Lạc thế chi nhân - Chương 811: Phân Tích Thâm Cung, Lưỡi Kiếm Phản Kích
Ánh nến trong văn phòng của Lâm Dịch chập chờn như một sinh linh yếu ớt đang cố chống chọi với màn đêm dày đặc. Bên ngoài, gió rít từng hồi qua kẽ cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm đầy lo âu của thế giới. Từng tia chớp yếu ớt cuối chương 810 dường như đã nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió gào thét như lời báo hiệu của một cơn bão lớn hơn đang đến. Mùi mực mới, mùi giấy cũ và một làn hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, cố gắng xua đi không khí căng thẳng đang đặc quánh trong căn phòng. Bầu không khí này nặng nề đến mức có thể cảm nhận được bằng cả xúc giác, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực mỗi người.
Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò của một thiếu niên biên thùy nhưng ẩn chứa sự kiên định lạ thường, đang nghiêng mình trên tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng ký hiệu, từng điểm đánh dấu mà Thám tử Mạc vừa cập nhật. Vẻ mặt hắn trầm tư, từng đư���ng nét trên khuôn mặt thanh tú hiện rõ sự tập trung cao độ, gần như khắc khổ. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ánh lên vẻ lo lắng không thể che giấu. Bàn tay nàng đặt nhẹ lên chồng báo cáo, như muốn tìm kiếm sự trấn an từ những con số và dữ liệu quen thuộc.
"Chủ công, những kẻ gây rối không chỉ là thường dân bị mua chuộc." Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò và đôi mắt tinh ranh, cúi mình báo cáo, giọng hắn thì thầm nhưng rõ ràng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch đang bao trùm. "Chúng có vẻ bị điều khiển, hoặc bị tiêm nhiễm một loại tà thuật nào đó. Những tin đồn lan truyền nhanh đến mức khó tin, như có một sức mạnh vô hình đẩy chúng đi. Chúng tôi đã thẩm vấn một vài kẻ, nhưng chúng chỉ có thể lặp lại những câu nói trống rỗng, ánh mắt vô hồn, giống như những con rối."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, bàn tay hắn vô thức chạm vào Cổ Ngọc Phù đang nằm lặng lẽ trên bàn. Ánh sáng xanh nhạt yếu ớt vẫn còn vương vấn trên bề mặt ngọc, một sự ấm áp kỳ lạ truy��n qua đầu ngón tay hắn, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn mà hắn vẫn chưa thể chạm tới. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của mực và giấy, cố gắng xua đi cái cảm giác bất lực trước những điều phi lý. "Đây không chỉ là phá hoại, mà là chiến tranh tâm lý," hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên quyết, "Chúng đang tấn công vào niềm tin của dân chúng, vào nền tảng của chúng ta. Và cái 'sức mạnh vô hình' đó... chính là điểm mấu chốt. Thẩm Đại Nhân đang chơi một ván bài lớn hơn chúng ta nghĩ."
Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. Hắn từng đối mặt với đói nghèo, áp bức, âm mưu chính trị, thậm chí là những cuộc giao tranh đẫm máu. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn phải đương đầu với một thứ vượt ra ngoài tầm hiểu biết khoa học của mình. Tà thuật? Điều khiển tâm trí? Những khái niệm này xa lạ đến mức phi thực tế, nhưng bằng chứng lại rành rành trước mắt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng tri thức của mình lại không bao gồm những thứ này. Mình phải tìm hiểu, phải thích nghi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, mình không thể từ chối đối mặt với bất cứ điều gì, kể cả những thứ điên rồ nhất." Hắn miên man nghĩ về những bộ phim viễn tưởng, những câu chuyện huyền huyễn mà hắn từng đọc ở thế giới cũ. Có lẽ, đây là lúc những kiến thức tưởng chừng vô dụng đó lại trở nên hữu ích. Hắn đã luôn tin vào logic, vào sự thật hiển nhiên, nhưng giờ đây, thế giới này đang dạy hắn rằng có những thứ vượt ra ngoài logic thông thường. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, và nó cũng không nợ hắn một sự giải thích khoa học cho mọi hiện tượng.
Tô Mẫn tiến lên một bước, ánh mắt nàng sắc như dao. "Nếu là tà thuật, chúng ta cần tìm hiểu cách hóa giải. Nếu là yếu tố tu hành, chúng ta không thể dùng binh lực thông thường để đối phó. Đây là một cuộc chiến hoàn toàn khác, Lâm Đại Nhân. Chúng ta đang đánh đổi sinh mạng của dân chúng và tương lai của vùng đất này." Nàng không hề nghi ngờ khả năng của Lâm Dịch, nhưng sự bất an về yếu tố siêu nhiên là có thật.
