Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 809: Bão Tố Đầu Tiên: Đòn Đánh Ngầm Của Thẩm Đại Nhân

Sáng sớm, ánh dương quang như rải mật vàng óng qua khung cửa sổ thư phòng, đậu trên tấm bản đồ quân sự rộng lớn trải trên bàn. Lâm Dịch đứng đó, bóng hắn đổ dài trên những nét vẽ chi chít của sông núi, đồn lũy. Hắn không còn siết chặt Cổ Ngọc Phù nữa, mà thong thả đặt nó trên mặt bàn, nơi ánh sáng ban mai phản chiếu lên bề mặt ngọc một vẻ mờ ảo, huyền bí. Đêm qua, sau khi tiễn Thám tử Mạc và sắp xếp công việc cho Tô Mẫn, hắn đã trải qua một đêm trằn trọc. Thông tin về Thanh Phong Tử, kẻ có thể điều khiển “khí xanh mờ ảo” và hủy hoại vật chất không tiếng động, cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn như một lời nguyền.

*Thật vậy, thế giới này không hề đơn giản.* Hắn nhớ lại dị tượng linh khí hôm trước, nhớ lại phản ứng kỳ lạ của Cổ Ngọc Phù. Hắn đã từng nghĩ đến một cuộc đối đầu quân sự, một cuộc chiến tranh giành quyền lực thuần túy. Nhưng giờ đây, Thẩm Đại Nhân đã n��ng tầm cuộc chơi lên một mức độ khác. Hắn ta không chỉ là một kẻ tham vọng thông thường, mà còn là một tay thao túng bậc thầy, không ngần ngại sử dụng mọi nguồn lực, kể cả những yếu tố siêu nhiên, để đạt được mục đích. *Thẩm Đại Nhân đã nhìn thấy cơ hội trong loạn thế, và hắn ta sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn, mọi thế lực để đạt được mục đích.*

Lâm Dịch khẽ vuốt theo đường biên giới trên bản đồ, nơi những ngôi làng của hắn tọa lạc, nơi hàng ngàn sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn. *Linh khí. Tu hành. Những khái niệm xa lạ nhưng giờ đây lại trở thành mối đe dọa hiện hữu.* Hắn, một kẻ xuyên không từ thế giới hiện đại, với tri thức khoa học và logic, lại phải đối mặt với một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn vượt quá mọi định luật vật lý mà hắn từng biết. Sự bất lực, dù chỉ thoáng qua, cũng khiến hắn cảm thấy khó chịu. Nhưng rồi, ý chí kiên cường bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn, hắn phải thích nghi, phải tìm hiểu, phải chiến đấu với cả những điều không thể hiểu.

Mùi mực và giấy cũ vương vấn trong không khí, hòa cùng hương trà thoang thoảng từ chén trà nguội bên cạnh. Hắn nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin rời rạc. Huyết Lang Bang, Độc Lão Quái, và Thanh Phong Tử. Một liên minh đáng sợ, không chỉ về số lượng hay sức mạnh quân sự, mà còn về sự đa dạng trong phương thức tấn công. Huyết Lang Bang mang theo bạo lực và sự tàn nhẫn của giang hồ. Độc Lão Quái là hiểm họa thầm lặng, có thể gieo rắc bệnh tật và cái chết không dấu vết. Còn Thanh Phong Tử, kẻ này mới là ẩn số lớn nhất, là mối đe dọa trực tiếp đến niềm tin vào trật tự thế giới mà Lâm Dịch vẫn cố gắng xây dựng.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Lâm Dịch trở về thực tại. “Vào đi,” hắn nói, giọng vẫn trầm ổn.

