Lạc thế chi nhân - Chương 797: Loạn Thế Lan Tràn: Chiến Lược Biên Giới Mới
Những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo không khí trong lành và mát lạnh của sương sớm, Lâm Dịch cuối cùng cũng gập tấm bản đồ lại. Đêm trằn trọc đã qua, nhưng không hề vô ích. Khuôn mặt hắn có chút xanh xao vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên với vẻ kiên định. Những suy nghĩ, những ý tưởng hỗn độn đêm qua đã được sắp xếp gọn gàng thành một kế hoạch sơ bộ, dù còn nhiều lỗ hổng và cần phải được kiểm chứng.
Mạc Vân đã dậy từ lúc nào, đang ngồi yên lặng bên lò sưởi nhỏ, khẽ nhâm nhi chén trà nóng. Hắn không hỏi han gì, chỉ đơn thuần chờ đợi. Hắn biết, khi Lâm Dịch đã sẵn sàng, hắn sẽ tự động chia sẻ những điều mình suy nghĩ.
Lâm Dịch ngồi xuống đối diện với Mạc Vân, hít một hơi thật sâu. "Nếu ta có thể hiểu và vận dụng được 'linh khí', thì không chỉ là lương thực, mà ngay cả y thuật, hay phòng thủ cũng sẽ có những bước tiến lớn," hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sự chắc chắn. Hắn không nói riêng với Mạc Vân, mà như đang tự nói với chính mình, đang củng cố lại những ý tưởng trong đầu. "Viên Giác Đại sư nói, linh khí là bản nguyên của vạn vật. Nếu nó suy yếu, thì bệnh tật sẽ tăng lên, sức khỏe con người suy giảm. Nếu ta có thể tìm cách củng cố linh khí trong vùng đất của mình, thì không chỉ mùa màng bội thu, mà người dân cũng sẽ khỏe mạnh hơn, ít bệnh tật hơn. Điều đó cũng sẽ giảm gánh nặng cho y tế, và cả nguồn nhân lực cho lao động, cho quân đội."
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra viễn cảnh đó. "Và cả phòng thủ nữa. Nếu có những khu vực linh khí dồi dào, liệu có thể dùng chúng để gia cố thành trì, để tạo ra những lợi thế tự nhiên trong chiến đấu? Hoặc thậm chí, như những pháp trận mà Viên Giác nhắc đến, liệu chúng có thể được ứng dụng vào việc bảo vệ lãnh địa?"
Mạc Vân khẽ gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên một tia tò mò. "Ngài đã có định hướng rồi sao?"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý vị. "Chỉ là một vài ý tưởng ban đầu, nhưng... ta tin đây là con đường cần đi." Hắn cuộn bản đồ và các ghi chép lại một cách cẩn thận, gương mặt hiện rõ vẻ kiên định. "Việc đầu tiên, ta cần tìm kiếm những ghi chép cổ, những thư tịch liên quan đến linh khí, đến phong thủy, đến y thuật cổ truyền. Có lẽ ở đâu đó trong Đại Hạ này, những kiến thức đó vẫn còn được lưu giữ, dù có thể bị lãng quên."
"Và thứ hai," hắn tiếp tục, "ta cần chiêu mộ nhân tài. Những người có kiến thức về thảo dược, về địa lý, về những điều kỳ lạ mà người đời thường cho là mê tín. Có thể họ không phải là người tu hành, nhưng họ có thể có những hiểu biết quý giá về cách tương tác với thiên nhiên, với linh khí một cách vô thức."
"Việc này... sẽ không dễ dàng," Mạc Vân nói, giọng hắn trầm xuống. "Những kiến thức đó thường được giữ kín trong các gia tộc lớn, hoặc các môn phái ẩn dật. Và nhân tài trong thời loạn lạc này cũng là thứ khan hiếm."
"Ta biết," Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. "Nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu chúng ta muốn sinh tồn, muốn phát triển, chúng ta phải tự mình tìm kiếm, tự mình tạo ra." Hắn đứng dậy, vươn vai. Dù mệt mỏi, nhưng trong lòng hắn tràn đầy năng lượng và quyết tâm mới. Hắn cảm thấy mình đã được tiếp thêm sức mạnh, không phải từ tu luyện, mà từ tri thức.
