Lạc thế chi nhân - Chương 808: Liên Minh Bóng Tối: Âm Mưu Vượt Xa Dự Đoán
Đêm đã về khuya, những tiếng gió lùa qua khe cửa thư phòng tạo nên âm thanh rì rào, như một bản hòa tấu buồn bã của tự nhiên. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ hình chữ nhật, đổ một vệt sáng bạc lên sàn gỗ cũ kỹ, nơi từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh mịch. Mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng từ lư hương đặt trên bàn đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa u tịch. Lâm Dịch ngồi trước bàn sách, trên tay là một cuốn binh pháp đã ố vàng, những nét chữ cổ lượn lờ như rồng bay phượng múa. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn đêm đen đặc, hướng về phía những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong bóng tối, nơi mà chỉ vài giờ trước đã xảy ra một dị tượng chưa từng có.
Miếng Cổ Ngọc Phù vẫn nằm trên bàn, bên cạnh một chồng sách cổ về "khí vận thiên địa" và "linh mạch" mà Tô Mẫn vừa mang đến. Nó phát ra một luồng sáng xanh mờ yếu ớt, đều đặn, như một ngọn đèn nhỏ trong đêm tối, một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã xảy ra. Hơi ấm từ miếng ngọc vẫn còn vương vấn trong không khí, một sự ấm áp kỳ lạ, không phải từ lửa mà từ một nguồn năng lượng vô hình, bí ẩn. Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, cố gắng xâu chuỗi mọi sự kiện. Những lời cảnh báo vu vơ của Lão Hồ về "linh khí mỏng manh", những tin đồn về "cá nhân có năng lực phi thường" từ Thám tử Mạc, và giờ đây là dị tượng linh khí chấn động cả vùng trời, cùng với phản ứng bất thường của Cổ Ngọc Phù. Tất cả như những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh khổng lồ, mà hắn, một người đến từ thế giới hiện đại, đang phải vật lộn để hiểu và sắp xếp.
*Thật nực cười,* hắn nghĩ thầm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khóe môi. *Cả đời ta tin vào khoa học, vào logic, vào những gì có thể nhìn thấy, chạm vào được. Thế mà giờ đây, ta lại đang đối mặt với những thứ mà lẽ ra chỉ tồn tại trong truyền thuyết, trong những câu chuyện cổ tích. Linh khí? Tu hành? Ta còn chẳng biết chúng là gì, vậy mà đã phải chuẩn bị đối phó với chúng.* Sự bất lực của tri thức hiện đại trước những hiện tượng siêu nhiên là một đòn giáng mạnh vào niềm tin cốt lõi của Lâm Dịch. Hắn từng cho rằng, với kiến thức và tư duy của thế kỷ 21, hắn có thể giải quyết mọi vấn đề ở thế giới cổ đại này. Nhưng giờ đây, một bức tường vô hình, mang tên "siêu nhiên", đã sừng sững chắn ngang đường hắn.
Hắn khẽ lật giở vài trang sách binh pháp, những chiến thuật quân sự, những mưu lược quyền đấu hiện lên trước mắt. Từng đường đi nước bước, từng kế sách vận dụng binh lực, tất cả đều rõ ràng, mạch lạc. Nhưng liệu những thứ này có thể áp dụng cho một kẻ có thể "hô phong hoán vũ" hay "phi thiên độn địa" như trong truyền thuyết không? Lâm Dịch lắc đầu. *Không. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng chỉ khi ta hiểu rõ về đối thủ và chiến trường.* Nếu đối thủ có khả năng phi phàm, thì những chiến thuật thông thường sẽ trở nên vô dụng. Hắn cần phải thích nghi, phải tìm hiểu, phải mở rộng tầm nhìn của mình ra khỏi những giới hạn mà hắn từng đặt ra.
