Lạc thế chi nhân - Chương 802: Lưới Giăng Vô Hình và Tiếng Vọng Của Cổ Lão
Tiếng gió lướt qua khung cửa sổ bằng gỗ, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm cuối thu, luồn lách vào thư phòng của Lâm Dịch. Đèn dầu leo lét trên bàn, đổ bóng những chồng sách và bản đồ lên vách tường, tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng cũng đầy nặng nề. Mùi mực, giấy cũ và hương trà nhài thoang thoảng từ chén trà nguội lạnh quyện vào nhau, cố gắng xua đi cái vẻ u ám đang bao trùm căn phòng. Lâm Dịch ngồi phía đầu bàn, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua từng trang báo cáo. Khuôn mặt thanh tú của hắn, vốn đã gầy gò, giờ đây càng thêm hằn lên vẻ trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được vẻ sắc bén, từng trải. Mái tóc đen bù xù, được buộc đơn giản, càng làm nổi bật sự tập trung cao độ của hắn.
Đối diện hắn là Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt thường trực vẻ ngây ngô, giờ đây lại lộ rõ sự căng thẳng. Hắn ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhanh nhẹn nhưng có chút bối rối, thỉnh thoảng liếc nhìn đại ca của mình, chờ đợi một mệnh lệnh, một lời giải thích. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng chứa đầy ưu tư, đang tỉ mỉ lật lại một cuốn sổ cái. Trang phục nhã nhặn, gọn gàng của cô dường như không làm giảm đi sự lo lắng đang hiển hiện rõ rệt. Cả ba đang chìm trong một cuộc họp kín, những báo cáo điều tra sơ bộ được đặt ra, nhưng chúng lại không mang đến câu trả lời, mà chỉ gieo rắc thêm nhiều nghi vấn.
"Đại ca," Trần Nhị Cẩu khẽ lên tiếng, giọng hắn có chút ngập ngừng, "những vụ việc gần đây... chúng quá nhỏ, quá rời rạc. Vài bao gạo bị ẩm mốc khó hiểu trong kho, dù thời tiết mấy ngày qua đều khô ráo. Một vài cuộn vải tơ bị chuột gặm nát ở những vị trí lạ lùng, như thể chúng đã được sắp đặt để bị phá hoại chứ không phải do ngẫu nhiên. Rồi những tin đồn vô căn cứ lan truyền trong dân, nào là bệnh dịch sắp tới, nào là đất đai bị nguyền rủa. Chúng tôi đã rà soát kỹ, cử người theo dõi từng ngóc ngách, nhưng không tìm thấy dấu vết của kẻ lạ mặt nào. Những người mới đến mà chúng tôi nghi ng��, chúng tôi đã giám sát họ rất chặt, nhưng họ không có bất kỳ hành động nào khả nghi quá mức."
Trần Nhị Cẩu dừng lại, thở dài, vẻ mặt có chút thất vọng. "Chúng tôi đã thẩm tra những người lính gác kho, những người buôn bán nhỏ lẻ, thậm chí cả mấy bà cụ hay ngồi lê đôi mách ở chợ. Nhưng tất cả đều nói những tin đồn đó tự nhiên xuất hiện, không ai biết nguồn gốc. Những vụ mất mát vật tư thì quá nhỏ, đến mức người phụ trách kho cũng chỉ coi là sơ suất. Chẳng có bằng chứng nào cụ thể cả."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt vẫn chăm chú vào tấm bản đồ trải rộng trước mặt. Hắn đã khoanh tròn một vài điểm, những nơi xảy ra các vụ việc "rời rạc" mà Nhị Cẩu vừa đề cập. Kho vật tư ở phía Tây, một vài ngôi làng nhỏ ở phía Bắc nơi tin đồn lan rộng, tuyến đường buôn bán phía Đông bị chậm trễ. Tất cả đều là những điểm nằm rải rác, không có mối liên hệ rõ ràng trên bề mặt.
