Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 817: Phản Công: Đòn Phủ Đầu Linh Hồn

Tiếng đấm khô khốc của Lâm Dịch xuống mặt bàn vẫn còn vang vọng trong căn phòng họp tạm bợ, hòa lẫn với tiếng mưa phùn rả rích bên ngoài, như một lời khẳng định đanh thép cho quyết tâm vừa được nhen nhóm. Cổ Ngọc Phù trong tay anh vẫn ấm nóng, ánh sáng xanh lam mờ nhạt từ nó vẫn lập lòe, phản chiếu lên khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy kiên nghị của anh. Trần Nhị Cẩu, vẫn còn giật mình sau tiếng đấm, đứng thẳng người, ánh mắt hoang mang không rời khỏi Lâm Dịch. Tô Mẫn ngồi đối diện, gương mặt sắc sảo ẩn hiện vẻ lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết, nhìn Lâm Dịch với vẻ chờ đợi.

Căn phòng vốn là một kho chứa cũ được cải tạo lại, giờ đây trở thành trung tâm đầu não của vùng đất mà Lâm Dịch đang quản lý. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, lay động trong gió lùa qua khe cửa, hắt bóng những tấm bản đồ quân sự chi chít dấu vết, những chồng ghi chép dày đặc và hàng loạt báo cáo khẩn cấp. Mùi mực, giấy cũ, hòa lẫn với hơi ẩm từ trận mưa đêm, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng như dây đàn. Bên ngoài, gió lạnh rít qua từng kẽ hở, mang theo tiếng lá cây xào xạc và những tiếng động không rõ ràng từ xa, như thể cả thế giới cũng đang cùng Lâm Dịch nín thở, chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng sắp sửa ập đến.

“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu phá vỡ sự im lặng, giọng hắn run rẩy, “Không ổn rồi! Lúc sáng, ở thôn Giao Long, có người bắt đầu cắn xé người nhà, nói những lời điên dại… Mắt họ đỏ ngầu, giống như… giống như bị quỷ nhập. Không phải bệnh thông thường, không phải sốt rét hay dịch bệnh gì cả. Thầy thuốc cũng bó tay. Chúng ta đã cố gắng khống chế, nhưng họ khỏe đến lạ thường, như mất hết lý trí vậy.” Hắn nuốt khan, ánh mắt đầy sợ hãi. “Còn có tiếng thì thầm, đại ca. Dù không có ai nói, nhưng ở những nơi bị ảnh hưởng nặng, người ta đều nói nghe thấy tiếng thì thầm trong đầu, bảo họ làm những chuyện kinh khủng.”

Vương Đại Trụ, người vừa quay về sau chuy��n tuần tra khẩn cấp, bước vào phòng, vóc dáng vạm vỡ của hắn dường như cũng bị đè nén bởi sự mệt mỏi và lo lắng. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ u ám. “Lâm đại nhân, tình hình còn tệ hơn cả báo cáo của Nhị Cẩu. Ở thôn Hắc Thạch, một gia đình đã tự thiêu toàn bộ. Họ nói… nghe theo lời thì thầm, để ‘thanh tẩy’ tội lỗi. Lực lượng của chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng không thể ngăn chặn hết được. Sự hoảng loạn lan nhanh hơn lửa cháy rừng! Chúng ta có quá ít người để kiểm soát mọi thứ.” Hắn đấm tay vào vách gỗ, tiếng động thô bạo nhưng bất lực. “Những kẻ gây rối đó, chúng không hiện hình, không để lại dấu vết gì ngoài nỗi sợ hãi và sự điên loạn. Chúng ta không biết phải đánh vào đâu!”