Hắn chậm rãi vươn tay, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Hơi ấm lan truyền từ miếng ngọc vào đầu ngón tay, rồi từ từ lan tỏa khắp bàn tay hắn, mang theo một cảm giác an định đến lạ. Luồng sáng xanh mờ dường như cũng mạnh hơn một chút khi hắn chạm vào nó, như thể nó đang cố gắng giao tiếp, cố gắng nói cho hắn biết điều gì đó. *Cổ ngọc này... nó là gì? Tại sao nó lại phản ứng với linh khí?* Hắn nhớ lại những lời kể của Lão Hồ về linh khí mỏng manh, về những người có khả năng cảm nhận và sử dụng nó. Phải chăng, miếng ngọc này là một vật phẩm dẫn truyền, một công cụ để cảm nhận, thậm chí là điều khiển linh khí?
Những câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí Lâm Dịch. Hắn không thể phủ nhận sự tồn tại của những điều siêu nhiên nữa. Dị tượng hôm qua là bằng chứng hùng hồn nhất. Giọng nói của Lão Hồ, ánh mắt của binh sĩ khi chứng kiến hiện tượng đó, và cả phản ứng của Cổ Ngọc Phù. T��t cả đều chỉ ra rằng thế giới này không hề đơn giản. Nó đang thay đổi, và hắn phải thay đổi theo. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Câu nói đó lại vang vọng trong đầu hắn, nhưng giờ đây, ý nghĩa của nó đã sâu sắc hơn rất nhiều. Sinh tồn không còn chỉ là kiếm sống, bảo vệ gia đình, chống lại cường hào ác bá hay quan lại tham nhũng. Sinh tồn giờ đây còn là việc đối mặt với những thế lực mà hắn chưa từng biết đến, những quy luật mà hắn chưa từng hiểu.
Hắn gấp cuốn binh pháp lại, đặt nó sang một bên. Cuốn sách cổ về "khí vận thiên địa" và "linh mạch" được hắn lật mở. Mặc dù vẫn còn nhiều khái niệm quá trừu tượng, quá khó hiểu, nhưng hắn biết, đây là một khởi đầu. Hắn cần phải tìm kiếm những người có kiến thức về những lĩnh vực này, những người có thể giải thích cho hắn về "linh khí", về "tu hành". Lão Tăng Viên Giác, người mà hắn từng nghe nói đến, có lẽ là một manh mối. Hắn không thể tiếp tục lảng tránh. Cuộc chiến sắp tới với Thẩm Đại Nhân, nếu có thêm yếu tố siêu nhiên, sẽ trở thành một trận chiến mà hắn hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí lạnh buổi đêm phả vào từ khe cửa. Trong sâu thẳm tâm hồn, một sự kiên cường quen thuộc lại trỗi dậy. Hắn có thể bất ngờ, có thể bối rối, nhưng hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm hiểu, sẽ thích nghi, và sẽ chiến đấu. Vì hắn biết, để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ gìn vùng đất này, hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến mà hắn chưa từng hình dung tới, một cuộc chiến đòi hỏi không chỉ trí tuệ, mưu lược mà còn cả sự hiểu biết về những điều bí ẩn nhất của thế giới này. Miếng Cổ Ngọc Phù vẫn ấm trong lòng bàn tay hắn, như một lời hứa hẹn, một lời gợi mở về con đường phía trước. Hắn sẽ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn có đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào văn phòng làm việc của Lâm Dịch, xua đi phần nào không khí u ám của đêm qua. Mùi mực mới và trà thảo mộc thoang thoảng trong không gian, tạo nên một sự dễ chịu hiếm có trong những ngày tháng căng thẳng này. Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ trong các bản báo cáo. Đối diện hắn, Tô Mẫn đang tập trung ghi chép, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng vẫn không giấu được vẻ ưu tư. Nàng đeo một cặp kính gọng tròn đơn giản, thứ mà Lâm Dịch đã hướng dẫn thợ thủ công địa phương làm ra, giúp nàng đọc và ghi chép hiệu quả hơn. Trang phục của nàng nhã nhặn, gọn gàng, thể hiện sự chuyên nghiệp.
