Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 818: Bàn Tay Sau Màn: Thẩm Đại Nhân và Bóng Tối Vô Hình

Ánh bình minh từ từ xé tan màn đêm, đổ một dải lụa vàng nhạt lên những mái nhà tranh vách đất, nhưng không xua đi được hoàn toàn cái không khí u ám, nặng nề còn vương vấn trong không gian. Tiếng reo hò, tiếng nói cười huyên náo của đêm trước đã biến mất, thay vào đó là tiếng người dân khẽ khàng đi lại, tiếng chổi tre quét sàn sạt, tiếng nước suối chảy róc rách. Sau một đêm hỗn loạn, dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, làng mạc đã dần tìm lại được sự bình yên tạm thời, một sự bình yên mong manh như sợi tơ nhện giăng mắc giữa những tàn tích của nỗi sợ hãi.

Trong căn phòng làm việc tạm thời được dựng lên bằng gỗ và vải bạt, nằm sâu trong khuôn viên phủ Lâm Dịch, một không khí căng thẳng bao trùm. Mùi mực tàu, giấy cũ và chút hương trầm thoang thoảng từ lò hương nhỏ xíu không thể che lấp được mùi vị của sự lo lắng và bất an. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng lại rất hiệu quả, với một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa, trải đầy những cuộn bản đồ chi chít ký hiệu và các ghi chép cẩn thận. Bên ngoài, tiếng lao động của người dân đã bắt đầu vang lên đều đặn, nhưng bên trong bốn bức tường, sự tĩnh lặng lại đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng giấy sột soạt khi Tô Mẫn lật dở từng trang báo cáo.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao vì một đêm không ngủ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại sáng quắc, ẩn chứa một sự sắc bén lạnh lùng. Anh lật giở một cuộn bản đồ, ngón tay thon dài chỉ vào những chấm đỏ đánh dấu các ngôi làng bị ảnh hưởng, nơi mà chỉ vài giờ trước đã chìm trong cơn điên loạn tập thể. Cổ Ngọc Phù, vật phẩm đã tạm thời trấn áp được thứ năng lượng vô hình quỷ dị, được đặt ngay giữa bàn, ánh sáng xanh lam nhàn nhạt của nó vẫn còn dao động nhẹ, như một trái tim đang đập chậm rãi, nhắc nhở về một thế giới khác, một mối đe dọa không thể giải thích bằng khoa học hay mưu lược thông thường.

"Thẩm Đại Nhân đã phá vỡ mọi quy tắc," Lâm Dịch trầm giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng anh tuy nhỏ nhưng lại vang vọng trong c��n phòng, mang theo một sự kiên định đến rợn người. "Đây không còn là cuộc chiến của người phàm nữa."

Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng đôi mắt lại hằn lên vẻ ưu tư, cẩn trọng đặt chồng báo cáo xuống. Nàng đã làm việc không ngừng nghỉ suốt đêm, cố gắng hệ thống hóa những lời kể rời rạc, những triệu chứng kỳ lạ mà y sư trong vùng ghi nhận được. "Các báo cáo từ các làng bị ảnh hưởng cho thấy một mô típ đáng lo ngại," nàng bắt đầu, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự lý trí thường thấy. "Không chỉ là hoảng loạn đơn thuần, mà còn là sự suy yếu tinh thần một cách rõ rệt, như thể linh hồn bị hút cạn. Nhiều người sau khi trấn tĩnh lại thì trở nên thờ ơ, mất đi ý chí sống, thậm chí là mất trí nhớ tạm thời. Điều này khác hẳn với những gì ta từng biết về các loại bệnh dịch hay chứng cuồng loạn tập thể thông thường." Nàng nhíu mày, ánh mắt dò xét Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm câu trả lời nơi anh.

