Lạc thế chi nhân - Chương 804: Mắt Lưới Khổng Lồ: Khi Mưu Trí Chạm Đến Huyền Bí
Gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt của vùng biên ải. Ánh trăng mờ nhạt không đủ soi tỏ con đường, chỉ có ánh đèn dầu leo lét trong thư phòng của Lâm Dịch mới đủ sức xua đi màn đêm u ám. Hắn đứng đó, trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm nuốt chửng những ngọn núi xa xăm, nơi mà chỉ vài canh giờ trước, một cuộc tấn công bất ngờ đã diễn ra. Lời nói của hắn vẫn văng vẳng trong không khí, như một lời thề nghiệt ngã: "Thẩm Đại Nhân, ngươi đã khơi mào cuộc chiến này. Nhưng ta sẽ là người kết thúc nó, theo cách của riêng ta."
Mùi mực và giấy cũ quyện vào nhau, phảng phất chút hương trà thảo mộc thoang thoảng từ chén trà nguội lạnh trên bàn. Phía sau hắn, Trần Nhị Cẩu, Tô Mẫn và Lý Hổ đứng thẳng tắp, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng. Bản đồ quân sự trải rộng trên mặt bàn gỗ, vẽ chi tiết từng con đường, từng làng mạc, từng tiền đồn biên giới, nhưng giờ đây, Lâm Dịch không chỉ nhìn vào những đường nét quen thuộc ấy. Hắn nhìn vào những khoảng trống, những vùng đất chưa được khám phá, những bí ẩn đang dần hiện hữu trong tâm trí hắn.
Hắn quay lại, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người. "Cuộc tấn công vừa rồi không đơn thuần là thử nghiệm. Nó cho thấy kẻ địch không chỉ có tiền bạc, mà còn có sự phối hợp tinh vi và những thủ đoạn ta chưa từng thấy." Giọng hắn trầm thấp, nhưng đủ sức nặng để mỗi chữ đều găm vào lòng người nghe. Hắn nhặt lên mảnh vải rách từ bộ giáp của một kẻ tấn công mà Lý Hổ đã mang về, vẫn còn vương mùi máu tanh và khói súng. "Từng sợi chỉ dệt nên mảnh vải này, từng mũi khâu vá, đều cho thấy đây không phải là thứ quân trang tàn tạ của những kẻ đào ngũ thông thường. Chúng được cung cấp, được trang bị. Và cái cách chúng rút lui, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài vài cái xác, là quá gọn gàng cho những kẻ giang hồ chỉ biết cướp bóc."
Tô Mẫn bước tới gần hơn, đôi mắt sắc sảo của nàng nheo lại khi nhìn vào bản đồ. "Theo tính toán của ta, lượng tài nguyên cần thiết cho một cuộc tấn công như vậy không hề nhỏ, từ việc tuyển mộ, trang bị, cho đến việc đảm bảo lộ trình rút lui an toàn. Và cách thức hành động của những kẻ giang hồ kia cũng khác thường, không có dấu hiệu của việc gây rối loạn thông thường hay cướp bóc. Chúng tập trung vào việc thăm dò, gây tổn thất nhanh chóng rồi biến mất." Nàng ngừng một chút, đưa tay chỉnh lại búi tóc gọn gàng. "Những kẻ có thể điều động cả lính đánh thuê và giang hồ cùng lúc, với mục tiêu rõ ràng như vậy, không nhiều."
Lý Hổ gật đầu mạnh, nắm đấm siết chặt. "Bọn chúng ra tay rất độc địa, không giống thổ phỉ thông thường. Có vẻ như được huấn luyện bài bản, thưa Đại nhân. Chúng di chuyển thoăn thoắt trong bóng tối, ám khí bắn ra chính xác và dứt khoát. Nếu không phải huynh đệ chúng ta đã được huấn luyện cận chiến với giang hồ nhiều lần, e rằng tổn thất còn lớn hơn."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày, giờ đây cũng hiện rõ vẻ lo lắng. Hắn gãi đầu. "Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao, Đại ca? Cứ để bọn chúng tiếp tục quấy phá sao?"