"Tình hình thu thuế quý này vẫn ổn định, tuy có chậm trễ ở một vài làng do thiên tai nhỏ, nhưng nhìn chung vẫn đạt chỉ tiêu," Tô Mẫn báo cáo, giọng nói trầm ổn, rõ ràng. "Ngân khố vẫn duy trì được mức an toàn, đủ để chi trả cho việc huấn luyện binh sĩ và duy trì các công trình thủy lợi." Nàng khẽ đẩy gọng kính, rồi tiếp tục trình bày các con số, các biểu đồ mà nàng đã sắp xếp một cách khoa học theo hướng dẫn của Lâm Dịch. "Tuy nhiên, giá lương thực ở các vùng lân cận có dấu hiệu tăng nhẹ, đặc biệt là ở những khu vực gần Thẩm Gia. Có vẻ như chúng đang tích trữ để chuẩn bị cho một điều gì đó."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi bản đồ lớn treo trên tường, nơi đánh dấu các tuyến đường buôn bán, các điểm dân cư trọng yếu và cả các vị trí quân sự tiềm năng của kẻ địch. "Giá lương thực tăng, kết hợp với việc Thẩm Đại Nhân gần đây liên tục tăng cường tuần tra biên giới và điều động binh lính. Hắn ta đang cố gắng tạo ra một sự bất ổn giả, hoặc thực sự đang chuẩn bị cho một cuộc xung đột quy mô lớn hơn." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đặn, nhịp nhàng. "Tăng cường thu mua lương thực từ các vùng xa hơn, đảm bảo nguồn cung cấp ổn định cho quân đội và dân chúng. Đồng thời, cử thêm người trà trộn vào các chợ búa ở vùng Thẩm Gia để thu thập thông tin về hoạt động tích trữ của chúng."
"Vâng, ta đã cho người đi làm rồi," Tô Mẫn đáp, rồi nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ vẻ băn khoăn. "Chủ công, về hiện tượng dị tượng linh khí hôm qua... liệu nó có liên quan gì đến những động thái của Thẩm Đại Nhân không? Ta đã nghe một vài tin đồn về việc Thẩm Đại Nhân có vẻ như đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa, một vật phẩm có khả năng 'hút linh khí' hoặc liên quan đến tu hành."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Có thể có, cũng có thể không. Nhưng dù sao, đó cũng là một khả năng mà chúng ta không thể bỏ qua." Hắn nhớ lại Cổ Ngọc Phù vẫn đang phát sáng yếu ớt trên ngực hắn. Hắn không thể hiện ra điều này trước mặt Tô Mẫn, vì hắn không muốn gây thêm hoang mang. "Cứ tiếp tục điều tra về vấn đề linh khí và những người có khả năng đặc biệt. Cứ tin đồn nào dù nhỏ nhất, cũng phải ghi chép lại."
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bật mở, và Trần Nhị Cẩu bước vào, dáng người vội vã, gương mặt có chút căng thẳng. Hắn không còn vẻ ngây ngô thường ngày, thay vào đó là sự nghiêm túc và cảnh giác. "Đại ca! Thám tử Mạc đã về rồi! Hắn muốn gặp đại ca ngay lập tức, nói là có tin tức cực kỳ quan trọng, không thể chậm trễ!" Giọng Trần Nhị Cẩu có chút gấp gáp, nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng. Đôi mắt hắn nhanh nhẹn lướt qua Lâm Dịch và Tô Mẫn, như muốn xác nhận lại tầm quan trọng của sự việc.
Lâm Dịch và Tô Mẫn lập tức trao đổi ánh mắt. Một cảm giác lo lắng len lỏi vào không khí. Thám tử Mạc là một trong những tai mắt quan trọng nhất của Lâm Dịch, chuyên trách việc thu thập thông tin tình báo từ các vùng xa xôi, đặc biệt là về Thẩm Đại Nhân. Việc hắn trở về vội vã như vậy, lại còn nhấn mạnh "tin tức cực kỳ quan trọng", cho thấy tình hình đã vượt quá mức dự đoán.
