Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 794: Bước Chân Đến Cửa Thiền: Lần Đầu Gặp Lão Tăng Viên Giác

Tiếng bước chân kiên định của Lâm Dịch trên nền sân đá lạnh lẽo đã dần xa, mang theo hắn và Mạc Vân, cùng vài thị vệ tin cậy, rời khỏi phủ đệ quen thuộc, nơi những đồng minh trung thành đang gánh vác trọng trách. Phía sau lưng là một vùng đất đang dần hồi sinh, phía trước mặt là một hành trình đầy rẫy những ẩn số, những bí mật về thế giới tu hành và linh khí mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Chiếc Cổ Ngọc Phù trên cổ vẫn ấm áp, như một lời nhắc nhở thầm lặng về mối liên hệ kỳ lạ giữa hắn và những điều siêu nhiên.

Con đường mòn cổ kính hiện ra trước mắt, uốn lượn theo sườn núi, lẩn khuất giữa rừng cây cổ thụ. Nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đất ẩm ướt. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi đất, lá cây và hương hoa dại mọc ven đường. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây rậm rạp, tiếng chim hót líu lo, và tiếng lá cây xào xạc theo mỗi cơn gió nhẹ tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của tự nhiên, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào, hỗn loạn và đầy toan tính mà Lâm Dịch vừa bỏ lại ở vùng đất của mình.

Lâm Dịch cưỡi một con ngựa ô đen, dáng vẻ gầy gò của hắn dường như càng nhỏ bé hơn giữa khung cảnh hùng vĩ. Hắn không thúc ngựa đi nhanh, mà để nó tự bước đều, đôi mắt sâu thẳm không ngừng quan sát xung quanh. Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ những rễ cây cổ thụ nổi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ, đ��n những cột mốc đá cũ kỹ rêu phong, chứng nhân của thời gian và những câu chuyện đã bị lãng quên. Mỗi hòn đá, mỗi thân cây đều như đang kể một câu chuyện về quá khứ, về những bước chân đã từng qua nơi này, về những bí mật mà con đường mòn này đã chứng kiến. Cảm giác phiêu lưu xen lẫn một chút rùng rợn len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn không phải là một kẻ mạo hiểm bẩm sinh, nhưng sự tò mò và nhu cầu sinh tồn đã đẩy hắn vào những tình huống oái oăm như thế này.

Mạc Vân đi bên cạnh, trên một con ngựa trắng. Vị cố vấn già nua vẫn giữ vẻ cẩn trọng thường thấy, nhưng ánh mắt ông ta cũng lộ rõ sự háo hức, như một học giả sắp được vén màn bí mật của một pho sách cổ. Ông ta không ngừng nhìn ngó, thỉnh thoảng lại chỉ tay vào một loài cây lạ, một phiến đá có hình thù kỳ dị, hoặc một vệt nước chảy từ khe núi, miệng lẩm bẩm những điều mà Lâm Dịch không tài nào hiểu được.

"Mạc Vân tiên sinh," Lâm Dịch lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài. Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi chữ đều mang theo trọng lượng của những suy tư chất chứa. "Ngươi đã từng kể về Lão Tăng Viên Giác, về những truyền thuyết liên quan đến ông ấy. Ta muốn nghe thêm."

Mạc Vân khẽ gật đầu, vuốt chòm râu bạc. "Thưa chủ công, những truyền thuyết về Lão Tăng Viên Giác đã có từ hàng trăm năm nay. Người ta nói ông ấy là một trong số ít những người còn lại có thể thấu hiểu chân lý của 'linh khí mỏng manh' và đạt đến cảnh giới tu hành mà người thường không thể tưởng tượng. Có người nói ông ấy từng là một cao tăng của Huyền Thiên Tông, một môn phái tu hành lừng lẫy đã biến mất từ lâu. Lại có người nói ông ấy là người bảo vệ cuối cùng của những kiến thức cổ xưa về thế giới này."

"Huyền Thiên Tông?" Lâm Dịch lặp lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của những bộ phim kiếm hiệp, nơi các môn phái lớn thường có những bí mật kinh thiên động địa. "Vậy ra, những môn phái như vậy thực sự tồn tại?"

