Lạc thế chi nhân - Chương 813: Bão Tố Biên Cương: Mưu Lược Giữa Loạn Thế
Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay. Luồng sáng xanh nhạt yếu ớt nhưng rõ ràng từ viên ngọc chỉ tồn tại trong chốc lát, rồi lại chìm vào im lặng, trả lại vẻ lạnh lẽo vốn có. Nhưng cảm giác ấm áp, như một nhịp đập của sự sống, vẫn còn đọng lại. Hắn đã từng cảm nhận được sự đặc biệt của Cổ Ngọc Phù, nhưng chưa bao giờ nó phản ứng rõ ràng đến vậy trước những suy nghĩ của hắn, hay trước những yếu tố "phi phàm" mà hắn đang đối mặt. Ánh sáng xanh nhạt đó, dường như đang thì thầm một điều gì đó, một lời mời gọi bước vào thế giới bí ẩn mà hắn vẫn cố gắng né tránh. Hắn nhìn chằm chằm vào viên ngọc trong tay, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tò mò.
"Liệu Cổ Ngọc Phù có phải là chìa khóa để ta hiểu được chúng? Hay nó chính là m���t phần của thế giới 'phi phàm' đó?" Hắn tự hỏi. Bình yên tạm thời đã qua, giờ đây, một cuộc phiêu lưu mới, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, đang chờ đợi Lâm Dịch.
Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Lâm Dịch vẫn đứng đó, trên ban công của tòa nhà cao nhất trong thành, nơi hắn thường tìm đến để chiêm nghiệm và suy tư. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, lướt qua gương mặt hắn, làm bay những sợi tóc lòa xòa. Từ vị trí này, hắn có thể thấy những ánh đèn dầu lập lòe từ những căn nhà dưới chân thành, nghe thấy tiếng chó sủa vọng từ xa, và đâu đó là tiếng cười đùa của lũ trẻ vẫn còn vương vấn trong không khí. Đó là những âm thanh của cuộc sống bình dị, của sự ổn định mà hắn đã phải đổ biết bao công sức để kiến tạo. Thế nhưng, đằng sau bức màn bình yên ấy, một cơn bão lớn hơn đang hình thành, không chỉ là những mưu toan chính trị hay quân sự thông thường, mà còn là những thứ vượt xa hiểu biết của hắn – những yếu tố 'phi phàm'. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng trở nên nặng trĩu, như gánh nặng của một trách nhiệm vô hình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là chinh chiến trên chiến trường, mà còn là một hành trình khám phá những bí mật ẩn giấu của thế giới này, những bí mật mà có thể sẽ thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn về sinh tồn và ý nghĩa cuộc đời.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng, Lâm Dịch đã nhận được những báo cáo khẩn cấp. Không khí trong văn phòng làm việc của hắn trở nên căng như dây đàn, khác hẳn với vẻ bình yên mộc mạc của toàn vùng đất. Căn phòng, vốn được thiết kế đơn giản nhưng hiệu quả, giờ đây tràn ngập mùi mực và giấy, cùng với mùi gỗ trầm ấm của bàn ghế. Trên chiếc bàn gỗ lim rộng lớn, tấm bản đồ vùng biên trải rộng, với những ký hiệu đánh dấu các điểm nóng liên tục được cập nhật. Lâm Dịch ngồi sau bàn, thân hình gầy gò của hắn dường như đang phải gánh vác một trọng trách vô cùng lớn. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự sắc bén và cảnh giác cao độ. Hắn lắng nghe chăm chú, ngón tay thon dài gõ nhẹ theo nhịp suy nghĩ lên mặt bàn.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô thường ngày, giờ đây hoàn toàn nghiêm túc. Đôi mắt hắn sáng, nhanh nhẹn, lướt qua Lâm Dịch rồi dừng lại ở bản đồ. Hắn là chỉ huy đội tuần tra và tình báo, và những gì hắn mang đến thường là những tin tức đầu tiên về mối đe dọa.
