Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 815: Dấu Vết Linh Khí: Màn Sương Che Giấu

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm thành Thiên Phong bằng một màn tối tĩnh mịch. Dù quán trọ của Cố lão bản vẫn ồn ào, nhưng trong lòng Trần Nhị Cẩu, một sự căng thẳng vô hình đang dần hình thành. Anh biết, những con đường mà Lâm Dịch đang vẽ ra trên bản đồ, những mạng lưới mà anh và Tô Mẫn đang dệt nên, sẽ là chìa khóa để đối phó với những bí ẩn đang dần hiện hữu trong cái loạn thế đầy rẫy hiểm nguy này. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Lâm Dịch đã quyết định không lùi bước, và những người đi theo hắn cũng vậy. Con đường của một lãnh chúa giữa loạn thế, với gánh nặng của sự "sinh tồn" và "bảo vệ", đang chính thức mở ra trước mắt hắn, và giờ đây, nó đã bắt đầu chạm vào những bí ẩn vượt quá giới hạn của phàm nhân.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rón rén len lỏi qua rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh cây và mái ngói, Trần Nhị Cẩu đã có mặt tại phủ đệ của Lâm Dịch. Cả đêm qua, anh hầu như không chợp mắt. Những lời Cố lão bản nói, cùng v��i cảm giác mơ hồ về một thế lực nằm ngoài sự hiểu biết thông thường, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự cấp bách không ngừng thôi thúc, biết rằng mỗi chi tiết nhỏ bé mình thu thập được đều có thể là một mắt xích quan trọng trong chuỗi sự kiện mà Lâm Dịch đang cố gắng giải mã.

Trong phòng nghị sự giản dị nhưng đầy đủ của mình, Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua vẻ mặt mệt mỏi nhưng đầy nghiêm túc của Trần Nhị Cẩu. Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một lớp vàng nhạt lên những vết hằn lo âu trên khuôn mặt của Nhị Cẩu, khiến anh trông già dặn hơn vài tuổi so với cái tuổi thật của mình. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi mực tàu và giấy cũ, pha lẫn chút hương trà thảo mộc thoang thoảng mà Lâm Dịch thường dùng. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ tạo nên một bản giao hưởng yên bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng nói có chút khàn đặc vì thiếu ngủ, "thuộc hạ đã theo lời đại ca, liên hệ với Cố lão bản ở Thiên Phong Thương Hội, thăm dò tình hình giang hồ và những tin đồn 'lạ'." Anh đặt một tập giấy ghi chép dày cộp lên bàn, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng. "Các bang phái giang hồ vẫn như cũ, tranh giành địa bàn nhỏ lẻ, thanh toán ân oán cá nhân. Nhưng... có vài tin đồn kỳ lạ. Vài người nói thấy ánh sáng lạ trong rừng sâu, rồi có người biến mất không dấu vết."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Anh nhìn chằm chằm vào Nhị Cẩu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác. Vẻ ngoài gầy gò, hơi xanh xao của anh vẫn không hề che giấu được sự minh mẫn và quyết đoán trong ánh mắt. "Kỳ lạ?" Lâm Dịch lặp lại, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ánh mắt anh đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Miêu tả kỹ hơn."

Nhị Cẩu hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc trong đầu. "Cố lão bản nói, những chuyện này không chỉ ở vùng này mà lan ra khắp Đại Hạ. Có kẻ thấy người 'bay' trên nóc nhà, với thân pháp kỳ dị mà giang hồ chưa từng thấy. Có kẻ lại kể về những vết thương lạ thường trên xác người, không phải do đao kiếm hay quyền cước gây ra, mà như bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó xé toạc." Nhị Cẩu nuốt nước bọt, giọng nhỏ hơn. "Thậm chí có những vùng, ban đêm thường xuất hiện ánh sáng xanh lét, kèm theo tiếng gào rú quái dị, khiến dân chúng hoảng sợ không dám ra ngoài."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, khuôn mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong thâm tâm anh, một dòng suy nghĩ cuộn trào. "Bay lượn? Sức mạnh vô hình xé toạc? Ánh sáng xanh lét?" Anh đã từng nghe Thẩm Đại Nhân nhắc đến "linh khí mỏng manh" và những thế lực "phi phàm" tồn tại. Liệu đây có phải là những dấu hiệu đầu tiên của sự hiện diện của chúng? Tư duy logic của người hiện đại khiến anh muốn tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, nhưng những điều Nhị Cẩu vừa kể lại vượt quá mọi khuôn khổ khoa học mà anh từng biết. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, "và nó cũng không nhất thi���t phải tuân theo những định luật vật lý mà mình đã học." Anh biết rằng, để "sinh tồn," anh phải thích nghi với mọi điều kiện, kể cả những điều hoang đường nhất.