"Đưa hắn vào đây ngay," Lâm Dịch nói, giọng nói vẫn trầm ổn, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Hắn đưa tay ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu. "Và đảm bảo không ai làm phiền chúng ta."
"Rõ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu dứt khoát đáp, rồi quay người nhanh chóng ra ngoài, để lại cánh cửa đóng lại sau lưng, trả lại không gian yên tĩnh cho căn phòng, nhưng sự yên tĩnh đó lại mang theo một cảm giác nặng nề, chờ đợi. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh bên ngoài. Ánh nắng ban mai vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng hắn, một cơn bão đang dần hình thành. Hắn biết, những tin tức từ Thám tử Mạc sẽ không hề dễ chịu.
***
Cánh cửa văn phòng mở ra một lần nữa, và Thám tử Mạc bước vào, theo sau là Trần Nhị Cẩu. Thám tử Mạc có dáng người gầy gò, lén lút, đôi mắt tinh ranh, nhưng lúc này lại ánh lên vẻ mệt mỏi và căng thẳng sau chuyến đi dài. Bụi đường vẫn còn vương trên bộ quần áo xám bạc của hắn, và khuôn mặt hắn hằn rõ những nét lo âu. Hắn vừa bước vào đã cúi đầu thật sâu, hành lễ với Lâm Dịch, dường như quên cả việc lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Mạc Kính bái kiến Lâm chủ công, Tô cô nương!" Giọng hắn khàn khàn, có chút gấp gáp.
Lâm Dịch ra hiệu cho hắn ngồi xuống ghế đối diện, còn Trần Nhị Cẩu đứng canh gác ngay ngoài cửa, đôi mắt cảnh giác quét khắp hành lang. "Không cần đa lễ, Thám tử Mạc. Ngươi vất vả rồi. Có tin tức gì, cứ nói thẳng." Lâm Dịch rót một chén trà thảo mộc nóng hổi, đẩy về phía Thám tử Mạc, hơi ấm từ chén trà tỏa ra, phần nào xoa dịu sự căng thẳng. Tô Mẫn đã chuẩn bị sẵn bút và giấy, sẵn sàng ghi chép.
Thám tử Mạc cầm lấy chén trà, hớp một ngụm nhỏ, hơi nóng dường như tiếp thêm sức lực cho hắn. Hắn đặt chén trà xuống, rồi bắt đầu kể, giọng nói thì thầm nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ đều mang theo sức nặng của thông tin mật. "Chủ công, Thẩm Đại Nhân... hắn ta không chỉ đơn thuần là tập hợp các thế lực địa phương nữa. Lần này, hắn đã triệu tập một cuộc họp bí mật tại một trang viên hẻo lánh ở vùng Tây Bắc, giáp ranh với lãnh địa của Huyết Lang Bang."
Nghe đến "Huyết Lang Bang", Lâm Dịch và Tô Mẫn lập tức trao đổi ánh mắt. Huyết Lang Bang là một bang phái giang hồ khét tiếng, hoạt động mạnh mẽ ở vùng biên giới phía Tây, nổi tiếng về sự tàn bạo và liều lĩnh. Việc Thẩm Đại Nhân liên kết với chúng đã cho thấy quy mô của âm mưu đã lớn hơn nhiều so với dự đoán.
"Nơi đó được canh gác cực kỳ cẩn mật, ta phải mất rất nhiều công sức mới có thể đột nhập và nghe lén được một phần," Thám tử Mạc tiếp tục, giọng càng lúc càng khẩn trương. "Trong cuộc họp đó, không chỉ có các thủ lĩnh của vài gia tộc địa phương nhỏ, mà còn có ba nhân vật cực kỳ quan trọng."
