Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 789: Cơ Hội Trong Loạn Thế: Dấu Vết Linh Khí

Ánh nắng chiều rực rỡ dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và sự tĩnh lặng thường thấy sau những biến động. Quảng trường dần vắng người, chỉ còn lại lác đác những tốp dân quân tuần tra, ánh đuốc bập bùng soi rọi những gương mặt nghiêm nghị. Dù lời tuyên bố hùng hồn của Lâm Dịch đã phần nào dập tắt ngọn lửa hoang mang, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự cảnh giác. Lâm Dịch biết, việc trấn an công chúng chỉ là một liều thuốc tạm thời, chỉ giải quyết được triệu chứng chứ không tận gốc căn bệnh. Lời của lão Quản Gia vẫn văng vẳng trong tâm trí anh: “Đại Nhân có những quân bài mà ngươi không thể tưởng tượng nổi.” Hắn không chỉ là một quan lại tham lam tầm thường, mà còn là một kẻ âm mưu xảo quyệt, có khả năng che giấu những mối đe dọa lớn hơn, những quân bài bí mật có thể lật đổ mọi thứ anh đã dày công xây dựng. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ vùng đất của Lâm Dịch, trong thư phòng kiêm phòng họp, một bầu không khí căng thẳng đã bao trùm. Ánh sáng ban mai nhạt nhòa lách qua khung cửa sổ bằng gỗ, rọi vào những gương mặt nghiêm nghị đang quây quần quanh một chiếc bàn lớn. Trên bàn, tấm bản đồ vùng biên cương đã được mở rộng, vẽ chi tiết từng con đường mòn, từng thôn xóm, và những phác thảo về các khu vực mới được khai phá. Những cuộn báo cáo viết tay, với nét chữ của Tô Mẫn, được sắp xếp gọn gàng bên cạnh, chờ đợi được phân tích. Mùi mực mới, gỗ đánh bóng và một chút hương trà thoang thoảng tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng, nhưng không thể xua đi sự nặng nề của cuộc thảo luận.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình anh vẫn có chút gầy gò sau những ngày dài lao tâm khổ tứ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và mệt mỏi đặc trưng của một người phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Anh không còn là thiếu niên thư sinh ngày nào, mà đã trở thành một thủ lĩnh thực thụ, mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều toát lên sự quyết đoán và trọng lượng của quyền lực. Anh nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt bàn tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng rõ ràng trong sự im lặng.

“Thẩm Đại Nhân không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc,” Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sự cảnh giác cao độ. Anh đưa ngón tay gầy gò chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi đánh dấu thành trì của Thẩm Đại Nhân, rồi lại quét qua vùng đất của mình. “Những gì chúng ta vừa hóa giải chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Hắn ta còn những quân bài bí mật hơn, có thể không còn nằm trong phạm vi thế tục mà chúng ta đã quen thuộc.” Anh ngừng lại, ánh mắt dò xét từng người một, tìm kiếm sự thấu hiểu và cộng hưởng. Bên ngoài, tiếng gió sớm luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút, như lời thì thầm của một mối đe dọa vô hình đang đến gần.

Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, ngồi đối diện Lâm Dịch. Đôi mắt sắc sảo của nàng lúc này ẩn chứa vẻ ưu tư, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng là cánh tay phải đắc lực của Lâm Dịch, người quản lý mạng lưới tình báo và hậu cần, luôn giữ cho mọi thông tin được thông suốt và chính xác. “Mạng lưới tình báo đã được tăng cường, chủ nhân,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. Nàng lật giở một tập báo cáo, ngón tay lướt qua những dòng chữ cẩn thận. “Chúng ta đang tập trung vào những biến động bất thường, đặc biệt là sự xuất hiện của những kẻ có năng lực kỳ lạ hoặc những tổ chức chưa từng lộ diện. Những tin tức nhỏ nhất, dù có vẻ vô lý, cũng không bị bỏ qua.” Nàng hiểu ý Lâm Dịch, rằng "quân bài bí mật" có thể là bất cứ thứ gì, từ một đội quân tinh nhuệ, một bang hội giang hồ bí mật, cho đến một thứ gì đó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ. Mùi mực mới từ tập báo cáo thoang thoảng bay lên, hòa lẫn với mùi trà, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng của tri thức và sự nguy hiểm.