Lâm Dịch thở dài, một làn hơi trắng mờ ảo thoát ra trong không khí lạnh lẽo. Hắn đặt mảnh vải xuống bàn, bàn tay lướt nhẹ trên bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu. "Chúng ta không thể bị động. Từ giờ phút này, chúng ta phải chuyển sang thế chủ động. Đã đến lúc phải xây dựng một mạng lưới tình báo mà ngay cả Hoàng triều Đại Hạ cũng chưa từng có." Hắn nhìn vào đôi mắt của từng người, truyền đi sự kiên định và quyết tâm của mình. "Không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ lãnh thổ, chúng ta phải nắm bắt mọi động thái của kẻ thù, không chỉ là những kẻ trần tục mà còn cả những yếu tố bất thường mà Chu Thiên đã từng gợi ý."
Hắn nhấc cây bút lông, chấm vào nghiên mực, rồi vạch một đường dài trên bản đồ, từ vùng biên thùy cho đến tận trung tâm Đại Hạ, và thậm chí là những vùng núi hoang vu được đánh dấu bằng những ký hiệu mơ hồ. "Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục duy trì và mở rộng mạng lưới tai mắt của chúng ta trong dân chúng. Ta muốn tin tức về bất kỳ sự kiện nào bất thường, bất kỳ tin đồn nào về những kẻ lạ mặt, những hành vi kỳ lạ, hay thậm chí là những câu chuyện hoang đường về linh thú, dị nhân, hay pháp thuật. Đừng bỏ qua bất cứ điều gì, dù nó có vẻ vô lý đến đâu đi nữa."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Rõ, Đại ca. Thuộc hạ sẽ cử những người đáng tin cậy nhất, hòa mình vào dân chúng, lắng nghe mọi ngóc ngách."
"Tô Mẫn," Lâm Dịch tiếp tục, quay sang nàng. "Ngươi có nhiệm vụ tổng hợp và phân tích tất cả các thông tin thu thập được. Ta cần một hệ thống báo cáo rõ ràng, mạch lạc, giúp ta nhận diện được các mối liên hệ, các mẫu hình hành động của kẻ thù. Đồng thời, ngươi phải thiết lập một kênh truyền tin an toàn, bảo mật tuyệt đối, không chỉ cho nội bộ mà còn cho các nguồn tin bên ngoài mà ta sắp sửa thiết lập."
Tô Mẫn khẽ cúi đầu, ánh mắt lóe lên sự tự tin. "Ta sẽ thiết lập một hệ thống mã hóa và phân cấp tin tức. Bất kỳ thông tin nào có dấu hiệu bất thường, liên quan đến những điều ta đã thảo luận với Đại nhân, sẽ được ưu tiên báo cáo ngay lập tức." Nàng hiểu rõ "những điều ta đã thảo luận" nghĩa là gì – đó là những thông tin mơ hồ về "linh khí", về "mị thuật" mà Lâm Dịch đã tìm hiểu.
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Lý Hổ, ánh mắt đầy tin tưởng. "Lý Hổ, ngươi sẽ chịu trách nhiệm chính về việc thâm nhập vào giới giang hồ. Ta muốn ngươi tập hợp những người lính tinh nhuệ, những người có khả năng bí mật hành động, giỏi ngụy trang và dò la. Chúng ta cần phải gửi người thâm nhập vào các bang phái giang hồ ở khu vực này, đặc biệt là Huyết Lang bang, và những thế lực khác đang cấu kết với tàn quân triều đình cũ. Không chỉ thu thập thông tin, mà còn phải tìm cách 'mua chuộc' hoặc 'dụ dỗ' những kẻ có thể làm việc cho chúng ta."
