Lạc thế chi nhân - Chương 806: Rèn Quân Chống Loạn: Chuẩn Bị Cho Cuộc Đối Đầu Không Thể Tránh Khỏi
Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua khe hở của tấm vải bạt thô dày, rải những vệt sáng lờ mờ lên sàn lều. Không khí bên trong vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm tàn, trộn lẫn với mùi giấy cũ, mực viết và một chút mùi ngai ngái của đất ẩm. Trong căn lều chỉ huy được dựng tạm bợ nhưng gọn gàng, Lâm Dịch đang nghiêng mình trên tấm bản đồ trải giữa bàn, ánh mắt sắc như chim ưng lướt qua từng đường nét, từng ký hiệu. Từ xa, tiếng trò chuyện ồn ào của binh lính vừa thức giấc, tiếng bánh xe ngựa lăn trên con đường đất sau cơn mưa đêm, và cả tiếng gõ búa lạch cạch của những người thợ đang gấp rút xây dựng doanh trại mới vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của buổi sáng nơi tiền tuyến. Tuy nhiên, mọi âm thanh đó dường như đều bị nuốt chửng bởi sự trầm lắng bao trùm những người đang có mặt: Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn. Mỗi người đều mang một vẻ mặt nghiêm nghị, những nếp nhăn lo âu hằn sâu trên trán, phản ánh sự căng thẳng của tình hình hiện tại.
Tô Mẫn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng khẽ khàng đặt một tập giấy mỏng lên bàn, vẻ mặt nàng vốn thanh tú nhưng giờ đây lại đượm vẻ ưu tư, ánh mắt sắc sảo thường ngày dường như cũng mất đi vài phần tự tin. "Đại nhân, đây là những thông tin mới nhất từ Thám tử Mạc." Giọng nàng trầm ấm nhưng chứa đựng một sự nặng nề không thể che giấu. "Tình hình phức tạp hơn chúng ta dự liệu rất nhiều. Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là muốn gây chiến. Hắn đang âm thầm tài trợ, kích động mâu thuẫn giữa hai lãnh chúa mới nổi ở phía Đông, Vương Tín và Triệu Khang, đẩy họ vào một cuộc chiến ủy nhiệm. Mục đích của hắn là làm suy yếu các thế lực tiềm năng, tạo ra một vùng đệm hỗn loạn, để hắn có thể ngư ông đắc lợi mà không cần trực tiếp ra mặt."
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn vẫn miết nhẹ trên bản đồ, như đang cảm nhận từng mạch máu của vùng đất. "Một nước cờ thâm độc và quen thuộc. Hắn muốn biến những người khác thành con cờ của mình, để hắn có thể ung dung ngồi nhìn và chờ đợi cơ hội. Đó là bản chất của những kẻ muốn thâu tóm quyền lực trong loạn thế. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết."
Tô Mẫn tiếp lời, giọng nàng càng thêm phần lo lắng. "Nhưng điều đáng lo ngại hơn cả, thưa Đại nhân, là sự xuất hiện của 'những cá nhân có năng lực phi thường' trong Huyết Lang Bang. Thám tử Mạc đã xác nhận rằng bang phái giang hồ này, vốn đã hung hãn, giờ đây lại có những động thái bất thường, với sự hỗ trợ tài chính bí ẩn. Và những kẻ được cho là 'có năng lực phi phàm' đó... có vẻ không giống những chiến binh giang hồ thông thường. Mạc đã nghe ngóng được một vài thông tin rời rạc về khả năng của họ, những điều mà người thường khó lòng tin được."
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nhíu mày, nắm chặt tay. "Lực lượng phi phàm? Chẳng lẽ là những kẻ tu hành trong truyền thuyết? Những thứ đó có thật sao?" Giọng hắn không giấu nổi sự hoài nghi và cả chút sợ hãi. Lâu nay, những câu chuyện về tu sĩ, tiên nhân chỉ tồn tại trong những cuốn tiểu thuyết dã sử, những lời đồn thổi xa xôi. Giờ đây, chúng lại hiện hữu một cách chân thực đến đáng sợ.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, có vết sẹo trên má, cũng lộ vẻ nghiêm trọng. "Nếu thực sự có những kẻ như vậy, thì binh pháp, chiến thuật thông thường e rằng không còn hữu dụng. Một người có thể chống lại cả trăm người, đó là điều mà chúng ta chưa từng đối mặt."
Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng sự từng trải của người đã nhìn thấy thế giới từ một góc độ hoàn toàn khác. "Tình hình không còn là những cuộc chiến tranh biên biên giới đơn thuần, Đại Trụ, Triệu huynh. Kẻ địch đang tìm cách gây hỗn loạn từ bên trong, và chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng. Những gì Thám tử Mạc đã báo cáo chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chúng ta đang đối mặt với một mối đe dọa đa diện, không chỉ đến từ các thế lực thế tục mà còn từ những yếu tố 'phi thế tục' mà chúng ta còn chưa hiểu rõ."
Hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt lướt qua gương mặt từng người. "Chúng ta cần một quân đội không chỉ dũng cảm mà còn phải có kỷ luật thép, khả năng phối hợp cao và hậu cần vững chắc. Phương pháp huấn luyện cũ, những trận chiến dựa vào số đông và sự liều lĩnh, không còn đủ để đối phó với một thế cục phức tạp như hiện nay."
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt lúng túng. "Đại ca muốn thay đổi hoàn toàn cách chúng ta đánh trận sao? Việc này e rằng không dễ. Binh sĩ đã quen với cách cũ, với những bài tập truyền thống. Thay đổi toàn bộ, họ sẽ khó mà thích nghi kịp."
"Đúng vậy, Đại Trụ nói đúng," Binh trưởng Triệu phụ họa. "Chỉ huy Lâm nói đúng. Kỷ luật là điều cốt lõi, nhưng để binh sĩ từ bỏ thói quen cũ cần thời gian và sự kiên trì. Hơn nữa, việc huấn luyện theo phương pháp mới sẽ tốn rất nhiều tài nguyên, từ vũ khí, trang bị cho đến lương thực."
Tô Mẫn liền tiếp lời, nàng là người trực tiếp quản lý ngân khố và vật tư, nên nàng hiểu rõ hơn ai hết về gánh nặng này. "Binh trưởng Triệu nói không sai. Nguồn lực tài chính và vật chất sẽ là yếu tố quyết định. Chúng ta cần tính toán kỹ lưỡng để duy trì một đội quân được huấn luyện theo tiêu chuẩn mới. Ngân khố của chúng ta tuy đã có chút tích lũy, nhưng nếu kéo dài, e rằng khó lòng chống đỡ nổi."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt nhanh nhẹn và đôi mắt sáng, vội vàng lên tiếng trấn an. "Tôi sẽ đảm bảo nguồn cung cấp và tuyển mộ. Đại ca cứ yên tâm. Nhưng anh em chúng tôi cần phương pháp rõ ràng để triển khai. Huấn luyện cụ thể ra sao, quy tắc mới là gì, cần những gì, Đại ca cứ phân phó." Ánh mắt hắn đầy tin tưởng, không hề nghi ngờ vào quyết định của Lâm Dịch. Với Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch luôn đúng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ kiên định, xóa tan đi phần nào không khí nặng nề. "Ta hiểu những lo lắng của mọi người. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Để sinh tồn trong loạn thế này, ch��ng ta phải mạnh hơn, thông minh hơn, và thích nghi nhanh hơn kẻ thù."
Hắn nhặt lên một cây bút than, phác thảo nhanh trên tấm bản đồ. "Chiến thuật hiện đại không chỉ là về sức mạnh cá nhân. Nó là sự phối hợp, sự linh hoạt và khả năng ứng biến. Đầu tiên là đội hình. Chúng ta sẽ không còn dựa vào những đội hình dàn hàng ngang cứng nhắc nữa. Thay vào đó, chúng ta sẽ huấn luyện các tiểu đội nhỏ, có khả năng di chuyển linh hoạt, hỗ trợ lẫn nhau. Tín hiệu chiến trường sẽ được chuẩn hóa, từ cờ hiệu, hiệu lệnh tay, đến tiếng kèn, tiếng trống. Mọi binh sĩ phải hiểu rõ ý nghĩa của chúng, để chúng ta có thể thay đổi đội hình, chuyển đổi tấn công phòng thủ một cách nhanh chóng ngay trên chiến trường."
