Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 819: Bóng Đêm Hậu Thuẫn: Mảnh Ghép Đầu Tiên

Đêm đã về khuya, vầng trăng treo lơ lửng giữa nền trời thăm thẳm, soi rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng bạc mờ ảo. Trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh nến lung linh nhảy múa, hắt những cái bóng dài và chập chờn lên bức tường. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, cố gắng xua đi cái không khí căng thẳng đang bao trùm. Tiếng gió heo may khẽ lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm đầu đông, hòa cùng tiếng bước chân tuần tra đều đặn của binh lính bên ngoài, tạo nên một bản nhạc trầm lắng và đầy cảnh giác.

Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi vẫn còn rõ nét, nhưng ánh mắt anh lại sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải của một người đàn ông đã đi qua quá nhiều biến cố. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, khóe miệng khẽ mím chặt. Chiếc Cổ Ngọc Phù quen thuộc nằm trên bàn, phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, nhưng lại là tâm điểm cho mọi suy nghĩ của anh lúc này. Nó vẫn tỏa ra một luồng khí mát lạnh và một dao động năng lượng rất khẽ, như một lời nhắc nhở về những gì vừa xảy ra.

Đối diện Lâm Dịch là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đang cẩn trọng ghi chép những phân tích của anh. Đôi mắt nàng sắc sảo nhưng cũng ẩn chứa vẻ ưu tư, thể hiện sự lo lắng trước những điều không thể dùng kiến thức thông thường để lý giải. Bên cạnh Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, vẻ mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đã được thay thế bằng sự nghiêm nghị và quyết tâm. Mặc dù vẫn còn chút ngơ ngác trước những khái niệm xa lạ, nhưng ánh mắt hắn luôn hướng về Lâm Dịch với sự tin tưởng tuyệt đối.

"Cuộc tấn công của Thẩm Đại Nhân không đơn thuần là mưu kế chính trị hay quân sự," Lâm Dịch mở lời, giọng anh khẽ khàng nhưng rành mạch, từng từ được thốt ra như được cân nhắc kỹ lưỡng. Anh đặt tay lên Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự mát lạnh từ nó xuyên qua lớp vải áo mỏng. "Nó là một loại... chiến tranh tinh thần, sử dụng thứ sức mạnh mà chúng ta chưa hiểu rõ. Một loại thao túng tâm trí quy mô lớn, vượt xa mọi thứ mà tôi từng biết."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép. Anh là một người hiện đại, một người tin vào khoa học, vào sự thật hiển nhiên. Vậy mà giờ đây, anh lại đang phải đối mặt với những thứ mà khoa học không thể giải thích, những thứ mà chỉ có thể gọi là "ma thuật" hay "thần thông." Anh biết, trong lịch sử hiện đại, có rất nhiều thuyết âm mưu, những câu chuyện về các hội kín, các thế lực ngầm. Liệu có phải những "thế lực tu hành" này cũng là một phiên bản như vậy trong thế giới cổ đại này không? Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh. Cái cảm giác bất lực, một cảm giác mà anh hiếm khi để lộ ra bên ngoài, len lỏi trong lòng anh. Anh từng tự hào về khả năng suy luận, về tri thức hiện đại của mình. Anh đã dùng nó để xây dựng, để bảo vệ, để vượt qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây, những kiến thức đó dường như trở nên quá nhỏ bé, quá hữu hạn trước một thứ sức mạnh nằm ngoài mọi định luật vật lý và logic mà anh từng bi��t.

