Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 792: Ván Cờ Sinh Tử: Bẫy Sát Thủ và Âm Mưu Chính Trị

Tiếng gió rít xé không khí, tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên dữ dội, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Suối Nguồn Tinh Lực. Mùi máu tanh và sắt gỉ hòa quyện với hương đất ẩm, mùi nước suối trong lành, tạo thành một hỗn tạp quái dị, như báo hiệu sự xâm lăng của những điều phi tự nhiên vào chốn sơn thủy hữu tình. Vầng trăng trên cao vẫn vằng vặc, nhưng ánh sáng bạc của nó chẳng thể xua đi cái cảm giác u ám, lạnh lẽo tỏa ra từ hình bóng huyết y đang thoắt ẩn thoắt hiện giữa vòng vây.

Lâm Dịch lùi lại, kéo Mạc Vân (một học giả hơi gầy, mắt sáng, cử chỉ điềm đạm, giờ đây run rẩy vì sợ hãi) về phía sau mình. Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù trong tay anh bỗng chốc bùng lên một vầng hào quang chói lọi, không chỉ xua đi phần nào luồng sát khí bao trùm, mà còn như một tấm lá chắn vô hình, đẩy bật những luồng khí lạnh lẽo vô hình đang vây hãm. *Nhanh quá! Sức mạnh này... lẽ nào đây là thứ mà Mạc Vân gọi là 'kẻ tu hành'? Nhưng tại sao lại có sát khí nồng nặc đến vậy?* Tâm trí Lâm Dịch quay cuồng, cố gắng phân tích tình huống. Kẻ tấn công không chỉ nhanh, mà còn mang theo một loại năng lượng kỳ lạ, không phải nội công hay võ công thông thường mà anh từng biết. Mỗi động tác của nó đều tạo ra một luồng khí lạnh lẽo, khi���n cho không khí xung quanh dường như bị bóp méo, những tán lá cây gần đó khẽ rùng mình, như cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực đối nghịch.

Bóng đen lại xuất hiện, lần này nó hiện rõ hơn một chút dưới ánh trăng. Đó là một hình bóng mặc huyết y, che mặt kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương. Huyết Y Sát Thủ không nói một lời nào, chỉ lao vào tấn công như một cỗ máy giết chóc. Y dùng một loại công pháp hoặc kỹ năng đặc biệt, những đòn đánh của y nhanh như chớp giật, mạnh mẽ đến mức binh lính tinh nhuệ cũng không thể chống đỡ nổi. Vũ khí của y là một thanh kiếm cong, màu đen tuyền, lưỡi kiếm sắc lẻm, mỗi nhát chém đều mang theo một luồng năng lượng màu đỏ sẫm, xé toạc không khí, để lại những vệt sáng quỷ dị. Tiếng kiếm rít lên như tiếng quỷ khóc, cắt xuyên qua làn gió núi, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng.

“Đây là... sức mạnh của ‘kẻ bị linh khí ăn mòn’ trong ghi chép cổ!” Mạc Vân hoảng hốt thốt lên, giọng ông ta run rẩy. “Hắn không còn là con người hoàn toàn nữa! Linh khí đã biến đổi hắn, khiến hắn trở thành một sinh vật của bóng tối, một kẻ chỉ biết giết chóc!” Mạc Vân run rẩy chỉ vào Huyết Y Sát Thủ, vẻ mặt ông ta tái mét, lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Ông ta đã từng đọc về những điều này trong cổ tịch, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải đối mặt với chúng. Ánh mắt ông ta dán chặt vào những vệt sáng đỏ sẫm mà thanh kiếm cong để lại, như thể đang chứng kiến một điều kinh hoàng hơn cả cái chết.

Một binh lính khác gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ cỏ cây, mùi tanh nồng nặc bốc lên, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Lâm Dịch thấy rõ, trên người binh lính đó không có vết thương chí mạng, nhưng da thịt đã biến thành màu xám tro, như bị rút cạn sinh lực. Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên dữ dội. Trần Nhị Cẩu (vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn), với lòng trung thành tuyệt đối, gầm lên một tiếng, vung thanh đại đao của mình lao tới. Hắn đỡ một nhát chém chí mạng từ Huyết Y Sát Thủ, nhưng lực đạo của nó quá lớn, khiến hắn lùi lại mấy bước, cánh tay tê dại, thanh đao rung lên bần bật trong tay. “Đại ca cẩn thận! Kẻ này không phải người thường!” Trần Nhị Cẩu hét lớn, giọng nói lộ rõ vẻ bối rối trước đối thủ vượt quá sức tưởng tượng của mình. Lý Hổ (thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ, có một vết sẹo nhỏ trên lông mày) cũng gầm lên, vung thanh đại đao của mình, nhưng Huyết Y Sát Thủ né tránh một cách dễ dàng, như một bóng ma, biến mất khỏi tầm mắt rồi lại xuất hiện ở một góc khác, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp.