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với nhận định của Tô Mẫn. "Đúng vậy. Chúng ta không thể coi thường. Thẩm Đại Nhân đã thành công trong việc gieo rắc nỗi sợ hãi, và nỗi sợ hãi là một thứ vũ khí đáng sợ hơn cả đao kiếm. Nó làm suy yếu ý chí, phá vỡ đoàn kết. Chúng ta phải phản công, không chỉ trên chiến trường vật lý mà còn trên chiến trường tinh thần. Thông tin của Cung chủ Vô Ảnh Môn là rất quan trọng. Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng giang hồ và cả những thế lực bí ẩn khác, vậy chúng ta cũng phải tìm kiếm đồng minh."
Hắn chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn một vài điểm tập kết mà Thám tử Mạc vừa báo cáo. "Những nơi này, theo ngươi nói, là nơi Thẩm Đại Nhân dựng 'bức tượng' hoặc 'biểu tượng' để khuếch đại tác dụng của phù chú tâm lý? Nơi đó có những người tụ tập thờ cúng?"
"Vâng, chủ công," Thám tử Mạc đáp. "Người dân ở đó dường như bị mê hoặc, họ tụ tập ca ngợi Thẩm Đại Nhân, và những lời lẽ từ đó lan đi khắp nơi. Chúng tôi nghi ngờ đó là một dạng 'trung tâm điều khiển' tinh thần, như ngài đã nhận định."
Lâm D���ch đứng thẳng người, ánh mắt hắn quét qua căn phòng. "Vậy thì, đó sẽ là mục tiêu đầu tiên của chúng ta. Phá hủy gốc rễ của sự mê hoặc, cắt đứt nguồn cơn của nỗi sợ hãi. Đây là một cuộc đua với thời gian. Chúng ta phải hành động trước khi nỗi sợ hãi trở thành sự thật và ăn mòn ý chí của dân chúng." Hắn đưa mắt nhìn Cổ Ngọc Phù một lần nữa, cảm giác lạnh lẽo của nó trên tay hắn giờ đây dường như có chút rung động nhẹ, như thể nó cũng đang đáp lại sự quyết tâm của hắn, hoặc đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó mà hắn chưa thể hiểu.
***
Sáng sớm hôm sau, trời u ám, gió lạnh rít lên từng hồi, cuốn theo bụi đất và lá khô bay lả tả. Đại sảnh hành chính trong vùng đất của Lâm Dịch biến thành một trung tâm chỉ huy khẩn cấp. Tiếng la hét của người dân vang vọng khắp nơi, chen lẫn tiếng thông báo khẩn cấp từ các viên lại. Tiếng bước chân vội vã của binh lính và quan lại nhỏ tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy tính khẩn trương. Mùi bụi, mồ hôi và mùi thức ăn đang được phân phát v��i vã lan tỏa khắp không gian, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa nỗi sợ hãi và niềm hy vọng mỏng manh.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang chỉ huy một nhóm binh lính tuần tra, cố gắng duy trì trật tự. Giọng nói to, rõ ràng của hắn vang lên trấn an những người đang hoảng loạn, đôi khi xen lẫn những câu nói cục cằn nhưng không ác ý. "Trật tự! Trật tự! Lâm Đại Nhân đã có đối sách! Các ngươi cứ tin tưởng! Sẽ không ai bị bỏ rơi!" Khuôn mặt hắn lấm lem bụi đất, nhưng đôi mắt kiên định, đáng tin cậy.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, đang chỉ đạo việc tăng cường phòng thủ, bố trí lính gác tại các điểm trọng yếu. Mỗi mệnh lệnh của hắn đều ngắn gọn, dứt khoát, thể hiện sự kỷ luật và nghiêm túc của một người lính thực thụ. Hắn biết rõ tình hình nghiêm trọng đến mức nào, nhưng không hề nao núng.
