Lạc thế chi nhân - Chương 822: Dấu Vết Mờ Nhạt: Linh Khí Và Biến Động Phàm Trần
Ánh trăng đã lên cao, chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt lên chiếc Cổ Ngọc Phù đang nằm yên trên bàn. Nó không phát sáng, cũng không rung động. Nhưng trong mắt Lâm Dịch, nó giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một lời hứa. Hứa hẹn về một con đường mới, hiểm nguy và đầy bí ẩn, nhưng cũng đầy cơ hội để anh hiểu rõ hơn về thế giới này, và để thực sự bảo vệ những giá trị mà anh trân trọng. Trận chiến này, giờ đây, không chỉ về sự sống còn của Đại Hạ, mà còn về sự tồn tại của lý trí, về sự tự do của ý chí con người. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, một tia quyết tâm mới lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Anh không thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh sẽ tìm cách để những người anh yêu quý có được một cuộc sống bình yên, một cuộc sống mà họ không bị thao túng, không bị biến thành những con rối vô hồn trong tay những thế lực bí ẩn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu, không chỉ bằng mưu lược và tri thức, mà còn bằng sự hiểu biết về những quy luật vô hình, về "linh khí mỏng manh" và "ý chí kiên định".
***
Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mỏng giăng trên những mái nhà, Lâm Dịch đã thức dậy. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của cây cỏ. Anh không vội vàng với công việc giấy tờ như mọi khi, mà thay vào đó, khoác lên mình bộ thường phục đơn giản, trầm ngâm bước ra khỏi phủ. Trần Nhị Cẩu đã đợi sẵn ở sân, gương mặt tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ, dù vẻ mặt có chút tò mò về sự bất thường trong lịch trình của đại ca mình.
"Đại ca, hôm nay chúng ta đi đâu ạ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng pha chút phấn khích.
Lâm Dịch không trả lời ngay, ánh mắt anh lướt qua những khoảng sân đã được quét dọn sạch sẽ, những hàng cây xanh mướt và những gương mặt dân làng đang bắt đầu ngày mới. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của vùng đất này. "Đi quan sát," anh nói, giọng trầm tĩnh, "quan sát mọi thứ, từ ruộng đồng đến xưởng thợ, cả những điều nhỏ nhặt nhất trong đời sống thường ngày."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, dù chưa thực sự hiểu rõ mục đích của chuyến đi bất ngờ này. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn trung thành đáp, rồi nhanh nhẹn bước theo sau Lâm Dịch.
Họ đi qua những con đường làng còn ướt đẫm sương đêm, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm. Dần dần, những âm thanh của một ngày mới bắt đầu hiện rõ: tiếng gà gáy từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và tiếng trò chuyện ồn ào của dân làng khi họ bắt đầu công việc đồng áng. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong gió, hòa lẫn với mùi đất tươi và mồ hôi lao động, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, dù đâu đó vẫn phảng phất chút lo lắng tiềm ẩn về nạn đói và chiến loạn đang hoành hành bên ngoài bức tường thành. Dưới sự quản lý của Lâm Dịch, ngôi làng này vẫn tràn đầy sức sống và hy vọng, một điểm sáng hiếm hoi trong bối cảnh Đại Hạ đang chìm trong hỗn loạn.
Họ dừng chân tại một cánh đồng lúa rộng lớn, nơi những bông lúa non đang vươn mình trong nắng sớm. Lâm Dịch bước xuống bờ ruộng, cúi người xuống, cẩn thận chạm vào một thân lúa. Lá lúa vẫn xanh, nhưng anh nhận thấy một sự khác biệt tinh tế. Chúng dường như không còn tươi tốt, mạnh mẽ như những mùa vụ trước. Anh nhớ lại những báo cáo về năng suất giảm sút mà đội ngũ nông nghiệp đã trình lên, nhưng trước đây anh vẫn cho rằng đó là do yếu tố thời tiết, sâu bệnh, hoặc kỹ thuật canh tác. Giờ đây, một ý nghĩ khác bắt đầu hình thành trong tâm trí anh.
"Nhị Cẩu, ngươi thấy sao về vụ lúa năm nay?" Lâm Dịch hỏi, không ngẩng đầu.