"Cố lão bản còn nói," Nhị Cẩu tiếp tục, "có vài bang phái nhỏ, trước kia vô danh, bỗng nhiên có cao thủ xuất hiện, sức mạnh phi thường, đánh bại bang phái lớn chỉ trong một đêm. Nhưng những cao thủ đó lại không tham quyền lực hay tiền bạc, chỉ như đang thực hiện một nhiệm vụ bí ẩn nào đó."

Lâm Dịch nhíu mày. "Không tham quyền lực hay tiền bạc? Nghe có vẻ giống những người tu luyện ẩn dật trong truyền thuyết, những người siêu thoát khỏi thế tục. Nhưng nếu họ xuất hiện trong loạn thế này, mục đích của họ là gì? Hay họ cũng bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt, nhưng với một mục tiêu khác?" Sự tò mò trong Lâm Dịch trỗi dậy mạnh mẽ. Đây không còn là cuộc chiến của binh đao, chính trị hay kinh tế nữa. Đây là một thứ gì đó hoàn toàn mới, một biến số mà anh chưa từng lường trước.

Anh nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt sắc như dao cạo. "Ngươi hãy tạm gác c��c việc kia lại, tập trung điều tra những tin đồn này. Tìm hiểu xem những 'ánh sáng lạ' đó xuất hiện ở đâu, những người biến mất có đặc điểm gì chung. Càng chi tiết càng tốt, nhưng phải giữ kín, đừng để ai phát hiện." Lâm Dịch nói một cách dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa sự thận trọng. "Đây không phải là chuyện nhỏ. Nếu những gì ngươi nói là thật, chúng ta đang đối mặt với một thế lực hoàn toàn khác, không thể dùng binh pháp hay mưu kế thông thường để đối phó."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Thuộc hạ hiểu! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Anh biết nhiệm vụ này vô cùng nguy hiểm, nhưng lòng trung thành và quyết tâm đã lấn át mọi nỗi sợ hãi. Lâm Dịch đã tin tưởng giao phó, anh sẽ không phụ lòng đại ca. Anh vẫn nhớ như in lời Cố lão bản cảnh báo: "những kẻ đứng sau những chuyện này, không phải là những kẻ mà phàm nhân có thể dễ dàng đối phó." Nỗi lo sợ mơ hồ lại trỗi dậy, nhưng nó được thay thế bằng một ý chí kiên cường hơn.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình bên ngoài. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. Nhưng liệu tri thức của thế giới hiện đại có đủ để giải mã những bí ẩn siêu nhiên này? "Chúng ta cần thông tin, càng nhiều càng tốt." Anh biết rằng, đây là một cuộc đua với thời gian. Nếu những thế lực "phi phàm" này thực sự can thiệp vào loạn thế, cục diện sẽ thay đổi chóng mặt, và anh cần phải chuẩn bị. Anh đã từng đối mặt với đói nghèo, áp bức, chiến tranh, nhưng chưa bao giờ anh phải đối mặt với "phép thuật" hay "tu luyện." Điều này vừa khiến anh kinh ngạc, vừa khiến anh lo lắng sâu sắc về sự "sinh tồn" của vùng đất và những người thân yêu mà anh đã cố gắng bảo vệ bấy lâu nay. "Cổ Ngọc Phù..." anh lẩm bẩm, bất giác chạm vào chiếc ngọc bội đang đeo bên hông. Nó vẫn lạnh lẽo, im lìm, nhưng anh có cảm giác rằng nó có thể là chìa khóa cho những bí ẩn này.

***

Tối hôm đó, Thành Cổ Thiên Phong chìm trong một bầu không khí âm u, gió nhẹ lướt qua những mái nhà, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp đến. Trần Nhị Cẩu, sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng, lại một lần nữa tìm đến Quán Trọ Lạc Nguyệt. Nơi đây, khác với vẻ tĩnh mịch bên ngoài, vẫn sôi động và náo nhiệt như thường lệ. Tiếng trò chuyện ồn ào của khách khứa hòa lẫn với tiếng bát đĩa va chạm lạch cạch từ nhà bếp, tiếng cười nói giòn tan của các cô nương phục vụ và mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng cay, cùng chút khói gỗ thoang thoảng từ bếp lửa. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật, một cuộc sống mà Nhị Cẩu biết rằng mình phải bảo vệ, dù có phải đối mặt với những điều kỳ quái đến mấy.