"Những lời Lão Tăng Viên Giác từng nói về 'linh khí mỏng manh,' về sự tồn tại của những thế lực siêu nhiên, giờ đây không còn là những câu chuyện khó tin nữa," anh tiếp tục, ánh mắt mở ra, nhìn thẳng vào Cổ Ngọc Phù. "Chúng đã trở thành một hiện thực đáng sợ, đang đe dọa trực tiếp đến cuộc sống và sự an nguy của những người chúng ta bảo vệ." Anh nhấn mạnh từ "chúng ta," muốn Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Tô Mẫn đặt bút xuống, nét mặt trầm tĩnh. "Theo ghi chép của các thư tịch cổ trong phủ, những hiện tượng như vậy thường gắn liền với dị thuật hoặc một số tà giáo cổ xưa. Nhưng để gây ảnh hưởng trên diện rộng như thế, xuyên qua cả một vùng lãnh thổ, tác động đến hàng vạn người... điều này quả thực chưa từng thấy. Ngay cả những truyền thuyết về các pháp sư hùng mạnh nhất cũng chỉ dừng lại ở việc thao túng một vài cá nhân hoặc một ngôi làng nhỏ." Nàng khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy hoài nghi và lo lắng. "Không lẽ, có một thế lực nào đó đã vượt qua mọi giới hạn mà chúng ta từng biết?"

Lâm Dịch gật đầu, đồng ý với nhận định của Tô Mẫn. "Đúng vậy. Một kẻ phàm tục như Thẩm Đại Nhân, cho dù có tham vọng đến mấy, cũng không thể đột nhiên có được những phương tiện 'phi phàm' như vậy. Chắc chắn có một 'bàn tay' vô hình đang thao túng, một thế lực mạnh mẽ hơn đã nhìn thấy lợi ích khi sử dụng Thẩm Đại Nhân làm quân cờ. Hắn đang chơi với lửa, hay đã trở thành con rối của lửa rồi?" Anh lẩm bẩm, câu hỏi đó không chỉ dành cho Thẩm Đại Nhân mà còn cho chính bản thân anh, liệu anh có đang vô tình bước vào một vũng lầy nguy hiểm hơn tưởng tượng?

"Những tin đồn về 'linh thạch', 'dị vật', 'dị khách' mà Nhị Cẩu đã thu thập được... Tất cả đều chỉ về một thế giới khác, một thế lực mà ta không thể đối phó bằng mưu kế thông thường. Việc bảo vệ vùng đất này không còn chỉ là chiến tranh tranh giành quyền lực, đất đai. Nó đã trở thành một cuộc chiến chống lại những điều phi lý, chống lại những thế lực mà bản chất ta còn chưa hiểu rõ." Lâm Dịch thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt anh không có sự nản lòng, chỉ có sự quyết tâm càng mạnh mẽ hơn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn trong hoàn cảnh này, chúng ta không thể tiếp tục phản ứng một cách bị động."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt kiên quyết, đấm nhẹ vào lòng bàn tay. "Đại ca, huynh cứ ra lệnh, Nhị Cẩu sẽ lật tung cả Thành Thiên Phong lên để tìm ra bọn chúng! Bất kể đó là 'dị nhân' hay 'pháp sư áo đen' gì, nếu dám động đến đại ca và bà con, Nhị Cẩu nhất định sẽ không tha!" Hắn nói với một giọng điệu đầy nhiệt huyết, nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn cảm thấy một sự rờn rợn. Những chuyện "phi phàm" này vượt quá tầm hiểu biết của hắn, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Đại ca nói sao, hắn làm vậy.

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, khẽ mỉm cười. "Không cần 'lật tung' cả thành. Mà cần 'thăm dò' một cách cẩn trọng nhất. Kẻ địch của chúng ta không phải là những kẻ dễ đối phó. Chúng ẩn mình trong bóng tối, và có thể sử dụng những phương pháp mà chúng ta chưa thể tưởng tượng. Chúng ta cần thông tin. Rất nhiều thông tin." Anh quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô hãy tiếp tục rà soát các thư tịch cổ, đặc biệt là những ghi chép về các dị tượng, tà giáo, hay những tổ chức bí ẩn từng xuất hiện trong lịch sử Đại Hạ. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy những manh mối về nguồn gốc của thứ sức mạnh này."

"Vâng, Lâm Dịch." Tô Mẫn đáp lời, nàng đã bắt đầu cảm thấy hứng thú với việc tìm tòi những bí ẩn cổ xưa này. Với đầu óc sắc sảo của mình, nàng tin rằng dù là thế lực 'phi phàm' đến đâu, cũng sẽ để lại dấu vết trong lịch sử.

