Lạc thế chi nhân - Chương 807: Dị Tượng Linh Khí: Màn Mở Đầu Của Thế Giới Ẩn Giấu
Ánh trăng non dần lặn, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên nơi chân trời phía Đông. Tiếng côn trùng rả rích đã nhường chỗ cho tiếng gà gáy thưa thớt, rồi dần dày đặc, đánh thức những sinh vật còn đang say ngủ. Lâm Dịch vẫn đứng đó, trên đài quan sát cao nhất của khu trại, nơi gió đêm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh buốt giá. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và không khí lạnh buổi đêm, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao cuối cùng đang dần mờ đi trước ánh bình minh sắp ló dạng. *Quân đội này có thể đối phó với kẻ thù phàm tục,* hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng và nặng nề. *Với Thẩm Đại Nhân, với những lãnh chúa tranh giành quyền lực. Họ đã bắt đầu hiểu về kỷ luật, về phối hợp, về sự cần thiết của một kế hoạch rõ ràng. Ta đã cố gắng hết sức để trang bị cho họ những tri thức và phương pháp mà ta có được từ thế giới cũ. Nhưng với những gì Thám tử Mạc đã nói, liệu nó có đủ để chống lại những thế lực mà ta còn chưa hiểu rõ? Những kẻ có 'năng lực phi thường', những bí ẩn về 'linh khí mỏng manh'... Loạn thế này sẽ không chỉ là chiến tranh của đao kiếm, của binh pháp. Nó còn là một cuộc đối đầu với những điều siêu nhiên, những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của ta, và của cả thế giới này.*
Nỗi lo lắng về những thế lực 'phi thế tục' được gợi mở ngày càng rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Chúng như một bức màn đen đang chờ được vén lên, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và những điều chưa biết. *Ta đã cố gắng tránh xa những chuyện huyền bí đó, tập trung vào sinh tồn, vào việc xây dựng một cuộc sống bình yên. Nhưng giờ đây, những bí ẩn đó lại chủ động tìm đến ta, đe dọa trực tiếp đến những người ta muốn bảo vệ. Không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, ta chỉ có trí óc và khả năng thích nghi của một người hiện đại.* Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự chai sạn trên lòng bàn tay, những vết chai đã hình thành sau bao năm vật lộn với cuộc sống khắc nghiệt ở biên thùy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Ta không thể trông chờ vào may mắn. Ta phải tự tạo ra vận mệnh của mình, bằng chính đôi tay này, bằng chính trí tuệ này.*
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thẩm Đại Nhân với nụ cười nham hiểm, và những bóng đen mờ ảo của Huyết Lang Bang, cùng với những câu chuyện rùng rợn về 'những cá nhân có năng lực phi thường'. Hắn biết rằng, kế hoạch kích động mâu thuẫn của Thẩm Đại Nhân sẽ sớm dẫn đến một cuộc chiến tranh cục bộ lớn trong khu vực, ảnh hưởng trực tiếp đến các vùng lân cận và có thể cả vùng đất của hắn. Những 'cá nhân có năng lực phi thường' trong Huyết Lang Bang sẽ sớm lộ diện, kéo hắn sâu hơn vào thế giới tu hành và buộc hắn phải tìm hiểu về 'linh khí mỏng manh' cũng như cách đối phó với những th�� lực này. Hắn sẽ phải tìm kiếm những đồng minh hoặc nguồn lực mới, có thể là những người có hiểu biết về thế giới tu hành hoặc có khả năng chiến đấu đặc biệt, để đối phó với mối đe dọa mới. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân đang dần trở nên rõ ràng hơn, và hắn biết, một âm mưu quy mô lớn hơn đang được xây dựng nền tảng từ những thông tin tình báo này, sẽ sớm bùng nổ, buộc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc trong bóng tối, ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Anh biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, và đây chỉ là bước khởi đầu. Những trận chiến lớn đang chờ đợi, và không chỉ là những trận chiến trên chiến trường. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và không khí lạnh buổi đêm, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Hắn là người duy nhất có thể bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn c�� đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu.
