Lạc thế chi nhân - Chương 800: Liên Minh Bóng Tối: Âm Mưu Thâm Độc
Đêm đã về khuya, gió lạnh lùa qua khung cửa sổ thư phòng, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng nồng từ khu vườn vắng vẻ. Thẩm Đại Nhân ngồi đó, một mình giữa căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm và chòm râu bạc phơ vốn dĩ luôn được cắt tỉa cẩn thận giờ đây có phần lộn xộn. Ông ta không còn giữ được vẻ uyên bác, trầm tĩnh thường thấy. Thay vào đó là một sự tuyệt vọng, một nỗi căm hờn đang gặm nhấm từng tấc thịt, từng thớ gân.
Ông ta đưa tay lên xoa mi tâm, một cử chỉ mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự bức bối tột cùng. Mấy tháng qua, kể từ khi Đại Hạ vương triều chính thức sụp đổ, và đặc biệt là sau những thất bại liên tiếp trong việc đối phó với Lâm Dịch, quyền lực của Thẩm gia đã bị xói mòn đến mức đáng sợ. Từng tưởng rằng Lâm Dịch chỉ là một tên tiểu tử biên thùy, một con sâu bọ dễ dàng nghiền nát, nhưng hắn lại như cỏ dại, càng dẫm đạp càng vươn cao. Từ một kẻ không có thiên phú tu luyện, không có thân phận hiển hách, Lâm Dịch đã từng bước, từng bước xây dựng nên một thế lực vững chắc giữa loạn lạc, biến lãnh địa của hắn thành một ốc đảo phồn thịnh, thu hút vô số dân tị nạn và nhân tài. Điều đó, đối với Thẩm Đại Nhân, là một sự sỉ nhục không thể nào nuốt trôi.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất ư?" Ông ta lẩm bẩm, giọng khàn đặc, "Loại tri thức của một kẻ hạ đẳng, một kẻ xuất thân hèn kém, lại có thể lật đổ gia tộc Thẩm thị ta sao? Không thể chấp nhận được! Tuyệt đối không thể chấp nhận được!" Ngón tay ông ta đập mạnh xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt ông ta lóe lên sự điên cuồng, như thể một con thú bị dồn vào đường cùng.
Thẩm Đại Nhân đã từng là một vị quan lớn, là trụ cột của một thế gia danh giá. Ông ta luôn tự hào về dòng dõi, về sự uyên bác, về những quy tắc và đạo lý mà ông ta tin là nền tảng của trật tự xã hội. Nhưng Lâm Dịch đã phá vỡ t���t cả. Hắn không theo quy tắc, hắn không màng danh phận, hắn chỉ quan tâm đến sự sinh tồn và những người xung quanh hắn. Và chính sự "thực tế" đến trần trụi ấy lại là thứ đánh bại ông ta, đánh bại cả một hệ thống đã tồn tại hàng trăm năm.
"Đại nhân..." Một giọng nói khẽ khàng vang lên, kéo Thẩm Đại Nhân về thực tại. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khúm núm bước vào, trên tay bưng một bát canh gừng nóng hổi. Đôi mắt tinh ranh của lão quét qua khuôn mặt chủ nhân, rồi lại nhìn quanh căn phòng lạnh lẽo. Lão đã theo Thẩm Đại Nhân hơn bốn mươi năm, chứng kiến mọi vinh quang và cay đắng của gia tộc. Lão hiểu rõ tâm trạng của chủ nhân hơn bất cứ ai.
"Đã khuya lắm rồi, Đại nhân nên nghỉ ngơi chút. Cơ thể người không phải bằng sắt đá." Lão quản gia nhẹ nhàng đặt bát canh xuống bàn, hơi nóng bốc lên làm ấm không khí một chút.
Thẩm Đại Nhân không thèm liếc nhìn bát canh, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không vô định. "Nghỉ ngơi? Nghỉ ngơi thế nào khi cái gai Lâm Dịch vẫn còn đó, khi thanh danh Thẩm gia bị hắn chà đạp, khi con đường duy nhất để phục hưng đã bị cắt đứt?" Ông ta thở hắt ra, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao uất hận. "Ta đã mất quá nhiều. Quyền lực, địa vị, ngay cả gia sản cũng hao hụt không ít. Hắn, một kẻ tay trắng, lại có thể làm được điều đó."