Anh chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể dễ dàng quan sát ra bên ngoài nhưng lại ít bị chú ý. Anh gọi vài món ăn đơn giản và một vò rượu gạo, giả vờ như một khách quen đang tìm nơi thư giãn. Không lâu sau, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đích thân ra tiếp chuyện. Đôi mắt ti hí của ông ta lướt ngang liếc dọc đầy cảnh giác, nhanh chóng nhận ra Nhị Cẩu và tiến lại gần.

"Ồ, Nhị Cẩu huynh đệ, dạo này ít thấy huynh ghé quán. Có chuyện gì vui không?" Cố lão bản cười xòa, giọng điệu thân mật nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi xung quanh. Ông ta đặt vò rượu xuống bàn, rồi tự mình rót một chén đầy cho Nhị Cẩu.

Trần Nhị Cẩu cười gượng, nâng chén rượu lên nhấp một ngụm. Mùi rượu gạo nồng xộc lên mũi, làm đầu óc anh tỉnh táo hơn một chút. "Vui vẻ gì đâu, lão bản. Chỉ là dạo này nghe nhiều chuyện lạ. Dân chúng đồn thổi nào là yêu ma quỷ quái, nào là có người bay lượn... Lão bản tai mắt rộng, chắc biết vài chuyện hay ho?" Anh khéo léo đưa đẩy, cố gắng không để lộ mục đích thực sự của mình. Anh biết Cố lão bản là người khôn ngoan, sẽ không dễ dàng mà tiết lộ mọi chuyện.

Cố lão bản vuốt chòm râu lưa thưa, vẻ mặt có chút chần chừ. Ông ta hạ giọng, ghé sát hơn một chút, đủ để chỉ mình Nhị Cẩu nghe thấy. "Chuyện này... ta cũng chỉ nghe phong thanh. Mấy ngày nay, đúng là có nhiều lời đồn thổi kỳ quái hơn. Mấy con buôn đi xa về, kể lại ở các vùng núi hẻo lánh hay rừng sâu, thường thấy những nhóm người ăn mặc kỳ quái, hành tung bí ẩn. Bọn họ thường xuất hiện vào ban đêm, không đi theo con đường lớn, mà lại len lỏi qua những lối mòn ít ai biết. Rồi đột nhiên lại biến mất không dấu vết."

Cố lão bản nhấp một ngụm trà, đôi mắt ti hí liếc nhìn ra cửa sổ, như thể đang đề phòng có ai đó nghe trộm. "Không giống giang hồ, cũng không giống quan phủ. Giang hồ tuy hành động bí mật, nh��ng vẫn có quy củ, vẫn có dấu vết để lại. Quan phủ thì càng không. Bọn họ... như không thuộc về thế tục này vậy." Giọng ông ta thấp thoáng một nỗi sợ hãi mơ hồ, điều mà Nhị Cẩu hiếm khi thấy ở một người từng trải như Cố lão bản.

"Không thuộc về thế tục?" Nhị Cẩu lặp lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng đã dậy sóng. "Lão bản có thể miêu tả rõ hơn về những người đó không? Họ ăn mặc thế nào? Có bao nhiêu người?"

Cố lão bản thở dài, lắc đầu. "Ai mà biết rõ được, Nhị Cẩu huynh đệ. Những kẻ thấy họ đều chỉ thoáng qua trong bóng tối, hoặc từ xa. Chỉ biết họ vận đồ đen, hoặc những bộ y phục màu sắc u ám, chất liệu vải không giống với vải vóc thông thường ở Đại Hạ. Có kẻ nói thấy họ mang theo những vật dụng kỳ lạ, phát ra ánh sáng mờ ảo. Có khi là ba bốn người, có khi là một nhóm nhỏ hơn. Nhưng điểm chung là họ đều rất nhanh, và không ai dám đến gần. Dân làng quanh đó đều hoảng sợ, không dám ra khỏi nhà vào ban đêm." Ông ta hạ giọng hơn nữa. "Có tin đồn, có vài người tò mò cố gắng theo dõi, nhưng rồi... họ biến mất không một dấu vết. Không tìm thấy xác, không có manh mối. Cứ như tan biến vào không khí vậy."

