Lạc thế chi nhân - Chương 799: Ám Lưu Giang Hồ: Kế Sách Bình Phong Thương Lộ
Ánh đèn lấp lánh từ những ngôi nhà mới, từ những lều trại tạm bợ, tạo nên một bức tranh lung linh trong đêm tối, như những đốm lửa nhỏ đang thắp lên giữa một thế giới đang chìm trong bóng đêm. Lâm Dịch đứng đó, bóng lưng gầy gò in hằn trên nền trời nhập nhoạng, cảm nhận rõ rệt gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên đôi vai mình. Mỗi đốm lửa ấy là một niềm hy vọng, một cuộc đời được gieo mầm trên mảnh đất này, nhưng cũng chính là mục tiêu thu hút những ánh mắt thèm khát từ bên ngoài. Hắn biết, sự phồn thịnh này sẽ không thể yên ổn lâu.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu đông còn đang vật lộn với màn sương mỏng, len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, Lâm Dịch đã ngồi vào bàn làm việc trong căn phòng quản lý được cải tạo từ một nhà kho cũ. Căn phòng giờ đây là trung tâm điều hành mọi hoạt động của vùng đất này, với những kệ sách chất đầy sổ sách, bản đồ và những cuộn giấy ghi chép chi chít. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách xào xạc là âm thanh quen thuộc mỗi sớm mai. Mùi mực mới, mùi giấy và gỗ đánh bóng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Hắn đang cặm cụi xem xét các báo cáo thu chi của tháng trước, những con số khô khan nhưng lại phản ánh rõ nét sự sống còn của cả một vùng đất. Nguồn thu từ thương mại là huyết mạch, nuôi dưỡng mọi kế hoạch xây dựng và phát triển.
Bỗng, một tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa, phá vỡ sự tĩnh lặng. Cửa bật mở, và Mã Đại Ca, trưởng đoàn buôn, với gương mặt đỏ bừng, bộ râu lưa thưa lấm tấm bụi đường và đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn, xông vào. Hắn ta không kịp chờ đợi sự cho phép, thở hổn hển, giọng nói gấp gáp như tiếng chuông báo đ��ng.
“Đại nhân! Đại nhân ơi, tuyến đường đã bị cắt rồi! Hàng hóa bị cướp, người bị thương không ít!” Mã Đại Ca vội vã báo cáo, trán lấm tấm mồ hôi dù trời vẫn còn se lạnh. Tay hắn siết chặt lấy chiếc mũ vải, nỗi lo lắng hiện rõ trên từng nét mặt phong trần.
Lâm Dịch ngước lên, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén khẽ nheo lại. Hắn đặt bút xuống, không nói gì, chỉ ra hiệu cho Mã Đại Ca bình tĩnh lại và trình bày rõ ràng. Sự bình tĩnh đến lạ lùng của hắn dường như có chút sức mạnh trấn an. Hắn biết, điều này sớm muộn cũng sẽ xảy ra. Sự phát triển của vùng đất này, đặc biệt là các tuyến đường thương mại tấp nập, đã trở thành miếng mồi ngon trong mắt những kẻ muốn làm loạn giữa thời loạn.
“Nói rõ ràng. Chuyện xảy ra ở đâu? Bọn cướp là ai?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng.
Mã Đại Ca nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở. “Dạ... là ở đoạn đường gần Quỷ Môn Quan, cách đây hai ngày. Đoàn buôn của Lão Trương đi chuyến hàng vải vóc và lương thực đã bị chặn lại. Chúng không giống thổ phỉ thông thường, Đại nhân. Chúng có tổ chức, có vũ khí, và ra tay rất tàn bạo. Chúng tự xưng là người của Huyết Xà Bang, nói rằng từ nay, tất cả các đoàn buôn qua đây đều phải nộp ‘phí bảo kê’ cho chúng.”
Ngay lúc đó, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu cũng bước vào, vẻ mặt cả hai đều nghiêm trọng. Nhị Cẩu nhanh nhẹn hơn, vừa vào đã chắp tay hành lễ, ánh mắt sáng nhưng ẩn chứa sự lo lắng. “Bẩm Đại ca, Nhị Cẩu cũng vừa nhận được tin. Đúng là Huyết Xà Bang. Chúng là một bang phái mới nổi, gần đây bành trướng rất nhanh ở khu vực phía Tây, giáp ranh với lãnh địa của chúng ta. Rất hung hăng, ra tay không chút nể nang. Dường như chúng muốn nhân lúc loạn lạc này để tự mình lập một vương quốc nhỏ trên các tuyến đường thương mại.”