Lão quản gia cúi đầu, giọng nói khẽ khàng như gió thoảng. "Đại nhân, người xưa có câu, 'Binh bất yếm trá'. Đôi khi, những con đường chính thống lại không đưa đến đích. Trong loạn thế này, chính đạo đã mục nát, tà đạo lại có thể thành công." Lão ngừng một chút, thận trọng quan sát phản ứng của Thẩm Đại Nhân. "Người ta đồn rằng, trong bóng tối của loạn lạc, có những thế lực đang trỗi dậy. Họ không quan tâm đến danh tiếng hay đạo lý, chỉ quan tâm đến hiệu quả và lợi ích. Họ có những phương thức mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi."
Thẩm Đại Nhân nhíu mày, đôi mắt từ từ quay sang nhìn Lão quản gia. "Ngươi đang ám chỉ điều gì?"
Lão quản gia tiến lại gần hơn một bước, hạ thấp giọng. "Người ta gọi họ là 'Hắc ���nh Lâu'. Một tổ chức bí ẩn, chuyên nhận ủy thác những việc mà người thường không dám làm. Ám sát, phá hoại, thêu dệt tin đồn, chia rẽ nội bộ... Bất cứ điều gì, miễn là có đủ giá." Lão ngừng lại, rồi nói thêm một câu mang đầy ẩn ý. "Họ không quan tâm đến thân phận, không quan tâm đến thế gia hay hoàng tộc. Với họ, chỉ có tiền bạc và mục tiêu."
Thẩm Đại Nhân im lặng, đôi mắt ông ta nheo lại, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua. Hắc Ảnh Lâu... Ông ta đã từng nghe nói về cái tên này, nhưng luôn cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi của đám giang hồ hạ đẳng, không đáng để một vị quan như ông ta bận tâm. Nhưng giờ đây, khi đã mất tất cả, khi kiêu hãnh đã bị nghiền nát, khi chính đạo đã không còn tác dụng, thì liệu tà đạo có phải là con đường duy nhất?
"Ngươi đã liên lạc với bọn chúng?" Thẩm Đại Nhân hỏi, giọng nói trầm xuống.
Lão quản gia khẽ rụt vai, nhưng vẫn giữ vững sự trung thành. "Lão nô đã cho người dò hỏi. Bọn chúng có quy tắc riêng. Một khi đã nhận ủy thác, không gì là không thể. Và quan trọng nhất, chúng biết cách che giấu thân phận, không để lại dấu vết. Điều này rất phù hợp với tình cảnh hiện tại của Thẩm gia." Lão nói, ánh mắt đầy lo lắng cho chủ nhân, nhưng cũng đầy quyết đoán.
Thẩm Đại Nhân ngả người ra sau ghế, tiếng gỗ kẽo kẹt trong đêm tĩnh mịch. Một cơn gió mạnh ùa vào qua khe cửa, làm ngọn nến trên bàn chao đảo, đổ bóng ông ta lên tường như một bóng ma cô độc. Ông ta nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Lâm Dịch đang ung dung tự tại trên lãnh địa của mình, hình ảnh những người dân tị nạn đổ xô về đó, hình ảnh những đoàn buôn tấp nập trên tuyến đường mà Lâm Dịch đã khai phá. Tất cả đều là nỗi nhục nhã, là sự trào phúng đối với một Thẩm Đại Nhân từng tự cho mình là người nắm giữ vận mệnh của Đại Hạ.
"Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' nào, vậy mà hắn vẫn sống sót và lớn mạnh đến vậy. Hắn đã chứng minh rằng thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Thẩm Đại Nhân tự nhủ, giọng đầy chua chát. "Nhưng ta, Thẩm Thừa Tướng, sẽ không để hắn ung dung mãi. Nếu không thể đánh bại hắn bằng chính đạo, thì ta sẽ dùng tà đạo! Nếu không thể diệt hắn công khai, ta sẽ phá hoại hắn từ trong trứng nước, từ tận gốc rễ!"
Ông ta đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh, đầy căm hờn. "Được! Ngươi đi sắp xếp đi. Ta muốn gặp Ảnh Chủ của Hắc Ảnh Lâu. Ta muốn biết, cái giá để khiến Lâm Dịch phải trả giá là bao nhiêu. Ta muốn hắn phải đau đớn, phải mất đi tất cả những gì hắn đang có, từng chút một. Phải khiến hắn hiểu được, sự sống còn không phải lúc nào cũng là ưu tiên hàng đầu, mà đôi khi, đó là một lời nguyền rủa!"