Tô Mẫn, dù nét mặt lộ rõ vẻ ưu tư, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng điều phối việc phân phát lương thực, đảm bảo rằng mọi người dân đều nhận được khẩu phần của mình. Đồng thời, nàng cùng các quan lại nhỏ khác đang cố gắng ổn định giá cả thị trường, trấn an các thương gia, ngăn chặn tình trạng đầu cơ trục lợi. "Không được để bất cứ ai lợi dụng lúc này để gieo rắc thêm hỗn loạn!" Nàng ra lệnh, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
Đứng trên một bục cao tạm bợ, Lâm Dịch xuất hiện trước đám đông. Gió lạnh luồn qua mái tóc đen bù xù của hắn, thổi tung vạt áo thô sơ. Hắn nhìn xuống hàng ngàn khuôn mặt đang ngước lên, ánh mắt đầy lo âu, sợ hãi. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và giờ đây, sự sinh tồn của họ phụ thuộc vào mình." Hắn không phải một người hùng trong truyền thuyết, cũng không có bàn tay vàng để hô mưa gọi gió, nhưng hắn có tri thức, có ý chí, và quan trọng nhất, hắn có trách nhiệm.
"Hỡi con dân của ta!" Giọng Lâm Dịch vang vọng, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu tiếng ồn ào và nỗi sợ hãi. "Ta biết các ngươi đang lo lắng. Loạn lạc có thể đến, tai ương có thể ập xuống, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ gục ngã! Kẻ thù muốn gieo rắc sợ hãi, muốn phá vỡ niềm tin của các ngươi, nhưng ta sẽ không cho phép! Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn, từ đói nghèo đến áp bức, từ thiên tai đến chiến tranh. Và lần này cũng vậy!"
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí đám đông. "Thẩm Đại Nhân muốn dùng những trò hèn hạ, những thủ đoạn bẩn thỉu để khiến các ngươi mất đi ý chí. Hắn muốn các ngươi tin rằng không có hy vọng. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, hy vọng nằm trong chính các ngươi! Nằm trong sự đoàn kết của chúng ta! Nằm trong ý chí kiên cường không chịu khuất phục của mỗi người!"
Một làn sóng xì xào lan truyền trong đám đông, rồi dần dần lắng xuống. Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên quyết, "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này! Ta hứa với các ngươi, ta sẽ bảo vệ các ngươi! Ai dám xâm phạm đến vùng đất này, xâm phạm đến người dân của ta, sẽ phải trả giá đắt! Hãy tin tư���ng vào ta, tin tưởng vào chính mình! Đừng để nỗi sợ hãi che mờ lý trí. Hãy giữ vững niềm tin, và chúng ta sẽ chiến thắng!"
Lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn đang hoang mang của dân chúng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một tia hy vọng, một niềm tin mới được nhen nhóm. Những gương mặt lo âu dần bớt căng thẳng, đôi mắt họ ánh lên sự quyết tâm. Lâm Dịch đứng trên cao, ánh mắt quét qua từng gương mặt, cảm nhận được sự chuyển biến trong lòng dân. Hắn biết, lời nói chỉ là khởi đầu, hành động mới là yếu tố quyết định. Nhưng ít nhất, hắn đã thành công trong việc trấn an tinh thần, mua thêm thời gian quý báu cho kế hoạch phản công của mình. Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, rồi cùng đồng loạt gật đầu. Niềm tin của họ vào Lâm Dịch chưa bao giờ lung lay, và giờ đây, niềm tin đó càng được củng cố.
***
Chiều cùng ngày, trời vẫn âm u, nhưng gió đã lớn hơn, thổi phần phật vào những lá cờ hiệu đang tung bay phấp phới trên khu huấn luyện quân sự. Âm thanh hô hào luyện tập, tiếng vũ khí va chạm lanh canh, tiếng gió rít qua các cờ hiệu tạo nên một bản nhạc chiến tranh đầy khẩn trương. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và mùi kim loại của vũ khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí nghiêm túc và sẵn sàng chiến đấu.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đang tập hợp một đội quân tinh nhuệ. Đây là những người đã được Lâm Dịch đích thân huấn luyện, không chỉ về võ thuật mà còn về kỹ năng trinh sát, ám sát, và phản ứng nhanh trong mọi tình huống. Khuôn mặt hắn nghiêm túc hơn thường lệ, không còn vẻ ngây ngô hay hay cười, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ của một người chỉ huy.
Lâm Dịch bước vào khu huấn luyện, dáng vẻ trầm tĩnh nhưng toát ra một thứ uy lực vô hình. Hắn quan sát từng binh lính, từng khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh lên sự kiên cường. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng không có những người dũng cảm này, tri thức cũng chỉ là lý thuyết suông." Hắn tin tưởng vào những người lính của mình, tin tưởng vào sự trung thành của Nhị Cẩu.
"Nhị Cẩu!" Lâm Dịch gọi.
Trần Nhị Cẩu lập tức quay lại, bước nhanh đến trước mặt Lâm Dịch, đứng nghiêm chào. "Đại ca!"
