Lạc thế chi nhân - Chương 816: Đòn Hiểm: Lưỡi Dao Linh Hồn
Màn đêm buông xuống, gột rửa đi những lo toan và mệt mỏi của một ngày dài, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, sự tĩnh lặng ấy lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh mơ hồ, như lời thì thầm của một bí mật chưa được tiết lộ. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng vương vấn trong không khí, không đủ xoa dịu nỗi bồn chồn đang lớn dần trong lòng người đàn ông. Lâm Dịch ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, ánh nến lung linh hắt bóng anh lên vách tường, vẽ nên một hình ảnh trầm tư, u uẩn.
Trên bàn, những cuộn báo cáo mới nhất được đặt ngay ngắn, nhưng Lâm Dịch không còn chú tâm vào những con số hay kế hoạch quân sự thường ngày. Tay anh vô thức chạm vào miếng Cổ Ngọc Phù đang nằm lặng lẽ bên cạnh. Kể từ đêm qua, sau khi chứng kiến ánh sáng xanh lam kỳ lạ phát ra từ nó, và lời báo cáo kinh hoàng của Trần Nhị Cẩu về luồng năng lượng bí ẩn, Lâm Dịch đã không thể nào yên lòng. Miếng ngọc ấy, từng là một vật tùy thân bình thường, giờ đây lại trở thành một biểu tượng đáng sợ của một thế giới mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Nó là cầu nối giữa hiện thực khắc nghiệt và những điều phi phàm, siêu nhiên mà anh vẫn luôn hoài nghi.
“Tu hành… linh khí…” anh lẩm bẩm, những từ ngữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, mỗi lần vang lên lại càng thêm nặng trĩu. Tri thức hiện đại, logic của thế kỷ hai mươi mốt, tất cả những gì đã giúp anh sinh tồn và gây dựng được cơ đồ ở Đại Hạ này, giờ đây dường như trở nên quá nhỏ bé, quá yếu ớt trước một loại sức mạnh hoàn toàn khác. Anh từng tin rằng, chỉ cần đủ thông minh, đủ mưu lược, anh có thể vượt qua mọi khó khăn. Nhưng nếu đối thủ có thể “bay lượn” hay “thi triển ma thuật” như lời Nhị Cẩu miêu tả, thì liệu những kiến thức về chiến thuật, kinh tế, hay thậm chí là tâm lý con người có còn giá trị?
Sự lo lắng của Lâm Dịch không phải là nỗi sợ hãi cho bản thân. Anh đã trải qua quá nhiều hiểm nguy, đối mặt với cái chết không ít lần. Nỗi lo của anh đến từ gánh nặng trách nhiệm, từ tình yêu th��ơng vô bờ bến dành cho gia đình, cho những người dân mà anh đã đổ bao công sức để bảo vệ. Họ là những người phàm tục, không có khả năng chống đỡ trước một thế lực siêu nhiên. Anh đã đưa họ đến đây, đã hứa cho họ một cuộc sống bình yên. Giờ đây, lời hứa ấy đang bị đe dọa bởi một thứ vượt quá mọi hiểu biết của anh.
Cánh cửa thư phòng khẽ mở, Tô Mẫn bước vào, phá vỡ sự tĩnh mịch. Nàng mang theo một xấp giấy tờ, nhưng điều khiến Lâm Dịch chú ý hơn cả là vẻ mặt của nàng. Đôi mắt sắc sảo thường ngày nay lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, đôi môi mím chặt, và cái nhíu mày thoáng hiện cho thấy nàng đang mang theo những tin tức không mấy tốt lành. Ngoại hình thanh tú của nàng, cùng với bộ y phục nhã nhặn, gọn gàng, càng làm nổi bật sự bất an đang lan tỏa.
“Tô Mẫn,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói tuy trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự sốt ruột. “Có chuyện gì mà nàng có vẻ lo lắng vậy?” Anh không cần hỏi nhiều, chỉ cần nhìn ánh mắt nàng, anh đã biết có điều chẳng lành.
