Lạc thế chi nhân - Chương 790: Dị Biến Sơn Cước: Linh Khí Tái Hiện
Ánh trăng đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ thư phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gỗ cũ kỹ. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, đều đặn và chậm rãi, như nhịp đập của một trái tim đang suy tư. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những đêm dài thức trắng, cúi mình trên chiếc bàn làm việc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tập trung cao độ. Trước mặt anh là tấm bản đồ cũ kỹ mà Mạc Vân đã mang đến, không phải là bản đồ hành chính thông thường, mà là một tấm bản đồ được vẽ tay, chi chít những ký hiệu lạ lùng, những đường nét mờ nhạt đánh dấu các vị trí mà Mạc Vân gọi là “Linh mạch cạn kiệt” hay “di tích cổ”. Mùi mực và giấy cũ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một chút hương trà thanh đạm mà Mạc Vân thường pha.
Anh dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn thận đánh dấu thêm vài điểm đã được Mạc Vân khoanh tròn bằng mực đỏ. Mỗi một điểm đánh dấu là một ẩn số, một cánh cửa tiềm năng dẫn đến một thế giới mà chỉ mới vài ngày trước, anh còn cho là hoang đường. *Linh khí, tu hành… những khái niệm này quá xa lạ với một người trưởng thành từ kỷ nguyên khoa học kỹ thuật như mình,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng Mạc Vân không phải là kẻ mê tín, ông ta là một học giả, một người có kiến thức uyên thâm về cổ tịch. Và hơn hết, chính những điều ông ta kể lại đã gieo vào lòng mình một hạt giống nghi ngờ, một cảm giác bất an khó tả.* Anh nhớ lại câu nói của Mạc Vân: "Mỗi một mảnh thông tin, dù nhỏ nhất, cũng đều có thể là chìa khóa để chúng ta sinh tồn trong loạn thế này."
Bên cạnh Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng nghiêm trang, ánh mắt cả hai đều hướng về phía tấm bản đồ, nhưng với một vẻ mặt đầy khó hiểu. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Dịch, dường như muốn hỏi điều gì đó nhưng lại không dám mở lời. Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ lại mang chút nghiêm trọng và cảnh giác, bàn tay đặt hờ trên chuôi đao, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ mệnh lệnh nào.
“Các ngươi đã nghe rõ những gì Mạc tiên sinh nói rồi chứ?” Lâm Dịch khẽ cất lời, giọng anh trầm thấp, đủ nghe trong không gian tĩnh mịch. Anh không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào tấm bản đồ. “Những nơi này, theo lời Mạc tiên sinh, có thể ẩn chứa những điều kỳ lạ, vượt ngoài tầm hiểu biết thông thường của chúng ta. Chúng ta không thể xem nhẹ, cũng không thể hành động một cách lỗ mãng.”
Mạc Vân, đứng cạnh Lâm Dịch, vuốt chòm râu bạc, chậm rãi tiếp lời: “Đúng vậy. Theo những ghi chép cổ mà hạ quan đã đọc, những nơi được gọi là ‘Linh mạch cạn kiệt’ thường là tàn tích của những nơi từng có linh khí dồi d��o, hoặc là những điểm giao thoa đặc biệt của địa mạch. Còn ‘di tích cổ’ thì có thể là dấu vết của những nền văn minh xa xưa, hoặc thậm chí là của những môn phái tu hành đã lụi tàn. Dù là gì đi nữa, chúng đều có thể ẩn chứa những bí mật, hoặc nguy hiểm, hoặc cơ hội.” Ông ta ngừng lại một chút, như để Lâm Dịch và hai thuộc hạ kịp tiêu hóa thông tin. “Khi điều tra những nơi này, các ngươi cần phải đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu bất thường. Ví dụ, sự thay đổi đột ngột của thời tiết trong một khu vực nhỏ, cây cối phát triển dị thường, hoặc ngược lại, chết khô không rõ nguyên nhân. Hay những loài động vật kỳ lạ mà các ngươi chưa từng thấy bao giờ. Thậm chí, đôi khi chỉ là một cảm giác lạnh lẽo, hay một mùi hương khó tả.”