Trần Nhị Cẩu, chỉ huy đội tuần tra, với vóc dáng trung bình và gương mặt vẫn còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lập tức vỗ ngực. Anh ta ngồi thẳng lưng, sự nhiệt huyết bùng cháy trong từng lời nói. “Đại ca yên tâm, huynh đệ sẽ dốc sức! Dù là chó sói hay mèo quỷ, dù là kẻ biết bay hay kẻ biết độn thổ, cứ đến là phải lộ mặt! Chúng ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào giở trò sau lưng Đại ca đâu!” Anh ta thường có phần thô kệch và nóng nảy, nhưng lòng trung thành của anh ta với Lâm Dịch là không ai sánh kịp. Tiếng anh ta nói có phần hơi lớn, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại mang đến một cảm giác an tâm về sức mạnh thực thi. Mùi mồ hôi thoảng qua từ bộ trang phục quân phục của anh, pha lẫn với mùi đất mới, gợi nhớ đến những buổi tuần tra dài ngày.

Lý Hổ, chỉ huy đội vệ binh, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, gật đầu khẳng định. “Chúng ta sẽ siết chặt phòng thủ, không cho bất kỳ kẻ lạ nào xâm nhập mà không bị phát hiện.” Giọng anh ta trầm đục, chắc nịch, mang đến một sự đảm bảo về sức mạnh và sự kiên cố. Anh ta là bức tường thành vững chắc bảo vệ Lâm Dịch và vùng đất này, luôn hành động bằng sự trung thực và đáng tin cậy. Dù không nói nhiều, nhưng mỗi lời của Lý Hổ đều mang sức nặng của hành động. Anh ta đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, như một lời cam kết không lời.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự tin tưởng hiển hiện trong ánh mắt anh khi nhìn các thuộc hạ của mình. Anh biết, lực lượng này, tuy nhỏ bé so với các thế lực lớn khác, nhưng lại là những người đáng tin cậy nhất, những người đã cùng anh trải qua biết bao khó khăn. Anh lại đưa ngón tay, lần này không chỉ vào một điểm mà là quét qua toàn bộ đường biên giới của vùng đất. “Phòng thủ là cần thiết, nhưng chúng ta không thể chỉ bị động chờ đợi. Chúng ta phải chủ động. Tô Mẫn, hãy tập trung vào các thông tin về những nhân vật 'lạ', những tin đồn về các sự kiện bất thường ở những vùng xa xôi, đặc biệt là những nơi ít người đặt chân tới. Nhị Cẩu, tăng cường tuần tra, nhưng không chỉ dừng lại ở việc phát hiện kẻ lạ, mà hãy tìm hiểu lý do vì sao chúng xuất hiện. Hổ ca, củng cố các chốt phòng thủ, nhưng cũng chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ, có thể là những cuộc tấn công mà chúng ta chưa từng nghĩ đến.”

Anh hít một hơi sâu, đôi mắt nheo lại, vẻ mặt trầm tư. “Thẩm Đại Nhân là một con cáo già. Hắn sẽ không chơi theo những quy tắc thông thường. Hắn sẽ tìm cách đánh vào điểm yếu nhất của chúng ta, hoặc sử dụng một thứ gì đó mà chúng ta không thể đối phó bằng binh đao thông thường.” Lâm Dịch nhớ lại những ghi chép trong Cẩm Nang Kế Sách, những mưu kế cổ xưa thường nhắc đến những ‘dị sĩ’ hoặc ‘kẻ tu đạo’ có năng lực phi phàm. Liệu đó có phải là điều Thẩm Đại Nhân đang che giấu? Tư duy logic của anh đang cố gắng kết nối những mảnh ghép rời rạc. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh tự nhủ, “nhưng tri thức về những điều chưa biết mới là thứ nguy hiểm nhất.” Anh cảm thấy một sự bất an nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, một cảm giác mà anh hiếm khi có được khi đối mặt với những vấn đề thuần túy thế tục. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không đơn giản chỉ là đấu trí, đấu lực. Nó có thể là một cuộc chiến chống lại những điều mà ngay cả anh, một người đến từ thế giới hiện đại, cũng chưa từng hình dung.