Lão quản gia thấy chủ nhân đã quyết, vội vàng cúi đầu. "Lão nô đã rõ. Lão nô sẽ lập tức sắp xếp. Bọn chúng có một quy tắc: chỉ gặp mặt sau nửa đêm, và ở những nơi bí mật nhất."
Thẩm Đại Nhân gật đầu, ánh mắt ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt đang bao phủ lấy vạn vật. Một âm mưu mới, đen tối hơn, tàn độc hơn, đã bắt đầu nhen nhóm trong căn thư phòng lạnh lẽo này. Nỗi tuyệt vọng và sự căm hận đã biến Thẩm Đại Nhân thành một con người khác, một kẻ sẵn sàng bán linh hồn cho quỷ dữ để đạt được mục đích của mình.
***
Sương mù giăng mắc dày đặc, bao phủ lấy con đường mòn dẫn vào một khu rừng hoang vắng. Ngọn đuốc trên tay Lão quản gia chỉ đủ chiếu sáng vài bước chân, tạo ra những bóng hình ma quái nhảy múa trên thân cây cổ thụ. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng đêm rả rích, và cả tiếng bước chân nặng nề của Thẩm Đại Nhân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng rợn người trong màn đêm u ám. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt thấm sâu vào da thịt, mang theo mùi của đất mục, lá cây úa tàn và một thứ mùi lạ lùng, khó tả, như mùi của sự mục rữa và bí ẩn.
Họ đi sâu vào trong rừng, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, cho đến khi một vách đá đen sừng sững hiện ra trước mắt. Lão quản gia dừng lại, đưa tay gõ nhẹ ba tiếng lên một phiến đá lớn. Một cánh cửa đá từ từ hé mở, lộ ra một lối đi tối tăm, sâu hun hút. Từ bên trong, một luồng khí lạnh lẽo hơn, mang theo mùi hương trầm cũ k�� và ẩm mốc của đá, phả ra, khiến Thẩm Đại Nhân rùng mình. Đây chính là U Minh Cung, một trong những căn cứ bí mật của Hắc Ảnh Lâu.
Họ bước vào, cánh cửa đá đóng sập lại phía sau, chặn đứng mọi ánh sáng và âm thanh từ thế giới bên ngoài. Lối đi hẹp, hun hút, chỉ được chiếu sáng bởi vài ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên tường, tạo ra những cái bóng dài ngoằng và méo mó. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng động đều như bị khuếch đại, đè nặng lên tâm trí. Lão quản gia dẫn đường, dáng vẻ khúm núm nhưng đôi mắt vẫn tinh ranh, cảnh giác. Thẩm Đại Nhân bước đi, khuôn mặt gầy gò của ông ta càng thêm hốc hác dưới ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đôi mắt ông ta, ngọn lửa căm hờn vẫn bùng cháy mãnh liệt.
Cuối cùng, họ đến một căn phòng rộng hơn, nhưng cũng tối tăm không kém. Chỉ có một vài ngọn nến lớn được đặt trên bệ đá, ánh sáng vàng vọt hắt lên những bức tường đá xám xịt, khắc họa những phù điêu kỳ lạ mà Thẩm Đại Nhân không tài nào nhận ra. Trung tâm căn phòng là một chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, nhưng lại chìm trong bóng tối. Trên đó, một bóng người ngồi im lìm, toàn thân ẩn trong chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, mũ trùm che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ một phần cằm và đôi môi mỏng. Người này toát ra một khí chất lạnh lẽo, bí ẩn và nguy hiểm đến đáng sợ. Đó chính là Ảnh Chủ của Hắc Ảnh Lâu.
Lão quản gia đẩy Thẩm Đại Nhân về phía trước, rồi cúi đầu hành lễ. "Bẩm Ảnh Chủ, Thẩm Đại Nhân đã đến."
Thẩm Đại Nhân, dù trong lòng đang run sợ trước khí chất của đối phương, vẫn cố gắng giữ vững phong thái. Ông ta tiến lên vài bước, chắp tay hành lễ theo đúng nghi thức. "Thẩm mỗ bái kiến Ảnh Chủ."
Một giọng nói trầm thấp, không rõ nam nữ, không rõ tuổi tác, vang lên từ trong b��ng tối. Giọng nói ấy như được lọc qua một lớp sương lạnh, không mang chút cảm xúc nào. "Thẩm Đại Nhân. Nghe danh đã lâu. Không biết đêm khuya giá lạnh, Đại nhân có việc gì mà phải đích thân đến U Minh Cung của ta?"
