Lạc thế chi nhân - Chương 803: Tấn Công Tiền Đồn: Mũi Đuôi Của Âm Mưu
Tiếng gió vẫn rì rào bên ngoài, mang theo hơi lạnh của đêm tàn, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một cơn bão lớn hơn đang càn quét, không ngừng gào thét. Cuộc trò chuyện với Chu Thiên đêm qua đã mở ra một cánh cửa mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải bước qua – cánh cửa dẫn đến thế giới của linh khí mỏng manh và những kỹ thuật tu hành cấp thấp, những thứ mà hắn từng coi là mê tín dị đoan. Hắn đã chấp nhận, đã bắt đầu nghĩ về nó như một phần của thực tại khắc nghiệt này. Nhưng ngay cả khi đã mở lòng, sâu thẳm trong hắn vẫn là một sự khó chịu, một cảm giác bất an khi đối mặt với những điều không thể dùng tri thức hiện đại để lý giải hoàn toàn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thầm nhủ, *và nó cũng không hứa hẹn sẽ tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào mà ta từng biết.* Sự thay đổi trong nhận thức này nặng nề hơn bất kỳ gánh nặng nào mà hắn từng phải mang vác.
Ánh sáng ban mai đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một góc thư phòng. Không khí buổi sớm trong lành, mát mẻ, nhưng không xua tan được sự căng thẳng đang bao trùm. Lâm Dịch ngồi phía sau bàn gỗ mun, tấm bản đồ vùng biên thùy được trải rộng, những ngón tay gầy gò của hắn lướt nhẹ qua các pháo đài, con đường mòn và những điểm tiền đồn. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hằn lên vẻ mệt mỏi sau một đêm trằn trọc suy tư. Tuy nhiên, sự mệt mỏi ấy không làm giảm đi sự sắc bén vốn có, ngược lại, nó còn tôi luyện ánh mắt hắn trở nên tinh tường hơn. Hắn biết, ngay cả trong thời khắc yên bình nhất, nguy hiểm vẫn luôn rình rập, và bây giờ, nó còn mang theo một lớp vỏ bọc mới, khó lường hơn.
Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu đứng nghiêm túc trước bàn, vẻ mặt cả hai đều căng thẳng, khác hẳn với sự tự tin thường thấy. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng cho binh lính dưới quyền. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn giữ được sự nhanh nhẹn thường thấy, nhưng đôi mắt sáng của hắn lại ánh lên vẻ bất an hiếm hoi.
"Bẩm Lâm Đại Nhân," Binh trưởng Triệu là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, "tiền đồn biên giới phía Tây Bắc, đồn Thanh Phong, đã bị tấn công đêm qua."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay hắn dừng lại ở một chấm đỏ trên bản đồ, chính là vị trí của đồn Thanh Phong. "Chi tiết." Hắn nói, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với sự xáo động trong lòng.
Binh trưởng Triệu hít một hơi sâu. "Chúng không phải thổ phỉ thông thường, thưa Đại Nhân. Chúng có sự phối hợp rất ăn ý, nhịp nhàng, như thể đã được huấn luyện bài bản. Đội tuần tra tiền tiêu bị phục kích nhanh chóng, sau đó chúng đồng loạt tấn công từ ba hướng. Điều đáng nói là, chúng còn dùng cả ám khí của giang hồ, loại ám khí tẩm độc, gây thương vong lớn cho binh lính của chúng ta trước khi chúng kịp phản ứng. May mắn là Lý Hổ trấn giữ ở đó, chỉ huy binh lính chống trả quyết liệt, buộc chúng phải rút lui khi trời gần sáng."
Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng hắn cũng mang theo vẻ nghiêm trọng: "Mạng lưới của thuộc hạ cũng ghi nhận hoạt động bất thường của một số bang phái nhỏ ở khu vực lân cận trong vài ngày qua, Đại Nhân. Chúng tụ tập ở những nơi hẻo lánh, giao dịch bí mật, nhưng không ngờ chúng lại ra tay nhanh đến vậy, và còn dám liên kết với nhau để tấn công tiền đồn. Ban đầu chúng tôi chỉ nghĩ là chúng tranh giành địa bàn, hoặc cướp bóc nhỏ lẻ."