Lâm Dịch lại nhìn Trần Nhị Cẩu. "Còn Nhị Cẩu, ngươi có nhiệm vụ quan trọng hơn. Ngươi hãy dùng mọi mối quan hệ của mình trong giang hồ, đặc biệt là những người có tai mắt ở Thành Thiên Phong, để thu thập tin tức. Hãy tìm hiểu về bất kỳ tin đồn nào liên quan đến các 'pháp sư áo đen,' 'dị nhân,' 'linh thạch,' hay 'dị vật' – bất cứ thứ gì có vẻ khác thường, không thuộc về thế giới mà chúng ta biết. Đặc biệt, hãy chú ý đến những tổ chức giang hồ mới nổi, hoặc những bang phái có hoạt động bí ẩn. Hãy tìm kiếm Cố lão bản. Hắn là một con cáo già, nhưng hắn có thể biết nhiều hơn những gì hắn nói."

"Cố lão bản?" Trần Nhị Cẩu gãi đầu. "Lão ta... có đáng tin không đại ca? Lão ta chỉ quan tâm đến bạc thôi."

"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu. "Chính vì lão ta chỉ quan tâm đến bạc nên lão ta mới đáng tin. Người như vậy sẽ không vì lý tưởng hay danh tiếng mà nói dối. Chỉ cần ngươi đưa đủ bạc, lão ta sẽ nói ra những gì lão ta biết. Tuy nhiên, phải cẩn thận. Những thông tin này có thể rất nguy hiểm. Đừng để lộ quá nhiều về mục đích của chúng ta." Lâm Dịch dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự nghiêm túc. "Nhớ kỹ, Nhị Cẩu, an toàn của ngươi là trên hết. Nếu cảm thấy nguy hiểm, lập tức rút lui."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu đáp lời, lòng tràn đầy nhiệt huyết. Mặc dù có chút lo lắng về những thứ "phi phàm" này, nhưng được đại ca tin tưởng giao phó nhiệm vụ quan trọng, hắn cảm thấy mình được trọng dụng. Hắn tin rằng, dù có là ma quỷ hay thần tiên, chỉ cần đại ca ra lệnh, h��n sẽ vượt qua.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh biết, Trần Nhị Cẩu có thể không hiểu hết mọi chuyện, nhưng sự trung thành và khả năng hành động của hắn là không thể nghi ngờ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ. "Và nếu muốn sống sót, ta phải biến mọi thứ thành tri thức." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đen kịt, những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng Lâm Dịch biết, anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Sinh tồn không phải là một sự lựa chọn, nó là một mệnh lệnh. Và để sinh tồn, anh sẽ phải đối mặt với mọi điều, dù là phi lý hay đáng sợ đến đâu. Trận chiến với Thẩm Đại Nhân, giờ đây, không chỉ là bảo vệ lãnh thổ, mà còn là bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí của cả một cộng đồng khỏi sự thao túng của những thế lực vô hình.

***

Vài ngày sau, dưới ánh đèn lồng rực rỡ của Quán Trọ Lạc Nguyệt ở Thành Thiên Phong, một không khí sôi động, náo nhiệt bao trùm. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa ồn ào và cả tiếng cụng chén chan chát tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của chốn phồn hoa. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và cả mùi khói gỗ từ bếp lò hòa quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan của thực khách. Bên ngoài, trời đã se lạnh, bắt đầu có sương giăng nhẹ, nhưng bên trong quán trọ, hơi ấm và sự huyên náo vẫn không hề suy giảm.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, đang ngồi ở một góc khuất của quán trọ. Hắn giả vờ nhâm nhi chén rượu nhạt, thỉnh thoảng lại đưa mắt lướt qua những người ra vào, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Nhiệm vụ của Lâm Dịch đã in sâu vào tâm trí hắn. Hắn phải thu thập thông tin, phải tìm hiểu về những thứ "kỳ quái" mà đại ca đã nhắc đến. Đây không phải là lần đầu tiên hắn làm nhiệm vụ mật, nhưng lần này, sự bí ẩn và có phần ma mị của vấn đề khiến hắn có chút rờn rợn. Hắn cảm thấy sống lưng mình cứ lạnh toát mỗi khi nghĩ đến những "pháp sư áo đen" hay "dị nhân" mà đại ca đã mô tả. Tuy nhiên, sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch và lòng trung thành với vùng đất khiến hắn gạt bỏ mọi nỗi sợ hãi. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – câu nói đó vang vọng trong đầu hắn như một lời thề.

