Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 793: Bí Mật Linh Khí: Quyết Định Khởi Hành

Trời tờ mờ sáng, màn sương mỏng như lụa trắng giăng mắc khắp nơi, ôm trọn lấy phủ đệ của Lâm Dịch trong một vẻ tĩnh mịch, huyền ảo. Bên trong căn phòng chiến lược đơn giản, nơi tấm bản đồ địa hình rộng lớn được trải phẳng trên chiếc bàn gỗ sồi đã bạc màu theo năm tháng, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi. Ánh nến leo lét trên bàn hắt những cái bóng dài, nhảy nhót trên vách tường, làm cho các đường nét trên khuôn mặt của những người đang ngồi xung quanh càng thêm phần khắc khổ. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn hơi ngả về phía sau, tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực sau một đêm dài không ngủ, nhưng vẫn giữ được vẻ sắc bén và kiên định.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị, đang dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào các điểm trên bản đồ. Giáp trụ gọn gàng trên người hắn vẫn còn vương mùi khói và bụi đường, cho thấy hắn vừa trở về từ chiến trường.

“Thưa chủ công, các tuyến đường tiếp tế đã được củng cố tạm thời. Chúng ta đã điều thêm quân tới trấn giữ các cửa ngõ quan trọng và tổ chức lại các đội tuần tra. Mặc dù thiệt hại ở Làng Bình An là rất lớn, nhưng dân chúng đã được sơ tán kịp thời đến các làng lân cận, và chúng ta đã bắt đầu viện trợ lương thực, thuốc men.” Gi��ng Binh trưởng Triệu trầm ổn, dứt khoát, không giấu được vẻ nặng nề khi nhắc đến những mất mát. Hắn thở dài một tiếng, tiếng hơi thở nặng nhọc vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Các toán quân của Thẩm Đại Nhân đã rút lui sau khi hoàn thành mục đích cướp bóc và quấy phá. Chúng ta đã chặn đứng được những đợt tấn công lớn hơn, nhưng vẫn phải cảnh giác cao độ.”

Lâm Dịch gật đầu nhẹ. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, những mũi tên đỏ, ký hiệu cho các đợt tấn công của đối phương, giờ đã được xóa đi, thay vào đó là những vòng tròn xanh biểu thị các chốt phòng thủ mới. "Tạm thời đã ổn định. Nhưng đây không phải là kết thúc, chỉ là một hiệp nghỉ." Hắn nói, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ, nhưng vẫn mang một sự chắc chắn không thể lay chuyển. Hắn biết rõ, Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Kế hoạch 'tổng lực' của hắn không chỉ dừng lại ở vài đợt cướp bóc hay một vụ ám sát. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dai dẳng và tàn khốc hơn.

*Dù sao, mình cũng đã chuẩn bị tinh thần cho điều này.* Lâm Dịch thầm nghĩ, trong đầu hắn vẫn văng vẳng lời Mạc Vân nói về 'linh giả' và 'linh khí mỏng manh'. *Thẩm Đại Nhân đã dốc hết vốn liếng, không chỉ dựa vào binh lực thông thường mà còn cả những thứ dị thường, vượt ngoài tầm hiểu biết của thế giới này. Điều đó có nghĩa là hắn ta đang tuyệt vọng, hoặc hắn ta đang che giấu một con bài tẩy mạnh mẽ hơn nhiều.* Cảm giác bất an vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí hắn, như một bóng ma vô hình mà hắn chưa thể nắm bắt.

Mạc Vân, với dáng người thanh mảnh và vẻ ngoài thư sinh, đang ngồi đối diện Lâm Dịch, đôi mắt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc sau cặp kính gọng tre. Ông ta đặt tay lên một chồng sách cổ đã mở sẵn, ánh mắt lướt qua những dòng chữ và hình vẽ kỳ lạ. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng ngay phía sau Lâm Dịch, gương mặt tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu. Cả hai đều đã trải qua một đêm không ngủ, cùng Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu tham gia vào việc điều phối phòng thủ và ứng phó với các cuộc tấn công.

“Đúng vậy, chủ công. Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Hắn ta đã dốc hết vốn liếng, nhưng chúng ta đã chặn đứng được những đòn hiểm nhất,” Binh trưởng Triệu tiếp lời, giọng nói mang theo một chút tự hào khó giấu. “Tuy nhiên, chúng ta không thể chủ quan. Tình hình các vùng biên giới vẫn rất phức tạp. Các lãnh chúa lân cận đều đang nhân cơ hội này mà rục rịch. Có lẽ, đây là thời điểm Đại Hạ vương triều chính thức sụp đổ.” Hắn lắc đầu, vẻ mặt u ám.

