Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 820: Lời Khuyên Của Thiền Sư: Linh Khí Mỏng Manh Và Vận Mệnh Đại Hạ

Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Anh sẽ không để bất kỳ thế lực nào, dù là phàm tục hay "phi phàm", đe dọa đến những người anh yêu thương và những giá trị mà anh đã xây dựng. Sinh tồn không phải là một sự lựa chọn, nó là một mệnh lệnh. Và để sinh tồn, anh sẽ phải đối mặt với mọi điều, dù là phi lý hay đáng sợ đến đâu. Trận chiến với Thẩm Đại Nhân, giờ đây, không chỉ là bảo vệ lãnh thổ, mà còn là bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí của cả một cộng đồng khỏi sự thao túng của những thế lực vô hình. Anh sẽ đi tìm kiếm câu trả lời, dù phải lật tung cả thế giới này lên.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố sức xuyên qua màn sương mỏng giăng trên đỉnh núi, Lâm Dịch đã khoác lên mình bộ trang phục giản dị nhất, đeo chiếc Cổ Ngọc Phù quen thuộc dưới lớp áo, cùng một ít hành lý gói gọn. Anh không thông báo rộng rãi về chuyến đi này, chỉ dặn dò Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu phải hết sức cẩn trọng, giữ vững phòng tuyến và tiếp tục điều tra các manh mối về "U Minh Tông" hoặc "Hắc Ảnh Lâu" theo những kênh thông tin riêng. Sự vắng mặt của anh trong vài ngày tới sẽ được giải thích là do công việc khẩn cấp. Anh không muốn bất kỳ sự chú ý nào đổ dồn vào chuyến đi mang tính chất "khai phá" này.

Con đường mòn cổ dẫn sâu vào Linh Thú Sơn Mạch hiện ra trước mắt Lâm Dịch, chìm trong sự tĩnh lặng hùng vĩ của thiên nhiên. Tiếng lá xào xạc khi gió khẽ lướt qua những tán cây cổ thụ, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ, cùng tiếng chim hót líu lo chào đón bình minh tạo nên một bản giao hưởng hoang dã mà thanh bình. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của hoa dại và thảo mộc núi rừng, len lỏi vào từng hơi thở của anh. Không khí trong lành, mát lạnh xua tan đi sự mệt mỏi của đêm thức trắng. Trên những thân cây rêu phong cổ kính, từng giọt sương đêm còn đọng lại, lấp lánh như những viên ngọc dưới ánh nắng ban mai yếu ớt.

Lâm Dịch bước đi, từng bước chân lạo xạo trên lớp lá khô và sỏi đá. Con đường này không có dấu vết của bánh xe, chỉ có những lối mòn nhỏ hẹp được tạo ra bởi chân người và thú rừng, cho thấy ít ai qua lại. Anh biết, Thiền Viện Thanh Tâm không phải là một nơi dễ dàng tìm đến, và có lẽ đó cũng là chủ ý của những người đã xây dựng nó.

Trong đầu anh vẫn vang vọng những lời đồn đại mơ hồ mà Trần Nhị Cẩu đã mang về: "U Minh Tông", "bí thuật", "thao túng tâm trí"... và sự điên loạn không thể giải thích của Thẩm Đại Nhân. "Một thế giới không chỉ có chính trị và quân sự, mà còn có cả 'linh khí mỏng manh' và 'dị nhân'?" anh tự hỏi, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Từ 'nực cười' là từ duy nhất mà bộ não hiện đại c���a anh có thể dùng để miêu tả những điều này, nhưng rồi anh lại tự phủ nhận. "Thật nực cười... nhưng những gì đã xảy ra thì không thể phủ nhận." Cái logic thực tế của một người hiện đại luôn buộc anh phải đối diện với sự thật, dù sự thật đó có phi lý đến đâu đi chăng nữa.

Anh sờ nhẹ vào chiếc Cổ Ngọc Phù đeo dưới lớp áo, cảm nhận sự mát lạnh của nó. Vật này đã cứu anh thoát chết không ít lần, và chính nó cũng là một trong những bằng chứng sống động nhất cho sự tồn tại của những điều "phi phàm" mà anh từng kiên quyết phủ nhận. Cảm giác bồn chồn xen lẫn tò mò, một sự tò mò khoa học về một lĩnh vực hoàn toàn mới, một thế giới siêu nhiên mà anh chưa từng có cơ hội nghiên cứu.