Tô Mẫn tiến đến bàn, đặt xấp giấy tờ xuống. Những động tác của nàng vẫn chuyên nghiệp và điềm tĩnh như mọi khi, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong từng cử chỉ. “Đại nhân,” nàng đáp, giọng nàng thấp hơn thường lệ, như thể sợ rằng lời mình nói ra sẽ khuấy động một điều gì đó đáng sợ. “Gần đây, trong vài thôn trấn, đặc biệt là những thôn làng nằm xa hơn về phía nam, giáp với khu vực từng là lãnh địa của Thẩm Đại Nhân, xuất hiện những hiện tượng rất kỳ lạ.”
Lâm Dịch lẳng lặng lắng nghe, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt Tô Mẫn. Mỗi từ nàng thốt ra đều được anh phân tích cẩn thận. “Không giống bệnh tật thông thường, cũng không phải do binh loạn.” Tô Mẫn tiếp tục, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn truyền tải hết sự nghiêm trọng của vấn đề. “Người dân không đau ốm, không bị thương tích gì, nhưng họ… họ trở nên hoảng loạn, sợ hãi vô cớ. Nhiều người bắt đầu nói lảm nhảm, thấy những thứ không tồn tại. Có kẻ tự cào cấu bản thân, có kẻ co ro trong góc, gào thét vì nh���ng bóng ma vô hình.”
Lâm Dịch từ từ lật giở những báo cáo mà Tô Mẫn mang đến. Mỗi trang giấy là một ghi chép về những hiện tượng tương tự, những lời kể rùng rợn từ các thôn trưởng, từ những người may mắn còn giữ được sự tỉnh táo. Vẻ mặt anh từ từ nheo lại, một nếp nhăn sâu hiện rõ giữa hai hàng lông mày. Đây không phải là chiến tranh thông thường. Đây không phải là một loại bệnh dịch mà y học hiện đại có thể giải thích. Nó quá trùng hợp với những gì Trần Nhị Cẩu đã báo cáo đêm qua. Mối liên hệ giữa “linh khí mỏng manh” và những hiện tượng kỳ quái này ngày càng trở nên rõ ràng.
“Họ thấy ‘bóng đen’?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm xuống. “Và nghe thấy những ‘tiếng thì thầm’?”
Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. “Đúng vậy, Đại nhân. Ban đầu, chúng tôi nghĩ đó là sự hoảng loạn tập thể do chiến tranh kéo dài, hoặc do đói kém. Nhưng càng điều tra, chúng tôi càng nhận ra sự bất thường. Không có dấu hiệu của kẻ thù hữu hình. Không có dấu vết của bạo lực. Chỉ có sự sợ hãi, sự điên loạn từ bên trong.”
Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay. Miếng ngọc ấy vẫn im lìm, không phát ra ánh sáng, nhưng sự ấm áp của nó dường như truyền cho anh một nguồn năng lượng kỳ lạ. Anh biết, đây chính là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà anh chưa từng có kinh nghiệm. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, nhưng giờ đây, khái niệm sinh tồn đã mở rộng hơn rất nhiều. Nó không còn chỉ là kiếm ăn, xây dựng tường thành, hay đánh bại quân địch. Nó là bảo vệ tâm hồn của những người dân, chống lại một thứ sức mạnh vô hình có thể gặm nhấm họ từ bên trong.
Anh trầm tư, ánh mắt xa xăm, nhìn xuyên qua bức tường, như thể có thể nhìn thấy những thôn làng đang chìm trong bóng đêm của sự sợ hãi. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh đã luôn tin như vậy. Nhưng liệu tri thức của anh có đủ để đối phó với những bóng đen, với những tiếng thì thầm mà chỉ những kẻ bất hạnh kia mới có thể nghe thấy? Anh cảm thấy một sự bối rối sâu sắc, một sự bất lực hiếm hoi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và giờ đây, nó đang chứng minh điều đó một cách tàn nhẫn nhất. Những gì anh đã dày công xây dựng, những giá trị anh trân trọng, đang đứng trước nguy cơ bị phá hủy bởi một thứ sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng.