Trần Nhị Cẩu cũng cúi xuống, nhìn theo ánh mắt của Lâm Dịch. "Đại ca, dạo này mấy cây lúa có vẻ không tốt bằng năm ngoái, dù đã chăm sóc kỹ hơn. Chúng ta đã bón phân đầy đủ, tưới nước đúng cách, thậm chí còn cử người kiểm tra sâu bệnh mỗi ngày, nhưng cây vẫn không vươn cao, hạt cũng không được mẩy bằng." Hắn xoa cằm, vẻ mặt hơi bối rối. "Mấy lão nông kinh nghiệm trong làng cũng than vãn, bảo đất đai hình như không còn 'sức sống' như xưa. Họ nói đây là dấu hiệu của 'đất bị kiệt quệ', nhưng chúng ta đã luân canh, nghỉ ngơi cho đất rồi mà."
Lâm Dịch đứng thẳng dậy, ánh mắt quét qua cả cánh đồng. Anh nhận thấy màu vàng của lúa có vẻ nhạt hơn, kém rực rỡ hơn so với trí nhớ của anh về những mùa bội thu. "Ngươi hãy ghi chép lại thật kỹ những quan sát này," Lâm Dịch chỉ thị. "Ghi lại cả lời than phiền của dân làng, so sánh với những báo cáo cũ. Ta muốn biết chính xác mức độ suy giảm, và nó diễn ra ở những loại cây trồng nào."
"Vâng, đại ca!" Trần Nhị Cẩu nhanh chóng lấy ra cuốn sổ và bút lông, bắt đầu ghi chép. Dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa đằng sau những yêu cầu của Lâm Dịch, nhưng hắn tin tưởng vào đại ca mình tuyệt đối.
Họ tiếp tục đi đến khu vực xưởng thủ công. Tiếng búa đập chan chát từ xưởng rèn vọng ra, hòa cùng tiếng cưa xẻ gỗ và tiếng dệt vải đều đều. Lâm Dịch đi vào xưởng rèn đầu tiên. Không khí nóng bức, mùi sắt thép và than củi nồng nặc. Những người thợ rèn với thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang hì hụi đập búa vào những thanh kim loại đỏ rực.
"Lão Trương, công việc dạo này thế nào?" Lâm Dịch chào một thợ rèn già, người có kinh nghiệm nhất trong làng.
Lão Trương lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn tinh anh. "Ài, Lâm đại nhân. Công việc thì vẫn vậy, nhưng... kim loại dạo này khó tôi luyện quá. Nó không còn 'ngoan ngoãn' như xưa. Dù đã nung kỹ, đập đúng kỹ thuật, nhưng độ cứng, độ bền của những lưỡi dao, những nông cụ làm ra đều kém hơn trước một chút. Chúng tôi phải tốn nhiều công sức hơn, mất nhiều thời gian hơn để đạt được chất lượng tương đương, mà đôi khi vẫn không được như ý." Lão Trương thở dài, lắc đầu. "Mấy đứa trẻ học nghề cũng khó khăn hơn, cứ như là... vật liệu không còn linh hoạt, không còn 'sống' nữa vậy."
Lâm Dịch cầm lấy một chiếc lưỡi cày vừa được hoàn thành, cảm nhận trọng lượng và độ sắc của nó. Bề ngoài thì không có gì khác biệt đáng kể, nhưng kinh nghiệm của những người thợ rèn không thể nào sai được. Đây chính là những biến động nhỏ, vi tế mà người thường khó nhận ra, nhưng lại ảnh hưởng đến toàn bộ quá trình sản xuất.
"Đại ca, mấy lão thợ rèn cũng than vãn là kim loại khó tôi luyện hơn trước," Trần Nhị Cẩu thì thầm, xác nhận lời của Lão Trương. Hắn đã nghe những lời này không ít lần trong những chuyến đi thu thập thông tin của mình.
Lâm Dịch gật đầu. Trong đầu anh, những lời của Lão Tăng Viên Giác vang vọng: "Linh khí mỏng manh, vạn vật đều suy yếu." Anh đã từng nghĩ linh khí là một khái niệm trừu tượng, chỉ liên quan đến tu hành. Nhưng giờ đây, anh đang chứng kiến những bằng chứng cụ thể, hữu hình về sự suy yếu của nó trong thế giới phàm trần. "Những lời của Viên Giác không phải là hư vô. Sự suy yếu này đang diễn ra ngay trước mắt mình," anh tự nhủ trong tâm trí, một cảm giác vừa lo lắng vừa được xác nhận dâng lên.