Lý Hổ nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Rõ, Đại nhân. Thuộc hạ sẽ tự mình đi chọn người. Không những thế, chúng ta cũng cần phải tăng cường phòng thủ, xây dựng thêm các chốt tiền tiêu bí mật, và thiết lập các đội tuần tra cơ động để ứng phó với bất kỳ cuộc tấn công nào khác."
"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu. "Phòng thủ là nền tảng, nhưng tấn công vào mạng lưới thông tin của kẻ thù mới là chìa khóa để chúng ta giành lợi thế. Chúng ta không thể chờ đợi chúng ra tay trước. Chúng ta phải biết chúng đang âm mưu gì, chúng định làm gì, và quan trọng nhất, chúng là ai." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi bóng tối vẫn bao trùm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta cần phải thu thập càng nhiều tri thức càng tốt, về tất cả mọi thứ."
Đêm càng về khuya, gió càng rít mạnh, nhưng trong căn thư phòng nhỏ bé, ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm đã bừng lên, soi sáng con đường chông gai phía trước. Lâm Dịch biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hắn đang giăng một tấm lưới khổng lồ, một tấm lưới không chỉ để bắt những con cá nhỏ, mà còn để vén màn những bí ẩn sâu thẳm nhất của thế giới này.
***
Vài ngày sau, không khí ở Quán Trọ Lạc Nguyệt tại Thành Thiên Phong vẫn sôi động như thường lệ. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói ồn ào hòa cùng mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và khói gỗ thoang thoảng từ bếp. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền nhà gỗ. Trong một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo, Lâm Dịch ngồi đối diện với Thám tử Mạc.
Thám tử Mạc vẫn giữ vẻ ngoài gầy gò, lén lút, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại, quan sát từng chi tiết nhỏ trong quán trọ, như thể muốn thu vào tầm mắt mọi bí mật. Hắn nhấp một ngụm trà, động tác nhanh nhẹn nhưng đầy cảnh giác. Trong khi đó, Lâm Dịch giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ung dung thưởng trà, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, nhưng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
"Ngài Lâm đã bao giờ nghe nói về những câu chuyện kỳ lạ ở các vùng núi xa xôi chưa?" Thám tử Mạc bất ngờ mở lời, giọng nói khàn khàn, nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng qua. "Những câu chuyện về những kẻ có khả năng phi phàm, những linh thú bảo vệ di tích cổ xưa, hay những loại cây cỏ mang sức mạnh chữa lành hoặc hủy diệt?"
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Ngươi đang nói đến những thứ mà người thường gọi là 'thần tiên', 'yêu ma' sao, Thám tử Mạc?" Hắn cố tình dùng những từ ngữ dân gian để thăm dò đối phương. "Ta nghe nói ngươi là một người thực tế, chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe."
Thám tử Mạc nhếch mép, để lộ hàm răng ố vàng. "Trong cái nghề này của ta, Ngài Lâm, tin hay không tin không quan trọng bằng việc biết được sự thật. Có những tin đồn, dù hoang đường đến mấy, cũng có gốc rễ của nó. Và gốc rễ đó, đôi khi, lại quý giá hơn cả vàng bạc." Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc lẹm. "Ngài Lâm cần một mạng lưới thông tin không chỉ rộng mà còn sâu. Không chỉ là tin tức thương trường hay chính sự, mà còn là những chuyện 'không bình thường' ở các góc khuất của Đại Hạ, đúng chứ?"
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chuyện 'không bình thường'? Ta muốn nói đến tất cả những thứ mà ngươi vừa kể, Thám tử Mạc. Và cả những kẻ đứng sau chúng, những tổ chức bí mật, những cá nhân có sức ảnh hưởng vượt ra ngoài tầm hiểu biết của người thường. Ngươi có thể làm được không, Thám tử Mạc?"