Tô Mẫn, với vẻ mặt trầm tĩnh, chậm rãi đẩy gọng kính lên sống mũi. “Các triệu chứng này… dường như không thể dùng thuốc men hay vũ lực để giải quyết. Chúng đang tấn công vào tâm trí con người, phá hủy lý trí và ý chí sinh tồn. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nếu chúng ta chỉ dựa vào nh���ng phương pháp phàm tục.” Nàng chỉ vào những ghi chép của mình, nơi nàng đã tỉ mỉ tổng hợp các báo cáo về những vụ việc kỳ lạ. “Những sự kiện này đều có một điểm chung: bắt đầu bằng những cơn ác mộng, sau đó là ảo giác, tiếng thì thầm, và cuối cùng là hành vi tự hủy hoại hoặc bạo lực. Chúng không tuân theo bất kỳ quy luật y học hay tâm lý học nào mà chúng ta biết.”

Lâm Dịch lẳng lặng nghe, ánh mắt anh sắc lạnh như dao, quét qua từng gương mặt lo lắng, từng tấm bản đồ chi chít những chấm đỏ biểu thị các làng bị ảnh hưởng. Những lời báo cáo của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, những phân tích của Tô Mẫn, đều khớp một cách đáng sợ với suy đoán của anh. Đây không phải là một cuộc chiến thông thường. Đây là một đòn tấn công vào linh hồn, vào nền tảng của con người.

Anh nắm chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp và dao động vi diệu của nó. Nó không còn chỉ là một vật phẩm bí ẩn, mà đã trở thành một sợi dây liên kết anh với một thế giới khác, một thế giới mà anh buộc phải hiểu để có thể sinh tồn. “Thẩm Đại Nhân…” Lâm Dịch thì thầm, giọng anh khàn đặc, mỗi chữ như bị nén chặt bởi sự căm phẫn tột độ. “Ngươi đã vượt quá giới hạn rồi. Đây không còn là chiến tranh phàm tục nữa.” Anh ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng người trong phòng, đầy quyết đoán. “Hắn ta đã thực sự bắt tay với những thế lực phi phàm, hoặc đã tự mình đi sâu vào con đường ấy. Hắn đang dùng những thứ vượt ngoài hiểu biết của chúng ta để phá hoại, để gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nhưng hắn đã quên một điều.”

Anh đứng dậy, bước đến tấm bản đồ, ngón tay chỉ vào một chấm đỏ lớn, nơi có một ngôi làng nhỏ bị ảnh hưởng nặng nề nhất. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh nói, ánh mắt kiên định. “Tuy chúng ta chưa hiểu rõ về loại sức mạnh này, nhưng chúng ta có thể phân tích, suy luận. Mục tiêu của Thẩm Đại Nhân không phải là giết chóc đơn thuần, mà là phá hủy niềm tin, phá hủy ý chí sinh tồn của người dân. Hắn muốn chúng ta sụp đổ từ bên trong.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra. Trong đầu anh, những mảnh ghép thông tin từ Cố lão bản về những tin đồn lạ, từ Nhị Cẩu về luồng khí đen nhạt và hành tung bí ẩn của những kẻ khả nghi, từ chính phản ứng của Cổ Ngọc Phù, tất cả hiện lên rõ ràng. Anh đã từng nghĩ mình có thể dùng lý trí để giải quyết mọi vấn đề, nhưng giờ đây, anh phải thừa nhận rằng có những thứ vượt ngoài phạm trù logic hiện đại. Tuy nhiên, logic vẫn là kim chỉ nam. Nếu đây là một cuộc chiến tinh thần, thì tinh thần phải là thứ để chống lại.

“Chúng ta không thể chiến đấu với cái bóng bằng gươm đao,” anh nói, “nhưng chúng ta có thể chiến đấu với nỗi sợ hãi bằng niềm tin. Chúng ta không thể chiến đấu với sự điên loạn bằng vũ lực, nhưng chúng ta có thể chiến đấu bằng sự trấn an và hy vọng.”