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám. Trên bãi đất trống rộng lớn, hàng trăm binh sĩ đã tập trung đông đủ, tiếng hô vang dội cả một góc trời, tiếng bước chân thô mộc giẫm đều trên nền đất ẩm ướt, tạo thành một âm thanh hùng tráng, pha lẫn với tiếng gió nhẹ buổi sớm. Mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông luyện tập, mùi đất ẩm và cỏ khô sau sương đêm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí kỷ luật, nghiêm túc và đầy sinh khí. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo ngang má, đang đứng giữa sân, dùng giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực để điều chỉnh đội hình. Hắn liên tục đưa ra các khẩu lệnh dứt khoát, chỉ dẫn binh lính di chuyển theo các đội hình mới mà Lâm Dịch đã truyền dạy. Ban đầu, các binh sĩ còn lúng túng, chưa quen với sự thay đổi, nhưng dần dần, họ đã bắt đầu phối hợp nhịp nhàng hơn, những khối vuông, khối tròn dần hình thành một cách c�� trật tự.
Lâm Dịch đứng trên đài quan sát, bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng quân, đánh giá sự tiến bộ của họ. Hắn gật đầu hài lòng, quân đội này, ít nhất là về mặt kỹ năng chiến đấu và kỷ luật, đã vượt xa những gì hắn từng thấy ở các thế lực địa phương khác. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, cũng chăm chú theo dõi. Hắn luôn ngưỡng mộ Lâm Dịch, người đã biến một nhóm nông dân chân lấm tay bùn thành một đội quân có khả năng chiến đấu thực sự. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn hơn, đôi mắt sáng liên tục đảo quanh, ghi nhớ từng chi tiết trong bài tập.
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh sáng vàng cam bắt đầu phủ khắp không gian, xua tan đi sự lạnh giá còn sót lại của đêm. Bỗng nhiên, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Nơi chân trời phía Đông, không phải là ánh mặt trời rực rỡ, mà là một quầng sáng xanh tím mờ ảo, bỗng nhiên xuất hiện. Nó không quá chói chang, nhưng lại mang một vẻ đẹp ma mị, huyền ảo đến lạ. Quầng sáng đó không di chuyển, nhưng dường như đang "thở", phồng lên rồi xẹp xuống một cách chậm rãi, như một sinh vật khổng lồ đang ẩn mình trong không gian. Cùng lúc đó, một cảm giác áp lực vô hình bắt đầu bao trùm cả vùng đất, như có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên mọi thứ. Nó không gây đau đớn, nhưng lại khiến người ta cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị siết chặt.
Tiếng hô lệnh của Binh trưởng Triệu dần nhỏ lại, rồi tắt hẳn. Các binh sĩ đang luyện tập cũng ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi quầng sáng xanh tím kia đang "nhảy múa" một cách kỳ lạ. Khuôn mặt chất phác của Vương Đại Trụ trắng bệch đi trông thấy, đôi mắt hắn mở to, biểu cảm vừa kinh ngạc vừa sợ hãi tột độ.
"Đại ca, đó là cái gì vậy?" Vương Đại Trụ lắp bắp, giọng nói to thường ngày giờ đây lại run rẩy một cách khó hiểu. "Chưa từng thấy bao giờ! Có phải... có phải là điềm gở không?"
Trần Nhị Cẩu cũng co rúm lại một chút, ánh mắt đầy vẻ hoang mang. Cảm giác áp lực vô hình càng lúc càng rõ rệt, khiến hắn cảm thấy toàn thân nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy trái tim hắn.
Dưới sân, Binh trưởng Triệu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng hắn cũng lộ rõ sự nghi hoặc và lo lắng. Hắn nhìn lên quầng sáng, rồi nhìn xuống những binh sĩ đang dần hoảng loạn. Một số người bắt đầu xì xào, một số khác quỳ sụp xuống đất, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện.
"Kỳ lạ!" Binh trưởng Triệu nói, cố gắng lên giọng để át đi tiếng xì xào. "Cảm giác như có gì đó đang ép xuống... binh sĩ bắt đầu hoảng loạn rồi!" Hắn đưa tay ra hiệu cho các sĩ quan dưới quyền, yêu cầu họ trấn an binh lính, nhưng chính bản thân hắn cũng không biết phải nói gì để xoa dịu nỗi sợ hãi đang lan tỏa.