Trần Nhị Cẩu, sau một đêm chạy ngược chạy xuôi điều tra, giờ đã tr��� về, mặt mày phờ phạc, hai mắt thâm quầng. Vóc dáng trung bình của hắn dường như còn gầy đi đôi chút, nhưng đôi mắt vẫn sáng, nhanh nhẹn, chỉ là giờ đây ánh lên vẻ hoang mang và sợ hãi. Hắn đứng nép một góc, tay vẫn nắm chặt cán đao, như thể muốn bám víu vào thứ gì đó quen thuộc để xua đi những gì mình đã chứng kiến.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu lắp bắp, "tôi... tôi đã đi dò la khắp các làng lân cận, cả những nơi chưa bị ảnh hưởng quá nặng. Người dân ai nấy đều kể những chuyện kỳ quái. Trước khi xảy ra chuyện, có vài... dị nhân, pháp sư áo đen đã xuất hiện quanh các làng. Bọn họ hành tung quỷ dị, không nói một lời, chỉ để lại những dấu ấn kỳ lạ... những ký hiệu mà chưa ai từng thấy bao giờ. Có người còn nói, họ nghe thấy tiếng thì thầm trong gió, những lời lẽ dụ dỗ, hù dọa... như thể có ai đó đang nói chuyện thẳng vào đầu họ vậy." Hắn rùng mình một cái, sống lưng ớn lạnh. "Một lão già ở làng bên còn thề độc rằng, hắn nhìn thấy một luồng khói đen bốc lên từ một cái giếng bỏ hoang, và sau đó thì cả làng đều bắt đầu la hét."

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, ngón tay vuốt nhẹ lên bề mặt Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng dao động năng lượng còn sót lại. Anh nhớ lại lời Lão Tăng Viên Giác từng nói về "linh khí mỏng manh" và những thế lực siêu nhiên ẩn mình. Những gì Trần Nhị Cẩu kể, những gì Tô Mẫn phân tích, và cả phản ứng của Cổ Ngọc Phù, tất cả đều đang vẽ nên một bức tranh đáng sợ, một bức tranh mà anh chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt khi xuyên không về thế giới này.

"Dấu ấn kỳ lạ?" Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc như dao. "Mô tả cụ thể xem."

Trần Nhị Cẩu cố gắng nhớ lại, mặt nhăn nhó. "Nó... nó như những đường vẽ ngoằn ngoèo, không giống chữ viết, cũng không giống tranh vẽ. Có lúc thì là một vòng tròn với những gạch ngang bên trong, có lúc lại là hình một con mắt méo mó... Rất khó tả, Đại ca. Nhưng những nơi có những dấu ấn đó, thì chuyện quỷ dị lại càng nặng nề hơn."

Lâm Dịch gật đầu. Đây không phải là sự mê tín dị đoan của dân làng, mà là những manh mối cụ thể. Anh đã từng đọc về nh���ng ký hiệu bí ẩn trong các nền văn hóa cổ đại, những biểu tượng có thể mang ý nghĩa ma thuật hoặc tâm linh. Anh lật một trang bản đồ khác, khoanh tròn các khu vực có "dấu ấn kỳ lạ" mà Nhị Cẩu vừa kể. "Tô Mẫn, nàng hãy tập hợp tất cả những ghi chép về các ký hiệu này, và tìm trong các thư tịch cổ của chúng ta, xem có bất kỳ sự trùng khớp nào không. Dù chỉ là một đường nét tương tự cũng phải ghi lại."

"Rõ, Đại nhân," Tô Mẫn đáp, lập tức bắt tay vào công việc, ánh mắt tập trung cao độ.

Lâm Dịch lại nhìn Trần Nhị Cẩu. "Còn những 'dị nhân, pháp sư áo đen' mà ngươi nói, hành tung của họ ra sao? Ngoại hình có gì đặc biệt?"

"Họ... họ thường xuất hiện vào ban đêm, hoặc lúc trời tờ mờ sáng," Nhị Cẩu kể, giọng nhỏ dần, "mặc áo choàng đen trùm kín mít, không thấy mặt mũi. Đi lại nhẹ như không, không phát ra tiếng động. Có người bảo, họ không đi trên mặt đất, mà như lướt đi vậy. Tôi cử người theo dõi thử, nhưng bọn họ biến mất rất nhanh, như thể... như thể tan vào không khí vậy. Một vài kẻ tò mò theo quá sát còn bị hoảng loạn, nói rằng họ nghe thấy những tiếng cười ghê rợn vang vọng trong đầu, rồi bỏ chạy tán loạn."