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng làm tăng vẻ nghiêm nghị, bổ sung thêm. “Chủ công, binh lính của chúng ta tuần tra biên giới đã phát hiện nhiều nhóm người lạ mặt lảng vảng. Ban đầu chúng ta nghĩ là tàn quân hoặc thổ phỉ, nhưng nay e rằng là người của Huyết Xà Bang. Lực lượng của chúng có vẻ không nhỏ, và có cả những kẻ biết dùng võ công.” Áp lực quân sự đang dần hình thành.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn. Hắn không ngạc nhiên. Trong bối cảnh Đại Hạ sụp đổ, các thế lực cát cứ và giang hồ như nấm mọc sau mưa. Vùng đất của hắn, một ốc đảo phồn thịnh giữa biển loạn, tất yếu sẽ trở thành mục tiêu. Nhưng hắn không thể để chúng tùy tiện cắt đứt huyết mạch kinh tế này. Đó không chỉ là tiền bạc, mà còn là lương thực, là dược liệu, là tất cả những gì duy trì sự sống cho hàng vạn người dân tị nạn mà hắn vừa tiếp nhận.
“Huyết Xà Bang?” Hắn lặp lại cái tên, như đang nếm thử mùi vị của nó. “Chúng muốn bao nhiêu? Và liệu chúng có đủ sức để thực sự kiểm soát tuyến đường này không? Hay chỉ là những con rắn nhỏ tự cho mình là rồng?”
Trần Nhị Cẩu đáp: “Theo tin tức ban đầu, chúng đòi một phần ba lợi nhuận c���a mỗi chuyến hàng. Nếu không nộp, chúng sẽ cướp sạch và thậm chí... giết người để dằn mặt.” Anh ta nói, giọng hơi chùng xuống. “Về thực lực, chúng rất hung hăng. Bang chủ Huyết Xà là một kẻ tàn bạo, nghe nói võ công cũng không tệ, lại có vài chục tên đệ tử trung thành, sẵn sàng làm mọi thứ vì lợi ích. Lực lượng của chúng ước chừng vài trăm người, phân tán khắp các trạm nhỏ dọc theo tuyến đường.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, suy nghĩ nhanh như chớp. Một phần ba lợi nhuận là quá nhiều, gần như ngang với cướp trắng trợn. Hơn nữa, việc chấp nhận yêu sách của chúng sẽ tạo ra tiền lệ xấu, biến vùng đất này thành cái máy rút tiền cho bọn giang hồ. Nhưng khai chiến thì sao? Điều đó sẽ gây ra tổn thất lớn về người và của, làm gián đoạn thương mại trong một thời gian dài, và có thể thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn. Hắn không muốn một cuộc chiến tranh quy mô lớn vào lúc này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự ổn định là nền tảng của sinh tồn.
“Tập hợp Tô Mẫn, Mã Đại Ca và tất cả nh���ng người liên quan đến thương vụ và an ninh đến phòng họp chiến lược ngay. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp.” Hắn ra lệnh, giọng dứt khoát. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng toát ra một khí thế vững chắc đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua các bản đồ treo tường, nơi những con đường màu đỏ đánh dấu các tuyến thương mại chính yếu, giờ đây đã bị một vết nứt vô hình đe dọa. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nghĩ, “và cũng sẽ không có kẻ nào tự nguyện dâng cho ta một cuộc sống yên bình. Muốn yên bình, phải tự mình giành lấy.” Hắn bước đi, tiếng bước chân trầm ổn, nhưng mỗi bước đi đều mang theo sự kiên quyết không lay chuyển.
***
Phòng họp chiến lược, căn phòng rộng rãi với một bàn gỗ lớn đặt ở giữa, giờ đây tràn ngập bầu không khí căng thẳng. Trên tường, tấm bản đồ lớn của vùng đất và các tuyến đường thương mại được chiếu sáng rõ mồn một. Những mũi tên màu đỏ, giờ đây, dường như đang bị một đám mây đen che phủ. Tiếng nói chuyện trầm thấp, ti���ng gõ nhẹ vào bàn, cùng với mùi trà thảo mộc thoang thoảng cố gắng xua đi sự ngột ngạt nhưng không mấy hiệu quả. Ánh nắng yếu ớt của buổi trưa len lỏi qua ô cửa, không đủ để làm ấm không khí lạnh lẽo của sự lo lắng.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ lùng, nhưng đôi mắt hắn lại sắc như dao. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, cố vấn kinh tế, với dáng người thanh tú, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo đang ẩn chứa vẻ ưu tư. Đối diện là Mã Đại Ca, vẫn còn vẻ bức xúc chưa nguôi. Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu cũng đã có mặt, mỗi người mang một vẻ mặt riêng nhưng đều chung một nỗi lo.