Tô Mẫn bước vào, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng giờ đây ánh lên vẻ ưu tư rõ rệt. Nàng mang theo một xấp tài liệu mới, đặt nhẹ lên bàn. “Chủ công, ta đã tổng hợp lại những tin tức ban đầu về Huyết Lang Bang và Độc Lão Quái. Huyết Lang Bang nổi tiếng với sự hung hãn, thường cướp bóc và hành nghề bảo kê ở vùng biên giới phía Bắc. Còn Độc Lão Quái, hắn ta là một kẻ ẩn dật, sống trong rừng sâu, chuyên dùng các loại độc dược cổ quái. Rất ít người biết mặt hắn, nhưng danh tiếng về sự tàn độc của hắn thì vang xa.” Nàng dừng lại, hít một hơi sâu. “Về Thanh Phong Tử… thông tin rất ít ỏi, gần như không có. Chỉ có vài lời đồn đại mơ hồ về một đạo sĩ bí ẩn, có thể điều khiển gió và mây, nhưng không ai từng xác nhận. Tuy nhiên, qua lời kể của Thám tử Mạc, có vẻ như khả năng của hắn không phải là gió mây, mà là một dạng năng lượng vô hình, có thể phá hủy vật chất.”

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Tô Mẫn tiếp tục. Hắn cầm Cổ Ngọc Phù lên, cảm nhận hơi ấm nhàn nhạt của nó trong lòng bàn tay. *Cổ Ngọc Phù… liệu có phải là chìa khóa?*

Tô Mẫn tiếp lời: “Ta đã cử người tìm kiếm những tài liệu cổ hoặc các học giả có thể hiểu biết về 'linh khí' hay 'tu hành'. Tuy nhiên, những thứ này �� Đại Hạ vương triều vốn đã cực kỳ hiếm hoi. Đa phần chỉ là những câu chuyện dân gian hoặc những ghi chép mơ hồ, không có giá trị thực tiễn.” Nàng nhíu mày, thể hiện sự bối rối. “Chúng ta có nên cử người đến Viên Giác Tự để tìm Lão Tăng Viên Giác không, chủ công? Nghe nói vị lão tăng đó có kiến thức uyên thâm về Phật pháp và những điều huyền bí.”

Lâm Dịch trầm ngâm một lát. “Viên Giác Tự… Ta đã nghĩ đến. Nhưng không phải bây giờ. Chúng ta không thể lộ ra rằng mình đang tìm hiểu về những điều này quá vội vàng. Càng ít người biết, càng an toàn. Hơn nữa, ta cần biết rõ hơn về bản chất của 'Thanh Phong Tử' trước khi tiếp cận một người có thể hiểu biết về tu hành.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã bắt đầu gay gắt hơn. “Thẩm Đại Nhân đã cho thấy hắn ta không chỉ muốn đấu trí, đấu lực, mà còn muốn đấu cả niềm tin. Hắn ta sẽ tìm cách phá hoại từ bên trong, gieo rắc sự hoang mang.” Hắn quay lại nhìn Tô Mẫn, ánh mắt đầy kiên định. “Hãy tiếp tục thu thập thông tin, đặc biệt là những tin đồn hoặc sự kiện kỳ lạ xảy ra gần đây ở các vùng lân cận. Ta muốn biết liệu có bất kỳ dấu hiệu nào của ‘linh khí’ hay ‘khả năng phi thường’ khác đang xuất hiện.”

Tô Mẫn ghi chép cẩn thận, nét bút thanh thoát nhưng nhanh nhẹn. Nàng biết, chủ công đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong tâm trí người dân. “Chủ công, tình hình kinh tế và an ninh nội bộ vẫn đang được duy trì ổn định. Chúng ta đã chuẩn bị đủ lương thực và các biện pháp phòng vệ cho vùng đất của mình. Tuy nhiên…” Nàng ngập ngừng. “Sự xuất hiện của những yếu tố phi phàm này… có thể gây ra tâm lý hoang mang khó lường trong dân chúng.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Đó là điều ta lo ngại nhất. Thẩm Đại Nhân rất giỏi trong việc lợi dụng tâm lý con người. Hắn ta sẽ không tấn công trực diện ngay lập tức. Hắn ta sẽ gieo rắc nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ, làm suy yếu nền tảng niềm tin của chúng ta.” Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu hắn. “Hãy tiếp tục củng cố an ninh, giám sát chặt chẽ mọi hoạt động khả nghi. Bất kỳ sự kiện nào bất thường, dù nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức.”