Lâm Dịch đứng giữa vòng vây, ánh mắt anh tập trung cao độ vào Huyết Y Sát Thủ. Anh nhận ra những chiêu thức của y mang theo một loại năng lượng kỳ lạ, không phải nội công hay võ công thông thường. Nó là một sự kết hợp của tốc độ siêu phàm, sức mạnh phi tự nhiên, và một luồng sát khí lạnh lẽo, vô hình, dường như có thể xuyên thấu cả giáp trụ dày cộm. *Đây không phải là một đối thủ có thể đánh bại bằng mưu mẹo hay chiến thuật thông thường. Đây là một thế lực vượt xa mọi hiểu biết của mình, một thách thức hoàn toàn mới.* Anh thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy.

Cổ Ngọc Phù trong tay anh nóng rực lên, ánh sáng của nó bỗng chốc bùng lên một vầng hào quang chói lọi, như một tấm lá chắn vô hình, xua đi phần nào luồng sát khí đang bao trùm, khiến Huyết Y Sát Thủ khựng lại trong giây lát, đôi mắt đỏ quỷ dị thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên. *Nó đang bảo vệ mình? Hay đang chống cự?* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đối với kẻ thù không thể hiểu được này, tri thức của mình có còn tác dụng không?* Một cảm giác bất lực len lỏi, nhưng anh nhanh chóng dẹp bỏ nó. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, mình phải không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, dù cho đối thủ có là quỷ thần hay tiên nhân đi chăng nữa.*

Trong khoảnh khắc Huyết Y Sát Thủ chững lại, Lâm Dịch nhận ra một điều. Kẻ này tuy mạnh, nhưng không phải không có sơ hở. Những đòn tấn công của y tuy nhanh và mạnh, nhưng lại có vẻ máy móc, thiếu đi sự biến hóa linh hoạt của một võ giả lão luyện. Điều quan trọng hơn, Cổ Ngọc Phù dường như có khả năng chống lại luồng linh khí biến dị từ Huyết Y Sát Thủ, làm giảm đi tốc độ và sát khí của y. Lâm Dịch tận dụng sơ hở đó, ra lệnh cho binh lính rút lui có trật tự, lợi dụng địa hình hiểm trở của Suối Nguồn Tinh Lực để cản trở đối thủ. Anh chọn một con đường hẹp, nhiều đá tảng và cây cối rậm rạp, buộc Huyết Y Sát Thủ phải giảm tốc độ để tránh chướng ngại vật. “Tản ra! Lùi về phía hang động kia! Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, yểm trợ!” Lâm Dịch dứt khoát ra lệnh.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, tuy có chút e sợ, nhưng vẫn tuyệt đối tuân lệnh. Họ cùng vài binh lính dũng cảm chặn hậu, dùng thân mình và binh khí thô sơ để đối phó với những đợt tấn công kinh hoàng của Huyết Y Sát Thủ. Tiếng đao kiếm va chạm, tiếng kêu la của binh lính, tiếng rít gào của sát thủ... tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc giữa lòng núi rừng. Lâm Dịch vừa lùi, vừa quan sát, cố gắng ghi nhớ từng động tác, từng luồng khí đỏ sẫm phát ra từ Huyết Y Sát Thủ. *Kẻ này có thể không cảm nhận được đau đớn, nhưng chắc chắn có giới hạn về sức mạnh. Hắn không nói, không ra tiếng động, hoàn toàn dựa vào bản năng giết chóc. Đây là một con thú, hay một kẻ đã mất đi lý trí?*

Mạc Vân, dù vẫn tái mét, nhưng khi được Cổ Ngọc Phù bảo vệ, cũng lấy lại chút bình tĩnh. Ông ta cố gắng giải thích: “Chủ công, kẻ này dường như đã ‘luyện hóa’ linh khí thành một phần thân thể, khiến sức mạnh của hắn tăng lên gấp bội. Nhưng đồng thời, linh khí cũng ăn mòn tâm trí hắn, biến hắn thành một con rối chỉ biết làm theo mệnh lệnh. Hắn không có trí tuệ, chỉ có bản năng.” Lời nói của Mạc Vân như một tia sáng, giúp Lâm Dịch hiểu rõ hơn về đối thủ. Một con rối, nghĩa là có người điều khiển. Và người điều khiển đó, không ai khác ngoài Thẩm Đại Nhân.

