Lạc thế chi nhân - Chương 805: Mắt Xích Loạn Thế: Kế Hoạch Đẫm Máu Của Thẩm Đại Nhân
Ánh trăng đã lùi sâu về phía Tây, nhường chỗ cho những vì sao đêm buông mình lấp lánh trên vòm trời thăm thẳm. Trong lòng một hang động tự nhiên, ẩn mình dưới chân Linh Thú Sơn Mạch, ánh nến le lói nhảy múa, cố gắng xua đi thứ bóng tối đặc quánh đang bao trùm lấy những góc khuất. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần vọng xuống, tạo nên một điệu nhạc đơn điệu, đều đặn đến nao lòng, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe đá và tiếng động vật ban đêm vọng lại từ xa xăm. Không khí trong động ẩm ướt, mang theo mùi đất, đá lạnh và chút khói nhẹ phảng phất từ lò sưởi nhỏ. Đó là một nơi cô lập, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, tạo nên một bầu không khí vừa yên bình đến đáng s���, vừa ẩn chứa mối nguy hiểm tiềm tàng.
Lâm Dịch ngồi trên chiếc giường đá đơn giản, dáng người gầy gò của hắn in rõ trong ánh sáng chập chờn. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại đang dốc sức phân tích tình hình. Đối diện hắn, Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò, lén lút, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại, đang trải một tấm bản đồ thô sơ lên mặt bàn đá phẳng lì. Tấm bản đồ được vẽ vội vã, nhưng những đường nét lại vô cùng rõ ràng, đánh dấu các con sông, ngọn núi và các điểm dân cư quan trọng. Tô Mẫn, người trợ lý tận tâm, ngồi bên cạnh, mái tóc đen được búi gọn gàng, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo tập trung cao độ. Nàng đang cặm cụi ghi chép, từng nét bút trên giấy đều đặn, không một chút xao nhãng. Bên ngoài cửa hang, Trần Nhị Cẩu đứng gác, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn không ngừng quét qua màn đêm, cảnh giác với bất kỳ âm thanh lạ nào dù là nhỏ nhất. Mùi mực mới và giấy từ những trang báo cáo Thám tử Mạc mang đến thoảng nhẹ trong không gian kín mít.
"Đại nhân," Thám tử Mạc mở lời, giọng hắn thì thầm, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn đáng kinh ngạc, "Thẩm Đại Nhân... hắn ta đúng là một con cáo già. Hắn không trực tiếp động thủ, mà đang âm thầm rót tiền, tuồn vũ khí cho hai lãnh chúa trẻ mới nổi ở khu vực Lạc Thủy và Phượng Hoàng." Hắn chỉ ngón tay gầy gò lên hai điểm được đánh dấu bằng mực đỏ trên bản đồ, "Hai tên này, một là Vương Tín, xuất thân từ một gia tộc võ tướng sa sút, một là Triệu Khang, vốn là một tên thổ phỉ có chút danh tiếng, nay được Thẩm Đại Nhân hậu thuẫn, đã nhanh chóng gom góp được chút thế lực. Chúng vốn đã có hiềm khích từ lâu, nay lại được tiếp thêm lửa. Thẩm Đại Nhân muốn chúng tranh giành, tự tiêu hao lực lượng của nhau."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn đá lạnh lẽo. Ánh mắt hắn lướt qua bản đồ, rồi dừng lại trên gương mặt của Thám tử Mạc, như muốn dò xét từng câu chữ hắn nói. "Kích động mâu thuẫn... Một mũi tên trúng hai đích. Vừa loại bỏ đối thủ tiềm năng mà không tốn một binh một tốt của mình, lại vừa gây ra sự hỗn loạn để dễ bề thao túng. Thẩm Đại Nhân muốn tạo ra một vùng đệm đầy khói lửa, làm suy yếu các thế lực mới nổi, sau đó hắn sẽ nhân cơ hội, dùng danh nghĩa 'dẹp loạn' để thâu tóm tất cả."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, những suy nghĩ hiện đại lướt qua tâm trí. *Chiến tranh ủy nhiệm. Một chiến thuật cổ điển nhưng luôn hiệu quả. Thẩm Đại Nhân không chỉ có quyền lực, mà còn có cả sự tính toán tàn nhẫn của một chính trị gia lão luyện. Hắn hiểu rằng, trong thời loạn, sự hỗn loạn chính là cơ hội lớn nhất để thay đổi trật tự.* Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết. "Mục đích cuối cùng của hắn là gì? Hắn muốn gì từ hai vùng đất đó?"