Anh đặt Cổ Ngọc Phù xuống bàn, ánh sáng xanh lam từ nó dịu đi một chút, nhưng vẫn tiếp tục lan tỏa một luồng hơi ấm áp. “Nhị Cẩu, Đại Trụ,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng anh vang lên dứt khoát, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. “Lập tức tập hợp tất cả những người đáng tin cậy. Chúng ta không thể dùng vũ lực để khống chế những người bị ảnh hưởng, điều đó chỉ làm họ thêm hoảng loạn. Chúng ta sẽ dùng phương pháp khác.”

Anh chỉ vào các điểm nóng trên bản đồ. “Những nơi này là mục tiêu ưu tiên. Đại Trụ, ngươi dẫn một đội đến thôn Giao Long. Nhiệm vụ của các ngươi không phải là chiến đấu, mà là bảo vệ những người chưa bị ảnh hưởng, cách ly những người đang bị cơn điên loạn hành hạ, và trên hết, trấn an họ. Nói với họ rằng chúng ta sẽ không bỏ rơi họ. Nói với họ rằng Lâm Dịch sẽ có cách. Dùng mọi cách để họ cảm thấy an toàn, dù chỉ là tạm thời.” Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang kiên định. “Rõ, Lâm đại nhân!”

“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, “ngươi và Tô Mẫn sẽ ở lại đây, tổng hợp thông tin và tìm kiếm những điểm yếu trong phương thức tấn công của kẻ địch. Ta sẽ đi đến nơi bị ảnh hưởng nặng nhất, thôn Làng Sơn Cước. Cổ Ngọc Phù sẽ đi cùng ta.” Anh cầm lấy miếng ngọc, cảm nhận sự ấm áp của nó truyền vào lòng bàn tay. “Nếu Thẩm Đại Nhân muốn tấn công vào linh hồn, ta sẽ dùng linh hồn của vùng đất này để chống lại hắn. Ta sẽ dùng ý chí kiên cường của những con người ở đây, những người ta đã thề sẽ bảo vệ.”

Tô Mẫn gật đầu, khuôn mặt nàng đã bớt căng thẳng hơn một chút. “Lâm đại nhân, có vẻ như thứ này,” nàng chỉ vào Cổ Ngọc Phù, “có một sự tương thích đặc biệt với loại năng lượng mà kẻ địch đang sử dụng. Hãy cẩn trọng. Chúng ta không biết nó có thể làm được gì, hay có giới hạn nào.”

Lâm Dịch nhìn vào Cổ Ngọc Phù, rồi nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nơi tiếng mưa vẫn không ngừng rơi. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” anh lặp lại, không phải chỉ cho riêng mình mà cho tất cả những người đang tin tưởng anh. “Để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi. Dù đây là một thế giới mà ta chưa từng biết đến, thì vẫn phải tìm cách để hiểu và chống lại. Nếu Thẩm Đại Nhân muốn chơi trò chơi của những kẻ ‘phi phàm’, ta sẽ buộc phải học luật chơi của hắn, và sau đó… thay đổi nó.”

Anh vạch ra các điểm nóng trên bản đồ, ra lệnh cho các đội khẩn cấp với tốc độ và sự chính xác đến kinh ngạc. Từng lời nói của anh đều là những chỉ thị rõ ràng, không một chút do dự. Mặc dù đối mặt với một mối đe dọa siêu nhiên, tư duy logic của anh vẫn vận hành hết công suất, cố gắng tìm ra quy luật, tìm ra sơ hở. Anh liên tục xoa Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự ấm áp và dao động vi diệu của nó, như thể nó là một la bàn dẫn đường trong màn đêm tối tăm của những điều chưa biết. Tiếng bước chân gấp gáp của các đội tuần tra, tiếng gió rít, tiếng mưa rơi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng và quyết tâm. Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn rất nhiều, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh phải bảo vệ những gì anh trân trọng.

