Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 814: Mạng Lưới Thầm Lặng: Dệt Nền Giữa Loạn Thế

Ánh trăng dần lặn về phía Tây, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của một ngày mới. Hơi sương đêm còn đọng trên lá, long lanh như những hạt ngọc, và không khí buổi sớm mai mang theo cái lành lạnh, trong trẻo đặc trưng của vùng biên cương. Lâm Dịch đã không ngủ. Cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" vẫn nằm trên bàn đá, dưới ánh nến lụi tàn, trang "Dĩ Độc Trị Độc" như một lời nhắc nhở không ngừng về con đường hiểm ác mà hắn đã lựa chọn.

Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của ngôi làng đang dần thức giấc. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, tiếng mõ đều đều của một ngôi chùa nhỏ ở đầu thôn, và mùi khói bếp vương vấn trong không khí, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh bình dị mà hắn hằng khao khát bảo v��. Nhưng chính sự bình dị ấy lại là gánh nặng lớn nhất trên vai hắn. Sự hỗn loạn của Đại Hạ đã vượt quá tầm kiểm soát của bất kỳ phàm nhân nào, và những thế lực 'phi phàm' đang dần lộ diện, khiến mọi tính toán của hắn trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.

Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn giờ đây đã nguội lạnh, nhưng cảm giác ấm áp đêm qua vẫn còn đọng lại, như một lời hứa hẹn, hay một lời cảnh báo. Hắn biết, con đường phía trước không chỉ là những trận chiến bằng gươm đao, mà còn là cuộc đấu trí với những kẻ mà hắn còn chưa hiểu rõ bản chất. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì thức trắng đêm, "và để sinh tồn, ta phải thích nghi. Thậm chí là phải tự biến mình thành một phần của cái thế giới điên rồ này." Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Hắn quay người, bước vào căn phòng nghị sự mới được xây dựng.

Căn phòng nghị sự đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi, với những bức tường gỗ mới toanh còn vương mùi thơm của nhựa cây. Ánh sáng từ ngọn nến lớn đặt giữa phòng chiếu rọi lên tấm bản đồ Đại Hạ khổng lồ treo trên tường, trên đó, những nét mực đỏ và đen đánh dấu các vùng lãnh thổ, các thế lực mới nổi và những điểm nóng tiềm năng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng ghế cọt kẹt khi Lâm Dịch ngồi xuống, tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng không kém phần căng thẳng.

Tô Mẫn, trong bộ y phục nhã nhặn, gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ tập trung, đứng bên cạnh bàn, tay cầm một chồng giấy tờ ghi chép cẩn thận. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và khuôn mặt có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt lại sáng quắc và nhanh nhẹn, đứng đối diện, vẻ mặt đầy sự nhiệt tình và sẵn sàng hành động. Cả hai đều đã quen với những buổi họp sáng sớm như thế này, nơi Lâm Dịch thường đưa ra những chỉ thị quan trọng nhất.

Lâm Dịch đưa tay vuốt nhẹ lên bản đồ, ngón tay dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu đỏ chói. "Tình hình biên cương ngày càng hỗn loạn," hắn trầm giọng nói, âm điệu trầm lắng, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của hàng ngàn suy tính. "Các lãnh chúa cát cứ không ngừng gây hấn, và sự suy yếu của triều đình Đại Hạ đã khiến chúng trở nên táo tợn hơn bao giờ hết. Nhưng điều đáng lo ngại hơn cả," hắn khẽ dừng lại, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua Tô Mẫn và Nhị Cẩu, "chính là sự xuất hiện của những yếu tố 'phi phàm' mà chúng ta đã thảo luận. Những phù chú lạ, những chiến binh có sức mạnh vượt quá giới hạn phàm nhân, và cả những dấu hiệu 'kỳ quái' ở một số nơi. Tất cả đều cho thấy, cuộc chiến này không chỉ là giữa người với người."

Tô Mẫn khẽ gật đầu, cây bút trong tay nàng khẽ chuyển động, ghi lại từng lời của Lâm Dịch. Nàng là người hiểu rõ nhất những áp lực mà Lâm Dịch đang phải đối mặt. "Vậy, theo chỉ thị của chủ công, chúng ta không thể chỉ đơn thuần phòng thủ, mà phải chủ động tạo ra một vùng đệm an toàn, không chỉ về mặt quân sự mà còn là kinh tế và thông tin."