"Hành trình của chúng ta chưa kết thúc, Mạc Vân," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương sớm vẫn còn bảng lảng trên những rặng cây, nhưng ánh mặt trời đã bắt đầu xuyên qua, hứa hẹn một ngày mới. "Chúng ta sẽ trở về. Và sau đó, mọi việc sẽ bắt đầu." Hắn quay lại, chuẩn bị cho chặng đường tiếp theo. Con đường từ Viên Giác Tự trở về lãnh địa của hắn sẽ không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một hành trình của tư duy, của sự chuyển đổi. Hắn biết, một chương mới, đầy thử thách và khám phá, đang chờ đợi hắn và vùng đất của mình.
***
Con đường mòn cổ xưa, vốn dĩ tĩnh lặng và thơ mộng, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều đến nao lòng. Trời xám xịt, những cơn gió nhẹ mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều muộn, khiến những tán lá cây xào xạc không ngừng, như một bản ai ca thầm lặng cho một thời đã qua. Mùi đất ẩm, lá khô mục và hương hoa dại thoang thoảng không thể che giấu được mùi khói và mồ hôi chua xót phảng phất trong không khí.
Lâm Dịch và Mạc Vân đang lầm lũi bước đi trên con đường ấy. Dù đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc sống, nhưng cảnh tượng hi���n ra trước mắt vẫn khiến lòng hắn nặng trĩu. Những đoàn người tị nạn kiệt sức, ánh mắt vô định, lầm lũi trôi dạt như những chiếc lá khô giữa dòng nước xoáy. Họ lê bước, quần áo rách rưới, gương mặt hốc hác vì đói khát và sợ hãi. Trẻ con bấu víu vào vạt áo mẹ, tiếng khóc thút thít yếu ớt bị gió cuốn đi.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng gương mặt, từng dáng điệu. Hắn thấy sự tuyệt vọng, sự tan vỡ của những gia đình, và cả sự chai sạn, vô cảm của những người đã trải qua quá nhiều đau khổ. Những ngôi làng ven đường, đáng lẽ phải có khói bếp bay lên, tiếng trẻ con nô đùa, giờ đây chỉ còn là những mái nhà đổ nát, tường vách cháy đen, dấu hiệu rõ ràng của những cuộc cướp phá tàn bạo. Đôi khi, một mùi tanh tưởi đến rợn người lại xộc vào mũi, nhắc nhở về những cái chết không tên, những số phận bi thảm đã vùi mình nơi đây.
Lâm Dịch chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó xuyên qua lớp vải. "Linh khí mỏng manh... Sự suy tàn của vương triều... Có lẽ tất cả đều liên kết với nhau," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng gió. "Một chu kỳ đã đến hồi kết, và một hỗn loạn mới đang bắt đầu. Không phải là chiến tranh giữa các thế lực, mà là sự mục ruỗng từ bên trong, sự suy yếu của cái gốc rễ."
Mạc Vân, với gương mặt lo lắng, cũng nhìn theo ánh mắt của Lâm Dịch. Hắn hiểu ý chủ công mình. Những gì Lão Tăng Viên Giác nói về 'linh khí mỏng manh' và sự suy vong của Đại Hạ, giờ đây đã hiện hữu rõ ràng qua từng bước chân trên con đường này. "Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ, chủ công," Mạc Vân nói, giọng hắn khẽ run. "Đại Hạ đã thật sự sụp đổ rồi. Không chỉ là chiến tranh, mà là sự tan rã của trật tự, của niềm tin."
Lâm Dịch gật đầu, đồng ý với nhận định của Mạc Vân. Hắn ra hiệu cho Mạc Vân lấy ra cuốn sổ nhỏ và bút lông. "Ghi chép lại tình hình các làng mạc chúng ta đi qua. Số lượng dân cư ước tính, mức độ thiệt hại, dấu vết của những kẻ cướp phá. Càng chi tiết càng tốt." Hắn muốn có một bức tranh toàn cảnh nhất có thể về mức độ hỗn loạn, để từ đó có thể đưa ra những tính toán chính xác cho lãnh địa của mình.