Lâm Dịch nghe vậy, không khỏi thở dài trong lòng. *Sự sụp đổ của một đế chế, và sự nổi lên của các thế lực mới. Lịch sử luôn lặp lại, chỉ khác ở cách thức và những gương mặt tham gia.* Hắn đã chuẩn bị cho viễn cảnh này từ lâu, nhưng khi nó thực sự xảy ra, sự nặng nề vẫn đè nén lên vai hắn. Hắn không mơ mộng xưng bá thiên hạ, nhưng để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn buộc phải tham gia vào cuộc chơi tàn khốc này.

Hắn nhìn Mạc Vân, ánh mắt dừng lại ở chiếc Cổ Ngọc Phù trên cổ. Nó vẫn tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở về sự kiện đêm qua. “Mạc Vân, những gì ngươi nói về ‘linh giả’ và ‘linh khí’... ta cần hiểu rõ hơn. Kẻ ám sát đêm qua, hắn ta không chỉ đơn thuần là một cao thủ võ lâm. Sức mạnh của hắn vượt xa những gì ta từng biết, và tốc độ của hắn... gần như là không tưởng. Nếu không có Cổ Ngọc Phù, có lẽ ta đã...” Lâm Dịch bỏ lửng câu nói, ký ức về khoảnh khắc lưỡi kiếm sắc lạnh lao đến vẫn còn ám ảnh.

Mạc Vân đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung vào những cuộn sách cổ. “Vâng, chủ công. Ta sẽ tiếp tục nghiên cứu. Nhưng có lẽ, để hiểu rõ hơn, chúng ta cần tìm kiếm một nguồn tri thức sâu xa hơn.” Ông ta liếc nhìn Lâm Dịch, như thể đã đọc được suy nghĩ trong đầu hắn. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, nó ẩn chứa những bí mật mà người phàm không thể nào chạm tới.”

Lâm Dịch khẽ mím môi. *Bất công ư? Hay chỉ là sự thiếu hiểu biết của mình?* Hắn vẫn nhớ câu nói đó. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Và giờ đây, hắn đang đứng trước một loại vũ khí mà hắn hoàn toàn không hiểu, không thể đối phó chỉ bằng mưu lược thông thường.

Hắn nhìn quanh căn phòng, nhìn vào những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của các cộng sự. Binh trưởng Triệu kiên trung, Mạc Vân uyên bác, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ dũng cảm. Họ là những trụ cột, là những người hắn tin tưởng. Nhưng ngay cả họ, cũng không thể lý giải được những hiện tượng siêu nhiên kia. Hắn cần một câu trả lời, một lời giải thích. Hắn cần biết bản chất của cái thế giới mà hắn đang sống.

“Kết thúc cuộc họp tại đây,” Lâm Dịch nói, giọng nói của hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, cắt đứt sự nặng nề trong phòng. “Mọi người hãy về nghỉ ngơi. Binh trưởng Triệu, tiếp tục giám sát các tuyến phòng thủ. Mạc Vân, ngươi hãy ở lại một chút.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén tấm rèm lụa đã sờn cũ. Bên ngoài, sương sớm vẫn còn giăng mắc, nhưng ánh sáng ban mai đã bắt đầu len lỏi, hứa hẹn một ngày mới đầy thử thách. Tiếng gió se lạnh khẽ rít qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước của buổi sớm. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí lùa vào phổi, giúp hắn tỉnh táo hơn đôi chút. *Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và mình không thể để bị bỏ lại phía sau bởi những bí ẩn.* Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló dạng, nhuộm đỏ một vệt dài trên nền trời xám xịt.

***

Khi các cố vấn khác đã lần lượt rời đi, để lại căn phòng chiến lược tĩnh lặng, Lâm Dịch và Mạc Vân vẫn ở lại. Ánh sáng dần trở nên rõ ràng hơn, xua tan những cái bóng đêm còn sót lại. Mạc Vân khẽ đóng cửa, tiếng "cạch" nhỏ vang lên, như một dấu hiệu cho sự riêng tư và một cuộc trò chuyện quan trọng sắp diễn ra. Lâm Dịch đã thay một bộ y phục giản dị hơn, màu xanh chàm thẫm, nhưng sự mệt mỏi vẫn hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn vẻ sắc bén của một nhà chiến lược mà thay vào đó là sự tò mò và khao khát tri thức.

