Lạc thế chi nhân - Chương 812: Phản Công Mở Đường, Bí Ẩn Hiển Lộ
Gió vẫn thổi mạnh, cuốn theo những tiếng lá cây xào xạc, như tiếng thở dài của thế giới đang chờ đợi một cuộc chiến không cân sức. Lâm Dịch đứng đó một mình, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn biết những quyết định của mình mang theo rủi ro lớn. Cuộc phản công này có thể sẽ đẩy Thẩm Đại Nhân lộ ra những quân bài mạnh hơn, đẩy cuộc chiến lên một cấp độ mới. Và cái Cổ Ngọc Phù trong tay hắn, vẫn còn vương vấn ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, dường như đang chờ đợi thời khắc để bộc lộ bí mật thực sự của nó. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của ngọc, nhưng sâu thẳm bên trong, có một luồng nhiệt ấm đang dâng lên, là ý chí không bao giờ khuất phục. Cuộc đối đầu này sẽ định hình lại mọi thứ, không chỉ là số phận của vùng đất này, mà còn cả con đường mà Lâm Dịch sẽ phải đi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ phàm tục, mà còn với cả những thế lực siêu nhiên, bằng mọi giá, bằng mọi cách.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm dày đặc. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rác trên nền đất còn ẩm sương. Không khí buổi sớm se lạnh, nhưng cũng trong lành đến lạ thường, như thể muốn gột rửa những vết bẩn của đêm qua. Trong căn phòng họp tạm thời của Lâm Dịch, nằm ở vị trí trung tâm của dãy nhà quân sự mới được xây dựng, bầu không khí lại hừng hực sức sống và xen lẫn chút mệt mỏi nhưng đầy phấn chấn. Mùi mực, mùi giấy cũ của những tấm bản đồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ sẫm màu hòa lẫn với hương trà thảo dược thoang thoảng, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ. Những ngọn nến đã cháy gần hết từ đêm qua vẫn còn lập lòe, tranh đấu với ánh sáng tự nhiên đang tràn vào qua khung cửa sổ.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, hai người vừa trở về sau một đêm dài thực thi nhiệm vụ, đứng trước Lâm Dịch. Dù khuôn mặt họ hằn rõ vẻ mệt mỏi, với những quầng thâm dưới mắt và lớp bụi bám trên trang phục, nhưng đôi mắt Nhị Cẩu vẫn sáng rực sự hưng phấn, còn Vương Đại Trụ thì toát lên vẻ kiên định, vững chãi. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt vẫn còn nét ngây ngô quen thuộc, không ngừng nở nụ cười đầy tự hào. Hắn đứng thẳng tắp, đôi tay đặt gọn gàng phía trước, giọng nói oang oang, tràn đầy năng lượng: "Đại ca! Nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc! Đám hỗn loạn ở trấn Đông đã bị dẹp yên hoàn toàn! Bọn chúng chỉ là một lũ ô hợp, không đỡ nổi một đòn của huynh đệ chúng ta!"
Vương Đại Trụ, vạm vỡ và cao lớn hơn Lâm Dịch, với khuôn mặt chất phác in hằn một vết sẹo nhỏ trên má, gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Lâm Đại Nhân. Chúng tôi đã bắt giữ được hơn một trăm tên, những kẻ còn lại thì bỏ chạy tán loạn vào rừng sâu. Chúng tôi cũng đã phá hủy được ba 'biểu tượng' mà Đại ca đã dặn dò." Hắn nói với giọng to, rõ ràng, dù đôi khi hơi cục cằn nhưng không hề ác ý.
Lâm Dịch, vẫn ngồi sau chiếc bàn, thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén chăm chú lắng nghe. Khuôn mặt thanh tú của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng lúc này, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Hắn gật đầu, ra hiệu cho hai người ngồi xuống chiếc ghế gỗ thô sơ đối diện. Tiếng ghế kẽo kẹt vang lên trong căn phòng, như một sự thừa nhận cho sự mệt mỏi của họ.
