Lạc thế chi nhân - Chương 810: Bão Tố Lan Rộng: Quyết Sách Đổi Mạng
Mùi khói vẫn còn vương vấn trong không khí, một lời nhắc nhở dai dẳng về sự tàn phá vừa qua. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, bàn tay nắm chặt Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm u ám. Lời tuyên chiến đã được phát ra, và hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không dừng lại ở những đòn thăm dò nhỏ lẻ. Cuộc đối đầu này sẽ định hình lại mọi thứ, không chỉ cho vùng đất của hắn mà có thể là cả một vương triều đang hấp hối. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm luồn qua khe cửa, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn có đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ phàm tục, mà còn với cả những thế lực siêu nhiên.
Ánh nến chập chờn trong văn phòng, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên tường, khiến không gian vốn đã căng thẳng càng thêm nặng nề. Mùi mực, giấy và sáp nến cháy hòa quyện với chút khói còn sót lại từ vụ hỏa hoạn, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự lo lắng và khẩn trương. Bản đồ quân sự trải rộng trên bàn giờ đây không chỉ đánh dấu các vị trí quân sự hay tuyến đường thương mại, mà còn dày đặc những ký hiệu mới, những ghi chú nguệch ngoạc về các sự cố bất thường. Lâm Dịch, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, vẫn ngồi đó, lắng nghe từng lời báo cáo. Anh đã thức trắng đêm, và quầng thâm dưới mắt càng làm nổi bật vẻ trầm tư, sắc bén thường thấy. Tô Mẫn ngồi đối diện, dáng người thanh tú nhưng đôi mắt sắc sảo ẩn chứa vẻ ưu tư, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh báo. Trần Nhị Cẩu đứng nép mình ở một góc, vẻ hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt vốn hay cười, đôi mắt nhanh nhẹn giờ đây chỉ còn sự lo lắng tột độ. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đứng thẳng như một bức tường thành, gương mặt chất phác hiện rõ sự căm phẫn, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, mặc giáp trụ chỉnh tề, vẻ nghiêm trọng không hề suy giảm.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không khí trong phòng như đặc quánh lại, đến mức tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũng nghe thật rõ. Hắn đưa mắt nhìn Thám tử Mạc, người gầy gò, lén lút như một cái bóng, đang chờ đợi tín hiệu để báo cáo. “Tình hình thế nào rồi? Có gì mới không, Mạc huynh?” Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển.
Thám tử Mạc khẽ khom người, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn mọi người rồi dừng lại ở Lâm Dịch. “Bẩm Lâm Đại Nhân, các ‘sự cố’ từ đêm qua đã lan rộng. Không chỉ kho lương ở phía Bắc và giếng nước ở làng Bạch Thạch, mà các con đường vận chuyển chính về phía Tây cũng bị ‘thổ phỉ’ lạ mặt chặn đánh. Chúng không cướp bóc nhiều, mà tập trung vào việc phá hoại hàng hóa, đặc biệt là những chuyến hàng lương thực và thảo dược. Nhưng quan trọng hơn…” Mạc ngừng lại, nuốt khan một tiếng, vẻ cẩn trọng và có chút sợ hãi hiện rõ trên gương mặt. “Chúng tôi phát hiện những ‘phù chú’ tương tự ở nhiều nơi, không chỉ khu chợ trung tâm mà cả trong các làng xa xôi ven rừng. Chúng được dán trên cây, trên tường nhà, thậm chí là trên những tảng đá ven đường.”
Thám tử Mạc thở hổn hển, tiếp tục: “Những phù chú này rất kỳ lạ, không giống bất kỳ loại bùa chú nào mà tôi từng biết. Chúng không phát ra khí tức gì đặc biệt, nhưng lại có một năng lực gây hoang mang khủng khiếp. Chúng kích hoạt nỗi sợ hãi trong lòng người, khiến dân chúng hoảng loạn vô cớ, tự tấn công lẫn nhau. Có người bỗng dưng la hét, ôm đầu chạy loạn, nói rằng nhìn thấy ma quỷ hay bóng đen đuổi theo. Mới đêm qua, ở làng Thiên Sơn, có ít nhất mười gia đình đã biến mất không dấu vết. Không có máu, không có dấu hiệu vật lộn, chỉ còn lại những dấu chân kỳ lạ trên nền đất, như thể họ bị kéo đi mà không hề chống cự. Và trên nền đất, ở những nơi họ từng ở, có những ký hiệu… rất giống với hình vẽ trên các phù chú đó.”
Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. *Disappearances. Mass hysteria. These aren't just mere thugs. This is beyond conventional warfare.* Cổ Ngọc Phù trong túi áo hắn bỗng nhiên khẽ phát ra một ánh sáng mờ nhạt, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay, như thể nó đang phản ứng với những gì Thám tử Mạc vừa nói. Hắn liếc nhìn nó một cách kín đáo, một tia suy nghĩ lóe lên trong đầu.
Tô Mẫn tiếp lời, giọng cô tuy bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Thị trường đã hoàn toàn hỗn loạn, Lâm Đại Nhân. Các thương gia lớn của Thẩm Đại Nhân, do Trương gia đứng đầu, đang thu mua và trữ hàng hóa một cách điên cuồng, đặc biệt là lương thực và vải vóc. Họ đẩy giá lên gấp bội, khiến dân thường không thể mua nổi. Nếu tình trạng này tiếp diễn, kho lương của chúng ta sẽ cạn kiệt trong vòng một tháng, và dân chúng sẽ nổi dậy vì đói khát trước khi Thẩm Đại Nhân kịp đánh tới. Lòng tin đã lung lay, giờ đây cái đói và sự sợ hãi sẽ là ngòi nổ.”
Vương Đại Trụ siết chặt chuôi kiếm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. “Lực lượng của chúng ta đã được điều động tối đa để trấn áp các cuộc bạo loạn nhỏ lẻ và giữ gìn trật tự, nhưng chúng quá phân tán, Lâm Đại Nhân. Cứu được chỗ này thì chỗ khác lại bùng phát. Biên giới phía Tây cũng liên tục bị tàn quân Đại Hạ quấy nhiễu, như muốn thăm dò, muốn kéo quân ta ra. Chúng ta không thể phân thân. Dân chúng thì cứ nghe lời đồn, thấy người lạ là sợ hãi, thấy bóng đêm là hoảng loạn. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng… như có một bức tường vô hình ngăn cản vậy.”
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ánh mắt sắc lạnh quét qua bản đồ, rồi dừng lại ở những ký hiệu mới. *Đây không còn là những đòn đánh riêng lẻ. Đây là một chiến dịch tổng lực, nhắm vào mọi mặt trận.* Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời. Mây đen vẫn quần tụ, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. "Thẩm Đại Nhân... ngươi đã dùng đến cả yếu tố 'phi phàm' để gây rối loạn lòng người." Hắn quay lại, ánh mắt đầy kiên định. "Những kẻ đứng sau không chỉ muốn phá hoại vật chất, mà còn muốn phá hủy tinh thần của chúng ta. Chúng muốn gieo rắc sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi đến mức dân chúng tự hủy diệt lẫn nhau. Đây là một cuộc chiến không cân sức, không phải vì chúng ta yếu hơn, mà vì đối thủ đã thay đổi luật chơi."
Trong đầu Lâm Dịch, những kiến thức về chiến tranh tâm lý, về thao túng dư luận, về hệ thống kinh tế hiện đại xoay vần. Nhưng tất cả đều không hoàn toàn tương thích với những gì đang diễn ra. *Linh khí, phù chú, biến mất không dấu vết... Đây là điều mà Cẩm Nang Kế Sách không thể giải đáp. Đây là thứ mà khoa học hiện đại của mình chưa từng chạm tới.* Anh nhớ lại những lời Lão Tăng Viên Giác từng nói về thế giới tu hành, về những năng lực siêu phàm. *Liệu có phải Thẩm Đại Nhân đã tìm được sự trợ giúp từ những thế lực đó?*
Hắn nhìn xuống Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận sự ấm áp và rung động nhẹ của nó. *Linh khí. Liệu cổ ngọc này có phải là chìa khóa? Hay ít nhất, là một công cụ để hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra?* H���n biết, trong tình thế này, mọi phương án đều phải được cân nhắc, dù có điên rồ đến mấy. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, phải chấp nhận những rủi ro lớn nhất.