Đúng lúc đó, một thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười với đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, tiến lại gần bàn của Trần Nhị Cẩu. Đó chính là Cố lão bản, chủ nhân của quán trọ này, và cũng là một tay chuyên moi tin tức trong giới giang hồ. Trên tay lão là một ấm trà nóng hổi, bốc hơi nghi ngút. Lão đặt ấm trà xuống bàn, cười tủm tỉm. "Ồ, Nhị Cẩu huynh đệ, sao hôm nay lại có nhã hứng đến chỗ lão già này? Chẳng lẽ lại có chuyện gì hay ho muốn hỏi thăm?" Giọng lão khàn khàn nhưng đầy vẻ hài hước, đôi mắt ti hí lấp lánh như muốn đọc thấu tâm can người đối diện. Lão đã quá quen thuộc với những kẻ đến đây không chỉ để ăn uống, mà còn để mua bán tin tức.

Trần Nhị Cẩu khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Hắn biết Cố lão bản là người khôn ngoan, giỏi giữ bí mật, và chỉ quan tâm đến lợi ích. "Cố lão bản quả là thần thông quảng đại," hắn đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. "Chỉ là gần đây có vài tin đồn lạ lùng... về những kẻ có thể thao túng tâm trí người khác, và những viên đá phát sáng... Nghe nói lão bản là người có tai mắt rộng khắp, chắc hẳn đã nghe qua vài chuyện." Hắn nói đến đây, khẽ đưa tay vào túi áo, lấy ra một thỏi bạc nhỏ, đặt nó một cách kín đáo dưới đáy chén trà.

Cố lão bản liếc nhanh xuống thỏi bạc, đôi mắt ti hí của lão càng nheo lại, nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi. Lão đưa tay vuốt chòm râu dài bạc phơ, giả vờ trầm ngâm một lát. "Chuyện này... không phải ai cũng biết đâu, Nhị Cẩu huynh đệ à. Những chuyện như vậy thường bị bịt miệng rất kỹ, hoặc chỉ lưu truyền trong những ngõ ngách tối tăm nhất của giang hồ." Lão nói, giọng điệu hạ thấp hơn, mang theo chút thần bí. L��o cúi người xuống, giả vờ rót trà cho Trần Nhị Cẩu, nhưng thực chất là để nói nhỏ hơn. "Người ta đồn rằng có một tổ chức bí ẩn, gọi là 'U Minh Tông' hoặc 'Hắc Ảnh Lâu', chuyên dùng những 'linh thạch' và 'bí thuật' cổ xưa để làm việc. Nghe nói, ngay cả quan lớn trong triều cũng phải kiêng dè, không dám đụng vào."

Trần Nhị Cẩu cố gắng kìm nén sự kinh ngạc trong lòng. "U Minh Tông? Hắc Ảnh Lâu? Linh thạch? Bí thuật?" Những từ ngữ này hoàn toàn xa lạ với hắn, nhưng hắn biết, đây chính là thứ mà Lâm Dịch đang cần. Hắn lắng nghe kỹ lưỡng từng lời của Cố lão bản, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết. "Lão bản có biết thêm gì về bọn chúng không? Chẳng hạn như chúng hoạt động như thế nào, hay chúng tìm kiếm những 'linh thạch' đó ở đâu?" Hắn hỏi, giọng điệu có phần gấp gáp hơn một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ tò mò thông thường.