Lâm Dịch trầm tư. "Hành tung quỷ dị, dấu ấn kỳ lạ, khả năng gây ảnh hưởng đến tâm trí... và Thẩm Đại Nhân, kẻ vốn chỉ biết dùng quyền lực và vũ lực, lại đột ngột chuyển sang phương thức này. Hắn không thể tự mình làm được. Chắc chắn có kẻ đứng sau, một thế lực nào đó đã cung cấp cho hắn những phương pháp này, hoặc chính hắn đã trở thành con rối của bọn chúng." Anh nắm chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận sức nặng và sự mát lạnh của nó. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ, "nhưng khi đối thủ chơi không theo luật, thì vũ khí đó cũng cần phải được mài giũa lại." Anh biết, giải pháp của anh ở chương trước chỉ là một miếng băng dán tạm thời. Cái gốc của vấn đề nằm sâu hơn, trong một thế giới mà anh chỉ mới bắt đầu chạm tới.

"Vậy ra, cái cảm giác bất an khi Cổ Ngọc Phù phản ứng mạnh mẽ không phải là vô cớ," Lâm Dịch lẩm bẩm, mắt nhìn thẳng vào điểm sáng xanh lam trên cổ ngọc. Anh nhớ lại cảm giác dòng năng lượng vô hình lan tỏa khắp các làng, như một mạng nhện tàng hình giăng mắc. "Chắc chắn thứ này có liên quan đến linh khí, đến những khái niệm mà Lão Tăng Viên Giác từng úp mở." Anh thở dài. Cuộc chiến sinh tồn của anh, từ chỗ tranh giành miếng ăn, đất đai, giờ đã biến thành một trận chiến chống lại những điều phi lý, chống lại những thế lực mà anh chưa từng tưởng tượng sẽ tồn tại.

"Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao?" Trần Nhị Cẩu lo lắng hỏi. "Bọn chúng không phải người bình thường, chúng ta làm sao mà đánh lại được?"

Lâm Dịch nhìn hắn, ánh mắt kiên định. "Không đánh lại được, thì phải tìm cách hiểu rõ về chúng. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Ngươi hãy chuẩn bị, lát nữa sẽ có một nhiệm vụ quan trọng." Anh quay sang Tô Mẫn. "Nàng hãy tiếp tục theo dõi tình hình các làng, trấn an người dân. Cùng với Vương Đại Trụ, tiếp tục duy trì 'liệu pháp tâm lý' mà ta đã nói. Quan trọng nhất là giữ vững niềm tin cho họ. Niềm tin, lúc này còn quý hơn vàng."

Trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rõ, đây là một bước ngoặt lớn. Thẩm Đại Nhân không đơn thuần là một kẻ thù chính trị nữa. Hắn đã biến thành một mối đe dọa siêu nhiên, một công cụ cho một thế lực lớn hơn. Anh không thể tiếp tục đứng yên. Anh phải hành động, và hành động một cách quyết liệt để tìm hiểu bản chất của mối đe dọa mới này. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ mưu lược và trí tuệ, anh có thể vượt qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, trí tuệ thôi là không đủ.

***

Khi mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng vàng ấm áp xuống thành trấn Thiên Phong, Trần Nhị Cẩu đã được Lâm Dịch phái đi. Hắn rảo bước trên con đường lát đá quen thuộc, xuyên qua những con phố tấp nập tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng người qua lại. Mùi hương của bánh nướng, thảo mộc và đất ẩm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với những câu chuyện rùng rợn mà hắn vừa nghe và những hình ảnh đáng sợ hắn đã chứng kiến đêm qua.

Điểm đến của hắn là Thiên Phong Thương Hội, và cụ thể hơn là văn phòng của Trương Quản Sự. Nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, văn phòng của Trương Quản Sự luôn mang một vẻ kín đáo, nhưng lại là nơi tập trung mọi loại tin tức, từ chuyện làm ăn lớn đến những lời đồn đại nhỏ nhất. Căn phòng bài trí gọn gàng, có mùi trà thơm và gỗ đánh bóng, tạo cảm giác lịch sự và chuyên nghiệp.

Trương Quản Sự, với vẻ mặt khôn ngoan và đôi mắt sắc sảo thường thấy, đang nhàn nhã nhấp một tách trà nóng. Khi thấy Trần Nhị Cẩu bước vào, ông khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn ngồi xuống. "Ồ, Nhị Cẩu huynh đệ, gió nào đưa ngươi đến đây vậy? Chắc hẳn có chuyện quan trọng, thấy sắc mặt ngươi không được tốt cho lắm." Giọng ông trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự tinh tế, như thể ông đã đọc được phần nào sự lo lắng của Nhị Cẩu.