Trong lòng Lâm Dịch, một sự căng thẳng vô hình đang lớn dần. Hắn đã từng sống trong một thế giới mà sự ổn định là điều hiển nhiên, nơi những khái niệm như 'quốc gia sụp đổ' chỉ là lịch sử xa xôi. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến nó bằng xương bằng thịt, và tệ hơn, hắn phải tự mình tìm cách sinh tồn trong đó. Những lời của Viên Giác cứ văng vẳng bên tai, không chỉ là triết lý suông, mà là một lời cảnh báo, một cái nhìn sâu sắc về bản chất của thế giới này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và giờ đây, nó đang đòi lại những gì đã mất, với một cái giá quá đắt." Hắn hít sâu một hơi, cố gắng đẩy lùi sự mệt mỏi và cảm giác bất lực đang len lỏi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải trở nên kiên cường hơn bất cứ ai. Hắn phải là người nhìn thấy rõ nhất con đường phía trước, dù con đường đó có tăm tối đến đâu.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, gió mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá. Lâm Dịch và Mạc Vân cuối cùng cũng đến được một đồn gác biên giới của lãnh địa. Tường đá cao ngất, tháp canh sừng sững, doanh trại được bố trí kiên cố hơn hẳn lần trước hắn rời đi. Tiếng lính tuần tra hô hoán, tiếng vũ khí va chạm lanh canh, xen lẫn tiếng gió rít qua khe cửa tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật nhưng cũng đầy cảnh giác. Mùi bụi đất, mồ hôi của lính tráng, mùi kim loại sắc lạnh và cả mùi khói củi nấu ăn phảng phất trong gió, hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của nơi tiền tuyến.
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má, vội vã chạy ra đón. Ông ta vẫn khoác trên mình bộ giáp trụ gọn gàng, nhưng vẻ mệt mỏi hằn rõ trên từng nét mặt, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Khi nhìn thấy Lâm Dịch, một tia mừng rỡ thoáng qua nhưng nhanh chóng nhường chỗ cho sự nghiêm trọng.
"Chủ công, ngài đã về!" Binh trưởng Triệu cung kính chào, giọng nói vẫn vang dội nhưng chứa đựng sự lo lắng không thể che giấu. "Tình hình rất tệ. Phía Bắc, tàn quân Đại Hạ và thổ phỉ cấu kết quấy phá. Chúng không chỉ cướp bóc lương thực, mà còn bắt cóc dân thường. Phía Tây, một lãnh chúa mới nổi tên là Trương Báo, vốn là một tướng lĩnh nhỏ của Đại Hạ, đang mở rộng thế lực. Hắn đã chiếm được ba trấn nhỏ, và đã có xung đột nhỏ với đội tuần tra của chúng ta ở khu vực Tam Sa. Giang hồ cũng bắt đầu nổi lên, cướp bóc trắng trợn ở các làng mạc xa xôi, chúng coi đây là thời cơ để kiếm lời."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú từng lời báo cáo, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua bản đồ quân sự treo trên tường đá. Bản đồ đã được cập nhật thêm nhiều ký hiệu mới, những mũi tên đỏ chỉ hướng xâm lấn, những vòng tròn đen đánh dấu các điểm nóng. "Chi tiết thế nào? Có bao nhiêu thế lực? Mục tiêu của chúng là gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn nhưng dứt khoát, không một chút bối rối. Hắn cần thông tin, càng nhiều càng tốt, để đưa ra những quyết sách chính xác.
Mạc Vân nhanh chóng ghi chép lại những lời của Binh trưởng Triệu, ánh mắt hắn cũng đầy vẻ cảnh giác. "Có vẻ như tất cả các loại hổ báo cáo chồn đều ra khỏi hang rồi, chủ công," hắn khẽ nói, giọng mang chút châm biếm nhưng cũng đầy lo lắng.
"Tàn quân phía Bắc, chúng ước chừng có khoảng ba trăm người, do một tên tướng cũ họ Lý cầm đầu. Hắn vốn là kẻ tham lam, giờ không còn quân lương thì quay ra cướp bóc để nuôi binh. Mục tiêu của chúng chủ yếu là lương thực và tài vật. Còn Trương Báo phía Tây, hắn có vẻ tham vọng hơn. Hắn đang chiêu mộ binh lính, muốn xây dựng một lãnh địa riêng. Chúng ta đã chạm trán với đội tiền tiêu của hắn hai lần, một lần ở khe suối Sóc, một lần ở đồi Chấn Phong. Cả hai lần chúng ta đều đẩy lùi được, nhưng tổn thất cũng không nhỏ," Binh trưởng Triệu báo cáo chi tiết, chỉ tay lên bản đồ. "Còn các băng nhóm giang hồ... chúng thường đánh du kích, khó mà bắt gọn được. Chúng xuất hiện như bóng ma, cướp bóc rồi biến mất."
Lâm Dịch trầm ngâm. Hắn đặt tay lên vai Triệu, cảm nhận được sự mệt mỏi và gầy gò dưới lớp giáp. "Ngài đã làm rất tốt, Triệu huynh. Cứu được bao nhiêu người tị nạn không?"
