Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 798: Hạt Giống Tri Thức: Nền Tảng Ốc Đảo Loạn Thế

Ánh nến vẫn lập lòe, chiếu sáng lên gương mặt của những người đàn ông đang gánh vác vận mệnh của một vùng đất. Tiếng giấy sột soạt khi Mạc Vân ghi chép, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, và mùi sắt thép thoang thoảng từ bộ giáp của Binh trưởng Triệu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng và quyết tâm. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã có một kế hoạch, một định hướng, và những người tin tưởng hắn. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dẫn dắt vùng đất này vượt qua cơn bão loạn lạc, dù có phải đối mặt với những bí ẩn lớn hơn cả tưởng tượng của hắn. Một chương mới, đầy thử thách và khám phá, đã thực sự bắt đầu.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ, phủ lên căn phòng họp tạm thời một lớp bụi vàng mỏng, Lâm Dịch đã ngồi vào vị trí của mình. Căn phòng, vốn là một kho chứa lương thực cũ, nay đã được dọn dẹp tươm tất, đặt một chiếc bàn gỗ lớn ở giữa, xung quanh là những chiếc ghế thô sơ. Trên mặt bàn la liệt các bản đồ cũ kỹ của vùng đất, báo cáo tình hình từ các đội tuần tra, và những phác thảo kế hoạch mà Lâm Dịch đã thức trắng đêm để hoàn thiện. Mùi mực mới, mùi gỗ ẩm và hương trà thảo mộc thoang thoảng tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, pha lẫn chút mệt mỏi nhưng đầy tập trung.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi trong bộ giáp trụ gọn gàng, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hằn rõ vẻ lo âu, là người đầu tiên lên tiếng sau một khoảng im lặng nặng nề. Hắn đứng thẳng tắp, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt luôn hướng về phía Lâm Dịch với sự tin tưởng tuyệt đối. “Chủ công, tình hình loạn lạc bên ngoài ngày càng nghiêm trọng. Dân tị nạn đổ về ồ ạt như lũ. Hôm qua, đội tuần tra của ta đã phải đối phó với ba toán thổ phỉ nhỏ lẻ định cướp bóc lương thực của những người mới đến. An ninh vẫn là ưu tiên hàng đầu, chủ công. Quân lính đã được lệnh siết chặt tuần tra, đặc biệt ở các cửa ngõ và dọc theo bờ sông. Nhưng số lượng dân tị nạn quá lớn sẽ là một thách thức không nhỏ. Chúng ta có đủ nhân lực và lương thảo để tiếp nhận tất cả sao?”

Lâm Dịch gật đầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, lướt qua bản đồ. Hắn biết Binh trưởng Triệu nói đúng. Gánh nặng an ninh và hậu cần là khổng lồ. Hắn hơi gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm vẻ mệt mỏi. Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn không có chút nào là dao động. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm nhưng dứt khoát, từng câu chữ đều mang trọng tâm.

“Binh trưởng Triệu nói đúng. An ninh là nền tảng. Nhưng chúng ta không thể chỉ lo phòng thủ. Tình hình loạn lạc bên ngoài sẽ đẩy nhiều người đến đây. Chúng ta cần một kế hoạch không chỉ nuôi sống họ, mà còn biến họ thành một phần sức mạnh của chúng ta. Biến áp lực thành động lực. Chúng ta sẽ làm được.”

Hắn chỉ tay lên một góc bản đồ, nơi vẽ phác thảo những đường kênh mương và những ô đất được chia ô cẩn thận. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Những gì ta học được từ Lão Tăng về ‘linh khí’ không phải là chuyện viển vông. Nó là một phần của quy luật tự nhiên, ảnh hưởng đến vạn vật, từ cây cỏ cho đến con người. Chúng ta không có linh khí dồi dào như những vùng đất tu hành, nhưng ‘linh khí mỏng manh’ vẫn hiện hữu. Và điều quan trọng là, chúng ta có thể tối ưu hóa nó, thậm chí là nuôi dưỡng nó.”

