Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 801: Nội Gián Hay Ngoại Xâm: Tín Hiệu Bất Thường

Ánh đèn dầu leo lét trong thư phòng của Lâm Dịch lay động theo từng cơn gió đêm lọt qua khe cửa sổ, hắt thứ ánh sáng vàng vọt lên chồng báo cáo và tấm bản đồ trải rộng. Mùi giấy cũ, mực tàu và chút hương trà còn vương lại trên bàn tạo nên một không khí tĩnh mịch, gần như thiền định, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một cơn bão đang cuộn trào. Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò hơi khom xuống, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rực sáng bởi trí tuệ không ngừng vận động. Những ngón tay thon dài, từng gõ lên bàn phím máy tính hàng ngàn lần ở thế giới cũ, giờ đây lướt trên những con chữ viết tay, chậm rãi nhưng đầy chủ đích.

Mỗi dòng báo cáo Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn trình lên, từng vụ mất trộm vật tư nhỏ lẻ, những tin đồn thất thiệt lan truyền như bệnh dịch, hay sự chậm trễ khó hiểu trong việc vận chuyển hàng hóa, đều được Lâm Dịch tỉ mỉ xem xét. Hắn không bỏ qua bất cứ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Từng vết gạch chân màu đỏ, từng vòng tròn khoanh đỏ trên bản đồ mà Tô Mẫn đã đánh dấu, không còn là những sự kiện riêng lẻ nữa. Chúng dần hiện ra thành một mô hình, một mạng lưới tinh vi của sự phá hoại.

"Những sự việc này không còn là ngẫu nhiên," Lâm Dịch tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. "Đây là một cuộc tấn công có chủ đích, nhắm vào nền tảng của mình." Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã thốt ra trong cơn cuồng nộ, nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của lão quản gia. Thẩm Đại Nhân, một kẻ đã mất tất cả nhưng vẫn còn lòng hận thù, có thể làm gì để lật đổ hắn? Lão ta đã kết nối với ai? Huyết Xà Bang chỉ là một nhóm cướp giang hồ, thiếu tổ chức và tầm nhìn để thực hiện những kế hoạch tinh vi như thế này. Nhưng Hắc Ảnh Lâu thì khác. Cái tên ấy, dù mới nghe qua, đã gợi lên một sự rợn người về một thế lực ngầm, chuyên nghiệp và tàn nhẫn.

"Nhưng ai?" Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận không khí se lạnh của đêm khuya lướt qua da thịt. "Một thế lực bên ngoài tinh vi đến mức trà trộn được vào? Hay... là nội gián?" Ý nghĩ này khiến lồng ngực hắn chợt thắt lại. Hắn đã dành biết bao tâm huyết để xây dựng vùng đất này, để gây dựng lòng tin. Từng người lính, từng thương nhân, từng người dân tị nạn đều là một phần của "ốc đảo" mà hắn dày công vun đắp. Nếu có kẻ phản bội từ bên trong, đó sẽ là một vết thương chí mạng, không chỉ về mặt vật chất mà còn về tinh thần. Niềm tin, đó là thứ khó xây dựng nhất trong một thế giới hỗn loạn, và cũng là thứ dễ dàng bị phá hủy nhất.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ngoài kia, màn đêm tĩnh mịch bao trùm vạn vật, chỉ có những vì sao xa xăm lấp lánh như những con mắt vô tri. Nhưng trong tâm trí hắn, một cuộc chiến đang âm ỉ, không có tiếng gươm đao, không có khói lửa, mà là một cuộc chiến của những suy nghĩ, những âm mưu và những nỗi sợ hãi. Hắn đã từng đối mặt với đói nghèo, với thiên tai, với áp bức từ thế gia, với binh đao của giặc giã. Nhưng đây là một loại kẻ thù mới, một bóng ma vô hình, gieo rắc sự hoài nghi và chia rẽ.

"Kẻ đó hiểu rất rõ cách vận hành của một xã hội, hiểu rất rõ tâm lý con người trong loạn lạc," hắn thì thầm, lặp lại chính những lời mình đã nói với Nhị Cẩu và Tô Mẫn. "Kẻ đó muốn chúng ta phải nghi ngờ lẫn nhau, phải tự mình gây ra hỗn loạn." Hắn nhớ lại những bài học về chiến tranh tâm lý, về các chiến dịch thông tin bẩn mà hắn từng đọc trên mạng ở thế giới cũ. Đây không phải là một chiêu trò mới mẻ, nhưng ở một thế giới cổ đại thiếu thông tin, thiếu khả năng kiểm chứng, nó lại trở nên cực kỳ hiệu nghiệm. Một lời đồn có thể giết chết một người, có thể làm sụp đổ một triều đại.

