Lạc thế chi nhân - Chương 788: Hóa Giải Mưu Đồ: Lưới Ngầm Dưới Lòng Đất
Trong một căn phòng họp đơn sơ nhưng ấm cúng, ánh nến leo lét trên bàn, tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên gương mặt trầm tư của Lâm Dịch và những người cộng sự thân tín. Ngoài kia, đêm khuya đã buông xuống, tiếng trò chuyện ồn ào của dân chúng từ xa vọng lại mờ dần, thay vào đó là tiếng gió rít qua các mái nhà tranh vách đất, mang theo hơi lạnh ẩm của sương đêm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi gỗ mới của những căn nhà đang được dựng vội, và cả mùi nấu ăn phảng phất từ những bếp lửa còn đỏ than, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa căng thẳng, lo âu, lại vừa ẩn chứa một niềm hy vọng mong manh.
Lâm Dịch trải tấm bản đồ vùng đất của mình ra bàn, bề mặt giấy thô ráp vẽ chi chít những con đường, những ngôi làng, và những khu vực mới mở rộng. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bản đồ, dừng lại ở những chấm đỏ mà Tô Mẫn đã đánh dấu – những điểm nóng nơi tin đồn và sự bất ổn đang lan rộng như một căn bệnh truyền nhiễm. Đôi mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác, giờ đây đang đối diện với một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại tàn khốc không kém.
“Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn gây rối, hắn muốn chúng ta tự hủy diệt từ bên trong,” Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh trầm thấp, như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá. Anh ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ đứng thẳng tắp, vẻ mặt kiên nghị xen lẫn lo lắng. Tô Mẫn vẫn bình tĩnh, đôi mắt sắc sảo của nàng phản chiếu ánh nến, nhưng sâu trong đó là một vẻ ưu tư khó tả. “Đây là một cuộc chiến của niềm tin, một cuộc chiến mà nếu chúng ta thua, sẽ chẳng cần đến một lưỡi gươm nào để kết liễu chúng ta.”
Tô Mẫn gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Dịch. “Chủ nhân nói đúng. Theo thông tin tình báo mà mạng lưới của ta thu thập được, những kẻ kích động không chỉ là dân thường bị mua chuộc. Có cả những kẻ được huấn luyện, có vẻ như là giang hồ cấp thấp, được cài cắm vào để lan truyền tin đồn và thổi bùng sự bất mãn.” Nàng nhấp một ngụm trà nguội, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. “Chúng rất khôn ngoan, không trực tiếp châm ngòi ẩu đả lớn, mà chỉ âm thầm gieo rắc sự nghi kỵ, khoét sâu vào những mối lo ngại cố hữu của người dân về lương thực, về an nguy. Chúng biết rõ điểm yếu của chúng ta.”
Lâm Dịch chống tay lên bàn, khẽ thở dài. Trong đầu anh, những kiến thức về tâm lý học đám đông, về chiến tranh thông tin, về nghệ thuật tuyên truyền từ thế giới hiện đại cuộn trào. Hắn biết Thẩm Đại Nhân đang chơi một ván cờ nguy hiểm, lợi dụng sự thiếu thốn, sự sợ hãi và cả sự lạc hậu của người dân nơi đây để đạt được mục đích. Hắn đang cố gắng bẻ gãy ý chí của họ, khiến họ tự nghi kỵ lẫn nhau, làm suy yếu vùng đất này từ gốc rễ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, "và dường như cũng không cho phép ai có một cuộc sống yên bình, dù chỉ là một khoảnh khắc."