Thẩm Đại Nhân hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. "Ảnh Chủ quá lời. Thẩm mỗ đêm nay đến đây, là có việc muốn ủy thác cho quý lâu." Ông ta nhìn thẳng vào bóng tối, cố gắng dò xét đối phương, nhưng chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng, vô tận. "Kẻ muốn đối phó, là Lâm Dịch."
Nghe đến cái tên Lâm Dịch, Ảnh Chủ không hề có chút phản ứng nào. Căn phòng vẫn tĩnh mịch đến đáng sợ. Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, giọng nói lạnh lùng kia mới tiếp tục. "Lâm Dịch? Một cái tên khá quen thuộc. Hắn gần đây nổi danh không nhỏ giữa loạn lạc, xây dựng nên một lãnh địa phồn thịnh, thu hút nhân tài. Thậm chí còn đối phó được với cả Huyết Xà Bang mà không cần đổ máu. Một nhân vật có chút thú vị."
Thẩm Đại Nhân siết chặt tay, trong lòng dâng lên nỗi căm phẫn khi nghe Ảnh Chủ khen ngợi kẻ th�� của mình. "Chính vì sự thú vị đó mà hắn đã trở thành cái gai trong mắt Thẩm mỗ. Hắn, một kẻ tiểu nhân, lại dám phá hoại cơ nghiệp trăm năm của Thẩm gia. Hắn đã tước đoạt mọi thứ của Thẩm mỗ, và giờ, Thẩm mỗ muốn hắn phải trả giá."
"Ồ? Trả giá như thế nào?" Ảnh Chủ hỏi, giọng điệu vẫn bình thản như không. "Ám sát? Phá hoại kinh tế? Thêu dệt tin đồn? Hay là chia rẽ nội bộ của hắn?"
Thẩm Đại Nhân không ngờ Ảnh Chủ lại nói thẳng ra những điều này, như thể đã đọc được suy nghĩ của ông ta. "Tất cả! Thẩm mỗ muốn hắn phải mất tất cả những gì hắn đã dày công xây dựng. Không chỉ là mạng sống, mà là danh dự, là sự tin tưởng của những kẻ đã đi theo hắn. Thẩm mỗ muốn hắn phải chứng kiến mọi thứ sụp đổ, tan nát trong tay mình. Đặc biệt là những kẻ thân cận của hắn, những người mà hắn tin tưởng nhất, phải phản bội hắn!"
Lão quản gia ở bên cạnh nghe vậy, không khỏi rùng mình. Đây không còn là một cuộc trả thù đơn thuần, mà là một sự giày vò đến tận cùng.
Ảnh Chủ kh��� đưa tay lên, một ngón tay thon dài, trắng nhợt như xương cốt, gõ nhẹ lên thành ghế. "Giá cả không nhỏ. Và Hắc Ảnh Lâu của ta, làm việc theo quy tắc. Một khi đã nhận tiền, chúng ta sẽ làm việc đến cùng. Nhưng nếu không đủ, hoặc giữa chừng muốn rút lui, thì không chỉ ủy thác thất bại, mà còn phải trả giá rất đắt."
Thẩm Đại Nhân gật đầu kiên quyết. "Thẩm mỗ đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Thẩm gia dù sa sút, nhưng gia sản tích cóp trăm năm vẫn còn. Đây là danh sách tài sản mà Thẩm mỗ có thể thế chấp." Ông ta ra hiệu, Lão quản gia vội vàng tiến lên, đặt một cuộn giấy da cũ kỹ lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Ảnh Chủ. "Đây là tất cả những gì Thẩm mỗ có thể dâng lên, chỉ mong Ảnh Chủ ra tay tương trợ, khiến Lâm Dịch phải vạn kiếp bất phục."
Ảnh Chủ không chạm vào cuộn giấy, mà chỉ liếc mắt qua. Đôi môi mỏng dưới vành mũ khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. "Giá cả đã rõ. Nhưng phương thức hành động, Thẩm Đại Nhân có muốn nghe qua không? Hắc Ảnh Lâu của ta có rất nhiều cách, từ nhẹ nhàng đến tàn độc. Chúng ta không chỉ ám sát một người, mà có thể ám sát cả một tương lai. Chúng ta không chỉ phá hoại một cơ nghiệp, mà có thể phá hoại cả một ý chí." Giọng nói ấy ngập tràn sự tự tin và lạnh lùng, khiến người nghe không khỏi dựng tóc gáy.