Tô Mẫn, với vẻ mặt lo lắng hiếm thấy, ngẩng đầu lên từ tập giấy. "Đại nhân, nếu hai thế lực kia thực sự đánh nhau, vô số người dân vô tội sẽ phải chịu khổ. Toàn bộ khu vực phía Đông sẽ rơi vào vòng xoáy chiến tranh. Hơn nữa," nàng nhấn mạnh, "điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến các tuyến đường giao thương của chúng ta, gây ra sự thiếu hụt lương thực, hàng hóa, và đẩy vùng đất của chúng ta vào tình thế bất ổn. Làn sóng tị nạn cũng sẽ là một vấn đề lớn." Nàng dừng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch, "Chưa kể, nếu sự hỗn loạn lan rộng, Thẩm Đại Nhân có thể lợi dụng để đổ lỗi cho chúng ta, hoặc thậm chí... tìm cớ để trực tiếp tấn công."
Thám tử Mạc gật đầu đồng tình với Tô Mẫn. "Đúng vậy. Hắn đang chuẩn bị sân khấu cho một vở kịch lớn, và chúng ta đang ở ngay cạnh đó." Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, gương mặt có chút bối rối. "Có một điều nữa, Đại nhân, về Huyết Lang Bang... gần đây chúng tôi phát hiện ra một vài kẻ lạ mặt, có vẻ không phải người giang hồ bình thường, thường xuyên lui tới căn cứ của bang này. Chúng mặc những bộ áo choàng đen kín mít, hành tung bí ẩn, không lộ diện, và chúng tôi chỉ nghe loáng thoáng được vài tin đồn về 'năng lực đặc biệt' của chúng, khác hẳn võ công thông thường của giới giang hồ."
Lời nói của Thám tử Mạc khiến Lâm Dịch khẽ nhíu mày. *Phi thế tục... Lão Tăng Viên Giác đã từng nhắc nhở. Thẩm Đại Nhân đã chạm tới giới hạn này sao?* Hắn nhớ lại những lời nói mơ hồ của vị lão tăng về 'linh khí mỏng manh' và những 'kẻ tu hành' ẩn dật. Trước đây, hắn luôn xem đó như những câu chuyện huyền bí, không thực tế. Nhưng kể từ khi đặt chân đến thế giới này, những điều hắn từng nghĩ là không thể đã liên tục xảy ra. Cái chết của triều đại Đại Hạ, sự sụp đổ của trật tự cũ, và giờ là sự xuất hiện của những kẻ có 'năng lực đặc biệt'.
"Năng lực đặc biệt là sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, nhưng sâu bên trong là một sự chấn động không nhỏ. "Có mô tả cụ thể nào không?"
Thám tử Mạc lắc đầu, vẻ mặt tỏ vẻ bất lực. "Rất khó để tiếp cận, Đại nhân. Những kẻ đó cực kỳ cảnh giác. Chúng tôi chỉ có thể nghe được những lời đồn đại rời rạc từ các tiểu bang phái nhỏ hoặc những kẻ buôn tin vặt. Họ nói rằng chúng có thể di chuyển như bóng ma, biến mất không dấu vết, hoặc có thể dùng 'mị thuật' để làm mê hoặc người khác. Có cả tin đồn về việc chúng có thể điều khiển lửa hoặc nước. Nhưng tất cả chỉ là lời đồn, chưa có bằng chứng cụ thể."
Lâm Dịch siết chặt nắm tay. *Di chuyển như bóng ma, biến mất không dấu vết... đó là những kỹ năng vượt xa võ công thông thường. Điều khiển lửa, nước... liệu có phải là yếu tố 'tu hành' mà Lão Tăng Viên Giác đã từng đề cập?* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của hang đá và sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. Áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn. Kẻ thù của hắn không chỉ là những quan lại tham lam, những lãnh chúa tranh giành, mà còn là những thứ nằm ngoài sự hiểu biết của hắn.