“Tô Mẫn, cô hãy nói về thiệt hại kinh tế nếu tình trạng này kéo dài,” Lâm Dịch mở lời, giọng điệu không nhanh không chậm.
Tô Mẫn hắng giọng, lật giở cuốn sổ ghi chép. “Bẩm đại nhân, nếu tình trạng các đoàn buôn bị quấy phá tiếp diễn, nguồn thu từ thương mại của chúng ta sẽ giảm ít nhất ba phần mười trong tháng này, và có thể lên đến một nửa trong tháng tới. Điều này không ch�� ảnh hưởng đến ngân khố, mà còn trực tiếp tác động đến việc cung cấp lương thực, vật liệu xây dựng cho các khu lều trại mới, và đặc biệt là nguồn dược liệu cho y quán. Kế hoạch mở rộng khai hoang và xây dựng thủy lợi cũng sẽ bị đình trệ. Nếu tình trạng này tiếp diễn, chúng ta sẽ gặp khó khăn lớn trong việc duy trì sự ổn định, chưa nói đến phát triển.” Cô nói, từng lời đều nhấn mạnh tầm quan trọng của vấn đề.
Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng Triệu, ông đánh giá thế nào về thực lực của Huyết Xà Bang? Chúng ta có thể dùng quân đội để giải quyết triệt để vấn đề này không?”
Binh trưởng Triệu cau mày. “Chủ công, thực lực của Huyết Xà Bang không phải không đáng kể. Chúng có vài trăm người, rải rác khắp các trạm. Nếu chúng ta huy động quân đội, có thể trấn áp được một vài điểm nóng. Nhưng việc này sẽ cần một lực lượng lớn, và sẽ biến các tuyến đường thương mại thành chiến trường. Hơn nữa, chúng rất ranh mãnh, có thể tránh né giao chiến trực diện và tiếp tục quấy phá ở những điểm khác. Việc này sẽ tốn rất nhiều binh lực và thời gian, trong khi chúng ta cần tập trung phòng thủ biên giới trước các thế lực lớn hơn.” Hắn thở dài, ý tứ là không nên dùng vũ lực một cách tùy tiện.
Trần Nhị Cẩu bổ sung: “Đại ca, Nhị Cẩu cũng đã cho người dò la. Bang chủ Huyết Xà, tên là Triệu Thiên Xà, là một kẻ xuất thân giang hồ, võ công khá thâm hậu, lại có vài chục tên đệ tử ruột đều là những kẻ liều lĩnh. Hắn ta rất tự mãn, thường dùng vũ lực để giải quyết mọi việc. Chúng còn có vẻ đang tìm cách liên kết với một số bang phái nhỏ khác để mở rộng địa bàn. Nếu chúng ta mạnh tay, chúng có thể sẽ tập hợp lại và gây ra một cuộc chiến tranh giang hồ quy mô lớn.”
Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, ngón tay vẫn gõ nhẹ lên bàn. “Chúng ta không thể để việc này kéo dài. Nguồn thu bị cắt, dân chúng sẽ đói, các kế hoạch sẽ đổ bể. Nhưng cũng không thể tùy tiện khai chiến. Giang hồ có luật của giang hồ, nhưng ta có luật của ta.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như đang tìm kiếm sự đồng tình. “Mục tiêu là khôi phục thương lộ, không phải diệt bang diệt phái. Chúng ta cần một kế sách vừa giải quyết được vấn đề hiện tại, vừa không làm gián đoạn thương mại lâu dài, và tránh một cuộc chiến quy mô lớn.”
Hắn lấy ra từ trong túi áo một cuốn Cẩm Nang Kế Sách nhỏ, lật nhanh đến một trang nào đó. “Chúng ta sẽ không giao chiến trực diện. Chúng ta sẽ dùng mưu. Chúng ta sẽ khiến Bang chủ Huyết Xà tự nguyện rút lui, hoặc ít nhất là không dám quấy phá nữa.”
Tô Mẫn nhíu mày. “Nhưng làm sao có thể làm được điều đó, đại nhân? Chúng là những kẻ chỉ biết đến vũ lực và lợi ích.”