Lâm Dịch nheo mắt, ánh mắt sắc bén của hắn tập trung hoàn toàn vào quầng sáng xanh tím. Trong đầu hắn, mọi kiến thức khoa học hiện đại đều bị đảo lộn. Hắn đã từng chứng kiến cực quang, từng nhìn thấy các hiện tượng quang học trong khí quyển, nhưng không có bất kỳ thứ gì có thể giải thích được cảnh tượng trước mắt. Đây không phải là ánh sáng phản chiếu, cũng không phải là ảo ảnh. Nó mang một vẻ sống động kỳ lạ, một sự hiện hữu mạnh mẽ đến mức có thể cảm nhận được bằng giác quan thứ sáu, một thứ mà hắn không thể gọi tên. Cảm giác áp lực vô hình cũng khiến hắn cảm thấy khó chịu, nhưng hắn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài, che giấu sự bất ngờ và tò mò đang dâng trào trong lòng. *Đây là cái gì? Không thể là một hiện tượng tự nhiên thông thường. Có phải đây chính là 'linh khí mỏng manh' mà Thám tử Mạc đã nhắc đến? Hay là một thứ gì đó hoàn toàn khác?*
Hắn quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt ra hiệu cho hắn tiếp tục trấn an binh sĩ. "Binh trưởng Triệu, giữ vững đội hình, trấn an tinh thần binh sĩ. Đây có thể chỉ là một hiện tượng thiên nhiên hiếm gặp." Mặc dù chính hắn cũng không tin vào lời mình nói. "Trần Nhị Cẩu," hắn quay sang thiếu niên nhanh nhẹn, "ngươi lập tức phái người đi kiểm tra các khu vực lân cận, xem có nơi nào khác cũng xuất hiện hiện tượng tương tự không, và hỏi thăm người dân xem họ có cảm thấy bất thường gì không. Càng chi tiết càng tốt."
Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút run sợ, nhưng nghe lệnh Lâm Dịch, hắn lập tức lấy lại được sự bình tĩnh. "Rõ, Đại ca!" Hắn dứt khoát đáp lời, rồi nhanh chóng quay người, lao xuống đài quan sát để thực hiện nhiệm vụ.
Vương Đại Trụ vẫn đứng đó, đôi mắt dán chặt vào quầng sáng, không nói thêm lời nào, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Lâm Dịch đặt tay lên vai Vương Đại Trụ, vỗ nhẹ trấn an. Hắn biết, đây là một thách thức hoàn toàn mới, một thách thức mà tri thức hiện đại của hắn dường như không có câu trả lời. *Những điều siêu nhiên. Chúng đã bắt đầu hiển lộ. Loạn thế này quả nhiên phức tạp hơn ta tưởng rất nhiều.* Hắn lại nhìn về phía quầng sáng xanh tím, ánh mắt đầy suy tư. Màn kịch lớn hơn, có lẽ, vừa mới bắt đầu.
***
Buổi chiều cùng ngày, bầu trời âm u hơn, những cơn gió lớn bắt đầu rít qua từng khe cửa, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và cảm giác bất an. Trong phòng họp chính phủ Lâm Dịch, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, cố gắng xua đi cái bóng tối đang dần bao trùm căn phòng. Mùi mực, giấy cũ và hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra, hòa quyện với mùi ẩm mốc của những cuốn sách cổ được bày la liệt trên bàn.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt trầm tư. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư. Binh trưởng Triệu, vẫn còn nguyên bộ giáp trụ sau buổi sáng đầy biến động, ngồi đối diện, khuôn mặt sạm nắng càng thêm vẻ nghiêm trọng. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh thường nheo lại, đang chậm rãi uống một ngụm trà nóng, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa nhiều suy nghĩ.