"Tiếp tục theo dõi Huyết Lang Bang," Lâm Dịch ra lệnh, giọng hắn giờ đây đã trở nên kiên quyết hơn. "Tìm mọi cách để thu thập thêm thông tin về những kẻ lạ mặt đó. Đặc biệt là nguồn gốc của chúng, mục đích của chúng khi liên kết với Huyết Lang Bang, và liệu chúng có liên quan đến Thẩm Đại Nhân hay không." Hắn quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, nàng hãy tập hợp tất cả những tin tức, những câu chuyện 'hoang đư���ng' mà chúng ta từng thu thập được về những hiện tượng siêu nhiên, những người có khả năng đặc biệt. Dù là cổ tịch, truyền thuyết dân gian, hay lời đồn đại. Phân loại chúng, tìm kiếm những điểm chung, những mô hình lặp lại. Chúng ta cần một cái nhìn tổng thể về thế giới 'phi thế tục' này."
Tô Mẫn gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự tập trung. Nàng hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này.
"Thám tử Mạc," Lâm Dịch tiếp tục, "hãy tiếp tục đào sâu vào âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Ngoài Vương Tín và Triệu Khang, hắn còn nhúng tay vào những thế lực nào khác? Hắn đang rót tiền vào đâu nữa? Và quan trọng nhất, hắn đang tìm kiếm điều gì?" Lâm Dịch nhấn mạnh, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng ta sẽ không để Thẩm Đại Nhân biến nó thành một bể máu vì tham vọng của hắn. Chúng ta phải hiểu rõ đối thủ của mình, từng động thái, từng ý đồ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta."
Thám tử Mạc nghiêm nghị đáp lời, ánh mắt hắn lộ rõ sự tôn trọng dành cho Lâm Dịch. "Rõ, Đại nhân. Thuộc hạ sẽ dốc toàn lực." Hắn cúi người, rồi khẽ lùi ra sau, chuẩn bị rời đi. Trước khi khuất dạng vào bóng tối, Thám tử Mạc còn nói thêm: "Đại nhân, có một điều nữa. Chúng tôi nghe nói Thẩm Đại Nhân đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa, một loại 'tàn chương' hay 'bí mật' nào đó liên quan đến một môn phái đã biến mất từ lâu. Không rõ thực hư, nhưng có vẻ hắn tin rằng thứ đó có thể mang lại sức mạnh vượt xa những gì người phàm có thể tưởng tượng."
Lời nói đó của Thám tử Mạc như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm trí Lâm Dịch. *Tàn chương? Bí mật của môn phái biến mất?* Hắn nhớ lại những truyền thuyết về các thế lực tu hành hùng mạnh trong quá khứ, những câu chuyện về những nhân vật có khả năng hô phong hoán vũ, trường sinh bất lão. Lẽ nào, tất cả đều không chỉ là hư cấu? Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa hé mở dẫn vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn chưa từng hình dung tới, một thế giới mà tri thức hiện đại của hắn cũng chưa thể giải thích một cách hợp lý.
Khi Thám tử Mạc đã rời đi, tiếng nước nhỏ giọt trong hang động dường như càng rõ ràng hơn, nhấn chìm không gian trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. "Nàng nghĩ sao về những gì Thám tử Mạc vừa nói?"
Tô Mẫn khẽ thở dài, vẻ mặt nàng lộ rõ sự ưu tư. "Việc Thẩm Đại Nhân kích động chiến tranh là điều dễ đoán. Nhưng sự xuất hiện của những cá nhân có 'năng lực đặc biệt' và việc hắn tìm kiếm 'tàn chương' hay 'bí mật' cổ xưa... điều đó khiến mọi thứ trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn rất nhiều, Đại nhân. Chúng ta đang đối mặt với những thứ mà chúng ta không hiểu rõ." Nàng nhíu mày, "Liệu có phải Thẩm Đại Nhân đã tìm được cách để liên kết với những thế lực 'phi thế tục' đó, hoặc hắn ta đang cố gắng tìm kiếm sức mạnh để đối phó với chúng?"
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên lò sưởi nhỏ, khẽ sưởi ấm đôi tay lạnh cóng. Hắn nhìn ngọn lửa le lói, ánh phản chiếu trong mắt hắn chứa đựng một sự kiên định. "Dù là gì đi nữa, chúng ta cũng không thể lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải hiểu rõ mọi hiểm nguy. Nếu Thẩm Đại Nhân đang tìm kiếm sức mạnh 'phi thế tục', thì chúng ta cũng phải tìm hiểu về nó. Chúng ta không thể mãi bị động. Mạng lưới tình báo của chúng ta sẽ không chỉ thu thập tin tức về thế tục, mà còn phải đào sâu vào những bí mật của thế giới này. Có lẽ, những câu chuyện hoang đường về 'linh khí mỏng manh' và những 'môn phái ẩn dật' không phải là hoàn toàn vô căn cứ."