***

Buổi trưa hôm đó, khi mặt trời đã lên cao, tỏa ra ánh nắng vàng nhạt mà không quá gay gắt, gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương đất tươi và mùi thức ăn đang nấu từ các khu dân cư. Trước một tòa nhà mới xây, với kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, Lâm Dịch đang tiếp kiến một hàng dài những người đến ứng tuyển theo 'Chiêu Hiền Đãi Sĩ Lệnh' mà anh đã ban bố. Dòng người kéo dài từ cửa chính ra đến tận quảng trường nhỏ, nơi dân chúng tụ tập, tò mò và đầy hy vọng. Tiếng xì xào, tiếng cười nói nho nhỏ hòa cùng tiếng bước chân cẩn trọng của những người đến ứng tuyển, tạo nên một bức tranh sống động của một vùng đất đang trên đà phát triển, dù giữa thời loạn.

Lâm Dịch ngồi sau một chiếc bàn gỗ sồi đơn giản, không quá cầu kỳ nhưng toát lên vẻ trang trọng. Anh không hề sử dụng bất kỳ chiêu trò khoa trương nào, chỉ đơn thuần ngồi đó, lắng nghe và quan sát. Ngoại hình của anh vẫn như vậy, với thân hình gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư. Đôi mắt anh quét qua từng gương mặt, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Bên cạnh anh, Tô Mẫn ghi chép cẩn thận, đôi khi đưa ra những câu hỏi phụ để làm rõ thông tin. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng bảo vệ ở hai bên, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tự hào khi chứng kiến Đại ca của họ được nhiều người ngưỡng mộ.

"Chúng ta không cần những kẻ mộng mơ danh vọng," Lâm Dịch nói với một ứng viên có vẻ ngoài hào hoa nhưng lời lẽ chỉ toàn những ước vọng viển vông. Giọng anh không quá gay gắt, nhưng mang một sự thẳng thắn không thể chối cãi. "Chúng ta cần những người có thực tài, có nhiệt huyết để xây dựng một vùng đất an bình giữa loạn thế. Một chén cơm ấm áp, một mái nhà che mưa che nắng, một cuộc sống không lo sợ cường hào ác bá... đó là những gì chúng ta đang cố gắng xây dựng. Nếu chỉ muốn thăng quan tiến chức mà không màng đến dân chúng, thì ở đây không có chỗ cho ngươi." Anh biết, trong thời loạn, có vô số kẻ muốn dựa hơi cường giả để tìm kiếm lợi ích cá nhân, nhưng anh cần những con người có cùng chí hướng, những người hiểu được giá trị thực sự của sự ổn định và ph��t triển.

Một người đàn ông khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi, với dáng người thư sinh và mái tóc muối tiêu, đứng trong hàng. Ông ta tên là Mạc Vân. Ánh mắt ông ta sáng nhưng ẩn chứa vẻ mệt mỏi của người trải đời, như đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế sự. Trang phục của ông ta tuy đã cũ nhưng vẫn chỉnh tề, toát lên khí chất của người có học vấn. Mạc Vân không chen lấn, không sốt sắng, chỉ trầm tư quan sát Lâm Dịch.

*Kẻ này, không có quyền lực đế vương, không có thân phận hiển hách, lại có thể khiến người dân nương tựa, khiến kẻ sĩ tìm đến... thật khác với những gì ta từng biết,* Mạc Vân suy nghĩ nội tâm. Ông ta đã đi qua nhiều thành trấn, chứng kiến nhiều lãnh chúa, nhưng chưa một ai có thể tạo ra được sự tin tưởng và lòng trung thành như Lâm Dịch. Dù biết Lâm Dịch chỉ là một lãnh chúa nhỏ ở vùng biên thùy, nhưng cái cách anh ta đối đãi với dân chúng, cái cách anh ta xây dựng vùng đất này, lại khiến Mạc Vân cảm thấy một tia hy vọng le lói trong lòng. Ông ta đã quá chán nản với những kẻ tham lam, những kẻ chỉ biết mưu đồ ích kỷ, đã quá mệt mỏi với sự mục ruỗng của Đại Hạ.

Đến lượt Mạc Vân, ông ta bước đến trước bàn. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Mạc Vân lâu hơn những ứng viên khác. Một sự tĩnh tại, một chiều sâu trong ánh mắt của Mạc Vân đã thu hút sự chú ý của anh. Lâm Dịch cảm nhận được ở người đàn ông này một sự uyên bác, một trải nghiệm mà không phải ai cũng có được.