Tô Mẫn tiếp lời, giọng cô bình tĩnh hơn nhưng cũng ẩn chứa vẻ bất lực. "Thậm chí trong sổ sách, Lâm Dịch ca. Có vài khoản chi tiêu nhỏ bị sai lệch, nhưng lại rất khó phát hiện. Như vụ nhập lô dược liệu quý hiếm mà em đã báo cáo hôm trước. Giá cả và số lượng đều khớp, nhưng thời gian nhập kho chậm hơn dự kiến gần một tuần, và có một khoản chi phí vận chuyển phát sinh bất thường, được ghi chú là 'chi phí khẩn cấp' mà không có hóa đơn rõ ràng. Em đã đối chiếu với các giao dịch tương tự trong nhiều năm qua, không có tiền lệ. Hơn nữa, lô dược liệu đó lại được vận chuyển qua một tuyến đường phụ, ít được sử dụng, xa hơn và tốn kém hơn tuyến chính. Tất cả đều là những con số lẻ tẻ, rất khó để quy kết thành một hành động phá hoại có chủ đích."
Cô đặt cuốn sổ cái xuống, đẩy nhẹ về phía Lâm Dịch. "Hơn nữa, một số báo cáo từ các thương đoàn của chúng ta cũng bị trễ, một số lại thiếu chi tiết quan trọng. Những lỗi nhỏ, có thể đổ tại sự bất cẩn của người làm việc, hoặc do đường xá khó khăn trong thời loạn. Nhưng khi tất cả những 'lỗi nhỏ' này cùng xuất hiện một lúc, nó không còn là sự trùng hợp nữa."
Lâm Dịch chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua hai người thuộc hạ thân tín. "Chính sự tinh vi này mới đáng sợ." Hắn nói, giọng trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo. "Nếu là Huyết Xà Bang, chúng sẽ cướp bóc, giết chóc công khai. Chúng sẽ để lại dấu vết rõ ràng của bạo lực và tham lam. Nhưng đây... đây không phải phong cách của giang hồ thông thường. Nó giống như một loại độc dược ngấm ngầm, phá hoại từ bên trong, nhưng lại không để lại bằng chứng rõ ràng để chúng ta có thể truy vết hay kết tội. Như một con rắn độc ẩn mình trong bụi cỏ, cắn một nhát rồi lặn mất, để lại nạn nhân tự từ từ héo mòn."
Hắn gõ ngón tay lên tấm bản đồ, điểm vào những vị trí đã khoanh tròn. "Những tin đồn thất thiệt, những sự cố nhỏ trong kho, những sai lệch trong sổ sách, những tuyến đường vận chuyển thay đổi... Tất cả đều là những hành động cô lập, không quá nghiêm trọng để gây chú ý ngay lập tức. Nhưng khi chúng ta xâu chuỗi lại, ta sẽ thấy một bức tranh đáng lo ngại. Kẻ đứng sau không muốn đối đầu trực diện. Chúng muốn gieo rắc sự bất ổn, sự nghi ngờ, sự mất lòng tin từ bên trong. Chúng muốn làm suy yếu chúng ta từ gốc rễ, khiến chúng ta tự sụp đổ mà không cần tốn quá nhiều công sức."
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, những suy nghĩ hiện đại của hắn cuộn xoáy trong đầu. *Đây là một cuộc chiến tranh tâm lý, một cuộc tấn công mạng lưới, không phải bằng dao kiếm mà bằng thông tin và sự phá hoại ngầm.* Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã nói, về việc không đối đầu trực diện mà phá hoại từ bên trong. *Hắc Ảnh Lâu... chúng không chỉ là một tổ chức ám sát. Chúng là một mạng lưới gián điệp, một bộ máy phá hoại có tổ chức, chuyên nghiệp đến đáng sợ.*
"Hay..." Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt dò xét. "Hay... có điều gì đó chúng ta chưa hiểu rõ về cách thức hoạt động của chúng? Những phương pháp mà chúng ta chưa từng biết đến, chưa từng chạm tới?" Hắn nhớ lại những lời bóng gió của Chu Thiên về thế giới tu hành, về những năng lực phi phàm. Liệu những sự việc "kỳ lạ" này có phải là dấu hiệu của một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của thế tục?