"Lão Tăng Viên Giác... liệu ông ấy có thể cho mình câu trả lời?" Lâm Dịch trầm ngâm. Những cuộc trò chuyện trước đây với vị Lão Tăng này luôn để lại cho anh nhiều suy tư. Viên Giác không trực tiếp giải đáp mọi thắc mắc, nhưng những lời nói ẩn ý của ông luôn mở ra những cánh cửa mới trong tâm trí Lâm Dịch. Anh cần một ng��ời hướng dẫn, một người có thể giúp anh hệ thống hóa những khái niệm mơ hồ này, để anh có thể tìm ra cách đối phó. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đó là câu châm ngôn anh luôn tâm niệm. Nhưng tri thức hiện đại của anh, dù vĩ đại đến đâu, cũng không đủ để giải thích hay đối phó với những hiện tượng này. Anh cần một loại tri thức khác, một loại tri thức cổ xưa, huyền bí.

Con đường càng đi càng dốc, càng sâu vào lòng núi. Những hàng cây cổ thụ với thân hình xù xì, cao vút che khuất cả bầu trời, tạo nên một đường hầm xanh thẳm. Thi thoảng, anh lại bắt gặp những tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, hình thù kỳ lạ, như những vị thần gác cửa cho vùng đất linh thiêng này. Cảm giác phiêu lưu, nhưng cũng đầy lịch sử. Anh không biết đã có bao nhiêu người từng đi qua con đường này, mang theo những tâm tư, những câu chuyện của riêng mình. Có lẽ, nhiều người trong số họ cũng từng tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm sự bình yên, hoặc tìm kiếm một loại sức mạnh nào đó.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên thanh tịnh và yên bình h��n. Tiếng gió núi xào xạc không còn mang theo sự hoang dã của rừng sâu, mà thay vào đó là một âm điệu trầm lắng, như tiếng thở dài của thời gian. Lâm Dịch hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng chút thay đổi trong môi trường xung quanh. Anh không phải là một người tu luyện, không có thiên phú cảm nhận linh khí, nhưng giác quan của một người hiện đại, được rèn giũa qua bao năm tháng sinh tồn khắc nghiệt, vẫn cho anh biết rằng nơi đây có điều gì đó khác biệt. Một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, một năng lượng vô hình đang bao trùm lấy không gian.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ. Anh không mong đợi một sự công bằng, anh chỉ mong tìm thấy con đường để bảo vệ những gì anh trân quý. Và nếu con đường đó đòi hỏi anh phải dấn thân vào những điều 'phi phàm', thì anh cũng sẽ không ngần ngại. Sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh là thứ vũ khí vô giá. Anh đã làm được điều đó khi xuyên không, và anh sẽ làm được điều đó một lần nữa. Anh sẽ không để bất kỳ thế lực nào, dù là phàm tục hay 'phi phàm', tước đoạt đi những gì anh đã xây dựng bằng mồ hôi và trí tuệ. Đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng để bảo vệ vùng đất của mình, anh cần hiểu rõ hơn về thế giới mà anh đang sống, cả những mặt tối tăm và những bí ẩn sâu xa nhất của nó.

***

Sau một hành trình dài và miệt mài, khi những tia nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần, nhuộm vàng đỉnh núi và những tán lá cây, Lâm Dịch cuối cùng cũng đến được Thiền Viện Thanh Tâm. Một thiền viện nhỏ bé, khiêm nhường, ẩn mình một cách hoàn hảo giữa rừng già. Kiến trúc của nó đơn giản đến bất ngờ, được xây dựng hoàn toàn từ gỗ và đá tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan xung quanh như thể đã mọc lên từ chính lòng đất. Không có sự phô trương, không có sự tráng lệ, chỉ có một vẻ đẹp thanh tịnh, bình yên đến lạ lùng.

Từ xa, Lâm Dịch đã nghe thấy tiếng tụng kinh trầm bổng, đều đặn vọng ra từ trong thiền viện, như một dòng suối chảy mãi không ngừng. Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên, được làm từ những ống tre nhỏ, khẽ leng keng theo làn gió nhẹ, tạo nên một âm thanh trong trẻo, dễ chịu, xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng anh. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi thảo dược thoang thoảng và không khí núi rừng trong lành, mang theo một cảm giác an yên đến khó tả.