Hắn đi đến chiếc bàn trà nhỏ trong thư phòng, rót hai chén trà xanh còn ấm, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian. Hắn đưa một chén cho Mạc Vân, sau đó đặt chiếc Cổ Ngọc Phù lên mặt bàn. Chiếc ngọc phù vẫn ấm áp, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt, dường như có một sức sống kỳ lạ bên trong.

“Kẻ đó không phải người thường,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm lắng, như đang thuật lại một giấc mơ. “Đòn đánh của hắn mang một sức mạnh kỳ lạ, không phải võ công ta từng biết. Hắn di chuyển nhanh như một bóng ma, và khi ta tưởng chừng đã đánh trúng, hắn lại biến mất như chưa từng tồn tại. Ta đã dùng hết mọi kinh nghiệm chiến đấu của mình, mọi mưu mẹo, nhưng hắn vẫn như một ngọn gió, không thể nắm bắt được. Và... Cổ Ngọc Phù của ta, nó nóng rực, như thể đang sống dậy. Mỗi khi hắn đến gần, một luồng khí lạnh lẽo, đầy sát khí từ hắn tỏa ra, nhưng ngọc phù lại phát ra một năng lượng ấm áp, xua đi sự lạnh lẽo đó. Nó làm hắn chậm lại, dường như làm giảm đi sức mạnh của hắn. Cảm giác đó... rất khó tả.” Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại từng chi tiết của cuộc chạm trán kinh hoàng đêm qua. Hắn cảm thấy mình như một con kiến đang cố gắng chống lại một con voi, chỉ là nhờ may mắn và một vật phẩm bí ẩn mới thoát chết.

Mạc Vân nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt lấp lánh sau cặp kính gọng tre. Ông ta đặt chén xuống, mở một cuộn sách cổ đã sờn cũ, chỉ vào những hình vẽ và ký tự khó hiểu. "Huyết Y Sát Thủ, linh khí... Điều này khớp với những ghi chép cổ mà ta đang nghiên cứu, chủ công. Thế giới này không đơn giản như chúng ta vẫn nghĩ. Có một loại năng lượng vô hình, vô ảnh, tồn tại trong vạn vật, trong đất trời, trong sinh linh. Người xưa gọi nó là 'linh khí'."

Ông ta dừng lại, chờ đợi Lâm Dịch tiêu hóa thông tin. Hương trầm thoang thoảng từ chiếc lư hương trên góc bàn tỏa ra, hòa quyện với mùi mực và giấy cũ, tạo nên một bầu không khí trang trọng, cổ kính. Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, mọi giác quan của hắn đều tập trung vào từng lời Mạc Vân nói. Hắn cảm nhận được sự thật trong những lời đó, một sự thật mà bấy lâu nay hắn vẫn bỏ qua hoặc không nhận ra.

"Người có thể cảm nhận, dẫn dắt và sử dụng linh khí để cường hóa bản thân, hoặc thi triển những năng lực phi phàm, được gọi là 'tu sĩ'," Mạc Vân tiếp tục, giọng nói của ông ta trầm bổng, như một người kể chuyện cổ xưa. "Những tu sĩ này, tùy theo mức độ cảm nhận và điều khiển linh khí, mà chia thành các cấp bậc khác nhau. Ta đã đọc được về 'Khai Mạch' – bước đầu tiên để cảm nhận và khai mở kinh mạch hấp thụ linh khí; 'Luyện Khí' – giai đoạn rèn luyện để tinh lọc và tích trữ linh khí trong cơ thể; và cao hơn nữa là 'Trúc Cơ', 'Kim Đan', 'Nguyên Anh'... nhưng những cấp độ này chỉ còn là truyền thuyết xa vời."

Lâm Dịch nhíu mày. "Khai Mạch, Luyện Khí... Nghe cứ như trong tiểu thuyết vậy. Vậy Huyết Y Sát Thủ đêm qua, hắn thuộc cấp bậc nào?"

Mạc Vân lắc đầu. "Rất khó nói chính xác, chủ công. Những ghi chép này rất mơ hồ. Nhưng với khả năng của hắn, có lẽ hắn đã vượt qua giai đoạn Luyện Khí, hoặc ít nhất cũng là một Khai Mạch giả cực kỳ mạnh mẽ. Hắn có thể cường hóa thân thể bằng linh khí, khiến đao kiếm khó lòng làm hắn bị thương, và tốc độ của hắn là do linh khí thúc đẩy. Đó là lý do vũ khí thông thường khó lòng đối phó."