Nhị Cẩu siết chặt chén rượu trong tay, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Biến mất không dấu vết..." Anh nhớ lại lời Lâm Dịch đã dặn, rằng những người biến mất có đặc điểm gì chung. Có vẻ như đặc điểm chung lớn nhất là họ đã cố gắng tìm hiểu những điều không nên tìm hiểu.

"Hơn nữa," Cố lão bản tiếp tục, đưa ngón tay trỏ chỉ về phía Đông, "tại Hắc Ám Sâm Lâm, khu rừng rậm rạp giáp ranh với thành Thiên Phong, cũng có những lời đồn đại kỳ quái. Dân đi rừng nói, ban đêm thường nghe thấy những âm thanh lạ lùng, không phải tiếng dã thú, cũng không phải tiếng người. Có lúc như tiếng gió rít qua khe đá, có lúc lại như tiếng vo ve trầm thấp, khiến người ta nhức óc. Và đôi khi, họ nhìn thấy những luồng ánh sáng xanh lam nhạt, lập lòe giữa những tán cây cổ thụ."

"Ánh sáng xanh lam nhạt..." Nhị Cẩu lẩm bẩm, những lời Lâm Dịch dặn dò vang vọng trong đầu. Đây chính là manh mối mà đại ca muốn anh tìm. Một sự căng thẳng vô hình lại bao trùm lấy anh.

Cố lão bản nhìn Nhị Cẩu với vẻ mặt đầy ẩn ý. "Những chuyện này, ta chỉ kể cho ngươi nghe thôi, Nhị Cẩu huynh đệ. Ngươi là người thông minh, biết cái gì nên làm, cái gì không. Loạn thế này, kẻ phàm tục sống sót đã là may mắn, đừng dại dột đi chọc vào những thứ không nên chọc. Ta chỉ mong quán trọ của mình yên ổn làm ăn thôi." Ông ta nói, rồi quay lại với vẻ mặt tươi cười thường ngày, như thể những lời vừa rồi chỉ là một câu chuyện phiếm không đáng bận tâm.

Nhị Cẩu hiểu ý. Cố lão bản đã cung cấp đủ thông tin, thậm chí còn hơn cả mong đợi, nhưng ông ta cũng muốn nhắc nhở anh về giới hạn của mình. "Tiểu đệ hiểu rồi, Cố lão bản. Cảm ơn Cố lão bản đã chỉ giáo." Anh nhanh chóng ăn hết phần thức ăn, trả tiền, và rời khỏi quán trọ. Bước ra ngoài, không khí lạnh lẽo hơn, gió thổi mạnh hơn, mang theo những giọt mưa lất phất đầu tiên. Bầu trời đã hoàn toàn bị mây đen che phủ, không một ánh trăng hay sao. Nhị Cẩu biết, đêm nay s��� là một đêm dài. Anh đã có manh mối, và anh sẽ không lùi bước. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

***

Đêm đó, Thành Cổ Thiên Phong hoàn toàn chìm trong bóng tối. Không trăng, không sao, chỉ có màn sương mù dày đặc bắt đầu giăng mắc, quấn quýt lấy những con ngõ vắng và các mái nhà cổ kính. Hắc Ám Sâm Lâm, khu rừng rậm rạp ở rìa thành, trở nên càng thêm u ám và đáng sợ. Tiếng gió rít qua những thân cây cổ thụ tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của ma quỷ, khiến người ta không khỏi rùng mình. Mùi đất ẩm, lá mục hòa quyện với cái lạnh buốt xương của màn đêm, tạo nên một không khí rờn rợn.

Trần Nhị Cẩu, vận một bộ đồ đen bó sát, nhẹ nhàng luồn lách qua những con hẻm tối. Anh di chuyển như một bóng ma, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Mặc dù anh không phải là một cao thủ võ lâm, nhưng kinh nghiệm sống sót trong loạn lạc và sự huấn luyện của Lâm Dịch đã biến anh thành một thám tử ngầm tài ba. Anh biết mình đang tiến vào một nơi nguy hiểm, nhưng lời dặn dò của đại ca và nỗi lo lắng về những điều "kỳ quái" đã tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Anh men theo con đường mòn ít người qua lại, càng tiến sâu vào rừng, sương mù càng trở nên dày đặc, tầm nhìn chỉ còn chưa đầy vài bước chân. Tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong bóng tối, cùng với tiếng gió xào xạc trên tán lá, tạo nên một bản giao hưởng ma quái. Nhị Cẩu bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, đôi tai anh căng thẳng lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Anh cảm nhận được cái lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng, nhưng mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán. Trong sâu thẳm tâm trí, anh vẫn không ngừng tự hỏi, liệu những gì mình sắp chứng kiến có vượt quá giới hạn của một phàm nhân như anh không.