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Mục tiêu của chúng ta hiện tại là thu thập thông tin. Tuyệt đối không được gây chú ý, không được hành động manh động. Nếu phát hiện ra điều gì bất thường, hãy rút lui ngay lập tức và báo cáo. Mạng sống của các ngươi và thuộc hạ mới là quan trọng nhất.” Anh nhấn mạnh từng lời, bởi anh biết, những gì họ sắp đối mặt có thể vượt xa mọi tưởng tượng. “Ta cần các ngươi cử những người đáng tin cậy nhất, những người có khả năng quan sát tốt và đủ sự cẩn trọng. Chia thành nhiều đội nhỏ, bí mật tiếp cận từng địa điểm đã đánh dấu. Hãy nhớ, đây không phải là việc quân sự, cũng không phải việc trị an. Đây là một cuộc điều tra, một sự dò xét vào một thế giới mà chúng ta chưa hề biết.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt tuy vẫn có chút mơ hồ nhưng ánh mắt lại đầy kiên quyết. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù là rồng thiêng hay quỷ dữ, Nhị Cẩu cũng sẽ mò ra cho đại ca rõ ràng!” Anh ta vỗ ngực, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, cái sự nhiệt tình thái quá này của Nhị Cẩu đôi khi cũng khiến anh lo lắng.
Lý Hổ thì trầm tĩnh hơn nhiều. “Thuộc hạ đã rõ. Sẽ chọn những huynh đệ tinh nhuệ nhất, có kinh nghiệm đi rừng, săn bắn. Họ sẽ biết cách che giấu dấu vết và không để lại bất kỳ sơ hở nào. Chúng ta sẽ ưu tiên việc do thám từ xa, không tiếp cận quá gần nếu thấy có dấu hiệu nguy hiểm.” Giọng Lý Hổ chắc nịch, mang đến cho Lâm Dịch sự tin tưởng hơn hẳn.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. “Tốt. Lập tức thi hành. Ta cần những báo cáo sớm nhất có thể.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã tràn ngập sân, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác nặng nề. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn trong thế giới này, mình không chỉ phải đối phó với binh đao, mưu kế, mà còn phải đối phó với những điều vượt quá cả sự hiểu biết khoa học của mình.* Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, đầy rẫy bất trắc và nguy hiểm, nhưng cũng có thể là chìa khóa để anh hiểu rõ hơn về thế giới mà mình đã bị đẩy vào. Anh nhìn xuống Cẩm Nang Kế Sách đang nằm trên bàn, nó là cẩm nang cho những mưu kế thế tục, nhưng liệu nó có thể giúp anh đối phó với những thế lực siêu nhiên? Anh lật giở vài trang, tìm kiếm một sự liên hệ, một manh mối nào đó. Trong đó có vô số những ghi chép về binh pháp, nhân sự, địa lý, nhưng không hề có một dòng nào nhắc đến “linh khí” hay “tu hành.” Điều này càng khẳng định rằng, anh đang bước vào một địa hạt hoàn toàn mới, một trò chơi mà quy tắc của nó chưa hề được viết ra.
***
Cách đó không xa, tại Thôn Làng Sơn Cước, một ngôi làng nhỏ bé nằm ẩn mình dưới chân Linh Thú Sơn Mạch, cuộc sống vẫn diễn ra theo nhịp điệu bình dị ngàn đời. Giữa trưa, nắng gay gắt chiếu rọi xuống những mái nhà tranh, phủ vàng con đường đất nhỏ dẫn vào làng. Dù nắng nóng, nhưng không khí vùng núi vẫn giữ được sự mát mẻ dễ chịu, hòa cùng tiếng trẻ con chơi đùa trong sân, tiếng gà gáy cục tác từ xa, và tiếng động vật lợn ụt ịt trong chuồng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa, mùi thức ăn nấu chín, mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hương vị quen thuộc của cuộc sống thôn dã.