"Rất tốt, Nhị Cẩu, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy uy tín. "Các ngươi đã làm rất tốt. Nhưng ta muốn biết chi tiết hơn. Những kẻ cầm đầu, những tên gây rối chính, chúng có điểm gì đặc biệt? Có vẻ gì là bị xúi giục hay không? Cách chúng hành động có gì khác thường so với những tên cướp hay phản loạn thông thường không?" Hắn đặt cây bút lông xuống, khẽ vuốt ve tấm bản đồ, ánh mắt vẫn không rời khỏi hai người. Trong đầu hắn, những thông tin từ Thám tử Mạc về "phù chú tâm lý" và "ảo ảnh kỳ lạ" vẫn còn vang vọng. Hắn cần xác thực.
Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ hưng phấn giảm đi một chút, thay vào đó là một chút bối rối. "Thực ra... bọn chúng có chút kỳ quặc, Đại ca. Khi chúng tôi ập vào, chúng chống cự rất điên cuồng, như thể không biết sợ hãi là gì. Mấy tên bị bắt sống, chúng cứ lảm nhảm về một 'Thánh Sứ' nào đó, và hình như có một loại bùa chú gì đó khiến chúng trở nên hung hãn lạ thường. Một vài huynh đệ của chúng ta đã bị chúng làm cho hoảng sợ, nói rằng nhìn thấy những ảo ảnh ghê rợn khi chiến đấu." Hắn nói, giọng dần nhỏ lại, có vẻ như chính hắn cũng không hoàn toàn hiểu hết những gì mình vừa trải qua.
Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng anh ta mang chút hoài nghi, pha lẫn sự khó hiểu. "Đúng vậy, Lâm Đại Nhân. Tôi tận mắt thấy một tên, mắt nó đỏ ngầu, miệng thì cứ lẩm bẩm những câu nói kỳ lạ, rồi lao vào chúng tôi như một con thú hoang. Hắn ta không hề có vẻ đau đớn, dù bị trọng thương. Khi bị bắt, hắn ngất đi, tỉnh lại thì lại trông như một người bình thường, không nhớ gì về hành động của mình, chỉ nói rằng hắn đi theo tiếng gọi của 'ánh sáng trên trời'." Vương Đại Trụ nhíu mày, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc. "Và những 'biểu tượng' đó... chúng được dựng lên ở những nơi hẻo lánh, thường là trên một gò đất cao hoặc trong một ngôi miếu bỏ hoang. Chúng không phải là tượng thần thông thường, mà là những khối đá được khắc vẽ những ký hiệu kỳ lạ, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo trong đêm."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm. "Ảo ảnh... Thánh Sứ... bùa chú... ánh sáng trên trời... những khối đá khắc ký hiệu lạ..." Hắn lặp lại những từ khóa trong đầu, cố gắng xâu chuỗi chúng lại. Tri thức hiện đại của hắn cho phép hắn nhận diện những mô hình hành vi bất thường, những dấu hiệu của sự thao túng tâm lý trên diện rộng. "Chúng không nhớ gì về hành động của mình... giống như bị thôi miên." Hắn tự nhủ. "Thẩm Đại Nhân không chỉ dùng chính trị và kinh tế để gây rối, hắn đang sử dụng một thứ gì đó... siêu nhiên, để kiểm soát tâm trí con người. Đây là một bước tiến mới, một bước nguy hiểm hơn nhiều."
Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của suy nghĩ. "Vậy các 'biểu tượng' đó, khi các ngươi phá hủy, có chuyện gì xảy ra không?"
Trần Nhị Cẩu đáp: "Khi chúng tôi phá hủy chúng, ánh sáng mờ ảo lập tức biến mất, và những kẻ đang gây rối gần đó dường như mất đi sự hung hãn, trở nên hoảng sợ và bỏ chạy. Có một vài tên còn ngã lăn ra đất, co giật như bị bệnh vậy."
Lâm Dịch gật đầu. "Được rồi. Rất tốt. Các ngươi đã mang về được vật phẩm nào từ những 'biểu tượng' đó không? Hoặc có những ký hiệu nào mà các ngươi nhớ được không?"