Sau khoảng thời gian đi bộ đầy căng thẳng, một luồng ánh sáng mờ ảo, xanh lam nhạt bất ngờ xuất hiện phía trước, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Nó lập lòe, yếu ớt, nhưng lại đủ sức thu hút mọi sự chú ý của Nhị Cẩu. Anh lập tức nép mình vào một bụi cây rậm rạp, lá cây ẩm ướt cọ vào mặt anh, nhưng anh không hề để tâm. Từ vị trí ẩn nấp, anh có th��� quan sát rõ ràng một khoảng đất trống.

Ở đó, ba bốn bóng người vận đồ đen, toàn thân được che kín, đang đứng xung quanh một hố đất nhỏ. Họ không nói chuyện, chỉ lặng lẽ thực hiện một động tác kỳ lạ. Mỗi người giơ một bàn tay về phía hố, và từ lòng bàn tay họ, một quầng sáng mờ ảo, xanh lam nhạt, giống hệt ánh sáng mà Nhị Cẩu vừa nhìn thấy từ xa, tỏa ra. Ánh sáng đó không rực rỡ như lửa, cũng không chói chang như mặt trời, mà mang một vẻ u tối, lạnh lẽo, như thể nó đang hút đi sự sống của vạn vật xung quanh.

Trần Nhị Cẩu cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương, không phải cái lạnh của sương đêm, mà là một cảm giác lạnh buốt đến từ bên trong, như có thứ gì đó đang rút cạn nhiệt lượng khỏi cơ thể anh. Không khí xung quanh những bóng người đó dường như dao động một cách bất thường, giống như không gian đang bị bóp méo. Anh có thể thấy rõ những tán lá cây gần đó, vốn đang xanh tươi, bỗng nhiên héo úa đi một cách nhanh chóng, như thể mọi sinh lực đã bị hút cạn. Thậm chí, một vài nhánh cây khô gần ��ó còn nứt gãy một cách khó hiểu, không hề có gió mạnh tác động.

"Đây không phải là nội lực... không phải võ công." Trần Nhị Cẩu suy nghĩ nội tâm, cố gắng phân tích cảnh tượng trước mắt bằng kiến thức hạn hẹp của mình về giang hồ. Anh đã từng thấy cao thủ dùng nội lực để chấn động không khí, để bẻ gãy cây cối, nhưng đó là một loại sức mạnh bùng nổ, có tiếng động, có khí thế. Còn thứ này thì hoàn toàn khác. Nó tĩnh lặng, ma quái, và mang một cảm giác hoàn toàn xa lạ. "Nó là cái gì? Cảm giác thật kỳ lạ, như có một luồng gió lạnh thấu xương, nhưng lại không phải gió." Anh không thể hiểu được. Đây là điều mà Cố lão bản đã gọi là "không thuộc về thế tục."

Một âm thanh vo ve trầm thấp, gần như không thể nghe thấy, vang vọng trong không khí, như thể chính không gian đang rên rỉ dưới tác động của luồng năng lượng xanh lam đó. Nhị Cẩu cảm thấy đầu óc mình choáng váng, một cảm giác áp lực vô hình đè nặng lên ngực anh. Anh cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: màu sắc của ánh sáng, hình dáng của những bóng người, cách họ di chuyển, và cả những tác động kỳ lạ lên môi trường xung quanh. Anh biết, những thông tin này cực kỳ quan trọng đối với Lâm Dịch.

Sau một lúc, những bóng người đó dừng lại, ánh sáng xanh lam thu lại vào lòng bàn tay họ một cách nhanh chóng, như chưa từng tồn tại. Họ cúi xuống hố đất một chút, rồi đột nhiên, tất cả cùng lúc biến mất vào trong màn sương mù dày đặc, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cứ như thể họ đã tan biến vào hư vô.

