Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 795: Bản Chất Linh Khí: Lời Giải Từ Lão Tăng

Căn phòng thiền nhỏ vẫn chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng tiếng gió lùa qua khe cửa khe khẽ, hoặc tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một cái bình gốm đặt góc phòng, khẽ khàng phá vỡ màn im ắng. Ánh nến mờ ảo trên chiếc bàn trà gỗ mộc lay động nhẹ, phả ra thứ ánh sáng vàng dịu, ấm áp, hòa cùng với chút nắng hoàng hôn còn sót lại hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ, vẽ nên một không gian vừa thanh tịnh vừa huyền ảo. Mùi hương trầm thanh khiết, nồng nàn nhưng không gắt, vẫn vương vấn trong không khí, như len lỏi vào từng hơi thở, từng tế bào, gột rửa đi mọi tạp niệm, mọi lo toan của thế giới bên ngoài.

Trên tấm bồ đoàn, Lão Tăng Viên Giác vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng tắp, lưng như núi, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước cổ xưa vẫn nhìn Lâm Dịch. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự phán xét hay dò xét, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự bình an đến lạ lùng, khiến Lâm Dịch có cảm giác như toàn bộ con người mình đã bị nhìn thấu, mọi suy nghĩ, mọi toan tính, mọi bí mật trong lòng đều không thể che giấu. Cảm giác ấm áp quen thuộc từ Cổ Ngọc Phù dưới vạt áo vẫn còn lan tỏa, như một sự xác nhận vô hình cho điều phi thường đang hiện hữu trước mắt hắn. Nó không phải là một phản ứng mạnh mẽ, dữ dội như khi đối mặt với Huyết Y Sát Thủ, mà chỉ là một sự đáp lại thầm lặng, một rung động nhẹ nhàng, như thể nó đang nhận ra một điều gì đó quen thuộc, một nguồn năng lượng, một trí tuệ vượt thời gian.

Lâm Dịch đứng đó, không nói một lời, chìm đắm trong cảm giác kỳ lạ đó. Hắn, một kẻ hoài nghi đến từ thế giới của khoa học và lý trí, cũng không thể phủ nhận được sự uyên thâm, cái trí tuệ, cái bình an tỏa ra từ vị lão tăng này. Hắn biết mình đã tìm đúng người. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nhưng lại không hề khó chịu. Ngược lại, nó khiến Lâm Dịch cảm thấy mình đang ở một nơi mà ngôn ngữ trở nên thừa thãi, nơi mà sự thấu hiểu có thể đạt được chỉ bằng một ánh mắt, một hơi thở.

Một lúc lâu sau, Lão Tăng Viên Giác khẽ nhắm mắt, rồi lại từ từ mở ra. Ánh mắt ông dường như đã thôi dõi theo Lâm Dịch, mà chuyển sang hướng về phía trước, như thể đang nhìn vào một điểm vô định trong không gian. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi, một nụ cười hàm chứa nhiều ý nghĩa mà Lâm Dịch không thể lý giải. Rồi, ông vẫy tay nhẹ, ra hiệu cho Lâm Dịch và Mạc Vân an tọa.

"Hai vị thí chủ, xin mời dùng trà." Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, mang theo một sự an định kỳ lạ.

Lâm Dịch và Mạc Vân cúi đầu đáp lễ, rồi lần lượt ngồi xuống hai tấm bồ đoàn còn lại, đối diện với Lão Tăng. Tiểu sa di, như đã biết trước, khẽ khàng bước vào, tay bưng khay trà. Cậu bé đặt hai chén trà sứ đơn giản lên bàn, rót trà từ ấm, động tác nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh khiết của lá trà rừng, quyện lẫn với mùi trầm, tạo nên một sự hòa quyện tinh tế, khiến tâm trí càng thêm phần minh mẫn. Xong xuôi, tiểu sa di cúi đầu rồi lặng lẽ rời đi, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng.

Lâm Dịch đưa tay nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị trà đắng chát nơi đầu lưỡi, nhưng nhanh chóng lan tỏa một cảm giác ngọt hậu, thanh mát nơi cuống họng. Hắn hít một hơi thật sâu, để hương trà và hương trầm thanh tẩy tâm hồn. Trong lòng, hắn biết mình không thể cứ thế ngồi im. Mục đích của chuyến đi này là tìm kiếm câu trả lời, và đã đến lúc hắn phải mở lời.