Lâm Dịch đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù. "Vậy còn vật này? Nó dường như có khả năng chống lại linh khí của hắn."

Mạc Vân gật đầu, ánh mắt ông ta dán chặt vào chiếc ngọc phù. "Đúng vậy. Theo những gì ta tìm hiểu, có một số 'pháp khí' được tạo ra từ những vật liệu đặc biệt, có khả năng hấp thụ, xua đuổi, hoặc thậm chí là phong ấn linh khí. Chiếc Cổ Ngọc Phù của chủ công... ta tin rằng nó là một pháp khí như vậy. Có lẽ nó được tạo ra từ thời xa xưa, khi linh khí còn thịnh vượng và tu sĩ còn nhiều."

"Vậy tại sao bây giờ lại không có nhiều tu sĩ? Và linh khí lại 'mỏng manh' như ngươi nói?" Lâm Dịch hỏi, hắn cảm thấy như một cánh cửa mới vừa được mở ra trước mắt, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng biết.

Mạc Vân thở dài, đặt ngón tay lên một trang sách ố vàng. "Đây là phần đáng lo ngại nhất, chủ công. Theo các ghi chép, linh khí trên thế giới này đã dần suy yếu qua hàng ngàn năm. Nó trở nên 'mỏng manh', không đủ để duy trì tu luyện quy mô lớn như trong truyền thuyết. Hầu hết các tu sĩ mạnh mẽ đều đã biến mất, hoặc ẩn mình vào những nơi linh khí còn sót lại. Chỉ một số ít người có thiên phú đ���c biệt, hoặc tìm được những 'linh địa' như Suối Nguồn Tinh Lực mà chủ công vừa đến, mới có thể Khai Mạch và tu luyện."

Ông ta nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. "Sự xuất hiện của Huyết Y Sát Thủ cho thấy, Thẩm Đại Nhân có lẽ đã tìm được một linh địa hoặc một phương pháp đặc biệt nào đó để bồi dưỡng 'linh giả'. Hoặc, hắn đã liên kết với một thế lực tu hành ẩn mình. Dù là gì đi nữa, đây là một mối đe dọa hoàn toàn mới, vượt quá mọi tính toán của chúng ta."

Lâm Dịch im lặng một lúc lâu, hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. *Một thế giới ẩn giấu, một loại năng lượng bí ẩn, và những kẻ có thể sử dụng nó. Thẩm Đại Nhân không chỉ chơi cờ với binh lực và chính trị, hắn còn đang chơi cờ với những thứ siêu nhiên. Và mình, một người hiện đại, phải đối mặt với nó.* Hắn cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ, sự mệt mỏi và choáng váng vì những thông tin mới dồn dập.

"Vậy làm sao để đối phó với loại 'linh giả' này?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói của hắn chứa đầy sự nghiêm túc. "Nếu chỉ có Cổ Ngọc Phù mới có thể làm hắn chậm lại, vậy những người khác thì sao? Liệu có cách nào để tiêu diệt hắn không?"

Mạc Vân lắc đầu. "Rất khó, chủ công. Linh giả có thể cường hóa thân thể, tốc độ, sức mạnh bằng linh khí. Vũ khí thông thường chỉ có thể gây sát thương vật lý, nhưng không thể phá hủy lớp linh khí bao bọc hoặc ngăn cản hắn hấp thụ linh khí để tự chữa lành. Trừ phi có thể đánh trúng điểm yếu chí mạng, hoặc dùng những 'pháp khí' có khả năng chống lại linh khí như chiếc ngọc phù của chủ công. Nhưng những pháp khí đó cực kỳ hiếm, gần như đã thất truyền."

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng người. Nắng nhẹ đã bắt đầu lên cao, xua đi những lớp sương mù cuối cùng, nhưng tâm trí hắn vẫn chìm trong màn sương mù của sự bí ẩn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn trong thế giới này, mình không thể bỏ qua bất kỳ khía cạnh nào của nó, kể cả những thứ siêu nhiên.* Hắn nhớ lại lời Mạc Vân từng nhắc đến Lão Tăng Viên Giác. Một vị cao tăng ẩn dật, người được đồn đại là thấu hiểu những bí ẩn của thiên địa, những ghi chép cổ xưa nhất.