Huyết Y Sát Thủ vẫn kiên trì truy đuổi. Dù bị địa hình cản trở và ánh sáng của Cổ Ngọc Phù gây khó chịu, y vẫn không ngừng lao tới, đôi mắt đỏ quỷ dị vẫn khóa chặt vào Lâm Dịch. Y dường như không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi. Lâm Dịch biết rằng, chỉ rút lui thôi là không đủ. Anh cần một kế hoạch, một cách để thoát khỏi kẻ truy sát kinh hoàng này, hoặc ít nhất là cầm chân y cho đến khi bình minh. Anh liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm một điểm tựa, một nơi có thể giăng b���y hoặc ít nhất là trì hoãn được đối thủ.

Cuộc chiến sinh tồn của anh, giờ đây, đã bước sang một chương mới, đầy khắc nghiệt và bí ẩn hơn bao giờ hết. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những mưu đồ thế tục. Anh đang đối mặt với một khía cạnh hoàn toàn mới của thế giới này, một thế giới siêu nhiên ẩn giấu đang dần thức tỉnh trong loạn thế. Những bí ẩn về tu hành, về linh khí, về những kẻ có năng lực siêu phàm... tất cả đang ập đến, dồn anh vào một tình thế nguy hiểm chưa từng có. Lâm Dịch nhận ra mình đang đối mặt với một mối hiểm nguy chưa từng có, vượt xa mọi kế sách và mưu lược anh từng biết. Để bảo vệ những người anh trân trọng, anh buộc phải tìm kiếm lời giải đáp, tìm kiếm Lão Tăng Viên Giác, tìm kiếm bất kỳ ai có thể giúp anh hiểu và đối phó với thế lực siêu nhiên này. Cổ Ngọc Phù vẫn ấm nóng trong tay anh, như một lời hứa hẹn, một tia hy vọng mong manh giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Anh biết, mình không thể gục ngã.

***

Sáng sớm hôm sau, tại phủ đệ của Thẩm Đại Nhân ở Thành Cổ Thiên Phong. Bên ngoài phủ đệ, tiếng ồn ào của thành phố bắt đầu vọng lại, tiếng người rao hàng, tiếng vó ngựa lạch cạch trên đường đá. Nhưng bên trong, thư phòng của Thẩm Đại Nhân lại tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng hương trầm thoang thoảng cháy trong lư đồng, mùi gỗ đánh bóng nhè nhẹ. Bầu không khí nơi đây luôn ẩn chứa sự tính toán và độc ác, dù vẻ ngoài có vẻ thanh lịch, yên bình.

Thẩm Đại Nhân (thân hình gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ, toát lên vẻ uyên bác giả tạo, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mưu mô, tính toán) đang ngồi trên ghế thái sư, nhâm nhi chén trà long tỉnh thượng hạng. Đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang thưởng thức hương vị trà, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán, ẩn chứa sự mãn nguyện và tàn nhẫn. Hắn mặc quan phục chỉnh tề, nhưng sự chỉnh tề đó lại càng làm nổi bật vẻ xảo quyệt của một kẻ quyền lực đội lốt nho nhã.

Lão Quản Gia (trung thành, xảo quyệt, giỏi ăn nói), với dáng người hơi còng và bước chân nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, bước vào thư phòng. Lão cúi đầu thật sâu, cung kính báo cáo: “Bẩm Đại Nhân, Huyết Y Sát Thủ đã thất bại. Mục tiêu Lâm Dịch đã thoát khỏi Suối Nguồn Tinh Lực, nhưng đã phải chịu tổn thất không nhỏ. Nhiều binh lính đã tử trận, và có vẻ như hắn đã bị trọng thương.”

Thẩm Đại Nhân mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao, nhưng nụ cười trên môi hắn không hề tắt, thậm chí còn rộng hơn một chút. “Thất bại sao?” Hắn lặp lại, giọng điệu nhẹ như không, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng quỷ quyệt. “Ha ha, không sao. Ta đã nói rồi, đó chỉ là màn dạo đầu. Ngươi nghĩ ta chỉ có một quân bài sao, lão Hạ?”