Cố lão bản nhấp một ngụm trà, rồi lại nhìn quanh một lượt, đảm bảo không ai nghe trộm. "Thực ra, không ai thực sự biết rõ về bọn chúng cả. Chúng hoạt động rất bí ẩn, như những bóng ma vậy. Người ta chỉ đồn rằng, chúng có khả năng điều khiển tâm trí người khác, khiến họ trở nên điên dại hoặc biến thành những kẻ vô tri. Còn về 'linh thạch'... đó là những viên đá quý hiếm, ẩn chứa một loại sức mạnh kỳ lạ. Nghe nói, bọn chúng dùng 'linh thạch' để thực hiện các 'bí thuật' của mình." Lão ngừng lại, ánh mắt thoáng qua một tia sợ hãi. "Cách đây không lâu, có một đoàn thương nhân đi qua vùng núi phía Tây, họ đã vô tình tìm thấy một mỏ đá kỳ lạ. Sau đó, toàn bộ đoàn thương nhân đó đều biến mất không dấu vết, và mỏ đá đó cũng trở thành nơi cấm kỵ. Người ta đồn rằng, đó chính là 'linh thạch' mà 'U Minh Tông' đang tìm kiếm."

"Vùng núi phía Tây..." Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, ghi nhớ địa điểm đó. Hắn biết, Cố lão bản đã cung cấp những thông tin vô cùng quý giá. Dù còn mơ hồ và mang nặng màu sắc truyền thuyết, nhưng đây là những mảnh ghép đầu tiên về thế lực bí ẩn mà Lâm Dịch đang tìm kiếm. Hắn lại đặt thêm một thỏi bạc nữa xuống bàn, đẩy về phía Cố lão bản. "Đa tạ lão bản. Những tin tức này rất hữu ích."

Cố lão bản cười tủm tỉm, nhanh chóng thu lại thỏi bạc. "Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Nếu có tin tức gì mới, Nhị Cẩu huynh đệ cứ đến đây. Lão già này luôn chào đón." Lão nói, nhưng trong lòng lại không khỏi thắc mắc. Một tên nhóc giang hồ như Trần Nhị Cẩu lại đi hỏi những chuyện 'phi phàm' này, chắc chắn là có một thế lực lớn hơn đứng sau. Lão liếc nhìn Trần Nhị Cẩu một cái, rồi quay người đi phục vụ khách khác, nhưng đôi mắt ti hí của lão vẫn không ngừng quan sát hắn từ xa.

Trần Nhị Cẩu uống cạn chén rượu, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn biết, mình vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm. Những cái tên "U Minh Tông", "Hắc Ảnh Lâu", "linh thạch", "bí thuật" cứ vang vọng trong đầu hắn. Hắn không hiểu hết ý nghĩa của chúng, nhưng hắn cảm nhận được sự ghê rợn ẩn chứa đằng sau. "Đây chắc chắn là thứ mà đại ca đang tìm kiếm," hắn nghĩ thầm, rồi đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi quán trọ, hòa mình vào màn đêm đang dần bao phủ Thành Thiên Phong. Hắn cần phải báo cáo lại những thông tin này cho Lâm Dịch càng sớm càng tốt.

***

Trong thư phòng của Lâm Dịch, màn đêm đã buông xuống thật sâu, chỉ còn tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ và tiếng giấy sột soạt khi anh lật từng trang sách cổ. Mùi mực và hương trầm dịu nhẹ vẫn thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, tràn ngập sự suy tư và tìm tòi. Ánh nến đã yếu ớt hơn, nhưng ánh trăng bên ngoài lại càng thêm sáng rõ, xuyên qua khung cửa sổ, hắt một vệt sáng bạc lên bàn làm việc của anh.