Hắn hạ chén trà xuống, đặt hai tay lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn Lão Tăng Viên Giác, ánh mắt kiên định. "Đại sư," hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, cẩn trọng, "chuyến này vãn bối mạo muội đến đây, là vì... những điều vãn bối không thể hiểu, và cũng không thể lý giải bằng những gì đã biết."

Lâm Dịch dừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ. Hắn muốn trình bày mọi chuyện một cách mạch lạc và logic nhất có thể, dù biết rằng mình đang đối diện với một người có thể nhìn thấu mọi thứ. "Cách đây không lâu, tại vùng đất của vãn bối, đã xảy ra một chuyện kinh thiên động địa. Một sát thủ áo đỏ, với thủ đoạn tàn độc, đã xuất hiện. Hắn ta không giống bất kỳ kẻ phàm tục nào vãn bối từng gặp. Hắn có thể bay lượn, có thể dùng những chiêu thức kỳ lạ, như gọi gió hóa lửa, sức mạnh phi phàm, hoàn toàn vượt xa giới hạn của con người bình thường."

Hắn khẽ liếc nhìn Mạc Vân, người đang ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe, tay cầm cuốn sổ nhỏ, sẵn sàng ghi chép. Mạc Vân gật đầu nhẹ, xác nhận những lời hắn nói.

"Vãn bối đã may mắn sống sót qua cuộc đối đầu đó, nhưng không phải nhờ sức của mình," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu có chút trầm xuống, "mà là nhờ một vật phẩm mà vãn bối luôn mang theo bên người." Hắn khẽ đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù ẩn dưới vạt áo, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc của nó. "Chiếc cổ ngọc này, khi đối diện với sát thủ đó, đã phát ra ánh sáng, tự động bảo vệ vãn bối, thậm chí còn phản công lại hắn ta."

Hắn kể chi tiết hơn về cảm giác bất lực khi đối diện với sức mạnh siêu phàm của Huyết Y Sát Thủ, về sự kinh ngạc khi Cổ Ngọc Phù tự động hoạt động, về cảm giác choáng ngợp trước một loại năng lượng hoàn toàn xa lạ. "Vãn bối xuất thân từ một nơi khác, nơi mà những chuyện như vậy chỉ tồn tại trong sách vở hoặc truyền thuyết. Tri thức của vãn bối, dù phong phú đến đâu, cũng không thể giải thích được hiện tượng này. Nó hoàn toàn nằm ngoài logic, ngoài sự hiểu biết của vãn bối."

"Sau đó, vãn bối đã cùng Mạc Vân tiên sinh, người có kiến thức uyên thâm về cổ thư, cố gắng tìm kiếm lời giải đáp," Lâm Dịch nhìn Mạc Vân, "và chúng ta đã nghe nói về 'linh khí mỏng manh' của thế giới này, về những truyền thuyết xa xưa về tu hành, về các thế lực ẩn mình."

Nội tâm Lâm Dịch lúc này đang quay cuồng. Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng bên trong, sự tò mò và khao khát hiểu biết đang sôi sục. Hắn không thể chấp nhận một thế giới mà hắn không thể hiểu, không thể dùng lý trí để phân tích. Sự kiện Huyết Y Sát Thủ đã làm rung chuyển toàn bộ thế giới quan của hắn, buộc hắn phải đối mặt với một thực tại mới, một thực tại mà những gì hắn từng biết đã trở nên lỗi thời, không còn khả năng giải thích. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' hắn tự nhủ. 'Và để sinh tồn trong thế giới này, ta cần phải hiểu nó, hiểu những quy tắc ẩn giấu của nó.'