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, gãi đầu, vẻ hoài nghi hiện rõ. “Đại ca, những phương pháp canh tác mới này... liệu có hiệu quả không? Bà con vẫn quen với lối cũ, gieo hạt theo mùa, cày cấy bằng sức trâu. Họ nói những chuyện như ‘đất thở’, ‘linh khí nuôi cây’ nghe có vẻ... kỳ lạ quá.” Hắn tuy nhiệt tình và hăng hái, nhưng cũng mang trong mình sự bảo thủ cố hữu của người dân bản địa, khó lòng chấp nhận những thay đổi quá lớn. “Trần Nhị Cẩu đã rõ!” là câu cửa miệng của hắn, nhưng lần này, sự nghi vấn lại lấn át.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Nhị Cẩu, ngươi cứ nói với họ rằng đây là cách để đất đai không bị kiệt quệ, để cây trồng khỏe mạnh hơn, cho ra năng suất cao hơn. Về cơ bản, những gì ta muốn làm là cải thiện chất lượng đất. Chúng ta sẽ áp dụng luân canh cây trồng – không trồng một loại cây trên cùng một mảnh đất quá lâu để tránh làm cạn kiệt dinh dưỡng. Chúng ta sẽ sử dụng phân xanh, ủ phân từ chất thải sinh hoạt và phụ phẩm nông nghiệp. Ta cũng đã phác thảo một hệ thống thủy lợi mới, tối ưu hóa việc dẫn nước từ sông suối vào đồng ruộng, không để lãng phí dù chỉ một giọt. Điều này không chỉ giúp cây trồng hấp thụ dưỡng chất tốt hơn mà còn duy trì độ ẩm cần thiết, tạo ra một môi trường vi khí hậu thuận lợi cho sự luân chuyển của ‘linh khí’ trong đất.”

Hắn chỉ vào một bản vẽ khác, nơi có các đường ống dẫn nước nhỏ li ti. “Ta gọi đây là hệ thống tưới nhỏ giọt. Nó không tốn nhiều nước, nhưng lại cung cấp đủ cho từng gốc cây. Đồng thời, chúng ta sẽ trồng xen canh một số loại cây thân thảo có khả năng cải tạo đất, và một số loại cây có mùi hương xua đuổi côn trùng gây hại. Không cần dùng đến những hóa chất độc hại mà ta đã từng thấy trong thế giới cũ.”

Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt luôn toát lên vẻ từ bi, vuốt râu, vẻ mặt đầy suy tư. Ông là người duy nhất trong số họ có chút hiểu biết về những điều kỳ bí, về y thuật và thảo dược. “Lâm Dịch nói không sai. Một số loại thảo dược cần linh khí để phát triển tốt hơn. Tôi đã thử nghiệm với vài cây thuốc quý, chúng phát triển chậm chạp trên đất bình thường. Nhưng nếu được trồng gần những nơi có dòng chảy ngầm hoặc đất đai được bồi đắp tự nhiên, chúng sẽ sinh trưởng mạnh mẽ hơn. Tôi sẽ thử nghiệm kết hợp chúng với các loại cây trồng thông thường. Có thể, sự tương tác giữa chúng sẽ mang lại hiệu quả bất ngờ.”

Lâm Dịch nhìn Hồ Gia Gia, trong lòng thầm tán thưởng sự nhạy bén của ông. “Chính xác, Hồ Gia Gia. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những thử nghiệm nhỏ, trên những vùng đất kém màu mỡ nhất trước. Nếu thành công, chúng ta sẽ mở rộng ra. Ta muốn xây dựng những vườn ươm, nơi chúng ta sẽ nghiên cứu và nhân giống những loại cây trồng phù hợp nhất với thổ nhưỡng và khí hậu ở đây, đặc biệt là những loại có khả năng chịu hạn, chịu sâu bệnh tốt. Chúng ta cần sự đa dạng để đảm bảo an ninh lương thực.”

Hắn dừng lại, nhìn từng người một. “Và quan trọng nhất, chúng ta cần sự đoàn kết. Những người tị nạn đến đây, họ đã mất tất cả. Họ cần một mái nhà, một miếng ăn, và một hy vọng. Chúng ta sẽ cung cấp cho họ. Nhưng không phải là bố thí. Chúng ta sẽ tạo công ăn việc làm cho họ, hướng dẫn họ cách canh tác mới, cách xây dựng nhà cửa kiên cố hơn, cách tự vệ. Mỗi người đến đây đều là một phần sức mạnh mới của chúng ta. Mỗi người có thể là một nông dân giỏi, một thợ thủ công khéo léo, một thư sinh có kiến thức, hoặc một chiến binh kiên cường. Chúng ta cần tìm ra tài năng của họ và sử dụng nó một cách hợp lý.”