Lâm Dịch gật đầu chậm rãi, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, rồi dừng lại ở gương mặt của hai người thuộc hạ. *Cẩm Nang Kế Sách của mình đã dự liệu nhiều kịch bản, nhưng sự kết hợp này, với tốc độ này, vẫn có phần vượt ngoài dự đoán.*
"Chi tiết về cách chúng tấn công? Dấu vết để lại? Có xác định được danh tính kẻ cầm đầu không?" Lâm Dịch hỏi, từng lời nói rõ ràng, dứt khoát. Hắn cố gắng sắp xếp những thông tin rời rạc trong đầu, tìm kiếm một sợi dây liên kết. Cuộc trò chuyện với Chu Thiên về "linh khí mỏng manh" và "mị thuật" vẫn văng vẳng bên tai. *Liệu có phải là một kỹ thuật giang hồ cấp thấp nào đó, được gia cố bằng một chút mị thuật để làm rối loạn tinh thần binh lính? Hay chỉ đơn thuần là sự phối hợp tinh vi của những kẻ liều lĩnh?*
Binh trưởng Triệu lắc đầu. "Về kẻ cầm đầu thì chưa rõ, thưa Đại Nhân. Chúng hành động rất kín kẽ. Nhưng có vẻ như là tàn quân của một đội lính triều đình cũ – chúng để lại vài mảnh quân phục rách rưới, dù được vá víu nhưng vẫn nhận ra huy hiệu cũ mờ nhạt của Đại Hạ. Tuy nhiên, lại có những kẻ võ công cao cường, thoắt ẩn thoắt hiện, gây rối loạn đội hình bằng những chiêu thức lạ lùng, khác hẳn với binh pháp thông thường. Chúng dùng ám khí, rồi lại biến mất vào màn đêm như bóng ma, khiến binh lính của chúng ta khó lòng truy đuổi."
*Lại là trò cũ rích nhưng được nâng tầm,* Lâm Dịch thầm nghĩ, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. *Thẩm Đại Nhân cuối cùng cũng ra tay, và còn liên kết với giang hồ sao?* Hắn nhớ lại những báo cáo trước đó về sự phá hoại tinh vi, những tin đồn thất thiệt. Nếu kẻ thù có thể dùng những kỹ thuật "mị thuật" để làm lung lay ý chí người dân, thì việc kết hợp với những kẻ giang hồ dùng ám khí tẩm độc, thoắt ẩn thoắt hiện, lại càng khiến tình hình trở nên khó lường. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân trên mặt trận chính trị và kinh tế, nhưng không ngờ hắn lại chọn cách này, một cách vừa thô bạo vừa khó chịu.
Hắn nhìn bản đồ, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn. "Thời gian tấn công? Số lượng ước tính?"
"Khoảng canh ba, thưa Đại Nhân," Binh trưởng Triệu đáp, "Số lượng không quá lớn, ước chừng khoảng năm mươi đến sáu mươi người. Nhưng chúng cực kỳ tinh nhuệ, và dường như chỉ tập trung vào việc thăm dò, quấy phá chứ không có ý định chiếm đồn. Chúng rút lui rất nhanh, không để lại nhiều dấu vết."
*Thăm dò,* Lâm Dịch lặp lại trong đầu. *Một cuộc thăm dò đầy rẫy sự khôn ngoan và độc ác.* Hắn chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy d��c sống lưng, không phải vì thời tiết mà vì sự tính toán của đối thủ. *Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là một quan lại tham lam, hắn ta còn có tài mưu lược, và quan trọng hơn, hắn ta đã tìm được những đồng minh nguy hiểm.*
"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang, "Ngươi hãy tập hợp tất cả thông tin về những bang phái giang hồ hoạt động ở khu vực này, đặc biệt là những kẻ nổi tiếng về ám khí hoặc những chiêu thức quỷ dị. Cần phải biết rõ lai lịch, thói quen, và ai là kẻ đứng sau chúng."
"Thuộc hạ đã phái người đi điều tra ngay sau khi nhận được tin báo đầu tiên, Đại Nhân," Trần Nhị Cẩu đáp, "nhưng giới giang hồ phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta từng biết. Chúng ẩn mình rất kỹ."
"Và Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nói tiếp, "Ngươi hãy tăng cường phòng bị ở tất cả các tiền đồn. Đặc biệt là những đồn ở vị trí yếu kém hoặc hẻo lánh. Cần phải thay đổi quy luật tuần tra, tăng cường mật thám, và sẵn sàng cho những cuộc tấn công bất ngờ. Bất kỳ dấu hiệu bất thường nào cũng phải báo cáo ngay lập tức."
"Rõ, Đại Nhân!" Binh trưởng Triệu và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp, vẻ nghiêm nghị in hằn trên mặt.
Lâm Dịch khẽ thở dài. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc tấn công này không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn của Thẩm Đại Nhân. Kẻ thù của hắn đang ngày càng trở nên đa diện, không chỉ là những thế lực thế tục mà còn cả những yếu tố mà hắn từng cho là huyễn hoặc. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhắc nhở. Để đối phó với kẻ thù này, hắn không chỉ cần binh lính và mưu lược, mà còn cần phải hiểu rõ những điều kỳ lạ của thế giới này. Nỗi lo về việc bảo vệ 'ốc đảo' của mình trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, khi đối thủ có thể sử dụng những phương pháp phi thường mà hắn chưa từng đối mặt. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại những lời của Chu Thiên. *Linh khí mỏng manh, mị thuật cấp thấp... liệu chúng có thực sự đã được sử dụng trong cuộc tấn công đêm qua?* Hắn cần phải tận mắt chứng kiến.
