Lạc thế chi nhân - Chương 791: Đòn Phản Công Tuyệt Vọng: Huyết Lệnh Triệu Hồi
Sương sớm còn vương trên những tán cây cổ thụ già nua của Linh Thú Sơn Mạch, nhưng bầu trời đã bắt đầu chuyển mình, điểm xuyết những vệt nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, báo hiệu một ngày mới đã đến. Không khí nơi đây mang một vẻ trong lành đến lạ, pha lẫn mùi hương đất ẩm và nhựa cây rừng, cùng với một làn gió nhẹ mơn man, xua đi cái se lạnh còn sót lại của đêm đông. Lâm Dịch dẫn đầu đoàn người, bước chân anh thận trọng nhưng kiên định, ánh mắt thăm dò khắp mọi ngóc ngách của con đường mòn. Phía sau anh là Mạc Vân, vẻ mặt vừa háo hức vừa lo lắng, cùng với Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai thuộc hạ trung thành luôn giữ sự cảnh giác cao độ. Một vài binh lính tinh nhuệ khác theo sát, tay nắm chặt binh khí, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào ẩn nấp trong rừng sâu.
Họ càng tiến sâu vào, những dấu hiệu lạ lùng càng trở nên rõ rệt. Không khí không chỉ trong lành, mà còn mang theo một cảm giác sảng khoái, như thể mỗi hơi thở đều được lọc qua một lớp màn vô hình, tinh khiết đến tận cùng. Cây cối hai bên đường, đặc biệt là những loài thảo mộc dại, đều phát triển xanh tốt một cách bất thường, lá cây mỡ màng, cành vươn dài đầy sức sống. Một số loài hoa mà Lâm Dịch chưa từng thấy nở rộ ven suối, cánh hoa lấp lánh như được đính vô số hạt pha lê, tỏa ra một mùi hương ngào ngạt, quyến rũ đến mức khiến người ta có cảm giác say mê. Mùi hương ấy không phải chỉ là sự kết hợp của mật hoa thông thường, mà là một sự pha trộn tinh tế giữa hương cỏ dại thanh khiết, vị ngọt dịu của mật ong và một chút cay nồng của loại dược liệu quý hiếm, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc.
“Đại ca, ngài có thấy không? Cây cối ở đây… xanh tốt hơn hẳn những nơi khác,” Trần Nhị Cẩu thì thầm, ánh mắt ngây ngô pha lẫn vẻ kinh ngạc. “Và hoa nữa, đẹp quá trời! Em chưa từng thấy loại nào như vậy.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hoa màu tím nhạt đang rung rinh trong gió, cảm nhận sự mềm mại khác thường của nó.
Lý Hổ cẩn trọng hơn, ánh mắt anh ta quét một vòng quanh khu vực, đôi tai căng ra lắng nghe mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. “Đúng là lạ thật, Nhị Cẩu. Nhưng ta lại thấy có gì đó hơi... bất an. Cứ như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta vậy.” Giọng Lý Hổ trầm khàn, mang theo sự cảnh giác thường trực của một người từng trải qua nhiều trận chiến.
Lâm Dịch không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù đang giấu dưới lớp áo. Kể từ lúc họ đặt chân vào khu vực này, miếng ngọc đã bắt đầu rung nhẹ, một cảm giác ấm áp lan tỏa từ nó vào lòng bàn tay anh, không còn đơn thuần là sự ấm nóng bất thường như đêm qua, mà là một sự sống động, như thể nó đang “thở” cùng nhịp với môi trường xung quanh. Ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù dần trở nên rõ hơn, xuyên qua lớp vải, phủ lên ngón tay anh một vầng hào quang yếu ớt. *Cảm giác này... không giống bất kỳ điều gì mình từng trải qua. Có một năng lượng vô hình đang lan tỏa, không phải hơi ấm của lửa, cũng không phải sự mát lành của nước. Nó giống như một dòng điện nhẹ, kích thích mọi giác quan, khiến tâm trí trở nên minh mẫn lạ thường.* Lâm Dịch thầm nghĩ, cố gắng dùng những từ ngữ hiện đại để miêu tả cái cảm giác khó tả đang bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy một sự sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, những mệt mỏi sau chuyến đi dường như tan biến. Nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ lạ len lỏi, như có một lực hút vô hình nào đó đang cố gắng kéo anh về phía trước, về phía trung tâm của nguồn năng lượng này.