Một nhóm dân làng, trong đó có Hồ Gia Gia – một dược sư già với râu tóc bạc phơ nhưng dáng người nhỏ bé vẫn nhanh nhẹn, đang cần mẫn thu hái thảo dược ven bờ Suối Nguồn Tinh Lực. Dòng suối này là nguồn sống của cả làng, nước của nó trong vắt, mát lạnh, chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong. Hồ Gia Gia, với chiếc túi thuốc quen thuộc đeo bên hông, cẩn thận bứt những lá cây, củ rễ mà ông đã thuộc nằm lòng công dụng. Đôi mắt ông luôn toát lên vẻ từ bi và sự tinh tường của một người gắn bó cả đời với thiên nhiên.
“Hồ Gia Gia, hôm nay ta thấy cỏ Kim Ngân mọc nhiều hơn mọi khi đó nha!” Một người phụ nữ trẻ lên tiếng, tay chỉ về phía một bụi cỏ xanh mướt, lá mọc dày đặc một cách bất thường.
Hồ Gia Gia nheo mắt nhìn, khẽ gật đầu. “Ừ, đúng là vậy thật. Mấy ngày nay ta cũng để ý, cây cối ven suối này dường như tươi tốt hơn hẳn. Mấy cây Ích Mẫu mà ta trồng năm ngoái cứ còi cọc mãi, giờ lại đâm chồi xanh um tùm.” Ông lão nói, trong giọng nói có chút ngạc nhiên khó tả.
Đúng lúc đó, một sự kiện kỳ lạ xảy ra. Dòng nước suối Nguồn Tinh Lực, vốn trong vắt như gương, bỗng trở nên lấp lánh kỳ ảo. Không phải là ánh nắng phản chiếu, m�� là một thứ ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo, dường như phát ra từ sâu bên trong lòng nước. Nó nhấp nháy, rồi dần dần mạnh mẽ hơn, như thể có hàng ngàn vì sao nhỏ đang nhảy múa dưới đáy suối. Một luồng khí mát lạnh, trong lành, tinh khiết và đậm đặc hơn bình thường từ từ lan tỏa ra khắp không gian. Luồng khí ấy không chỉ khiến không khí trở nên sảng khoái đến lạ, mà còn mang theo một mùi hương thoang thoảng, rất khó tả, giống như mùi của hoa cỏ sau một cơn mưa xuân, nhưng lại sâu lắng và tinh túy hơn nhiều.
Cây cỏ xung quanh suối, vốn đã xanh tốt, nay lại càng bừng lên sức sống một cách khó tin. Những nụ hoa hé nở nhanh chóng, những chiếc lá non bật ra khỏi cành chỉ trong chốc lát. Một số loại thảo dược mà Hồ Gia Gia vừa hái, vốn chỉ là những cành khô héo, nay lại căng tràn nhựa sống, thậm chí còn mọc thêm những chiếc lá mới ngay trước mắt mọi người.
“Trời đất ơi! Chuyện gì thế này?” Một người đàn ông thốt lên, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc.
Những đứa trẻ đang chơi đùa gần đó cũng ngừng lại, ngơ ngác nhìn về phía dòng suối. Tiếng cười đùa im bặt, thay vào đó là những tiếng xôn xao bàn tán, những lời thì thầm sợ hãi và kinh ngạc.