Lâm Dịch bước qua cánh cổng gỗ mộc mạc, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong bầu không khí. Nơi đây không chỉ yên tĩnh, mà còn toát ra một sự sâu lắng, một năng lượng tâm linh mà anh chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ nơi nào khác. Anh thấy một tiểu tăng trẻ tuổi đang quét dọn sân chùa. Vị tiểu tăng này mặc một chiếc áo nâu sờn, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ hiền lành và một sự bình thản lạ thường, như thể đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời dù tuổi còn rất trẻ.

Thấy Lâm Dịch, tiểu tăng ngừng tay, đặt chổi sang một bên rồi chắp tay cúi chào. "A Di Đà Phật. Thí chủ đường xa đến đây, có điều gì chỉ giáo?" Giọng nói của tiểu tăng trong trẻo, lễ phép, nhưng không hề có sự tò mò hay ngạc nhiên. Như thể việc một người l�� xuất hiện giữa chốn thâm sơn cùng cốc này là điều hết sức bình thường.

Lâm Dịch cũng chắp tay đáp lễ, ánh mắt quét một vòng quanh thiền viện, cố gắng thu vào mọi chi tiết. "Chào tiểu sư phụ. Tiểu bối Lâm Dịch, mạo muội tìm đến Thiền Viện Thanh Tâm, mong được diện kiến Lão Tăng Viên Giác." Anh nói, giọng điệu vừa phải, không quá cung kính cũng không quá tự phụ, đúng với phong thái kiệm lời và cẩn trọng của mình.

Tiểu tăng khẽ gật đầu, không hỏi thêm điều gì. "Thí chủ đã có hẹn trước với sư phụ chưa?"

Lâm Dịch hơi ngập ngừng. "Tiểu bối chưa có hẹn trước, nhưng có chuyện khẩn cấp muốn thỉnh giáo Lão Tăng." Anh biết, việc không hẹn trước là thất lễ, nhưng tình hình hiện tại không cho phép anh câu nệ.

Tiểu tăng không hề tỏ ra khó chịu hay từ chối. Anh ta chỉ mỉm cười hiền từ. "Không sao. Thí chủ cứ chờ một lát." Rồi anh ta quay người, nhẹ nhàng bước vào một căn phòng nhỏ nằm sâu bên trong thiền viện. Lâm Dịch đứng chờ, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Sự thanh tịnh của nơi đây dường như có một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ.

Không lâu sau, tiểu tăng trở ra, vẫn với vẻ mặt bình thản. "Sư phụ đã đợi thí chủ. Xin mời thí chủ theo tiểu tăng."

Lâm Dịch khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi bước theo tiểu tăng. Họ đi qua một hành lang nhỏ, lát đá cuội, hai bên là những chậu cây cảnh được chăm sóc cẩn thận. Tiếng nước chảy róc rách từ một suối nhân tạo nhỏ, được dẫn từ mạch nước ngầm trên núi, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh cho không gian.

Cuối hành lang là một căn phòng đơn sơ nhưng sạch sẽ, ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ gỗ, chiếu rọi vào m��t góc phòng. Trong căn phòng ấy, trên một tấm nệm đơn giản trải trên sàn gỗ, Lão Tăng Viên Giác đang ngồi thiền. Dáng người ông gầy gò, mặc chiếc áo cà sa màu vàng nâu đã cũ kỹ, sờn bạc theo năm tháng. Lưng ông thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt hiền từ, toát lên sự bình yên tuyệt đối. Mái tóc bạc trắng của ông được búi gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán.

Khi Lâm Dịch bước vào, Lão Tăng Viên Giác khẽ mở mắt. Đôi mắt ông sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, không có bất kỳ sự xao động nào, chỉ có sự từ bi và trí tuệ vô tận. Ánh mắt ấy lướt qua Lâm Dịch, không phải là sự dò xét, mà là một cái nhìn thấu đáo, như thể ông đã biết trước mọi điều.