Anh lật mở Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách cổ bằng da thuộc đã sờn gáy, nặng trịch trong tay. Từng trang giấy ố vàng chứa đựng những mưu lược cổ xưa, những kế sách đối phó với đủ loại âm mưu và binh biến. Anh không phải một học giả uyên bác, nhưng khả năng quan sát và tư duy logic đã giúp anh nhìn thấu bản chất của vấn đề, và tìm kiếm lời giải trong những trang sách tưởng chừng như chỉ dành cho chiến trường. “Thẩm Đại Nhân đã đánh giá thấp chúng ta,” anh nói, ánh mắt kiên định. “Hắn nghĩ rằng sự sợ hãi sẽ dễ dàng chiến thắng lòng tin. Nhưng hắn quên rằng, lòng tin, một khi đã được xây dựng bằng mồ hôi và nước mắt, bằng sự thật và hành động, thì nó bền vững hơn bất kỳ thành trì nào.”
Lâm Dịch vạch ra kế hoạch một cách chi tiết và mạch lạc. “Chúng ta sẽ không chỉ dập tắt tin đồn, mà còn phải phản công. Đầu tiên, tăng cường tuyên truyền trấn an, nhưng không phải bằng lời lẽ sáo rỗng. Phải là những hành động cụ thể. Phát động các hoạt động cộng đồng, tổ chức các buổi gặp mặt giữa dân tị nạn và dân làng cũ để họ hiểu nhau hơn. Cung cấp thông tin minh bạch về tình hình lương thực, về các biện pháp an ninh mà chúng ta đang thực hiện.” Anh dừng lại, nhìn th���ng vào Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, ta giao cho hai ngươi nhiệm vụ truy lùng những kẻ gieo rắc tin đồn. Không được đánh động, phải bắt sống. Ta muốn biết chúng là ai, từ đâu đến, và chúng đã được chỉ thị những gì. Ta muốn biết toàn bộ mạng lưới của Thẩm Đại Nhân.”
Trần Nhị Cẩu đấm tay vào ngực, đôi mắt nhanh nhẹn ánh lên vẻ kiên quyết. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám phá rối vùng đất của chúng ta, chúng sẽ phải trả giá!” Lý Hổ, vạm vỡ và ít nói hơn, chỉ gật đầu một cái thật mạnh, nắm chặt chuôi đao bên hông. Với anh ta, mệnh lệnh của Lâm Dịch là trên hết, và sự trung thành của anh ta không cần phải thể hiện bằng lời nói.
Tô Mẫn bổ sung: “Mạng lưới tình báo của ta sẽ hỗ trợ hết sức. Ta sẽ cử người đi theo dõi các khu vực trọng điểm, tìm kiếm những ‘bóng dáng lạ mặt’ như Lý Hổ đã báo cáo. Chúng ta sẽ phối hợp chặt chẽ.”
Lâm Dịch gật đầu. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi. Nhưng anh tin vào tri thức, tin vào khả năng thích nghi của con người, và tin vào lòng tin mà anh đã dày công xây dựng. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách khép lại, nhưng những mưu kế trong đó đã in sâu vào tâm trí anh, biến thành những kế hoạch cụ thể. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, anh sẽ không ngần ngại sử dụng mọi tri thức và mưu lược mà mình có, ngay cả khi nó đòi hỏi anh phải bước vào những góc tối tăm nhất của nhân tính.
***
Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn đêm u tối, nhưng trong căn hầm ngục sâu hun hút, không khí đã đặc quánh sự lạnh lẽo và mùi ẩm mốc, mục nát. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, cùng với tiếng rên rỉ xa xăm của những tù nhân khác, và thỉnh thoảng là tiếng xiềng xích loảng xoảng, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Ánh lửa từ chiếc đèn dầu nhỏ đặt trên một chiếc bàn đá chỉ đủ soi rõ khuôn mặt căng thẳng của Lâm Dịch và vẻ sợ hãi trộn lẫn xảo quyệt của lão Quản Gia – tay sai thân cận của Thẩm Đại Nhân, kẻ vừa bị Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ tóm gọn đêm qua.