"Mạc Vân," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn sáng rực một sự quyết tâm. "Ngươi đã từng nhắc đến Lão Tăng Viên Giác. Người mà ngươi nói là có thể giải đáp những bí ẩn này. Ngươi có thể tìm hiểu thêm về ông ấy không? Về nơi ông ta đang ẩn cư, và làm cách nào để gặp được ông ta?"

Mạc Vân gật đầu. "Vâng, chủ công. Ta sẽ cố gắng hết sức. Lão Tăng Viên Giác được đồn đại là một trong số ít những người còn sót lại, người đã chứng kiến sự suy tàn của tu hành. Ông ấy ẩn cư trong một ngôi chùa cổ trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, một nơi linh khí vẫn còn tương đối phong phú. Nhưng để gặp được ông ấy... e rằng không dễ dàng. Ông ấy đã lánh đời từ rất lâu, không muốn dính líu đến thế sự."

Lâm Dịch nhìn chiếc Cổ Ngọc Phù trên bàn, ánh sáng mờ nhạt từ nó như một lời hứa hẹn, một chìa khóa cho những bí ẩn. *Nếu mình muốn sống sót, muốn bảo vệ những người mình yêu thương, thì mình phải hiểu rõ kẻ thù. Và để hiểu rõ kẻ thù, mình phải tìm kiếm tri thức, bất kể nó khó khăn đến đâu, bất kể nó dẫn mình đến đâu.* Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự háo hức, một sự tò mò không thể kìm nén.

***

Đến giữa trưa, nắng đã lên cao, trời trong xanh, và gió đã trở nên ấm áp hơn. Lâm Dịch đứng giữa sân phủ, ánh nắng vàng rực rọi lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ kiên định. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng cạnh hắn, gương mặt họ đã bớt đi vẻ mệt mỏi sau vài giờ nghỉ ngơi ngắn ngủi, thay vào đó là sự nghiêm nghị và sẵn sàng đón nhận mệnh lệnh. Mạc Vân đứng cách đó một chút, tay cầm theo một cuộn giấy đã được ông ta ghi chép cẩn thận. Bầu không khí trở nên trang trọng, báo hiệu một quyết định quan trọng sắp được đưa ra.

Lâm Dịch nhìn về phía chân trời, ánh mắt xa xăm. Hắn đã đưa ra quyết định của mình. Sau khi nghe Mạc Vân nhắc đến Lão Tăng Viên Giác, một vị cao tăng ẩn dật được đồn đại là thấu hiểu những bí ẩn của thiên địa, Lâm Dịch biết mình phải đi tìm. Ngay cả khi vùng đất của hắn vừa trải qua một cuộc chiến căng thẳng, ngay cả khi Thẩm Đại Nhân vẫn còn là một mối đe dọa rình rập, hắn vẫn phải đi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, ta cần một thứ tri thức cổ xưa, huyền bí, để đối phó với một kẻ thù cũng cổ xưa và huyền bí không kém.*

"Ta cần phải hiểu rõ hơn về linh khí và thế lực tu hành," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói của hắn vang vọng trong khoảng sân rộng, rõ ràng và đầy kiên quyết. "Nếu không, những mối đe dọa như Huyết Y Sát Thủ sẽ còn xuất hiện, và chúng ta sẽ không có cách nào chống đỡ. Chúng ta không thể mãi bị động, không thể mãi chiến đấu trong bóng tối." Hắn quay lại, ánh mắt lần lượt lướt qua từng người. "Mạc Vân đã nhắc đến một vị cao tăng, Lão Tăng Viên Giác, người có thể giải đáp những bí ẩn này. Ta sẽ đi tìm ông ấy."

Trần Nhị Cẩu ngay lập tức bước lên một bước, vẻ mặt đầy lo lắng. "Đại ca, để Nhị Cẩu đi cùng! Sẽ không để ai chạm vào đại ca đâu!" Giọng hắn đầy kiên quyết, pha lẫn sự trung thành tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn không hề e ngại những hiểm nguy, chỉ lo lắng cho sự an toàn của Lâm Dịch.