Trần Nhị Cẩu ở lại vị trí ẩn nấp thêm một lúc lâu, không dám nhúc nhích. Khi màn sương mù dần tan bớt, và không còn cảm nhận được luồng khí lạnh kỳ lạ đó nữa, anh mới dám từ từ bò ra. Anh thận trọng tiến lại gần hố đất. Nó không sâu lắm, chỉ là một cái hố nhỏ, nhưng đất trong hố khô cứng một cách bất thường, và cỏ cây xung quanh đã hoàn toàn khô héo, chuyển sang màu vàng úa, thậm chí có những mảng bị cháy sém một cách kỳ lạ, không phải do lửa mà như bị một thứ gì đó rút cạn sinh khí. Nhị Cẩu dùng ngón tay chạm vào lớp đất khô cứng đó, cảm thấy một luồng lạnh lẽo khác thường. Anh biết, những gì mình vừa chứng kiến sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn của Lâm Dịch về thế giới này.

***

Đêm đó, cơn mưa nhỏ vẫn dai dẳng rơi, những hạt mưa lách tách trên mái nhà và cửa sổ, kèm theo những đợt gió lạnh buốt. Mặc dù đã muộn, nhưng Lâm Dịch vẫn ngồi trong phòng nghị sự, ánh đèn dầu leo lét soi rọi khuôn mặt trầm tư của anh. Anh đang sắp xếp lại những thông tin mà Trần Nhị Cẩu đã mang về vào buổi sáng, cố gắng kết nối những mảnh ghép rời rạc về "linh khí mỏng manh" và các thế lực "phi phàm." Anh biết rằng, những điều này có thể sẽ là một bước ngoặt lớn, thay đổi hoàn toàn cục diện loạn thế mà anh đang cố gắng kiểm soát.

Tiếng gõ cửa khẩn cấp vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. Anh biết đó chỉ có thể là Trần Nhị Cẩu. "Vào đi," anh nói, giọng vẫn trầm tĩnh.

Trần Nhị Cẩu bước vào, quần áo lấm lem bùn đất và ướt sũng nước mưa. Mái tóc anh bết lại, nhưng đôi mắt anh sáng rực, đầy vẻ căng thẳng và cả một chút kinh hoàng. Anh không quan tâm đến vẻ ngoài của mình, mà lập tức tiến đến gần bàn làm việc của Lâm Dịch, gần như không kịp thở.

"Đại ca, thuộc hạ đã thấy. Bọn họ... bọn họ không đánh đấm, chỉ là giơ tay ra, rồi một thứ ánh sáng xanh lam nhạt phát ra." Nhị Cẩu lắp bắp, cố gắng mô tả lại cảnh tượng mà anh vừa chứng kiến. "Cây cối xung quanh như héo úa đi. Thuộc hạ chưa từng thấy loại võ công nào như vậy! Nó... nó giống như một thứ ma thuật vậy!" Anh miêu tả lại cảm giác lạnh buốt, âm thanh vo ve trầm thấp, và sự biến mất đột ngột của những bóng người. Anh cũng kể về những tán lá héo úa và đất đai khô cứng bất thường.

Lâm Dịch chăm chú lắng nghe từng lời của Nhị Cẩu, khuôn mặt anh dần trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra sự chân thật trong lời kể của Nhị Cẩu, không phải là sự phóng đại hay tưởng tượng. Những miêu tả về ánh sáng xanh lam, sức mạnh vô hình và sự biến mất không dấu vết hoàn toàn khớp với những tin đồn "kỳ quái" mà Cố lão bản đã đề cập, và cả những nghi ngờ của chính anh về yếu tố "phi phàm."

Ngay lúc đó, một cảm giác ấm nóng lan tỏa trong lòng bàn tay Lâm Dịch. Anh theo bản năng nhìn xuống. Chiếc Cổ Ngọc Phù mà anh vẫn luôn đeo bên hông, vật phẩm đã gắn liền với anh từ khi xuyên không, đột nhiên ấm lên. Không chỉ vậy, một thứ ánh sáng mờ nhạt, xanh lam nhạt, giống hệt với ánh sáng mà Nhị Cẩu vừa miêu tả, bắt đầu tỏa ra từ miếng ngọc. Ánh sáng yếu ớt đó lập lòe trong bóng tối, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy bùng lên, đồng điệu một cách kỳ lạ với lời miêu tả của Nhị Cẩu về luồng năng lượng lạ.

Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay. Một luồng xúc cảm phức tạp dâng trào trong lòng anh: sự kinh ngạc, tò mò, và cả một nỗi lo lắng sâu sắc. Anh đã luôn là một người thực tế, dựa vào logic và khoa học để giải quyết vấn đề. Nhưng giờ đây, trước mắt anh là bằng chứng sống động về một thế giới khác, một thế giới mà anh chưa từng nghĩ là có thật.

"Đây rồi... thứ chúng ta tìm kiếm bấy lâu." Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt xa xăm, nhìn vào ánh sáng xanh lam từ miếng ngọc. "Tu hành... linh khí... không ngờ nó lại hiện hữu rõ ràng như vậy." Giọng anh trầm xuống, không còn vẻ bình tĩnh thường ngày. Anh biết, đây không phải là một chuyện đùa, cũng không phải là một truyền thuyết xa vời. Nó là hiện thực, một hiện thực đang dần chạm đến cuộc đời anh, cuộc sống của những người anh yêu quý, và cả vùng đất mà anh đã đổ bao công sức để xây dựng.

Cảm giác ấm áp từ Cổ Ngọc Phù như một sợi dây liên kết, kéo anh vào một thế giới hoàn toàn mới. Anh chợt nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã nói, về "linh khí mỏng manh" và những "người tu hành ẩn mình." Giờ đây, những lời đó không còn là ẩn ý hay suy đoán nữa, mà là một sự thật hiển nhiên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Nhưng làm sao để sinh tồn trong một thế giới có những kẻ có thể "bay lượn" và sử dụng "ma thuật" như vậy? Tri thức của anh, mưu lược của anh, liệu có còn đủ mạnh để đối phó với những thế lực vượt quá giới hạn của phàm nhân?

Nỗi lo lắng của Lâm Dịch không phải là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự lo lắng của một người lãnh đạo, một người cha, một người chồng. Anh lo cho sự an nguy của gia đình, của những người dân anh đã cưu mang. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là tranh giành đất đai, quyền lực. Nó sẽ là cuộc chiến giữa hai thế giới: thế giới phàm tục của con người và thế giới tu hành bí ẩn.

Trần Nhị Cẩu nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Lâm Dịch, và ánh sáng xanh lam kỳ lạ từ Cổ Ngọc Phù. Anh chưa bao giờ thấy Lâm Dịch có vẻ mặt như vậy. Anh biết rằng, những gì mình vừa báo cáo không chỉ là thông tin, mà là một cánh cửa mở ra một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi sâu. "Nhị Cẩu," anh nói, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh, nhưng vẫn mang một sự kiên định sắt đá. "Ngươi đã làm rất tốt. Bây giờ, hãy đi nghỉ ngơi đi. Và... đừng nói với ai về chuyện này. Kể cả với Vương Đại Trụ hay Tô Mẫn. Càng ít người biết càng tốt." Anh biết rằng, việc tiết lộ thông tin về sự tồn tại của thế giới tu hành có thể gây ra sự hoảng loạn không cần thiết. "Và ngươi... hãy tiếp tục tìm hiểu. C��� gắng quan sát thêm, nhưng tuyệt đối không được lại gần hay gây ra bất kỳ sự chú ý nào. Chúng ta cần hiểu rõ họ là ai, mục đích của họ là gì, và quan trọng nhất, làm thế nào để đối phó với họ."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng cũng xen lẫn một sự quyết tâm mới. Anh biết, đại ca đang chuẩn bị cho một cuộc chiến hoàn toàn mới, và anh sẽ luôn ở bên cạnh đại ca.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn đang rơi, và màn đêm vẫn đang bao trùm. Ánh sáng xanh lam từ Cổ Ngọc Phù mờ dần, rồi biến mất, chỉ còn lại sự ấm áp quen thuộc trong lòng bàn tay anh. Anh đã từng nghĩ rằng, việc đối phó với loạn thế, với các thế lực cát cứ, với sự suy tàn của Đại Hạ đã là thử thách lớn nhất. Nhưng giờ đây, một cánh cửa mới đã mở ra, hé lộ một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng của anh. Cuộc chiến sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, đã bước sang một chương mới, một chương mà anh không thể lường trước được điều gì sẽ xảy ra. Anh không thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh phải tìm cách để bảo vệ những gì anh trân trọng, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối mặt với những thế lực "phi phàm" tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết. Con đường phía trước, có lẽ, sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free