Hắn quay lại, nhìn Tô Mẫn, ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu màn đêm. "Hãy chuẩn bị tinh thần, Tô Mẫn. Chúng ta đang tiến vào một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà chúng ta phải chiến đấu không chỉ bằng mưu trí, mà còn bằng sự dũng cảm khi đối mặt với những điều chưa biết. Kẻ thù của chúng ta không chỉ là Thẩm Đại Nhân, mà còn là chính sự thiếu hiểu biết của chúng ta về thế giới này."
***
Sáng hôm sau, bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên đã len lỏi qua các kẽ lá, chiếu rọi vào thư phòng rộng rãi của Lâm Dịch. Không khí trong phòng v���n còn vương vấn mùi mực và giấy cũ, nhưng giờ đây đã thêm vào chút tươi mát của sương sớm. Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ mở hé, tạo nên một không khí trầm tĩnh, suy tư, nhưng cũng ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình.
Sau khi tiễn Thám tử Mạc và Tô Mẫn trở về sau đêm dài làm việc trong hang động, Lâm Dịch không ngủ một chút nào. Hắn dành trọn buổi sáng để sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc, cố gắng xâu chuỗi chúng thành một bức tranh hoàn chỉnh. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu lên gương mặt hắn, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Hắn hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép trong đầu.
Tô Mẫn đã trở lại thư phòng ngay sau khi trời sáng, trên tay nàng vẫn là chồng tài liệu dày cộp. Gương mặt nàng lộ vẻ lo lắng hiếm thấy, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lại mang một chút ưu tư. Nàng cẩn thận đặt chồng giấy tờ xuống bàn, ngồi đối diện Lâm Dịch.
"Thẩm Đại Nhân đang chơi một ván cờ lớn, Tô M���n," Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm khàn, như thể phải đấu tranh với chính những suy nghĩ của mình. "Hắn không chỉ muốn quyền lực, mà còn muốn cả sự hủy diệt để từ đó tái thiết theo ý hắn. Hắn muốn phá vỡ toàn bộ trật tự hiện có, để rồi tạo dựng một trật tự mới mà hắn là người đứng đầu. Một kẻ tham vọng, nhưng cũng là một kẻ tuyệt vọng."
Tô Mẫn khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Dịch. "Hắn quá tàn nhẫn. Nếu hai thế lực kia thực sự đánh nhau, vô số người dân vô tội sẽ phải chịu khổ. Những người nông dân sẽ mất đất, những người buôn bán sẽ mất kế sinh nhai. Và vùng đất của chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề bởi làn sóng tị nạn và sự bất ổn. Chúng ta sẽ phải đối mặt với nạn đói, dịch bệnh, và cả nguy cơ bị những kẻ thừa nước đục thả câu tấn công." Nàng siết chặt bàn tay trên chồng tài liệu, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. "Chúng ta không thể ngồi yên nhìn hắn đạt được mục đích, Đại nhân."
Lâm Dịch quay lại, dựa lưng vào khung cửa sổ, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào đường chân trời. "Đúng vậy. Chúng ta không thể. Kích động mâu thuẫn... vậy thì chúng ta phải tìm cách hóa giải mâu thuẫn, hoặc biến mâu thuẫn của hắn thành lợi thế của chúng ta. Chúng ta không có đủ lực lượng để can thiệp trực tiếp vào cuộc chiến giữa Vương Tín và Triệu Khang, nhưng chúng ta có thể gieo rắc sự nghi ngờ, phá hoại kế hoạch của Thẩm Đại Nhân từ bên trong. Chúng ta phải tìm cách khiến cho hai con cờ của hắn nhận ra rằng chúng đang bị lợi dụng."
Hắn trầm ngâm một lát, rồi tiếp tục. "Nhưng điều đáng lo ngại nhất, Tô Mẫn, là sự xuất hiện của 'những cá nhân có năng lực phi thường' trong Huyết Lang Bang. Nếu có cả những yếu tố 'phi thế tục' tham gia vào cuộc chơi này... điều đó vượt quá khả năng đối phó của binh lính thông thường. Những trận chiến không còn đơn thuần là về binh pháp, quân số, hay chiến thuật. Chúng ta đang đối mặt với một thế lực hoàn toàn mới, một thế lực mà chúng ta chưa hề có kinh nghiệm đối phó."