Thám tử Mạc nhấp thêm một ngụm trà, suy nghĩ trong chốc lát. "Tiền công của Ngài Lâm luôn hậu hĩnh, đó là điều ta biết. Nhưng những thông tin đó... không dễ kiếm. Nó đòi hỏi sự mạo hiểm, sự kiên nhẫn, và đôi khi, cả mạng sống. Sẽ có rủi ro lớn, rất lớn." Hắn nhấn mạnh từ "rủi ro", như thể muốn thử thách quyết tâm của Lâm Dịch. "Có những thứ, tốt nhất là không nên động vào."
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Thám tử Mạc, không né tránh. "Rủi ro càng lớn, thù lao càng cao, đó là nguyên tắc của ta. Ta cần biết sự thật, dù nó có kỳ quái đến đâu. Ta cần biết ai đang thao túng những tin đồn đó, ai đang lợi dụng những 'yếu tố bất thường' đó để đạt được mục đích của mình. Ngươi có kinh nghiệm, có mạng lưới, và quan trọng nhất, ngươi có sự khôn ngoan để sống sót trong cái thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy này." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Hắn đẩy về phía Thám tử Mạc một túi gấm nhỏ, bên trong tiếng kim loại va chạm leng keng. "Đây là khoản đặt cọc ban đầu. Nếu ngươi làm tốt, thù lao sẽ còn cao hơn gấp bội. Ta cần thông tin về những kẻ được gọi là 'tu sĩ' hay 'pháp sư', về những nơi được đồn đại là có 'linh khí', và đặc biệt là bất kỳ sự liên hệ nào giữa những yếu tố này với các thế lực chính trị hoặc giang hồ hiện tại." Lâm Dịch quan sát kỹ phản ứng của Thám tử Mạc. Hắn biết, việc này sẽ đẩy Mạc vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà ngay cả Mạc cũng có thể chưa từng dám đặt chân tới.
Thám tử Mạc nhấc túi gấm lên, ngón tay khẽ miết qua lớp vải mềm mại. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tham lam, nhưng cũng xen lẫn sự thận trọng. "Ngài Lâm, ngươi đang muốn ta đi tìm kiếm ma quỷ sao?" Hắn hỏi, nhưng giọng điệu đã bớt vẻ dè dặt hơn. "Những tin tức này, một khi đã chạm vào, rất khó để thoát ra. Chúng có thể kéo theo những rắc rối mà ta không thể lường trước."
"Ta không yêu cầu ngươi tin vào ma quỷ," Lâm Dịch đáp lời, "mà ta yêu cầu ngươi tìm kiếm sự thật. Nếu có ma quỷ, hãy cho ta biết chúng là loại ma quỷ gì, chúng xuất hiện ở đâu, và chúng muốn gì. Nếu không có, hãy cho ta biết ai đã tạo ra những tin đồn đó và tại sao." Hắn đưa thêm một tấm thẻ bài bằng ngọc bích chạm khắc hình một con chim ưng đang sải cánh. "Đây là tín vật của ta. Bất cứ khi nào ngươi có thông tin quan trọng, hãy dùng nó để liên lạc với người của ta. Họ sẽ biết phải làm gì."
Thám tử Mạc cẩn thận cất tấm thẻ bài vào trong áo. Hắn nhìn Lâm Dịch một lần nữa, như thể muốn đọc thấu tâm can của người đàn ông trẻ tuổi này. "Ngài Lâm, ngươi là một người kỳ lạ. Ta đã làm việc cho không ít quan lại, không ít thương gia, nhưng chưa ai lại có tham vọng lớn đến mức muốn vén màn cả thế giới như ngươi." Hắn thở dài, chấp nhận thử thách. "Được thôi, tiền công hậu hĩnh, rủi ro lớn, nghe có vẻ thú vị đấy. Ta sẽ thử xem, liệu những 'ma quỷ' đó có thể trốn được đôi mắt của ta bao lâu."