Tô Mẫn cúi đầu. “Rõ, chủ công.” Nàng rời khỏi thư phòng, để lại Lâm Dịch một mình với những suy tính phức tạp. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình bên ngoài, nhưng trong đầu, một cơn bão lớn đang dần hình thành. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không để hắn có nhiều thời gian chuẩn bị. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là quân sự hay chính trị mà còn là cuộc đối đầu với những yếu tố chưa biết, những điều vượt ngoài tầm hiểu biết của hắn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn tự nhủ, nhưng trong trường hợp này, tri thức của hắn có vẻ đã lỗi thời. Hắn cần một loại tri thức mới.

***

Chợ Linh Dược của Thành Thiên Phong, như thường lệ, tấp nập và ồn ã vào giữa buổi sáng. Các quầy hàng mở rộng, lều tạm dựng lên san sát, cờ hiệu rực rỡ bay phấp phới trong làn gió nhẹ. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng: “Thảo dược tươi mới đây! Linh chi trăm năm!” “Sâm quý từ núi cao, tăng cường khí huyết!” Tiếng mặc cả ồn ào, tiếng bước chân người qua lại, tiếng cười nói, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy sức sống. Mùi hương các loại thảo dược đa dạng, từ cam thảo ngọt ngào đến đương quy nồng nàn, xen lẫn mùi gia vị lạ từ các hàng ăn vặt, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của chợ.

Bất chợt, một tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toang không khí yên bình. “Cháy! Cháy!”

Từ một góc chợ, nơi tập trung nhiều quầy hàng khô, ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng những tấm bạt che và hàng hóa chỉ trong chớp mắt. Khói đen kịt cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả bầu trời xanh biếc. Cùng lúc đó, một nhóm người bịt mặt, di chuyển nhanh như cắt giữa đám đông, ném những vật thể dễ cháy vào các quầy hàng khác. Chúng không chỉ phóng hỏa, mà còn liên tục gào thét những lời lẽ kinh hoàng: “Quỷ vật hiện hình! Chướng khí giáng thế!” “Linh khí bị nguyền rủa, tai họa sắp đến!”

Dân chúng, vốn đang tấp nập mua bán, bỗng chốc rơi vào hoảng loạn tột độ. Tiếng la hét, tiếng khóc than vang lên khắp nơi. Mọi người xô đẩy nhau, tìm cách thoát thân. Cảnh tượng hỗn loạn bùng phát, những người yếu ớt bị giẫm đạp, những quầy hàng bị đổ sập, hàng hóa vương vãi. Mùi khói cháy cay xè xộc vào mũi, mùi sợ hãi của đám đông hòa lẫn trong không khí.

“Dẹp loạn! Dẹp loạn!” Trần Nhị Cẩu, trưởng đội tuần tra, với vẻ mặt khẩn trương chưa từng thấy, liên tục quát tháo, cố gắng tập hợp binh lính và dân phòng. Vóc dáng trung bình của hắn dường như nhỏ bé giữa biển người đang cuống cuồng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt nhanh nhẹn quét khắp nơi, nhưng không giấu nổi vẻ hoảng loạn. “Mau dập lửa! Cứu người!” Hắn cố gắng chỉ đạo, nhưng những lời đồn đại kinh hoàng đã lan đi quá nhanh, như một dịch bệnh vô hình, gieo rắc sự sợ hãi sâu sắc hơn cả ngọn lửa. “Nước bị nguyền rủa! Kho lương có độc!” Tiếng hét của những kẻ bịt mặt hòa lẫn vào tiếng la hét của dân chúng, làm tăng thêm sự hỗn loạn.

Cũng vào thời điểm đó, cách chợ Linh Dược kh��ng xa, tại kho lương thực chính của Thành Thiên Phong, một sự cố tương tự xảy ra. Ngọn lửa, như có linh tính, bùng lên từ nhiều điểm cùng lúc, nhanh chóng lan ra các đống lương thực khô. Các binh sĩ canh gác, dù đã cố gắng dập lửa, nhưng ngọn lửa cháy quá nhanh, quá dữ dội, dường như có một sức mạnh vô hình tiếp tay. Khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi hạt cháy khét lẹt, báo hiệu một thảm họa kinh tế sắp xảy ra.