"Vãn bối đến đây, mong Đại sư có thể chỉ rõ cho vãn bối, cái gọi là 'linh khí' đó là gì? Những người như Huyết Y Sát Thủ, họ là ai? Và thế giới này, liệu có thực sự tồn tại những điều siêu phàm, vượt xa mọi giới hạn của con người?" Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Viên Giác, ánh mắt đầy vẻ khao khát tri thức, dù trong thâm tâm vẫn còn chút hoài nghi của người hiện đại. Hắn biết, mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một cánh cửa có thể mở ra toàn bộ bí mật của thế giới này, và Lão Tăng Viên Giác chính là chìa khóa.

Lão Tăng Viên Giác vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt khép hờ. Gương mặt ông ta vẫn hiền từ, bình an, không lộ ra chút biểu cảm nào, như thể những lời Lâm Dịch vừa nói chỉ là những chuyện tầm thường, đã được ông ta biết từ lâu. Ông chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện nơi khóe môi, một nụ cười dường như đã biết trước mọi điều, như thể ông đã chờ đợi câu hỏi này từ rất lâu rồi. Ông không nói một lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đưa ánh mắt thâm sâu nhìn Lâm Dịch, như ra hiệu cho hắn cứ tiếp tục, hoặc đơn giản là để hắn tự cảm nhận, tự suy ngẫm về những gì vừa nói.

Mạc Vân ngồi bên cạnh, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ, từng chữ từng chữ như khắc sâu vào tâm trí. Ánh mắt hắn đầy vẻ ngưỡng mộ và tập trung, như một học trò đang được lắng nghe những lời vàng ngọc. Hắn cũng tò mò không kém Lâm Dịch, nhưng sự kính cẩn đối v���i vị lão tăng khiến hắn không dám lên tiếng.

Lâm Dịch cảm nhận được sự bình thản từ Viên Giác, sự bình thản đó như một dòng suối mát lạnh xoa dịu sự lo lắng và bất an trong lòng hắn. Hắn biết, mình không cần phải vội vàng. Sự trầm lặng của Viên Giác không phải là sự từ chối, mà là sự chấp thuận, sự lắng nghe tuyệt đối. Hắn hít thêm một hơi nữa, rồi lại nhấp một ngụm trà. Lần này, vị trà đã không còn đắng chát nữa, mà thay vào đó là sự ngọt ngào, thanh khiết, như thể tâm hồn hắn đã được gột rửa, sẵn sàng đón nhận những điều sắp được vén màn.

Ánh nến trên bàn vẫn lung linh, hắt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch và vẻ bình thản của Viên Giác. Bên ngoài, tiếng gió vẫn khẽ luồn qua khe cửa, tiếng côn trùng kêu yếu ớt từ xa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình, của sự chờ đợi. Lâm Dịch cảm thấy mình đang ở đúng nơi cần đến, đúng thời điểm cần đến, để vén màn một trong những bí ẩn lớn nhất của cuộc đời hắn.

Chợt, Lão Tăng Viên Giác từ từ hạ chén trà xuống, đặt hai tay lên đầu gối, rồi khẽ mở miệng. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói ra lại mang theo một sức nặng kỳ lạ, như tiếng chuông chùa cổ vang vọng, gõ vào tâm trí Lâm Dịch.

"Thế gian vạn vật đều có linh khí, thí chủ Lâm Dịch," ông bắt đầu, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian, xuyên qua không gian, thấy được bản chất của vạn vật. "Linh khí chính là cội nguồn của sự sống, là hơi thở của trời đất, là dòng chảy của sinh mệnh. Nó tồn tại trong cỏ cây, trong đá sỏi, trong sông núi, và cả trong con người."

Viên Giác dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng nói vẫn trầm ấm, không nhanh không chậm. "Nhưng dòng chảy đó không phải lúc nào cũng vẹn nguyên. Có khi mạnh mẽ như thác lũ, cuồn cuộn không ngừng, sinh sôi vạn vật. Đó là thời kỳ mà tu luyện hưng thịnh, các bậc tiên nhân có thể phi thiên độn địa, dời non lấp biển, sức mạnh phi phàm."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, tâm trí hắn xoay chuyển không ngừng, cố gắng kết nối những lời Viên Giác nói với những khái niệm mà Mạc Vân từng đề cập, và cả với những kiến thức vật lý, năng lượng mà hắn từng học. 'Dòng chảy năng lượng à? Giống như trường năng lượng, hay sóng điện từ trong thế giới của mình? Hay là một dạng năng lượng sinh học nào đó?' Hắn tự hỏi.