"Có ạ!" Nhị Cẩu nhanh nhảu nói, rồi lấy ra một mảnh vải nhỏ từ trong túi áo, trên đó vẽ nguệch ngoạc một vài ký hiệu mà hắn đã cố gắng sao chép lại từ những khối đá. "Đây là những thứ tôi nhớ được, Đại ca. Trông chúng thật kỳ lạ."
Lâm Dịch nhận lấy mảnh vải, đôi mắt hắn lướt qua những đường nét thô kệch nhưng đầy bí ẩn. Một vòng tròn có một đường thẳng cắt ngang, một hình tam giác với một con mắt ở giữa, và một ký hiệu giống như hình trăng lưỡi liềm. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "và nó cũng không nợ ai một lời giải thích. Nhưng ta phải tìm ra lời giải thích cho những thứ này, nếu muốn bảo vệ những gì mình đang có."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Cuộc phản công đã thành công bước đầu, nhưng những gì Nhị Cẩu và Đại Trụ báo cáo lại mở ra một bức màn mới, một thế giới mà hắn chưa từng đối mặt. "Cảm ơn các ngươi," hắn nói, quay lại nhìn hai người. "Các ngươi đã vất vả rồi. Hãy nghỉ ngơi đi. Ta sẽ cần các ngươi cho những nhiệm vụ tiếp theo." Hắn mỉm cười, một nụ cười trấn an nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nhị Cẩu và Đại Trụ đứng dậy, chào Lâm Dịch rồi rời khỏi phòng, để lại hắn một mình với những mảnh ghép thông tin khó hiểu. Tiếng bước chân của họ dần xa, rồi chìm vào không gian yên tĩnh của buổi sáng. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều.
***
Buổi trưa, nắng nhẹ và gió êm, trời trong xanh như một tấm lụa ngọc bích trải rộng. Trong thư phòng riêng của Lâm Dịch, ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, chiếu rọi lên những chồng sách và cuộn tre được xếp gọn gàng trên kệ. Căn phòng thoang thoảng mùi hương trầm nhẹ, hòa với mùi giấy và mực cũ, tạo nên một không khí tĩnh lặng nhưng cũng đầy bí ẩn. Trên chiếc bàn gỗ mun giữa phòng, Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò, lén lút và đôi mắt tinh ranh, đang cẩn trọng trải ra những bức vẽ chi tiết, những ký hiệu lạ lùng và các vật phẩm nhỏ mà hắn đã thu thập được. Mỗi cử động của hắn đều thể hiện sự cẩn trọng và có chút lo lắng.
Tô Mẫn, người cố vấn chiến lược tài ba, ngồi cạnh Lâm Dịch, dáng người thanh tú và gương mặt thông minh của nàng phản chiếu sự tập trung cao độ. Đôi mắt sắc sảo của nàng lướt qua từng bức vẽ, từng vật phẩm, nhưng ẩn sâu trong đó là vẻ ưu tư, như thể nàng đang cố gắng giải mã một câu đố cổ xưa và đầy nguy hiểm. Nàng cầm một vật thể nhỏ, trông giống như một mảnh xương được chạm khắc tinh xảo với những đường nét uốn lượn, kỳ dị.
"Bẩm Lâm Đại Nhân," Thám tử Mạc bắt đầu, giọng nói hắn trầm thấp, cẩn trọng, như thể sợ hãi làm xáo động không khí đang căng thẳng. "Những kẻ bị bắt không chỉ là đám lưu manh hay phản loạn thông thường. Qua điều tra sâu hơn và khai thác từ một vài kẻ bị bắt sống, chúng tôi phát hiện ra rằng chúng thuộc về một 'Tà Giáo' mới nổi, tự xưng là 'Minh Nguyệt Giáo'." Hắn chỉ tay vào một bức vẽ, trên đó là ký hiệu hình trăng lưỡi liềm mà Nhị Cẩu đã sao chép, nhưng được vẽ một cách tinh xảo hơn, kèm theo một biểu tượng giống như một con mắt đang nhìn xuống. "Chúng dùng một loại ám hiệu và 'phù chú tâm lý' lan truyền trong dân chúng để thao túng niềm tin, gieo rắc sự sợ hãi và thúc đẩy bạo loạn. Đây là vài vật phẩm và ký hiệu được tìm thấy tại các 'điểm nóng' mà Nhị Cẩu và Đại Trụ đã triệt phá."