Tiểu tăng khẽ cúi đầu, rồi lặng lẽ rút lui. Lâm Dịch tiến đến gần, chắp tay cúi chào thật sâu. "Chào Lão Tăng, tiểu bối Lâm Dịch mạo muội quấy rầy." Anh nói, giọng điệu có phần trang trọng hơn bình thường, bởi sự hiện diện của Lão Tăng Viên Giác luôn khiến anh cảm thấy một sự kính trọng đặc biệt.

Lão Tăng Viên Giác mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thâm thúy, như thể mọi sự đến và đi đều đã nằm trong dự liệu của ông. "Chẳng cần mạo muội. Nhân duyên đã đến, thí chủ cứ ngồi." Giọng nói của ông trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Ông ra hiệu cho Lâm Dịch ngồi xuống tấm nệm đối diện ông.

Lâm Dịch làm theo, ngồi xuống một cách cẩn trọng. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lão Tăng. Vị Lão Tăng vẫn giữ nụ cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, nhưng lại không tạo cảm giác áp lực. Sự thanh thản và điềm tĩnh từ ông dường như lan tỏa khắp căn phòng, xoa dịu mọi lo lắng trong lòng Lâm Dịch. Anh cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một sự tĩnh lặng cần thiết để anh có thể sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn của mình trước khi bắt đầu câu chuyện. Lão Tăng khẽ gật đầu, như một sự chấp thuận ngầm, cho phép Lâm Dịch có thời gian để chuẩn bị tâm lý.

***

Đêm đã xuống. Không gian bên ngoài Thiền Viện Thanh Tâm chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của núi rừng. Ch�� có tiếng gió se lạnh xào xạc qua những tán cây, đôi khi mang theo tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản nhạc nền dịu buồn. Trong căn phòng nhỏ của Lão Tăng Viên Giác, một ngọn đèn dầu hắt hiu tỏa ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp, xua đi bóng tối lạnh lẽo. Trên chiếc bàn trà gỗ đơn giản được đặt giữa phòng, ấm trà nghi ngút khói, hương trà thanh đạm lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ từ một lư hương nhỏ đặt góc phòng.

Lão Tăng Viên Giác dùng đôi tay gầy guộc nhưng khéo léo, rót một chén trà nóng cho Lâm Dịch. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh, mang theo một cảm giác an ủi. Lâm Dịch khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Vị trà thanh đạm, hơi chát đầu lưỡi nhưng để lại dư vị ngọt ngào, tinh khiết, như chính không khí nơi đây.

Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc bên ngoài và tiếng nước chảy khe khẽ từ con suối nhân tạo. Lão Tăng không hối thúc, chỉ lặng lẽ nhìn Lâm Dịch, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy. Lâm Dịch hiểu, ông đang cho anh thời gian để bắt đầu câu chuyện của mình. Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những nghi hoặc và sự dè dặt, quyết định kể lại mọi chuyện một cách chân thật nhất.

"Kính bạch Lão Tăng," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, "Tiểu bối đến đây là vì một mối nghi hoặc lớn lao, một mối nguy hiểm mà tiểu bối cảm thấy không thể dùng những tri thức thông thường để đối phó." Anh kể lại chi tiết về cuộc tấn công của Thẩm Đại Nhân, về "Lưỡi Dao Linh Hồn" bí ẩn đã khiến hàng ngàn người dân mất đi lý trí, trở thành những con rối vô hồn. Anh mô tả sự điên cuồng của Thẩm Đại Nhân, những hành động phi nhân tính của hắn, và những dấu vết kỳ lạ còn sót lại sau cuộc chiến mà Trần Nhị Cẩu đã điều tra được.

"Trần Nhị Cẩu đã mang về những lời đồn đại về 'dị nhân', 'pháp sư áo đen', 'linh thạch', và một tổ chức bí ẩn mang tên 'U Minh Tông' hoặc 'Hắc Ảnh Lâu'," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Tăng, "Những kẻ này dường như có khả năng thao túng tâm trí con người, sử dụng những 'bí thuật' cổ xưa mà tiểu bối chưa từng nghe thấy, chưa từng thấy trong bất kỳ sách vở nào." Anh không giấu giếm sự hoang mang của mình. "Với tư duy của tiểu bối, tất cả những điều này đều phi lý, đều đi ngược lại với lẽ thường, với mọi định luật mà tiểu bối từng biết. Nhưng thực tế, chúng lại đang diễn ra, và đe dọa đến sinh mệnh, đến lý trí của hàng vạn người dân vô tội."