***
Trong cái nắng gắt của buổi trưa, thôn làng Sơn Cước, nơi nằm yên bình dưới chân núi, lẽ ra phải ngập tràn những âm thanh quen thuộc của cuộc sống: tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gà gáy cục tác, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, và tiếng dân làng trò chuyện râm ran. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa, mùi thức ăn nấu, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi đặc trưng của động vật trang trại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh mộc mạc, bình dị. Thế nhưng, hôm nay, bầu không khí lại nặng nề đến lạ. Dù trời quang mây tạnh, ánh mặt trời chói chang, nhưng một sự u ám, bất an vẫn bao trùm lấy ngôi làng.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt thường trực vẻ ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đang đứng giữa sân đình làng, nơi vốn là trung tâm của mọi hoạt động. Giờ đây, khung cảnh trước mắt anh ta lại là một mớ hỗn độn. Vài người dân co ro sợ hãi trong góc nhà, đôi mắt họ trợn trừng nhìn vào hư không, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Một bà lão tóc bạc phơ, vốn nổi tiếng hiền lành, đang ngồi dưới gốc cây đa cổ thụ, hai tay tự cào cấu vào cánh tay mình, những vết xước đỏ ửng hiện rõ trên làn da nhăn nheo. Đôi mắt bà trống rỗng, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác.
“Bóng đen… khắp nơi là bóng đen…” bà lão thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy vẻ kinh hoàng. “Chúng thì thầm… bảo ta phải cào… cào cho đến khi máu chảy…”
Gần đó, một đứa trẻ chừng năm sáu tuổi, đáng lẽ ra phải đang chạy nhảy nô đùa, lại đang khóc thét một cách hoảng loạn, chỉ tay về phía một bụi tre rậm rạp. “Quỷ… quỷ… nó nhìn con!” đứa bé gào lên, khuôn mặt nhỏ nhắn méo mó vì sợ hãi, nhưng ngoài tiếng gió xào xạc lá tre, Nhị Cẩu chẳng thấy bất kỳ bóng dáng nào khác.
Trần Nhị Cẩu cố gắng giữ bình tĩnh. Đại ca Lâm Dịch đã dặn dò anh ta phải cẩn trọng, quan s��t, nhưng tuyệt đối không được lại gần hay gây chú ý. Nhưng cảnh tượng này quá sức chịu đựng của anh ta. Anh ta đã từng đối mặt với cường đạo, với binh lính tàn ác, nhưng những kẻ đó có hình dáng, có mục đích rõ ràng. Còn đây, đây là một thứ gì đó vô hình, đang gặm nhấm lý trí của những người dân vô tội.
“Mọi người, bình tĩnh!” Nhị Cẩu cất tiếng, cố gắng trấn an. Giọng anh ta hơi run, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ kiên định. “Có chuyện gì xảy ra vậy? Mọi người nhìn thấy gì? Hãy nói cho ta biết!”
Một người đàn ông trung niên, vốn là một thợ rèn khỏe mạnh, giờ đang ngồi bệt dưới đất, ôm đầu. “Tiếng thì thầm… nó nói ta phải giết… giết… để thoát khỏi đau khổ…” anh ta lầm bầm, đôi mắt đỏ ngầu.
Nhị Cẩu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta đã thấy nhiều người điên loạn vì chiến tranh, vì đói kém, nhưng đây không phải là những triệu chứng thông thường. Những người này không hề đói, không hề bị thương. Họ chỉ đơn giản là mất đi lý trí, bị dày vò bởi một nỗi sợ hãi vô hình. Anh ta nhớ lại lời báo cáo của mình cho Lâm Dịch đêm qua, về luồng năng lượng kỳ lạ mà anh ta đã thấy từ những kẻ bí ẩn. Liệu có phải những kẻ đó đã gây ra chuyện này?
Anh ta bắt đầu di chuyển chậm rãi qua làng, ánh mắt quét khắp nơi, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của những ‘người lạ mặt’ mà Lâm Dịch đã dặn dò. Những con chó trong làng sủa vu vơ vào những bụi cây trống rỗng, những con mèo cọ mình vào chân người, rên rỉ một cách kỳ lạ. Mùi sợ hãi, một mùi tanh nhẹ khó tả, dường như đã bao trùm lấy không khí, át đi cả mùi khói và thức ăn.
Nhị Cẩu dừng lại trước một ngôi nhà. Cánh cửa gỗ hé mở, để lộ một không gian tối tăm bên trong. Từ đó vọng ra tiếng khóc thút thít. Anh ta thận trọng bước vào. Một phụ nữ trẻ đang ngồi bó gối trong góc phòng, khuôn mặt tái mét.