Mạc đẩy về phía Lâm Dịch và Tô Mẫn một vài vật phẩm khác: một chuỗi hạt làm từ xương động vật nhỏ, một chiếc bùa bằng da được vẽ những ký hiệu khó hiểu, và một m��nh vải đen với những đường thêu màu bạc hình trăng khuyết. Mùi đất ẩm và một chút hương liệu lạ lờ mờ tỏa ra từ những vật phẩm này, khiến không khí trong phòng càng thêm nặng nề.
Tô Mẫn khẽ đặt mảnh xương xuống, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào các ký hiệu trên bức vẽ. "Những ký hiệu này... không giống bất kỳ ám hiệu của bang phái giang hồ nào ta từng biết," nàng nói, giọng nàng có chút ngạc nhiên và bất an. "Chúng mang một vẻ cổ xưa, gần như là nguyên thủy, và ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa hơn, liên quan đến tín ngưỡng hoặc những điều vượt quá hiểu biết thông thường. Chắc chắn không phải là thứ mà Thẩm Đại Nhân có thể tự mình tạo ra hoặc dễ dàng kiểm soát. Thẩm Đại Nhân... hắn đã lợi dụng một thế lực không tầm thường, một thế lực đã tồn tại từ lâu, hoặc vừa trỗi dậy với sức mạnh đáng sợ."
Lâm Dịch cầm lấy mảnh vải đen thêu hình trăng khuyết, ngón tay hắn lướt trên những đường chỉ lạnh lẽo. Hắn nhớ lại lời của Nhị Cẩu về "Thánh Sứ" và lời của Đại Trụ về "ánh sáng trên trời". Mọi m���nh ghép đang dần khớp vào nhau, tạo nên một bức tranh đáng sợ.
"Minh Nguyệt Giáo... Một 'Thánh Sứ'... Phù chú tâm lý..." Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt hắn nhìn vào ký hiệu hình trăng lưỡi liềm trên bức vẽ. Nội tâm hắn dậy sóng. "Đây không còn là cuộc chiến của riêng Thẩm Đại Nhân nữa rồi. Hắn chỉ là con tốt thí, một kẻ lợi dụng một cách liều lĩnh. Ngay cả trong thế giới hiện đại của ta, các giáo phái cũng là những mối nguy hiểm khó lường, chúng lợi dụng niềm tin và sự yếu đuối của con người để thao túng. Ở thế giới này, với những yếu tố 'phi phàm' mà ta đang dần phải chấp nhận, một Tà Giáo như thế này còn đáng sợ hơn gấp vạn lần."
Hắn nhíu mày, suy nghĩ sâu xa. "Thẩm Đại Nhân đã quá tự tin, hoặc hắn bị ép buộc phải làm vậy. Hắn không chỉ gieo rắc hỗn loạn về kinh tế và xã hội, mà còn đang cố gắng thay đổi niềm tin, thay đổi tâm trí của dân chúng. Đây là một đòn đánh vào tận gốc rễ của một xã hội, một cách để phá hủy không chỉ chính quyền mà còn cả nhân cách con người. Mạc, ngươi có thu thập đư���c thông tin gì về nguồn gốc của Minh Nguyệt Giáo này không? Ai là 'Thánh Sứ' mà chúng tôn thờ? Chúng có liên hệ gì với các thế lực tu hành mà chúng ta đã từng nghe nói đến?"