***
Chiều tà, gió lạnh thổi qua những khe núi, mang theo hơi ẩm của đất đá và mùi khói còn vương lại từ cuộc tấn công đêm qua. Những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, che khuất ánh mặt trời yếu ớt, khiến khung cảnh đồn Thanh Phong càng thêm ảm đạm. Lâm Dịch cùng Lý Hổ và một vài vệ sĩ thân tín đến thị sát tiền đồn bị tấn công.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây ánh mắt lại lộ rõ sự phẫn nộ và lo lắng. Hắn đi trước, dẫn đường cho Lâm Dịch. Cảnh tượng trước mắt họ là một sự hoang tàn và hỗn loạn. Một phần hàng rào gỗ đã bị phá nát, vài tháp canh bị hư hại nhẹ. Những vệt máu khô màu nâu sẫm còn vương trên đất, trên những tảng đá lởm chởm, như những vết sẹo của trận chiến ác liệt. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi kim loại từ vũ khí và một chút mùi cháy khét vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Tiếng gió hú qua các khe hở của tiền đồn, nghe như tiếng khóc than của những người lính đã ngã xuống.
Lâm Dịch đi dọc tiền đồn, bước chân cẩn trọng, đôi mắt hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, phân tích. Hắn nhìn vào những vết thương trên người lính canh còn sống sót, nhìn cách họ băng bó, nhìn loại vũ khí bị gãy nát vương vãi trên mặt đất.
"Đại nhân xem," Lý Hổ chỉ vào một vết ám khí găm sâu vào thân cây cổ thụ gần cổng đồn, mũi tên bạc vẫn còn rung rinh khe khẽ trong gió, "Đây rõ ràng là thủ đoạn của Huyết Lang bang, thưa Đại Nhân. Chúng nổi tiếng với ám khí tẩm độc, mũi tên này có ba cạnh, có rãnh để chứa độc. Vài binh lính của chúng ta đã trúng phải, may mà quân y kịp thời cứu chữa."
Lâm Dịch tiến lại gần, rút con ám khí ra khỏi thân cây. Xúc giác của hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, và một chút nhớp nháp trên mũi tên. Hắn đưa lên mũi ngửi nhẹ, một mùi hương tanh nồng, khó chịu phảng phất. Hắn gật đầu, khuôn mặt trầm tư. Huyết Lang bang, một bang phái giang hồ nhỏ bé nhưng khét tiếng tàn độc, thường hoạt động ở vùng núi hiểm trở phía Tây Bắc. Chúng không có tổ chức lớn, nhưng lại là những sát thủ và cướp bóc nguy hiểm. *Liệu Thẩm Đại Nhân đã chiêu mộ được chúng? Hay chúng chỉ là những con chó săn được thả ra để gây rối?*
Hắn tiếp tục đi, mắt quét qua từng góc khuất. Chợt, hắn thấy một mảnh vải rách vương trên mặt đất, kẹt giữa hai tảng đá. Hắn cúi xuống, nhặt lên. Cảm giác thô ráp của chất liệu vải, màu xanh xám bạc phếch, cùng với một vài đường chỉ vá víu vụng về. Lâm Dịch kiểm tra kỹ hơn, lật đi lật lại mảnh vải dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. "Chất liệu này... là vải quân phục của Đại Hạ," hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, đủ để Lý Hổ nghe thấy. "Nhưng được may khá thô sơ, không phải hàng quân nhu chính quy. Hơn nữa, huy hiệu của lính triều đình cũ, dù mờ nhạt, vẫn còn đó."
Lý Hổ cũng cúi xuống xem xét. "Đúng là vậy, thưa Đại Nhân. Tôi cũng thấy vài mảnh khác tương tự khi dọn dẹp xác chết địch. Chúng là lính đào ngũ, hoặc lính đánh thuê được chiêu mộ từ tàn quân." Hắn nghiến răng, vẻ mặt càng thêm hung dữ. "Đồ khốn nạn! Còn dám mặc quân phục cũ để gây rối!"
Lâm Dịch không đáp, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương chiều. Một cơn gió mạnh thổi qua, làm tóc hắn bay phất phơ. Hắn đứng đó, như một bức tượng, suy nghĩ sâu xa. *Một bên là ám khí giang hồ tinh xảo, một bên là quân phục của tàn quân triều đình cũ. Sự kết hợp này không phải ngẫu nhiên.*
"Chúng muốn gây sự, phá rối thôi sao?" Lý Hổ hỏi, giọng nói mang theo sự bối rối, "Hay có ý đồ gì khác, Đại nhân?"