"Tồn tại, nhưng đã suy tàn, thưa chủ công," Mạc Vân thở dài, giọng ông ta thoáng chút hoài niệm. "Thế giới này đã từng có linh khí dồi dào, từng có vô số tu sĩ cường đại, họ có thể hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải. Nhưng không biết từ bao giờ, linh khí dần cạn kiệt. Các môn phái suy yếu, bí kíp thất truyền, cuối cùng chỉ còn là những truyền thuyết xa vời. Lão Tăng Viên Giác, theo những gì ta thu thập được, là một trong những người cuối cùng còn giữ được chút tinh hoa của thời đại đó. Ông ấy được cho là đã tìm thấy một con đường khác, một cách thức để tu hành trong bối cảnh linh khí mỏng manh này."

"Một con đường khác..." Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt xa xăm. Hắn nhớ lại lời Mạc Vân đã phân tích về Huyết Y Sát Thủ, về cách chúng hút cạn linh khí từ các sinh vật sống. Đó là một sức mạnh khủng khiếp, vượt xa hiểu biết của hắn. "Vậy thì, tại sao lại không có nhiều người đi theo con đường đó? Nếu nó hiệu quả, chẳng phải đã có vô số cao thủ xuất hiện sao?"

Mạc Vân lắc đầu. "Chủ công, đó chính là điều bí ẩn. Có lẽ con đường đó quá khó khăn, hoặc đòi hỏi một thiên phú đặc biệt. Hoặc có lẽ, nó không phải là thứ mà ai cũng có thể học được. Ta từng đọc trong một cuốn cổ thư, nói rằng 'linh khí mỏng manh' không chỉ là sự thiếu hụt v�� số lượng, mà còn là sự biến đổi về chất. Nó trở nên khó nắm bắt hơn, khó luyện hóa hơn. Giống như một dòng sông cạn, dù còn nước, nhưng dòng chảy đã yếu ớt, không còn đủ sức cuốn trôi mọi thứ như xưa."

Lâm Dịch trầm tư. Lời giải thích của Mạc Vân, dù mang màu sắc huyền ảo, vẫn có một logic nào đó. Giống như một nguồn tài nguyên đang cạn kiệt, nó sẽ trở nên quý hiếm và khó khai thác hơn. Hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại với tư duy khoa học, luôn tìm kiếm lời giải thích hợp lý cho mọi hiện tượng. Nhưng ở thế giới này, có những thứ vượt quá tầm hiểu biết của khoa học. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng tri thức đó phải là tri thức của thế giới này." Hắn không thể dùng những định luật vật lý hay hóa học để giải thích một "linh khí mỏng manh" hay một "Huyết Y Sát Thủ" có khả năng hút sinh mệnh. Hắn phải học hỏi, phải thích nghi, phải mở rộng giới hạn tư duy của mình.

Hành trình tiếp tục. Dưới chân ngựa, con đường mòn trở nên gồ ghề hơn, dốc hơn. Những thân cây cổ thụ ngày càng dày đặc, tạo thành một tán lá xanh um tùm, che khuất cả bầu trời. Ánh nắng không còn rực rỡ nữa, mà chỉ còn là những tia sáng yếu ớt chen chúc qua kẽ lá, tạo nên một không gian mờ ảo, huyền bí. Tiếng gió xào xạc qua tán lá nghe như những lời thì thầm cổ xưa. Lâm Dịch cảm thấy một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, một sự tĩnh lặng mà hắn hiếm khi cảm nhận được ở thế giới hiện đại ồn ào hay trong thời loạn lạc này.

*Mình đang đi tìm cái gì?* Lâm Dịch tự hỏi. *Một lời giải thích? Một sức mạnh để bảo vệ? Hay chỉ đơn giản là một sự an ủi cho cái tâm trí luôn chất vấn này?* Hắn không phải là một kẻ mộng mơ, hắn biết rõ trọng trách của mình. Vùng đất của hắn, những con người hắn bảo vệ, đang đối mặt với những mối đe dọa không ngừng. Thẩm Đại Nhân, các thế gia, và giờ là những kẻ tu hành bí ẩn. Hắn không thể phó mặc số phận cho những điều hắn không hiểu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn một cách có ý nghĩa, hắn phải nắm rõ mọi thứ có thể.

"Mạc Vân tiên sinh," Lâm Dịch lại gọi. "Ngươi có bao giờ nghĩ rằng, sự 'mỏng manh' của linh khí có thể là một kiểu 'công bằng' của thế giới này không? Rằng nó ngăn cản sự xuất hiện của quá nhiều kẻ mạnh, những kẻ có thể dễ dàng lật đổ trật tự, gây ra vô số tai ương?"