Thám tử Mạc lắc đầu, vẻ mặt hắn càng thêm nghiêm trọng. "Bẩm Lâm Đại Nhân, thông tin về Minh Nguyệt Giáo cực kỳ ít ỏi. Chúng dường như chỉ mới xuất hiện hoặc hoạt động công khai trong thời gian gần đây, lợi dụng sự hỗn loạn của vùng biên thùy. Những tín đồ bị bắt sống hầu hết đều là dân thường, không có địa vị xã hội, và họ đều có chung một điểm: họ đều là những người đang gặp khó khăn, tuyệt vọng. Chúng tin rằng 'Thánh Sứ' sẽ mang đến cho họ một thế giới mới, một sự giải thoát khỏi khổ đau. Về nguồn gốc và thế lực đứng sau, tôi chưa tìm ra manh mối rõ ràng, nhưng những ký hiệu và cách chúng hành động cho thấy chúng không phải là một tổ chức giang hồ thông thường. Chắc chắn có yếu tố 'phi phàm' liên quan."
Tô Mẫn gật đầu, đồng ý với Mạc. "Lâm Đại Nhân, nếu Thẩm Đại Nhân thật sự đang lợi dụng một Tà Giáo như Minh Nguy��t Giáo, và giáo phái này lại có khả năng thao túng tâm trí con người bằng 'phù chú tâm lý', thì cuộc chiến của chúng ta đã chuyển sang một cấp độ khác hoàn toàn. Chúng ta không chỉ phải đối phó với binh lực hay mưu kế, mà còn phải đối phó với niềm tin, với những thứ không thể nhìn thấy, không thể chạm vào." Nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy lo lắng. "Các biện pháp thông thường của chúng ta có thể không còn hiệu quả hoàn toàn nữa."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Hắn nhìn ra ngoài, nơi bầu trời xanh biếc đang bao trùm vạn vật. Tiếng dân chúng sinh hoạt từ xa vọng lại, tiếng chuông gió khẽ ngân trong gió êm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng khi đối mặt với những thứ vượt quá tri thức, ta phải tìm cách mở rộng tri thức của mình, hoặc tìm kiếm những vũ khí mới." Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Mạc và Tô Mẫn. "Hãy tiếp tục điều tra sâu hơn về Minh Nguyệt Giáo. Tìm hiểu về lịch sử, về các tín ngưỡng của chúng. Ta cần biết chúng đến từ đâu, và mục đích thực sự của chúng là gì. Và hãy đặc biệt chú ý đến bất kỳ dấu hiệu nào của 'Thánh Sứ' đó. Có lẽ, hắn là chìa khóa để hiểu rõ hơn về thế lực đứng sau Thẩm Đại Nhân."
Mạc và Tô Mẫn nghiêm túc gật đầu. Bầu không khí trong phòng vẫn còn căng thẳng, nhưng sự quyết đoán của Lâm Dịch đã mang lại một tia hy vọng. Dù đối mặt với một mối đe dọa mới, bí ẩn và đáng sợ hơn, Lâm Dịch vẫn giữ vững sự bình tĩnh và khả năng phân tích sắc bén của mình. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành một bức tranh màu tím hồng rực rỡ, xen lẫn những dải cam và vàng cuối cùng của ngày. Tiếng gió thổi qua mái hiên mang theo hơi lạnh từ vùng núi xa, khiến không khí trở nên se sắt. Lâm Dịch đứng trên ban công căn phòng riêng của mình, phóng tầm mắt ra xa nhìn về vùng đất mình đang cai quản. Từ vị trí này, hắn có thể thấy những mái nhà tranh nối tiếp nhau, những con đường đất đã dần trở nên quen thuộc, và xa hơn nữa là những cánh đồng xanh mướt đã b��t đầu hồi sinh sau những ngày loạn lạc.
Thành công bước đầu của cuộc phản công đã mang lại sự yên bình tạm thời cho vùng đất. Dân chúng đã bớt hoảng loạn, các hoạt động trao đổi buôn bán đã dần trở lại. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão lớn hơn đang hình thành, một cơn bão mà hắn biết sẽ khó lường hơn bất kỳ cuộc chiến nào trước đây. Hắn khẽ siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo của ngọc truyền qua da thịt.
"Thẩm Đại Nhân... ngươi rốt cuộc đã liên kết với những thứ gì?" Hắn tự hỏi trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn. "Đây không phải là trò chơi chính trị đơn thuần nữa. Đây là một cuộc chiến chống lại những thứ vượt xa sự hiểu biết của ta. Một Tà Giáo, một 'Thánh Sứ', những phù chú thao túng tâm lý... Dù có dùng tư duy logic đến đâu, ta vẫn cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm của sự vô tri."