Hắn quay lại bàn, cầm lấy "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã dày công soạn thảo, lật giở những trang giấy đã ngả màu. Cuốn cẩm nang này chứa đựng vô số tri thức từ thế giới hiện đại của hắn, từ chiến lược kinh doanh đến quản lý nhân sự, từ kỹ thuật canh tác đến các nguyên tắc tâm lý học cơ bản. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng nói. Nhưng một khi bị bóp méo, bị lợi dụng để gieo rắc sự giả dối, nó có thể trở thành tai họa khôn lường. Hắn cần phải bảo vệ chân lý, bảo vệ sự thật.

Ánh mắt hắn lướt qua những con số, những tên người, cố gắng tìm ra một mắt xích yếu ớt, một điểm khởi đầu. Hắn cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ rằng mình đã xây dựng một hệ thống đủ vững chắc, một mạng lưới tình báo đủ hiệu quả. Nhưng có vẻ như kẻ địch đã tìm ra cách luồn lách, hoặc tệ hơn, đã cài cắm người của chúng vào tận những vị trí trọng yếu. Sự thất vọng nhanh chóng nhường chỗ cho sự cảnh giác cao độ và quyết tâm sắt đá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn khẽ nói. "Và để sinh tồn, ta phải nhìn rõ kẻ thù, dù hắn ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm nhất." Hắn đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, như để nạp thêm năng lượng cho cuộc chiến cam go sắp tới. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, một quyết định đã được đưa ra. Cuộc chiến ngầm đã bắt đầu.

***

Trong một căn mật thất kín đáo nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời không thể lọt tới, chỉ có vài ngọn nến le lói soi rọi, Lâm Dịch đối diện với hai cánh tay phải đắc lực của mình: Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn. Bầu không khí trong căn mật thất nặng trĩu, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Mùi đất ẩm và khói nến pha trộn tạo nên một cảm giác u ám, bí mật, phù hợp với tính chất của cuộc họp.

Lâm Dịch, với vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén như dao cạo, quét qua gương mặt lo lắng của Trần Nhị Cẩu và vẻ mặt trầm tư của Tô Mẫn. Cả hai đều đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, không cần Lâm Dịch phải nói thêm lời nào. Hắn trải ra các bản đồ và báo cáo mà hắn đã nghiền ngẫm suốt đêm. Những chấm đỏ, những đường gạch chân, những ghi chú nguệch ngoạc bằng bút lông của hắn giờ đây đã được sắp xếp lại một cách logic, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh nhưng đáng sợ.

"Những gì chúng ta đang đối mặt không phải là Huyết Xà Bang thông thường," Lâm Dịch mở lời, giọng nói hắn trầm thấp, vang vọng nhẹ trong căn mật thất nhỏ. "Đây là một thứ gì đó tinh vi hơn nhiều, một cái bóng đang bủa vây từ bên trong." Hắn dùng ngón tay chỉ vào những điểm bất thường trên bản đồ, nơi các tin đồn bắt đầu lan truyền, nơi các vụ phá hoại nhỏ xảy ra. "Tin đồn thất thiệt lan truyền quá nhanh, quá rộng, không theo một quy luật tự nhiên. Các vụ mất trộm vật tư, dù nhỏ, nhưng lại nhắm vào những nguyên liệu then chốt, gây ra sự gián đoạn lớn trong sản xuất. Các vụ phá hoại không để lại dấu vết rõ ràng, hoặc chỉ để lại những manh mối mập mờ, dễ khiến người ta đổ lỗi cho sự sơ suất hay tai nạn, tạo ra sự nghi ngờ lẫn nhau trong nội bộ."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn, ánh mắt đầy sự cảnh báo. "Và điều đáng ngại nhất, là sự chậm trễ khó hiểu trong việc vận chuyển hàng hóa, đặc biệt là các thông tin và báo cáo quan trọng. Có những báo cáo từ các thương đoàn của Tô Mẫn bị giữ lại không rõ lý do, có những thư tín từ các trạm gác biên giới của Nh�� Cẩu bị chậm trễ đến vài ngày, thậm chí bị thất lạc không dấu vết." Lâm Dịch đưa tay gõ nhẹ lên một điểm trên bản đồ, nơi có một trạm trung chuyển quan trọng. "Những mắt xích bị thiếu, những thông tin bị bóp méo này... chúng không thể là ngẫu nhiên hay sơ suất đơn thuần. Đây là dấu hiệu của một sự can thiệp có tổ chức."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và lo lắng hiện rõ. Hắn nghiến răng, nắm chặt hai tay. "Đại ca, huynh cứ ra lệnh, Nhị Cẩu sẽ lật tung mọi ngóc ngách, lục soát từng ổ chuột, từng hang cùng ngõ hẻm để tìm ra kẻ đó! Dám giở trò sau lưng Đại ca, dù là ai, Nhị Cẩu cũng không tha!" Sự trung thành và quyết tâm của hắn không cần phải nghi ngờ, nhưng Lâm Dịch biết rằng chỉ có lòng dũng cảm là chưa đủ.