***

Trong lúc đó, tại thôn Làng Sơn Cước, cách nơi Lâm Dịch đang họp không xa, bầu trời vẫn còn âm u, se lạnh trước bình minh. Tuy nhiên, sự yên bình vốn có của ng��i làng đã hoàn toàn bị phá vỡ. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh, nằm dọc theo con đường đất, giờ đây không còn tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy hay tiếng động vật xa xăm. Thay vào đó là những tiếng la hét thất thanh, tiếng vật lộn, và những tiếng khóc nức nở đầy tuyệt vọng.

Vương Đại Trụ, cùng với vài binh sĩ còn lại sau khi nhận lệnh của Lâm Dịch, đang cố gắng giữ trật tự. Cơ thể vạm vỡ của hắn ướt đẫm mồ hôi và nước mưa, khuôn mặt chất phác giờ đây biến dạng vì lo lắng và bất lực. Hắn phải đối mặt với những người dân mà hắn từng thề sẽ bảo vệ, nhưng giờ đây họ lại trở thành những kẻ xa lạ, bị nỗi sợ hãi và ảo giác biến thành những con thú hung dữ.

“Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh!” Vương Đại Trụ gầm lên, giọng hắn khàn đặc, cố gắng trấn an một người đàn ông đang cố gắng đập đầu vào vách nhà. “Lâm đại nhân sẽ có cách! Đừng tự làm hại mình! Nhớ con cái, nhớ gia đình mình đi!” Hắn dùng sức mạnh ghì chặt người đàn ông, nhưng người đó vẫn vật lộn điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa về “tội lỗi” và “sự thanh tẩy”.

Trần Nhị Cẩu, dù đã được lệnh ở lại, nhưng lòng trung thành và sự lo lắng cho người dân đã thôi thúc hắn theo Vương Đại Trụ đến đây ngay khi có thể. Hắn nhanh nhẹn hơn, cố gắng khống chế một người phụ nữ đang cào cấu chính khuôn mặt mình. “Không được! Ngươi tỉnh táo lại đi! Nhớ lại gia đình mình! Nhớ đứa con thơ của ngươi đang chờ mẹ về!” Nhị Cẩu vừa nói vừa nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của luồng khí đen nhạt hay những kẻ khả nghi mà hắn đã từng thấy. Nhưng không có gì cả, chỉ có nỗi sợ hãi và sự điên loạn đang lan tỏa như một làn sương độc.

Ngôi làng vốn bình yên, mộc mạc, gắn bó, giờ đây là một bức tranh hỗn loạn và đáng sợ. Mùi khói gỗ và thức ăn nấu nướng thường ngày đã bị thay thế bởi mùi ẩm mốc, mùi sợ hãi, và đâu đó còn vương vất mùi máu tanh nồng. Tiếng gió rít qua khe cửa những ngôi nhà, dường như mang theo những tiếng thì thầm vô hình mà chỉ những người bị ảnh hưởng mới có thể nghe thấy.

Trong một góc khuất, dưới mái hiên của một căn nhà nhỏ, Lâm phụ đang ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt vào lòng. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây đầy vẻ bất an, ánh mắt hiền lành thường ngày giờ tràn ngập sự lo lắng. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang run rẩy, nước mắt chảy dài. Nàng cố gắng che chắn cho con gái, đôi mắt không ngừng nhìn ra ngoài, nơi những người dân quen thuộc đang tự làm hại mình.

“Cha… con sợ…” Lâm Tiểu Nguyệt thút thít, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô bé giờ nhợt nhạt vì sợ hãi, đôi mắt to tròn, ngây thơ chứa đầy nước mắt, bám chặt lấy áo cha.

Lâm phụ vỗ nhẹ lưng con gái, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Không sao đâu con. Sẽ ổn thôi. Ca ca con sẽ bảo vệ chúng ta.” Nhưng chính ông cũng không biết có ổn thật hay không. Ông đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ trong vài ngày qua.