"Bẩm đại ca," Trần Nhị Cẩu cất lời, giọng nói không còn vẻ vui vẻ thường ngày mà đầy vẻ nghiêm trọng, "đêm qua lại có một toán cướp nhỏ từ phía Tây lẻn vào, chúng không chỉ cướp bóc vài nhà dân ven sông mà còn thăm dò địa hình rất kỹ lưỡng, dường như có kẻ chỉ điểm." Hắn ngừng một chút, đưa mắt nhìn Lâm Dịch, "Chúng hành động rất chuyên nghiệp, không giống thổ phỉ thông thường. Bọn chúng còn để lại một loại phù hiệu lạ trên một gốc cây cổ thụ, trông giống như một thứ bùa chú nào đó, nhưng không phải kiểu mà ta từng thấy trên giang hồ."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Phù hiệu lạ? Lại là yếu tố 'phi phàm' chen vào chăng? Hắn nhớ lại những phù chú tâm lý mà Thẩm Đại Nhân đã sử dụng, và sự phản ứng của Cổ Ngọc Phù. "Phù hiệu đó có đặc điểm gì? Có thu được mẫu vật nào không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm lắng nhưng đầy uy lực, khiến Trần Nhị Cẩu giật mình.
"Dạ, có thu được một mảnh giấy da cũ có vẽ phù hiệu đó, nhưng nó đã cháy thành tro ngay sau khi chúng ta chạm vào. Chỉ kịp ghi nhớ hình dạng thôi, đại ca." Trần Nhị Cẩu đáp, vẻ mặt vẫn còn chút kinh ngạc. "Bọn chúng rất liều mạng, dù chỉ có khoảng mười người nhưng chúng đã gây ra không ít rắc rối cho đội tuần tra. May mà anh em ta đã kịp thời trấn áp."
Tiếp lời Trần Nhị Cẩu là Vương Đại Trụ, người chỉ huy quân sự của vùng đất. Thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn có một vết sẹo nhỏ trên má, tạo thêm vẻ kiên nghị. Hắn mặc trang phục lao động nhưng bên trong là áo giáp nhẹ, luôn trong tư thế sẵn sàng. Giọng hắn to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý.
"Đ��i ca, quân số địch tuy ít nhưng rất liều mạng, không giống thổ phỉ thông thường." Vương Đại Trụ gằn giọng, "Bọn chúng dường như được huấn luyện bài bản, phối hợp ăn ý. Thậm chí có một tên còn có tốc độ và sức mạnh phi thường, suýt chút nữa đã thoát được vòng vây của chúng ta. Hắn ta trông như một con thú hoang, đôi mắt đỏ ngầu, không hề biết sợ hãi. Chúng ta phải dùng đến ba người mới có thể khống chế được hắn."
Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, ánh mắt hắn lướt qua hai người chỉ huy trung thành. "Tình hình các vùng lân cận thế nào?" Hắn hỏi, câu hỏi không chỉ dừng lại ở sự kiện vừa xảy ra mà mở rộng ra cục diện chung. Hắn biết, những cuộc xâm nhập nhỏ này chỉ là mũi nhọn của một tảng băng trôi lớn hơn. Sự suy tàn của Đại Hạ Vương Triều đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ, và vô số lãnh chúa cát cứ đang nổi lên như nấm sau mưa, tranh giành từng tấc đất, từng người dân.
Trần Nhị Cẩu lập tức trình bày, "Theo tin tức từ các thám tử của chúng ta trà trộn vào các chợ phiên vùng biên, tình hình ở phía Tây đang rất phức tạp. Lãnh chúa Chu Kiến Quân ở Chu Gia Trang đang tích cực chiêu binh mãi mã, mở rộng lãnh thổ về phía Đông, áp sát biên giới của chúng ta. Còn ở phía Nam, Lý Trường Phong của Lý Gia Loan cũng đang có những động thái tương tự, liên tục quấy nhiễu các làng mạc nhỏ ở vùng đệm."
Vương Đại Trụ bổ sung, "Chúng còn phao tin đồn nhảm nhí, nói rằng vùng đất của chúng ta đang suy yếu, rằng Lâm đại ca đã bị trọng thương, không còn khả năng lãnh đạo. Những lời đồn này đang lan truyền nhanh chóng, khiến một số dân làng mới đến cảm thấy hoang mang. Chúng còn hứa hẹn những điều kiện tốt hơn nếu dân chúng theo về phía chúng."
Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng hắn một dòng suy nghĩ cuộn trào. Những lời đồn, những phù hiệu lạ, những kẻ liều mạng không biết sợ hãi. Tất cả đều không phải ngẫu nhiên. "Đây không chỉ là những cuộc cướp bóc hay tranh giành đất đai thông thường nữa," hắn nghĩ thầm, "có một bàn tay vô hình đang khuấy động mọi thứ, đẩy các lãnh chúa này vào cuộc chiến, và có lẽ, cũng chính là bàn tay đứng sau Thẩm Đại Nhân." Hắn nhớ lại lời của Tô Mẫn về "Minh Nguyệt Giáo" và "phù chú tâm lý". Sự liên kết này càng ngày càng rõ ràng hơn.
Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ, ngón tay chỉ vào những khu vực biên giới. "Phòng tuyến của chúng ta được xây dựng kiên cố, nhưng chúng ta không thể mãi bị động phòng thủ. Một khi Đại Hạ sụp đổ hoàn toàn, cục diện sẽ càng trở nên hỗn loạn hơn. Các lãnh chúa này sẽ không chỉ quấy phá nhỏ lẻ nữa, mà sẽ là những cuộc tấn công quy mô lớn."
Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, "Nhị Cẩu, ngươi phải tăng cường hoạt động tình báo gấp bội. Không chỉ là tin tức quân sự, mà còn là thông tin về những kẻ đứng sau, những giáo phái bí ẩn nào đó. Hãy tìm hiểu về những phù hiệu lạ, về những kẻ có khả năng 'phi thường' mà Vương Đại Trụ đã nhắc đến. Bất kỳ thông tin nào, dù nhỏ nhặt nhất, cũng có thể là chìa khóa."
Rồi hắn nhìn Vương Đại Trụ, "Đại Trụ, hãy tăng cường huấn luyện binh lính. Không chỉ là chiến đấu mà còn là tinh thần thép. Hãy chuẩn bị cho những trận chiến khốc liệt hơn. Đồng thời, không được lơ là việc trấn an dân chúng. Chúng ta phải cho họ thấy rằng vùng đất này vẫn là nơi an toàn nhất để sinh tồn."
Lâm Dịch quay trở lại bàn, cầm Cổ Ngọc Phù lên. Nó vẫn lạnh lẽo, nhưng hắn cảm thấy một sự liên kết vô hình giữa nó và những bí ẩn đang dần hiện ra. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng để sinh tồn trong một thế giới như thế này, ta không thể chỉ dựa vào những gì mình biết. Ta phải học cách đối phó với những thứ vượt ngoài lý trí, những thứ 'phi phàm'." Hắn biết, đã đến lúc phải mở rộng tầm mắt, không chỉ giới hạn trong việc xây dựng một vùng đất bình yên, mà còn phải sẵn sàng đối mặt với những thách thức từ một thế giới đầy rẫy phép thuật và bí ẩn. Một cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao, mà còn bằng tri thức và cả những yếu tố siêu nhiên, đang chờ đợi hắn.
Buổi trưa hôm đó, căn phòng họp chiến lược rộng rãi của Lâm Dịch đông đủ các cố vấn thân cận. Ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu qua khung cửa sổ, làm sáng bừng những khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng không làm tan đi bầu không khí tập trung và căng thẳng đang bao trùm. Mùi mực, giấy và gỗ, quen thuộc trong căn phòng này, giờ đây dường như nặng hơn, hòa lẫn với một chút mùi mồ hôi của sự lo lắng.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, với tấm bản đồ lớn được trải rộng trên bàn trước mặt. Ánh mắt hắn sắc bén, lướt qua từng người một, rồi lại dừng lại trên bản đồ, như đang nhìn thấu mọi ngóc ngách của cục diện. Hắn đã thay một bộ trang phục đơn giản hơn, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm của một người lãnh đạo.
Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, là người đầu tiên trình bày. Nàng là cố vấn tài chính và chiến lược của Lâm Dịch, và những thông tin nàng mang đến thường là những cái nhìn sâu sắc nhất về tình hình kinh tế và chính trị. "Theo tin tức từ mạng lưới thương hội của chúng ta," nàng bắt đầu, giọng nói bình tĩnh, rõ ràng, nhưng chất chứa một sự lo lắng thầm kín, "các lãnh chúa Chu gia ở phía Bắc và Lý gia ở phía Nam đều đang rục rịch tăng cường binh lực, dường như chờ đợi thời cơ. Chu Kiến Quân đã ra lệnh trưng thu lương thực và quân dịch gấp ba lần bình thường, đồng thời cử người đến các trấn biên giới của chúng ta để dò xét. Lý Trường Phong thì đang tập hợp các thổ phỉ và lính đánh thuê, tổ chức thành các toán nhỏ liên tục quấy nhiễu, không chỉ để cướp bóc mà còn để thử phản ứng của chúng ta."
Nàng dừng lại một chút, khẽ thở dài, "Các thương nhân đi lại giữa các vùng đều báo cáo rằng có một làn sóng bất ổn lan rộng. Nhiều người dân đang hoang mang, không biết nên tin vào đâu. Các lãnh chúa này không chỉ đơn thuần muốn mở rộng đất đai, mà còn có vẻ muốn phá vỡ sự ổn định mà chúng ta đã vất vả xây dựng. Hơn nữa, có những tin đồn kỳ lạ về các 'sứ giả' bí ẩn đến từ phương xa, mang theo những lời hứa hẹn về sức mạnh và quyền lực cho những ai 'quy phục'."
Thông tin của Tô Mẫn đã xác nhận những nghi ngờ của Lâm Dịch. "Sứ giả bí ẩn... lời hứa hẹn về sức mạnh..." hắn thầm nghĩ. Đây chính là yếu tố 'phi phàm' đang can thiệp vào thế giới phàm tục, lợi dụng lòng tham và sự bất ổn để thao túng các lãnh chúa. "Thẩm Đại Nhân chỉ là kẻ mượn tay," hắn lại nghĩ, "nhưng phía sau hắn, hay những 'sứ giả' này, là một thế lực lớn hơn, một giáo phái, hay thậm chí là một tổ chức tu hành."
Binh trưởng Triệu, sĩ quan quân đội cấp cao với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, đưa ra ý kiến chuyên môn của mình. Giáp trụ của ông gọn gàng, thể hiện sự kỷ luật của một quân nhân. "Bẩm đại nhân," ông nói, giọng điệu thực tế và đầy lo lắng, "phòng tuyến của chúng ta tuy vững chắc, được xây dựng theo thiết kế của đại nhân, nhưng nếu bị tấn công đồng loạt từ nhiều phía, e rằng khó lòng chống đỡ lâu dài. Chu Kiến Quân có khoảng ba vạn quân chính quy, Lý Trường Phong cũng có gần hai vạn. Tổng cộng là năm vạn quân, trong khi quân số của chúng ta chỉ bằng một phần ba."
Ông chỉ tay lên bản đồ, "Chúng có thể sẽ chia thành nhiều mũi, vừa đánh vừa quấy nhiễu, khiến chúng ta phân tán lực lượng. Điều đáng lo ngại hơn là, các trinh sát của chúng ta đã phát hiện một số binh lính của Chu gia và Lý gia có biểu hiện kỳ lạ, như không biết đau đớn, hoặc có sức mạnh đột ngột tăng vọt, gần giống với những kẻ mà Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã đối phó đêm qua." Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy nghiêm trọng, "Đó không phải là chuyện bình thường, thưa đại nhân."
Lâm Dịch gật đầu, khuôn mặt hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng trong đầu hắn, những mảnh ghép đang dần khớp lại. "Chúng không chỉ muốn đất đai, mà còn muốn phá vỡ sự ổn định mà chúng ta đã xây dựng. Có lẽ, có những kẻ muốn nhìn thấy vùng đất này sụp đổ hơn cả việc chiếm được nó." Hắn nói, giọng trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự suy luận sâu sắc. "Những 'sứ giả' mà Tô Mẫn nói đến, những binh lính có biểu hiện kỳ lạ mà Binh trưởng Triệu đã phát hiện... Tất cả đều chỉ ra rằng đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ thông thường. Đây là một cuộc chiến mà yếu tố 'phi phàm' đã can thiệp sâu sắc."
Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ. Ngón tay hắn chỉ vào các điểm nóng, rồi lướt đến trung tâm vùng đất của mình. "Chúng ta không thể bị động chờ đợi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thời loạn này, tri thức phải đi kèm với hành động quyết đoán." Hắn nói, ánh mắt kiên định, "Nếu chúng muốn phá vỡ sự ổn định, chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng sự ổn định này không dễ dàng bị phá vỡ. Và chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ."
Lâm Dịch nhìn từng người một, rồi quay sang bản đồ. "Chiến lược của chúng ta sẽ là 'phòng thủ chủ động' và 'mở rộng ảnh hưởng mềm'." Hắn nhấn mạnh hai cụm từ này, khiến mọi người đều ngạc nhiên. "Phòng thủ chủ động không chỉ là chờ địch đến mà là tấn công vào những điểm yếu của chúng trước khi chúng kịp ra tay. Mở rộng ảnh hưởng mềm không phải là dùng binh lực để chiếm đóng, mà là dùng sự ổn định, sự thịnh vượng, và sự công bằng của vùng đất này để thu hút dân chúng và thậm chí cả binh lính của chúng."
Hắn bắt đầu phác thảo một kế hoạch, không chỉ là phòng thủ mà còn là phản công bằng mưu lược. "Về phía Chu Kiến Quân và Lý Trường Phong, chúng ta sẽ không trực tiếp đối đầu bằng binh lực ngay lập tức. Thay vào đó, Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy cử người trà trộn sâu hơn vào lãnh thổ của chúng, tìm kiếm những điểm yếu trong bộ máy cai trị của chúng, những bất mãn của dân chúng, những mâu thuẫn nội bộ của chúng. Hãy khơi dậy những mâu thuẫn đó, gieo rắc sự ngờ vực. Đồng thời, Tô Mẫn, hãy sử dụng mạng lưới thương hội của nàng để tung tin đồn về sự thịnh vượng của vùng đất chúng ta, về sự an toàn, về những chính sách ưu đãi cho dân tị nạn. Hãy khiến dân chúng của chúng hướng về phía chúng ta."
Rồi hắn chỉ vào một khu vực rừng núi hiểm trở ở biên giới. "Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, hãy chuẩn bị một lực lượng tinh nhuệ, sẵn sàng tiến vào những khu vực đó để thiết lập các tiền đồn bí mật. Chúng ta sẽ không chờ đợi chúng tấn công, mà sẽ tạo ra một vùng đệm, một bức tường vô hình để bảo vệ vùng đất của mình. Và quan trọng nhất," Lâm Dịch nhìn vào tất cả mọi người, "chúng ta phải tìm hiểu về những yếu tố 'phi phàm' này. Chúng là ai? Chúng muốn gì? Làm thế nào chúng ta có thể chống lại chúng? Đây sẽ là cuộc chiến khó khăn nhất mà chúng ta từng đối mặt."
Ánh mắt hắn dường như xuyên qua tấm bản đồ, nhìn vào một tương lai đầy bất trắc. Hắn biết, quyết định này sẽ đẩy hắn và vùng đất của mình vào vòng xoáy lớn hơn của loạn thế, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "và để sinh tồn, chúng ta phải tự tạo ra công bằng cho chính mình." Kế hoạch đã bắt đầu hình thành, và mọi người trong phòng họp đều cảm nhận được sự quyết đoán sắt đá từ vị thủ lĩnh của mình. Họ biết, Lâm Dịch đã quyết định, và họ sẽ đi theo hắn, dù con đường có gian nan đến đâu.
Đêm khuya, sau cuộc họp căng thẳng, một mình Lâm Dịch đứng trên ban công của tòa thành. Khung cảnh đêm tĩnh lặng bao trùm vùng đất, chỉ còn tiếng gió xào xạc trên mái ngói và tiếng tuần tra đều đặn của binh lính vọng lại từ xa. Bầu không khí bình yên đến lạ thường sau một ngày đầy căng thẳng, nhưng sự bình yên ấy lại khiến lòng Lâm Dịch càng thêm nặng trĩu. Trăng sáng vằng vặc trên cao, đổ một lớp bạc lấp lánh lên những mái nhà, những con đường đất, và cả những ngọn cây xa xăm, tạo nên một bức tranh huyền ảo, đẹp đẽ nhưng cũng đầy cô độc. Hơi lạnh se sắt của đêm cuối thu thấm vào da thịt, nhưng Lâm Dịch dường như không cảm thấy.