Hắn khoanh tròn thêm một vài điểm trên bản đồ, rồi gõ ngón tay lên bàn, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn. "Tiếp tục điều tra. Nhưng lần này, hãy chú ý đến những chi tiết nhỏ nhất, những điều 'bất thường' mà trước đây chúng ta có thể đã bỏ qua. Không chỉ tìm kiếm dấu vết của con người, mà còn tìm kiếm những dấu hiệu của sự 'khác lạ'. Những điều không thể giải thích bằng lẽ thường. Những hiện tượng tưởng chừng vô hại, nhưng lại gây ra những hậu quả không tương xứng. Ta muốn biết, liệu có một sức mạnh nào đó đang tác động vào đây, một thứ gì đó mà chúng ta chưa từng nghĩ tới?"
Trần Nhị Cẩu gật đầu dứt khoát. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng tôi sẽ đào sâu hơn nữa, dù chỉ là một sợi tóc cũng không bỏ qua." Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên quyết, dù vẫn còn chút bối rối trước sự phức tạp của tình hình.
Tô Mẫn cũng khẽ gật đầu, ngón tay cô lướt trên những con số trong sổ sách. "Em sẽ rà soát lại tất cả các giao dịch, tất cả các báo cáo, không bỏ sót một khoản chi tiêu nhỏ nhất. Nếu có một bàn tay vô hình, nó nhất định sẽ để lại dấu vết, dù là nhỏ nhất, trong dòng chảy của tiền bạc và thông tin."
Lâm Dịch nhìn hai người họ, lòng hắn dâng lên một sự tin tưởng sâu sắc. Họ là những con người của hiện thực, những con người đã cùng hắn trải qua bao gian khó. Nhưng lần này, kẻ thù dường như đã nâng tầm cuộc chơi lên một cấp độ khác. Hắn cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng trí tuệ và mưu lược, mà còn có thể là bằng sự hiểu biết về một thế giới khác, một thế giới mà hắn vẫn còn mơ hồ.
Sự tinh vi và khả năng xâm nhập sâu rộng của Hắc Ảnh Lâu, như Lâm Dịch đã dự cảm, vượt xa những gì hắn từng hình dung về một tổ chức ám sát đơn thuần. Chúng không chỉ là những kẻ giết người trong bóng tối, mà còn là một mạng lưới gián điệp, thâm nhập sâu vào mọi ngóc ngách của xã hội, gieo rắc độc tố từ bên trong. Một cuộc thanh lọc nội bộ, có thể đau đớn, là điều không thể tránh khỏi, dù Lâm Dịch không muốn. Bởi vì sự sống còn của cả vùng đất, của những người mà hắn đã thề bảo vệ, đang bị đe dọa bởi một thứ độc dược vô hình. Thẩm Đại Nhân đã tìm được một đồng minh cực kỳ nguy hiểm, một thế lực có thể vượt ra ngoài phạm vi thông thường của thế tục, thậm chí có thể liên quan đến những bí ẩn về tu hành và linh khí mà Lâm Dịch vẫn chưa thể chạm tới. Sự nghi ngờ và cảnh giác cao độ đã trở thành người bạn đồng hành của Lâm Dịch trong cuộc chiến không tiếng súng này, nhưng hắn biết, chỉ cảnh giác thôi là chưa đủ. Hắn cần phải hiểu rõ đối thủ của mình, ở mọi cấp độ.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng cả vùng đất, Lâm Dịch đã có mặt tại thư phòng của Chu Thiên. Nơi đây là một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào và những lo toan của thế tục. Mùi giấy cũ, mực tàu, và hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tĩnh lặng, như một ốc đảo tri thức giữa dòng đời biến đ���ng. Thư phòng không quá rộng lớn, nhưng chất đầy những kệ sách bằng gỗ mun đã bạc màu thời gian, những cuộn tranh cổ, và những vật phẩm trang trí tinh xảo mang đậm dấu ấn của lịch sử và văn hóa. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ cổ kính, huyền bí cho căn phòng.
Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài bạc phơ, đang ngồi bên một chiếc bàn trà thấp, tay cầm một cuốn sách cũ. Đôi mắt sau cặp kính gọng tròn vẫn giữ vẻ tinh anh, thâm thúy. Thấy Lâm Dịch bước vào, ông mỉm cười hiền hậu, đặt cuốn sách xuống và ra hiệu mời khách ngồi. Trang phục của ông đơn giản, nhưng sạch sẽ và tươm tất, toát lên vẻ nho nhã của một học giả.
"Lâm Dịch hiền đệ đã đến," Chu Thiên nói, giọng ôn tồn, rót một chén trà nóng hổi, hương hoa nhài thơm ngát lan tỏa. "Mời ngồi, mời ngồi. Huynh đệ đến đây hẳn là có việc cần bàn?"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngồi xuống đối diện Chu Thiên. Hắn không đi thẳng vào vấn đề. Hắn biết, để khai thác thông tin từ một người uyên bác như Chu Thiên, cần phải có sự khéo léo và kiên nhẫn. "Chu huynh khách sáo rồi. Đệ gần đây hay nghe những câu chuyện về những kẻ có khả năng phi phàm, không thuộc về giang hồ hay triều đình. Những câu chuyện dân gian về những người có thể bay lượn trên không, hô phong hoán vũ, hay thậm chí là điều khiển tâm trí kẻ khác. Không biết Chu huynh, với kiến thức uyên thâm của mình, có từng nghiên cứu về những điều này không?"
Chu Thiên vuốt râu, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, như thể đang cân nhắc câu hỏi này. Ông khẽ mỉm cười. "À, ý đệ là những kẻ tu hành, những môn phái ẩn dật? Thế gian rộng lớn, tri thức nhân loại lại hữu hạn. Những câu chuyện đó, có thật, có hư, nhưng không phải không có căn cứ." Ông nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Từ xa xưa, trong những ghi chép cổ đại, đã có nhắc đến những người có thể hấp thụ 'linh khí' của trời đất để cường hóa bản thân, đạt được những năng lực mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Họ tự gọi mình là 'người tu hành'."
L��m Dịch nín thở lắng nghe, cố gắng giữ vẻ bình thản bên ngoài, nhưng trong lòng hắn, một cánh cửa mới về thế giới này đang dần hé mở. "Linh khí?" hắn hỏi, giọng đầy tò mò. "Đó là gì, thưa Chu huynh?"
"Linh khí," Chu Thiên giải thích, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như thể đang cố gắng hình dung một thứ vô hình. "Là tinh hoa của trời đất, là nguồn gốc của vạn vật. Nó tồn tại ở khắp nơi, nhưng lại rất mỏng manh, khó nắm bắt. Đối với người thường, nó vô hình vô ảnh. Nhưng đối với người tu hành, họ có thể cảm nhận, hấp thụ, và chuyển hóa nó thành sức mạnh của mình."
Ông tiếp tục, giọng điệu có chút thận trọng hơn. "Tuy nhiên, linh khí ở thế giới này đã trở nên cực kỳ mỏng manh, cạn kiệt theo thời gian. Bởi vậy, số lượng người có thể tu hành và đạt được những năng lực thực sự phi phàm ngày càng ít đi. Họ thường ẩn mình trong các môn phái, các sơn môn bí mật, tránh xa thế tục. Một phần vì họ không muốn bị thế tục làm vướng bận, một phần vì họ không muốn bị thế lực phàm trần lợi dụng."
Lâm Dịch nhíu mày. "Vậy những môn phái này... họ hoạt động như thế nào? Sức mạnh của họ đến từ đâu, và tại sao họ lại ẩn mình trong thời loạn thế? Và liệu họ có thể... tác động đến thế tục bằng những cách mà người thường không thể hiểu được?" Câu hỏi cuối cùng được hắn nhấn mạnh, ánh mắt sắc bén của hắn cố định trên gương mặt của Chu Thiên, tìm kiếm một câu trả lời. Hắn nhớ lại những sự việc kỳ lạ đang xảy ra ở vùng đất của mình, những điều khó giải thích bằng lẽ thường.