Đúng lúc ấy, một bóng người gầy gò nhưng đầy kiên định xuất hiện ở đầu làng. Lâm Dịch. Anh bước đi giữa sự hỗn loạn, ánh mắt quét qua từng cảnh tượng kinh hoàng, từng khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi và điên loạn. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng bước chân anh vững vàng, không hề run rẩy. Khuôn mặt thanh tú của anh trầm tư hơn bao giờ hết, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại mang thêm một tia quyết liệt đến đáng sợ.

Trên tay anh, Cổ Ngọc Phù vẫn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Sự ấm áp từ miếng ngọc truyền vào lòng bàn tay anh, như một nguồn năng lượng vô hình, trấn an anh giữa cơn hỗn loạn. Anh cảm nhận được những dao động vi diệu từ nó, những dao động mà trước đây anh chỉ có thể mơ hồ nhận biết, thì nay lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể nó đang phản ứng với nguồn năng lượng tiêu cực đang bao trùm ngôi làng.

“Đại Trụ! Nhị Cẩu!” Lâm Dịch gọi lớn, giọng anh vang vọng giữa những tiếng la hét và vật lộn, mang theo một uy lực khiến mọi người chú ý. “Tập trung những người chưa bị ảnh hưởng vào khu vực an toàn! Cô lập những người ��ang bị cơn điên loạn hành hạ, nhưng đừng làm họ bị thương! Ta sẽ đến Đền Thờ Vô Danh!”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn thấy Lâm Dịch, như nhìn thấy một tia sáng trong màn đêm. Sự xuất hiện của anh dường như đã xua đi một phần nào đó sự tuyệt vọng đang bao trùm. “Lâm đại nhân!” Vương Đại Trụ đáp, giọng hắn đầy vẻ nhẹ nhõm và hy vọng, dù tình hình vẫn vô cùng cấp bách. Hắn lập tức ra hiệu cho các binh sĩ, bắt đầu tập hợp những người dân còn tỉnh táo.

Lâm Dịch lướt qua cha mẹ và em gái mình, ánh mắt anh dừng lại một giây trên khuôn mặt sợ hãi của Lâm Tiểu Nguyệt, rồi lại nhanh chóng chuyển đi. Nỗi lo lắng sâu sắc cho người thân là động lực mạnh mẽ nhất, nhưng giờ đây, anh không thể để cảm xúc chi phối. Anh phải là trụ cột, là niềm hy vọng duy nhất của những người này. Anh biết, Thẩm Đại Nhân đã nhắm đúng vào điểm yếu của anh: những người anh yêu thương, những giá trị anh cố gắng bảo vệ. Nhưng chính vì thế, anh càng không thể gục ngã.

“Thế giới này không nợ ai một sự công b��ng,” anh tự nhủ trong tâm trí, bước nhanh về phía ngôi đền cũ kỹ ở cuối làng. “Nhưng ta sẽ không để những kẻ tàn độc cướp đi niềm hy vọng của những người vô tội.” Tiếng gió rít, tiếng thì thầm, tiếng la hét vẫn bủa vây, nhưng Lâm Dịch bước đi vững vàng, ánh mắt anh hướng về phía trước, nơi ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù vẫn dẫn lối.

***

Đền Thờ Vô Danh, một ngôi đền nhỏ, cũ kỹ, thường ngày vẫn yên tĩnh, ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ ở rìa thôn Làng Sơn Cước, nay lại trở thành trung tâm của sự hỗn loạn. Khi Lâm Dịch đến, vài người dân đã bị ảnh hưởng nặng nề đang vật vã bên trong, miệng lẩm bẩm những lời lẽ điên dại, đôi mắt trợn ngược. Ánh lửa bập bùng từ các ngọn đuốc thắp vội vã hắt lên những khuôn mặt hoảng loạn, tạo nên những cái bóng nhảy múa kỳ dị trên vách tường rêu phong. Tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo những tiếng thì thầm vô hình mà Lâm Dịch cảm nhận được, dù không thể nghe rõ từng lời. Mùi hương trầm cũ kỹ, thường mang lại cảm giác thanh tịnh, giờ đây lại hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi sợ hãi và một thứ mùi khó tả, nặng nề, như thể không khí đang bị bóp nghẹt bởi một thứ năng lượng tiêu cực.