Trên chiếc bàn đá đặt gần ban công, một cuốn sách cổ dày cộp nằm mở ra. Đó là cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã vô tình tìm thấy, một bảo vật chứa đựng vô số mưu lược của người xưa. Trang sách đang mở có tựa đề "Dĩ Độc Trị Độc", những nét chữ cổ kính như đang thì thầm những lời khuyên đầy trí tuệ. Hắn đã đọc đi đọc lại trang đó, nghiền ngẫm từng câu chữ, tìm kiếm lời giải cho bài toán khó khăn mà hắn đang phải đối mặt.
Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay Lâm Dịch khẽ ấm lên. Không phải là luồng sáng chói lọi như đêm qua, mà là một sự ấm áp nhẹ nhàng, như một nhịp đập của sự sống, như thể nó đang cảm nhận được những suy nghĩ phức tạp của chủ nhân. Hắn siết chặt viên ngọc, cảm giác như đang nắm giữ một phần bí mật của thế giới này.
"Loạn thế này, không tranh bá không được, nhưng tranh bá mà mất đi cái tâm, thì còn ý nghĩa gì?" Lâm Dịch tự hỏi trong nội tâm. Hắn luôn khao khát một cuộc sống bình yên, một vùng đất nơi mọi người có thể sống an toàn, no đủ. Nhưng thực tế phũ phàng lại đẩy hắn vào con đường của một kẻ tranh giành quyền lực, một lãnh chúa trong loạn thế. Những cuộc xâm phạm từ các lãnh chúa lân cận, sự rục rịch của các thế lực, tất cả đều buộc hắn phải thay đổi chiến lược, phải trở nên chủ động hơn, thậm chí phải "mở rộng ảnh hưởng."
"Các thế lực 'phi phàm' kia, rốt cuộc chúng muốn gì?" Hắn lại nghĩ đến những phù chú lạ, những binh lính có sức mạnh phi thường, những "sứ giả" bí ẩn. "Liệu có phải chúng đang đẩy các lãnh chúa phàm tục vào cuộc chiến để đạt được mục đích riêng? Hay chúng chỉ đơn thuần là muốn khuấy động loạn thế, để rồi từ đó tìm kiếm những thứ mà phàm nhân không thể chạm tới?"
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi khói gỗ từ các bếp lò còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt, gợi nhắc cho hắn về sự bình dị mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Nhưng sự bình dị ấy đang bị đe dọa nghiêm trọng. Hắn không thể ngồi yên nhìn nó bị phá hủy.
Trong giây phút tĩnh lặng đó, một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn, một ý niệm táo bạo nhưng cần thiết: "Nếu Đại Hạ đã sụp đổ, nếu các lãnh chúa xung quanh đều là những con sói đói, thì việc của ta không phải là co cụm phòng thủ, mà là phải tạo ra một vùng đất đủ mạnh để không ai dám xâm phạm. Không phải là xưng bá, mà là để bảo vệ. Và để bảo vệ, đôi khi ta phải chủ động ra tay, phải trở thành một thế lực đủ lớn để răn đe."
Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định xuyên qua bóng đêm, như thể đang nhìn thấy những thử thách khổng lồ đang chờ đợi phía trước. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn vẫn ấm áp, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được giải đáp, và cũng là một nguồn năng lượng vô hình. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, sẽ buộc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn, thậm chí là tàn nhẫn. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn, ta phải thay đổi, phải thích nghi. Dù có phải bước vào thế giới 'phi phàm', ta cũng sẽ không lùi bước."
Một quyết định đã được đưa ra, không phải bằng sự háo thắng của một kẻ muốn tranh giành thiên hạ, mà bằng sự kiên cường và trách nhiệm của một người lãnh đạo muốn bảo vệ những gì mình trân trọng. Bình yên đã trở thành một thứ xa xỉ. Giờ đây, Lâm Dịch phải sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong bóng tối, chống lại những thế lực vô hình và những bí ẩn chưa được giải đáp. Con đường của một lãnh chúa giữa loạn thế, với gánh nặng của sự "sinh tồn" và "bảo vệ", đang chính thức mở ra trước mắt hắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.