Lão Quản Gia bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ mục nát, đôi mắt nhỏ ti hí liên tục liếc nhìn xung quanh, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi đang dâng trào. Chiếc áo gấm cũ kỹ của lão dính đầy bùn đất, tóc tai bù xù, không còn vẻ oai vệ thường ngày. Lâm Dịch đứng đối diện lão, thân hình gầy gò của anh dường như cao lớn hơn trong bóng tối mịt mùng của hầm ngục. Đôi mắt anh sắc bén, nhìn thẳng vào lão Quản Gia, như muốn xuyên thấu tận tâm can kẻ đối diện.
“Ngươi nghĩ lời đồn có thể lay chuyển được lòng dân ta sao?” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa một sức ép vô hình. “Sai rồi. Ngươi chỉ là con cờ bị vứt bỏ, một công cụ rẻ tiền trong tay Thẩm Đại Nhân. Hắn sẽ không bao giờ ra mặt để cứu ngươi đâu.” Anh không cần phải lớn tiếng, chỉ cần sự bình tĩnh đến đáng sợ của anh cũng đủ khiến lão Quản Gia run rẩy. Lâm Dịch đã học được rằng, trong một cuộc thẩm vấn, sự lạnh lùng và thấu hiểu tâm lý đôi khi còn hiệu quả hơn bất kỳ đòn roi nào. Anh đánh vào nỗi sợ hãi lớn nhất của kẻ tay sai: bị bỏ rơi và sự vô dụng.
Lão Quản Gia, ban đầu còn cố giữ vẻ cứng rắn, nghe những lời đó thì sắc mặt trắng bệch. Lão cố gắng nặn ra một nụ cười khẩy, nhưng khóe miệng run rẩy đã tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng. “Ngươi… ngươi nghĩ ta là tất cả sao? Ngươi nghĩ chỉ cần bắt được ta, ngươi đã nắm được tất cả trong tay sao?” Lão bật ra một tràng cười khùng khục, nghe thật chói tai trong không gian tĩnh mịch. “Ngây thơ! Đại Nhân có những quân bài mà ngươi không thể tưởng tượng nổi. Đây chỉ là khởi đầu. Ngươi sẽ phải hối hận vì đã dám đối đầu với hắn!”
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, đôi mắt anh không rời khỏi lão Quản Gia. Anh biết lời nói của lão không phải là lời đe dọa suông. Kẻ bị bắt thường có xu hướng khoe khoang về sự quan trọng của mình hoặc về sức mạnh của chủ nhân để cố gắng giành lấy một chút ưu thế tinh thần, hoặc để hù dọa đối phương. Nhưng trong câu nói của lão Quản Gia, anh nhận ra một điều khác – một sự thật được che giấu. “Quân bài mà ta không thể tưởng tượng nổi?” Lâm Dịch lặp lại, giọng điệu anh vẫn bình thản, nhưng trong lòng đã dâng lên một sự cảnh giác cao độ. “Ngươi có thể kể ta nghe về những ‘quân bài’ đó không? Ta khá tò mò.”
Lão Quản Gia rụt rè nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự căm ghét. Lão không muốn khai báo, nhưng sự lạnh lùng và kiên nhẫn của Lâm Dịch, cùng với không khí ngột ngạt của hầm ngục, đang dần bẻ gãy ý chí của lão. "Hừm," lão hắng giọng, cố lấy lại chút sĩ diện. "Ngươi sẽ không hiểu đâu. Đại Nhân không chỉ có những người như ta. Hắn còn có những… những thứ khác. Những thứ mà ngươi chưa từng thấy trong cái vùng đất nghèo nàn này. Những thứ có thể thay đổi cục diện mà không cần đến lời đồn hay binh lính.” Lão ngừng lại, ánh mắt tràn đầy vẻ bí ẩn, như thể lão đang nói về một bí mật kinh thiên động địa.
Lâm Dịch nhíu mày. “Những thứ khác? Ngươi nói rõ hơn xem.” Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Từ “những thứ khác” của lão Quản Gia nghe có vẻ mơ hồ, nhưng lại gợi lên một cảm giác bất an. Liệu Thẩm Đại Nhân có liên hệ với thế lực tu hành nào đó? Hay là một đội sát thủ tinh nhuệ được huấn luyện bí mật? Trong thế giới này, những điều siêu nhiên không còn là chuyện viễn tưởng.