Lão Quản Gia rụt người lại, vẻ mặt khẽ biến sắc. “Tiểu nhân không dám nghĩ như vậy, Đại Nhân minh giám. Chỉ là… tiểu nhân lo lắng cho kế hoạch tổng thể.”

“Lo lắng ư?” Thẩm Đại Nhân nhấp thêm một ngụm trà. “Một kẻ xuất thân từ chốn biên thùy nghèo khó, không có thiên phú tu luyện, lại dám mơ mộng xây dựng cơ nghiệp trong thời loạn thế này, thì sao có thể tránh khỏi những đòn chí mạng? Hắn có thể thoát khỏi Huyết Y Sát Thủ, điều đó chứng tỏ hắn không phải là kẻ tầm thường. Nhưng kẻ mạnh nhất cũng có giới hạn, huống hồ hắn chỉ là một phàm nhân dựa vào chút mưu mẹo.” Hắn đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng của chén sứ vào bàn gỗ vang lên trong không gian yên tĩnh.

“Ngươi hãy báo cho các lãnh chúa láng giềng, đặc biệt là Vương Báo và Liễu Thừa Tướng. Nói rằng ‘con mồi’ đã lộ sơ hở, rằng Lâm Dịch đang bận đối phó với ‘linh khí dị biến’ tại vùng núi, quân lực bị phân tán, và đây là cơ hội vàng để mở rộng lãnh thổ. Ta tin rằng những kẻ tham lam đó sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu.” Thẩm Đại Nhân nói, giọng điệu đầy vẻ tự mãn. Hắn vung tay, ra hiệu cho Lão Quản Gia tiến lại gần hơn.

“Và hãy chắc chắn rằng các tuyến đường vận chuyển lương thảo, binh khí đến vùng đất Lâm Dịch đều bị ‘tắc nghẽn’ một cách tự nhiên. Đôi khi, một trận lũ quét bất ngờ, một nhóm sơn tặc hoành hành, hay một quan chức tham nhũng bị mua chuộc cũng có thể gây ra những sự chậm trễ đáng kể. Ngươi hiểu ý ta chứ?” Hắn nhìn Lão Quản Gia, đôi mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo.

Lão Quản Gia cúi đầu sâu hơn: “Tiểu nhân đã rõ. Mọi việc sẽ được tiến hành theo đúng ý Đại Nhân. Các đoàn xe lương thảo từ Thành Cổ Thiên Phong sẽ gặp ‘khó khăn’ trên đường, các thương nhân buôn bán với vùng đất của Lâm Dịch cũng sẽ gặp ‘trở ngại’. Đồng thời, các thông điệp mật sẽ được gửi đi, kích động các thế lực láng giềng. Họ sẽ tin rằng Lâm Dịch đang suy yếu, và đây là thời điểm thích hợp để ra tay.”

“Rất tốt.” Thẩm Đại Nhân gật đầu, vẻ mặt hài lòng. “Lâm Dịch thông minh, nhưng hắn vẫn chỉ là một kẻ phàm trần. Hắn có thể đối phó với một sát thủ, nhưng hắn sẽ làm gì khi bị bao vây bởi hàng vạn quân lính, khi lương thảo cạn kiệt, khi lòng dân hoang mang? Hắn không có hậu thuẫn, không có dòng dõi cao quý, không có quyền lực thực sự. Hắn chỉ là một kẻ may mắn mà thôi.” Giọng hắn đầy vẻ khinh miệt.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Cổ Thiên Phong nhộn nhịp bên dưới. “Loạn thế này, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ thường tình. Ta đã dành cả đời để tích lũy quyền lực, để xây dựng ảnh hưởng. Không một tên nhóc con nào có thể phá vỡ kế hoạch của ta. Cái gọi là ‘linh khí tái hiện’ chỉ là một chiêu trò để làm Lâm Dịch phân tâm. Hắn càng tin vào những điều huyền ảo đó, hắn càng rời xa thực tế, và càng dễ bị ta nắm thóp.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo quan phục của Thẩm Đại Nhân. Hắn hít một hơi thật sâu mùi hương trầm và mùi khói bụi của thành phố. “Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu, lão Hạ. Kẻ thắng cuộc sẽ là kẻ nắm giữ mọi quân bài, không phải kẻ chỉ biết dựa vào những điều không tưởng.” Hắn quay lại nhìn Lão Quản Gia, đôi mắt lóe lên một tia tham vọng không thể che giấu. “Hãy để Lâm Dịch nếm mùi tuyệt vọng. Hắn sẽ sớm nhận ra rằng, trong thế giới này, quyền lực và mưu kế mới là thứ quyết định vận mệnh, không phải cái gọi là ‘linh khí’ hay ‘cổ vật’ vớ vẩn.”

