Ngay cả trong phòng họp chiến lược của Lâm Dịch, ánh sáng cũng trở nên lờ mờ, yếu ớt, như thể bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó vô hình. Trên bàn, những tấm bản đồ vẫn được trải ra, nhưng giờ đây chúng không còn là trọng tâm của sự chú ý nữa. Thay vào đó, một vật nhỏ bằng ngọc màu xanh lục nhạt đang nằm ở trung tâm, tỏa ra một hơi ấm nhẹ và rung động liên hồi. Đó là Cổ Ngọc Phù.
Lâm Dịch, với vẻ mặt nghiêm nghị, đặt Cổ Ngọc Phù lên bàn ngay sau khi Nhị Cẩu rời đi. Hơi ấm và sự rung động liên tục của nó như một lời nhắc nhở không ngừng về mức độ nghiêm trọng của tình hình. Tô Mẫn ngồi đối diện anh, gương mặt thanh tú của nàng giờ đây phủ một tầng ưu tư. Đôi mắt sắc sảo thường ngày của nàng vẫn sáng, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. Nàng đã nghe toàn bộ báo cáo từ Trần Nhị Cẩu, và dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để phân tích, nàng cũng không thể che giấu được sự hoang mang trước những điều phi lý.
"Những gì Nhị Cẩu báo cáo... ta e rằng không phải là sự cố đơn lẻ," Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh trầm thấp, đầy vẻ suy tư. Anh đưa tay chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự rung động của nó. "Nó có li��n quan đến những gì Lão Tăng Viên Giác đã nói với ta. Về 'linh khí mỏng manh', về 'quy luật vô hình' của thế giới này, và về những thế lực 'phi phàm' như U Minh Tông."
Tô Mẫn nhíu mày. "Linh khí mỏng manh? Quy luật vô hình? Ngài muốn nói... những hiện tượng kỳ lạ ở tiền tuyến là do những thứ đó gây ra sao? Nhưng... nhưng đó chỉ là những lời đồn đại, những câu chuyện ma quỷ trong dân gian. Chúng ta không có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào..." Nàng cố gắng bám víu vào logic và thực tế, như cách nàng vẫn luôn làm.
"Không có bằng chứng sao?" Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt nàng. "Cây cối khô héo, thảo dược mất đi dược tính, những kỹ thuật thủ công truyền thống không còn hiệu quả. Đó là những bằng chứng hữu hình về sự suy giảm linh khí mà chúng ta đã quan sát được. Và giờ đây, những 'bóng đen' di chuyển không tiếng động, sương mù có độc, những vết thương kỳ lạ... Tô Mẫn, đây không còn là cuộc chiến thông thường nữa. Những gì Lão Tăng Viên Giác nói... ta e rằng đã ứng nghiệm. Thẩm Đại Nhân đã tìm cách kích hoạt một sức mạnh mà chúng ta không hề biết đến."
Tô Mẫn im lặng một lúc, cố gắng tiêu hóa những thông tin mà Lâm Dịch vừa đưa ra. Nàng là một người thông minh, có khả năng phân tích sắc bén, nhưng nàng cũng là người của thế giới này, bị giới hạn bởi những gì nàng đã được dạy và đã chứng kiến. Khái niệm về 'linh khí' và 'thế lực phi phàm' là những điều nàng chỉ nghe trong những câu chuyện cổ tích hay truyền thuyết. "Vậy thì chúng ta phải làm sao?" Nàng hỏi, giọng nói nàng lộ rõ sự lo lắng. "Chúng ta không có kinh nghiệm đối phó với những thứ này. Quân đội của chúng ta, vũ khí của chúng ta... chúng có thể chống lại những thứ 'không phải người' đó sao?"
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: Lão Tăng Viên Giác ngồi tĩnh tọa trong thiền viện, đôi mắt thâm thúy nhìn thấu vạn vật. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Lời nói ấy vang vọng trong đầu anh. Nhưng tri thức ấy, giờ đây, phải mở rộng ra ngoài biên giới của khoa học, chạm đến những điều huyền bí nhất của vũ trụ. Anh phải trở thành một nhà thám hiểm của những bí ẩn cổ xưa.
Anh nhớ lại những buổi đêm anh từng thức trắng để đọc những ghi chép cổ mà anh đã may mắn tìm được, những cuốn sách nói về 'nguyên khí', về 'âm dương ngũ hành', về 'thiên địa biến hóa'. Khi ấy, anh chỉ coi chúng như những truyền thuyết thú vị, những câu chuyện mang đậm màu sắc văn hóa cổ đại. Nhưng giờ đây, từng câu chữ lại hiện lên rõ ràng, như những mảnh ghép đang dần hoàn thiện một bức tranh lớn. "Cổ Ngọc Phù này... nó là cầu nối duy nhất của ta với những 'quy luật vô hình' này," anh thầm nghĩ. "Nó đã phản ứng. Nó là một chỉ dấu. Và nếu nó có thể cảm nhận được, có thể tương tác được, thì chắc chắn sẽ có cách để hiểu nó, và thậm chí là lợi dụng nó."