“Chúng ta đến rồi,” Mạc Vân đột ngột thốt lên, giọng ông ta run run vì xúc động. Ông ta chỉ tay về phía trước, nơi một dòng suối nhỏ lấp lánh như dát vàng đang uốn lượn quanh những tảng đá rêu phong. “Đây chính là Suối Nguồn Tinh Lực!”
Quả nhiên, dòng nước suối ở đây không hề giống bất kỳ dòng suối nào Lâm Dịch từng thấy. Nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, nhưng không phải là màu trong suốt thông thường, mà là một màu xanh lam nhạt, lấp lánh như có vô số hạt bụi vàng li ti đang nhảy múa trong dòng chảy. Khi ánh nắng chiếu vào, nó phản chiếu những tia sáng rực rỡ, tựa như một dòng ngọc bích đang tuôn chảy. Cây cối xung quanh suối còn xanh tốt và rực rỡ hơn nữa, những bông hoa lạ nở rộ, cánh hoa như được chạm khắc tinh xảo, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, đậm đà đến mức khiến người ta phải hít thở thật sâu để tận hưởng.
“Quả nhiên là... linh khí!” Mạc Vân không kìm được sự phấn khích, giọng ông ta thốt ra như một lời ca ngợi. “Cổ nhân có ghi chép về những nơi linh khí dồi dào như thế này, nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ được thấy tận mắt. Đại nhân, ngài có cảm nhận được không? Cái sự sảng khoái này, cái sức sống mãnh liệt này… đây chính là tinh hoa của đất trời, là nguồn gốc của vạn vật!” Mạc Vân vội vàng tiến đến bờ suối, quỳ xuống, dùng tay vốc một ngụm nước trong veo. Khi uống vào, ông ta nhắm mắt lại, vẻ mặt như đang chiêm nghiệm một điều gì đó hết sức thần thánh. “Nước suối này… nó không chỉ thanh mát, mà còn mang theo một năng lượng kỳ diệu. Hạ quan cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết.”
Lâm Dịch ra hiệu cho binh lính giữ khoảng cách và tăng cường cảnh giới. Anh cùng Mạc Vân tiến sát suối nước, quan sát kỹ lưỡng. Cổ Ngọc Phù trong tay anh càng lúc càng nóng ran, ánh sáng phát ra cũng mạnh mẽ hơn, như một ngọn đèn nhỏ đang chỉ lối. Nó rung động nhè nhẹ, dường như đang muốn dẫn dắt anh đến một điểm cụ thể nào đó trong dòng suối. Lâm Dịch thử nhúng đầu ngón tay vào dòng nước. Cảm giác mát lạnh tức thì, nhưng khác với cái lạnh thông thường, nó mang theo một sự tê nhẹ, một luồng năng lượng khó tả len lỏi qua da thịt, đi thẳng vào kinh mạch, khiến toàn thân anh rùng mình một cách dễ chịu.
“Mạc tiên sinh, ngài có thể giải thích chi tiết hơn về những gì chúng ta đang thấy không?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm ổn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng đang dấy lên hàng ngàn câu hỏi. *Khoa học hiện đại không thể lý giải điều này. Đây là một hiện tượng hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết của mình. Linh khí… liệu có phải là một dạng năng lượng chưa được phát hiện, hay là một khái niệm siêu nhiên hoàn toàn khác biệt?*
Mạc Vân đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. “Đại nhân, theo ghi chép cổ, linh khí dồi dào sẽ mang lại sự thịnh vượng cho vùng đất. Cây trồng tươi tốt, sản lượng lương thực tăng cao, con người khỏe mạnh, ít bệnh tật. Thậm chí, những người có thiên phú có thể hấp thụ linh khí để cường hóa cơ thể, kéo dài tuổi thọ, hoặc tu luyện để đạt đến cảnh giới siêu phàm. Nhưng đồng thời, nó cũng tiềm ẩn những mối nguy hiểm.” Ông ta chỉ vào một bụi cây ven suối, nơi một số loài côn trùng có kích thước lớn bất thường đang bò lổm ngổm. “Linh khí có thể khiến động vật trở nên hung dữ hơn, hoặc thu hút những sinh vật lạ chưa từng thấy. Nguy hiểm hơn nữa, nếu một nơi linh khí quá nồng đậm mà không được kiểm soát, nó có thể biến đổi vật chất, sinh ra những biến dị đáng sợ. Về Cổ Ngọc Phù của ngài, nó đang phản ứng rất mạnh mẽ. Có lẽ, nó không chỉ là một vật dẫn, mà còn là một vật phẩm có khả năng tương tác sâu sắc với linh khí, thậm chí có thể hấp thụ hoặc điều khiển nó. Nếu quả thật nó là ‘Linh Khí Chi Bảo’ như truyền thuyết, thì giá trị của nó là vô giá, và cũng là một nguồn rắc rối khôn lường.”