"Chúng ta đã dựng tạm một vài lều trại ở phía sau đồn, chủ công," Triệu nói, giọng có chút nhẹ nhõm khi được Lâm Dịch động viên. "Hiện có khoảng hơn một trăm người. Chúng tôi cũng đã cố gắng cung cấp lương thực và thuốc men cơ bản cho họ."
Lâm Dịch gật đầu. "Hãy đưa Mạc Vân đi xem xét tình hình. Tôi cần biết chi tiết hơn về số lượng, tình trạng sức khỏe, và kỹ năng của những người tị nạn đó. Có thể họ sẽ là nguồn lực quý giá cho chúng ta." Hắn quay sang Mạc Vân, ánh mắt ra hiệu. Mạc Vân hiểu ý, cúi đầu rồi theo Binh trưởng Triệu đi.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt nheo lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn. Gió vẫn rít mạnh, như tiếng gào thét của một thế giới đang tan rã. Hắn cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình. Đây không còn là cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng nhỏ lẻ nữa, mà là một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt, nơi mỗi quyết định đều có thể định đoạt số phận của hàng ngàn người. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hề hoảng sợ. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm bùng lên. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, "và ta sẽ dùng nó để bảo vệ những gì ta trân trọng."
***
Đêm đã về khuya. Bên ngoài cửa sổ căn phòng làm việc của Lâm Dịch, trời lạnh buốt, gió rít từng cơn như muốn xé toạc mọi thứ. Trong phòng, ánh nến lập lòe chiếu rọi lên bản đồ quân sự trải rộng trên mặt bàn, nơi những ký hiệu và đường nét phức tạp phác họa tình hình nguy cấp của lãnh địa. Không khí trong phòng căng thẳng, nhưng không phải là sự hoảng loạn, mà là sự tập trung cao độ.
Lâm Dịch triệu tập một cuộc họp nhỏ, những gương mặt thân cận nhất của hắn đều có mặt: Mạc Vân trầm tĩnh ngồi một bên, tay cầm bút lông chuẩn bị ghi chép; Binh trưởng Triệu đứng thẳng, vẻ mệt mỏi ban ngày đã được thay thế bằng sự nghiêm nghị và sẵn sàng chiến đấu; Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, luôn cảnh giác và sẵn sàng hành động; và Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng vững chãi như một bức tường.
Lâm Dịch không ngồi, hắn đứng đối diện với bản đồ, ánh mắt sắc bén quét qua từng vùng đất. Giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng khó tả. "Tình hình hiện tại không chỉ là chiến tranh tranh giành quyền lực. Nó là sự sụp đổ của một trật tự, và là khởi đầu của một chu kỳ mới. Lão Tăng Viên Giác đã nói về linh khí mỏng manh, về sự suy tàn của thế giới. Có lẽ, sự hỗn loạn này chính là biểu hiện của nó. Không phải chỉ là con người tranh đấu, mà là cả thiên địa cũng đang biến động."
Trần Nhị Cẩu không nhịn được, bước tới một bước. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ bất bình. "Vậy chúng ta phải làm sao, chủ công? Chẳng lẽ cứ ngồi yên nhìn họ cướp bóc, giết chóc, nhìn những kẻ hổ báo cáo chồn ngoài kia hoành hành sao?" Giọng Nhị Cẩu mang chút bực tức, hắn vốn là kẻ nóng tính, căm ghét sự bất công. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám động đến vùng đất của chúng ta, Nhị Cẩu thề sẽ không tha!"
Lâm Dịch quay lại nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng sự kiên định thì không hề suy giảm. "Không. Chúng ta sẽ không ngồi yên. Chúng ta sẽ phòng thủ, nhưng không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ chủ động. Và chúng ta sẽ thông minh hơn." Hắn đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những dòng sông uốn lượn và những cánh ��ồng trù phú. "Nhị Cẩu nói đúng, chúng ta không thể để yên. Nhưng chúng ta không chỉ dùng sức mạnh. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về 'linh khí' mà Lão Tăng đã nói. Nó không chỉ là tu luyện, mà còn liên quan đến mùa màng, đến sức khỏe, đến cả sự ổn định của vùng đất này. Nếu chúng ta có thể phục hồi hoặc củng cố 'linh khí' trong lãnh địa của mình, chúng ta sẽ có một lợi thế không ai có được. Chúng ta sẽ biến sự suy tàn này thành cơ hội của mình."