Vương Đại Trụ, chỉ huy lực lượng duy trì trật tự, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang ở gần kho lương khi sự việc xảy ra. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng. Hắn gào to, giọng nói khàn đặc vì cố gắng át đi tiếng ồn: “Nhanh lên! Tập trung dập lửa! Không được để lương thực bị hủy hoại!” Hắn đích thân lao vào đám cháy, dùng sức mạnh của mình để di chuyển các bao tải lương thực chưa bị ảnh hưởng, cố gắng tạo thành một bức tường ngăn lửa. Những binh sĩ dưới quyền hắn, dù có chút hoang mang, nhưng thấy chủ tướng của mình kiên cường như vậy, cũng dứt khoát lao vào ứng cứu. Tuy nhiên, ngọn l��a dường như không thể kiểm soát, và những tiếng xì xào về “quỷ hỏa” bắt đầu lan truyền.

Ở một khu vực khác, một giếng nước công cộng, vốn là nguồn cung cấp nước sạch cho hàng trăm hộ dân, bỗng nhiên có màu xanh lục kỳ lạ. Một mùi tanh hôi, khó chịu bốc lên từ lòng giếng, khiến những người đến lấy nước lập tức hoảng sợ bỏ chạy. “Nước độc! Nước độc!” Tiếng kêu thất thanh vang lên, rồi nhanh chóng lan đi. “Nước bị nguyền rủa!” “Kho lương có độc!” “Đó là chướng khí của quỷ vật!” Những lời đồn đại, được thêu dệt và khuếch đại bởi sự sợ hãi, nhanh chóng biến ba sự kiện riêng lẻ thành một mối đe dọa đồng bộ, siêu nhiên, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm khảm người dân. Sự hỗn loạn, lo sợ lan truyền không chỉ về vật chất mà còn cả tinh thần, như một làn sóng thủy triều nhấn chìm toàn bộ Thành Thiên Phong trong một buổi sáng tưởng chừng yên bình. Cả thành phố giờ đây là một cảnh tượng của sự sợ hãi, khói lửa và tiếng la hét, chứng tỏ đòn đánh đầu tiên của Thẩm Đại Nhân đã đạt được mục đích của hắn.

***

Buổi trưa, mây đen từ đâu kéo đến, che khuất vầng thái dương, khiến không khí càng thêm u ám. Trong một căn phòng họp khẩn cấp, Lâm Dịch ngồi trầm ngâm phía đầu bàn, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua từng gương mặt đang hiện diện: Tô Mẫn, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu và Thám tử Mạc. Tất cả đều mang vẻ mệt mỏi, lo lắng, và có chút bàng hoàng. Không khí trong phòng nặng nề, ngột ngạt như thể chính những làn khói cháy từ thành phố đã tràn vào đây.

“Tình hình thế nào?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một áp lực vô hình, khiến mọi người phải nín thở.

Vương Đại Trụ là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn khàn đặc vì la hét và hít phải khói, khuôn mặt chất phác giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng. “Chủ công, chợ Linh Dược... gần như bị thiêu rụi hoàn toàn. Rất nhiều quầy hàng bị phá hủy, hàng hóa bị cháy rụi. Dân chúng... rất nhiều người bị thương do giẫm đạp, và một số ít… đã không qua khỏi.” Hắn ngừng lại, nuốt khan. “Điều đáng sợ là những lời đồn đại. Chúng nói rằng đó là do quỷ vật, do linh khí bị nguyền rủa. Những kẻ bịt mặt đó không chỉ phóng hỏa, chúng còn gào thét những lời đó, gieo rắc nỗi sợ hãi.”