Chu Thiên vuốt râu, ánh mắt chợt lóe lên vẻ suy tư sâu sắc. "Sức mạnh của họ... đến từ linh khí, như ta đã nói. Và từ những công pháp tu luyện cổ xưa được truyền thừa qua nhiều đời. Họ không can thiệp thế tục, đó là quy tắc bất thành văn của giới tu hành. Tuy nhiên, đôi khi, vì lợi ích riêng, hoặc vì một mục đích nào đó mà chúng ta không thể hiểu, họ vẫn có thể tác động đến thế giới phàm trần. Không phải bằng cách trực tiếp tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà bằng những phương cách mà người thường khó lòng hiểu đư���c."
Ông đứng dậy, đi đến một kệ sách cũ kỹ, nơi đặt những cuộn da và sách bằng tre đã ố vàng. Bàn tay ông lướt nhẹ qua những cuốn sách, rồi dừng lại ở một cuộn da đã nhuốm màu thời gian, được buộc bằng một sợi dây lụa cũ. Ông cẩn thận lấy nó xuống, mở ra trên chiếc bàn trà. Mùi da cũ và thảo mộc khô lan tỏa. Cuộn da được vẽ những hình ảnh mờ nhạt, những đường nét kỳ lạ, những ký hiệu mà Lâm Dịch chưa từng thấy bao giờ.
"Đây là một phần của một cuốn cổ tịch ghi chép về 'Trận Pháp' và 'Mị Thuật' cấp thấp," Chu Thiên giải thích, chỉ vào một vài hình vẽ mờ nhạt trên cuộn da. "Trận pháp là cách sắp đặt các yếu tố tự nhiên, hoặc sử dụng những vật phẩm đặc biệt, để tạo ra một trường năng lượng, có thể là để bảo vệ, để tấn công, hoặc để gây ra những hiện tượng kỳ lạ. Ví dụ như một trận pháp gây ẩm mốc cho lương thực, hoặc làm hỏng hóc vật tư. Nó không phải là ma thuật, mà là một cách vận dụng năng lượng tinh vi."
"Còn mị thuật," ông tiếp tục, chỉ vào một hình vẽ khác, có vẻ như là những ký hiệu xoắn ốc. "Là những kỹ thuật tác động vào tâm trí con người. Không phải là tẩy não hay điều khiển hoàn toàn, mà là gieo rắc những ý nghĩ, những cảm xúc tiêu cực, những ảo giác nhẹ nhàng. Ví dụ như gieo rắc tin đồn thất thiệt, khiến người ta dễ tin vào những điều vô căn cứ, hoặc làm cho tâm trí trở nên hoảng loạn, nghi ngờ. Những kỹ thuật này không cần linh khí quá mạnh, chỉ cần một chút kiến thức và sự khéo léo là có thể gây ra ảnh hưởng lớn trong một cộng đồng nhỏ."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, trong đầu hắn, những mảnh ghép rời rạc của những sự kiện "bất thường" mà Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn đã báo cáo bắt đầu khớp lại với nhau một cách đáng sợ. *Vải bị chuột gặm nát một cách lạ lùng? Gạo ẩm mốc không rõ nguyên nhân? Tin đồn thất thiệt lan truyền mà không có nguồn gốc?* Tất cả đều có thể được giải thích bằng "trận pháp" hoặc "mị thuật" cấp thấp mà Chu Thiên vừa nói.
"Chính sự tinh vi này," Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, "nó không để lại dấu vết của bạo lực, nhưng lại phá hoại từ bên trong, khiến mọi thứ mục ruỗng dần." Hắn nhìn Chu Thiên, một sự lo lắng dâng lên trong lòng. *Nếu Hắc Ảnh Lâu có thể sử dụng những kỹ thuật này, thì mức độ nguy hiểm của chúng đã vượt xa mọi dự đoán của mình.*
"Vậy là, những kẻ như Hắc Ảnh Lâu, nếu chúng thực sự tinh thông những kỹ thuật này, chúng có thể không cần phải có tu vi cao thâm, mà vẫn có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng?" Lâm Dịch hỏi, cố gắng hiểu rõ hơn về phạm vi và giới hạn của những khả năng này.