Lâm Dịch gật đầu. "Đây là danh sách các địa điểm và nhân vật khả nghi mà Thám tử Mạc đã thu thập được." Hắn trao cho Nhị Cẩu một tấm bản đồ được đánh dấu chi tiết và một cuộn da mỏng ghi chép. "Nhiệm vụ của các ngươi là nhanh chóng, gọn gàng, triệt tiêu mọi đầu mối. Đừng để chúng có cơ hội phản kháng."
Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Nhị Cẩu. "Và hãy cẩn thận với những điều bất thường... những thứ mà chúng ta không thể lý giải bằng binh pháp thông thường. Mạc đã báo cáo về những ảo ảnh, những người bị điều khiển. Hãy nhớ, kẻ thù đang dùng tà thuật. Nếu gặp phải những tình huống kỳ lạ, hãy ưu tiên rút lui, không được liều mạng. Mục tiêu chính là phá hủy những 'bức tượng' hoặc 'biểu tượng' mà Thẩm Đại Nhân dùng để khuếch đại sức mạnh của tà thuật."
Nội tâm Lâm Dịch giằng xé. Hắn đang phái những người thân cận nhất của mình vào một cuộc chiến mà hắn cũng không hoàn toàn hiểu rõ. Đây là một rủi ro lớn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lặp lại câu thần chú quen thuộc, "và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, phải gửi những người mình tin tưởng nhất vào hiểm nguy. Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng yếu tố phi phàm để gây hỗn loạn, vậy thì chúng ta sẽ dùng chính yếu tố đó để phản công, hoặc ít nhất là tạo ra một đối trọng." Hắn nghĩ đến Cung chủ Vô Ảnh Môn. Hắn đã sai người liên lạc, hy vọng gieo rắc hạt giống nghi ngờ về Thẩm Đại Nhân trong giới giang hồ, lợi dụng sự căm ghét tà thuật của họ.
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu đáp lại, giọng dứt khoát, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Dù là tà thuật hay quỷ quái, chỉ cần Lâm Đại Nhân ra lệnh, hắn sẽ lao vào.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Ngươi là người ta tin tưởng nhất trong những nhiệm vụ như thế này. Hãy dẫn dắt anh em c��n trọng. Ta cần các ngươi trở về an toàn." Hắn nhìn Nhị Cẩu một lần nữa, như muốn khắc ghi hình bóng người em trai trung thành vào tâm trí. Cuộn da mỏng ghi chép hắn đưa cho Nhị Cẩu không chỉ là danh sách mục tiêu, mà còn là một vài "biện pháp" sơ khai mà hắn phỏng đoán có thể đối phó với tà thuật, dựa trên những truyền thuyết dân gian và kiến thức về tâm lý đám đông hắn còn nhớ được từ thế giới cũ. Hắn biết, những thứ này chỉ là phỏng đoán, nhưng trong tình thế hiện tại, một tia hy vọng cũng quý giá.
Trần Nhị Cẩu nhận lấy bản đồ và cuộn da, cẩn thận cất vào trong áo. Hắn quay lại, giơ tay ra hiệu cho đội quân của mình. Những bóng người tinh nhuệ, trang bị gọn gàng, khuôn mặt ẩn sau những lớp vải che kín, lập tức di chuyển. Họ hòa vào màn đêm đang buông xuống, biến mất không một tiếng động, như những bóng ma được phái đi từ địa ngục để thực thi công lý. Gió vẫn thổi mạnh, cuốn theo những tiếng lá cây xào xạc, như tiếng thở dài của thế giới đang chờ đợi một cuộc chiến không cân sức.
Lâm Dịch đứng đó một mình, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn biết những quyết định của mình mang theo rủi ro lớn. Cuộc phản công này có thể sẽ đẩy Thẩm Đại Nhân lộ ra những quân bài mạnh hơn, đẩy cuộc chiến lên một cấp độ mới. Và cái Cổ Ngọc Phù trong tay hắn, vẫn còn vương vấn ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, dường như đang chờ đợi thời khắc để bộc lộ bí mật thực sự của nó. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của ngọc, nhưng sâu thẳm bên trong, có một luồng nhiệt ấm đang dâng lên, là ý chí không bao giờ khuất phục. Cuộc đối đầu này sẽ định hình lại mọi thứ, không chỉ là số phận của vùng đất này, mà còn cả con đường mà Lâm Dịch sẽ phải đi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ phàm tục, mà còn với cả những thế lực siêu nhiên, bằng mọi giá, bằng mọi cách.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.