Lý Hổ vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác, anh ta đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Đại ca, cảm giác thật sảng khoái, nhưng cũng có chút gì đó đáng sợ... như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta.” Anh ta nói, tay không rời khỏi chuôi đao. Trần Nhị Cẩu gật đầu phụ họa, vẻ mặt không còn ngây thơ như lúc ban đầu, thay vào đó là sự căng thẳng.
Lâm Dịch gật đầu, lời của Mạc Vân khớp với những gì anh đang cảm nhận. Cổ Ngọc Phù trong tay anh càng lúc càng rung động mạnh mẽ, không còn là sự ấm áp dễ chịu, mà là một cảm giác nóng ran, như một lời cảnh báo. *Mình đã mang theo một ‘bàn tay vàng’ mà không hề hay biết? Hay là một quả bom hẹn giờ?* Anh tự hỏi. *Không, mình không thể dựa dẫm vào những điều mơ hồ như vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mình phải dùng trí óc để giải quyết vấn đề này. Nhưng đối với thứ năng lượng siêu nhiên này, liệu trí óc và logic hiện đại của mình có đủ không?* Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng, một sự bất an về những điều chưa biết.
Cảm giác bị theo dõi của Lý Hổ không phải là vô căn cứ. Một luồng gió lạnh đột ngột thổi qua, mang theo một mùi hương tanh tưởi, không phải mùi máu tươi, mà là một thứ mùi ngai ngái, mục rữa của đất chết, hòa lẫn với một sự lạnh lẽo như băng giá, hoàn toàn đối lập với sự trong lành, mát mẻ của linh khí. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc bị những đám mây đen kéo đến che phủ, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực mọi người.
***
Trong khi Lâm Dịch và đội của mình đang đối mặt với những bí ẩn của tự nhiên, tại Thành Cổ Thiên Phong, trong một mật thất u tối và trang nghiêm dưới phủ đệ Thẩm Đại Nhân, một nghi thức cổ quái đang được tiến hành. Mật thất nằm sâu dưới lòng đất, không có cửa sổ, chỉ có vài ngọn nến le lói trên những giá nến bằng đồng đen, tạo ra những bóng đổ kỳ dị nhảy múa trên vách tường đá lạnh lẽo. Không khí bên trong nặng nề và ẩm thấp, pha lẫn mùi hương trầm cổ kính và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như mùi máu đã khô và sự mục rữa của thời gian. Những bức phù điêu cổ xưa, khắc họa những hình thù kỳ dị và những ký tự cổ quái, phủ đầy rêu phong và bụi bặm, càng tăng thêm vẻ âm u, quỷ dị cho căn phòng.
Thẩm Đại Nhân quỳ gối trước một bàn đá lớn, thân hình gầy gò của hắn run rẩy, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ giờ đây tiều tụy, xanh xao như một xác chết, nhưng đôi mắt hắn lại bùng lên một ngọn lửa điên cuồng, đầy căm hận. Từng đường gân xanh nổi rõ trên thái dương, biểu hiện sự kiệt quệ về thể chất nhưng tinh thần lại vô cùng hung hãn. Hắn đã nhận được tin tức về việc Lâm Dịch đang điều tra khu vực linh khí, và hắn biết đây là cơ hội cuối cùng để tung đòn chí mạng. Mọi thứ đã mất, danh vọng, quyền lực, thậm chí cả gia đình, tất cả đều bị Lâm Dịch hủy hoại. Giờ đây, hắn không còn gì để mất, chỉ còn lại sự thù hận sâu sắc, muốn kéo kẻ thù của mình xuống địa ngục cùng hắn.