Hắn dừng lại, nhìn vào Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, huynh sẽ phụ trách trực tiếp việc huấn luyện các đội hình cơ động và tín hiệu chiến trường. Huynh phải đảm bảo rằng mỗi binh sĩ đều biết vị trí của mình, biết cách phối hợp với đồng đội trong mọi tình huống."
Vương Đại Trụ gật đầu, vẻ mặt đã bớt đi phần nào hoài nghi, thay vào đó là sự tập trung. "Rõ, Đại ca. Ta sẽ làm hết sức."
Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Triệu huynh, huynh có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Huynh sẽ tập trung vào kỹ năng chiến đấu cá nhân, nhưng theo hướng mới. Không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự nhanh nhẹn, khả năng né tránh, và cách tận dụng địa hình. Đặc biệt, chúng ta sẽ tăng cường huấn luyện về y tế chiến trường. Mỗi tiểu đội phải có ít nhất một người biết cách sơ cứu cơ bản, cầm máu, băng bó vết thương. Giảm thiểu thương vong cũng là một cách gia tăng sức mạnh."
Binh trưởng Triệu khẽ gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự tán thành. "Y tế chiến trường... quả thực là một điều rất cần thiết mà chúng ta thường bỏ qua."
"Và hậu cần," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hướng về Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn. "Đây là xương sống của quân đội. Trần Nhị Cẩu, huynh phải đảm bảo nguồn lương thực, nước uống, thuốc men, và vũ khí luôn đầy đủ. Tuyển mộ thêm người, nhưng phải chọn lọc, những người có ý chí, có kỷ luật. Tô M���n, nàng sẽ quản lý toàn bộ nguồn lực, tính toán chi phí, và phân bổ hợp lý. Ta sẽ cung cấp cho nàng một bản kế hoạch chi tiết về nhu cầu vật tư cho từng giai đoạn huấn luyện. Chúng ta sẽ ưu tiên những binh lính trẻ tuổi, có khả năng học hỏi nhanh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta muốn binh sĩ của chúng ta không chỉ mạnh mẽ về thể chất mà còn sắc bén về trí tuệ."
Lâm Dịch lấy ra một cuốn cẩm nang dày cộp từ trong áo, đặt lên bàn. "Đây là 'Cẩm Nang Kế Sách' của ta. Trong đó có phác thảo chi tiết về các bài tập, sơ đồ đội hình, và cả những nguyên tắc cơ bản về hậu cần, y tế. Mọi người hãy nghiên cứu kỹ lưỡng. Ta sẽ đích thân giám sát và điều chỉnh trong quá trình huấn luyện."
Hắn nhìn một lượt những người xung quanh, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể để mình bị động. Thẩm Đại Nhân đang đẩy cuộc chơi lên một tầm cao mới, và chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc theo kịp, hoặc thậm chí là vượt lên hắn. Một khi đã quyết định chiến đấu, chúng ta phải chiến đấu đến cùng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, ta sẽ phải chiến đấu, không chỉ bằng mưu trí mà còn bằng sự dũng cảm khi đối mặt với những điều chưa biết."
Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ khác chảy trôi. *Những phương pháp này, dù có vẻ xa lạ với thời đại này, nhưng lại là những bài học xương máu của nhân loại qua hàng thiên niên kỷ chiến tranh. Kỷ luật, phối hợp, hậu cần, y tế... chúng là những nền tảng vững chắc của bất kỳ quân đội hiện đại nào. Nhưng liệu chúng có đủ để đối phó với những kẻ có 'năng lực phi thường', với những gì mà ta gọi là 'siêu nhiên' hay không? Đó là một câu hỏi mà ta chưa có câu trả lời. Nhưng ít nhất, ta phải xây dựng một nền tảng vững chắc nhất có thể, trước khi dấn thân vào những bí ẩn đó. Lão tăng Viên Giác... có lẽ đã đến lúc ta phải tìm gặp lại ông ấy. Những 'tàn chương', 'bí mật cổ xưa' mà Thẩm Đại Nhân đang tìm kiếm, có thể là chìa khóa để ta hiểu được bản chất của những 'thế lực phi thế tục' đó.*
Tô Mẫn hít một hơi sâu, gật đầu. Nàng biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến đầy cam go, không chỉ với Thẩm Đại Nhân mà còn với cả những điều chưa biết. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, nàng cảm thấy một niềm tin vững chắc, một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi bùng lên trong lòng nàng. Dù cho con đường phía trước có đầy rẫy chông gai, nàng tin rằng Lâm Dịch sẽ tìm ra cách.