Tô Mẫn thở dài, gi��ng nói nàng đầy vẻ bất lực. "Chính vì vậy mà thuộc hạ lo lắng, Đại nhân. Chúng ta có thể chiến đấu với Thẩm Đại Nhân trên bàn cờ chính trị, quân sự. Nhưng đối với những thứ siêu nhiên, những kẻ có khả năng phi phàm... chúng ta gần như mù tịt. Ngay cả mạng lưới tình báo tinh vi nhất cũng khó lòng thu thập được thông tin chính xác về họ."
Lâm Dịch gật đầu. "Đó là lý do chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về thế giới 'phi thế tục' này. Thám tử Mạc sẽ tiếp tục điều tra, nhưng chúng ta cũng cần những kênh khác. Những câu chuyện về 'tàn chương' hay 'bí mật cổ xưa' mà Thẩm Đại Nhân đang tìm kiếm, có thể là chìa khóa. Có lẽ đã đến lúc phải cân nhắc tìm kiếm lời khuyên từ một số người... đặc biệt." Hắn ngừng lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh vị lão tăng Viên Giác, người đã từng hé lộ cho hắn những mảnh ghép đầu tiên về thế giới tu hành. *Lão tăng Viên Giác... Liệu ông ấy có thể giúp ta hiểu rõ hơn về những điều này không?*
Hắn quay lại bàn làm việc, ánh mắt lướt qua những cuốn sách cổ. "Chúng ta không thể ��ể mình bị động, Tô Mẫn. Chúng ta phải chủ động tìm hiểu, chủ động đối phó. Hãy lên kế hoạch chi tiết để tiếp cận những nguồn thông tin không chính thống, những người có hiểu biết về những điều huyền bí. Có thể là những thầy bói, những đạo sĩ ẩn dật, hay thậm chí là những kẻ bị coi là điên rồ. Chúng ta cần mọi mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh này." Lâm Dịch đặt tay lên chồng tài liệu, ánh mắt kiên định. "Thẩm Đại Nhân đang đẩy cuộc chơi lên một tầm cao mới, và chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc theo kịp, hoặc thậm chí là vượt lên hắn."
"Hãy bắt đầu bằng việc phân tích kỹ lưỡng những mâu thuẫn giữa Vương Tín và Triệu Khang," Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn đã trở nên dứt khoát hơn. "Tìm kiếm những điểm yếu, những mối liên hệ mà Thẩm Đại Nhân có thể lợi dụng. Chúng ta sẽ không chỉ phá hoại kế hoạch của hắn, mà còn sẽ biến những con cờ của hắn thành con cờ của chúng ta. Đồng thời, không ngừng đẩy mạnh việc thu thập thông tin về những kẻ 'phi thế tục' đó. Chúng ta cần biết chúng là ai, chúng đến từ đâu, và chúng có thể làm được gì."
Tô Mẫn hít một hơi sâu, gật đầu. Nàng biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến đầy cam go, không chỉ với Thẩm Đại Nhân mà còn với cả những điều chưa biết. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, nàng cảm thấy một niềm tin vững chắc.
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ một lần nữa. Ánh nắng ban mai đã lên cao, rực rỡ khắp không gian. Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn chứa vô vàn bí mật. *Thế giới này, nó phức tạp hơn nhiều so với những gì ta từng nghĩ. Nhưng ta sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, ta sẽ phải chiến đấu, không chỉ bằng mưu trí mà còn bằng sự dũng cảm khi đối mặt với những điều chưa biết.* Hắn hiểu rằng, kế hoạch kích động mâu thuẫn của Thẩm Đại Nhân sẽ sớm dẫn đến một cuộc chiến tranh cục bộ lớn trong khu vực, ảnh hưởng trực tiếp đến các vùng lân cận và có thể cả vùng đất của hắn. Những 'cá nhân có năng lực phi thường' trong Huyết Lang Bang sẽ sớm lộ diện, kéo hắn sâu hơn vào thế giới tu hành và buộc hắn phải tìm hiểu về 'linh khí mỏng manh' cũng như cách đối phó với những thế lực này. Hắn sẽ phải tìm kiếm những đồng minh hoặc nguồn lực mới, có thể là những người có hiểu biết về thế giới tu hành hoặc có khả năng chiến đấu đặc biệt, để đối phó với mối đe dọa mới. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân đang dần trở nên rõ ràng hơn, và hắn biết, một âm mưu quy mô lớn hơn đang được xây dựng nền tảng từ những thông tin tình báo này, sẽ sớm bùng nổ, buộc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.