Trần Nhị Cẩu vừa quay về, hắn dứt khoát bước vào phòng, áo quần vẫn còn vương bụi đường. Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch và mọi người, rồi bắt đầu báo cáo. "Đại ca, theo lời các anh em đi dò xét, hiện tượng quầng sáng ban sáng không chỉ xảy ra ở vùng đất của chúng ta. Nhiều làng xã lân cận cũng chứng kiến, thậm chí có người dân ở các khu vực xa hơn cũng nhìn thấy. Điều đáng ngại là, một số người dân sau khi tiếp xúc với ánh sáng đó, cảm thấy khó chịu, ốm yếu, có người còn ngất xỉu. Nhưng cũng có một vài trường hợp kỳ lạ, họ nói rằng sau khi nhìn thấy quầng sáng, họ cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn, cơ thể nhẹ nhõm hơn, như trút được gánh nặng."
Thông tin của Trần Nhị Cẩu khiến không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. Tô Mẫn khẽ nhíu mày, tay cô đặt lên chồng ghi chép của mình. "Thêm vào đó, theo tin tức từ các thương khách mà mạng lưới của ta vừa thu thập được," cô bắt đầu, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy trọng lượng, "ở vùng phía Bắc, có một số kẻ giang hồ thuộc Huyết Lang Bang bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ bất thường, ra tay tàn độc hơn xưa. Họ dường như có liên quan đến một loại 'khí' vô hình mà họ gọi là 'linh lực'. Có lời đồn rằng, những kẻ này đã đột phá được những giới hạn mà trước đây không ai đạt được, chỉ sau khi tiếp xúc với một 'ánh sáng lạ' xuất hiện trên bầu trời cách đây vài ngày."
Lâm Dịch lắng nghe, ánh mắt sắc bén lướt qua từng thông tin mà Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn cung cấp. Trong đầu hắn, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại. Huyết Lang Bang, "cá nhân có năng lực phi thường", "linh khí mỏng manh", và giờ là "ánh sáng lạ" cùng "linh lực". Điều này không còn là những tin đồn mơ hồ nữa, mà là những bằng chứng cụ thể, đáng sợ về một thế giới mà hắn chưa từng biết đến. *Linh khí... cá nhân phi thường... Nó không còn là những tin đồn nữa rồi. Thế giới này thực sự có yếu tố siêu nhiên sao?* Hắn tự hỏi, cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Lão Hồ, sau khi đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. Giọng nói của ông trầm tĩnh, mang theo chút u sầu của người từng trải, như thể ông đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. "Cổ nhân có nói, khi thiên địa biến đổi, linh khí sẽ rối loạn. Đây có lẽ là điềm báo của một thời đại mới, hoặc... một thảm họa." Ông nheo đôi mắt tinh anh, nhìn về phía Lâm Dịch. "Trong các thư tịch cổ của những gia tộc lâu đời, có ghi chép về 'Dị Tượng Linh Khí'. Khi linh mạch của thiên địa suy yếu đến cực điểm, hoặc khi có một biến động lớn đủ để phá vỡ sự cân bằng, linh khí sẽ thoát ra một cách hỗn loạn, tạo thành những hiện tượng kỳ lạ trên bầu trời. Những người có căn cơ tốt, hoặc có thể chất đặc biệt, có thể hấp thu được một phần linh khí đó mà trở nên mạnh mẽ. Ngược lại, những kẻ yếu kém thì sẽ bị linh khí loạn động làm hại, nhẹ thì ốm yếu, nặng thì bỏ mạng."
Những lời của Lão Hồ khiến Lâm Dịch cảm thấy một sự lạnh gáy. "Linh mạch... linh khí..." Hắn lẩm bẩm. Tri thức hiện đại của hắn không có chỗ cho những khái niệm này, nhưng những gì đang diễn ra lại quá chân thực để phủ nhận. Hắn nhìn xuống Cẩm Nang Kế Sách đang đặt trên bàn, một cảm giác bất lực dâng lên. Những chiến lược, những kế hoạch mà hắn dày công xây dựng, tất cả đều dựa trên những quy luật của thế giới mà hắn hiểu. Nhưng giờ đây, những quy luật đó đang bị thách thức bởi một yếu tố hoàn toàn mới.