Trần Nhị Cẩu khẽ khàng ngồi xuống, cảm giác căng thẳng vẫn chưa hề vơi bớt. "Trương Quản Sự, có vài chuyện... kỳ lạ đã xảy ra ở các làng lân cận. Đại ca sai tôi đến đây, muốn dò hỏi xem Trương Quản Sự có nghe ngóng được gì không." Hắn cố gắng sắp xếp từ ngữ, làm sao để mô tả những hiện tượng 'phi phàm' mà không bị cho là mê tín hoặc điên rồ. "Gần đây có nghe nói về những người... kỳ lạ, có khả năng gây ảnh hưởng đến tâm trí người khác không? Hay những vật phẩm có thể làm điều đó?" Hắn hỏi, giọng có chút khó khăn, mắt nhìn thẳng vào Trương Quản Sự, cố gắng nắm bắt bất kỳ phản ứng nào.

Trương Quản Sự từ tốn đặt tách trà xuống, ánh mắt ông lướt qua Trần Nhị Cẩu, như thể đang cân nhắc từng lời hắn nói. Ông không trả lời ngay, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nữa, mùi hương trà lan tỏa trong căn phòng. "Ồ, Nhị Cẩu huynh đệ," ông nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc hơn, "thế giới này rộng lớn, kỳ nhân dị sĩ nhiều không kể xiết. Từ ngàn xưa, đã có vô số truyền thuyết về những kẻ sở hữu sức mạnh phi thường, những dị vật có khả năng thao túng tâm trí, biến hóa vạn vật. Nhưng những thứ huynh đệ nói... thường chỉ có trong truyền thuyết hoặc liên quan đến các thế lực mà phàm nhân chúng ta không nên đụng vào."

Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy là... thật sự có những người như vậy sao? Không phải chỉ là lời đồn?" Hắn cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà trước đây hắn chỉ nghe qua trong những câu chuyện cổ tích.

Trương Quản Sự khẽ thở dài, ánh mắt trở nên đăm chiêu hơn. "Có hay không, huynh đệ nói ta cũng khó mà biết chắc. Ta chỉ là một thương nhân, quan tâm đến việc buôn bán, không dám dính dáng đến những chuyện loạn quỷ thần. Tuy nhiên," ông giảm giọng, hạ thấp người hơn một chút, như thể muốn giữ bí mật cho riêng hai người, "gần đây có một vài tin đồn không mấy hay ho. Nghe nói các bang phái hắc đạo, những kẻ vốn hành sự bí ẩn và tàn độc, đang ráo riết tìm kiếm 'linh thạch' hoặc 'dị vật' ở vùng biên này. Bọn chúng tin rằng những vật phẩm đó ẩn chứa sức mạnh to lớn, có thể giúp người sở hữu đạt được điều mình muốn, thậm chí là trường sinh bất tử."

"Linh thạch? Dị vật?" Trần Nhị Cẩu nhắc lại, cảm thấy những từ ngữ này thật xa lạ mà lại đầy rẫy sự nguy hiểm.

"Đúng vậy. Ngoài ra," Trương Quản Sự tiếp tục, giọng ông càng lúc càng nhỏ, "cũng có tin tức về một số 'dị khách' bí ẩn đã xuất hiện ở vùng biên. Bọn họ không thuộc bất kỳ bang phái hay thế lực nào đã biết, hành tung như u linh, thoắt ẩn thoắt hiện. Có kẻ thì tìm kiếm những nơi có 'linh khí' đặc biệt, có kẻ lại săn lùng những sinh vật kỳ dị. Và trùng hợp thay, những nơi bọn chúng xuất hiện, thường xảy ra những chuyện... không thể giải thích bằng lẽ thường. Giống như những gì huynh đệ vừa kể vậy."

Trần Nhị Cẩu nghe mà rợn tóc gáy. Những mô tả của Trương Quản Sự khớp đến lạ lùng với những gì hắn và dân làng đã chứng kiến. "Vậy... những 'dị khách' này, bọn chúng có liên quan gì đến Thẩm Đại Nhân không?" Hắn hỏi thẳng, không vòng vo nữa.