Anh đưa tay sờ vào chiếc Cổ Ngọc Phù dưới lớp áo. "Ngay cả vật này," anh nói, giọng nhỏ hơn một chút, "Tiểu bối cũng không thể lý giải được nguồn gốc và sức mạnh của nó. Nó dường như có một mối liên hệ mật thiết với những điều 'phi phàm' mà tiểu bối đang cố gắng tìm hiểu."

"Kính xin Lão Tăng chỉ giáo," Lâm Dịch cúi đầu, thành kính, "linh khí mỏng manh' rốt cuộc là gì, và nó có liên quan gì đến sự suy tàn của Đại Hạ, cũng như những kẻ tự xưng là 'dị nhân' này? Tiểu bối cần hiểu rõ hơn về bản chất của thế giới này, để có thể bảo vệ những gì mình trân trọng."

Lão Tăng Viên Giác lắng nghe chăm chú, đôi mắt không rời chén trà, thỉnh thoảng khẽ nhắm lại. Gương mặt ông vẫn điềm tĩnh, không một chút biểu cảm ngạc nhiên hay nghi ngờ. Như thể những điều Lâm Dịch vừa kể đều là những câu chuyện quen thuộc mà ông đã nghe không biết bao nhiêu lần. Sau khi Lâm Dịch kết thúc, ông chậm rãi đặt chén trà xuống, rồi ngẩng đầu nhìn anh.

"A Di Đà Phật," Lão Tăng khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa vọng xa. "Thí chủ Lâm Dịch, những điều mà thí chủ vừa kể, quả thật không phải là những chuyện thông thường. Nhưng chúng lại là một phần của quy luật tự nhiên, của vận mệnh thế gian này."

Ông dừng lại một chút, hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Linh khí... là hơi thở của trời đất, là mạch nguồn của vạn vật. Nó chảy luân chuyển khắp vũ trụ, len lỏi vào từng ngọn cây, phiến đá, từng dòng sông, con suối, và cả trong huyết mạch của mỗi chúng sinh." Lão Tăng đưa tay lên, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trong không khí. "Nó có thịnh có suy, như hơi thở của một người, như chu kỳ ngày đêm, như sự tuần hoàn của bốn mùa. Đó không phải là một đường thẳng, mà là một vòng tròn, một chu kỳ vĩnh cửu."

"Khi linh khí thịnh," ông giải thích, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang dịu nhẹ soi sáng, "cây cối xanh tươi, vạn vật sinh sôi nảy nở. Con người khỏe mạnh, trí tuệ minh mẫn, nhân tài xuất chúng. Vương triều hưng thịnh, quốc thái dân an, đạo đức được đề cao. Đó là thời đại vàng son, khi con người và thiên nhiên sống hòa hợp, nương tựa vào nhau."

"Nhưng khi linh khí suy," giọng Lão Tăng trở nên trầm hơn, mang theo một chút ưu tư, "cỏ cây khô héo, dịch bệnh hoành hành. Con người yếu ớt, tâm trí dễ bị nhiễu loạn, đạo tặc nổi lên, loạn lạc khắp nơi. Các vương triều dần suy yếu, mất đi 'vận khí' của mình, và cuối cùng là sụp đổ. Đại Hạ Vương Triều mà thí chủ đang sống, cũng đang ở trong giai đoạn linh khí suy yếu đó. Vận khí đã cạn kiệt, giống như một ngọn đèn dầu sắp hết dầu, chỉ còn le lói những ánh lửa cuối cùng trước khi tắt hẳn."

Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, cố gắng kết nối những lời Lão Tăng nói với những gì anh đã học được về lịch sử, về sự suy tàn của các đế chế. Anh nhận ra rằng, dù không có khái niệm 'linh khí', nhưng những lời miêu tả của Lão Tăng về hậu quả của nó lại hoàn toàn khớp với những gì anh đã chứng kiến ở Đại Hạ: dịch bệnh, đói kém, loạn lạc, sự mục ruỗng từ bên trong.