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác, có vết sẹo nhỏ trên má, gật đầu chắc nịch. Hắn ít lời, nhưng ánh mắt kiên định. “Đại Trụ sẽ làm hết sức! Chúng tôi sẽ hướng dẫn bà con. Huấn luyện dân binh cũng sẽ được tăng cường. Chủ công cứ yên tâm.” Giọng nói của hắn tuy thô kệch nhưng tràn đầy sự kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối. Hắn đấm mạnh vào ngực, tạo ra một tiếng động trầm đục, khẳng định lời nói của mình.

Lâm Dịch lấy ra một chiếc Cẩm Nang Kế Sách nhỏ từ trong áo, lật giở những trang giấy đã ngả màu ố vàng, ghi chép chi chít những ý tưởng, những biểu đồ đơn giản nhưng đầy đủ. Hắn đã dành rất nhiều thời gian để hệ thống hóa những kiến thức từ thế giới cũ và cố gắng chuyển đổi nó sang bối cảnh hiện tại. “Chúng ta sẽ bắt đầu với việc khảo sát kỹ lưỡng từng mảnh đất, phân tích thành phần thổ nhưỡng. Hồ Gia Gia, tôi cần ông giúp tôi trong việc này, có thể dựa vào kiến thức về các loại cây cỏ và đặc tính của chúng. Sau đó, chúng ta sẽ chia đất thành từng khu vực nhỏ, mỗi khu vực sẽ áp dụng một phương pháp canh tác thử nghiệm khác nhau. Ta muốn theo dõi sát sao sự thay đổi của đất đai, của cây trồng. Mọi sự thay đổi nhỏ nhất đều phải được ghi chép lại.”

Hắn chỉ tay lên bản đồ một lần nữa, vẽ những đường nét trên đó. “Ngoài ra, việc thu hút và quản lý dân tị nạn là một nghệ thuật. Chúng ta cần có một hệ thống đăng ký rõ ràng, phân loại họ theo kỹ năng, theo nguyện vọng. Những người có kinh nghiệm nông nghiệp sẽ được ưu tiên phân bổ đất đai và hướng dẫn phương pháp mới. Những người có kỹ năng thủ công sẽ được khuyến khích phát triển nghề nghiệp của mình. Những người có tri thức, dù là thư sinh hay thầy thuốc, đều là tài nguyên quý giá. Chúng ta cần tạo một môi trường để họ có thể phát huy sở trường.”

Lâm Dịch khẽ thở dài. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta có thể tạo ra một nơi mà sự công bằng được tôn trọng, nơi mọi người có thể sống sót và phát triển. Đây là sứ mệnh của chúng ta. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy thử thách, nhưng ta tin vào các ngươi.”

Binh trưởng Triệu, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Hồ Gia Gia đều cúi đầu, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Họ hiểu rằng, trong thời loạn lạc này, chỉ có đi theo Lâm Dịch, họ mới có thể tìm thấy một con đường sống sót, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người mà họ yêu thương. Kế hoạch đã được vạch ra, giờ là lúc bắt tay vào hành động.

***

Chiều tà, ánh nắng vàng dịu như rót mật xuống những cánh đồng rộng lớn, nơi trước kia chỉ là những thửa ruộng cằn cỗi, đất đai bạc màu, nay đã khoác lên mình một tấm áo xanh mướt đầy sức sống. Mùi đất tươi, mùi phân bón tự nhiên từ những hố ủ phân được Lâm Dịch hướng dẫn, và hương cỏ non ngai ngái hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự hồi sinh. Tiếng cuốc đất lạch cạch, tiếng nước chảy róc rách trong hệ thống kênh mương mới được quy hoạch khoa học, cùng tiếng cười nói của dân làng vọng lại từ xa, tạo nên một bản nhạc lao động hăng say, đầy hy vọng.

Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang đi thị sát các cánh đồng. Hắn dừng lại bên một luống lúa non, khom người xuống, cẩn thận cầm một nắm đất lên, cảm nhận độ ẩm và kết cấu của nó. Đất tơi xốp hơn, màu mỡ hơn, không còn vẻ khô cằn, nứt nẻ như trước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy từ lòng đất.