***
Sáng hôm sau, dưới cái nắng gắt nhưng không khí vẫn oi bức, chợ Linh Dược vốn tấp nập nay trở nên tiêu điều lạ thường. Các quầy hàng mở lèo tèo, những tấm vải bạt phấp phới trong gió, nhưng ít người qua lại. Mùi thảo dược đa dạng, gia vị lạ lùng thường ngày, giờ đây bị át đi bởi một thứ mùi ẩm mốc và bụi bặm, cùng với một mùi tanh tưởi mơ hồ, khó định nghĩa, như phảng phất từ những điều bất lành. Một bà lão ngồi co ro bên thúng rau héo úa, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ tuyệt vọng. Bà cố gắng mời chào vài người hiếm hoi đi ngang qua, nhưng không ai bận tâm. “Trời ơi, cái thời buổi này biết sống sao đây? Thuốc men cũng không có mà mua, gạo thì đắt như vàng… Con cháu ta bệnh mà không có thuốc…” Giọng bà lão khản đặc, lẫn vào tiếng rì rầm lo lắng của những người dân đang tụ tập xa xa.
Phía xa, một đám ng��ời đang tụ tập bàn tán xôn xao, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hoang mang và sợ hãi. “Nghe nói mấy người ở làng bên cạnh tối qua đã bỏ nhà đi hết rồi, bảo là gặp phải tà vật… Cả nhà họ đều biến mất không dấu vết, chỉ để lại một cái bóng đen trên tường!” Một người đàn ông thì thầm, đôi mắt trợn ngược. Một người khác tiếp lời, giọng run rẩy: “Chắc là Thẩm Đại Nhân đang giở trò gì đó. Nhưng lần này có vẻ đáng sợ hơn nhiều… như ma quỷ phù phép vậy! Ai mà chống lại được ma quỷ chứ?”
Đột nhiên, một tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toang bầu không khí nặng nề. Một người đàn ông trung niên, mắt đỏ ngầu, ôm đầu chạy loạn xạ giữa chợ. “Ma… ma quỷ! Chúng nó tới rồi! Đừng nhìn vào chúng! Chúng nó sẽ kéo ta đi!” Hắn ngã lăn ra đất, co giật, miệng sùi bọt mép, gương mặt vặn vẹo trong sự sợ hãi tột độ. Những người xung quanh vội vã tránh xa, càng thêm hoảng sợ, tiếng la ó và tiếng chân chạy tán loạn.
Trần Nhị Cẩu và vài binh lính cải trang đi qua khu chợ, cố gắng trấn an dân chúng. “Bọn chúng làm vậy chỉ để gây hoang mang, mọi người đừng tin lời đồn nhảm!” Nhị Cẩu cố gắng nói lớn, giọng anh vang vọng giữa tiếng hỗn loạn, nhưng dường như lời nói của anh không thể xuyên thủng bức tường sợ hãi đã dựng lên trong lòng người dân. Anh nhíu mày, nhìn những gương mặt hoang mang, những đôi mắt thất thần. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào lòng người, nó không chỉ là sự lo lắng về miếng ăn, mà là một thứ nỗi sợ vô hình, khó nắm bắt, một nỗi sợ đến từ những điều mà họ không thể hiểu, không thể chống lại. Điều này còn đáng sợ hơn cả một đạo quân xâm lược.
Nhị Cẩu dừng lại bên một cột chợ, nơi có một mảnh giấy vàng dán lên. Trên đó, vẽ nguệch ngoạc một hình thù kỳ dị, những nét vẽ uốn lượn như rắn, những ký hiệu khó hiểu. Anh nhận ra ngay đó là loại ‘phù chú’ mà Thám tử Mạc đã mô tả. Nó không có gì đặc biệt về mặt vật lý, nhưng khi nhìn vào, một cảm giác ớn lạnh kỳ lạ bò dọc sống lưng anh. *Hóa ra là thật. Những thứ này thực sự có tác dụng…* Nhị Cẩu rùng mình, cố gắng gỡ tờ giấy xu��ng nhưng nó dường như dính chặt vào cột gỗ. Anh nhìn xung quanh, thấy vài tờ tương tự được dán ở những góc khuất khác, như những con mắt vô hình đang quan sát và gieo rắc nỗi sợ hãi.