“Cô nương, cô có sao không?” Nhị Cẩu hỏi nhẹ nhàng.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta đầy vẻ tuyệt vọng. “Không… không thấy gì… nhưng con thấy… con thấy những linh hồn vất vưởng… chúng kéo ta xuống… chúng thì thầm những lời nguyền rủa…”
Nhị Cẩu cảm thấy trái tim mình thắt lại. Điều này không thể là do bệnh tật. Đây là một sự tấn công vào tinh thần, vào linh hồn. Anh ta cố gắng trấn an người phụ nữ, nhưng mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Cô ta không nghe thấy anh ta. Cô ta chỉ nghe thấy những tiếng thì thầm vô hình mà chỉ mình cô ta có thể cảm nhận.
Anh ta rời khỏi ngôi nhà, lòng nặng trĩu. Anh ta đã chứng kiến quá đủ. Đây là một loại hình chiến tranh hoàn toàn mới, một loại hình chiến tranh mà anh ta chưa từng hình dung. Những kẻ lạ mặt kia không dùng đao kiếm, không dùng cung tên. Chúng dùng một thứ gì đó tàn độc hơn, một thứ gì đó có thể bẻ cong tâm trí con người, biến họ thành những cái xác không hồn, đầy sợ hãi và điên loạn.
Anh ta biết mình phải trở về báo cáo cho đại ca Lâm Dịch ngay lập tức. Càng nghĩ về những gì đã thấy, anh ta càng cảm thấy lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nhưng xen lẫn với nỗi sợ hãi là một sự quyết tâm mạnh mẽ. Đại ca đã giao nhiệm vụ cho anh ta, và anh ta sẽ hoàn thành nó, dù có đáng sợ đến đâu. Anh ta sẽ giúp đại ca tìm ra cách đối phó với những bóng đen vô hình này, bảo vệ những người dân vô tội.
***
Tối muộn, cơn mưa phùn lất phất bên ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn tẻ, đều đều. Trong phòng họp chiến lược của Lâm Dịch, ánh nến lung linh trên bàn bản đồ, hắt những vệt sáng vàng vọt lên gương mặt của Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu. Không khí nặng nề, căng thẳng bao trùm, đến nỗi mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng cũng không thể làm dịu đi sự lo lắng đang đè nặng trong lòng mỗi người. Mỗi tiếng động nhỏ, dù chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa, cũng đủ khiến người ta giật mình, như thể đang chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng sắp xảy đến.
Trần Nhị Cẩu, sau một ngày dài chứng kiến những cảnh tượng ám ảnh, đã trở về và đang báo cáo lại mọi thứ cho Lâm Dịch. Gương mặt anh ta vẫn còn in hằn vẻ kinh hoàng, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự kiên định. Anh ta miêu tả chi tiết từng cảnh tượng: bà lão tự cào cấu, đứa trẻ khóc thét, người đàn ông lảm nhảm về việc giết chóc, và cả những tiếng thì thầm vô hình mà những người dân ấy nghe thấy.
“Chúng không dùng vũ khí, đại ca,” Trần Nhị Cẩu nói, giọng anh ta trầm xuống, như thể sợ rằng những lời mình nói ra sẽ hiện thực hóa thêm nỗi kinh hoàng. “Chúng chỉ… đứng đó. Rồi mọi người bắt đầu hoảng loạn, như thể có gì đó thì thầm vào tai họ. Con thấy một luồng khí đen nhạt từ tay chúng… giống như cái lần con báo cáo đêm qua, nhưng lần này rõ ràng hơn, và nó bay thẳng vào tâm trí người dân.”
Lâm Dịch lẳng lặng lắng nghe, ánh mắt anh tập trung cao độ. Anh đặt các báo cáo của Tô Mẫn – những bản ghi chép khô khan về các hiện tượng kỳ lạ – cạnh những lời kể sống động, đầy ám ảnh của Nhị Cẩu. Từng mảnh ghép dần khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Đây không còn là một mối nghi ngờ nữa. Đây là sự thật hiển nhiên.