"Chính xác." Lâm Dịch đưa mắt về phía Nhị Cẩu. "Chúng ta không thể đối đầu với tất cả. Cần phải dệt một mạng lưới, tìm kiếm đồng minh hoặc ít nhất là đảm bảo sự trung lập. Đặc biệt là các thương hội lớn và những bang phái giang hồ không tham chiến." Hắn chậm rãi giải thích, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ. "Mục tiêu của chúng ta không phải là xưng bá, mà là bảo vệ vùng đất này và những người dân của chúng ta. Để làm được điều đó, chúng ta cần sự ổn định, và ổn định chỉ có thể đến từ một mạng lưới liên kết đủ mạnh, đủ rộng."

Tô Mẫn khẽ nhíu mày, trầm ngâm hỏi, "Thưa chủ công, vậy đối với những bang phái có liên quan đến 'phi phàm' thì sao ạ? Chúng ta có nên tìm cách tiếp cận họ không?" Giọng nàng chuyên nghiệp, tự tin nhưng cũng ý thức được sự phức tạp của nhiệm vụ này. Mùi gỗ mới trong phòng trộn lẫn với mùi mực giấy, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại rất phù hợp với bầu không khí tập trung này.

Lâm Dịch day nhẹ trán, một thói quen khi hắn suy nghĩ sâu. "Đặc biệt chú ý." Hắn nhấn mạnh từng chữ. "Thu thập thông tin, nhưng tuyệt đối không hành động liều lĩnh. Ta cần hiểu rõ họ trước khi quyết định. Liệu chúng có phải là một phần của hệ thống quyền lực ngầm mà Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng, hay chúng là những thế lực độc lập đang nhân cơ hội loạn lạc để vươn lên? Chúng ta cần biết rõ mục đích của họ, cách thức hoạt động của họ, và liệu chúng có thể trở thành mối đe dọa trực tiếp hay không."

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ký hiệu trên bản đồ. "Tô Mẫn, nàng sẽ phụ trách liên hệ với các thương hội lớn, đặc biệt là Thiên Phong Thương Hội. Ta cần họ nhận ra giá trị của một vùng đất ổn định giữa thời loạn lạc. Hãy dùng lợi ích để thuyết phục, hãy dùng sự ổn định để ràng buộc. Ta muốn nàng tìm hiểu sâu về mạng lưới giao thương của họ, những mối quan hệ của họ với các lãnh chúa khác, và cả những tin tức 'bất thường' mà họ có thể nghe ngóng được." Hắn chỉ tay vào một khu vực đông đúc trên bản đồ, nơi các tuyến đường thương mại huyết mạch giao nhau. "Một vùng đệm kinh tế vững chắc sẽ là bức tường thành kiên cố nhất."

Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định. "Vâng, thưa chủ công. Nô tỳ sẽ tận lực." Nàng biết rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Trong thời loạn, kinh tế là mạch máu, là huyết mạch nuôi sống quân đội và dân chúng. Việc thiết lập mối quan hệ với các thương hội lớn không chỉ mang lại nguồn lực, mà còn là một kênh thông tin quý giá.

Sau đó, Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Còn ngươi, Nhị Cẩu." Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nhiệt huyết của thuộc hạ. "Ngươi sẽ phụ trách liên hệ với các bang phái giang hồ. Ta biết ngươi có mối quan hệ rộng rãi ở đó. Ta cần ngươi tìm hiểu về những bang phái trung lập, những kẻ chỉ muốn yên ổn làm ăn giữa thời loạn. Nhưng đồng thời, ta cũng muốn ngươi chú ý đến những tin đồn, những câu chuyện 'kỳ quái' trong giang hồ. Có kẻ nào có khả năng phi phàm, có bang phái nào đang có những hành động dị thường? Đặc biệt là những lời đồn về các 'phù chú' hay 'kỳ công' mà chúng ta từng nghe."