Tô Mẫn tiếp lời, giọng cô bình tĩnh hơn nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Cô gật đầu đồng tình với Lâm Dịch. "Lâm Dịch nói đúng. Những vụ việc này quá tinh vi, quá có hệ thống để là hành động của một nhóm giang hồ đơn thuần, hay chỉ là sự quấy phá của Thẩm Đại Nhân một mình. Chắc chắn có một thế lực đứng sau, một thế lực có khả năng thâm nhập sâu vào mạng lưới của chúng ta." Cô trầm tư, ánh mắt sắc sảo lướt qua các báo cáo. "Ta nghi ngờ có nội gián, hoặc Hắc Ảnh Lâu đã tìm cách thâm nhập vào hệ thống tình báo và quản lý của chúng ta. Một tổ chức có thể làm điều này phải có mạng lưới rộng khắp và khả năng hành động bí mật đến mức đáng sợ."

Lâm Dịch gật đầu, Tô Mẫn đã nhìn ra vấn đề cốt lõi. "Chính xác. Chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù không chỉ mạnh về vũ lực mà còn tinh xảo về mưu lược, và quan trọng hơn, có khả năng ẩn mình. Kẻ đó đang chơi một trò chơi tâm lý, gieo rắc sự sợ hãi và chia rẽ, làm suy yếu ý chí của chúng ta từ bên trong. Một bước đi sai lầm, một hành động công khai quá vội vàng có thể gây ra sự hoang mang lớn trong dân chúng, phá hủy niềm tin mà chúng ta đã khó khăn lắm mới xây dựng được."

Hắn đứng dậy, đi đến một tấm bảng lớn trên tường, nơi có sơ đồ tổ chức của vùng đất, các ban ngành, các tuyến đường giao thương và các trạm gác. Hắn cầm một cây bút lông, phác thảo sơ đồ tổ chức, đánh dấu những khu vực cần được giám sát đặc biệt. "Nhị Cẩu, ngươi và đội của ngươi sẽ phụ trách việc giám sát các trạm gác, các tuyến đường vận chuyển chính. Ta muốn ngươi đặc biệt chú ý đến những người đưa thư, những người lính gác có biểu hiện bất thường, hoặc những người thường xuyên tiếp xúc với các thương nhân hay người lạ từ bên ngoài. Đừng hành động công khai, hãy bí mật theo dõi, lập danh sách những kẻ khả nghi."

"Tô Mẫn, cô hãy tăng cường kiểm tra lại toàn bộ sổ sách, đặc biệt là các giao dịch tài chính liên quan đến vật tư quan trọng, và các báo cáo về tình hình sản xuất, buôn bán. Đồng thời, cô hãy thiết lập một kênh thông tin bí mật, chỉ dùng cho những báo cáo khẩn cấp và nhạy cảm, tránh dùng các kênh liên lạc thông thường trong thời gian này. Hãy giả vờ rằng mọi thứ vẫn bình thường, nhưng thực chất, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc 'thanh lọc' ngầm."

Lâm Dịch quay lại nhìn hai người, ánh mắt h���n lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm. "Đây là một cuộc chiến của thông tin. Chúng ta phải tìm ra kẻ hãm hại chúng ta, nhưng không thể để hắn biết rằng chúng ta đã phát hiện ra hắn. Mọi hành động phải tuyệt đối bí mật, mọi dấu vết phải được xóa sạch. Đừng để lộ bất kỳ manh mối nào cho kẻ thù." Hắn nói thêm, giọng trầm xuống. "Và điều quan trọng nhất, đừng bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào bất kỳ ai trong giai đoạn này, kể cả những người đã theo chúng ta lâu năm. Kẻ thù có thể rất tinh vi, có thể đã gieo mầm mống từ rất lâu. Một cuộc thanh lọc nội bộ, dù đau đớn đến mấy, là điều không thể tránh khỏi nếu chúng ta muốn bảo vệ vùng đất này."