Hắn ngừng lại, hớp thêm một ngụm trà, như để lấy lại bình tĩnh, rồi nói tiếp, "Người thứ nhất là bang chủ Huyết Lang Bang, tên là Huyết Lang Vương. Hắn ta nổi tiếng là tàn bạo, nhưng cũng rất có mưu trí. Hắn hứa sẽ điều động toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của bang, khoảng ba ngàn người, để hỗ trợ Thẩm Đại Nhân." Tô Mẫn ghi chép lại một cách nhanh chóng, nét mặt càng lúc càng lộ rõ vẻ lo lắng. Ba ngàn cường nhân giang hồ, tuy không có kỷ luật như quân đội chính quy, nhưng với khả năng chiến đấu đơn lẻ và sự liều lĩnh, họ có thể gây ra không ít rắc rối, đặc biệt là trong các cuộc tấn công bất ngờ hoặc ám sát.
"Người thứ hai," Thám tử Mạc hạ thấp giọng, "là một lão già mặc áo bào đen, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sâu hoắm. Hắn ta được Thẩm Đại Nhân gọi là 'Độc Lão Quái'. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều khiến những người khác phải im lặng. Hắn hứa sẽ cung cấp cho Thẩm Đại Nhân một loại 'độc dược bí truyền', có thể khiến binh lính đối phương mất đi sức chiến đấu mà không cần đổ máu. Ta nghe nói hắn là một cao thủ dùng độc nổi tiếng trong giới giang hồ, chuyên sống ẩn dật ở vùng núi sâu."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Độc dược? Đây là một yếu tố khó lường. Tri thức hiện đại của hắn có thể giúp hắn đối phó với vũ khí lạnh, với chiến thuật quân sự, nhưng với các loại độc dược cổ đại, hắn hoàn toàn không có kinh nghiệm. Đây chính là điểm yếu mà hắn cần phải khắc phục.
"Và người thứ ba..." Thám tử Mạc ngừng lại, ánh mắt hắn ánh lên vẻ khó hiểu, xen lẫn một chút sợ hãi. "Chủ công, người này thật sự rất kỳ lạ. Hắn ta mặc một bộ y phục màu xanh thẫm, tóc dài bay trong gió dù không có gió, khuôn mặt thanh tú như ngọc, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng. Hắn ta ngồi đó, không nói một lời nào, nhưng chỉ riêng sự hiện diện của hắn đ�� khiến cả căn phòng trở nên nặng nề. Hắn có một loại 'khí chất phi phàm', không giống người thường. Điều đáng sợ nhất là, ta thấy hắn ta có thể điều khiển một luồng khí xanh mờ ảo bay lượn quanh ngón tay, và khi hắn ta vung tay, một tảng đá lớn bên ngoài trang viên bỗng nhiên vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, không hề có tiếng động!"
Thám tử Mạc kể đến đây, giọng hắn run rẩy, đôi mắt vẫn còn hiện rõ sự kinh hoàng. "Thẩm Đại Nhân gọi hắn ta là 'Thanh Phong Tử', và tỏ ra cực kỳ cung kính. Hắn ta hứa sẽ giúp Thẩm Đại Nhân 'dẹp bỏ mọi chướng ngại vật' và 'tạo ra một vùng đất mới'. Ta nghe lén được một câu, hắn ta nói về 'linh khí' và 'cơ duyên' gì đó, nhưng không nghe rõ được hết. Chủ công, người này... hắn ta không phải là người bình thường. Hắn ta có những kỹ năng 'kỳ lạ', vượt quá sức tưởng tượng của phàm nhân."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Huyết Lang Vương, Độc Lão Quái, và Thanh Phong Tử. Một liên minh đáng sợ, không chỉ bao gồm các thế lực giang hồ mà còn có cả yếu tố siêu nhiên. "Thanh Phong Tử" với khả năng điều khiển "khí xanh mờ ảo" và phá hủy tảng đá không tiếng động. Điều này gợi cho hắn nhớ ngay đến dị tượng linh khí hôm qua, và cả phản ứng của Cổ Ngọc Phù. *Thật vậy, thế giới này không hề đơn giản. Yếu tố tu hành đã bắt đầu can thiệp vào thế tục.*
"Thẩm Đại Nhân đã hứa hẹn những gì để tập hợp được một liên minh như vậy?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm ổn, nhưng những ngón tay hắn đã gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu.