Đột nhiên, Cổ Ngọc Phù đang nằm trên bàn, nơi Lâm Dịch vừa đặt xuống, bỗng ấm lên. Một ánh sáng xanh lam mờ nhạt, yếu ớt nhưng không thể nh���m lẫn, lại bắt đầu phát ra từ miếng ngọc, lay động trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng. Ánh sáng ấy lập lòe, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy bùng lên, đồng điệu một cách kỳ lạ với lời miêu tả của Nhị Cẩu về “luồng khí đen nhạt” và những “tiếng thì thầm” vô hình.
Lâm Dịch nắm chặt lấy Cổ Ngọc Phù. Sự ấm áp từ miếng ngọc truyền vào lòng bàn tay anh, không còn mang vẻ huyền bí khó hiểu như đêm qua, mà giờ đây lại là một lời cảnh báo rõ ràng. Nó là bằng chứng không thể chối cãi về sự tồn tại của một thế lực phi phàm, đang trực tiếp can thiệp vào cuộc sống của những người dân vô tội.
“Thẩm Đại Nhân…” Lâm Dịch thì thầm, giọng anh nghèn nghẹn, đầy vẻ căm phẫn. Đây là một nhận định nội tâm, một suy luận sắc bén dựa trên tất cả những thông tin anh có. “Hắn ta đã không còn giữ giới hạn nào nữa. Hắn đang dùng những thứ vượt ngoài hiểu biết của mình để phá hoại… Hắn đã thực sự bắt tay với những thế lực phi phàm, hoặc đã tự mình đi sâu vào con đường ấy.”
Anh đấm m��nh xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, khiến Trần Nhị Cẩu giật mình. Ánh mắt Lâm Dịch sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những chấm đỏ đánh dấu các làng bị ảnh hưởng ngày càng nhiều, như những vết loét đang lan rộng trên da thịt. Từng chấm đỏ ấy là một lời nhắc nhở đau đớn về gánh nặng trách nhiệm của anh.
Nỗi giận của Lâm Dịch bùng lên không chỉ vì sự tàn độc của Thẩm Đại Nhân, mà còn vì sự bất lực của chính bản thân anh. Anh đã luôn tự hào về tri thức, về khả năng suy luận và mưu lược của mình. Anh đã sử dụng chúng để xây dựng, để bảo vệ. Nhưng giờ đây, những vũ khí ấy dường như trở nên vô dụng trước một kẻ thù vô hình, một kẻ thù tấn công vào tâm trí, vào linh hồn. Loại hình chiến tranh này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hiểu biết của anh. Nó vượt qua cả khoa học, cả logic.
Anh nắm chặt Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sự ấm áp của nó, như thể đó là sợi dây duy nhất liên kết anh với một thế giới mà anh cần phải hiểu. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” anh tự nhủ, một lần nữa nhắc lại châm ngôn sống của mình. Nhưng để sinh tồn trong cuộc chiến này, anh không thể chỉ dựa vào những gì mình đã biết. Anh phải tìm hiểu. Phải thích nghi. Phải tìm ra cách đối phó với những thế lực “phi phàm” này, dù điều đó có đáng sợ đến đâu.
Con đường phía trước, có lẽ, sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn rất nhiều. Thẩm Đại Nhân đã tung ra một đòn hiểm ác, nhắm vào những yếu điểm mà Lâm Dịch luôn muốn bảo vệ nhất: sự bình yên, sự ổn định và tâm hồn của những người dân anh cưu mang. Cuộc chiến này không còn chỉ là tranh giành đất đai, quyền lực. Nó đã trở thành cuộc chiến bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí, và bảo vệ những giá trị con người. Lâm Dịch biết, anh không thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh phải tìm cách để bảo vệ những gì anh trân trọng, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối mặt với những thế lực siêu nhiên tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết. Để làm được điều đó, anh sẽ phải tìm kiếm tri thức ở những nơi anh chưa từng nghĩ tới, có thể là từ những thư tịch cổ, hoặc từ những người có kinh nghiệm về thế giới tu hành mà anh đã vô tình nghe nói đến, như Lão Tăng Viên Giác.
Ánh sáng xanh lam từ Cổ Ngọc Phù vẫn lập lòe trên bàn, như một ánh mắt dõi theo, một lời hứa hẹn về những bí ẩn chưa được khám phá, và một gánh nặng mới đè lên vai người đàn ông hiện đại lạc bước giữa thế giới cổ đại khắc nghiệt. Con đường sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, đã thực sự bước sang một chương mới, một chương mà anh không thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.