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng người, giọng nói đầy quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho Nhị Cẩu, đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Anh chàng vỗ ngực, vẻ mặt hăm hở như muốn ra trận ngay lập tức. Mặc dù đôi khi hơi bốc đồng, nhưng lòng trung thành và sự nhiệt tình của Nhị Cẩu là điều không thể phủ nhận. Hắn biết mình không phải là người thông minh nhất, nhưng hắn có thể tin tưởng vào sự chỉ dẫn của Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự tin tưởng. "Nhớ kỹ, Nhị Cẩu, cẩn trọng là trên hết. Đừng hành động liều lĩnh. Chúng ta cần thông tin, không phải xung đột. Đặc biệt là với những thế lực mà chúng ta chưa hiểu rõ." Hắn nhấn mạnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Nhị Cẩu, như muốn khắc sâu lời dặn dò vào tâm trí anh chàng.

"Vâng, đại ca, Nhị Cẩu hiểu rồi!" Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ hăm hở chuyển sang nghiêm túc hơn một chút. Anh biết rằng Lâm Dịch không bao giờ nói thừa, và mỗi lời dặn dò đều có ý nghĩa sâu xa. Bầu không khí trong phòng nghị sự trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi của đất ẩm và sự hứa hẹn của một ngày mới. Lâm Dịch quay lại với bản đồ, ngón tay hắn dò theo từng con đường, từng dòng sông, từng vệt núi, như thể đang vẽ nên một tương lai mà hắn đang cố gắng định hình.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rằng đây là một canh bạc lớn. Hắn đang bước ra khỏi vùng an toàn của mình, từ một người chỉ muốn sinh tồn và bảo vệ gia đình, trở thành một kẻ kiến tạo trật tự trong loạn thế. Gánh nặng của sự lựa chọn này đè nặng lên vai hắn. Hắn không hề khao khát quyền lực, nhưng thế giới này không cho phép hắn lựa chọn sự bình yên. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và để giữ lấy sự bình yên cho mình và những người ta yêu thương, đôi khi ta phải tự tay tạo ra nó, bằng mọi giá." Cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" trên bàn như một lời thì thầm, rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mưu lược đôi khi còn đáng sợ hơn cả vạn quân. Hắn tin vào điều đó, và hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ mảnh đất này.

***

Quán Trọ Lạc Nguyệt ở thành Thiên Phong, như thường lệ vào buổi trưa, luôn tấp nập khách ra vào. Tòa nhà gỗ hai tầng với những chiếc đèn lồng treo cao, những bộ bàn ghế chắc chắn kê san sát, luôn là điểm dừng chân lý tưởng cho các thương nhân và lữ khách. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười nói ồn ào và cả tiếng rao hàng của những người bán rong từ bên ngoài vọng vào, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu đặc trưng của chốn thị thành, sôi động và náo nhiệt. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và cả mùi khói gỗ từ các bếp lò, quyện vào nhau tạo nên một không khí ấm cúng, mời gọi.

Tại một góc khuất trên tầng hai, nơi có thể bao quát được toàn bộ đại sảnh nhưng vẫn giữ được sự riêng tư tương đối, Tô Mẫn đang ngồi đối diện với Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh lam nhã nhặn, chất liệu tơ lụa mềm mại nhưng không quá phô trương, tôn lên dáng người thanh tú và gương mặt thông minh của nàng. Đôi mắt sắc sảo của nàng lúc này ẩn chứa vẻ điềm tĩnh, thăm dò.

Trương Quản Sự, một người đàn ông trung niên với vóc dáng trung bình, ăn mặc gọn gàng, mái tóc búi cao chỉnh tề. Khuôn mặt ông ta có chút xảo quyệt, nhưng đôi mắt nhỏ lại rất tinh tường, biết nhìn người. Ông ta đang vuốt chòm râu bạc lưa thưa, nhấp từng ngụm trà nóng, vẻ mặt thong dong nhưng ánh mắt không ngừng đánh giá đối phương.

"Thương vụ buôn bán tơ lụa và trà vừa qua của Thiên Phong Thương Hội với vùng đất của Lâm chủ công thực sự rất thuận lợi, Tô cô nương," Trương Quản Sự mở lời, giọng nói đều đều, nhưng ngữ điệu lại ẩn chứa một sự thăm dò khó tả. "Trong cái loạn thế này, tìm được một nơi ổn định để giao thương, đúng là khó như lên trời. Vùng đất của Lâm chủ công đúng là một ốc đảo giữa biển lửa này." Ông ta nhấp một ngụm trà nữa, đôi mắt ti hí khẽ liếc nhìn Tô Mẫn.