Nếu linh khí thực sự là "nền tảng của vạn vật", thì sự suy yếu của nó sẽ ảnh hưởng đến mọi thứ. Từ hạt giống không thể hấp thụ đủ dưỡng chất để nảy mầm khỏe mạnh, đến kim loại mất đi "linh tính" khiến nó khó tôi luyện, và cả những kỹ thuật thủ công truyền thống cũng bị ảnh hưởng. Đây không chỉ là một vấn đề nhỏ về năng suất hay chất lượng sản phẩm, đây là một vấn đề mang tính hệ thống, một sự thay đổi cơ bản trong các quy luật vận hành của thế giới. Anh bắt đầu nhìn thấy một bức tranh rộng lớn hơn, nơi mọi thứ đều được kết nối bởi một sợi dây vô hình mà anh gọi là "linh khí". Mối lo ngại không còn chỉ dừng lại ở việc đối phó với kẻ thù, mà còn là đối phó với một sự thay đổi cơ bản của môi trường sống.
Lâm Dịch tiếp tục đi, lắng nghe những lời than phiền nhỏ nhặt từ người dân. Một bà lão phàn nàn về việc bức tường nhà mình vừa xây đã xuất hiện những vết nứt nhỏ, dù thợ xây đã làm rất cẩn thận. Một người phụ nữ trẻ nói rằng vải dệt ra không còn giữ được độ bền và màu sắc tươi tắn như xưa, dễ bị mục rách hơn. Những chi tiết nhỏ nhặt này, trước đây anh có thể bỏ qua hoặc quy kết cho chất lượng vật liệu, tay nghề thợ, hoặc đơn giản là sự trùng hợp. Nhưng giờ đây, dưới lăng kính của "linh khí mỏng manh", chúng lại trở thành những bằng chứng rõ ràng, những dấu hiệu không thể chối cãi.
Anh dừng lại, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi xanh thẳm vươn cao. Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một đám mây đen vô hình đang dần kéo đến. Sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh luôn là điều anh tin tưởng. Nhưng nếu nghịch cảnh này không phải do con người gây ra, mà là do chính quy luật tự nhiên đang thay đổi, thì liệu sự kiên cường ấy có đủ để vượt qua? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ, "nhưng để sinh tồn trong một thế giới đang dần thay đổi bản chất, mình phải hiểu rõ bản chất của sự thay đổi đó."
***
Buổi chiều, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Lâm Dịch tìm đến nhà thuốc nhỏ của Hồ Gia Gia. Nơi đây khác hẳn với sự ồn ào của chợ búa hay xưởng thợ. Một bầu không khí yên tĩnh bao trùm, chỉ có tiếng cối giã thuốc đều đều từ phía trong vọng ra, xen lẫn tiếng nước chảy từ ấm sắc thuốc đang sôi lục bục trên bếp lửa. Mùi thảo dược đa dạng, nồng nàn, xộc thẳng vào khứu giác, khiến không gian dường như đặc quánh lại, xen lẫn mùi thuốc đắng nhẹ, quen thuộc. Đâu đó, có tiếng ho yếu ớt của một bệnh nhân đang chờ đợi. Dù có chút u buồn, nhưng không khí ở đây vẫn toát lên vẻ chuyên nghiệp và tận tâm.
Hồ Gia Gia, với mái râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng vẫn nhanh nhẹn, đang tỉ mẩn phân loại một đống thảo dược khô trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Đôi mắt ông luôn toát lên vẻ từ bi, nhưng hôm nay lại ẩn chứa một chút lo lắng.
"Hồ Gia Gia, người có khỏe không?" Lâm Dịch bước vào, giọng nói trầm ấm.
Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn Lâm Dịch. "Ôi, là Lâm đại nhân! Lão phu vẫn ổn, vẫn còn đủ sức để bốc thuốc cứu người. Mời đại nhân ngồi." Ông chỉ vào một chiếc ghế gỗ đối diện.