Hồ Gia Gia, với kinh nghiệm sống và sự từng trải của mình, là người đầu tiên nhận ra sự bất thường này vượt xa mọi hiện tượng tự nhiên mà ông từng chứng kiến. Ông sờ tay vào dòng nước suối, cảm nhận sự mát lạnh và một dòng năng lượng nhẹ nhàng truyền vào lòng bàn tay. Đôi mắt già nua của ông mở to, nhìn chằm chằm vào dòng nước lấp lánh. Ông nhớ lại những câu chuyện cổ mà các bậc tiền nhân thường kể, về những nơi được gọi là “địa linh” hay “linh mạch”, nơi khí trời hội tụ, nuôi dưỡng vạn vật. Ông lẩm bẩm: “Đây… đây là linh khí… Khí trời… Khí trời thức tỉnh!”
Mặc dù ông không thể hiểu rõ bản chất của “linh khí” là gì, nhưng ông biết chắc chắn rằng đây không phải là điều bình thường. Nỗi sợ hãi pha lẫn sự kính sợ dâng lên trong lòng ông lão. Các dân làng khác thì xôn xao, có người quỳ xuống vái lạy, cho rằng đó là điềm lành từ thần linh, có người lại sợ hãi bỏ chạy, cho rằng đó là dấu hiệu của quỷ dị sắp xảy ra. Cả thôn làng rơi vào một bầu không khí hỗn loạn, giữa sự kinh ngạc, sợ hãi và niềm hy vọng mơ hồ.
***
Chiều tối, gió mát rượi thổi qua những hàng cây cổ thụ, mang theo hơi sương lành lạnh. Trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí vốn tĩnh lặng giờ lại bao trùm một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Lâm Dịch đang ngồi xem xét các báo cáo hành chính về việc phân bổ lương thực, điều chỉnh thuế má cho dân tị nạn mới đến, thì một tiếng bước chân vội vã, dồn dập vang lên ngoài cửa.
Cánh cửa bật mở, một người đưa tin trẻ tuổi, nhanh nhẹn, trang phục gọn gàng nhưng giờ đã xộc xệch, hớt hải chạy vào. Mặt hắn tái mét, mồ hôi vã ra như tắm, dù trời đã se lạnh. Hắn thở hổn hển, cả người run rẩy, dường như vừa trải qua một điều gì đó cực kỳ kinh hoàng.
“Đại… Đại nhân… không hay rồi!” Người đưa tin lắp bắp, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. “Có… có chuyện lạ… ở thôn Sơn Cước!”
Lâm Dịch ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén, trầm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một tia dự cảm chẳng lành. Anh gập tập báo cáo lại, đặt xuống bàn. “Bình tĩnh. Kể rõ ràng từng chi tiết. Chuyện gì đã xảy ra?”
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, vừa từ bên ngoài trở về sau khi bố trí các đội thám thính ban đầu, cũng đang đứng trong phòng. Nghe thấy lời của người đưa tin, cả hai lập tức quay đầu lại, gương mặt nghiêm trọng, tỏ vẻ lo lắng.
Người đưa tin cúi gập người, cố gắng lấy lại hơi thở. “Dạ… thưa Đại nhân… Hạ quan vừa nhận được báo cáo khẩn cấp từ trưởng thôn Sơn Cước. Họ nói… nói rằng Suối Nguồn Tinh Lực… bỗng nhiên phát sáng… và… và khí lạnh toát ra… cây cối… cây cối mọc nhanh như… như bị ma ám vậy ạ!” Hắn ta kể lại một cách hoảng hốt, giọng điệu đứt quãng, nhấn mạnh sự bất thường và kỳ lạ của hiện tượng. “Hồ Gia Gia… ông ấy nói… đó là linh khí thức tỉnh… chưa từng thấy bao giờ…”
Linh khí thức tỉnh. Bốn chữ này như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Dịch. Anh lắng nghe chăm chú, ánh mắt dần trở nên sắc bén và suy tư. Dự cảm của anh đã thành hiện thực. Những lời Mạc Vân nói không phải là hư vô. *Thẩm Đại Nhân có ‘quân bài bí mật’ của hắn, và thế giới này còn ẩn chứa cả những điều vượt quá cả sự hiểu biết thông thường của mình. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng không nợ mình một lời giải thích khoa học nào cả.*
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ trao đổi ánh mắt hoài nghi. “Linh khí? Khí gì vậy?” Trần Nhị Cẩu thì thầm. Lý Hổ thì chỉ nhíu mày, vẻ mặt cảnh giác.