Tô Mẫn khẽ mỉm cười, nụ cười thanh lịch nhưng không để lộ quá nhiều cảm xúc. Nàng khéo léo gắp một miếng thịt kho tàu đặt vào bát của Trương Quản Sự. "Trương Quản Sự nói rất đúng. Chính vì loạn thế, mà sự ổn định càng trở nên quý giá. Lâm chủ công của chúng tôi luôn tâm niệm rằng, muốn giữ vững vùng đất, trước hết phải đảm bảo cuộc sống cho người dân, và thương mại chính là một trong những huyết mạch quan trọng nhất." Nàng không trực tiếp khen ngợi Lâm Dịch, mà dùng hành động và triết lý để thể hiện.

"Nghe nói Lâm chủ công đang có ý định mở rộng các tuyến đường giao thương, thậm chí là thiết lập một số cơ sở mới ở các vùng lân cận?" Trương Quản Sự hỏi, ánh mắt lấp lánh như đang tính toán điều gì đó. Ông ta đã nghe ngóng được không ít tin tức về sự phát triển nhanh chóng của vùng đất do Lâm Dịch cai quản.

Tô Mẫn gật đầu. "Chính là như vậy. Chúng tôi cũng cần các kênh phân phối ổn định và thông tin đáng tin cậy. Đặc biệt là những tin tức về các thế lực mới nổi, những điều 'bất thường' đang diễn ra ở các vùng đất lân cận." Nàng nhấn mạnh từ "bất thường" một cách rất tinh tế, đủ để gợi sự chú ý nhưng không quá lộ liễu. Nàng quan sát kỹ phản ứng của Trương Quản Sự. Nàng biết, những thương nhân lão luyện như ông ta thường có những nguồn tin riêng, và họ thường là những người đầu tiên nhận ra những thay đổi trong dòng chảy của thế giới.

Trương Quản Sự vuốt râu, ánh mắt trầm ngâm. Ông ta không nói gì ngay, chỉ nhấp một ngụm trà nữa, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Bầu không khí sôi động của quán trọ dường như không thể chạm tới sự tĩnh lặng trong cuộc đối thoại của họ. Tô Mẫn biết rằng mình đã chạm vào một điểm nhạy cảm. Các thương hội, dù chỉ quan tâm đến lợi nhuận, nhưng cũng rất nhạy bén với những mối đe dọa tiềm tàng, đặc biệt là những điều vượt quá hiểu biết thông thường.

"Những điều 'bất thường' mà Tô cô nương nói... ắt hẳn là những lời đồn đại trong dân gian về những kẻ có 'kỳ năng' hay 'phép thuật'?" Trương Quản Sự cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang một chút dò xét. "Thiên Phong Thương Hội của chúng tôi, dù chỉ chuyên về buôn bán, nhưng cũng có nghe ngóng được ít nhiều. Gần đây, việc vận chuyển hàng hóa qua một số khu vực trở nên khó khăn hơn. Có những thương đoàn đột ngột biến mất không dấu vết, hoặc gặp phải những 'sự cố' mà ngay cả những kẻ giang hồ lão luyện cũng không thể giải thích. Thậm chí có những người nói rằng, đã thấy những con vật lạ, hay những hiện tượng thời tiết thất thường không theo lẽ tự nhiên."

Tô Mẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng nàng đã dấy lên sự hứng thú. Đây chính là thông tin mà Lâm Dịch cần. "Ồ? Thật sao? Trương Quản Sự có thể kể rõ hơn được không? Những điều này... có vẻ không giống với những vụ cướp bóc thông thường của giang hồ."

Trương Quản Sự khẽ thở dài. "Chuyện này... cũng chỉ là lời đồn, Tô cô nương. Nhưng những lời đồn đó lại khiến cho việc kinh doanh của chúng tôi gặp khó khăn. Một vài thương đoàn của chúng tôi đã phải tạm ngừng hoạt động ở một số tuyến đường. Chúng tôi cũng đã cử người đi điều tra, nhưng những kẻ được phái đi... hoặc là không trở về, hoặc là trở về với tâm trí không còn tỉnh táo nữa. Có vẻ như có một thế lực nào đó đang âm thầm hoạt động, và chúng không quan tâm đến vàng bạc hay lợi nhuận, mà là một thứ gì đó khác."