"Và những 'dị nhân', 'U Minh Tông' mà thí chủ nhắc đến," Lão Tăng tiếp tục, ánh mắt quay lại nhìn Lâm Dịch, "chính là những kẻ lợi dụng thời điểm linh khí suy yếu để gây họa. Khi linh khí thịnh, chúng khó lòng làm loạn, vì sức mạnh của trời đất sẽ kiềm chế chúng. Nhưng khi linh khí suy, ranh giới giữa phàm và phi phàm trở nên mờ nhạt, tâm trí con người dễ bị lung lay, và chúng có cơ hội để thi triển những 'bí thuật' tà ác, thao túng ý chí người khác. Chúng giống như những loài sâu bọ, chỉ xuất hiện và phát triển mạnh mẽ khi cây cối suy yếu, để hút cạn nhựa sống còn sót lại."

Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Lão Tăng Viên Giác không trực tiếp gọi tên "U Minh Tông", nhưng những mô tả của ông lại hoàn toàn khớp với những gì anh đã biết. Điều này càng khẳng định, mối đe dọa này không chỉ là một bang phái giang hồ thông thường, mà là một thế lực có liên quan mật thiết đến sự vận hành của trời đất, đến bản chất của thế giới này.

"Vậy linh khí ảnh hưởng đến con người như thế nào, và những 'bí thuật' đó hoạt động ra sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói đầy khao khát tri thức. Anh vẫn còn hoài nghi về những khái niệm trừu tượng, nhưng sự cần thiết phải hiểu rõ để bảo vệ những người xung quanh đã lấn át mọi sự hoài nghi đó.

Lão Tăng Viên Giác khẽ mỉm cười. "Linh khí không chỉ là năng lượng bên ngoài, nó còn là một phần của 'tinh thần' bên trong mỗi con người. Khi linh khí thịnh, tinh thần con người mạnh mẽ, ý chí kiên định. Khi linh khí suy, tinh thần dễ bị lung lay, ý chí trở nên yếu ớt. Những 'bí thuật' mà thí chủ nhắc đến, thường là những phương pháp lợi dụng sự suy yếu của linh khí để tác động vào tâm trí con người, khơi gợi những dục vọng đen tối nhất, hoặc làm suy yếu ý chí phản kháng của họ. Những 'linh thạch' mà chúng sử dụng, có thể là những vật phẩm chứa đựng linh khí, được dùng để tăng cường hiệu quả của những bí thuật đó, hoặc làm 'vật dẫn' để thu hút linh khí từ những nơi khác." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy ẩn ý. "Giống như Cổ Ngọc Phù của thí chủ vậy, nó cũng là một vật phẩm đặc biệt, chứa đựng một loại năng lượng không tầm thường."

Lâm Dịch giật mình, khẽ đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù. Lão Tăng Viên Giác không nói rõ, nhưng hàm ý đã quá rõ ràng. Điều này càng củng cố niềm tin của anh vào những gì Lão Tăng đang nói. Anh cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm mạnh mẽ. Tư duy khoa học hiện đại của anh muốn tìm kiếm một lời giải thích vật lý, một cơ chế sinh học. Nhưng những gì Lão Tăng nói lại mang tính triết lý, tâm linh, vượt ra ngoài mọi khuôn khổ khoa học mà anh từng biết. Thế giới này quả thật phức tạp hơn anh nghĩ rất nhiều, và mục tiêu sinh tồn của anh có thể phải mở rộng ra ngoài những giới hạn vật chất thông thường.

"Vậy, liệu có cách nào để chống lại những bí thuật đó, để bảo vệ tâm trí con người khỏi sự thao túng?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói khẩn thiết.

"A Di Đà Phật," Lão Tăng Viên Giác nhẹ nhàng đáp. "Cách tốt nhất để chống lại sự thao túng là giữ vững 'bình an nội tại', giữ vững 'ý chí' của mình. Khi tâm hồn thanh tịnh, ý chí kiên định, dù linh khí có suy yếu đến đâu, cũng khó có kẻ nào có thể lung lay. Quyền lực, danh vọng, tiền tài... tất cả đều là hư ảo, đều sẽ tan biến theo thời gian. Ý nghĩa thực sự của cuộc sống không nằm ở việc tranh giành những thứ đó, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn, ở việc sống có ích, bảo vệ những gì mình yêu thương, và thuận theo quy luật của trời đất."