Vương Đại Trụ, người vốn ít lời, gật đầu mạnh mẽ. "Chủ công có lệnh, Đại Trụ này xin thề sống chết bảo vệ biên giới! Dù có là tàn quân hay thổ phỉ, cứ bước qua ranh giới này, Đại Trụ sẽ cho chúng biết tay!" Giọng nói của hắn tuy thô kệch nhưng tràn đầy sự kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối. Hắn đấm mạnh vào ngực, tạo ra một tiếng động trầm đục.
Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt hắn lướt qua vẻ quyết tâm trên gương mặt họ. Hắn biết, họ tin tưởng hắn. Và hắn sẽ không phụ lòng tin đó. "Vậy thì, đây là kế hoạch sơ bộ," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên dứt khoát hơn. Hắn bắt đầu chỉ tay lên bản đồ, vạch ra các điểm nóng và khu vực cần củng cố.
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch gọi, "ngươi sẽ chịu trách nhiệm chính về phòng thủ biên giới. Tăng cường tuần tra, đặc biệt ở phía Bắc và Tây. Chúng ta không chỉ phòng thủ bị động, mà cần chuẩn bị cho những cuộc phản công nhanh gọn, đánh úp những nhóm nhỏ lẻ để răn đe. Sử dụng những người tị nạn có sức khỏe tốt để bổ sung vào dân binh, huấn luyện họ. Cùng với Mạc Vân, hãy lập danh sách chi tiết về nguồn lực quân sự hiện có, bao gồm cả vũ khí, lương thực, và thuốc men."
Binh trưởng Triệu cúi đầu. "Rõ, chủ công!"
"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp tục, "ngươi sẽ phụ trách tình báo và giữ trật tự nội bộ. Ta muốn ngươi cử người đi sâu vào các khu vực bị ảnh hưởng, tìm hiểu rõ hơn về hoạt động của tàn quân và giang hồ. Ta cần biết chúng có bao nhiêu người, vũ khí gì, và quan trọng nhất, chúng có điểm yếu nào. Đồng thời, giữ vững trật tự trong các làng mạc của chúng ta, trấn an dân chúng. Bất kỳ kẻ nào lợi dụng loạn lạc để gây rối, phải xử lý nghiêm khắc."
"Nhị Cẩu đã rõ!" Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt sắc bén lóe lên sự hưng phấn.
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông vạm vỡ. "Ngươi sẽ chỉ huy đội dân binh. Không chỉ là huấn luyện cơ bản, mà còn phải tăng cường khả năng phòng thủ cho các làng mạc. Ta muốn mỗi thôn làng đều có thể tự bảo vệ mình trước những cuộc tấn công nhỏ lẻ. Dựng thêm chướng ngại vật, đào hào, và đặc biệt chú ý đến việc thu thập thông tin từ những người tị nạn. Họ có thể biết được nhiều điều mà chúng ta không biết."
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch. "Đại Trụ sẽ làm hết sức!"
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn về phía Mạc Vân. "Mạc Vân, nhiệm vụ của ngươi sẽ đặc biệt quan trọng. Bên cạnh việc hỗ trợ Triệu huynh và Nhị Cẩu, ta cần ngươi tập trung vào việc tìm kiếm. Tìm kiếm tất cả những ghi chép cổ, thư tịch, bất cứ tài liệu nào liên quan đến 'linh khí', phong thủy, y thuật cổ truyền, hay những điều kỳ bí. Ta muốn ngươi liên hệ với các thương hội, các học giả, bất cứ ai có thể có manh mối. Và đặc bi���t, ta muốn ngươi nghiên cứu kỹ hơn về Cổ Ngọc Phù. Có lẽ, chìa khóa để hiểu về linh khí nằm ngay trong tay chúng ta."
Mạc Vân gật đầu. "Thuộc hạ sẽ dốc sức, chủ công." Hắn hiểu rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng cũng đầy hứa hẹn.
Ánh nến vẫn lập lòe, chiếu sáng lên gương mặt của những người đàn ông đang gánh vác vận mệnh của một vùng đất. Tiếng giấy sột soạt khi Mạc Vân ghi chép, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, và mùi sắt thép thoang thoảng từ bộ giáp của Binh trưởng Triệu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng và quyết tâm. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã có một kế hoạch, một định hướng, và những người tin tưởng hắn. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dẫn dắt vùng đất này vượt qua cơn bão loạn lạc, dù có phải đối mặt với những bí ẩn lớn hơn cả tưởng tượng của hắn. Một chương mới, đầy thử thách và khám phá, đã thực sự bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.