Mạc Vân thoáng ngạc nhiên trước suy nghĩ đó của Lâm Dịch. Ông trầm ngâm một lát rồi đáp: "Chủ công nói cũng có lý. Nếu linh khí dồi dào, tu sĩ mạnh mẽ khắp nơi, thì có lẽ thế giới này sẽ càng loạn lạc hơn, bởi vì sức mạnh thường đi kèm với tham vọng. Nhưng cũng chính vì linh khí mỏng manh, mà nhân loại phải dựa vào trí tuệ và sự đoàn kết để sinh tồn, để xây dựng những nền văn minh mà chúng ta đang có. Có lẽ, đó là một sự cân bằng của Đạo."

Lâm Dịch gật đầu, hắn thầm nghĩ: *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó có những quy luật riêng để duy trì sự cân bằng của nó. Và mình phải tìm hiểu quy luật đó.* Cái lạnh của núi rừng bắt đầu len lỏi qua lớp áo mỏng, nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những tia nắng cuối cùng đã lặn hẳn, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn đỏ rực phía xa.

Ngày thứ ba, sau khi vượt qua một con đèo hiểm trở và men theo một con suối nhỏ, khung cảnh dần thay đổi. Rừng cây tuy vẫn rậm rạp nhưng đã có vẻ được chăm sóc hơn, những lối mòn cũng rõ ràng hơn. Tiếng nước chảy róc rách từ con suối ngày càng lớn, và từ phía xa, một mùi hương trầm thoang thoảng bắt đầu len lỏi vào không khí.

Khi ánh chiều tà bao phủ núi rừng, một kiến trúc cổ kính hiện ra giữa tán cây cổ thụ. Đó là một ngôi chùa, không quá lớn, nhưng toát lên vẻ uy nghi, tĩnh mịch đến lạ. Những bức tường đá rêu phong, mái ngói cong vút ẩn hiện trong màn sương mỏng, như một phần không thể tách rời của thiên nhiên. Tiếng chuông gió khẽ ngân nga theo làn gió nhẹ, âm thanh thanh thoát ấy như gột rửa mọi bụi trần, mọi lo toan trong tâm trí.

"Viên Giác Tự," Mạc Vân thì thầm, giọng ông ta đầy vẻ tôn kính. "Cuối cùng chúng ta cũng đến."

Lâm Dịch xuống ngựa, cảm nhận sự mỏi mệt sau mấy ngày đường dài, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm vấn vít hòa quyện với mùi gỗ mục và không khí núi rừng trong lành, thanh khiết. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt, một sự thanh tịnh, trang nghiêm mà hắn chưa từng trải nghiệm. Cứ như thể thời gian ở nơi đây trôi chậm hơn, và những lo toan của thế tục không thể chạm tới.

Một tiểu sa di trẻ tuổi, mặc áo nâu sồng đơn giản, dáng người thanh mảnh, bước ra từ cổng chùa. Cậu bé chắp tay hành lễ, gương mặt non nớt nhưng ánh mắt lại rất đỗi bình an, không hề có vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi trước sự xuất hiện của những kẻ lạ mặt.

"Thí chủ từ đâu đến, có duyên gì mà tìm đến Viên Giác Tự?" Tiểu sa di hỏi, giọng nói trong trẻo, lễ phép.

Mạc Vân bước lên trước, chắp tay đáp lễ. "Bần đạo là Mạc Vân, đây là chủ công của ta, Lâm Dịch. Chúng ta nghe danh Lão Tăng Viên Giác đã lâu, muốn cầu kiến để thỉnh giáo vài điều."

Tiểu sa di không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu. "Mời các vị thí chủ đi theo ta." Cậu bé quay người, dẫn Lâm Dịch và đoàn người vào sân trong.

Sân chùa lát đá cổ kính, vài cây bồ đề cổ thụ vươn tán lá rộng lớn, che mát cả một góc sân. Dưới gốc cây, những chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng và huyền ảo. Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ, vắt ngang qua sân chùa, tạo nên một âm thanh êm tai. Lâm Dịch cảm thấy tâm hồn mình dần lắng lại, mọi căng thẳng dường như được xoa dịu. Hắn có cảm giác như mình đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà sự bình an và tĩnh lặng là thứ duy nhất tồn tại.

Tiểu sa di dẫn họ qua một hành lang dài, nơi những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian, được chạm khắc những họa tiết tinh xảo. Hương trầm ngày càng nồng, quyện vào không khí, khiến tâm trí Lâm Dịch trở nên minh mẫn hơn. Cuối hành lang, cậu bé dừng lại trước một cánh cửa gỗ đơn sơ, khẽ gõ nhẹ.