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng và sắc bén hơn bao giờ hết. "Một cuộc thăm dò, Lý Hổ. Một phép thử." Hắn siết chặt mảnh vải trong tay. "Chúng muốn xem phòng tuyến của chúng ta kiên cố đến đâu, phản ứng của chúng ta thế nào. Thẩm Đại Nhân đang thử nước, và lần này, hắn đã dùng cả con dao của giang hồ, cùng với những kẻ lính đánh thuê dễ dàng vứt bỏ. Hắn không chỉ muốn phá hoại từ bên trong như những báo cáo trước, mà còn muốn trực tiếp gây áp lực từ bên ngoài."
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Lâm Dịch tự nhủ, *và để sinh tồn, ta phải hiểu rõ kẻ thù, không chỉ là động cơ của chúng, mà còn là phương pháp của chúng.* Hắn nhớ lại những lời của Chu Thiên về khả năng "mị thuật" làm lung lay tinh thần. Tuy cuộc tấn công này không có dấu hiệu rõ ràng của "mị thuật," nhưng sự phối hợp ăn ý giữa hai nhóm đối tượng hoàn toàn khác biệt – lính đánh thuê và giang hồ – cùng với việc rút lui nhanh chóng, không để lại nhiều dấu vết, cho thấy một sự chỉ đạo khôn ngoan và tinh vi. Đó không phải là kiểu hành động của những kẻ giang hồ đơn thuần muốn cướp bóc hay tàn quân muốn gây loạn. Có một bàn tay đen đứng sau giật dây.
Lý Hổ nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Đại nhân cứ ra lệnh, huynh đệ chúng ta sẽ không để chúng làm loạn! Chúng ta sẽ bắt sống những kẻ đó, moi ra kẻ đứng sau!"
Lâm Dịch đặt tay lên vai Lý Hổ, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào người chỉ huy trung thành. "Không cần vội vàng, Lý Hổ. Đây chỉ là một cuộc thử nghiệm nhỏ. Chúng sẽ còn nhiều chiêu trò khác. Nhưng ngươi nói đúng, chúng ta không thể để chúng làm loạn."
Hắn quay người, nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Từng cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, khiến hắn rùng mình, nhưng tâm trí hắn lại vô cùng tỉnh táo. Cuộc tấn công này là lời xác nhận rõ ràng nhất về sự leo thang trong âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Hắn không chỉ dựa vào quyền lực chính trị mà còn bắt đầu sử dụng các thế lực giang hồ, thậm chí là tàn quân, cho thấy sự liều lĩnh và tuyệt vọng của hắn. *Đây là 'phép thử' đầu tiên,* Lâm Dịch thầm nghĩ, *báo hiệu những cuộc tấn công quy mô lớn hơn, phức tạp hơn sẽ diễn ra trong tương lai gần.*
Lâm Dịch biết, đã đến lúc hắn phải mở rộng tầm nhìn một lần nữa. Không chỉ cần hiểu về thế giới tu hành mà Chu Thiên đã hé lộ, mà còn phải thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ phức tạp này. Để đối phó với kẻ thù đa diện, hắn không thể chỉ dựa vào một mạng lưới tình báo duy nhất. Hắn cần xây dựng một mạng lưới tình báo và phản gián không chỉ đối phó với những âm mưu thế tục, những kỹ thuật siêu nhiên, mà còn phải đối phó với cả những yếu t�� giang hồ. Điều đó có nghĩa là hắn sẽ cần tiếp xúc với các 'nguồn tin' hoặc 'đồng minh' mới trong giới này, những kẻ có thể cung cấp thông tin, hoặc thậm chí là giúp hắn đối phó với những thế lực giang hồ khác.
"Lý Hổ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm lắng nhưng đầy quyết đoán, "Ngươi hãy tập hợp những người lính tinh nhuệ, những người có khả năng bí mật hành động, giỏi ngụy trang và dò la. Chúng ta cần phải gửi người thâm nhập vào các bang phái giang hồ ở khu vực này, tìm hiểu về Huyết Lang bang, và những thế lực khác đang cấu kết với tàn quân triều đình cũ."
Lý Hổ gật đầu, ánh mắt rực lửa. "Rõ, Đại nhân. Thuộc hạ sẽ tự mình đi chọn người."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Nhưng để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với mọi thử thách, dù cho chúng có phức tạp đến đâu đi nữa. Hắn hít thở sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và gió lạnh. *Thẩm Đại Nhân, ngươi đã khơi mào cuộc chiến này. Nhưng ta sẽ là người kết thúc nó, theo cách của riêng ta.*
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.