Một tia sáng lóe lên trong đầu Lâm Dịch. Sự tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân đã khiến ông ta sử dụng một sức mạnh mà ông ta không thực sự hiểu rõ, một sức mạnh mà ông ta chỉ đang cố gắng khống chế theo một cách thô thiển. Nhưng Lâm Dịch thì khác. Anh sẽ không dùng sức mạnh ấy, anh sẽ dùng trí tuệ để giải mã nó.
Anh mở mắt, ánh nhìn kiên định, không còn chút hoang mang nào. "Chúng ta không có kinh nghiệm, nhưng chúng ta c�� trí tuệ và khả năng thích nghi," anh nói, giọng nói dứt khoát. "Thẩm Đại Nhân đã mắc một sai lầm lớn khi kích hoạt thứ sức mạnh này mà không hiểu rõ bản chất của nó. Thứ sức mạnh 'phi phàm' này, chắc chắn có quy luật vận hành của nó. Giống như mọi thứ trong vũ trụ. Dù nó có vẻ siêu nhiên đến đâu, nó vẫn phải tuân theo một hệ thống nào đó."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Tô Mẫn hỏi, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch, như thể anh là điểm tựa duy nhất trong cơn hỗn loạn này.
"Chúng ta sẽ nghiên cứu nó," Lâm Dịch đáp, tay anh siết chặt Cổ Ngọc Phù. "Cổ Ngọc Phù này, nó không chỉ là một vật phẩm bảo vệ. Nó là chìa khóa. Nó đã cho ta thấy sự suy giảm linh khí, và giờ đây, nó đang cảnh báo về sự kích hoạt của nó. Nó có thể giúp chúng ta cảm nhận được thứ năng lượng đó, hiểu được cách nó vận hành. Chúng ta sẽ không chiến đấu trực diện với những thứ 'phi phàm' đó một cách mù quáng. Chúng ta sẽ tìm hiểu điểm yếu của chúng, tìm hiểu cách chúng tương tác với thế giới này, và sau đó... chúng ta sẽ tìm cách vô hiệu hóa chúng, hoặc thậm chí... biến chúng thành lợi thế của chúng ta."
Tô Mẫn nhìn Lâm Dịch, trong giây lát, nàng thấy được sự kiên cường và khả năng thích nghi vượt trội của người đàn ông này. Nàng đã từng chứng kiến anh giải quyết bao nhiêu vấn đề tưởng chừng như không thể, từ nạn đói đến chiến tranh. Giờ đây, anh lại đứng trước một thách thức hoàn toàn mới, một thách thức mà nàng chưa từng nghĩ đến, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự quyết tâm.
"Nhưng trước hết," Lâm Dịch nói thêm, giọng anh trở nên lạnh lùng. "Chúng ta cần phải bảo vệ những người lính của chúng ta. Chúng ta cần một kế hoạch khẩn cấp để đối phó với cuộc tấn công hiện tại. Không thể để những 'bóng đen' đó gieo rắc nỗi sợ hãi và sự hủy diệt mà không bị trừng phạt." Anh đứng dậy, ánh mắt quét qua những tấm bản đồ. "Thẩm Đại Nhân muốn dùng những thứ này để gieo rắc sự hoảng loạn và phá vỡ phòng tuyến của chúng ta. Nhưng hắn đã quên mất một điều: 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất.' Và ta sẽ dùng tri thức, dù là tri thức từ thế giới cũ hay những hiểu biết mới về 'quy luật vô hình' này, để đập tan âm mưu của hắn."
***
Giữa trưa, ánh nắng lẽ ra phải rực rỡ, nhưng bầu trời phía biên giới của Lâm Dịch lại âm u đến lạ. Một màn sương mù dày đặc, màu xám đục, không ngừng cuồn cuộn từ phía tiền tuyến của Thẩm Đại Nhân, như một con thủy quái khổng lồ đang từ từ nuốt chửng cảnh vật. Đồn Gác Biên Giới, vốn là một công trình kiên cố được xây bằng gỗ và đá, giờ đây chìm lịm trong lớp sương ấy, chỉ còn lờ mờ hiện ra những bóng dáng mờ ảo của các tháp canh và tường thành.
Không khí lạnh buốt, ẩm ướt đến thấu xương, và một mùi hôi thối khó tả lởn vởn trong không gian, nồng nặc hơn bao giờ hết. Đó không phải là mùi tử khí quen thuộc của chiến trường, mà là một thứ mùi ngai ngái, mục rữa, như mùi của những thứ đã chết từ rất lâu, bị chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm. Tiếng gió rít qua những khe hở của đồn gác, tạo ra những âm thanh rùng rợn, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn lạc lối. Xa xa, thỉnh thoảng lại có tiếng gầm gừ yếu ớt, trầm đục, như tiếng của một loài thú lớn đang ẩn mình trong bóng đêm.
Bên trong đồn gác, những người lính của Lâm Dịch đứng gác, tay siết chặt binh khí, gương mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi. Họ là những người lính dày dạn kinh nghiệm, đã từng đối mặt với vô số trận chiến khốc liệt, đã từng chứng kiến cái chết cận kề. Nhưng những gì đang xảy ra trước mắt họ lại hoàn toàn nằm ngoài giới hạn hiểu biết và kinh nghiệm.