"Vậy có cách nào để đối phó với những kẻ đã hấp thu được 'linh khí' đó không, Lão Hồ?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng đầy lo lắng. Quân đội của hắn dù tinh nhuệ, nhưng nếu phải đối mặt với những đối thủ có sức mạnh phi thường, liệu có thể chống đỡ?
Lão Hồ lắc đầu chậm rãi. "Cổ thư không ghi chép rõ ràng. Nhưng những kẻ tu hành, những người có thể điều khiển linh khí, xưa kia thường sống ẩn dật, không can thiệp vào thế sự phàm trần. Giờ đây, khi linh khí rối loạn, có lẽ họ cũng sẽ xuất hiện, hoặc những kẻ phàm tục vô tình có được sức mạnh đó sẽ dùng nó để gây họa."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người trong phòng. Hắn đã hiểu. Cuộc chiến sắp tới không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà còn là cuộc chiến của hai thế giới: một thế giới phàm tục dựa trên mưu lược và sức mạnh quân sự, và một thế giới siêu nhiên dựa trên "linh khí" và những khả năng phi thường. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, ta phải hiểu rõ đối thủ của mình, dù đó là kẻ thù nào đi chăng nữa.*
Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục phái người đi khắp nơi, không chỉ các làng xã mà còn đến các thành trấn nhỏ. Thu thập mọi thông tin về những người bị ảnh hưởng bởi hiện tượng này, cả tích cực lẫn tiêu cực. Đặc biệt chú ý đến những kẻ tự xưng có được sức mạnh phi thường. Đồng thời, tăng cường tuần tra các tuyến đường thương mại, cảnh giác với bất kỳ động thái bất thường nào của Huyết Lang Bang."
Rồi hắn quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô hãy dùng mọi mối quan hệ của thương hội, tìm kiếm bất kỳ thư tịch cổ, truyền thuyết, hay câu chuyện dân gian nào có liên quan đến 'linh khí', 'linh mạch', hay 'thế lực tu hành'. Không bỏ sót bất cứ điều gì, dù là tin đồn nhỏ nhất. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về những quy tắc vận hành của nó."
Cuối cùng, hắn nhìn Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, tiếp tục huấn luyện binh sĩ. Dù đối thủ là ai, một đội quân có kỷ luật, có khả năng phối hợp vẫn là xương sống của mọi cuộc chiến. Đồng thời, cho người canh gác cẩn mật hơn, đặc biệt là vào ban đêm. Ta không biết 'linh khí' này có thể gây ra những gì."
Mọi người đều dứt khoát đáp lời. Lâm Dịch biết, hắn đang yêu cầu họ đối mặt với những điều nằm ngoài tầm hiểu biết của họ, nhưng không một ai từ chối. Sự tin tưởng và lòng trung thành của họ là tài sản lớn nhất của hắn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nhủ. *Nhưng giờ đây, loại tri thức đó cần phải được mở rộng, bao gồm cả những điều phi thế tục.*
***
Đêm đã khuya, gió vẫn mạnh, rít qua từng khe cửa sổ trong thư phòng của Lâm Dịch. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng sấm đì đùng, như báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đến. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, cố gắng chiếu sáng căn phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng giấy sột soạt khi Lâm Dịch lật từng trang sách. Mùi mực, gỗ và một chút mùi thảo dược từ bình trà đã nguội lạnh trên bàn, tạo nên một không khí trầm tư, nặng nề.