“Ngươi tên là gì? Đến từ đâu? Ngươi có thể mang lại gì cho vùng đất này?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh dịu hơn một chút, nhưng vẫn giữ sự trực diện.

“Hạ quan tên Mạc Vân, nguyên là một học giả nhỏ ở thành Cổ Thiên Phong,” Mạc Vân cung kính đáp, giọng nói của ông ta trầm ấm, rõ ràng. “Sau biến loạn, hạ quan lang thang khắp nơi, chứng kiến cảnh lầm than của bách tính. Hạ quan không có tài năng trị quốc, không có sức mạnh võ công. Hạ quan chỉ có một chút tri thức về sách vở, về lịch sử, về địa lý, và về những điều mà người đời thường cho là ‘mờ mịt’.” Mạc Vân dừng lại, ánh mắt ông ta thoáng chút do dự, rồi lại nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Hạ quan đến đây, không phải vì danh vọng, mà vì hạ quan thấy ở đây một tia hy vọng. Hạ quan tin rằng, vùng đất này có thể là nơi cuối cùng mà người dân có thể tìm thấy sự an bình.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú. Anh nhận thấy sự khác biệt trong lời nói của Mạc Vân. Không phô trương, không hứa hẹn điều gì to lớn, chỉ là sự thật và một niềm tin đơn giản. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” câu nói đó lại vang lên trong tâm trí Lâm Dịch. Tri thức của Mạc Vân có thể không phải là tri thức về quân sự hay kinh tế, nhưng nó có thể là thứ mà anh đang thiếu, đặc biệt là khi đối mặt với những “quân bài bí mật” mà Thẩm Đại Nhân có thể nắm giữ.

“Ngươi đã chứng kiến nhiều điều, Mạc tiên sinh,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh lướt qua những ghi chép của Tô Mẫn. “Vậy ngươi nghĩ, điều gì là quan trọng nhất để một vùng đất có thể đứng vững giữa loạn thế này?”

Mạc Vân suy nghĩ một lát, rồi đáp: “Không phải binh hùng tướng mạnh, cũng không phải kho lương thực dồi dào. Mà là lòng dân. Lòng dân tin tưởng, đồng lòng, thì dù có khó khăn đến mấy cũng vượt qua được. Và để có được lòng dân, cần có sự công bằng, minh bạch, và một thủ lĩnh biết lắng nghe.” Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự thành kính.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Lời nói của Mạc Vân tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến cốt lõi triết lý cai trị của anh. Anh đã chứng kiến quá nhiều kẻ mạnh sụp đổ vì mất lòng dân, và quá nhiều kẻ yếu vươn lên nhờ sự ủng hộ của bách tính. “Vậy Mạc tiên sinh có nguyện ý ở lại đây, giúp ta xây dựng lòng dân, giúp ta tìm hiểu những điều ‘mờ mịt’ mà tiên sinh đã nhắc đến không?”

Mạc Vân quỳ xuống, cúi đầu. “Hạ quan nguyện dốc hết sức mình, vì vùng đất này, vì bách tính, vì sự nghiệp của Lâm chủ nhân!”

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Anh biết, anh vừa tìm thấy một nhân tài quý giá, một người sẽ mang đến cho anh những góc nhìn mới mẻ, những tri thức mà anh chưa từng nghĩ tới. Dù không phải là một chiến binh hay một quản lý tài chính, Mạc Vân lại có một giá trị khác, một giá trị có thể trở nên vô cùng quan trọng trong bối cảnh loạn lạc và đầy bí ẩn này. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhỏ nhoi, như thể một phần gánh nặng đã được san sẻ. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy sự tò mò trỗi dậy mạnh mẽ về những điều “mờ mịt” mà Mạc Vân đã nhắc đến.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, chiếu rọi những vệt sáng bạc qua khung cửa sổ thư phòng của Lâm Dịch. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích, hòa cùng tiếng gió đêm lướt qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm. Mùi trà thơm dịu dàng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi một phần hơi lạnh của đêm tối. Trong thư phòng, không khí ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư. Lâm Dịch ngồi đối diện Mạc Vân, người mà anh đã chính thức tiếp nhận làm cố vấn chỉ vài giờ trước. Sau khi Mạc Vân đã được Lâm Dịch tin tưởng và nhận vào làm, cuộc trò chuyện giữa hai người trở nên sâu sắc hơn, không còn là những câu hỏi xã giao mà là sự trao đổi tri thức chân thành.