"Cái... cái quái gì thế này?!" Một tên lính lắp bắp, đôi mắt hắn mở to nhìn vào màn sương đang ngày càng dày đặc. "Sương mù này... nó đang nuốt chửng chúng ta!"
Chỉ trong chốc lát, màn sương xám đục đã tràn vào bên trong đồn gác, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Những ngọn đuốc được châm lên vội vã chỉ có thể soi sáng được một khoảng nhỏ nhoi, vật vã chống chọi với bóng tối và sự lạnh lẽo đang xâm chiếm.
"Quân địch! Chúng đang đến!" Một tiếng hét vang lên từ tháp canh, nhưng ngay sau đó bị chặn lại bởi một âm thanh nghẹn ngào, như tiếng ai đó bị bóp nghẹt.
Trong màn sương, những hình bóng lờ mờ bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là những binh lính thông thường với quân phục và giáp trụ. Chúng là những khối đen mờ ảo, không có đường nét rõ ràng, di chuyển với tốc độ và sự linh hoạt phi tự nhiên. Chúng không bước đi, mà như trượt trên mặt đất, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Thậm chí, những binh khí mà chúng mang theo cũng chỉ là những vật thể đen kịt, không hề phản chiếu ánh sáng.
"Chúng không phải người!" Một người lính khác hét lên, giọng hắn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn vung kiếm chém vào một cái bóng đang lao đến, nhưng lưỡi kiếm dường như xuyên qua không khí. Cái bóng ấy chỉ hơi chao đảo một chút, rồi lại tiếp tục lao vào hắn, một cánh tay đen kịt vươn ra. Người lính chưa kịp phản ứng, một cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc ngực hắn. Hắn ngã xuống, đôi mắt vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Sự hỗn loạn bùng nổ. Tiếng binh khí va chạm vang lên yếu ớt, lạc lõng trong màn sương dày đặc. Những người lính của Lâm Dịch, vốn dĩ dũng cảm và kỷ luật, giờ đây cũng rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Họ không thể nhìn rõ kẻ thù, không thể nghe thấy tiếng động của chúng, và vũ khí của họ dường như vô dụng.
"Tránh xa màn sương ra! Sương mù có độc!" Một tiếng thét cảnh báo vang lên, nhưng đã quá muộn. Một số binh lính đã hít phải quá nhiều hơi độc từ màn sương. Họ ngã xuống, thân thể co giật, khuôn mặt biến dạng một cách kỳ lạ, như thể bị một thứ lực vô hình nào đó bóp méo. Da thịt của họ chuyển sang màu xanh xám, và đôi mắt họ trắng dã, không còn chút sự sống.
Những "bóng đen" kia không hề có nỗi sợ hãi hay đau đớn. Chúng tấn công một cách tàn bạo, không có chút nhân tính nào. Chúng lao vào những người lính, xé toạc họ bằng những móng vuốt vô hình, hoặc hút cạn sinh lực của họ bằng những cách thức kinh hoàng. Đây không phải là một trận chiến, mà là một cuộc tàn sát đơn phương.
Một nhóm binh lính cố gắng tập hợp lại, tạo thành một vòng tròn phòng thủ. "Không thể giết được chúng!" Một người lính hét lên, khi lưỡi thương của hắn xuyên qua một bóng đen, nhưng nó chỉ như xuyên qua một làn khói mờ ảo, không gây ra bất kỳ tổn thương nào. Cái bóng đen ấy lập tức phản c��ng, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy người lính, khiến hắn gục xuống, toàn thân cứng đờ như bị hóa đá.
Màn sương mù tiếp tục lan rộng, nuốt chửng từng góc của đồn gác. Tiếng la hét hoảng loạn của quân lính dần dần yếu đi, bị thay thế bởi những tiếng rên rỉ đau đớn và tiếng gầm gừ trầm đục từ những "bóng đen" kia. Cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ tiền đồn. Đây là một loại kẻ thù mà họ chưa từng gặp, một loại sức mạnh mà họ không thể hiểu. Tất cả những kinh nghiệm chiến đấu, tất cả những chiến thuật mà họ đã học được, giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
Lâm Dịch, đang ở tổng hành dinh cách đó không xa, cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ từ Cổ Ngọc Phù trên ngực. Nó rung lên bần bật, nóng rực, như thể đang gào thét một lời cảnh báo khẩn thiết. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận được sự hỗn loạn, sự sợ hãi và cái chết đang lan tràn ở tiền đồn. Thẩm Đại Nhân đã thực sự làm được. Hắn đã triệu hồi một sức mạnh mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Cuộc chiến đã không còn là quân sự nữa, mà là sự đối đầu giữa trí tuệ hiện đại và sức mạnh siêu nhiên. Anh biết, anh phải hành động, và anh phải hành động nhanh chóng, trước khi tất cả những gì anh đã xây dựng bị nuốt chửng bởi màn sương chết chóc này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.