Lâm Dịch một mình trong thư phòng, tay hắn cầm một cuốn sách cổ mà Tô Mẫn vừa mang đến. Đó là một bản viết tay đã ố vàng, bìa đã sờn rách, nội dung mơ hồ về "khí vận thiên địa" và "linh mạch". Những câu chữ cổ xưa, đầy ẩn ý, miêu tả về sự tuần hoàn của khí trời đất, về những mạch nguồn năng lượng vô hình nuôi dưỡng vạn vật. Hắn cố gắng đọc, cố gắng hiểu, nhưng nhiều khái niệm quá trừu tượng, quá xa lạ với tư duy khoa học của hắn. *Đây là những thứ mà ta đã luôn cho là mê tín dị đoan, là những câu chuyện hoang đường của người cổ đại.* Hắn tự nhủ, một cảm giác mâu thuẫn dâng lên trong lòng. *Nhưng những gì đã xảy ra ban ngày, những lời kể của Lão Hồ, những thông tin từ Tô Mẫn, tất cả đều chỉ ra rằng thế giới này không hề đơn giản như những gì ta từng nghĩ.*
Trong lúc trầm tư, hắn vô thức vuốt ve Cổ Ngọc Phù đeo trên cổ. Miếng ngọc đã theo hắn từ khi hắn xuyên không đến thế giới này, một kỷ vật duy nhất còn sót lại từ cuộc sống trước. Bỗng nhiên, miếng ngọc vốn lạnh lẽo lại trở nên ấm nóng một cách bất thường, và từ bên trong nó, một luồng sáng yếu ớt, xanh mờ ảo, khẽ phát ra. Ánh sáng đó rất dịu, không hề chói mắt, nhưng lại mang một vẻ huyền bí, như thể nó đang "phản ứng" với thứ linh khí vô hình vẫn còn vương vấn trong không khí sau dị tượng ban ngày. Lâm Dịch giật mình, vội vàng rút tay ra, rồi lại chậm rãi chạm vào miếng ngọc. Nó vẫn ấm, và ánh sáng vẫn phát ra đều đặn.
*Cổ ngọc này... nó có liên quan đến linh khí sao?* Hắn nhìn chằm chằm vào miếng ngọc, trong đầu hiện lên vô vàn câu hỏi. Từ trước đến nay, nó chỉ là một vật trang sức, một lời nhắc nhở về quá khứ. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể có một khả năng kỳ lạ đến vậy. Điều này gợi ý rằng, có lẽ, miếng ngọc này không phải là một vật phẩm tầm thường. Nó có thể là một vật phẩm liên quan đến tu hành, hoặc có khả năng hấp thụ hay sử dụng linh khí. Liệu nó có phải là "chìa khóa" mà hắn cần để hiểu về thế giới mới này?
Những mảnh ghép về thế giới tu hành, về "linh khí mỏng manh", đang dần hiện rõ một cách đáng sợ. Thẩm Đại Nhân, các lãnh chúa mới nổi với những âm mưu tranh giành quyền lực phàm tục. Và giờ đây, cả yếu tố siêu nhiên, những kẻ có khả năng phi thường, những dị t��ợng linh khí. Cuộc chiến sắp tới sẽ phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Nó không còn chỉ là cuộc đấu trí, đấu lực giữa con người với con người, mà còn là cuộc đối đầu với những điều vượt ngoài tầm hiểu biết, vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Lâm Dịch gấp cuốn sách cổ lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm u tối bao phủ, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong bóng tối, nơi tiếng gió rít gào và tiếng sấm đì đùng vẫn còn văng vẳng. Hắn hiểu rằng, hắn không thể chỉ dựa vào mưu lược thế tục để đối phó với tất cả những mối đe dọa này nữa. Tri thức của thế giới cũ, dù quý giá đến đâu, cũng có giới hạn của nó. Hắn phải tìm hiểu, phải thích nghi, phải chuẩn bị cho một cuộc chiến mà hắn chưa từng hình dung tới. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong một thế giới đầy bí ẩn và hiểm nguy này, hắn không thể bỏ qua bất cứ yếu tố nào, dù là những thứ mà hắn từng cho là hoang đường nhất.
Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận hơi ấm và ánh sáng yếu ớt của nó. *Linh khí. Liệu cổ ngọc này có phải là chìa khóa?* Hắn tự nhủ, trong đầu đã bắt đầu nảy ra những kế hoạch mới, những phương hướng mới. Hắn sẽ phải tìm kiếm những người có kiến thức về tu hành, những kẻ hiểu rõ về linh khí. Lão Tăng Viên Giác, người từng được nhắc đến, có lẽ là một khởi đầu. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân đang dần trở nên rõ ràng hơn, và hắn biết, một âm mưu quy mô lớn hơn đang được xây dựng nền tảng từ những thông tin tình báo này, sẽ sớm bùng nổ, buộc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và không khí lạnh buổi đêm, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn có đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.