“Đất đã ‘thở’ lại rồi,” Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng thận trọng. “Linh khí tuy mỏng manh, nhưng nếu biết cách nuôi dưỡng, nó vẫn sẽ hồi đáp. Giống như một cơ thể suy yếu, chỉ cần được chăm sóc đúng cách, nó sẽ dần phục hồi.” Trong tâm trí hắn, việc cải tạo đất đai này không khác gì việc hồi sinh một hệ sinh thái. Hắn đã ��p dụng những kiến thức về nông nghiệp hữu cơ, về cân bằng sinh thái mà hắn từng học được. Hắn không nói về những khái niệm quá cao siêu, mà chỉ tập trung vào những điều cơ bản nhất: làm cho đất khỏe mạnh, cây trồng sẽ tự nhiên khỏe mạnh. Và khi cây trồng khỏe mạnh, chúng sẽ hấp thụ và lưu giữ ‘linh khí’ tốt hơn, tạo ra một vòng tuần hoàn tích cực.

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt sáng ngời. Vẻ ngây ngô trên gương mặt hắn đã được thay thế bằng sự thán phục. “Đại ca nói đúng. Lão Hồ Gia Gia nói, ông ấy cảm nhận được sự khác biệt trong không khí quanh đây sau khi chúng ta dùng phương pháp cải tạo mới. Ông ấy bảo, cây thuốc của ông ấy cũng sinh trưởng tốt hơn hẳn ở những mảnh đất được ‘chủ công chỉ bảo’ này. Bà con cũng tấm tắc khen. Họ nói chưa bao giờ thấy đất đai màu mỡ như vậy, chưa bao giờ thấy lúa mọc xanh tốt và đều tăm tắp như thế này. Có người còn bảo, đây là ‘phép thuật’ của Đại ca.”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. Phép thuật? Không, đây chỉ là khoa học, là sự hiểu biết về tự nhiên. Nhưng trong thế giới này, những điều đơn giản nhất cũng có thể bị coi là thần kỳ. Hắn nhìn xa xăm, nơi những người dân tị nạn mới đến đang cùng dân làng cũ hăng say làm việc. Họ gầy gò, quần áo rách rưới, nhưng gương mặt hốc hác giờ đã ánh lên tia hy vọng, và nụ cười đã bắt đầu xuất hiện trên môi. Họ không chỉ được cấp đất, được hướng dẫn cách canh tác mới, mà còn được ăn no, được sống trong an toàn.

Vương Đại Trụ, đang giúp một nhóm người khiêng những bao phân hữu cơ đến các luống rau, quay lại, giọng nói to, rõ ràng nhưng tràn đầy sự chân thật. “Bà con phấn khởi lắm, chủ công. Họ nói chưa bao giờ thấy đất đai màu mỡ như vậy. Mấy đứa nhỏ cũng được ăn no hơn, không còn cảnh đói rách như ở quê cũ nữa. Có mấy người già còn khóc, nói rằng đây là ‘thiên đường’ giữa loạn thế.” Hắn ngừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt ngưỡng mộ. “Chủ công là người có phúc, có tài. Chắc chắn vùng đất này sẽ thịnh vượng.”

Lâm Dịch không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết mình không phải là người có phúc, hay có tài năng gì đặc biệt trong thế giới này. Hắn chỉ đơn giản là áp dụng những kiến thức mà thế giới cũ đã tích lũy qua hàng ngàn năm. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhủ. Và để sinh tồn một cách bền vững, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay may mắn. Phải dựa vào tri thức, vào sự thích nghi, vào khả năng tạo ra giá trị.

Hắn dừng lại trò chuyện với một vài nông dân đang cặm cụi vun xới. “Tình hình cây giống thế nào, lão Hợi? Có phát triển tốt không? Có sâu bệnh gì không?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt quét qua từng luống cây.

Một lão nông già, lưng còng, đôi bàn tay chai sạn vì lao động, ngẩng đầu lên, gương mặt hằn rõ những nếp nhăn nhưng ánh mắt lại sáng ngời. “Thưa chủ công, tốt lắm! Chưa bao giờ thấy cây lúa khỏe mạnh như vậy. Lá xanh mướt, thân cây cứng cáp. Mấy con sâu cũng ít hơn hẳn. Có lẽ là do chúng ta trồng xen mấy cây có mùi như chủ công dặn, chúng không dám bén mảng.”