Cả Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn đều gật đầu, hiểu rõ ý nghĩa của những lời này. Đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một thử thách về lòng tin, về sự kiên cường của cả một hệ thống. Họ biết rằng, dưới vẻ ngoài bình yên của "ốc đảo", một cuộc chiến ngầm đã chính thức bắt đầu, một cuộc chiến mà chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến sự sụp đổ không thể vãn hồi.

***

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn chập chờn trên những mái nhà tranh, Trần Nhị Cẩu đã bắt đầu chuyến tuần tra 'bất chợt' của mình. Với vẻ ngoài vẫn lanh lợi, gương mặt có chút ngây ngô và đôi mắt sáng nhanh nhẹn như thường lệ, hắn đi dọc các con đường trong lãnh địa, từ khu chợ sầm uất đến các doanh trại lính canh, từ các kho lương thực đến những xưởng sản xuất đang hối hả. Mọi người đều quen thuộc với hình ảnh vị trợ thủ đắc lực của Đại ca Lâm Dịch, một người gần gũi và dễ gần. Họ chào hỏi hắn bằng những nụ cười thân thiện, không hề hay biết rằng dưới vẻ ngoài vô tư ấy là một ánh mắt tinh tường đang quan sát mọi động thái, mọi biểu hiện bất thường.

"Kẻ nào dám phản bội Đại ca? Dám giở trò hèn hạ này?" Trần Nhị Cẩu tự nhủ trong lòng, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy. Hắn đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu gian khó nhất, chứng kiến Đại ca xây dựng nên tất cả từ hai bàn tay trắng. Vùng đất này không chỉ là nơi sinh sống, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường và trí tuệ của Lâm Dịch. Bất cứ kẻ nào dám phá hoại nó đều là kẻ thù không đội trời chung của hắn.

Hắn đi qua một nhóm lính canh đang trò chuyện rôm rả bên ngoài kho vật tư. Một người lính trẻ, mới được điều đến từ vùng biên ải xa xôi, đang say sưa kể chuyện về một chuyến hàng bị mất cắp bí ẩn cách đây vài tuần, mà theo lời hắn kể, là do "lính mới bất cẩn" làm rơi xuống vực. Trần Nhị Cẩu dừng lại, cố ý làm rơi chiếc túi vải nhỏ đựng mấy đồng tiền lẻ của mình xuống đất. Tiếng kim loại va chạm leng keng thu hút sự chú ý của nhóm lính. Khi họ giúp hắn nhặt lên, Trần Nhị Cẩu tiện thể hỏi bâng quơ: "Ài, mấy huynh đệ có biết dạo này có ai mới đến làm việc ở kho vật tư không? Đại ca dạo này cứ hỏi về mấy món đồ lặt vặt, ta tính hỏi xem có ai rành hơn không."

Người lính trẻ kia, với vẻ mặt thật thà, lập tức đáp: "Có chứ, Nhị Cẩu ca! Có lão Ba, lão Tư từ trấn bên cạnh mới được điều về làm công việc ghi chép sổ sách ở kho chính. Họ nói là người nhà của quan lại bên đấy nên được ưu tiên." Ánh mắt Trần Nhị Cẩu lóe lên một tia sáng lạnh. "Người nhà của quan lại?" Hắn gật đầu, tỏ vẻ thản nhiên. "À, ra vậy. Cảm ơn huynh đệ nhé. Mà dạo này kho vật tư có vẻ hơi lỏng lẻo thì phải? Ta nghe nói có mấy đồ lặt vặt bị mất phải không?" Người lính trẻ gãi đầu, vẻ mặt lúng túng. "Cũng không hẳn là mất, Nhị Cẩu ca. Chỉ là... thất lạc một chút thôi."

Trần Nhị Cẩu tiếp tục cuộc tuần tra, nhưng trong đầu hắn đã có thêm vài cái tên và vài điểm đáng ngờ để ghi lại. Hắn sẽ bí mật điều tra lão Ba, lão Tư kia. Những người mới đến, được "ưu tiên", và trùng hợp thay, lại làm việc ở kho vật tư – nơi xảy ra các vụ mất trộm. Quá nhiều sự trùng hợp không thể là ngẫu nhiên.