"Lại có khi, dòng chảy linh khí ấy yếu ớt, mỏng manh như sương sớm, ẩn hiện giữa hư không. Đó là thời kỳ mà tu luyện suy vi, các bậc tu sĩ khó bề tiến xa, sức mạnh cũng giảm sút đáng kể." Viên Giác khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại mang theo một nỗi niềm cổ xưa, một sự tiếc nuối cho một thời đại đã qua. "Đại Hạ này... đang ở thời sương sớm."

Lời nói của Viên Giác như một tia chớp xé toạc màn đêm trong tâm trí Lâm Dịch. Vậy ra Mạc Vân đã đúng! Cái gọi là 'linh khí mỏng manh' không phải là một giả thuyết vô căn cứ, mà là một sự thật hiển nhiên. 'Vậy ra không phải thế giới này không có tu luyện, mà là linh khí đã suy yếu đến mức không thể tu luyện như xưa?' Hắn chợt hiểu ra một điều cốt lõi. Sự thiếu vắng các cường giả trong thế giới này không phải là do con người yếu kém, mà là do nguồn năng lượng căn bản để họ mạnh lên đã cạn kiệt. Điều này giải thích tại sao Huyết Y Sát Thủ lại được coi là một dị biệt, một kẻ đáng sợ đến vậy.

"Cái gọi là Huyết Y Sát Thủ mà thí chủ nhắc đến, hắn ta có lẽ là một kẻ đã tìm được cách lợi dụng những dòng chảy linh khí còn sót lại, hoặc đã tìm được những phương pháp tu luyện cổ xưa, không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự suy yếu của linh khí," Viên Giác tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch. "Hoặc hắn ta đến từ một nơi khác, nơi linh khí vẫn còn thịnh vượng, hoặc được nuôi dưỡng bởi một nguồn năng lượng đặc biệt."

Lâm Dịch giật mình. 'Một nơi khác?' Khái niệm này lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn. Liệu có những thế giới song song, hay những vùng đất bị cô lập mà linh khí vẫn còn nguyên vẹn? Điều này lại càng khiến thế giới này trở nên phức tạp và bí ẩn hơn.

"Vậy là những thế lực tu hành... họ vẫn tồn tại sao, Đại sư?" Lâm Dịch không nén nổi sự tò mò. Hắn luôn nghĩ rằng những người tu hành chỉ là truyền thuyết, hoặc đã biến mất cùng với sự suy yếu của linh khí. Nhưng nếu Viên Giác nói rằng linh khí vẫn tồn tại, dù mỏng manh, thì liệu có những thế lực đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ?

Viên Giác khẽ mỉm cười, nụ cười bình thản như nước. "Tồn tại, dĩ nhiên là tồn tại. Như những dòng suối nhỏ vẫn len lỏi qua khe đá, dù con sông lớn đã cạn. Họ có 'đạo' của riêng mình, mục tiêu của họ khác, con đường của họ khác. Có những người ẩn mình tu luyện, bảo vệ những gì còn sót lại của linh khí. Có những người tìm cách hồi phục dòng chảy. Lại có những kẻ, như Huyết Y Sát Thủ, lợi dụng sự suy yếu để đạt được mục đích cá nhân, bất chấp hậu quả."

"Họ không can thiệp vào loạn thế sao?" Lâm Dịch hỏi tiếp, trong lòng dấy lên một câu hỏi lớn. Nếu có những thế lực mạnh mẽ đến vậy, tại sao họ không ra tay giúp đỡ chúng sinh, giúp Đại Hạ thoát khỏi cảnh lầm than?

Viên Giác thở dài một lần nữa, tiếng thở dài lần này dường như nặng trĩu hơn. "Can thiệp vào dòng chảy này... đôi khi không phải là cứu rỗi, mà là đẩy nhanh sự hủy diệt. Đạo của họ là thuận theo tự nhiên, để vạn vật tự sinh tự diệt. Một vương triều suy tàn, một thế giới biến đổi, đó là quy luật của trời đất. Có những việc, thuận theo tự nhiên, mới là chân lý."