"Sư phụ, có thí chủ muốn cầu kiến."

Một giọng nói trầm ấm, chậm rãi vang lên từ bên trong: "Mời vào."

Tiểu sa di mở cửa, cúi đầu mời Lâm Dịch và Mạc Vân. "Mời hai vị thí chủ. Các vị thị vệ xin hãy chờ ở bên ngoài."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho các thị vệ. Hắn và Mạc Vân bước vào căn phòng thiền nhỏ.

Căn phòng bài trí vô cùng đơn giản, gần như trống rỗng. Chỉ có một tấm bồ đoàn đặt giữa phòng, một chiếc bàn trà gỗ mộc với một ấm trà và hai chén sứ đơn giản. Ánh sáng từ một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn, cùng với ánh hoàng hôn yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ, tạo nên một không gian mờ ảo, ấm cúng. Mùi hương trầm thanh khiết nồng nàn hơn hẳn, nhưng không gây khó chịu, mà lại mang đến cảm giác thư thái. Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm căn phòng, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa khe khẽ, hoặc tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một cái bình gốm đặt góc phòng.

Trên tấm bồ đoàn, một vị lão tăng gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu thời gian, đang ngồi thẳng tắp, lưng như núi, đôi mắt khép hờ. Gương mặt ông ta đầy những nếp nhăn, nhưng toát lên vẻ hiền từ, bình an. Đó chính là Lão Tăng Viên Giác.

Lâm Dịch và Mạc Vân tiến vào, cung kính chắp tay hành lễ. "Vãn bối Lâm Dịch, Mạc Vân, xin bái kiến Lão Tăng."

Lão Tăng Viên Giác không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Rồi, đôi mắt ông từ từ mở ra.

Đôi mắt ấy không còn trẻ, nhưng lại sâu thẳm như một hồ nước cổ xưa, không gợn sóng, phản chiếu cả một bầu trời đầy sao. Khi ánh mắt ấy nhìn thẳng vào Lâm Dịch, hắn có cảm giác như toàn bộ con người mình bị nhìn thấu. Không có sự phán xét, không có sự dò xét, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự bình an đến lạ lùng. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy mọi suy nghĩ, mọi toan tính, mọi bí mật trong lòng hắn đều không thể che giấu được trước ánh mắt ấy. Một cảm giác bất lực nhẹ, nhưng đồng thời cũng là một sự giải thoát, một sự bình yên mà hắn chưa từng trải qua.

Và rồi, một cảm giác ấm áp quen thuộc lại lan tỏa từ lồng ngực Lâm Dịch. Chiếc Cổ Ngọc Phù trên cổ hắn khẽ rung động, ấm lên một cách nhẹ nhàng, một phản ứng rất nhỏ mà chỉ có hắn mới có thể cảm nhận được. Nó không rực sáng hay phát ra năng lượng mạnh mẽ như khi đối diện với Huyết Y Sát Thủ, mà chỉ là một sự đáp lại thầm lặng, như thể nó đang nhận ra một điều gì đó quen thuộc, một nguồn năng lượng, một trí tuệ vượt thời gian.

Lâm Dịch đứng đó, không nói một lời. Hắn không cần Lão Tăng nói gì, chỉ cần sự hiện diện của ông, ánh mắt của ông, và phản ứng của Cổ Ngọc Phù, hắn đã cảm nhận được một điều gì đó phi thường. Cái uyên thâm, cái trí tuệ, cái bình an tỏa ra từ vị lão tăng này là có thật, không phải truyền thuyết. Hắn, một kẻ hoài nghi đến từ thế giới của khoa học và lý trí, cũng không thể phủ nhận được cảm giác đó.

Lão Tăng Viên Giác chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, đôi mắt vẫn nhìn Lâm Dịch, không rời. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nhưng lại không hề khó chịu. Ngược lại, nó khiến Lâm Dịch cảm thấy mình đang ở một nơi mà ngôn ngữ trở nên thừa thãi, nơi mà sự thấu hiểu có thể đạt được chỉ bằng một ánh mắt, một hơi thở. Hắn biết, mình đã tìm đúng người. Cuộc đối thoại thực sự, để vén màn những bí ẩn về linh khí và tu hành, sẽ diễn ra, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ, chỉ có sự tĩnh lặng và ánh mắt thâm sâu của vị lão tăng, một sự khởi đầu đầy hứa hẹn cho một hành trình tìm kiếm tri thức sâu rộng hơn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free