Lâm Dịch ngồi xuống, ánh mắt quét qua những kệ thuốc được xếp đặt gọn gàng, nhưng anh nhận thấy một vài vị trí trống rỗng, những loại thảo dược quen thuộc giờ đã không còn. "Hồ Gia Gia, gần đây ông có thấy điều gì bất thường trong việc thu hái dược liệu hay chữa bệnh không?" Lâm Dịch hỏi thẳng, không vòng vo. Anh biết Hồ Gia Gia là người có kinh nghiệm, sống gắn bó với tự nhiên và con người, sẽ có những cảm nhận tinh tế mà người khác không có.
Hồ Gia Gia thở dài, vuốt chòm râu bạc. "Ài, Lâm đại nhân. Lão phu cũng đang đau đầu đây. Đại nhân hỏi đúng lúc lắm." Ông dừng tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây xám xịt đang kéo đến, mang theo chút âm u cho buổi chiều tà. "Nhiều loại thảo dược quý hiếm giờ khó tìm hơn rất nhiều, như thể đất đai không còn nuôi dưỡng chúng được nữa. Những ngọn núi, những cánh rừng mà trước đây lão phu vẫn thường đến, nay lại cằn cỗi hơn, cây cối kém tươi tốt, những loại cây thuốc mọc dại cũng trở nên yếu ớt, ít dược tính hơn."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời của Hồ Gia Gia như những mảnh ghép hoàn hảo, khớp vào bức tranh lớn mà anh đang cố gắng dựng lên. "Chẳng hạn như Sâm Cổ Thảo," Hồ Gia Gia tiếp tục, "một loại dược liệu có công dụng bổ khí, tăng cường sinh lực, nay phải vào sâu trong núi lắm mới tìm được một vài củ nhỏ, mà dược tính cũng không bằng một phần mười so với trước đây. Hay Huyết Long Đằng, loại dây leo có khả năng cầm máu, dưỡng thương thần kỳ, nay lại trở nên khô héo, lá không còn xanh mướt, nhựa cũng ít đi nhiều."
Hồ Gia Gia lắc đầu, vẻ mặt đầy sự bối rối và bất lực. "Không chỉ vậy, mà bệnh tật thì lại càng khó trị, các phương thuốc cổ truyền dường như không còn hiệu nghiệm như xưa. Lão phu đã dùng những bài thuốc gia truyền, đã được kiểm chứng qua bao đời, nhưng hiệu quả lại giảm sút đáng kể. Một số bệnh nhân mà trước đây chỉ cần vài thang thuốc là khỏi, nay lại phải dùng đến hàng chục thang, mà vẫn chỉ thuyên giảm chứ không dứt hẳn. Có những bệnh lạ phát sinh, thân thể người bệnh suy nhược nhanh chóng, thuốc thang gần như không tác dụng."
Ông ngừng lại, nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. "Cứ như là... bệnh tật mạnh hơn, mà thuốc lại yếu đi vậy. Lão phu không biết phải giải thích thế nào. Có người bảo là do ma quỷ quấy phá, có người lại nói là do trời đất đang thay đổi, vận mệnh suy tàn."
Lâm Dịch thầm gật gù. "Ma quỷ quấy phá" hay "vận mệnh suy tàn" trong miệng Hồ Gia Gia, dưới góc nhìn của anh, chính là những cách diễn giải dân gian cho hiện tượng "linh khí mỏng manh". Hồ Gia Gia đã vô tình cung cấp những bằng chứng thực nghiệm vô cùng quý giá. Sự suy yếu của linh khí không chỉ ảnh hưởng đến môi trường tự nhiên, mà còn trực tiếp tác động đến sức khỏe con người và khả năng chữa bệnh. Nếu thuốc thang không còn hiệu nghiệm, bệnh tật hoành hành, thì đó sẽ là một mối đe dọa còn lớn hơn cả chiến tranh. Một xã hội không thể duy trì sức khỏe cho dân chúng thì sẽ suy yếu từ bên trong.
Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác, nơi vị thiền sư đã nói về sự suy yếu của linh khí dẫn đến việc các pháp thuật, công pháp tu luyện trở nên khó khăn hơn. Giờ đây, anh thấy nó ảnh hưởng đến cả những loại "phép thuật" đời thường: khả năng hồi phục của tự nhiên, dược tính của thảo mộc, sức đề kháng của con người. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch tự nhủ, nhưng tri thức này phải là tri thức toàn diện, bao gồm cả những quy luật vô hình mà anh đang dần hé mở.
"Hồ Gia Gia, ông cứ tiếp tục ghi chép lại những trường hợp bất thường, đặc biệt là những loại thảo dược kém dược tính, hoặc những căn bệnh khó chữa," Lâm Dịch nói, giọng đầy nghiêm túc. "Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là manh mối quan trọng."
Hồ Gia Gia nhìn Lâm Dịch, thấy được sự tập trung cao độ trong đôi mắt của vị đại nhân trẻ tuổi. Ông gật đầu, dù vẫn còn nhiều băn khoăn. "Vâng, lão phu sẽ làm theo lời đại nhân."
Lâm Dịch đứng dậy, lòng trĩu nặng. Những thông tin mà Hồ Gia Gia cung cấp đã xác nhận thêm những nghi ngờ của anh. Mối đe dọa không chỉ đến từ thế lực "U Minh Tông" bí ẩn, mà còn đến từ chính sự suy yếu của nền tảng sinh tồn. Đây là một cuộc chiến dai dẳng, âm thầm, đòi hỏi sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi vượt trội. Anh đã từng nghĩ mình có thể dùng tri thức hiện đại để giải quyết mọi vấn đề của thế giới cổ đại. Nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với một thực tại mà ngay cả khoa học hiện đại cũng chưa chắc đã có lời giải thích hoàn chỉnh.
Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng không chờ đợi ai. Nó vận hành theo những quy luật riêng, những quy luật mà anh, một người đến từ thế giới khác, phải học cách hiểu và tôn trọng.
***
Đêm khuya, sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm dinh thự của Lâm Dịch. Chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm lay động vài cành cây bên ngoài, và tiếng côn trùng đêm rả rích từ xa vọng lại. Trong phòng làm việc của mình, Lâm Dịch ngồi một mình giữa không gian tràn ngập mùi giấy, mực, gỗ đánh bóng, xen lẫn chút hương trầm thoang thoảng. Anh đã trải qua một ngày dài với những quan sát và thu thập thông tin, và giờ đây là lúc để tổng hợp, phân tích.
Trên bàn, những cuốn sổ ghi chép của Trần Nhị Cẩu nằm cạnh những ghi chú cá nhân của anh. Anh lật giở từng trang, đọc lại từng dòng. Những con số về năng suất cây trồng giảm sút, những lời than vãn về kim loại khó tôi luyện, về vải kém bền, về tường nhà dễ nứt. Và đặc biệt là những lời của Hồ Gia Gia về thảo dược mất dược tính, bệnh tật khó chữa. Tất cả đều chỉ về một điểm chung: sự suy yếu của vạn vật.
"Nếu linh khí là nền tảng của vạn vật, thì sự suy yếu của nó sẽ ảnh hưởng đến mọi thứ... từ hạt giống nảy mầm đến thuốc thang, và cả những kỹ thuật mà người đời gọi là 'bí truyền'," anh tự nhủ, giọng khẽ khàng trong sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh đã từng hoài nghi về khái niệm "linh khí", coi nó như một dạng mê tín dị đoan. Nhưng những bằng chứng thực nghiệm mà anh thu thập được trong ngày hôm nay đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ đó. Có thể anh không thể nhìn thấy linh khí, không thể đo đạc nó bằng các công cụ khoa học quen thuộc, nhưng những tác động của nó thì rõ ràng như ban ngày. Nó là một loại năng lượng, một yếu tố sống còn đang dần cạn kiệt, và sự cạn kiệt ấy đang để lại những vết sẹo sâu sắc trên mọi mặt của đời sống.
Lâm Dịch đưa tay, cẩn thận đặt Cổ Ngọc Phù lên giữa bàn. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến hắt lên chiếc ngọc, khiến nó lấp lánh một cách huyền ảo. Chiếc ngọc này, đã theo anh từ khi anh xuyên không đến đây, luôn mang theo một sự bí ẩn khó lý giải. Anh nhắm mắt lại, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của Cổ Ngọc Phù. Anh tập trung, cố gắng cảm nhận.