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, vẻ mặt ngây ngô thường ngày giờ đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Kho lương cũng vậy, chủ công. Ngọn lửa bùng lên quá nhanh, quá bất thường. Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng cũng chỉ cứu được một phần. Hàng trăm cân lương thực đã bị thiêu rụi. Và cả giếng nước… màu xanh lè, bốc mùi hôi thối. Có người đã uống phải, giờ đang lên cơn sốt và nôn mửa liên tục.” Hắn thở dốc. “Mọi người đều nói, đây là tai họa từ trời giáng xuống, là sự trừng phạt. Niềm tin của dân chúng đang bị lung lay dữ dội.”

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, gương mặt sạm nắng, đưa ra báo cáo một cách kỷ luật. “Chủ công, chúng tôi đã điều động toàn bộ binh lính để trấn áp bạo loạn, cứu hỏa và duy trì trật tự. Tuy nhiên, số lượng kẻ gây rối không nhiều, chúng di chuy���n cực kỳ nhanh chóng và khó nắm bắt. Điều đáng nói là các vụ việc xảy ra gần như đồng thời, như thể được sắp đặt một cách tinh vi.” Hắn nhíu mày. “Có một số binh sĩ báo cáo rằng họ nhìn thấy những cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển không tiếng động, và có người còn ngửi thấy một mùi hương lạ, như mùi cỏ mục trộn lẫn với mùi tanh của máu, nhưng lại có một chút ngọt ngào đến rợn người.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như tiếng đếm ngược thời gian. Hắn nhìn sang Thám tử Mạc, đôi mắt tinh ranh của gã thám tử ẩn chứa sự nghiêm trọng. “Thám tử Mạc, ngươi có quan sát được điều gì bất thường không?”

Thám tử Mạc cúi đầu. “Bẩm chủ công, đúng như Binh trưởng Triệu nói, những kẻ gây rối rất khó nắm bắt. Chúng không giống những kẻ cướp bóc thông thường. Cách chúng phóng hỏa, cách chúng lan truyền tin đồn… có vẻ như được huấn luyện kỹ càng, thậm chí là có một chút ‘phi phàm’. Tin đồn lan truyền không phải chỉ bằng miệng, mà dường như có một sức mạnh vô hình khuếch đại chúng. Ta đã nghe dân chúng nói rằng những lời thì thầm về ‘quỷ vật’ dường như vang vọng trong đầu họ, dù không ai nói trực tiếp.” Gã thám tử dừng lại, giọng nói trở nên khẽ hơn. “Và… có một số người đã nhìn thấy một làn khói màu xanh lục nhạt, mờ ảo, xuất hiện thoáng qua ở những nơi xảy ra hỏa hoạn và cả ở giếng nước bị nhiễm độc.”

Lâm Dịch nhíu chặt mày. *Khói xanh mờ ảo… Thanh Phong Tử.* Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo. Mọi thứ đang khớp với những gì Thám tử Mạc đã báo cáo đêm qua. Thẩm Đại Nhân không chỉ dùng người phàm, mà đã thực sự sử dụng đến yếu tố tu hành. “Tô Mẫn, cô đánh giá thế nào về tác động của những vụ việc này?”

Tô Mẫn, gương mặt lo lắng, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng, rành mạch. “Chủ công, tác động là cực kỳ nghiêm trọng. Về kinh tế, chợ Linh Dược là nơi giao thương quan trọng, việc nó bị phá hủy sẽ ảnh hưởng lớn đến nguồn cung cấp thảo dược và các loại hàng hóa khác. Kho lương bị cháy sẽ gây thiếu hụt lương thực, đặc biệt trong thời điểm loạn lạc này. Giếng nước bị nhiễm độc không chỉ gây bệnh tật mà còn gieo rắc nỗi sợ hãi về nguồn nước sinh hoạt cơ bản. Nhưng quan trọng hơn cả, là tác động về mặt tâm lý. Dân chúng đang hoang mang tột độ, niềm tin vào sự bảo vệ của chúng ta đang bị lung lay. Những lời đồn đại về ‘quỷ vật’ và ‘linh khí bị nguyền rủa’ đã ăn sâu vào tâm trí họ, khiến họ sợ hãi những điều không thể nhìn thấy, không thể chống lại.”