Cả hai tiếp tục trao đổi thêm về các điều khoản chi tiết, về phạm vi hoạt động, về cách thức báo cáo và bảo mật thông tin. Lâm Dịch nhấn mạnh tầm quan trọng của việc không gây chú ý, và đặc biệt là phải bảo vệ các nguồn tin. Hắn không muốn một mạng lưới tình báo dựa trên nỗi sợ hãi, mà là dựa trên sự tin cậy và lợi ích. Cuộc gặp gỡ kéo dài cho đến khi quán trọ bắt đầu thưa thớt khách, và ánh nắng chiều đã ngả vàng cam trên bầu trời. Trước khi rời đi, Thám tử Mạc đứng dậy, khẽ cúi đầu, một hành động hiếm hoi thể hiện sự kính trọng đối với Lâm Dịch. Hắn biết, mình vừa dấn thân vào một cuộc chơi lớn, một cuộc chơi có thể thay đổi cả cuộc đời hắn, hoặc kết thúc nó một cách nhanh chóng.
***
Đêm đã về khuya, trời quang mây tạnh, muôn vàn vì sao lấp lánh như những viên ng��c trai rải trên tấm màn nhung đen. Trong thư phòng của mình, Lâm Dịch một mình đứng cạnh cửa sổ, nhìn ngắm bầu trời đêm thăm thẳm. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm và cây cỏ dại từ khu vườn bên ngoài. Cảm giác căng thẳng trong không khí từ cuộc họp trước và cuộc gặp gỡ với Thám tử Mạc vẫn còn đọng lại, nhưng tâm trí hắn lại vô cùng tỉnh táo và minh mẫn.
Trên bàn, cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" vẫn mở, nhưng ánh mắt Lâm Dịch không còn tập trung vào những dòng chữ cổ xưa. Hắn nhìn vào khoảng không, suy nghĩ về những bí ẩn mà hắn đang cố gắng vén màn. Thế giới này, qua lăng kính của người hiện đại như hắn, dường như đang dần hiện ra những tầng lớp phức tạp hơn những gì hắn từng biết. Từ những cuộc tấn công giang hồ có tổ chức, cho đến những lời thì thầm về "mị thuật" và "linh khí mỏng manh" từ Chu Thiên, rồi đến sự sẵn lòng của Thám tử Mạc trong việc săn lùng "những điều bất thường" – tất cả đều vẽ nên một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn.
Hắn đã từng nghĩ, với tri thức hiện đại, với khả năng tổ chức và mưu lược, hắn có thể kiểm soát mọi thứ trong tầm tay. Nhưng giờ đây, những yếu tố "siêu nhiên" đang dần xuất hiện, đặt ra một câu hỏi lớn: liệu tri thức của thế giới cũ của hắn có đủ để đối phó với những điều vượt quá khoa học và logic? *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ, *và để sinh tồn, ta không thể bỏ qua bất kỳ mối đe dọa nào, dù nó có vẻ xa vời đến đâu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng không nợ ta một sự giải thích hợp lý cho mọi hiện tượng.*
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Lâm Dịch quay lại. "Vào đi."
Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn bước vào, trên tay mỗi người đều cầm một tập giấy. Gương mặt họ vẫn còn thoáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rực sáng sự nhiệt huyết. Mùi mực và giấy mới từ những báo cáo thoang thoảng trong phòng.
"Đại ca," Trần Nhị Cẩu báo cáo, giọng nói tràn đầy năng lượng, "mạng lưới tai mắt của chúng ta đã bắt đầu hoạt động. Dân chúng rất cảnh giác sau cuộc tấn công vừa rồi, và chúng ta đã thu thập được vài tin đồn về những kẻ lạ mặt xuất hiện gần biên giới trước khi xảy ra vụ việc. Có người nói thấy một nhóm người mặc áo choàng đen, hành tung bí ẩn, không giống bất kỳ bang phái giang hồ nào họ từng biết."
Lâm Dịch gật đầu, lắng nghe cẩn thận. "Tiếp tục theo dõi những tin đồn đó. Hãy xem xét kỹ lưỡng những điểm giống và khác nhau. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất."