"Thẩm mỗ tin tưởng vào năng lực của Hắc Ảnh Lâu." Thẩm Đại Nhân đáp, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa thỏa mãn. Ông ta biết mình đang dấn thân vào một con đường không lối thoát, nhưng sự căm hận dành cho Lâm Dịch đã che mờ tất cả. "Lâm Dịch không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn lại có một khả năng thích nghi và mưu lược đáng sợ. Hắn luôn đặt sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đã xây dựng được một mạng lưới vững chắc. Hắn có những người trung thành, có những ý tưởng mới lạ. Nếu chỉ dùng bạo lực thông thường, e rằng khó mà lay chuyển được hắn."
Ảnh Chủ gật đầu, ngón tay vẫn gõ nhẹ trên thành ghế. "Ta hiểu. Vậy thì, thay vì đối đầu trực diện, chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất. Phá hoại từ bên trong, gieo rắc nghi ngờ, chia rẽ lòng người. Biến những điểm mạnh của hắn thành điểm yếu. Sự phồn thịnh của hắn, sự tin tưởng của dân chúng, sự trung thành của thuộc hạ... tất cả sẽ là thứ vũ khí quay lại đâm chính hắn."
Ảnh Chủ ngừng một chút, rồi nói thêm. "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách gieo rắc những tin đồn độc hại, gây hoang mang trong dân chúng và làm suy yếu lòng tin vào Lâm Dịch. Sau đó là phá hoại các tuyến đường thương mại, nguồn cung ứng lương thực và vật tư thiết yếu, khiến cho vùng đất của hắn trở nên thiếu thốn. Những cuộc ám sát nhỏ, không gây ra quá nhiều động tĩnh, nhưng đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi và nghi ngờ giữa những người thân cận của hắn. Chúng ta sẽ khiến hắn phải sống trong sự nghi kỵ, phải tự hỏi ai là bạn, ai là thù."
Thẩm Đại Nhân lắng nghe, khuôn mặt dần giãn ra, một nụ cười méo mó hiện lên trên môi. "Tuyệt vời... Đúng là những gì Thẩm mỗ mong muốn. Hắn sẽ phải nếm trải cảm giác bị phản bội, bị cô lập, bị nghi ngờ. Hắn sẽ phải biết, dù hắn có tri thức đến đâu, hắn cũng không thể chống lại một thế lực vô hình, một bàn tay không thể nắm bắt."
Ảnh Chủ không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt một mảnh giấy da cũ kỹ lên bàn. Trên đó là vài ký hiệu bí ẩn, như một lời cam kết ngầm. "Hắc Ảnh Lâu sẽ hành động. Thẩm Đại Nhân, người cứ chờ đợi. Con rắn độc nhất, đôi khi, lại là con rắn ẩn mình trong bóng tối."
Thẩm Đại Nhân nắm chặt tay, gật đầu chấp thuận. Ông ta biết, từ giờ phút này, ông ta đã chính thức bước vào một liên minh với bóng tối, một liên minh mà một khi đã tham gia, sẽ không có đường lùi. Nhưng nhìn thấy viễn cảnh Lâm Dịch phải quằn quại trong đau khổ và sự sụp đổ, Thẩm Đại Nhân cảm thấy một sự thỏa mãn đến ghê rợn.
***
Sáng sớm hôm sau, trời âm u, có gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên phủ đệ của Lâm Dịch. Trong phòng họp chiến lược, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Mùi giấy mực, trà thảo mộc và không khí tập trung cao độ bao trùm lấy mọi ngóc ngách. Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ lớn, trên bàn là những báo cáo từ Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn, cùng với một chồng thư tín và ghi chép dày cộp. Ánh mắt anh sắc bén, quét qua từng con chữ, từng con số, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc lại với nhau.
Trần Nhị Cẩu, sau chuyến đi thăm dò, vẻ mặt có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn thường thấy. Anh ta đứng thẳng người, báo cáo chi tiết. "Đại ca, theo như kế hoạch, Lão Bát đã tiếp cận được Bang chủ Triệu Thiên Xà của Huyết Xà Bang. Hắn ta tỏ ra rất tự mãn, ra vẻ bề trên, đòi hỏi một phần ba lợi nhuận từ các đoàn buôn của chúng ta. Lão Bát đã đưa ra 'lời đề nghị' của chúng ta, nhưng Triệu Thiên Xà vẫn chưa quyết định. Tuy nhiên, có một chuyện lạ..."