"Hắn ta hứa hẹn sẽ chia sẻ lợi ích, chia đất đai và tài nguyên sau khi lật đổ chủ công," Thám tử Mạc đáp. "Đặc biệt, hắn hứa với Huyết Lang Vương một vùng đất rộng lớn để Huyết Lang Bang có thể hoạt động công khai. Còn với Độc Lão Quái, hắn ta hứa sẽ cung cấp các loại dược liệu quý hiếm để luyện độc. Riêng với Thanh Phong Tử, ta nghe loáng thoáng hắn ta nói về 'linh mạch' và 'cơ hội đột phá tu vi'. Có vẻ như Thẩm Đại Nhân đã dùng cả những thông tin về tu hành để dụ d�� người này."
Tô Mẫn ghi chép xong, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. "Chủ công, đây là một liên minh đáng sợ. Nếu họ thực sự hợp tác, e rằng..." Nàng không nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã quá rõ ràng.
Lâm Dịch không đáp lời Tô Mẫn ngay lập tức. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hắn đang chạy một cỗ máy phân tích khổng lồ. *Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ đơn giản. Hắn ta đã nhìn thấy cơ hội trong loạn thế, và hắn ta sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn, mọi thế lực để đạt được mục đích.* Từ một kẻ tham quan địa phương, hắn ta đã vươn lên, tập hợp được một liên minh đa chiều, bao gồm cả thế lực giang hồ và yếu tố tu hành. Quy mô của âm mưu này đã vượt xa những gì Lâm Dịch từng hình dung. Nó không còn chỉ là cuộc đấu trí, đấu lực giữa con người với con người, mà còn là cuộc đối đầu với những điều vượt ngoài tầm hiểu biết, vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Vậy ra, Thẩm Đại Nhân đã tìm được những người có khả năng đặc biệt để trợ giúp hắn ta. Và hắn ta đang cố gắng lợi dụng cả yếu tố linh khí để đạt được mục đích của mình." Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên bàn, bắt đầu suy tính. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là quân sự hay chính trị mà còn là cuộc đối đầu với những yếu tố chưa biết. Hắn không thể chỉ dựa vào binh pháp hay mưu lược thông thường nữa.
"Thám tử Mạc, ngươi hãy về nghỉ ngơi đi. Ngươi đã vất vả rồi." Lâm Dịch nói, giọng nói trở lại bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. "Tô Mẫn, cô hãy tổng hợp lại tất cả thông tin về Huyết Lang Bang, Độc Lão Quái và đặc biệt là Thanh Phong Tử. Tìm kiếm bất kỳ tài liệu nào, bất kỳ lời đồn đại nào về những kẻ có khả năng phi thường, về linh khí, về tu hành."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bầu trời vẫn trong xanh, nhưng trong mắt hắn, một đám mây đen khổng lồ đang dần hình thành, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trên ngực, cảm nhận hơi ấm của nó. *Linh khí. Liệu cổ ngọc này có phải là chìa khóa?* Hắn tự nhủ, trong đầu đã bắt đầu nảy ra những kế hoạch mới, những phương hướng mới. Hắn sẽ phải tìm kiếm những người có kiến thức về tu hành, những kẻ hiểu rõ về linh khí. Lão Tăng Viên Giác, người từng được nhắc đến, có lẽ là một khởi đầu. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân đang dần trở nên rõ ràng hơn, và hắn biết, một âm mưu quy mô lớn hơn đang được xây dựng nền tảng từ những thông tin tình báo này, sẽ sớm bùng nổ, buộc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và không khí lạnh buổi đêm, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn có đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ phàm tục, mà còn với cả những thế lực siêu nhiên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.