***
Trên bãi đất rộng phía sau doanh trại, bụi bay mù mịt dưới ánh nắng chiều tà gay gắt, hàng trăm binh sĩ đang miệt mài luyện tập. Tiếng reo hò, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch, tiếng bước chân đều đặn dẫm trên nền đất khô cứng tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi mồ hôi chua nồng, mùi bụi đất khô khốc và mùi kim loại thoang thoảng từ những thanh gỗ được dùng làm kiếm tập bốc lên, hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng tràn đầy năng lượng.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đứng ở giữa bãi tập, không ngừng hô to khẩu lệnh. Giọng hắn trầm đục, vang vọng khắp nơi, mỗi lời nói đều mang theo sự cương quyết và nhiệt huyết. "Đội hình phải giữ vững! Không được rời vị trí! Nhất tề tiến! Nhất tề lùi! Hãy coi thanh gỗ trong tay các ngươi là sinh mạng của đồng đội, đừng để nó rời xa!" Hắn vung tay thị phạm một động tác phòng thủ, toàn thân vặn mình theo đà, đôi mắt tập trung cao độ. Dù là người có chút hoài nghi ban đầu, nhưng một khi đã chấp nhận, Vương Đại Trụ lại là người tiên phong trong việc thực hiện. Hắn dốc hết sức mình, vừa học vừa truyền đạt, cố gắng nắm bắt những nguyên tắc mới mà Lâm Dịch đã truyền dạy. Những bài tập mới của Lâm Dịch, dù lạ lẫm và khó khăn ban đầu, đang dần định hình một diện mạo khác cho đội quân. Từ những bước di chuyển đồng bộ theo hiệu lệnh cờ, đến cách thức phối hợp tấn công và phòng thủ theo nhóm nhỏ, tất cả đều đòi hỏi sự tập trung cao độ và thể lực bền bỉ.
Lý Hổ, giờ đây đã là một đội phó có kinh nghiệm, dẫn đầu một tiểu đội khoảng mười người, miệt mài luyện tập bài tập phối hợp. Thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày của hắn giờ đây tràn đầy sự nghiêm túc và quyết đoán. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn càng làm tăng thêm vẻ kiên nghị. "Nhanh hơn nữa! Đừng để giáo đầu phải nhắc nhở! Tưởng tượng kẻ địch đang ở trước mặt! Chúng ta không có thời gian để chần chừ!" Hắn hét lớn, đôi tay vung vẩy thanh gỗ, phối hợp nhịp nhàng với đồng đội. Lý Hổ đã trưởng thành lên rất nhiều. Từ một tên giang hồ thô kệch, hắn dần học được sự kiên nhẫn, kỷ luật và trách nhiệm. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ những người xung quanh, hắn cần phải mạnh hơn, và không chỉ mạnh về sức lực, mà còn phải mạnh về tinh thần và sự phối hợp.
Trên một gò đất nhỏ cách xa bãi tập, Lâm Dịch đứng đó, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hắn sắc bén, lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Từng động tác của binh sĩ, từng sự phối hợp của tiểu đội, từng nét mặt mệt mỏi nhưng kiên cường của họ đều không thoát khỏi tầm mắt hắn. Thỉnh thoảng, hắn khẽ gật đầu, thỉnh thoảng lại nhíu mày. Hắn không can thiệp trực tiếp, nhưng sự hiện diện của hắn là một áp lực vô hình, thúc đẩy mọi người phải cố gắng hơn nữa. Bên cạnh hắn, Binh trưởng Triệu cũng đứng đó, vẻ mặt nghiêm túc không kém.