Trên bàn đá là một tấm lệnh bài màu đen tuyền, được vẽ bằng máu khô, những đường nét ngoằn ngoèo, uốn lượn như những sợi tơ máu, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, khiến những ngọn nến xung quanh dường như cũng phải run rẩy. Đó là một ‘Huyết Lệnh’, một vật phẩm cấm kỵ, có khả năng triệu hồi những thế lực đáng sợ. Lão Quản Gia đứng bên cạnh, vẻ mặt khắc khổ, ánh mắt sắc bén nhưng lúc này lại hiện lên một tia lo lắng hiếm thấy. Ông ta luôn cúi đầu, nhưng sự độc ác v�� xảo quyệt vẫn ẩn hiện trong từng cử chỉ.
“Lâm Dịch... ngươi đã cướp đi tất cả của ta!” Thẩm Đại Nhân nghiến răng, giọng hắn khàn đặc, xen lẫn sự căm phẫn tột độ, mỗi lời nói như được bóp nghẹt từ tận lồng ngực. “Ngươi nghĩ chỉ cần chút mưu mẹo nhỏ là có thể chống lại thiên mệnh sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể cướp đi vùng đất này, cướp đi quyền lực của ta, và sống yên ổn ư? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh thực sự! Sức mạnh mà ngươi, kẻ phàm tục chỉ biết đến những chiêu trò hèn mọn, không bao giờ có thể chạm tới!” Hắn gào lên, âm thanh vọng lại trong mật thất, nghe rợn người.
Lão Quản Gia khẽ cúi đầu sâu hơn, giọng nói của ông ta trầm thấp, mang theo một chút do dự. “Đại nhân, ngài đã chắc chắn? Kích hoạt Huyết Lệnh này sẽ... tổn hại nguyên khí của ngài, thậm chí có thể rút cạn sinh lực. Hơn nữa, kẻ được triệu hồi... liệu có thể kiểm soát được?” Sự lo lắng trong lời nói của Lão Quản Gia là thật, không phải vì ông ta thương xót Thẩm Đại Nhân, mà vì ông ta biết rõ cái giá phải trả cho việc triệu hồi một Huyết Y Sát Thủ là kinh khủng đến mức nào. Thế lực này mạnh mẽ đến mức không phải ai cũng có thể điều khiển, và đôi khi, nó có thể phản phệ lại chính người triệu hồi.
Thẩm Đại Nhân phớt lờ lời khuyên của Lão Quản Gia. Hắn cười khẩy một tiếng, một nụ cười méo mó, đầy vẻ điên loạn. “Nguyên khí? Sinh lực? Những thứ đó có ý nghĩa gì nữa khi ta đã mất tất cả? Ta chỉ cần thấy Lâm Dịch phải chết, phải trả giá cho những gì hắn đã làm! Ngươi nghĩ ta sẽ sợ hãi một cái giá cỏn con như vậy sao?” Hắn dứt khoát rút con dao găm nhỏ bên hông, lưỡi dao bạc lóe lên trong ánh nến, cắt vào lòng bàn tay. Máu tươi đỏ thẫm lập tức trào ra, nhỏ từng giọt lên Huyết Lệnh.
Ngay lập tức, tấm Huyết Lệnh phát sáng đỏ rực, một luồng năng lượng đen tối, lạnh lẽo bùng lên, xoáy tròn như một cơn lốc ma quái trong mật thất. Mùi tanh nồng của máu tươi hòa quyện với mùi mục rữa của năng lượng hắc ám, tạo nên một thứ mùi kinh tởm, gây buồn nôn. Những ký tự cổ quái trên tường đá bỗng chốc phát sáng lờ mờ, như thể đang sống dậy. Một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ địa ngục, vang lên khắp căn phòng. Ngọn nến lung lay dữ dội, rồi vụt tắt, khiến mật thất chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực từ Huyết Lệnh.