Anh nhìn đám đông đang dần tan rã trong hoảng loạn, lòng nặng trĩu. Lòng dân lung lay, niềm tin vào Lâm Đại Nhân và sự ổn định mà họ đã dày công xây dựng đang sụp đổ nhanh chóng. Trần Nhị Cẩu biết rõ Lâm Dịch đã nỗ lực đến nhường nào để bảo vệ vùng đất này, để mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân. Nhưng giờ đây, tất cả những nỗ lực ấy dường như đang bị thổi bay bởi những thứ ma quỷ không thể nhìn thấy, không thể chạm vào này. Anh cảm thấy bất lực, nhưng cũng bùng lên một ngọn lửa giận dữ. *Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám hại dân, hại Đại ca, ta sẽ không tha!* Dù không hiểu rõ những điều phi phàm này, nhưng anh tin vào Lâm Dịch. Anh sẽ làm mọi cách để trấn an dân chúng, để bảo vệ những gì Lâm Dịch trân trọng.
***
Sáng sớm hôm sau, những đám mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đến, như muốn rửa trôi đi những hỗn loạn và sợ hãi đang bao trùm. Lâm Dịch đã thức trắng đêm thứ hai liên tiếp. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời, ánh mắt mệt mỏi nhưng không hề lung lay. Trong đầu anh, các mảnh ghép thông tin về những vụ mất tích, những cơn hoảng loạn tập thể, những phù chú bí ẩn liên tục xoay vần, kết nối lại với những lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác về ‘linh khí mỏng manh’ và thế giới tu hành. Mùi trầm hương thoang thoảng trong phòng, cố gắng xua đi sự mệt mỏi và áp lực đang đè nặng.
Cẩm Nang Kế Sách nằm trên bàn, cạnh một chén trà đã nguội lạnh. Anh lật mở nó, những dòng chữ về ‘tâm lý chiến’, ‘ổn định lòng dân’, ‘phân tích kinh tế’ dường như quá mờ nhạt, quá hữu hạn trước những gì đang diễn ra. *Làm sao có thể dùng kế sách của phàm trần để đối phó với những thứ siêu nhiên? Làm sao có thể trấn an dân chúng khi nỗi sợ hãi của họ đến từ những điều vô hình, không thể chạm tới?* Anh cảm thấy một sự bất lực thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một ý chí sắt đá. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Nhưng chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết.*
Anh nhìn xuống Cổ Ngọc Phù trong tay, ánh sáng mờ nhạt của nó càng khiến anh suy tư. Nó ấm áp, rung động nhẹ nhàng, như có một sự sống riêng. Một ý niệm táo bạo dần hình thành trong đầu hắn, một kế hoạch điên rồ, một sự đánh đổi lớn. *Nếu Thẩm Đại Nhân đã dồn ta vào chân tường bằng những phương thức phi phàm, vậy thì ta cũng không cần giữ lại bất kỳ ‘lý lẽ’ nào nữa.* Anh biết rằng, để đối phó với ma quỷ, đôi khi phải chấp nhận trở thành một phần của nó.
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, những người đã tề tựu từ sớm, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng. “Tô Mẫn,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, “cô hãy lập tức chuẩn bị một kế hoạch ‘phá giá’ đột ngột đối với muối và vải vóc, hai loại hàng hóa thiết yếu mà Thẩm Đại Nhân đang cố gắng thao túng. Mục tiêu không phải là lợi nhuận, mà là làm rối loạn thị trường của hắn, buộc hắn phải bung tiền ra cứu vãn. Chúng ta sẽ bán rẻ hơn giá thị trường, thậm chí chấp nhận lỗ nặng. Hãy nói rõ với các thương hội bạn bè rằng đây là một cuộc chiến, và chúng ta cần sự đồng lòng. Chúng ta chấp nhận thiệt hại lớn ban đầu, nhưng điều đó sẽ giáng một đòn mạnh vào nền kinh tế của Thẩm Đại Nhân, khiến hắn phải phân tán lực lượng và tài chính. Hắn muốn bóp nghẹt chúng ta bằng kinh tế, vậy chúng ta sẽ phản công bằng chính thứ vũ khí đó.”
Tô Mẫn nghe vậy, đôi mắt sắc sảo của cô ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành sự hiểu rõ và quyết tâm. Đây là một nước cờ táo bạo, thậm chí là liều lĩnh, nhưng cô hiểu ý Lâm Dịch. Đôi khi, để phá vỡ thế bế tắc, phải chấp nhận một sự hỗn loạn có kiểm soát. “Vâng, Lâm Đại Nhân. Tôi sẽ lập tức triển khai.” Cô ghi chép nhanh chóng, trong đầu đã bắt đầu tính toán các phương án.
Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, hãy tập hợp những người tin cậy nhất. Chúng ta cần gieo r��c những ‘tin đồn đối nghịch’ về chính những ‘phù chú’ của Thẩm Đại Nhân. Hãy nói rằng chúng chỉ mạnh khi người ta tin vào chúng, và có cách hóa giải. Hãy kể những câu chuyện về những người đã hóa giải được phù chú bằng ý chí kiên cường, bằng niềm tin vào chính nghĩa. Ngươi phải biến nỗi sợ hãi thành sự phẫn nộ, biến sự hoang mang thành niềm tin. Đồng thời, tìm cách liên lạc với Cung chủ Vô Ảnh Môn.”
Nhị Cẩu ngạc nhiên, đôi mắt mở to. Vô Ảnh Môn là một thế lực giang hồ bí ẩn, nổi tiếng với khả năng ám sát và thâm nhập. “Cung chủ Vô Ảnh Môn ư, Đại ca?”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch gật đầu, giọng hắn lạnh lùng. “Hãy nói với Cung chủ Vô Ảnh Môn rằng chúng ta có thể cung cấp thông tin về ‘nguồn gốc’ của những thứ phi phàm này, những kẻ đã dùng tà thuật làm ô uế giang hồ, gây hại cho bá tánh. Hãy nói rằng nếu họ muốn ‘thanh lý’ những kẻ phá hoại trật tự giang hồ, thì đây là cơ hội. Chúng ta không trực tiếp can thiệp vào giang hồ, nhưng chúng ta có thể cung cấp thông tin, và để họ tự quyết định hành động. Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng yếu tố phi phàm để gây hỗn loạn, vậy thì chúng ta sẽ dùng chính yếu tố đó để phản công, hoặc ít nhất là tạo ra một đối trọng.” Lâm Dịch biết rõ, Vô Ảnh Môn là một tổ chức coi trọng danh tiếng và trật tự ngầm của giang hồ. Việc Thẩm Đại Nhân sử dụng tà thuật gây hại dân chúng chắc chắn sẽ chạm đến giới hạn của họ.
Cuối cùng, hắn nhìn Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu. “Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, hãy chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ vào ‘Cánh Đồng Bất Tận’ ở phía Đông, nơi được cho là có một kho lương mới của Thẩm Đại Nhân. Nhưng mục tiêu thực sự không phải là lương thực, mà là một ‘bức tượng’ hoặc ‘biểu tượng’ nào đó mà hắn dựng lên để gây dựng niềm tin. Thám tử Mạc đã báo cáo về những điểm tập kết lạ lùng, nơi có những người tụ tập thờ cúng một vật thể không rõ hình dạng. Ta tin rằng đó là nơi hắn dùng để khuếch đại tác dụng của những phù chú tâm lý, một loại ‘trung tâm điều khiển’ tinh thần của hắn. Phá hủy nó, và hy vọng sẽ làm suy yếu hiệu quả của những ‘phù chú’ tâm lý.”
Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, rồi cùng đồng loạt gật đầu. Dù có chút bối rối trước những mệnh lệnh lạ lùng này, nhưng niềm tin của họ vào Lâm Dịch là tuyệt đối. “Rõ! Lâm Đại Nhân!” Vương Đại Trụ nói to, giọng dứt khoát.
Lâm Dịch quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi những đám mây đen đang dần đặc lại. Anh biết những quyết sách này vô cùng táo bạo, mang theo rủi ro lớn và có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được. Nhưng trong cuộc chiến này, không còn chỗ cho sự rụt rè. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng giờ đây, nó phải được kết hợp với mưu lược và cả sự liều lĩnh. Cổ Ngọc Phù trong tay anh bỗng lóe lên một ánh sáng mạnh hơn, rồi lại dịu đi, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn mà anh sắp phải khám phá. Cuộc đối đầu này sẽ định hình lại mọi thứ, và Lâm Dịch sẵn sàng cho điều đó. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ phàm tục, mà còn với cả những thế lực siêu nhiên, bằng mọi giá, bằng mọi cách.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.