Những lời của Lão Tăng vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Anh đến đây để tìm kiếm kiến thức về cách đối phó với một thế lực siêu nhiên, nhưng ông lại cho anh một bài học về triết lý sống. Quyền lực và bình yên. Hai khái niệm đối lập mà anh luôn phải cân nhắc kể từ khi đặt chân đến thế giới này. Anh đã xây dựng một thế lực nhỏ bé để bảo vệ mình và những người anh yêu quý. Anh đã phải dấn thân vào vòng xoáy quyền lực để sinh tồn. Nhưng liệu đó có phải là mục đích cuối cùng? Liệu có phải anh đang dần lạc lối trong cuộc chiến tranh giành quyền lực mà quên đi giá trị thực sự của cuộc sống?

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ. Anh hiểu rõ điều đó. Nhưng anh vẫn muốn tạo ra một thế giới công bằng hơn cho những người dân của mình. Anh không thể ngồi yên nhìn họ bị thao túng, bị biến thành những con rối vô hồn.

"Sự sụp đổ của Đại Hạ là tất yếu, là một phần của chu kỳ," Lão Tăng tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch. "Các thế lực mới sẽ nổi lên, tranh giành quyền lực. Nhưng dù ai lên ngôi, nếu không hiểu được quy luật của linh khí, không giữ được sự thanh tịnh trong tâm hồn, thì cũng sẽ đi theo vết xe đổ của Đại Hạ. Bởi vì, căn nguyên của sự loạn lạc không chỉ nằm ở quyền lực, mà còn nằm ở sự suy yếu của linh khí, và sự nhiễu loạn trong tâm trí con người."

Lâm Dịch nhìn Lão Tăng, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Ông không cho anh một kế sách cụ thể, một phương pháp chiến đấu rõ ràng. Nhưng ông đã mở ra cho anh một cánh cửa hoàn toàn mới, một góc nhìn sâu sắc hơn về thế giới này. Anh nhận ra rằng, cuộc chiến của anh không chỉ là chính trị và quân sự, mà còn liên quan đến những yếu tố 'phi phàm' mà anh cần phải hiểu rõ để đối phó. Lời của Viên Giác về chu kỳ suy thịnh của linh khí báo hiệu về một sự thay đổi lớn hơn trong thế giới, không chỉ là sự sụp đổ của Đại Hạ mà còn là một kỷ nguyên mới.

Anh cảm nhận được sự se lạnh của núi rừng đêm, mùi hương trầm thoang thoảng trong thiền viện, vị trà thanh đạm trên đầu lưỡi. Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, in hình những chiếc lá lên nền đất. Tất cả tạo nên một bầu không khí huyền ảo, nơi ranh giới giữa thực và ảo, giữa phàm và phi phàm trở nên mơ hồ. Nét điềm tĩnh trên gương mặt Lão Tăng Viên Giác đối lập hoàn toàn với sự trầm tư, suy nghĩ ngổn ngang trong lòng Lâm Dịch.

Anh đã có những câu trả lời, dù chúng không phải là những câu trả lời mà anh mong đợi ban đầu. Anh đã hiểu hơn về "linh khí mỏng manh", về sự vận hành của nó và mối liên hệ với vận mệnh của Đại Hạ. Anh đã nhận ra rằng "U Minh Tông" không phải là một thế lực đơn lẻ, mà là một phần của bức tranh lớn hơn, một biểu hiện của sự suy yếu linh khí. Và quan trọng hơn cả, anh đã được gợi mở về "bình an nội tại" và "ý nghĩa thực sự của cuộc sống", một gợi ý tinh tế về sự lựa chọn cuối cùng của anh trong tương lai.

Lâm Dịch khép mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh biết, con đường phía trước sẽ càng hiểm nguy và phức tạp hơn. Nhưng ít nhất, giờ đây anh đã không còn hoàn toàn mù mịt. Anh đã có một định hướng, một loại tri thức mới để đối mặt với những thử thách sắp tới. Sự hiểu biết về linh khí sẽ là một vũ khí mới, một lợi thế mà anh sẽ tìm cách khai thác hoặc đối phó bằng cách riêng của mình, có thể liên quan đến chiếc Cổ Ngọc Phù mà anh đang đeo. Trận chiến này, giờ đây, không chỉ là bảo vệ lãnh thổ, mà còn là bảo vệ tâm hồn, bảo vệ lý trí của cả một cộng đồng khỏi sự thao túng của những thế lực vô hình. Anh sẽ không lùi bước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free