Lý Hổ cũng bước lên, dáng người vạm vỡ của hắn như một bức tường thành. "Chủ công, chúng tôi sẽ bảo vệ người trên đường đi. Vùng đất này đã có kế hoạch phòng thủ, chúng tôi sẽ ở lại hỗ trợ Binh trưởng Triệu và Tô Mẫn." Giọng hắn trầm ổn hơn Trần Nhị Cẩu, nhưng không kém phần kiên định. Hắn hiểu rằng, Lâm Dịch không thể vắng mặt quá lâu, và việc phân chia lực lượng là cần thiết.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Hắn hiểu sự lo lắng và lòng trung thành của họ. "Ta biết lòng tốt của các ngươi. Nhưng chuyến đi này không phải là một cuộc chiến cần nhiều người. Nó là một cuộc tìm kiếm tri thức, một cuộc hành trình nguy hiểm mà ta phải tự mình đối mặt với những điều chưa biết." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Các ngươi ở lại đây, là sự bảo vệ tốt nhất cho ta. Các ngươi là trụ cột của vùng đất này. Nếu không có các ngươi, mọi thứ sẽ sụp đổ. Ta tin tưởng các ngươi."

Hắn quay sang Mạc Vân. "Mạc Vân, ngươi sẽ đi cùng ta. Ngươi là người hiểu biết nhất về những ghi chép cổ, và ta cần sự giúp đỡ của ngươi để giải mã những bí ẩn."

Mạc Vân gật đầu, ánh mắt ông ta lóe lên một sự tự hào khi được tin tưởng. "Ta sẵn lòng, chủ công."

Lâm Dịch hít một hơi sâu. "Vậy thì, đây là chỉ thị của ta." Hắn bắt đầu đưa ra những chỉ thị cuối cùng, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, từng lời đều được suy tính kỹ lưỡng. "Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người sẽ là người thay ta điều hành công việc nội bộ và giám sát an ninh. Hãy phối hợp chặt chẽ với Binh trưởng Triệu trong việc phòng thủ. Tô Mẫn sẽ phụ trách việc sản xuất lương thực và quản lý tài chính. Các ngươi phải đảm bảo cuộc sống của dân chúng được ổn định, không để bất kỳ ai bị đói rét. Các ngươi phải nhớ, sự ổn định của vùng đất này là nền tảng cho mọi thứ chúng ta đang xây dựng."

Hắn tiếp tục, ánh mắt quét qua từng gương mặt. "Hãy tăng cường huấn luyện dân quân, nhưng không gây hoang mang cho dân chúng. Hãy cẩn trọng với các tin tức từ bên ngoài, Thẩm Đại Nhân có thể sẽ tung tin đồn nhảm để gây rối. Mọi quyết định lớn, hãy thảo luận kỹ lưỡng với Binh trưởng Triệu và các cố vấn khác. Ta sẽ chỉ mang theo Mạc Vân và một vài thị vệ tin cậy, để không làm suy yếu lực lượng phòng thủ của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đấm tay vào ngực, tiếng ‘bịch’ vang lên khô khốc. "Chủ công cứ việc ra lệnh, Lý Hổ này sẵn sàng xông pha!" Lý Hổ nói. Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt cương nghị: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Lời nói của họ không chỉ là sự tuân lệnh, mà còn là một lời hứa, một lời cam kết.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng. Hắn biết, họ sẽ không làm hắn thất vọng. *Mình đã xây dựng một đội ngũ vững mạnh, những người sẵn sàng gánh vác trách nhiệm. Đây là lúc để mình đặt niềm tin vào họ.* Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng là một gánh nặng mới. Hắn đang trao quyền lực, trao tương lai của vùng đất này vào tay họ.

Hắn quay người, nhìn về phía cổng phủ, nơi những người thị vệ đã bắt đầu chuẩn bị ngựa và hành lý. Chuyến đi này không hẹn ngày về, và hắn không biết mình sẽ đối mặt với những gì. Linh Thú Sơn Mạch, Lão Tăng Viên Giác, và những bí ẩn về linh khí và tu hành... tất cả đều là một ẩn số lớn.

Cổ Ngọc Phù trên cổ hắn vẫn ấm áp, như một vật tùy thân, một người bạn đồng hành thầm lặng trong cuộc hành trình đầy bất trắc này. Lâm Dịch biết, đây sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời hắn. Hắn không phải là anh hùng, cũng không mơ mộng thay đổi thế giới. Mục tiêu của hắn vẫn luôn là sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi. Hắn bước đi, tiếng bước chân kiên định trên nền sân đá lạnh lẽo, hướng về phía cổng, nơi một thế giới mới đang chờ đợi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để tìm thấy công bằng cho riêng mình, mình phải tự mình đi tìm lời giải đáp.* Cuộc hành trình tìm kiếm tri thức, để đối phó với những thế lực siêu nhiên và định hình lại tương lai của chính mình, đã chính thức bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free