Lão Quản Gia cười khẩy một lần nữa, lần này nụ cười mang theo chút điên dại. “Ngươi sẽ sớm biết thôi. Cái vùng đất này của ngươi sẽ không còn bình yên nữa. Đại Nhân sẽ khiến ngươi phải trả giá, vì đã dám cản đường hắn. Đây chỉ là khởi đầu, một vở kịch nhỏ để thử lòng ngươi. Kịch chính còn chưa bắt đầu đâu!” Dù sợ hãi, lão vẫn cố giữ lại chút kiêu ngạo cuối cùng của mình.
Lâm Dịch không nói gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào lão Quản Gia. Anh biết lão đã hé lộ đủ. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin mà lão Quản Gia vừa cung cấp, dù mơ hồ, cũng đủ để Lâm Dịch bắt đầu suy luận. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan lại tham vọng, mà còn là một kẻ có nguồn lực và tầm nhìn “đen tối” đáng sợ hơn nhiều so với dự đoán ban đầu. Điều này báo hiệu một cuộc đối đầu khốc liệt và khó lường sắp tới.
Anh quay người, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu đang đứng canh cửa. “Giam giữ hắn cẩn thận. Đừng để hắn tự sát. Ta muốn hắn sống để chứng kiến sự thất bại của chủ nhân hắn.” Giọng Lâm Dịch lạnh như băng, khiến cả Trần Nhị Cẩu cũng phải rùng mình. Khi bước ra khỏi hầm ngục, Lâm Dịch ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển mình sang màu xanh xám của bình minh. Anh đã hóa giải được âm mưu chia rẽ trước mắt, nhưng những lời nói của lão Quản Gia vẫn văng vẳng bên tai, như một lời cảnh báo về một mối hiểm họa lớn hơn, đang ẩn mình sâu dưới lòng đất.
***
Ban ngày, ánh nắng ấm áp của buổi sớm mai đã xua đi những u ám của đêm tối và hầm ngục lạnh lẽo. Trên quảng trường lớn của vùng đất, một biển người đang tụ tập. Tiếng reo hò của dân chúng hòa cùng tiếng kèn hiệu lệnh tập hợp vang vọng khắp không gian. Mùi khói bếp từ những căn nhà mới xây, mùi đất ẩm xen lẫn không khí trong lành sau một đêm dài, tất cả tạo nên một khung cảnh sống động, tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, ban đầu, vẫn còn đó những ánh mắt hoài nghi, những gương mặt lo lắng từ những dân tị nạn mới đến và cả những người dân cũ đã bị lung lay bởi tin đồn.
Lâm Dịch đứng trên một đài cao tạm bợ, được dựng từ những thân cây chắc chắn. Bên cạnh anh là Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và các thành viên cốt cán khác, tất cả đều trong trang phục chỉnh tề, gương mặt nghiêm nghị. Sự hiện diện của họ, những người đã cùng Lâm Dịch xây dựng nên vùng đất này từ con số không, là một lời khẳng định hùng hồn về sự đoàn kết.
Lâm Dịch đưa tay lên, ra hiệu cho đám đông im lặng. Tiếng kèn hiệu lệnh ngừng bặt, tiếng reo hò lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng trang trọng, đầy mong chờ. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, từ những người già nua khắc khổ đến những đứa trẻ thơ ngây đang nép mình vào lòng cha mẹ.
“Hỡi đồng bào của ta!” Giọng Lâm Dịch vang vọng, không quá lớn nhưng rõ ràng và dứt khoát, mang theo một sức nặng khó tả. “Trong những ngày qua, có lẽ các ngươi đã nghe thấy nhiều lời đồn đại, nhiều tin tức khiến lòng người hoang mang. Có kẻ nói vùng đất này sắp cạn kiệt lương thực, có kẻ nói chúng ta sẽ bị bỏ rơi, bị bán đứng. Ta biết, trong loạn thế này, sự sợ hãi là điều không thể tránh khỏi.”