Nội tâm Lâm Dịch lại một lần nữa chấn động. 'Thuận theo tự nhiên?' Hắn đến từ một thế giới nơi con người luôn cố gắng chế ngự tự nhiên, thay đổi nó, làm chủ nó. Nhưng ở đây, khái niệm "thuận theo tự nhiên" lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, một ý nghĩa sâu sắc hơn, rộng lớn hơn. Điều này khiến hắn phải suy nghĩ lại về toàn bộ mục đích của mình. Hắn đang cố gắng thay đổi một thế giới đang suy tàn, cố gắng tạo ra một trật tự mới. Liệu đó có phải là 'nghịch thiên' không?

Mạc Vân ngồi bên cạnh, tay vẫn không ngừng ghi chép. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ suy tư, đôi mắt sắc sảo hiện tại đầy vẻ ngưỡng mộ và tập trung. Hắn cũng đang cố gắng dung hòa những kiến thức cổ kim, những truyền thuyết và những lời Viên Giác đang nói. Với Mạc Vân, đây không chỉ là một cuộc đối thoại, mà là một buổi giảng đạo, một cơ hội để vén màn những bí mật mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay.

Ánh nắng ban mai đã xuyên qua khe cửa, rải những vệt vàng óng lên sàn gỗ, xua đi chút mờ ảo của ánh nến. Mùi hương trầm vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã trở nên trang trọng hơn, như một buổi khai sáng. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, tiếng lá xào xạc của cây cổ thụ cạnh chùa, tất cả như hòa vào lời giảng của Viên Giác, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên và trí tuệ.

"Linh khí suy yếu, không phải là mãi mãi," Viên Giác nói tiếp, ánh mắt ông hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng rực rỡ đang chiếu vào. "Giống như con nước có lúc lớn lúc ròng, linh khí cũng có chu kỳ thịnh suy của nó. Có thể, một ngày nào đó, dòng chảy linh khí sẽ lại mạnh mẽ trở lại. Khi đó, thế giới này sẽ lại chứng kiến sự hưng thịnh của tu hành, của những sức mạnh phi phàm."

Lâm Dịch chợt nhớ đến Cổ Ngọc Phù. Liệu nó có liên quan đến sự hồi phục của linh khí? Hay nó là một vật phẩm có khả năng duy trì sự kết nối với nguồn linh khí cổ xưa, bất chấp sự suy yếu của thế giới bên ngoài? Hắn cảm thấy bàn tay mình khẽ siết chặt lấy chiếc ngọc bội dưới vạt áo, như một lời cam kết thầm lặng rằng hắn sẽ tìm ra sự thật. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất,' hắn tự nhủ. 'Và ta sẽ không ngừng tìm kiếm tri thức này.'

Viên Giác nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy thâm ý nhưng cũng tràn ngập sự từ bi. "Ngươi đến đây tìm câu trả lời, thí chủ Lâm Dịch, nhưng câu trả lời lớn nhất nằm trong chính tâm ngươi."

Lời nói của Viên Giác không phải là một câu trả lời trực tiếp cho những câu hỏi của Lâm Dịch, mà là một lời gợi mở sâu sắc, một lời khuyên mang tính triết lý, như gieo một hạt giống vào tâm hồn hắn. "Thế gian loạn lạc, không có nghĩa là tâm phải loạn. Vạn vật sinh diệt, vương triều thịnh suy, đó là lẽ tự nhiên. Nhưng con người, giữa dòng chảy hỗn loạn ấy, vẫn có thể tìm thấy sự an định cho riêng mình."

Ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt như xuyên thấu mọi suy nghĩ, mọi lo toan trong lòng hắn. "Ngươi cố gắng bảo vệ người thân, bảo vệ vùng đất của mình, đó là đạo của ngươi, là trách nhiệm của một người đứng đầu. Nhưng đừng để nó biến thành gông xiềng trói buộc chính mình, đừng để nó làm tâm ngươi xao động, lo âu."