Trương Quản Sự không trả lời trực tiếp. Ông chỉ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa đang trải dài trên mái ngói. "Thẩm Đại Nhân, từ trước đến nay, vẫn là một con người thực tế, chỉ tin vào quyền lực và tiền bạc. Nhưng một kẻ như hắn, nếu đột nhiên thay đổi phương thức hành động, chuyển sang sử dụng những thủ đoạn 'phi phàm' thì chắc chắn phải có một sự hậu thuẫn không nhỏ. Hơn nữa, những 'linh thạch' hay 'dị vật' mà ta nói, đâu phải thứ dễ kiếm. Để sở hữu chúng, không chỉ cần tiền bạc, mà còn cần những mối quan hệ, những kẻ dẫn dắt vào thế giới mà phàm nhân không thể chạm tới."

Ông nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt đầy ẩn ý. "Nhị Cẩu huynh đệ, tốt nhất là ngươi nên báo lại cho Đại nhân của ngươi cẩn thận. Thế giới này không đơn giản như chúng ta nghĩ. Có những thứ, càng biết nhiều lại càng nguy hiểm. Hãy nói với Đại nhân, Thiên Phong Thương Hội luôn sẵn lòng giúp đỡ trong những chuyện làm ăn, nhưng đối với những thế lực 'vô hình' như vậy, ta cũng chỉ có thể cung cấp tin tức hạn hẹp mà thôi. Huynh đệ tự mình suy xét."

Trần Nhị Cẩu đứng dậy, cúi người cảm ơn. Hắn biết, Trương Quản Sự đã nói h��t những gì ông ta có thể nói, thậm chí là nhiều hơn những gì ông ta nên nói. Những thông tin này, dù mơ hồ, nhưng lại là những mảnh ghép quý giá để Lâm Dịch có thể hiểu rõ hơn về bức tranh toàn cảnh. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình. Cái thế giới mà hắn từng nghĩ mình đã hiểu rõ, giờ đây lại lộ ra một tầng lớp đáng sợ và kỳ bí hơn rất nhiều. Hắn vội vã trở về, trong đầu không ngừng vang vọng những lời Trương Quản Sự vừa nói.

***

Đêm khuya, căn phòng làm việc của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn dầu le lói chiếu sáng, tạo ra những bóng đổ dài và xiêu vẹo trên tường. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích, đều đặn và buồn bã, như một khúc nhạc nền cho sự cô độc và suy tư. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi qua khe cửa, khiến Lâm Dịch phải kéo chặt chiếc áo choàng. Mùi thảo dược nhàn nhạt từ bình trà đã nguội lạnh trên bàn hòa lẫn với mùi giấy và mực, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự miệt mài và căng thẳng.

Lâm Dịch ngồi một mình trước bàn, đôi m���t sâu thẳm nhìn chằm chằm vào những tờ ghi chép mới nhất mà Trần Nhị Cẩu vừa mang về từ Trương Quản Sự. Những lời đồn về "linh thạch," "dị vật," "dị khách," và "bang phái hắc đạo" được Tô Mẫn cẩn thận ghi lại, xếp chồng lên nhau cùng với các báo cáo về triệu chứng tâm lý của dân làng và những mô tả về "dấu ấn kỳ lạ."

Anh lật một trang giấy, ánh mắt dừng lại ở hình vẽ phác thảo một ký hiệu ngoằn ngoèo, méo mó. Nó không giống bất kỳ ký tự nào anh từng biết, nhưng lại toát ra một vẻ gì đó rất cổ xưa và bí ẩn. Anh đặt tay lên Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự mát lạnh và dao động năng lượng nhẹ nhàng từ nó. Những lời Lão Tăng Viên Giác từng nói về "linh khí mỏng manh," về sự tồn tại của những thế lực siêu nhiên, giờ đây không còn là những câu chuyện khó tin nữa. Chúng đã trở thành một hiện thực đáng sợ, đang đe dọa trực tiếp đến cuộc sống và sự an nguy của những người anh bảo vệ.