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu tiếp tục.
"Mấy ngày nay, trong dân chúng và cả trong các đoàn buôn qua lại, bắt đầu lan truyền những tin đồn rất kỳ lạ, Đại ca." Trần Nhị Cẩu hạ giọng. "Họ nói rằng Đại ca là kẻ giả nhân giả nghĩa, rằng sự phồn thịnh của lãnh địa chỉ là cái bẫy để thu hút dân tị nạn làm nô lệ, rằng Đại ca đã bí mật cấu k��t với các thế lực tà giáo để tu luyện những công pháp cấm kỵ, hút cạn linh khí của đất đai để làm lợi cho bản thân. Thậm chí có kẻ còn nói, Đại ca đã giết chết gia đình cũ của thân xác này để chiếm đoạt tài sản!"
Lâm Dịch nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Những tin đồn này hoàn toàn vô căn cứ, nhưng lại rất độc địa, đánh thẳng vào uy tín và lòng tin của anh. Anh biết, trong thời loạn lạc, tin đồn có sức mạnh hủy diại lớn hơn cả một đạo quân. "Còn gì nữa không?"
Tô Mẫn, ngồi ở một bên, vẻ mặt cẩn trọng và sắc sảo, bổ sung. "Thưa công tử, không chỉ có tin đồn. Trong mấy ngày qua, chúng ta đã ghi nhận sự sụt giảm bất thường trong doanh số của một số mặt hàng thiết yếu, đặc biệt là lương thực và dược liệu, tại các chợ nhỏ vùng xa xôi của lãnh địa. Ban đầu chúng tôi cho rằng đó là do ảnh hưởng của việc Huyết Xà Bang quấy phá tuyến đường chính, nhưng sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, chúng tôi phát hiện ra một số dấu hiệu phá hoại nhỏ trong hệ thống cung ứng."
Nàng đặt một vài bản báo cáo lên bàn. "Chẳng hạn, một số kho chứa ngũ cốc ở các thôn xa bị chuột bọ phá hoại nặng nề một cách bất thường, dù đã được canh gác cẩn thận. Hay một số chuyến xe vận chuyển dược liệu bị chậm trễ không rõ lý do, hoặc hàng hóa bị ẩm mốc, hư hại một cách khó hiểu. Những sự việc này lẻ tẻ, không gây thiệt hại quá lớn, nhưng lại xảy ra đồng loạt ở nhiều nơi, và chúng tôi chưa tìm ra được mối liên hệ trực tiếp nào giữa chúng."
Lâm Dịch cầm lấy các báo cáo, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng dòng chữ. Tin đồn độc hại, phá hoại nhỏ lẻ nhưng có hệ thống. Điều này không giống với cách làm việc của Huyết Xà Bang, một bang phái giang hồ chuyên cướp bóc và chặn đường một cách thô bạo. Đây là một phương thức tinh vi hơn, thâm độc hơn.
Anh nhớ lại những cụm từ đặc trưng của thế giới này, những bài học xương máu mà anh đã rút ra. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, sống sót không đủ để chiến thắng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nếu thông tin bị nhiễu loạn, nó có thể trở thành con dao hai lưỡi."
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại những thông tin này trong đầu. Một bàn tay vô hình đang thao túng, một kẻ thù giấu mặt đang ra tay. Đây không phải là đối thủ mà anh có thể giải quyết bằng vũ lực hay chỉ bằng mưu mẹo trên thương trường. Kẻ này đang nhắm vào nền móng của anh, vào niềm tin và sự ổn định mà anh đã dày công xây dựng.
"Nhị Cẩu, những tin đồn này bắt đầu từ đâu? Có nguồn gốc rõ ràng không?" Lâm Dịch mở mắt, hỏi.
Trần Nhị Cẩu lắc đầu. "Rất khó truy vết, Đại ca. Chúng như những làn gió độc, cứ thế lan truyền từ miệng người này sang người khác, từ chợ búa đến quán trà, từ dân tị nạn mới đến những người đã ở đây lâu năm. Dường như có một mạng lưới nào đó đang bí mật gieo rắc chúng."