Một dòng năng lượng yếu ớt, mờ nhạt, như một làn sương mỏng manh đang dần tan biến, khẽ lướt qua lòng bàn tay anh. Nó không còn mạnh mẽ, ấm áp như những lần trước đó, khi nó tự động phát sáng để xua đi giá lạnh hay rung lên như một lời cảnh báo. Giờ đây, nó chỉ là một sự rung động rất khẽ, một cảm giác mong manh đến mức nếu không tập trung cao độ, anh sẽ không thể nhận ra.
"Cổ Ngọc Phù này... nó đang dao động rất yếu ớt. Như một chiếc phong vũ biểu của linh khí. Nó cho thấy sự suy giảm này là có thật, v�� nó đang lan rộng," anh thầm nghĩ. Đây không phải là cảm giác chủ quan. Cổ Ngọc Phù, bằng cách nào đó, đã trở thành một thiết bị cảm biến tự nhiên, giúp anh nhận biết sự thay đổi của linh khí. Điều này càng củng cố niềm tin của anh rằng chiếc ngọc phù này chính là chìa khóa để anh tương tác và hiểu sâu hơn về thế giới tu hành, về cái gọi là "linh khí". Nó là cầu nối duy nhất của anh với những "quy luật vô hình" này.
Lâm Dịch mở mắt. Ánh nhìn của anh đầy vẻ kiên định, xen lẫn một chút lo âu. Lo âu vì quy mô của vấn đề, sự trừu tượng của nó, và vì những hậu quả khôn lường mà nó có thể gây ra. Nhưng sự kiên định thì mạnh mẽ hơn, bởi anh đã nhìn thấy vấn đề, đã bắt đầu hiểu nó, và anh sẽ tìm cách đối phó.
Sự suy giảm linh khí sẽ không chỉ ảnh hưởng đến đời sống phàm trần mà còn đến thế giới tu hành. Có lẽ đây là nguyên nhân cho sự trỗi dậy của các thế lực tà ác như U Minh Tông, những kẻ lợi dụng thời điểm linh khí suy yếu để tìm kiếm sức mạnh hoặc thay đổi trật tự. Hoặc có thể, nó sẽ thay đổi hoàn toàn cách tu luyện, khiến những phương pháp cũ không còn hiệu quả, buộc người tu hành phải tìm ra con đường mới. Cổ Ngọc Phù sẽ trở thành một công cụ quan trọng để Lâm Dịch hiểu sâu hơn về linh khí, có thể giúp anh tìm ra cách đối phó hoặc thậm chí lợi dụng sự suy yếu này. Anh sẽ phải tìm kiếm những kiến thức cổ xưa hoặc nhân tài có hiểu biết sâu sắc về linh khí để giải mã hoàn toàn bí ẩn này.
Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan. Anh không thể dựa vào những công thức đã có, cũng không thể chỉ tin vào những gì khoa học hiện đại đã dạy. Anh phải mở lòng đón nhận những điều vượt ngoài tầm hiểu biết, phải học cách tư duy theo một hệ thống quy luật mới. Anh, một người hiện đại, phải trở thành một nhà thám hiểm của những bí ẩn cổ xưa.
Lâm Dịch siết chặt nắm tay, một lần nữa nhìn vào chiếc Cổ Ngọc Phù. Sự lạnh lẽo của nó dưới ánh nến yếu ớt không còn khiến anh cảm thấy xa lạ. Nó là một phần của anh, một phần của thế giới mới này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh lặp lại trong đầu, nhưng giờ đây, tri thức ấy phải mở rộng ra ngoài biên giới của khoa học, chạm đến những điều huyền bí nhất của vũ trụ. Anh không chỉ là một nhà chiến lược, một nhà lãnh đạo, mà giờ đây, anh còn là một người quan sát, một nhà nghiên cứu, một người cố gắng giải mã những "quy luật vô hình" đang định đoạt vận mệnh của Đại Hạ. Con đường phía trước vẫn là vì sự sinh tồn, vì sự bình yên của những người anh yêu quý, nhưng giờ đây, nó đã khoác lên một màu sắc hoàn toàn mới, đầy thách thức và bí ẩn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.