"Thẩm Đại Nhân..." Lâm Dịch thì thầm, giọng anh khẽ khàng nhưng đầy sự gai góc. "Ngươi đã đi quá xa. Ngươi đang chơi v��i lửa, hay đã trở thành con rối của lửa rồi?" Anh nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép. Một kẻ phàm tục như Thẩm Đại Nhân, cho dù có tham vọng đến mấy, cũng không thể đột nhiên có được những phương tiện "phi phàm" như vậy. Chắc chắn có một "bàn tay" vô hình đang thao túng, một thế lực mạnh mẽ hơn đã nhìn thấy lợi ích khi sử dụng Thẩm Đại Nhân làm quân cờ.

"Những tin đồn về 'linh thạch', 'dị vật', 'dị khách'... Tất cả đều chỉ về một thế giới khác, một thế lực mà ta không thể đối phó bằng mưu kế thông thường," anh nghiền ngẫm. Anh từng tự hào về khả năng suy luận, về tri thức hiện đại của mình. Anh đã dùng nó để xây dựng, để bảo vệ, để vượt qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây, những kiến thức đó dường như trở nên quá nhỏ bé, quá hữu hạn trước một thứ sức mạnh nằm ngoài mọi định luật vật lý và logic mà anh từng biết.

Việc bảo vệ vùng đất này không còn chỉ là chiến tranh tranh giành quyền lực, đất đai. Nó đã trở thành một cuộc chiến chống lại những điều phi lý, chống lại những thế lực mà bản chất anh còn chưa hiểu rõ. Anh biết rõ "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," nhưng để sinh tồn trong hoàn cảnh này, anh không thể tiếp tục phản ứng một cách bị động.

Cái cảm giác bất lực, một cảm giác mà anh hiếm khi để lộ ra bên ngoài, len lỏi trong lòng anh. Anh là một người hiện đại, một người tin vào khoa học, vào sự thật hiển nhiên. Vậy mà giờ đây, anh lại đang phải đối mặt với những thứ mà khoa học không thể giải thích, những thứ mà chỉ có thể gọi là "ma thuật" hay "thần thông." Anh biết, trong lịch sử hiện đại, có rất nhiều thuyết âm mưu, những câu chuyện về các hội kín, các thế lực ngầm. Liệu có phải những "thế lực tu hành" này cũng là một phiên bản như vậy trong thế giới cổ đại này không?

Anh đứng dậy, bước đến giá sách gỗ cũ kỹ. Hàng trăm cuốn sách cổ, những thư tịch đã ố vàng theo thời gian, được xếp ngay ngắn. Anh lấy ra một vài cuốn về huyền học, về những truyền thuyết xa xưa, về những ghi chép mơ hồ về "kỳ nhân dị sĩ" hay "pháp thuật cổ." Dù biết rằng chúng chỉ có thể cung c���p những mảnh ghép rời rạc, những lời giải thích mang nặng màu sắc mê tín, nhưng anh vẫn cần phải đọc, phải tìm hiểu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "và nếu muốn sống sót, ta phải biến mọi thứ thành tri thức."

Ánh mắt anh dừng lại ở cuốn Cẩm Nang Kế Sách, một vật phẩm mà anh đã sử dụng rất nhiều trong hành trình của mình. Nhưng ngay cả nó, cũng chưa bao giờ đưa ra một kế sách nào để đối phó với những thế lực "phi phàm." Điều này càng khẳng định, anh đang bước vào một địa hạt hoàn toàn mới.

Một cảm giác nặng nề đè lên đôi vai Lâm Dịch. Trận chiến này mới chỉ bắt đầu, và nó sẽ phức tạp hơn, nguy hiểm hơn bất cứ điều gì anh từng đối mặt. Anh không thể chờ đợi nữa. Anh phải chủ động tìm kiếm kiến thức, tìm kiếm những người có thể giúp anh hiểu rõ hơn về thế giới tu hành, về "linh khí mỏng manh." Lão Tăng Viên Giác, với những lời nói đầy ẩn ý, chắc chắn là điểm đến đầu tiên.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đen kịt, những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng Lâm Dịch biết, anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Sinh tồn không phải là một sự lựa chọn, nó là một mệnh lệnh. Và để sinh tồn, anh sẽ phải đối mặt với mọi điều, dù là phi lý hay đáng sợ đến đâu. Trận chiến với Thẩm Đại Nhân, giờ đây, không chỉ là bảo vệ lãnh thổ, mà còn là bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí của cả một cộng đồng khỏi sự thao túng của những thế lực vô hình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free