Lâm Dịch bước vào, không một chút do dự. Anh không phải là một người sùng đạo, nhưng anh hiểu sức mạnh của niềm tin, và một ngôi đền, dù vô danh, vẫn là nơi chứa đựng niềm tin của dân làng. Anh ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đã theo sát anh đến đây sau khi tạm ổn định tình hình bên ngoài, đẩy những người đang bị kích động ra ngoài, giao cho các binh sĩ khác trông coi cẩn thận.

Lâm Dịch đứng giữa ngôi đền, tay cầm Cổ Ngọc Phù. Anh không cầu nguyện, không thi triển bất kỳ phép thuật nào, bởi anh không biết phép thuật. Anh chỉ đơn thuần dùng lý trí và sự tập trung cao độ của một người hiện đại để phân tích tình hình. Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù trong tay anh dịu dàng hơn, nhưng không ngừng tỏa ra một luồng khí ấm áp, xuyên qua cái lạnh lẽo của đêm và sự nặng nề của không khí.

“Đây là chiến tranh linh hồn, thì ta sẽ dùng ý chí con người để chống lại!” Lâm Dịch thầm nhủ trong nội tâm, ánh mắt anh kiên định nhìn vào bàn thờ đá cũ kỹ trước mặt. “Cổ Ngọc Phù, hãy là ánh sáng dẫn đường!”

Anh chậm rãi bước đến bàn thờ, đặt Cổ Ngọc Phù lên đó. Ngay lập tức, ánh sáng xanh lam từ miếng ngọc bỗng rực rỡ hơn một chút, lan tỏa rộng khắp ngôi đền, như một làn hơi ấm áp vô hình đang nhẹ nhàng xua tan đi sự lạnh lẽo và nặng nề. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng đang lan tỏa từ Cổ Ngọc Phù. Trong đầu anh, những kiến thức về sóng âm, về tần số rung động, về tâm lý học và hiệu ứng đám đông… tất cả đan xen vào nhau. Anh không hiểu bản chất của “linh khí” hay “phép thuật”, nhưng anh hiểu rằng mọi thứ đều có quy luật của nó.

“Đại Trụ, Nhị Cẩu,” Lâm Dịch mở mắt, giọng anh vang lên rõ ràng, đầy uy lực. “Hãy tập hợp tất cả những người chưa bị ảnh hưởng, và những người đã bắt đầu trấn tĩnh lại, đưa họ đến đây. Phát cho mỗi người một ít nước sạch đã được đun sôi. Nói với họ, đây là ‘nước thánh’ đã được Lâm Dịch và các vị thần phù hộ, có thể xua tan mọi tà khí.” Anh đưa tay vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù. “Cho dù đó chỉ là một lời nói dối để trấn an, nhưng nó sẽ gieo vào họ niềm tin. Niềm tin chính là vũ khí mạnh nhất của chúng ta lúc này.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, dù có chút nghi ngờ về “nước thánh” nhưng họ vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. “Rõ!” Cả hai đồng thanh đáp, lập tức quay ra ngoài thực hiện mệnh lệnh.

Lâm Dịch không chỉ dừng lại ở đó. Anh biết, niềm tin chỉ là bước đầu. Anh cần một thứ gì đó hữu hình để người dân bám víu vào. “Ngoài ra,” Lâm Dịch nói vọng ra, “Hãy ra lệnh cho tất cả mọi người, dù là đàn ông, đàn bà hay trẻ con, cùng nhau dọn dẹp ngôi đền này. Quét dọn bụi bẩn, nhổ cỏ dại, thắp thêm hương, sửa chữa những chỗ hư hỏng nhỏ. Sau đó, chia nhau đi giúp đỡ những gia đình bị ảnh hưởng, dọn dẹp nhà cửa cho họ, nấu cơm cho những người không thể tự lo liệu. Hãy tạo ra một không khí bận rộn, một không khí của sự đoàn kết và tái thiết!”