Lâm Dịch mỉm cười. “Vậy là tốt. Cứ tiếp tục theo dõi, nếu có bất cứ điều gì lạ, hãy báo lại ngay cho Nhị Cẩu. Chúng ta cần học hỏi từ từng vụ mùa.”

Hắn quan sát kỹ lưỡng các luống cây trồng thử nghiệm, ghi nhớ những điểm cần điều chỉnh. Một số loại cây mà hắn dự định sẽ kháng sâu bệnh tốt hơn có vẻ như đang phát triển chậm hơn dự kiến. Có lẽ là do thổ nhưỡng không phù hợp hoàn toàn, hoặc do 'linh khí' ở đây quá mỏng manh để chúng có thể phát huy hết tiềm năng. Nhưng đó là điều bình thường. Không có công thức nào là hoàn hảo ngay từ đầu. Cần phải thử nghiệm, điều chỉnh, và kiên trì.

Khi mặt trời dần khuất bóng sau rặng núi xa, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch cùng hai thuộc hạ rời khỏi cánh đồng. Hắn ngoái đầu nhìn lại. Những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, như một bức tranh sống động, tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn và đổ nát bên ngoài. Đây chính là hạt giống mà hắn đã gieo, và nó đang bắt đầu nảy mầm. Nhưng hắn cũng biết, sự phồn thịnh này sẽ sớm thu hút sự chú ý. Một ốc đảo giữa sa mạc loạn lạc, càng rực rỡ thì càng dễ trở thành mục tiêu. Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ giảm bớt.

***

Hoàng hôn buông xuống, mang theo một làn gió nhẹ, mát mẻ, cuốn theo những hạt bụi mịn màng trên con đường đất. Tại cổng vào lãnh địa của Lâm Dịch, một cảnh tượng vừa bi thương vừa đầy hy vọng đang diễn ra. Một đoàn dân tị nạn mới, có lẽ lên đến gần ngàn người, đang xếp hàng dài dằng dặc, chờ kiểm tra để được vào bên trong. Họ gầy gò, quần áo rách rưới, gương mặt hốc hác vì đói khát và hành trình dài đằng đẵng. Tiếng khóc thút thít của trẻ con, tiếng ho khan của người già, và những tiếng nói chuyện thì thầm hòa lẫn vào nhau, tạo nên một âm thanh trầm buồn. Nhưng trong ánh mắt của mỗi người, dù mệt mỏi đến đâu, vẫn ánh lên một tia hy vọng mỏng manh, một niềm tin vào nơi trú ẩn mà họ đã nghe đồn đại.

Các binh lính dưới sự chỉ huy của Binh trưởng Triệu đang làm nhiệm vụ một cách có trật tự và hiệu quả. Họ không quát tháo, không đánh đập, mà chỉ nghiêm túc kiểm tra từng người, ghi lại thông tin cơ bản, và hướng dẫn họ đến khu vực tạm trú được dựng sẵn. Mùi mồ hôi, mùi bụi đường và mùi khói bếp thoang thoảng từ những lều trại tạm bợ xen lẫn vào nhau, tạo nên một không khí chân thực của một vùng đất đang mở rộng để đón nhận những mảnh đời khốn cùng.

Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, hắn không muốn sự xuất hiện của mình gây thêm xáo trộn. Hắn vẫn thân hình gầy gò, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, trang phục thô sơ, vá víu, không khác gì những người dân bình thường. Đôi mắt hắn sâu thẳm, quét qua từng khuôn mặt, từng dáng người trong đoàn tị nạn. Hắn thấy những ông già lưng còng, những phụ nữ bế con thơ, những thanh niên trai tráng mang vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường.

Bỗng, ánh mắt hắn dừng lại ở một nhóm người. Họ không quá gầy gò, và trên tay mỗi người đều mang theo những vật dụng có vẻ giá trị: một cuốn sách cũ kỹ, một hộp dụng cụ thợ mộc, một bộ bàn tính, thậm chí là một cây bút lông và nghiên mực. Ánh mắt của họ tuy có chút tuyệt vọng, nhưng lại ẩn chứa sự thông minh, sự từng trải, và một khát khao được học hỏi, được cống hiến.