Anh dừng lại, để những lời nói của mình thấm vào lòng người. Trong đầu Lâm Dịch, anh biết đây là lúc để không chỉ dập tắt ngọn lửa tin đồn, mà còn phải củng cố lòng tin, phải tái thiết lập niềm hy vọng. Anh không thể nói dối, nhưng anh có thể đưa ra sự thật một cách khôn ngoan. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "và đôi khi, sự thật cũng cần được gói ghém cẩn thận."
“Nhưng hôm nay, ta đứng đây để nói với các ngươi rằng, những kẻ muốn chia rẽ chúng ta đã bị vạch trần!” Lâm Dịch nói, giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn. “Những kẻ đã lợi dụng nỗi sợ hãi của các ngươi, gieo rắc sự ngờ vực, đã bị bắt giữ. Chúng là tay sai của một kẻ có dã tâm, kẻ muốn thấy chúng ta suy yếu, tự đấu đá lẫn nhau để hắn dễ dàng chiếm đoạt mọi thứ.” Anh không nêu đích danh Thẩm Đại Nhân, nhưng ai cũng hiểu anh đang ám chỉ ai.
Một làn sóng xì xào nổi lên trong đám đông, xen lẫn những tiếng reo hò nhỏ lẻ. Lâm Dịch tiếp tục: “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra! Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn! Vùng đất này là nhà của chúng ta, là nơi chúng ta cùng nhau xây dựng, cùng nhau bảo vệ. Ta cam đoan với các ngươi, lương thực tuy không dư dả, nhưng đủ để chúng ta cầm cự qua mùa này. Chúng ta sẽ cùng nhau lao động, cùng nhau khai hoang, và chúng ta sẽ có đủ ăn!”
Ngay sau lời tuyên bố của Lâm Dịch, một đội quân lính và dân phu bắt đầu đẩy những chiếc xe chất đầy bao tải lương thực đến quảng trường. “Đây là số lương thực cứu trợ khẩn cấp dành cho những gia đình khó khăn nhất, đặc biệt là những người tị nạn mới đến!” Lâm Dịch tuyên bố. “Ngoài ra, chúng ta sẽ bắt đầu phân phát hạt giống, hướng dẫn kỹ thuật canh tác mới để tăng năng suất. Chúng ta sẽ tăng cường tuần tra, đảm bảo an toàn cho mọi người, mọi nhà. Chúng ta sẽ cùng nhau xây d���ng lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết!”
Đám đông bùng nổ trong tiếng reo hò. Những gương mặt lo lắng dần được thay thế bằng sự nhẹ nhõm, bằng niềm hy vọng. Trần Nhị Cẩu không kìm được sự phấn khích, hét lớn: “Đại ca nói đúng! Lâm gia chúng ta sẽ luôn đứng vững! Kẻ nào dám gây rối, sẽ không có đường sống!” Lý Hổ cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên quyết.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua trên đôi môi gầy. "Nhưng đây mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm," anh thầm nghĩ, "một sự trấn an tạm thời." Trong đầu anh, lời của lão Quản Gia vẫn văng vẳng: “Đại Nhân có những quân bài mà ngươi không thể tưởng tượng nổi.” Anh biết Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là một quan lại tham lam; hắn là một kẻ âm mưu xảo quyệt, có khả năng che giấu những mối đe dọa lớn hơn, những quân bài bí mật có thể lật đổ mọi thứ anh đã dày công xây dựng.
Ánh nắng ban ngày chói chang, nhưng trong lòng Lâm Dịch vẫn còn đó một bóng tối vô hình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn trong thế giới này, anh phải không ngừng cảnh giác, không ngừng suy tính. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.