Chu Thiên gật đầu. "Đúng vậy. Linh khí tuy mỏng manh, nhưng những kỹ thuật cấp thấp này không đòi hỏi quá nhiều. Một vài kẻ tu hành cấp thấp, hoặc những người có được truyền thừa một phần kiến thức về trận pháp, mị thuật, hoàn toàn có thể sử dụng chúng để gây rối loạn thế tục. Chúng không có khả năng thay đổi trời đất, nhưng lại có thể dễ dàng gây ra sự hỗn loạn trong một cộng đồng nhỏ, làm suy yếu lòng tin, và phá hoại vật chất một cách khó nhận ra."
Lâm Dịch th��� ra một hơi dài. Sự thật này vừa đáng sợ, vừa mở ra một hướng đi mới cho hắn. Hắn không còn có thể chỉ nhìn thế giới này dưới góc độ của khoa học và logic hiện đại nữa. Hắn phải chấp nhận rằng có những thứ vượt ngoài tầm hiểu biết của hắn, những thứ mà hắn từng cho là mê tín. Nỗi lo về việc bảo vệ 'ốc đảo' của mình trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, khi đối thủ có thể sử dụng những phương pháp phi thường mà hắn chưa từng đối mặt.
"Chu huynh," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn. "Đệ cần tìm hiểu thêm về những điều này. Về những môn phái tu hành, về cách thức hoạt động của linh khí, và đặc biệt là về cách đối phó với những trận pháp hay mị thuật cấp thấp như huynh vừa nói." Hắn biết, đây là một con đường dài và khó khăn. Nhưng để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mở rộng tầm nhìn của mình, đối mặt với một tầng lớp thực tại mới mà trước đây hắn cho là không tồn tại.
Chu Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy vẻ thấu hiểu. "Hiền đệ là một người có trí tuệ và sự kiên cường đáng nể. Việc hiền đệ chấp nhận những điều này đã là một bước tiến lớn. Thế giới này không chỉ có những gì chúng ta nhìn thấy bằng mắt thường. Ta sẽ cố gắng hết sức để giúp hiền đệ hiểu rõ hơn về những bí ẩn này. Tuy nhiên, việc tiếp cận thông tin về thế giới tu hành không hề dễ dàng. Chúng ta sẽ cần kiên nhẫn."
Lâm Dịch đứng dậy, lòng hắn nặng trĩu nhưng cũng pha lẫn một sự quyết tâm mới. Hắn cúi đầu chào Chu Thiên một cách cung kính. "Đa tạ Chu huynh. Đệ sẽ không làm huynh thất vọng."
Khi Lâm Dịch rời khỏi thư phòng của Chu Thiên, tiếng gió vẫn rì rào bên ngoài, nhưng trong tâm trí hắn, một cơn bão lớn hơn đang càn quét. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của mối đe dọa. Hắc Ảnh Lâu không chỉ là những sát thủ ẩn mình, mà có lẽ còn là những kẻ vận dụng những kỹ thuật bí ẩn, vượt xa sự hiểu biết của người thường. Sự tồn tại của linh khí mỏng manh và khả năng tác động của những kẻ tu hành cấp thấp vào thế tục đã mở ra một chiều không gian mới cho cuộc chiến. Lâm Dịch sẽ phải xây dựng một mạng lưới tình báo và phản gián không chỉ đối phó với những âm mưu thế tục mà còn với cả những yếu tố siêu nhiên, dẫn đến việc anh phải tìm kiếm thêm các 'nhân tài' hoặc 'cố vấn' có kiến thức về lĩnh vực này. Cuộc chiến không tiếng súng này, nay đã trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.