Thẩm Đại Nhân tin rằng, dù cho Huyết Y Sát Thủ có thất bại, thì đó cũng chỉ là một đòn thăm dò, một mồi nhử hoàn hảo để Lâm Dịch lộ ra điểm yếu. Hắn đã tính toán mọi thứ. Những kẻ tu hành, những bí ẩn về linh khí… tất cả chỉ là những công cụ có thể lợi dụng, không hơn không kém. Hắn sẽ dùng chính sự khao khát tìm hiểu những điều huyền bí đó của Lâm Dịch để đẩy hắn vào con đường cùng. Hắn tin rằng, mình đang nắm giữ phần thắng tuyệt đối.

***

Trưa cùng ngày, tại Phòng Chiến Lược trong vùng đất của Lâm Dịch. Căn phòng vốn đã quen thuộc với những bản đồ, những ghi chép quân sự, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng, u ám hơn bao giờ hết. Rèm cửa được kéo kín, ánh sáng mặt trời gay gắt bên ngoài bị chặn lại, chỉ còn ánh nến mờ ảo rọi lên tấm bản đồ lớn trải trên bàn. Trên đó, vô số mũi tên đỏ và điểm giao tranh được đánh dấu chi chít, như những vết thương hằn sâu trên da thịt một con thú. Tiếng bút chì gạch trên bản đồ, tiếng rì rầm thảo luận, thỉnh thoảng là tiếng bước chân vội vã của người đưa tin, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự lo lắng và quyết tâm. Mùi mực và giấy cũ hòa lẫn với không khí căng thẳng, nặng nề.

Lâm Dịch (thân hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ngủ và lao động vất vả, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại) đứng trước tấm bản đồ, ánh mắt anh dán chặt vào những điểm đỏ trên đó. Cổ Ngọc Phù vẫn nằm trong tay anh, không còn nóng rực như đêm qua, nhưng vẫn tỏa ra một hơi ấm nhè nhẹ, như một lời nhắc nhở về cuộc đối đầu kinh hoàng. Anh biết, mình đang đứng trước một ván cờ sinh tử.

Bên cạnh anh là Mạc Vân (vẻ mặt vẫn còn đôi chút sợ hãi, nhưng đôi mắt sáng của một học giả đã lấy lại sự tập trung), Binh trưởng Triệu (dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, có vết sẹo trên má, vẻ mặt đầy lo lắng nhưng vẫn kiên nghị), Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ (cả hai đều có vẻ mệt mỏi sau trận chiến đêm qua, nhưng vẫn giữ vững tinh thần cảnh giác).

“Theo mô tả của chủ công,” Mạc Vân bắt đầu, giọng ông ta trầm xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, “khả năng cao kẻ này đã đạt đến cảnh giới Khai Mạch, thậm chí là Luyện Khí. Sức mạnh của hắn không phải là võ công thông thường mà là vận dụng linh khí. Những vết thương của binh lính bị ‘ăn mòn’ linh khí cho thấy điều này. Hắn không có nội lực, mà trực tiếp điều khiển linh khí ngoại giới thông qua ‘linh mạch’ đã được khai mở. Đây là một cảnh giới mà ghi chép cổ gọi là ‘linh giả’, những kẻ có thể cảm nhận và sử dụng linh khí để tăng cường sức mạnh bản thân.”

“Linh giả? Khai Mạch? Luyện Khí?” Lâm Dịch thầm nhẩm lại, những khái niệm này quá xa lạ với tư duy hiện đại của anh. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và giờ đây, nó còn ném vào mặt mình những thứ vượt xa cả khoa học viễn tưởng.* Anh day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ. “Vậy làm sao để đối phó với loại ‘linh giả’ này? Vũ khí thông thường có hiệu quả không?”

Mạc Vân lắc đầu. “Rất khó. Linh giả có thể cường hóa thân thể, tốc độ, sức mạnh bằng linh khí. Vũ khí thông thường chỉ có thể gây sát thương vật lý, nhưng không thể phá hủy lớp linh khí bao bọc hoặc ngăn cản hắn hấp thụ linh khí để tự chữa lành. Trừ phi có thể đánh trúng điểm yếu chí mạng, hoặc dùng những ‘pháp khí’ có khả năng chống lại linh khí.” Ông ta liếc nhìn Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch. “Chiếc cổ ngọc của chủ công dường như có khả năng đó. Nó đã xua đi sát khí và làm giảm tốc độ của Huyết Y Sát Thủ.”

Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt nghiêm nghị, gõ nhẹ lên tấm bản đồ. “Chủ công, chúng ta nhận được tin báo về ba cuộc tấn công vào các đoàn xe lương thảo và một cuộc đột kích vào Làng Bình An. Đây không còn là sự quấy phá đơn lẻ nữa. Làng Bình An bị đốt phá hoàn toàn, dân làng bị cướp bóc và giết hại. Các đoàn xe lương thảo đều bị chặn đứng, hàng hóa bị cướp sạch. Điều đáng lo ngại là, những kẻ tấn công này không phải sơn tặc thông thường, mà là những toán quân được tổ chức, mặc dù không mang cờ hiệu rõ ràng.”

Lâm Dịch nhíu mày. *Tổng tấn công… Thẩm Đại Nhân muốn dồn ta vào chân tường. Hắn không chỉ dùng 'linh giả' để ám sát, mà còn dùng chiến tranh tổng lực để bóp nghẹt mình. Nhưng ta sẽ không dễ dàng chịu thua.* Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng dâng lên trong lồng ngực. “Thẩm Đại Nhân muốn một cuộc chiến tổng lực, vậy thì chúng ta sẽ cho hắn thấy thế nào là sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ.” Giọng anh trầm ổn, đầy kiên quyết, xua tan một phần không khí nặng nề trong phòng.

Anh quay sang Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng, củng cố phòng ngự. Ta muốn biết mọi điểm yếu của chúng ta, đặc biệt là các tuyến đường tiếp tế và các làng biên giới. Lập tức cử quân đi tuần tra, và xây dựng các chốt gác tạm thời ở những điểm trọng yếu. Tập hợp dân quân, huấn luyện họ cách phòng thủ cơ bản. Hãy ưu tiên bảo vệ tính mạng của dân chúng.”

Sau đó, anh nhìn Mạc Vân. “Mạc Vân, ngươi hãy tiếp tục nghiên cứu về linh khí và những ghi chép cổ. Ta muốn biết rõ hơn về ‘linh giả’, về ‘Khai Mạch’, ‘Luyện Khí’, và bất kỳ thông tin nào về những ‘pháp khí’ có thể chống lại chúng. Thẩm Đại Nhân có thể có được một ‘linh giả’, có nghĩa là sẽ có những kẻ khác. Chúng ta cần hiểu rõ về thế lực này để đối phó.”

Cuối cùng, anh nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người đã chiến đấu rất dũng cảm đêm qua. Hãy nghỉ ngơi lấy sức. Ta sẽ có những nhiệm vụ đặc biệt giao cho hai người. Những nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần sự khéo léo và trí tuệ. Hãy chuẩn bị tinh thần.” Anh không nói rõ là nhiệm vụ gì, nhưng ánh mắt kiên định của anh đã truyền cho họ một sự tin tưởng mạnh mẽ.

Lý Hổ đấm tay vào ngực, tiếng ‘bịch’ vang lên khô khốc. “Chủ công cứ việc ra lệnh, Lý Hổ này sẵn sàng xông pha!” Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt cương nghị: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

Lâm Dịch gật đầu. Anh biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. Thẩm Đại Nhân đã dồn anh vào thế bí, không chỉ trên mặt trận quân sự, mà còn trên mặt trận chính trị và siêu nhiên. Nhưng anh sẽ không gục ngã. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, mình phải không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi.* Anh nhìn tấm bản đồ, những mũi tên đỏ giờ đây không còn chỉ là mối đe dọa, mà là những thách thức cần được vượt qua.

Cổ Ngọc Phù trong tay anh vẫn ấm, như một lời hứa hẹn. Anh biết, để đối phó với những thế lực vượt quá tầm hiểu biết thông thường này, anh cần tìm kiếm một nguồn tri thức sâu sắc hơn. Lão Tăng Viên Giác, người mà Mạc Vân từng nhắc đến, có lẽ chính là chìa khóa. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, ta cần một thứ tri thức cổ xưa, huyền bí, để đối phó với một kẻ thù cũng cổ xưa và huyền bí không kém.* Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Anh sẽ không chỉ bảo vệ vùng đất này, mà còn sẽ tìm ra sự thật đằng sau những bí ẩn về linh khí và tu hành, bất kể cái giá phải trả là gì.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free