“Ngươi chắc chắn chứ?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, không chút hoảng loạn. “Không phải là một trò đùa, hay một sự hiểu lầm nào đó sao?” Anh vẫn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, một sự đánh lừa thị giác hay một hiện tượng tự nhiên hiếm gặp. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng điều này không đơn giản.
“Dạ, tuyệt đối không! Trưởng thôn và nhiều người dân khác đều tận mắt chứng kiến ạ! Hồ Gia Gia, ông ấy là người có kinh nghiệm, ông ấy nói rất chắc chắn. Cả cây cối cũng mọc nhanh một cách kỳ lạ, như… như thần tích vậy ạ!” Người đưa tin khẳng định, đôi mắt vẫn còn vương nỗi sợ hãi.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một cảm giác nặng nề đè lên vai anh. Cái cảm giác anh đã có từ đêm nói chuyện với Mạc Vân, giờ đây đã trở thành hiện thực. *Mình đã quá tập trung vào những vấn đề thế tục mà bỏ qua những điều này sao?* Anh mở mắt ra. “Được rồi, ngươi vất vả rồi. Đi nghỉ ngơi đi.”
Người đưa tin vội vã cúi chào rồi rút lui. Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Các ngươi có cảm thấy bất thường gì không khi cử người đi do thám những điểm mà ta và Mạc tiên sinh đã đánh dấu?”
Trần Nhị Cẩu gãi đầu. “Dạ… chưa có báo cáo gì đặc biệt ạ. Mấy huynh đệ mới đi từ sáng sớm, có lẽ chưa kịp về.”
Lý Hổ đáp: “Hạ quan đã dặn dò kỹ lưỡng, nếu có bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất, đều phải lập tức báo về. Có lẽ thôn Sơn Cước lại là một trường hợp đặc biệt.”
Lâm Dịch gật đầu. “Triệu Mạc tiên sinh đến đây ngay lập tức.” Anh không muốn lãng phí thêm một giây phút nào. Anh cần Mạc Vân để giải thích, để giúp anh hiểu rõ hơn về hiện tượng này. Đây không chỉ là một sự kiện kỳ lạ, mà nó còn có thể là một mối đe dọa, hoặc một cơ hội tiềm tàng, mà anh không thể bỏ qua.
***
Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, rọi ánh bạc xuống vạn vật, khiến khung cảnh trở nên huyền ảo. Trong thư phòng, một ngọn đèn dầu nhỏ vẫn sáng, hắt ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Lâm Dịch và Mạc Vân đang cúi mình trên tấm bản đồ, không khí trong phòng căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung. Mùi giấy cũ và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một không gian tĩnh mịch, phù hợp cho những suy tư sâu sắc.
“Suối Nguồn Tinh Lực… nó nằm ở đây.” Lâm Dịch chỉ vào một điểm trên bản đồ, cách thôn Sơn Cước không xa. “Ngay dưới chân Linh Thú Sơn Mạch.”
Mạc Vân gật đầu, đôi mắt ông ta sáng lên vẻ hưng phấn. “Không ngoài dự đoán của hạ quan. Linh Thú Sơn Mạch, từ ngàn xưa đã được đồn đại là nơi có linh khí dồi dào, là nơi sinh sống của kỳ trân dị thú. Dù hiện tại đã hoang vu, nhưng địa thế của nó vẫn giữ nguyên. Và Suối Nguồn Tinh Lực, theo những ghi chép cổ mà hạ quan từng đọc, chính là một trong những mạch nước ngầm chảy từ sâu trong lòng Linh Thú Sơn Mạch ra. Nó được coi là một ‘tiểu linh mạch’, một nhánh nhỏ của linh mạch chính.”