Lâm Dịch nhớ lại những câu chuyện về thế giới tu hành mà hắn đã nghe được một cách rời rạc. Những thế lực siêu nhiên, những khả năng phi phàm, những giáo phái bí ẩn. Trước đây, hắn luôn cố gắng giữ khoảng cách với những yếu tố đó, tập trung vào việc xây dựng nền tảng vững chắc cho cuộc sống của mình bằng tri thức và mưu lược của người hiện đại. Nhưng giờ đây, những yếu tố 'phi phàm' này đã không còn là những câu chuyện xa xôi, chúng đã trực tiếp can thiệp vào cuộc sống, vào vùng đất mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
"Bùa chú tâm lý... Tà Giáo... Yếu tố 'phi phàm' này đã xuất hiện rõ ràng hơn bao giờ hết," hắn tự nhủ, ánh mắt hắn lướt qua những đám mây đang dần chuyển sang màu xám tro của buổi tối. "Thẩm Đại Nhân chỉ là kẻ mượn tay. Phía sau hắn là một thế lực khác, một thế lực đã tồn tại từ rất lâu, hoặc vừa được đánh thức. Điều đó có nghĩa là, nếu diệt trừ được Thẩm Đại Nhân, cũng không có nghĩa là mọi chuyện sẽ kết thúc."
Hắn cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Tri thức, mưu lược, khả năng tổ chức... tất cả những "vũ khí" mà hắn tự hào bấy lâu nay, đang gặp phải giới hạn trước một kẻ thù vô hình, một kẻ thù có thể thao t��ng tâm trí, gieo rắc ảo ảnh và thay đổi niềm tin của con người. Nỗi lo lắng về sự an toàn của vùng đất và người dân chợt dâng lên mạnh mẽ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nhắc nhở bản thân, "nhưng để sinh tồn trong một thế giới như thế này, ta phải chấp nhận rằng có những điều không thể giải thích bằng khoa học, có những thứ mà ta phải tìm cách hiểu và đối phó, dù chúng vượt ngoài mọi giới hạn của lý trí."
Đúng lúc đó, Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay Lâm Dịch bỗng ấm lên rõ rệt. Không chỉ là cảm giác ấm áp đơn thuần, mà còn là một luồng nhiệt nhẹ nhàng, lan tỏa khắp bàn tay hắn. Rồi, một luồng sáng xanh nhạt yếu ớt nhưng rõ ràng từ viên ngọc thoát ra, nhấp nháy trong bóng hoàng hôn, như một nhịp đập, một lời đáp lại cho những suy tư của anh. Ánh sáng đó chỉ tồn tại trong chốc lát, rồi lại chìm vào im lặng, trả lại vẻ lạnh lẽo vốn có của viên ngọc.
Lâm Dịch sững sờ. Hắn đã từng cảm nhận được sự đặc biệt của Cổ Ngọc Phù, nhưng chưa bao giờ nó phản ứng rõ ràng như vậy trước những suy nghĩ của hắn, hay trước những yếu tố "phi phàm" mà hắn đang đối mặt. Ánh sáng xanh nhạt đó, dường như đang thì thầm một điều gì đó, một lời mời gọi bước vào thế giới bí ẩn mà hắn vẫn cố gắng né tránh.
Hắn nhìn chằm chằm vào viên ngọc trong tay. "Liệu Cổ Ngọc Phù có phải là chìa khóa để ta hiểu được chúng? Hay nó chính là một phần của thế giới 'phi phàm' đó?" Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tò mò dâng lên trong lòng hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là chinh chiến trên chiến trường, mà còn là một hành trình khám phá những bí mật ẩn giấu của thế giới này, những bí mật mà có thể sẽ thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn về sinh tồn và ý nghĩa cuộc đời. Bình yên tạm thời đã qua, giờ đây, một cuộc phiêu lưu mới, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, đang chờ đợi Lâm Dịch.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.