Lâm Dịch, sau một ngày dài làm việc và tiếp kiến, vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. Anh đặt chén trà xuống, hơi ấm từ chén trà vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay. “Hôm nay Mạc tiên sinh đã giúp ta rất nhiều. Ta muốn hỏi thêm về những điều tiên sinh từng nghiên cứu. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến... các thế lực khác ngoài triều đình và giang hồ? Những điều ‘mờ mịt’ mà tiên sinh đã nhắc đến lúc chiều.” Lâm Dịch khéo léo gợi mở, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Mạc Vân, thể hiện sự chân thành và khao khát tri thức. Anh biết, để đối phó với những mối đe dọa không thể lường trước của Thẩm Đại Nhân, anh cần phải mở rộng tầm hiểu biết của mình, dù nó có vẻ xa rời thực tế đến đâu.

Mạc Vân hơi cúi đầu, vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm trọng hơn. “Lâm chủ nhân đã tin tưởng, hạ quan không dám giấu giếm. Hạ quan vốn chỉ xem đó là những lời đồn đại, hoặc ghi chép trong các sách cổ mà thôi. Nhưng càng nghiên cứu, càng tìm hiểu, hạ quan càng nhận ra rằng, thế giới này rộng lớn hơn những gì chúng ta vẫn nghĩ.” Ông ta ngập ngừng một chút, như thể đang cân nhắc cách diễn đạt những điều khó tin. “Những gì hạ quan tìm thấy, chủ yếu là về ‘linh khí’ đang dần cạn kiệt, và những ‘kẻ tu hành’ ẩn dật. Họ có thể thi triển những phép thuật kỳ lạ, không thuộc về binh pháp hay võ công thông thường.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh không chớp. Cái tên "linh khí" và "kẻ tu hành" khiến anh nhớ đến những bộ tiểu thuyết huyền huyễn mà anh từng đọc ở thế giới cũ. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, một sự hoài nghi sâu sắc. Liệu có thật sự tồn tại những điều siêu nhiên ở thế giới này? Anh đã quá tập trung vào những vấn đề thế tục, vào việc xây dựng nền kinh tế, quân sự, vào việc đối phó với các thế lực phong kiến, mà bỏ qua một khía cạnh hoàn toàn khác của thế giới này.

“Phép thuật kỳ lạ?” Lâm Dịch lặp lại, giọng anh mang chút nghi hoặc. “Tiên sinh có thể nói rõ hơn không?” Anh biết mình phải giữ thái độ cởi mở, dù cho thông tin có vẻ phi lý đến đâu.

Mạc Vân gật đầu. “Trong các ghi chép cổ, có nhắc đến việc những kẻ tu hành có thể điều khiển ngũ hành, ngưng tụ nguyên tố, thậm chí là dịch chuyển tức thời. Họ mạnh đến mức có thể một mình chống lại cả ngàn quân. Nhưng đó là những câu chuyện từ thời xa xưa, khi linh khí còn dồi dào. Ngày nay, linh khí đã mỏng manh đến mức những kẻ tu hành chân chính cũng dần biến mất, hoặc chỉ có thể ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc.” Ông ta thở dài, ánh mắt xa xăm. “Hạ quan từng đọc trong một cuốn cổ tịch, có nhắc đến ‘Di Tích Thần Tộc’ nơi linh khí từng dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng giờ đã thành phế tích, chỉ còn lại những tàn tích hoang phế mà không ai dám bén mảng. Cả những ‘Linh Thú Sơn Mạch’ nơi kỳ trân dị thú sinh sống, được cho là có liên quan đến linh khí, cũng dần trở nên hoang vu, chỉ còn lại những lời đồn đại về những sinh vật dị dạng.”