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú. “Vậy theo tiên sinh, hiện tượng này có ý nghĩa gì?”
Mạc Vân vuốt chòm râu bạc, giọng ông ta trầm trọng hẳn. “Đại nhân, đây không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên. Đây là dấu hiệu rõ ràng của ‘linh khí thức tỉnh’, một sự kiện cực kỳ hiếm gặp. Nó không chỉ là sự hồi sinh của một mạch linh khí nhỏ, mà còn có thể là điềm báo cho sự thay đổi lớn lao hơn của cả vùng đất này, thậm chí là của cả thiên địa.”
Mạc Vân tiếp tục giải thích, ánh mắt ông ta dán chặt vào tấm bản đồ, như đang nhìn thấy những điều vô hình. “Trong cổ tịch có chép, khi linh khí thức tỉnh, nó sẽ thu hút những sinh vật đặc biệt – những ‘dị thú’ có thể hấp thụ linh khí để cường hóa bản thân. Nguy hiểm hơn, nó còn có thể thu hút các thế lực bí ẩn, những kẻ tu hành, hoặc những môn phái đang tìm kiếm nguồn linh khí để duy trì tu vi hoặc đột phá cảnh giới. Trong thời loạn lạc như hiện nay, khi linh khí mỏng manh, một dòng suối linh khí thức tỉnh như thế này là một món mồi béo bở, đủ để khiến vô số kẻ thèm muốn.”
Lâm Dịch nhíu mày. “Tức là, hiện tượng này có thể mang đến nguy hiểm cho vùng đất của ta?”
“Chính xác là vậy, Đại nhân.” Mạc Vân gật đầu nghiêm trọng. “Và cũng có thể là cơ hội. Nếu chúng ta có thể hiểu rõ nó, kiểm soát nó, hoặc ít nhất là không để nó rơi vào tay kẻ xấu, thì đây có thể là một lợi thế không nhỏ.”
Đúng lúc đó, một ánh sáng mờ nhạt, ấm áp bỗng phát ra từ cổ ngọc phù mà Lâm Dịch vẫn đeo trên cổ. Ánh sáng ấy nhịp nhàng, như nhịp thở, khiến cả Lâm Dịch và Mạc Vân đều chú ý. Cổ ngọc phù, vốn dĩ chỉ là một vật trang trí, một vật kỷ niệm mà Lâm Dịch vô tình tìm thấy khi mới xuyên không, chưa bao giờ có bất kỳ phản ứng đặc biệt nào như vậy. Nó ấm dần lên trong lòng bàn tay Lâm Dịch.
“Đây là…” Lâm Dịch nhìn xuống cổ ngọc phù, rồi nhìn sang Mạc Vân, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Mạc Vân cũng cúi xuống xem xét, đôi mắt ông ta lộ rõ vẻ sửng sốt. “Cổ ngọc phù này… nó đang phản ứng với linh khí. Hạ quan chưa từng thấy một vật phẩm nào có thể tự động phản ứng mạnh mẽ như vậy với sự thức tỉnh của linh khí. Có lẽ, nó không chỉ là một vật trang trí đơn thuần.” Ông ta khẽ chạm tay vào cổ ngọc phù, cảm nhận sự ấm áp và dòng năng lượng nhẹ nhàng. “Phải chăng… nó có liên quan đến những ghi chép về ‘Linh Khí Chi Bảo’ trong truyền thuyết?” Mạc Vân lẩm bẩm, vẻ mặt đầy suy tư.