Cùng lúc đó, trong văn phòng quản lý ấm áp và gọn gàng của mình, Tô Mẫn đang ngồi trước chồng sổ sách kế toán cao ngất ngưởng. Mùi mực và giấy cũ quyện vào nhau, cùng với hương trà hoa nhài thoang thoảng, tạo nên một không khí thanh nhã, nhưng tâm trí cô lại căng thẳng như dây đàn. Đôi mắt sắc sảo của cô lướt qua từng con số, từng dòng ghi chép, từng hóa đơn nhập xuất. Cô không chỉ kiểm tra số liệu, mà còn tìm kiếm những điểm không khớp, những giao dịch đáng ngờ, những dòng chữ viết khác lạ. Cô biết, trong một mê cung của con số và giao dịch, một lỗ hổng nhỏ nhất cũng có thể che giấu một âm mưu lớn.

"Mạng lưới này đã được xây dựng rất kiên cố," Tô Mẫn thầm nghĩ, ngón tay cô lướt trên trang giấy thô. "Nhưng một lỗ hổng nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ." Cô nhớ lại những lời Lâm Dịch nói về sự tinh vi của kẻ thù, về khả năng trà trộn và phá hoại từ bên trong. Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú, nhưng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một người quản lý tài chính.

Cô dừng lại ở một trang sổ cái ghi chép về việc nhập khẩu một lô dược liệu quý hiếm. Số lượng và giá cả đều khớp với báo cáo, nhưng thời gian nhập kho lại chậm hơn so với dự kiến gần một tuần, và có một khoản chi phí vận chuyển phát sinh bất thường, được ghi chú là "chi phí khẩn cấp". Cô dùng bút lông khoanh tròn con số đó, rồi lại lật sang các trang trước, đối chiếu với các giao dịch tương tự. Không có tiền lệ. Hơn nữa, lô dược liệu này lại được vận chuyển qua một tuyến đường phụ, ít được sử dụng. Một sự sắp xếp bất thường.

Cô lại kiểm tra các báo cáo từ các thương đoàn. Một số báo cáo bị trễ, một số lại thiếu chi tiết quan trọng. Tô Mẫn bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện. Sự chậm trễ của các báo cáo, chi phí phát sinh bất thường, tuyến đường vận chuyển thay đổi... Tất cả đều có vẻ như vô hại khi đứng riêng lẻ, nhưng khi ghép lại với nhau, chúng tạo nên một bức tranh đáng ngờ. Có ai đó đã cố tình làm chậm trễ thông tin, hoặc cố tình làm phát sinh chi phí để trục lợi, hoặc tệ hơn, để che giấu một điều gì đó.

Cô biết rằng, công việc này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ đến tột cùng. Kẻ thù không lộ mặt, nhưng hắn đã để lại những dấu vết nhỏ nhặt trong hệ thống mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Trần Nhị Cẩu sẽ truy lùng những dấu vết con người, còn cô sẽ lần theo những dấu vết của tài chính và thông tin. Cả hai đều làm việc trong im lặng, với sự tập trung cao độ, biết rằng mình đang chạy đua với thời gian để bảo vệ 'ốc đảo' mà Lâm Dịch đã dày công vun đắp. Cuộc chiến ngầm đã bắt đầu, và họ là những người đầu tiên lao vào trận chiến không tiếng súng này, nơi sự thật và giả dối đan xen, nơi lòng tin và sự phản bội sẽ được phơi bày.

Sự tinh vi của Hắc Ảnh Lâu, nếu chúng thực sự đứng sau, đã vượt xa những gì Lâm Dịch từng hình dung về một tổ chức ám sát. Chúng không chỉ đơn thuần là những kẻ giết người trong bóng tối, mà còn là một mạng lưới gián điệp, thâm nhập sâu vào mọi ngóc ngách của xã hội. Một cuộc thanh lọc nội bộ là điều không thể tránh khỏi, dù nó có đau đớn đến đâu, bởi vì sự sống còn của cả vùng đất đang bị đe dọa. Có lẽ, Thẩm Đại Nhân đã tìm được một đồng minh cực kỳ nguy hiểm, một thế lực có thể vượt ra ngoài phạm vi thông thường của thế tục, thậm chí có thể liên quan đến những bí ẩn về tu hành và linh khí mà Lâm Dịch vẫn chưa thể chạm tới. Sự nghi ngờ và cảnh giác cao độ đã trở thành người bạn đồng hành của Lâm Dịch trong cuộc chiến không tiếng súng này.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free