"Quả thực các phương pháp này ban đầu khiến binh sĩ khó thích nghi, thưa Chỉ huy Lâm," Binh trưởng Triệu nói, giọng ông trầm tĩnh. "Họ đã quen với lối đánh cũ, với sự hỗn loạn và liều lĩnh. Nhưng chỉ sau vài ngày, hiệu quả đã rõ rệt. Họ đã hiểu được tầm quan trọng của sự phối hợp, của kỷ luật. Tinh thần của họ cũng khác hẳn. Sự sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng ý chí kiên cường."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt không rời bãi tập. "Đó là điều ta mong muốn, Triệu huynh. Một đội quân không chỉ biết đánh, mà còn biết suy nghĩ, biết phối hợp. Một đội quân không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dựa vào trí tuệ." Trong lòng hắn, một cảm giác hài lòng nhẹ nhõm len lỏi. Những hạt giống mà hắn gieo trồng đang bắt đầu nảy mầm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nghĩ. *Và ta đang trang bị cho họ vũ khí đó.*
Hắn đặc biệt chú ý đến Lý Hổ. Tên đội phó trẻ tuổi này đang thể hiện sự tiến bộ vượt bậc, không chỉ trong kỹ năng cá nhân mà còn trong khả năng chỉ huy. Sự cứng rắn, kiên cường vốn có của Lý Hổ giờ đây được tôi luyện thêm bằng kỷ luật và sự trách nhiệm, khiến hắn trở thành một người lãnh đạo thực sự đáng tin cậy.
Sau đó, Lâm Dịch rời khỏi gò đất, đi đến khu vực hậu cần. Tại đây, Trần Nhị Cẩu đang giám sát việc vận chuyển lương thực và vũ khí. Tiếng xe cút kít, tiếng người khuân vác, tiếng đếm hàng hóa... mọi thứ diễn ra có trật tự và hiệu quả. Trần Nhị Cẩu nhìn thấy Lâm Dịch, lập tức chạy tới, gương mặt tươi rói.
"Đại ca! Mọi thứ đều ổn thỏa! Lương thực đã được cấp phát đầy đủ, vũ khí cũng đang được kiểm kê và bảo dưỡng. Chúng ta đã tuyển mộ thêm ba mươi tráng đinh khỏe mạnh từ các làng lân cận, đang được huấn luyện sơ bộ trước khi nhập vào các tiểu đội."
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Làm tốt lắm, Nhị Cẩu. Hậu cần là yếu tố sống còn. Đừng lơ là bất cứ chi tiết nào. Ta muốn một hệ thống vận hành trơn tru, đảm bảo rằng mọi binh sĩ đều được ăn no, mặc ấm, và có đầy đủ trang bị."
"Đại ca cứ yên tâm!" Trần Nhị Cẩu vỗ ngực. "Tôi sẽ đảm bảo không một binh sĩ nào phải chịu đói khát hay thiếu thốn."
Lâm Dịch nhìn xa xăm, về phía những cánh đồng rộng lớn, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Dù đã có những bước tiến đáng kể, nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. *Chúng ta đang xây dựng một quân đội có khả năng đối phó với những kẻ phàm tục, với Thẩm Đại Nhân và các lãnh chúa khác. Nhưng với những gì Thám tử Mạc đã nói, liệu nó có đủ để chống lại những thế lực mà ta còn chưa hiểu rõ? Những kẻ có 'năng lực phi thường', những bí ẩn về 'linh khí mỏng manh'... Chúng ta đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà những quy tắc vật lý thông thường không còn đúng nữa. Cuộc chiến này không chỉ là của đao kiếm, mà còn là của những điều siêu nhiên. Ta đang dẫn dắt những con người này vào một cuộc chiến mà họ chưa từng tưởng tượng. Liệu ta có đang đẩy họ vào hiểm nguy quá lớn không?*
Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại kiên định trở lại. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, ta không thể lùi bước. Ta phải chuẩn bị tốt nhất có thể, cho mọi tình huống. Những gì đang thành hình ở đây, không chỉ là một đội quân, mà là một hy vọng. Một hy vọng để bảo vệ những gì ta trân trọng.* Cảm giác về một đội quân thực sự đang thành hình dần rõ nét. Một đội quân không còn là những người nông dân cầm vũ khí, mà là những chiến binh có kỷ luật, có tinh thần thép.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Ánh sáng vàng cam cuối cùng của ngày dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trên một đài quan sát nhỏ, được dựng bằng gỗ thô sơ nhưng vững chãi, Lâm Dịch đứng đó một mình. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ khu vực huấn luyện, giờ đây đã yên ắng hơn nhiều, chỉ còn lác đác những đốm lửa trại và vài bóng người tuần tra. Xa hơn nữa, những ngôi nhà của dân làng ẩn hiện trong bóng tối, và xa hơn nữa là những ngọn núi hùng vĩ, chìm vào màn đêm huyền bí. Tiếng côn trùng rả rích bắt đ���u vang lên, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây, và tiếng binh sĩ nghỉ ngơi từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng ngáy nhẹ của những người đã chìm vào giấc ngủ. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng của đêm, và chút hơi lạnh bắt đầu len lỏi vào da thịt. Bầu không khí thanh bình đến lạ, một sự thanh bình giả tạo, không thể xoa dịu được những bão tố đang cuộn trào trong lòng Lâm Dịch.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và không khí lạnh buổi đêm, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. *Quân đội này có thể đối phó với kẻ thù phàm tục,* hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng và nặng nề. *Với Thẩm Đại Nhân, với những lãnh chúa tranh giành quyền lực. Họ đã bắt đầu hiểu về kỷ luật, về phối hợp, về sự cần thiết của một kế hoạch rõ ràng. Ta đã cố gắng hết sức để trang bị cho họ những tri thức và phương pháp mà ta có được từ thế giới cũ. Nhưng với những gì Thám tử Mạc đã nói, liệu nó có đủ để chống lại những thế lực mà ta còn chưa hiểu rõ? Những kẻ có 'năng lực phi thường', những bí ẩn về 'linh khí mỏng manh'... Loạn thế này sẽ không chỉ là chiến tranh của đao kiếm, của binh pháp. Nó còn là một cuộc đối đầu với những điều siêu nhiên, những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của ta, và của cả thế giới này.*
Nỗi lo lắng về những thế lực 'phi thế tục' được gợi mở ngày càng rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Chúng như một bức màn đen đang chờ được vén lên, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và những điều chưa biết. *Ta đã cố gắng tránh xa những chuyện huyền bí đó, tập trung vào sinh tồn, vào việc xây dựng một cuộc sống bình yên. Nhưng giờ đây, những bí ẩn đó lại chủ động tìm đến ta, đe dọa trực tiếp đến những người ta muốn bảo vệ. Không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, ta chỉ có trí óc và khả năng thích nghi của một người hiện đại.* Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự chai sạn trên lòng bàn tay, những vết chai đã hình thành sau bao năm vật lộn với cuộc sống khắc nghiệt ở biên thùy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Ta không thể trông chờ vào may mắn. Ta phải tự tạo ra vận mệnh của mình, bằng chính đôi tay này, bằng chính trí tuệ này.*
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thẩm Đại Nhân với nụ cười nham hiểm, và những bóng đen mờ ảo của Huyết Lang Bang, cùng với những câu chuyện rùng rợn về 'những cá nhân có năng lực phi thường'. Hắn biết rằng, kế hoạch kích động mâu thuẫn của Thẩm Đại Nhân sẽ sớm dẫn đến một cuộc chiến tranh cục bộ lớn trong khu vực, ảnh hưởng trực tiếp đến các vùng lân cận và có thể cả vùng đất của hắn. Những 'cá nhân có năng lực phi thường' trong Huyết Lang Bang sẽ sớm lộ diện, kéo hắn sâu hơn vào thế giới tu hành và buộc hắn phải tìm hiểu về 'linh khí mỏng manh' cũng như cách đối phó với những thế lực này. Hắn sẽ phải tìm kiếm những đồng minh hoặc nguồn lực mới, có thể là những người có hiểu biết về thế giới tu hành hoặc có khả năng chiến đấu đặc biệt, để đối phó với mối đe dọa mới. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân đang dần trở nên rõ ràng hơn, và hắn biết, một âm mưu quy mô lớn hơn đang được xây dựng nền tảng từ những thông tin tình báo này, sẽ sớm bùng nổ, buộc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc trong bóng tối, ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Anh biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, và đây chỉ là bước khởi đầu. Những trận chiến lớn đang chờ đợi, và không chỉ là những trận chiến trên chiến trường. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và không khí lạnh buổi đêm, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn cho những gì sắp đến. Hắn là người duy nhất có thể bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho những bí ẩn có đáng sợ đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.