Lâm Dịch im lặng, trong lòng anh dấy lên vô số câu hỏi. Bản thân cái cổ ngọc phù này cũng là một bí ẩn mà anh chưa từng bận tâm. Giờ đây, nó lại phản ứng với ‘linh khí’, điều này chứng tỏ nó có một mối liên hệ sâu sắc nào đó với thế giới tu hành. *Chẳng lẽ, mình đã mang theo một ‘bàn tay vàng’ mà không hề hay biết?* Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu anh, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ. *Không, mình không thể dựa dẫm vào những điều mơ hồ như vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mình phải dùng trí óc để giải quyết vấn đề này.*
“Mạc tiên sinh,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn trở lại, che giấu đi sự kinh ngạc trong lòng. “Tiên sinh có thể giải thích rõ hơn về bản chất của linh khí, ảnh hưởng của nó đến vùng đất và con người không? Và làm thế nào để chúng ta có thể tận dụng hoặc đối phó với nó? Cả về cổ ngọc phù này nữa, nó có vai trò gì?”
Mạc Vân gật đầu. “Linh khí, theo cách hiểu của hạ quan từ cổ tịch, là tinh hoa của thiên địa, là nguồn gốc của vạn vật. Nó nuôi dưỡng cây cối, động vật, thậm chí là con người. Khi linh khí dồi dào, vạn vật hưng thịnh, con người có thể sống thọ hơn, khỏe mạnh hơn, thậm chí một số kẻ có thiên phú có thể tu luyện để đạt đến cảnh giới siêu phàm. Nhưng khi linh khí suy yếu, mọi thứ sẽ tàn lụi, bệnh tật hoành hành. Suối Nguồn Tinh Lực thức tỉnh linh khí có thể mang lại sự sống cho vùng đất, giúp cây trồng tươi tốt, tăng sản lượng lương thực, nhưng đồng thời, nó cũng có thể khiến một số loài động vật trở nên hung dữ hơn, hoặc thu hút những sinh vật lạ chưa từng thấy. Về việc tận dụng hay đối phó, chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn. Có những người sinh ra đã có khả năng cảm nhận và sử dụng linh khí, họ được gọi là ‘người tu hành’. Và cổ ngọc phù của Đại nhân, nó có thể là một vật dẫn, một vật phẩm có khả năng tương tác với linh khí, thậm chí là hấp thụ hoặc điều khiển nó. Nếu quả thật là ‘Linh Khí Chi Bảo’ như truyền thuyết, thì giá trị của nó là vô giá.”
Lâm Dịch trầm tư. Mọi thứ trở nên phức tạp hơn anh nghĩ rất nhiều. Anh không chỉ phải đối phó với những mưu đồ thế tục của Thẩm Đại Nhân, mà còn phải đối mặt với một khía cạnh hoàn toàn mới, một thế giới siêu nhiên ẩn giấu mà anh chưa từng lường trước. Nhưng dù thế nào, anh cũng sẽ không lùi bước. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và để sinh tồn, anh phải không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, dù cho đối thủ có là quỷ thần hay tiên nhân đi chăng nữa.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, như muốn soi rọi vào những bí mật đang dần được hé lộ. Một quyết định đã được hình thành trong đầu anh. “Mạc tiên sinh,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh kiên định, “sáng mai, ta sẽ đích thân dẫn đội điều tra đến thôn Sơn Cước, đến Suối Nguồn Tinh Lực. Ta cần phải tận mắt chứng kiến, tận tay cảm nhận. Tiên sinh hãy đi cùng ta, và chuẩn bị tất cả những ghi chép, tài liệu liên quan đến linh khí mà tiên sinh có.”
Mạc Vân gật đầu, trong mắt ông ta hiện lên sự kích động khó tả. “Hạ quan xin tuân lệnh!”
Đây là một cuộc chiến mà anh không thể thua, vì phía sau anh là tất cả những người anh trân trọng, và giờ đây, anh còn phải bảo vệ họ khỏi một mối đe dọa vô hình, một bí ẩn cổ xưa đang dần thức tỉnh trong loạn thế. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, và đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mà anh phải đối mặt với cả thế giới tu hành lẫn những âm mưu phàm tục.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.