Binh trưởng Triệu, sau khi sắp xếp xong đợt người mới, bước đến chỗ Lâm Dịch, gương mặt căng thẳng. “Chủ công, hôm nay lại có thêm mấy trăm người nữa. Chúng ta cần thêm người để quản lý và sắp xếp chỗ ở. Lương thực và nước uống cũng đang cạn dần. Nếu tình hình này cứ tiếp diễn, e rằng chúng ta sẽ không đủ sức gánh vác.” Hắn nói, giọng điệu đầy lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự trung thành tuyệt đối.

Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ nỗi lo của Binh trưởng Triệu. “Cứ tiếp nhận hết. Chú ý những ai có vẻ có kỹ năng đặc biệt. Dù là thợ rèn, thợ mộc hay thư sinh, đều là tài nguyên quý giá. Hãy cử Nhị Cẩu và Đại Trụ giúp đỡ ngươi trong việc phân loại và sắp xếp. Chúng ta sẽ mở rộng thêm các khu lều trại tạm trú, và đẩy mạnh việc khai hoang đất đai mới để tăng cường sản xuất lương thực. Ta tin, mỗi người đến đây đều mang theo một giá trị nhất định.”

Hắn liếc nhìn về phía nhóm người mang theo sách vở. “Đặc biệt là những người có học thức. Hãy đưa họ đến gặp ta. Ta cần những người có khả năng đọc viết, tính toán, và quản lý. Chúng ta cần xây dựng một hệ thống hành chính hiệu quả để quản lý số lượng dân cư ngày càng tăng lên. Và những người này, họ chính là nền tảng.”

Một dân tị nạn, đang đứng gần đó, nghe thấy lời Lâm Dịch, khẽ thì thầm với người bên cạnh, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên và hy vọng. “Nghe nói ở đây không có cường hào ác bá, lại còn được chia đất trồng trọt. Hy vọng là thật... Tôi nghe nói chủ công nơi đây là một người rất tài giỏi, không giống như những kẻ quan lại chỉ biết bóc lột.”

Lời thì thầm đó không thoát khỏi tai Lâm Dịch. Hắn biết, danh tiếng của hắn đang lan truyền. Vùng đất này đang trở thành một ngọn hải đăng của hy vọng giữa biển cả loạn lạc. Đó là điều tốt, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Sự phát triển vượt bậc của lãnh địa Lâm Dịch sẽ sớm thu hút sự chú ý không chỉ của dân thường mà còn của các thế lực cát cứ và bang phái giang hồ. Họ sẽ không ngồi yên khi thấy một vùng đất nhỏ bé lại có thể phồn thịnh giữa cơn bão táp.

Lâm Dịch ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu cử thêm người đến hỗ trợ Binh trưởng Triệu. Hắn cũng đích thân đi đến gần đoàn người, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, cố gắng nhận diện những nhân tài tiềm năng trong số họ. Hắn cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai, nhưng cũng là sự khích lệ khi thấy vùng đất của mình thực sự trở thành một nơi trú ẩn cho hàng ngàn người. Việc thu hút các nhân tài từ dân tị nạn sẽ mang lại những lợi ích bất ngờ, nhưng cũng có thể ẩn chứa những mầm mống nguy hiểm, những gián điệp, những kẻ phản bội ẩn mình trong số họ. Hắn cần phải cẩn trọng.

Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không thể đảm bảo một sự công bằng tuyệt đối. Nhưng hắn có thể đảm bảo một cơ hội, một hy vọng sống. Thành công của các phương pháp nông nghiệp dựa trên ‘linh khí mỏng manh’ đã cho hắn một hướng đi mới, một niềm tin rằng những bí ẩn của thế giới này có thể được giải mã bằng tri thức và sự kiên trì. Nó sẽ thúc đẩy Lâm Dịch tìm hiểu sâu hơn về bản chất của linh khí và thế giới tu hành. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Ánh đèn lấp lánh từ những ngôi nhà mới, từ những lều trại tạm bợ, tạo nên một bức tranh lung linh trong đêm tối, như những đốm lửa nhỏ đang thắp lên giữa một thế giới đang chìm trong bóng đêm.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free