Lâm Dịch một mình trong thư phòng, trải ra một tấm bản đồ cũ kỹ của Đại Hạ, trên đó anh đã đánh dấu rất nhiều địa điểm quan trọng, cùng với những ghi chép từ Cẩm Nang Kế Sách – vật phẩm đặc biệt mà anh đã sử dụng rất nhiều trong hành trình của mình – và các tài liệu cổ mà Tô Mẫn đã tìm thấy. Cổ Ngọc Phù nằm trong lòng bàn tay anh, thỉnh thoảng phát ra một luồng khí lạnh lẽo, như có sự cộng hưởng với suy nghĩ của anh. Anh đang cố gắng tìm kiếm mối liên hệ giữa các tin đồn mà Trần Nhị Cẩu vừa mang về và những gì anh đã trải nghiệm.

Trần Nhị Cẩu đã trở về ngay sau khi thu thập được thông tin từ Cố lão bản, báo cáo lại chi tiết từng lời, từng cụm từ mà lão chủ quán trọ đã nói. Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt sắc bén lướt qua những ghi chép vội vàng của Trần Nhị Cẩu. "U Minh Tông... Hắc Ảnh Lâu... Linh thạch... Bí thuật..." Anh lặp lại những từ ngữ đó trong đầu, cảm nhận được một luồng điện chạy qua trí óc mình.

"U Minh Tông... Hắc Ảnh Lâu... Những cái tên này không thể xuất hiện trong một tổ chức giang hồ thông thường," Lâm Dịch lẩm bẩm trong nội tâm. "Chúng gợi lên sự cổ xưa, sự bí ẩn, và một quyền lực vượt ngoài tầm hiểu biết. Chẳng lẽ, đây là bước đầu tiên để chạm đến thế giới 'linh khí mỏng manh' mà Lão Tăng Viên Giác từng nhắc đến?" Anh nhớ lại những lời nói đầy ẩn ý của vị Lão Tăng năm xưa, về những thế lực siêu nhiên, về sự tồn tại của những cấm kỵ mà người phàm không nên chạm vào. Giờ đây, những lời đó không còn là những câu chuyện huyền hoặc nữa, mà đã trở thành những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh kh��ng lồ, đáng sợ.

Anh đưa mắt nhìn Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay. "Cổ Ngọc Phù của mình... nó đã phản ứng. Nó đã chặn đứng được 'lưỡi dao linh hồn' của Thẩm Đại Nhân. Nó là chìa khóa. Nhưng mình cần hiểu rõ hơn về cách nó hoạt động, và về nguồn gốc của những sức mạnh này." Anh cảm nhận được luồng khí lạnh từ ngọc phù, nó không còn chỉ là một vật hộ mệnh đơn thuần, mà dường như đang "dẫn lối" anh đến một thế giới hoàn toàn mới. Đây là một vật phẩm có liên hệ mật thiết với "linh khí mỏng manh", một bằng chứng sống động cho sự tồn tại của những điều siêu nhiên.

Lâm Dịch trải ra một vài thư tịch cổ mà Tô Mẫn đã chọn lọc. Chúng chứa đựng những ghi chép mơ hồ về các dị tượng, về những "kỳ nhân dị sĩ" có khả năng phi phàm, và về những "cấm địa" hay "di tích" cổ xưa. Anh cố gắng tìm kiếm bất kỳ từ khóa nào tương đồng với những thông tin mà Trần Nhị Cẩu đã mang về: "linh thạch", "bí thuật", "thao túng tâm trí"... Anh phát hiện ra rằng, trong một vài thư tịch, có nhắc đến những "ma đạo sư" hoặc "dị nhân" cổ đại thường sử dụng "vật dẫn" hoặc "thánh vật" để tăng cường sức mạnh, và một số loại "ngọc thạch" đặc biệt có khả năng hấp thụ hoặc phát ra "khí linh".

"Những kẻ này không chỉ đơn thuần là giang hồ. Chúng có tổ chức, có mục đích, và quan trọng nhất, chúng có 'phương tiện' mà chúng ta không thể lý giải bằng khoa học thông thường," Lâm Dịch nội tâm phân tích. "Thẩm Đại Nhân chỉ là một con tốt, một kẻ bị lợi dụng. Kẻ đứng sau mới là mối nguy hiểm thực sự. Một thế lực bí ẩn, có khả năng thao túng tâm trí hàng ngàn người, có trong tay những 'linh thạch' và 'bí thuật' cổ xưa... Đây không còn là cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là một cuộc chiến tranh giành ý chí, một cuộc chiến mà chúng ta hoàn toàn bị động."