Trong đầu Lâm Dịch, đây là một liệu pháp tâm lý tập thể. Khi con người bận rộn với công việc, khi họ cảm thấy mình có ích, có mục đích, nỗi sợ hãi sẽ bị đẩy lùi. Khi họ nhìn thấy người khác cùng mình vượt qua khó khăn, niềm hy vọng sẽ được nhen nhóm. Cổ Ngọc Phù đặt trên bàn thờ đá vẫn tiếp tục tỏa sáng, như một ngọn đèn hải đăng giữa biển khơi hỗn loạn, mang lại một nguồn năng lượng trấn an, dù chỉ là vô hình.

Dần dần, những người dân còn tỉnh táo được đưa đến ngôi đền. Ban đầu, họ vẫn còn hoang mang, sợ hãi, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy nghi hoặc. Nhưng khi Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bắt đầu phân phát những ly nước sạch, nói rằng đó là “nước thánh” của Lâm Dịch đại nhân, và khi họ nhìn thấy Lâm Dịch đứng đó, uy nghiêm và bình tĩnh giữa ngôi đền, một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu len lỏi.

Tiếng la hét bên ngoài ngôi đền dần dịu đi. Những người đang vật lộn với cơn điên loạn dường như cũng bị ảnh hưởng bởi luồng khí ấm áp từ Cổ Ngọc Phù, hoặc bởi sự hiện diện đầy ý chí của Lâm Dịch. Những tiếng rì rầm trấn an bắt đầu thay thế những tiếng than khóc và la hét. Một số người bắt đầu cầm chổi, nhặt rác, làm theo lời Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong bầu không khí. Mùi sợ hãi dần nhạt đi, thay vào đó là mùi đất ẩm, mùi gỗ cũ, và dần dần là mùi hương trầm được thắp lên. Anh biết, đây chỉ là một giải pháp tạm thời. Thẩm Đại Nhân đã sử dụng phương thức “phi phàm”, cho thấy ông ta có liên hệ sâu rộng với các thế lực tu hành hoặc hắc đạo, và sẽ tiếp tục là một mối đe dọa phức tạp hơn. Cổ Ngọc Phù đã phát huy tác dụng bảo vệ và trấn an, nhưng nó không phải là một vũ khí tấn công, cũng không phải là một chiếc đũa thần có thể giải quyết mọi thứ.

Lâm Dịch mở mắt. Ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng phía chân trời, xua tan đi màn đêm đen tối. Ánh sáng vàng nhạt chiếu qua những khe cửa của ngôi đền, hòa lẫn với ánh sáng xanh lam từ Cổ Ngọc Phù. Cuộc chiến với Thẩm Đại Nhân không còn chỉ là tranh giành đất đai, quyền lực. Nó đã trở thành cuộc chiến bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí, và bảo vệ những giá trị con người.

Anh biết, mình không thể mãi dựa vào phản ứng bị động. Anh sẽ cần phải chủ động tìm kiếm kiến thức và sức mạnh để đối phó với các mối đe dọa tương tự trong tương lai. Lão Tăng Viên Giác, những thư tịch cổ, những thế lực tu hành ẩn mình… tất cả những điều đó giờ đây không còn là những câu chuyện viển vông, mà là những mục tiêu cụ thể mà anh phải tìm hiểu. Con đường sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, đã thực sự bước sang một chương mới, một chương mà anh không thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.

Anh nhìn ra khung cảnh làng mạc hỗn loạn dần được tái thiết dưới ánh bình minh, cảm nhận sự ấm áp từ Cổ Ngọc Phù trong tay, và một cảm giác nặng nề đè lên vai. Trận chiến này mới chỉ bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free