Tô Mẫn khẽ nhíu mày, nhưng không quá lộ liễu. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Điều này xác nhận những nghi ngờ của Lâm Dịch: yếu tố 'phi phàm' không chỉ là những kẻ được Thẩm Đại Nhân lợi dụng, mà đã bắt đầu lan rộng, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống phàm tục và các hoạt động kinh tế. "Vậy Trương Quản Sự có nghĩ rằng, việc hợp tác sâu rộng hơn với Lâm chủ công, người đang nỗ lực mang lại sự ổn định cho vùng đất của mình, có thể giúp Thiên Phong Thương Hội giải quyết những vấn đề này không?" Nàng khéo léo đưa ra gợi ý, đẩy quả bóng về phía đối phương.

Trương Quản Sự vuốt râu, ánh mắt lấp lánh tính toán. "Việc này... cần phải xem xét kỹ lưỡng. Nhưng quả thật, một vùng đất ổn định, có khả năng tự bảo vệ, là điều mà bất cứ thương hội nào cũng khao khát. Nếu Lâm chủ công có thể chứng minh được khả năng của mình trong việc đối phó với những 'điều bất thường' này, thì việc Thiên Phong Thương Hội đặt cược vào vùng đất của ngài ấy, âu cũng là một lựa chọn không tồi." Ông ta cuối cùng cũng lộ ra ý định. Thương hội luôn thực dụng, và lợi ích luôn là kim chỉ nam của họ.

Tô Mẫn mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn. "Thiên Phong Thương Hội sẽ không phải hối hận với quyết định đó. Lâm chủ công luôn biết cách biến nguy thành cơ, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng tôi." Nàng tin tưởng vào Lâm Dịch, và nàng biết rằng, với sự thông minh và mưu lược của hắn, hắn sẽ tìm ra cách để đối phó với mọi thách thức, dù là từ thế giới phàm tục hay 'phi phàm'.

Cuộc đối thoại tiếp tục, chuyển sang những chi tiết cụ thể hơn về các tuyến đường thương mại, thuế khóa, và những điều khoản hợp tác tiềm năng. Nhưng sâu bên trong, cả Tô Mẫn và Trương Quản Sự đều hiểu rằng, họ đang không chỉ bàn chuyện làm ăn, mà còn là bàn về sự sống còn của họ trong cái loạn thế đang ngày càng trở nên khó lường này. Với Tô Mẫn, nhiệm vụ đã hoàn thành một nửa. Nàng đã thiết lập được kênh liên lạc, thu thập được thông tin quý giá, và gieo mầm cho một liên minh tiềm năng. Nhưng nàng cũng nhận ra rằng, những bí ẩn về 'phi phàm' chỉ mới bắt đầu được hé lộ, và chúng còn đáng sợ hơn những gì nàng từng tưởng tượng.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trần Nhị Cẩu đã tìm đến quán trọ quen thuộc của Cố lão bản. Không phải là một quán trọ sang trọng như Lạc Nguyệt Inn, mà là một nơi ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của thành Thiên Phong, nơi ánh sáng lờ mờ và không khí luôn đặc quánh mùi rượu, khói thuốc và thức ăn bình dân. Tiếng ly chén va chạm, tiếng cười nói ồn ào, tiếng nhạc du dương nhưng lẫn tạp âm từ một vài vũ công đang biểu diễn ở góc quán, tất cả tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, ồn ào và đầy nguy hiểm tiềm ẩn.

Nhị Cẩu đã thay đổi trang phục, không còn là bộ binh phục quen thuộc mà là một bộ y phục màu xám tro, trông có vẻ cũ kỹ nhưng vẫn gọn gàng, cố gắng hóa trang thành một thương nhân nhỏ bé đang trên đường làm ăn. Tuy nhiên, vẻ mặt có chút ngây ngô và đôi mắt quá đỗi nhanh nhẹn của anh chàng vẫn khiến anh khó lòng hòa nhập hoàn toàn vào đám đông giang hồ nơi đây. Anh bước vào góc khuất quen thuộc, nơi Cố lão bản thường ngồi.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười và đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đã ngồi sẵn ở đó, tay cầm một chén trà nóng, vẻ mặt như đã chờ đợi từ lâu. Ông ta mặc một bộ trường bào màu nâu sẫm, trông có vẻ bình thường nhưng lại ẩn chứa sự cẩn trọng của một kẻ lăn lộn trong chốn giang hồ.