Lâm Dịch im lặng, cúi đầu suy nghĩ. Lời Viên Giác nói không phải là xa lạ, nhưng trong bối cảnh hiện tại, chúng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Hắn đã luôn đặt sinh tồn lên hàng đầu, rồi sau đó là bảo vệ những người xung quanh, xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng điều đó có phải đang khiến hắn chìm sâu hơn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, vào sự mệt mỏi của thế gian? 'Bình an nội tại...' một khái niệm quá xa vời trong thời loạn này, nơi mà sự sống còn được tính bằng từng ngày, từng giờ. Nhưng liệu có phải đó là thứ hắn đang thực sự tìm kiếm, vượt lên trên mọi quyền lực và danh vọng?

"Bình an nội tại, đó mới là cảnh giới cao nhất của tu hành, của sự giác ngộ," Viên Giác tiếp lời, giọng nói vẫn trầm ấm, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn. "Không phải là sức mạnh phi phàm, không phải là trường sinh bất lão, mà là sự tĩnh tại của tâm hồn, sự thuận theo tự nhiên, không bị ngoại cảnh chi phối. Khi tâm an, vạn sự đều an. Khi tâm động, vạn sự đều động."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, để lời Viên Giác vang vọng trong tâm trí. Hắn nhớ lại những đêm trằn trọc không ngủ, những tính toán cân nhắc, những quyết định khó khăn, những áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn đã luôn tìm kiếm sự ổn định, sự an toàn, nhưng liệu hắn có đang lạc lối trong chính hành trình đó? Liệu hắn có đang tạo ra một "gông xiềng" cho chính mình, như lời Viên Giác nói?

Mạc Vân ngồi bên cạnh, không nói một lời, nhưng ánh mắt hắn cũng lộ rõ vẻ suy tư. Hắn cũng đang bị cuốn vào vòng xoáy của thế sự, của những tranh giành quyền lực, của những mưu đồ chính trị. Lời Viên Giác nói không chỉ dành cho Lâm Dịch, mà còn như một lời thức tỉnh cho cả hắn.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mắt. Hắn ngước nhìn Viên Giác, ánh mắt đã bớt đi sự hoài nghi ban đầu, thay vào đó là sự tôn kính và một chút bối rối. "Vãn bối... xin ghi nhớ lời dạy của Đại sư." Hắn khẽ cúi đầu.

Lúc này, Cổ Ngọc Phù trên người Lâm Dịch lại khẽ ấm lên một chút, một phản ứng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, như một sự đồng điệu vô thức với những lời nói chứa đựng linh tính của Viên Giác. Nó không rực sáng, không phát ra năng lượng, chỉ là một sự ấm áp dịu nhẹ, như thể nó cũng đang lắng nghe, đang thấu hiểu.

Viên Giác nhìn Lâm Dịch, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười bình thản. Nụ cười ấy không phải là sự vui mừng, mà là sự chấp nhận, sự thấu hiểu. Ông không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Cuộc đối thoại, hay đúng hơn là buổi khai sáng, đã kết thúc. Mặc dù Viên Giác không trực tiếp đưa ra giải pháp hay một con đường cụ thể, nhưng những lời ông nói đã gieo vào lòng Lâm Dịch những hạt giống của sự suy ngẫm sâu sắc, những câu hỏi lớn về mục đích sống, về ý nghĩa của quyền lực, và về con đường mà hắn sẽ lựa chọn trong tương lai. Hắn biết, hành trình tìm kiếm tri thức về linh khí và tu hành mới chỉ bắt đầu, nhưng quan trọng hơn, hành trình tìm kiếm "bình an nội tại" của chính hắn cũng đã được khởi động.

Bầu không khí trong phòng vẫn tĩnh lặng, nhưng Lâm Dịch cảm thấy trong lòng mình đã có một sự thay đổi lớn. Hắn không còn cảm thấy nặng nề hay bất an như trước nữa, thay vào đó là một sự thanh thản kỳ lạ, một sự rõ ràng hơn trong tâm trí. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, tiếng nước chảy từ suối xa xa, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn, như thể thế giới đã được phủ một lớp trong trẻo mới. Lâm Dịch khẽ cúi đầu một lần nữa, lòng đầy biết ơn. Hắn biết, mình đã nhận được nhiều hơn những gì hắn đến để tìm kiếm.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free