Lâm Dịch nở một nụ cười nhẹ, khóe môi khẽ cong lên, trong mắt ánh lên tia sáng sắc bén. “Chính vì chúng chỉ biết đến vũ lực và lợi ích, nên chúng ta sẽ dùng chính vũ lực và lợi ích để đối phó với chúng. Nhưng không phải là vũ lực trực tiếp, mà là một loại ‘vũ lực’ khác. Và lợi ích... chúng ta sẽ khiến chúng thấy rằng việc đối đầu với chúng ta sẽ mang lại tổn thất lớn hơn nhiều so với bất k��� lợi ích nào chúng có thể đạt được.”
Hắn chỉ vào bản đồ. “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục tìm hiểu sâu hơn về Bang chủ Triệu Thiên Xà và Huyết Xà Bang. Ta muốn biết điểm yếu của hắn, thói quen của hắn, những mối quan hệ của hắn. Đặc biệt là những kẻ đã bị hắn chèn ép hoặc có thù oán với hắn. Đào sâu, càng chi tiết càng tốt. Thông tin là vũ khí mạnh nhất trong những trường hợp như thế này.”
“Tô Mẫn,” hắn quay sang cố vấn kinh tế, “cô hãy chuẩn bị một đội ngũ thương nhân có kinh nghiệm và khả năng ăn nói khéo léo. Không phải để thương lượng với Huyết Xà Bang ngay, mà là để thăm dò, để tạo ra những ‘lời đồn’ có lợi cho chúng ta, và để sẵn sàng cho một cuộc thương lượng khi thời cơ đến.”
“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt vị chỉ huy quân sự, “ông tăng cường tuần tra bí mật ở các tuyến đường phụ, nhưng tránh đối đầu trực diện. Mục đích không phải để tấn công, mà là để thể hiện sự hiện diện, tạo áp lực vô hình, và thu thập thêm thông tin về hoạt động của chúng. Phải đảm bảo không có bất kỳ đoàn buôn nào của chúng ta bị quấy phá ở các tuyến đường phụ. Nếu có, hãy xử lý thật nhanh gọn và lặng lẽ, không để lại dấu vết.”
Mã Đại Ca, dù vẫn còn lo lắng, nhưng thấy sự tự tin của Lâm Dịch, cũng phần nào yên tâm. “Vậy còn các đoàn buôn chính, đại nhân?”
“Các đoàn buôn chính sẽ tạm thời giảm tần suất, đi theo nhóm lớn hơn, và chúng ta sẽ tăng cường sự bảo vệ của các bảo tiêu được huấn luyện đặc biệt. Đồng thời, hãy bắt đầu tìm kiếm các tuyến đường thay thế, dù có khó khăn hơn một chút. Chúng ta không thể đặt tất cả trứng vào một giỏ.” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. “Sự tự mãn của Huyết Xà Bang sẽ sớm dẫn đến những hậu quả không lường trước được khi đối đầu với chúng ta.”
Hắn phác thảo một kế hoạch trên bản đồ, những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa sự tính toán phức tạp. “Chúng ta sẽ cho chúng một ‘bài học’ về việc làm ăn. Một bài học mà chúng sẽ không bao giờ quên.” Hắn tin rằng, tri thức là vũ khí mạnh nh���t, và trong cuộc chiến này, hắn sẽ dùng trí óc của người hiện đại để đối phó với sự hung hăng, thô kệch của giang hồ cổ đại. Cuộc họp kết thúc, mỗi người đều mang theo nhiệm vụ của mình, và một tia hy vọng mới trong lòng.
***
Trạm Tiếp Tế là một tiền đồn nhỏ, biệt lập, nằm dọc theo tuyến đường thương mại chính, cách biên giới lãnh địa của Lâm Dịch không xa. Chiều tối, gió lạnh lùa qua những khe hở của căn nhà gỗ, tạo nên tiếng hú rùng rợn. Tiếng bảng hiệu gỗ cũ kỹ kẽo kẹt theo từng cơn gió, hòa cùng tiếng động vật xa xăm từ cánh rừng phía xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang vắng. Mùi bụi đất, rơm rạ, mùi nấu ăn phảng phất từ bếp lửa và mùi ngựa đặc trưng của những đoàn lữ hành, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa xa lạ. Đây là một nơi mà sự yên tĩnh đôi khi đáng sợ hơn cả tiếng ồn ào.