Lâm Dịch gật đầu, đồng ý với phân tích của Tô Mẫn. *Thẩm Đại Nhân không chỉ tàn nhẫn, mà còn rất tinh vi. Hắn ta không chỉ muốn hủy diệt vật chất, mà còn muốn hủy diệt niềm tin của chúng ta.* Đây chính là đòn đánh đầu tiên, một đòn đánh thăm dò nhưng cũng đủ tàn độc, không nhắm vào quân sự hay chính trị trực diện, mà trực tiếp vào nền tảng của xã hội – lòng tin và sự ổn định tâm lý của dân chúng. Hắn nhận ra rằng kiến thức hiện đại của mình không hoàn toàn đủ để đối phó với những yếu tố ‘phi phàm’ và sự hoang mang trong xã hội cổ đại. Anh phải đối mặt với áp lực phải giữ vững niềm tin của dân chúng trong một tình huống hỗn loạn.

“Được rồi,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên định. “Đây là một đòn đánh thăm dò, nhưng cũng là một lời tuyên chiến. Thẩm Đại Nhân muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn làm suy yếu chúng ta từ bên trong.” Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời u ám. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước.” Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hãy lập tức trấn an dân chúng. Cử người đi giúp đỡ những người bị thương, phân phát lương thực dự trữ. Đồng thời, phải dập tắt những tin đồn vô căn cứ. Hãy nói cho họ biết, đây là âm mưu của kẻ thù, không phải tai họa từ trời giáng xuống.”

“Binh trưởng Triệu, hãy tăng cường tuần tra, đặc biệt là vào ban đêm. Giám sát chặt chẽ những người lạ mặt, những kẻ có dấu hiệu khả nghi. Ta muốn biết bất kỳ hành tung bất thường nào, dù là nhỏ nhất. Đồng thời, cử đội tinh nhuệ nhất của ngươi đi điều tra kỹ lư��ng các hiện trường. Tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của ‘khói xanh mờ ảo’ hay những điều bất thường khác.”

“Thám tử Mạc, ngươi hãy tiếp tục theo dõi sát sao Thẩm Đại Nhân và các đồng minh của hắn. Đặc biệt là những kẻ có khả năng ‘phi phàm’. Ta muốn biết chúng đang làm gì, chúng đang ở đâu, và mục đích thực sự của chúng là gì.”

“Tô Mẫn, cô hãy lập tức huy động các thương hội bạn bè để bù đắp thiệt hại về lương thực và thảo dược. Đồng thời, cô hãy soạn thảo một thông cáo gửi đến toàn bộ dân chúng, nhấn mạnh sự đoàn kết, sự kiên cường của chúng ta. Hứa với họ rằng chúng ta sẽ bảo vệ họ đến cùng. Đồng thời, hãy tìm kiếm những người có kiến thức về các loại độc dược, về những hiện tượng kỳ lạ. Chúng ta cần hiểu rõ những gì chúng ta đang đối mặt.”

Hắn cầm Cẩm Nang Kế Sách trên bàn lên, cảm nhận sức nặng của nó. Nó từng là báu vật, là cẩm nang cho mọi chiến lược của hắn. Nhưng giờ đây, trước yếu tố siêu nhiên, nó dường như không còn đủ. Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay hắn bỗng nhiên mờ nhạt hơn một chút, rồi lại sáng lên một cách khó hiểu. *Linh khí. Liệu cổ ngọc này có phải là chìa khóa?*

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng. “Nhưng chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết. Ta sẽ tìm mọi cách để bảo vệ những người ta trân trọng.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen vẫn quần tụ. Đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân đã tung ra đòn đánh đầu tiên, và Lâm Dịch biết, một âm mưu quy mô lớn hơn nhiều đang chờ đợi ở phía trước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói còn vương trong không khí, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn có đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ phàm tục, mà còn với cả những thế lực siêu nhiên. Cuộc đối đầu này sẽ định hình lại mọi thứ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free