Từ trung tâm của vầng sáng đỏ ấy, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một hình hài cao lớn, toàn thân được bao bọc bởi một bộ huyết y đỏ sậm, màu đỏ của máu khô, không rõ chất liệu gì, nhưng nó ôm sát cơ thể, tôn lên những đường nét rắn chắc, mạnh mẽ. Khuôn mặt y bị che kín bởi một lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo, chỉ lộ ra đôi mắt. Đôi mắt ấy không có con ngươi, chỉ là hai hốc đen sâu thẳm, nhưng từ đó lại phát ra một ánh sáng đỏ quỷ dị, lạnh lẽo đến tận xương tủy, toát ra một luồng sát khí kinh người, khiến ngay cả Lão Quản Gia trung thành cũng phải lùi lại một bước, cảm thấy rợn tóc gáy. Huyết Y Sát Thủ vừa xuất hiện, toàn bộ không khí trong mật thất dường như đông cứng lại, một áp lực vô hình đè nặng lên mọi thứ, khiến người ta khó thở. Đó là một sinh vật của bóng tối, một công cụ của sự hủy diệt, được triệu hồi từ t��n cùng của lòng thù hận và tuyệt vọng.
***
Tại Suối Nguồn Tinh Lực, không khí đang từ trong lành, sảng khoái chuyển sang nặng nề, ngột ngạt. Bầu trời đã bị mây đen che phủ hoàn toàn, những cơn gió mạnh rít lên như tiếng gào thét của quỷ dữ, thổi tung tóc và áo quần của mọi người. Mùi hương ngào ngạt của hoa lạ giờ đây bị lấn át bởi mùi tanh nồng của đất chết và sự lạnh lẽo như băng giá. Cảm giác sảng khoái từ linh khí đã biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ, như thể toàn bộ thiên nhiên đang trở nên giận dữ.
Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đột ngột này. Cổ Ngọc Phù trong tay anh không còn chỉ ấm nóng, mà nóng ran như lửa đốt, ánh sáng từ nó cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời cảnh báo khẩn cấp. Anh lập tức rút tay khỏi dòng suối, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh khu vực, tìm kiếm nguồn gốc của sự bất thường. *Cái cảm giác này… không phải là thiên tai. Đây là một sự biến đổi cực đoan, một luồng sát khí!* Anh thầm nghĩ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Đại ca cẩn thận!” Trần Nhị Cẩu đột ngột hét lên, giọng hắn the thé, đầy vẻ hoảng hốt. Hắn vừa dứt lời, một bóng đen xẹt qua, nhanh đến mức không thể nhìn rõ. Bóng đen đó lướt đi giữa những tán cây, gần như vô hình, chỉ để lại một làn gió lạnh buốt và một tiếng động xé gió đầy chết chóc.
Ngay sau đó, một tiếng rên đau đớn vang lên. Một binh lính đứng gần nhất, người vừa mới cảnh giới, gục xuống, trên cổ anh ta có một vết cắt sâu hoắm, máu tươi phun trào như suối. Mắt anh ta mở trừng trừng, đầy vẻ kinh hoàng, như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó vượt xa mọi định nghĩa của con người.
Lý Hổ lập tức rút đao, tư thế cảnh giác cao độ. “Đại ca, cẩn thận! Kẻ này... không phải người thường!” Giọng anh ta trầm khàn, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. Lý Hổ đã từng đối mặt với vô số sát thủ, nhưng chưa bao giờ anh ta cảm thấy một áp lực khủng khiếp và một tốc độ kinh hoàng đến vậy.
Lâm Dịch nhanh chóng lùi lại, kéo Mạc Vân về phía sau mình, ra lệnh cho Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cùng binh lính tạo vòng vây phòng thủ. *Nhanh quá! Sức mạnh này... lẽ nào đây là thứ mà Mạc Vân gọi là 'kẻ tu hành'? Nhưng tại sao lại có sát khí nồng nặc đến vậy?* Tâm trí Lâm Dịch quay cuồng, cố gắng phân tích tình huống. Kẻ tấn công không chỉ nhanh, mà còn mang theo một loại năng lượng kỳ lạ, không phải nội công hay võ công thông thường mà anh từng biết. Mỗi động tác của nó đều tạo ra một luồng khí lạnh lẽo, khiến cho không khí xung quanh dường như bị bóp méo.