Lâm Dịch im lặng, suy nghĩ nội tâm của anh đang hỗn loạn. *Linh khí... tu hành? Chẳng lẽ thế giới này còn có cả yếu tố siêu nhiên? Mình đã quá tập trung vào những vấn đề thế tục mà bỏ qua những điều này sao?* Anh nhớ lại những cảnh tượng kỳ lạ mà anh từng nghe kể, những tin đồn về những bang phái giang hồ sở hữu những công phu vượt xa võ học thông thường, những câu chuyện về những lão tăng có thể trị bách bệnh hay những đạo sĩ có thể hô mưa gọi gió. Trước đây, anh chỉ xem đó là những lời đồn thổi, những câu chuyện thêu dệt quá mức. Nhưng giờ đây, qua lời Mạc Vân, mọi thứ lại trở nên có vẻ hợp lý một cách đáng sợ.

“Vậy, những kẻ tu hành này, họ có liên quan gì đến các thế lực chính trị hiện tại không?” Lâm Dịch hỏi, ngay lập tức anh chuyển sang góc nhìn chiến lược. Nếu những điều Mạc Vân nói là thật, thì đây không chỉ là một vấn đề về tri thức, mà còn là một mối đe dọa tiềm tàng cực kỳ lớn.

Mạc Vân lắc đầu. “Thông thường thì không. Họ thường tránh xa thế sự, coi đó là hồng trần trói buộc. Nhưng đôi khi, vì một mục đích nào đó, hoặc vì lợi ích cá nhân, một số kẻ tu hành sẽ can dự vào. Hơn nữa, trong thời loạn lạc như hiện nay, khi linh khí đã mỏng manh, một số kẻ vì muốn duy trì tu vi hoặc tìm kiếm cơ hội đột phá, có thể sẽ không từ thủ đoạn nào. Họ có thể hợp tác với các thế lực phàm tục, hoặc thậm chí là thao túng chúng từ phía sau.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại, một cảm giác nặng nề đè nặng lên vai anh. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ, *nhưng để sinh tồn trong thế giới này, mình không chỉ phải đối phó với binh đao, mưu kế, mà còn phải đối phó với những điều vượt quá cả sự hiểu biết khoa học của mình.* Anh mở mắt ra, nhìn vào Cẩm Nang Kế Sách đang nằm trên bàn. Nó là cẩm nang cho những mưu kế thế tục, nhưng liệu nó có thể giúp anh đối phó với những thế lực siêu nhiên? Anh lật giở vài trang, tìm kiếm một sự liên hệ, một manh mối nào đó. Trong đó có vô số những ghi chép về binh pháp, nhân sự, địa lý, nhưng không hề có một dòng nào nhắc đến “linh khí” hay “tu hành.”

“Mạc tiên sinh,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hơn. “Tiên sinh có thể giúp ta tìm hiểu sâu hơn về những điều này không? Về linh khí, về các kẻ tu hành, về những dị thú, những di tích cổ? Mỗi một mảnh thông tin, dù nhỏ nhất, cũng đều có thể là chìa khóa để chúng ta sinh tồn trong loạn thế này.”

Mạc Vân nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt ông ta hiện lên sự kinh ngạc lẫn cảm kích. Ông ta không ngờ Lâm Dịch lại chấp nhận những điều khó tin này một cách nghiêm túc như vậy. “Hạ quan xin tuân lệnh. Hạ quan sẽ dốc hết sức mình, tập hợp tất cả những gì hạ quan biết, và nếu có thể, sẽ tìm kiếm thêm những mảnh ghép còn thiếu.” Ông ta cẩn trọng kể lại những gì anh ta biết, ban đầu có vẻ hoài nghi về khả năng Lâm Dịch chấp nhận, nhưng dần dần trở nên nghiêm túc hơn khi thấy sự quan tâm sâu sắc và ánh mắt đầy suy tư của Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu. Ánh trăng ngoài cửa sổ dường như càng lúc càng sáng hơn, như muốn soi rọi vào những bí mật đang dần được hé lộ. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, khi anh không chỉ phải đối phó với những mưu đồ thế tục của Thẩm Đại Nhân, mà còn phải đối mặt với một kh��a cạnh hoàn toàn mới, một thế giới siêu nhiên ẩn giấu mà anh chưa từng lường trước. Nhưng dù thế nào, anh cũng sẽ không lùi bước. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và để sinh tồn, anh phải không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, dù cho đối thủ có là quỷ thần hay tiên nhân đi chăng nữa. Đây là một cuộc chiến mà anh không thể thua, vì phía sau anh là tất cả những người anh trân trọng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free