"Aiyo, Nhị Cẩu huynh đệ! Đã lâu không gặp, gió nào đưa ngươi đến chốn phồn hoa này vậy?" Cố lão bản cất giọng hài hước, khách sáo, nhưng ánh mắt tinh ranh đã kịp lướt qua Nhị Cẩu từ đầu đến chân, đánh giá kỹ càng. Ông ta đã đoán được ý định của Nhị Cẩu ngay từ khi anh ch��ng còn chưa kịp mở lời.

Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt hơi lúng túng. "Hắc hắc, Cố lão bản vẫn phong độ như ngày nào. Tiểu đệ... tiểu đệ có chút việc cần Cố lão bản giúp đỡ." Anh chàng cố gắng tỏ ra khôn ngoan, nhưng giọng điệu vẫn không thể che giấu được sự thật thà. Mùi rượu nồng nặc và khói thuốc cay xè khiến anh hơi khó chịu, nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh.

Cố lão bản phì cười. "Giúp đỡ gì thì cứ nói thẳng, ta và đại ca của ngươi cũng coi như có chút duyên phận. Trong loạn thế này, tin tức còn quý hơn vàng. Ngươi muốn hỏi chuyện gì, cứ nói đi." Ông ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy sự dò xét.

Trần Nhị Cẩu hắng giọng, cố gắng tập trung vào nhiệm vụ của mình. "Tiểu đệ muốn hỏi, trong giang hồ hiện nay, có những bang phái nào là trung lập, không tham gia vào các cuộc tranh giành quyền lực của các lãnh chúa ạ? Và... liệu có bang phái nào có liên hệ với những chuyện 'kỳ quái' mà gần đây dân chúng vẫn đồn đại không?" Anh chàng không dám nói thẳng ra từ 'phi phàm', chỉ dùng từ 'kỳ quái' theo lời dặn của Lâm Dịch.

Cố lão bản nghe vậy, đôi mắt ti hí của ông ta lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Ông ta đặt chén trà xuống bàn, tiếng kêu lạch cạch nhỏ xíu. "Trung lập à? Loạn thế này, trung lập cũng chỉ là tương đối thôi, Nhị Cẩu huynh đệ. Có kẻ nói trung lập để chờ thời cơ, có kẻ nói trung lập vì không đủ sức tham gia. Nhưng nếu ngươi muốn tìm, thì cũng có. Ví dụ như Thiên Sơn Môn, họ luôn giữ mình ở vùng núi cao, ít khi xuống thế sự. Hoặc Bách Thảo Cốc, họ chuyên về y thuật, không màng đến chuyện tranh đấu." Ông ta đưa ra vài cái tên, nhưng giọng điệu vẫn đầy ẩn ý. "Nhưng trung lập thật hay giả thì khó nói. Giang hồ phức tạp lắm."

"Còn những chuyện 'kỳ quái'?" Trần Nhị Cẩu hỏi tiếp, vẻ mặt nửa nghi ngờ nửa kinh ngạc. Anh chàng đã nghe Lâm Dịch nói về yếu tố 'phi phàm' nhưng vẫn còn mơ hồ, và những lời đồn đại trong giang hồ càng khiến anh tò mò hơn.

Cố lão bản thở dài, lắc đầu. "Ài, những chuyện đó thì nhiều lắm. Gần đây, không chỉ riêng vùng này đâu, mà khắp Đại Hạ đều có những lời đồn thổi về những chuyện không thể giải thích được bằng lẽ thường. Có kẻ nói thấy người có thể 'bay' trên nóc nhà, một thân pháp kỳ dị không giống bất kỳ võ công nào của giang hồ. Có kẻ lại kể về những vết thương lạ thường trên xác người, không phải do đao kiếm hay quyền cước gây ra, mà như bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó xé toạc. Thậm chí có những vùng, ban đêm thường xuất hiện ánh sáng xanh lét, kèm theo tiếng gào rú quái dị, khiến dân chúng hoảng sợ không dám ra ngoài."