Bóng đen lại xuất hiện, lần này nó hiện rõ hơn một chút. Đó là một hình bóng mặc huyết y, che mặt kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương. Huyết Y Sát Thủ không nói một lời nào, chỉ lao vào tấn công như một cỗ máy giết chóc. Y dùng một loại công pháp hoặc kỹ năng đặc biệt, những đòn đánh của y nhanh như chớp giật, mạnh mẽ đến mức binh lính tinh nhuệ cũng không thể chống đỡ nổi. Vũ khí của y là một thanh kiếm cong, màu đen tuyền, lưỡi kiếm sắc lẻm, mỗi nhát chém đều mang theo một luồng năng lượng màu đỏ sẫm, xé toạc không khí, để lại những vệt sáng quỷ dị.
“Đây là... sức mạnh của ‘kẻ bị linh khí ăn mòn’ trong ghi chép cổ!” Mạc Vân hoảng hốt thốt lên, giọng ông ta run rẩy. “Hắn không còn là con người hoàn toàn nữa! Linh khí đã biến đổi hắn, khiến hắn trở thành một sinh vật của bóng tối, một kẻ chỉ biết giết chóc!” Mạc Vân run rẩy chỉ vào Huyết Y Sát Thủ, vẻ mặt ông ta tái mét, lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Ông ta đã từng đọc về những điều này trong cổ tịch, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải đối mặt với chúng.
Một binh lính khác gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ cỏ cây. Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên dữ dội. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ dũng cảm xông lên, cố gắng chặn đứng Huyết Y Sát Thủ, nhưng những đòn tấn công của y quá nhanh, quá mạnh. Trần Nhị Cẩu vung đao đỡ một nhát chém chí mạng, nhưng lực đạo của nó quá lớn, khiến hắn lùi lại mấy bước, cánh tay tê dại. Lý Hổ gầm lên, vung thanh đại đao của mình, nhưng Huyết Y Sát Thủ né tránh một cách dễ dàng, như một bóng ma.
Lâm Dịch đứng giữa vòng vây, ánh mắt anh tập trung cao độ vào Huyết Y Sát Thủ. Anh nhận ra những chiêu thức của y mang theo một loại năng lượng kỳ lạ, không phải nội công hay võ công thông thường. Nó là một sự kết hợp của tốc độ siêu phàm, sức mạnh phi tự nhiên, và một luồng sát khí lạnh lẽo, vô hình. Đây không phải là một đối thủ có thể đánh bại bằng mưu mẹo hay chiến thuật thông thường. Đây là một thế lực vượt xa mọi hiểu biết của anh, một thách thức hoàn toàn mới.
Cổ Ngọc Phù trong tay anh nóng rực lên, ánh sáng của nó bỗng chốc bùng lên một vầng hào quang chói lọi, như một tấm lá chắn vô hình, xua đi phần nào luồng sát khí đang bao trùm. *Nó đang bảo vệ mình? Hay đang chống cự?* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đối với kẻ thù không thể hiểu được này, tri thức của mình có còn tác dụng không?* Một cảm giác bất lực len lỏi, nhưng anh nhanh chóng dẹp bỏ nó. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, mình phải không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, dù cho đối thủ có là quỷ thần hay tiên nhân đi chăng nữa.*
Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những mưu đồ thế tục. Anh đang đối mặt với một khía cạnh hoàn toàn mới của thế giới này, một thế giới siêu nhiên ẩn giấu đang dần thức tỉnh trong loạn thế. Những bí ẩn về tu hành, về linh khí, về những kẻ có năng lực siêu phàm... tất cả đang ập đến, dồn anh vào một tình thế nguy hiểm chưa từng có. Lâm Dịch nhận ra mình đang đối mặt với một mối hiểm nguy chưa từng có, vượt xa mọi kế sách và mưu lược anh từng biết. Để bảo vệ những người anh trân trọng, anh buộc phải tìm kiếm lời giải đáp, tìm kiếm Lão Tăng Viên Giác, tìm kiếm bất kỳ ai có thể giúp anh hiểu và đối phó với thế lực siêu nhiên này. Cuộc chiến sinh tồn của anh, giờ đây, đã bước sang một chương mới, đầy khắc nghiệt và bí ẩn hơn bao giờ hết.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.