"Về phần ta, Đại nhân," Tô Mẫn tiếp lời, giọng nói bình tĩnh và rõ ràng, "ta đã phác thảo một hệ thống mã hóa tin tức dựa trên những gì Đại nhân đã chỉ dẫn. Đồng thời, ta cũng đã thiết lập một vài kênh truyền tin thử nghiệm thông qua các thương đoàn đáng tin cậy. Sẽ cần thêm thời gian để hoàn thiện và thử nghiệm tính bảo mật, nhưng ít nhất chúng ta sẽ có thể bảo mật thông tin tốt hơn và truyền tin nhanh hơn so với trước đây."
Lâm Dịch mỉm cười hài lòng. "Tốt. Rất tốt. Hãy nhớ, không chỉ những tin tức về quân sự hay kinh tế. Bất cứ điều gì bất thường, bất cứ câu chuyện hoang đường nào về 'pháp thuật' hay 'người có năng lực lạ', cũng phải được ghi chép lại và báo cáo về đây. Chúng ta đang đối mặt với một thế giới phức tạp hơn ta tưởng, và chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi khả năng."
Hắn lật vài trang "Cẩm Nang Kế Sách", đôi mắt lướt qua những chiến lược cổ điển về binh pháp và trị quốc. Nhưng rồi hắn khẽ đóng cuốn sách lại, một nhận thức sâu sắc hiện rõ trong ánh mắt. Những chiến lược cũ, dù tinh vi đến mấy, có thể không còn đủ cho những kẻ thù mới, những kẻ thù không tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà hắn biết.
"Hãy cẩn trọng tuyệt đối," Lâm Dịch nói, giọng hắn nghiêm nghị hơn. "Mạng lưới càng lớn, rủi ro càng cao. Kẻ địch không chỉ có sức mạnh mà còn có mưu kế. Chúng ta không được phép lơ là. Bảo vệ nguồn tin, bảo vệ chính mình. Đây không chỉ là một cuộc chiến giành đất đai, mà còn là một cuộc chiến giành lấy thông tin, giành lấy sự hiểu biết về thế giới này."
Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn đồng thanh đáp lời. "Rõ, Đại ca/Đại nhân."
Sau khi hai người rời đi, Lâm Dịch một lần nữa đứng một mình trong thư phòng. Ánh trăng vẫn đổ tràn vào căn phòng, soi rõ bóng dáng cô độc của hắn. Hắn vuốt ve bìa cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" một cách trầm ngâm. Cuộc hành trình của hắn, từ một thiếu niên nghèo khó đấu tranh sinh tồn, giờ đây đã biến thành một cuộc chiến tranh giành quyền lực và sự thật, một cuộc chiến mà hắn không thể biết trước kết cục. Những thông tin về "tu hành", "linh khí", "mị thuật" sẽ dần được hé lộ, và hắn sẽ phải đối mặt với những điều mà tri thức hiện đại của hắn cũng chưa thể giải thích. Mạng lưới tình báo mới của hắn sẽ sớm thu được những thông tin quan trọng, không chỉ về Thẩm Đại Nhân mà còn về các thế lực giang hồ và thậm chí là những bí mật của thế giới tu hành. Thám tử Mạc sẽ trở thành một kênh thông tin cực kỳ quan trọng, nhưng cũng có thể mang lại những rắc rối không ngờ khi hắn ta đào sâu vào các bí mật của thế giới. Sự mở rộng mạng lưới tình báo cũng đồng nghĩa với việc Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với những rủi ro và hiểm nguy lớn hơn, khi hắn bắt đầu 'nhìn' vào những nơi lẽ ra không nên nhìn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm và sự nặng nề của trách nhiệm. *Thế giới này, nó phức tạp hơn nhiều so với những gì ta từng nghĩ.* Hắn nhắm mắt lại, hình dung về những gì có thể sắp xảy ra. Dù bất cứ điều gì đến, hắn biết mình phải sẵn sàng. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ bằng mưu trí mà còn bằng sự dũng cảm khi đối mặt với những điều chưa biết.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.