Tô Mẫn tiếp lời. "Tương tự với các vụ phá hoại. Chúng tôi đã cử người điều tra, nhưng tất cả các dấu vết đều bị xóa sạch, hoặc chỉ để lại những manh mối mập mờ, dễ khiến người ta đổ lỗi cho sự sơ suất hay tai nạn."
Lâm Dịch gõ nhẹ ng��n tay lên bản đồ, nơi lãnh địa của anh được khoanh vùng. Những chấm đỏ nhỏ mà Tô Mẫn đánh dấu trên bản đồ cho thấy vị trí của các vụ phá hoại, rải rác khắp nơi, nhưng lại có một sự liên kết nhất định về thời gian và loại hình.
"Đây không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải là hành động của một nhóm cướp thông thường." Lâm Dịch trầm giọng, ánh mắt anh sắc bén như dao cạo, như thể đang nhìn xuyên qua những bức tường, xuyên qua màn sương mù để thấy được kẻ đứng sau. "Đây là một cuộc chiến tranh ngầm. Một bàn tay vô hình đang cố gắng phá hoại chúng ta từ bên trong, gieo rắc sự hỗn loạn và nghi ngờ, làm suy yếu lòng tin của dân chúng và làm cạn kiệt nguồn lực của chúng ta mà không cần trực tiếp đối đầu."
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn. "Có kẻ đang muốn chúng ta tự sụp đổ. Kẻ đó hiểu rất rõ cách vận hành của một xã hội, hiểu rất rõ tâm lý con người trong loạn lạc. Kẻ đó muốn chúng ta phải nghi ngờ lẫn nhau, phải tự mình gây ra hỗn loạn."
Lâm Dịch đứng dậy, ti���n đến gần bản đồ, đưa tay chỉ vào những chấm đỏ. "Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục điều tra về Huyết Xà Bang, nhưng đồng thời, hãy cho người bí mật theo dõi những kẻ có biểu hiện đáng ngờ, những kẻ thường xuyên tụ tập lan truyền tin đồn. Đặc biệt chú ý đến những người mới đến từ bên ngoài."
"Tô Mẫn, cô hãy tăng cường hệ thống kiểm tra và bảo vệ các kho tàng, các tuyến đường vận chuyển. Đồng thời, hãy cử người bí mật điều tra sâu hơn về các vụ phá hoại. Chúng ta không chỉ cần sửa chữa, mà còn cần tìm ra kẻ đã gây ra chúng. Hãy nhớ, một dấu vết nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến kẻ chủ mưu."
"Và quan trọng nhất, đừng để những tin đồn này làm lung lay lòng dân. Hãy dùng sự thật và hành động để chứng minh. Hãy tăng cường việc công khai thông tin về tình hình lãnh địa, về các dự án cải thiện đời sống, để dân chúng thấy được sự minh bạch và nỗ lực của chúng ta."
Cả Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn đều gật đầu, hiểu rõ sự nghiêm trọng của tình hình. Đây là một loại kẻ thù mới, một loại cuộc chiến mới, không có tiếng gươm đao, không có khói lửa, nhưng lại âm thầm gặm nhấm sự sống còn của lãnh địa. Lâm Dịch biết rằng, kẻ thù này có thể đã tồn tại từ rất lâu, chỉ chờ thời cơ để ra tay. Và nó đã chọn đúng thời điểm, khi mọi thứ đang phát triển nhưng cũng đầy rẫy bất ổn.
"Kẻ đó đang ở đâu đó ngoài kia, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi chúng ta suy yếu." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, xuyên qua cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn âm u. "Chúng ta phải tìm ra hắn, trước khi hắn kịp hoàn thành âm mưu của mình. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ, của thông tin, và của sự kiên cường. Đừng bao giờ đánh giá thấp khả năng của một kẻ tuyệt vọng, bởi đôi khi, đó lại là nguồn sức mạnh đáng sợ nhất."
Anh đưa tay gõ nhẹ lên bản đồ một lần cuối, rồi quay sang nhìn các thuộc hạ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng một khi bị bóp méo, nó có thể gây ra tai họa khôn lường. Chúng ta phải bảo vệ chân lý, bảo vệ sự thật. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách bền vững, chúng ta cần sự tin tưởng và ổn định. Cuộc chiến này, sẽ không hề dễ dàng."
Sự cảnh giác đã dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Một mối nguy cơ mới, âm thầm và độc địa, đã chính thức xuất hiện trên con đường mà anh đang đi.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.