Trần Nhị Cẩu vội vàng lấy bút và giấy ra ghi chép, từng lời của Cố lão bản như khắc sâu vào tâm trí anh. Vẻ mặt anh chàng lúc này đầy vẻ nghiêm túc, không còn chút ngây ngô nào. Anh biết rằng những thông tin này cực kỳ quan trọng đối với Lâm Dịch.

Cố lão bản nhấp thêm một ngụm trà, đôi mắt tinh ranh lướt qua Nhị Cẩu, dường như đang đánh giá mức độ tiếp thu của anh chàng. "Ta cũng nghe nói, có một vài bang phái nhỏ, trước kia chỉ là hạng vô danh tiểu tốt, bỗng nhiên có những cao thủ xuất hiện, sức mạnh phi thường, đánh bại những bang phái lớn chỉ trong một đêm. Nhưng điều kỳ lạ là, những cao thủ đó lại không hề tham lam quyền lực hay tiền bạc, mà chỉ như đang thực hiện một nhiệm vụ nào đó. Họ hành động bí ẩn, không để lại dấu vết."

Trần Nhị Cẩu ngừng ghi chép, ngẩng đầu nhìn Cố lão bản. "Vậy theo Cố lão bản, những chuyện này... có liên quan gì đến nhau không ạ? Liệu có phải là cùng một thế lực đứng sau tất cả?"

Cố lão bản nhẽo mắt, cười khẩy. "Ai mà biết được, Nhị Cẩu huynh đệ. Giang hồ này vốn dĩ đã phức tạp, bây giờ lại còn thêm những chuyện 'kỳ quái' này, càng khiến nó trở nên khó lường. Nhưng có một điều ta có thể khẳng định với ngươi," ông ta hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút, "là những kẻ đứng sau những chuyện này, không phải là những kẻ mà phàm nhân có thể dễ dàng đối phó. Ngươi hãy cẩn thận. Loạn thế này, kẻ phàm tục sống sót đã là may mắn, đừng dại dột đi chọc vào những thứ không nên chọc."

Trần Nhị Cẩu siết chặt tay, vẻ mặt đầy sự lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Anh biết Cố lão bản đang cảnh báo mình, và anh cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn từ những lời nói đó. "Tiểu đệ hiểu rồi, Cố lão bản. Cảm ơn Cố lão bản đã chỉ giáo."

Cố lão bản gật đầu, lại quay về với vẻ mặt tươi cười thường ngày. "Được rồi, nói nhiều cũng mệt. Ngồi xuống uống chén rượu đi. Tin tức ta cho ngươi, ngươi cứ về báo lại cho đại ca ngươi. Ta tin rằng, với sự thông minh của Lâm chủ công, ngài ấy sẽ biết cách sử dụng những thông tin này." Ông ta rót cho Nhị Cẩu một chén rượu trắng, mùi nồng của nó lập tức xộc vào mũi anh.

Trần Nhị Cẩu ngồi xuống, nâng chén rượu lên. Trong lòng anh chàng đang diễn ra một trận chiến nội tâm. Một mặt, anh cảm thấy hào hứng vì đã thu thập được những thông tin quan trọng. Mặt khác, anh lại cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ về những thế lực 'kỳ quái' mà Cố lão bản đã nhắc đến. Anh biết rằng, Lâm Dịch đang bước vào một cuộc chiến hoàn toàn mới, một cuộc chiến không thể chỉ dựa vào sức người và mưu lược thông thường. Nhưng dù sao đi nữa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Anh sẽ không lùi bước.

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm thành Thiên Phong bằng một màn tối tĩnh mịch. Dù quán trọ của Cố lão bản vẫn ồn ào, nhưng trong lòng Trần Nhị Cẩu, một sự căng thẳng vô hình đang dần hình thành. Anh biết, những con đường mà Lâm Dịch đang vẽ ra trên bản đồ, những mạng lưới mà anh và Tô Mẫn đang dệt nên, sẽ là chìa khóa để đối phó với những bí ẩn đang dần hiện hữu trong cái loạn thế đầy rẫy hiểm nguy này. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Lâm Dịch đã quyết định không lùi bước, và những người đi theo hắn cũng vậy. Con đường của một lãnh chúa giữa loạn thế, với gánh nặng của sự "sinh tồn" và "bảo vệ", đang chính thức mở ra trước mắt hắn, và giờ đây, nó đã bắt đầu chạm vào những bí ẩn vượt quá giới hạn của phàm nhân.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free