Trần Nhị Cẩu, giả dạng một thương nhân nhỏ với bộ quần áo vải thô sờn cũ và chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, đang ngồi trong góc quán trà nhỏ của trạm, nhấm nháp ly trà nóng. Bên cạnh anh ta là vài người thuộc hạ cũng ăn mặc tương tự, giả làm những người bảo tiêu hoặc phu khuân vác. Ánh mắt nhanh nhẹn của Nhị Cẩu không ngừng quét qua những gương mặt lạ lẫm trong quán. Anh ta đã nhận ra vài tên có vẻ ngoài hung hãn, ánh mắt ranh mãnh, không giống những thương nhân hay người lữ hành bình thường. Chúng là những con mắt của Huyết Xà Bang, những kẻ đang tự mãn vì ‘chiến thắng’ ban đầu của mình.
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy,” anh ta thầm nhủ, nhớ lại lời dặn của Lâm Dịch. Nhiệm vụ của anh ta là thăm dò, thu thập thông tin, và quan trọng nhất, là sắp đặt “cái mồi nhử” mà Lâm Dịch đã nhắc đến. Huyết Xà Bang… Xem ra chúng ta cần một cái mồi nhử đủ lớn để chúng lộ mặt thật.
Một thuộc hạ của Nhị Cẩu, giả dạng người đưa tin, khẽ khàng bước đến, cúi đầu thì thầm. “Bẩm Nhị Cẩu ca, tin tức đã được xác nhận. Bọn Huyết Xà Bang đang rất tự mãn. Chúng nói muốn một phần ba lợi nhuận, nếu không sẽ không ai được qua. Thậm chí còn rao giảng rằng tuyến đường này từ nay là của chúng, không ai được phép làm ăn mà không có sự cho phép của Bang chủ Triệu Thiên Xà.”
Trần Nhị Cẩu khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn hiện dưới vành mũ. “Được, cứ để chúng tự đắc. Càng tự đắc, càng dễ mắc bẫy.” Anh ta ra hiệu cho thuộc hạ lùi lại. “Kế hoạch của Đại ca sẽ khiến chúng phải suy nghĩ lại.”
Anh ta đưa tay lên vuốt râu, làm ra vẻ một thương nhân đang trầm tư, nhưng bên trong, bộ óc của anh ta đang hoạt động hết công suất. Lâm Dịch đã giao cho anh ta một nhiệm vụ đặc biệt: tìm một “thương nhân” khác, một người của Lâm Dịch, để tiếp cận Bang chủ Huyết Xà với một “lời đề nghị” hấp dẫn, nhưng ẩn chứa cạm bẫy. Lời đề nghị này không phải là sự nhượng bộ, mà là một cách để thăm dò sâu hơn, để Bang chủ Triệu Thiên Xà lộ ra bản chất tham lam và ngạo mạn của mình.
Nhị Cẩu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non yếu ớt đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Xa xa, có một đốm lửa nhỏ nhấp nháy, đó là trại của một đoàn buôn khác đang dừng chân. Anh ta biết, những đốm lửa ấy, cũng như vùng đất của Lâm Dịch, đều đang bị đe dọa. Nhưng anh ta cũng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Đại ca của anh ta chưa bao giờ thất bại trong việc giải quyết vấn đề, dù là quân sự hay kinh tế. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch luôn biết cách sử dụng nó.
Anh ta lặng lẽ quan sát, ra hiệu cho một thuộc hạ khác. “Ngươi đi thông báo cho Lão Bát, nói hắn chuẩn bị. Ngày mai, Lão Bát sẽ là ‘thương nhân’ đầu tiên đến gặp Bang chủ Huyết Xà, mang theo ‘lời đề nghị’ của chúng ta.”
Thuộc hạ gật đầu, nhanh nhẹn rời đi. Trần Nhị Cẩu lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát đắng lan tỏa trong miệng. Anh ta biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thầm lặng trên thương trường, giữa mưu lược và bạo lực, đã chính thức bắt đầu. Bang chủ Triệu Thiên Xà có thể tự mãn, có thể ngạo mạn, nhưng hắn sẽ sớm nhận ra rằng, đối thủ của hắn không phải là một thương nhân yếu đuối, hay một quan lại hèn nhát. Mà là một người đàn ông đến từ một thế giới khác, với tri thức và mưu lược mà hắn không thể nào lường trước được. Huyết Xà Bang, những con rắn nhỏ đang vươn mình giữa loạn lạc, sẽ sớm nhận ra mình đã chạm vào một con rồng đang ẩn mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.