Cái cảm giác bất lực lại len lỏi, nhưng lần này nó đi kèm với một sự tức giận lặng lẽ. Lâm Dịch đã xây dựng mọi thứ bằng mồ hôi, nước mắt và trí tuệ của mình. Anh đã bảo vệ những người dân vô tội khỏi đói nghèo, áp bức, và chiến loạn. Giờ đây, một thế lực vô hình lại dám t���n công vào chính tâm hồn, vào lý trí của họ. Điều này không thể chấp nhận được.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh nhắc nhở bản thân. Nhưng tri thức hiện đại của anh, dù vĩ đại đến đâu, cũng không thể giải thích được những hiện tượng này. Anh cần tri thức mới, tri thức về thế giới tu hành, về "linh khí mỏng manh." Việc Cố lão bản nhắc đến "U Minh Tông" hoặc "Hắc Ảnh Lâu" cùng các "bí thuật" và "linh thạch" báo hiệu về sự xuất hiện chính thức của một thế lực tu hành hoặc hắc đạo có tổ chức và sức mạnh đáng gờm. Đây là một thế lực nguy hiểm hơn bất cứ bang phái giang hồ hay quân phiệt nào mà anh từng đối mặt.

Anh biết, đã đến lúc phải thay đổi chiến lược. Không thể chỉ dựa vào phản ứng bị động. Anh phải chủ động tìm hiểu, chủ động đối mặt. Và để làm được điều đó, anh cần người dẫn đường. Anh nhìn lại vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách, nhưng ngay cả nó, cũng chưa bao giờ đưa ra một kế sách nào để đối phó với những thế lực "phi phàm." Điều này càng khẳng định, anh đang bước vào một địa h���t hoàn toàn mới.

Một cái tên hiện lên trong đầu Lâm Dịch, rõ ràng hơn bao giờ hết: Lão Tăng Viên Giác. Vị Lão Tăng ấy, với những lời nói đầy ẩn ý, với sự hiểu biết sâu rộng về "linh khí mỏng manh" và những bí ẩn của thế giới, chắc chắn là người duy nhất có thể cung cấp cho anh những tri thức mà anh đang khao khát. Quyết định của Lâm Dịch về việc tìm kiếm Lão Tăng Viên Giác đã được củng cố. Đó là bước đi cần thiết tiếp theo, dù con đường tìm kiếm có thể hiểm nguy và mịt mờ.

Anh khép lại cuốn thư tịch cổ, ánh mắt kiên định. Trận chiến này mới chỉ bắt đầu, và nó sẽ phức tạp hơn, nguy hiểm hơn bất cứ điều gì anh từng đối mặt. Anh không thể chờ đợi nữa. Anh phải chủ động tìm kiếm kiến thức, tìm kiếm những người có thể giúp anh hiểu rõ hơn về thế giới tu hành, về "linh khí mỏng manh." Lão Tăng Viên Giác, với những lời nói đầy ẩn ý, chắc chắn là điểm đến đầu tiên.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Anh sẽ không để bất kỳ thế lực nào, dù là phàm tục hay "phi phàm", đe dọa đến những người anh yêu thương và những giá trị mà anh đã xây dựng. Sinh tồn không phải là một sự lựa chọn, nó là một mệnh lệnh. Và để sinh tồn, anh sẽ phải đối mặt với mọi điều, dù là phi lý hay đáng sợ đến đâu. Trận chiến với Thẩm Đại Nhân, giờ đây, không chỉ là bảo vệ lãnh thổ, mà còn là bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí của cả một cộng đồng khỏi sự thao túng của những thế lực vô hình. Anh sẽ đi tìm kiếm câu trả lời, dù phải lật tung cả thế giới này lên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free