Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 787: Nội Loạn Nổi Dậy: Âm Mưu Chia Rẽ

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tàn. Tiếng dế đêm kêu rả rích, và tiếng bước chân lạo xạo của đội tuần tra trên lớp lá khô tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch đầy rẫy bất an. Lý Hổ dẫn đầu một đội tuần tra tinh nhuệ, khoảng mười người, lặng lẽ di chuyển. Hắn vẫn mặc bộ giáp dính bụi, vẻ mặt căng thẳng và cảnh giác cao độ. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua hai bên đường, thăm dò từng bụi cây, từng tảng đá. Sau khi nghe báo cáo của Mã Đại Ca và nhận lệnh từ Lâm Dịch, hắn đã lập tức dẫn người đến khu vực Tây Bắc để thăm dò. Hắn không tin tưởng vào những tin tức mơ hồ, hắn cần phải tận mắt chứng kiến.

"Giữ im lặng!" Lý Hổ thì thầm, ra hiệu cho đội dừng lại. Hắn đã phát hiện ra điều gì đó. Trên mặt đất ẩm ướt, lẫn giữa những lớp lá khô và bùn đất, có những dấu chân mới. Những dấu chân này không phải của dân thường, cũng không phải của những toán thổ phỉ mà hắn đã quá quen thuộc. Chúng sâu hơn, đều đặn hơn, và có vẻ như được tạo ra bởi những đôi giày bốt quân dụng được rèn giũa kỹ lưỡng. Một người lính trẻ tuổi, vẻ mặt non nớt nhưng ánh mắt nhanh nhẹn, chỉ vào một vết hằn trên lớp rêu xanh. "Chỉ huy, nhìn cái này!"

Lý Hổ quỳ xuống, dùng tay miết nhẹ theo vết hằn. Đó không phải là dấu giày, mà là vết bánh xe. Nhưng không phải bánh xe của xe bò hay xe ngựa thông thường. Nó nhỏ hơn, sắc nét hơn, và dường như được thiết kế để di chuyển nhanh trên địa hình gồ ghề. "Đây không phải xe của dân thường," hắn lầm bầm, đứng dậy. "Cũng không phải của các thương nhân. Lại càng không phải của thổ phỉ." Hắn nhìn theo hướng dấu vết, chúng dẫn sâu vào rừng, dường như đi vòng qua những con đường chính.

Đội tuần tra tiếp tục theo dõi dấu vết một cách cẩn trọng. Càng đi sâu, Lý Hổ càng cảm thấy bất an. Những dấu vết này cho thấy một nhóm người có tổ chức, di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp và có mục đích rõ ràng. Họ không đi cướp bóc, cũng không phải tìm đường sống. Họ đang thăm dò, hoặc tìm kiếm điều gì đó. Đi thêm một đoạn nữa, trong một bụi cây rậm rạp gần một tảng đá lớn, một người lính bất ngờ phát hiện ra một vật nhỏ bị bỏ lại. "Chỉ huy, cái này!" anh ta gọi khẽ, giọng đầy vẻ ngạc nhiên.

Lý Hổ bước đến, nhặt vật đó lên. Đó là một biểu tượng nhỏ bằng đồng thau, hình một đầu sói đang nhe nanh. Thiết kế của nó tinh xảo, những đường nét mạnh mẽ, toát lên vẻ hung hãn nhưng cũng đầy bí ẩn. Hắn lật đi lật lại trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Lý Hổ là một người đã lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, cũng từng đối đầu với vô số bang phái và thế lực. Hắn quen thuộc với hầu hết các biểu tượng, cờ hiệu của giang hồ lẫn quân đội trong vùng. Nhưng cái biểu tượng đầu sói này, hắn chưa từng thấy bao giờ.

"Cái này... không phải của dân thường. Lại là chúng sao?" Lý Hổ lẩm bẩm, ánh mắt nheo lại. "Chắc chắn không phải." Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Biểu tượng này mang theo một cảm giác nguy hiểm, một sự khác biệt hoàn toàn so với những kẻ thù mà họ từng đối mặt. Nó không phải của thổ phỉ, cũng không phải của tàn quân Đại Hạ. Đây là một thế lực mới, bí ẩn, và có vẻ như cực kỳ nguy hiểm. Hắn siết chặt biểu tượng đầu sói trong tay, cảm giác trầm trọng của vật phẩm càng khiến hắn thêm lo lắng. Một kẻ thù vô danh luôn đáng sợ hơn một kẻ thù đã biết. Với sự sụp đổ của Đại Hạ, vô số thế lực sẽ nổi lên, và vùng đất của Lâm Dịch, với sự ổn định hiếm hoi của nó, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của nhiều kẻ. Hắn quay sang đội tuần tra. "Một nửa đội quay về báo cáo chúa công ngay lập tức. Đưa cái này về cho ngài ấy. Nửa còn lại theo ta, tiếp tục truy tìm dấu vết." Đội tuần tra chia ra làm hai. Lý Hổ dẫn phần còn lại tiếp tục lầm lũi tiến vào màn đêm, bóng hắn hòa lẫn vào những cái cây cổ thụ, mang theo nỗi bất an về một kẻ thù mới, một bóng ma đang ẩn mình trong bóng tối của loạn thế, có thể là một thế lực giang hồ cấp cao hoặc thậm chí là tay sai của Thẩm Đại Nhân. Biểu tượng đầu sói lạnh lẽo trong tay Lý Hổ là lời cảnh báo đầu tiên về những hiểm nguy mới, những trận chiến khốc liệt hơn đang chờ đợi vùng đất của Lâm Dịch trong kỷ nguyên hỗn loạn này.

***

Sáng sớm, bầu trời vùng đất của Lâm Dịch âm u, se lạnh như thể đang báo hiệu cho những điều không mấy tốt lành sắp sửa diễn ra. Trong căn phòng hội nghị chính của dinh thự, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nặng trĩu những lo âu và dự cảm chẳng lành. Ngọn đèn dầu leo lét trên bàn, dù là ban ngày, vẫn phải thắp để xua đi một phần bóng tối u ám từ ngoài cửa sổ đổ vào. Tiếng người nói chuyện xì xào vọng lại từ bên ngoài, xen lẫn những tiếng bước chân vội vã của binh lính và dân chúng, tạo nên một bản nhạc nền đầy bất an. Mùi đất ẩm và khói bếp từ xa thoang thoảng, nhưng trong căn phòng này, dường như chỉ còn mùi lo toan và sợ hãi.

Lâm Dịch đứng lặng lẽ ở đầu bàn, thân hình gầy gò của anh in rõ trong ánh sáng mờ. Khuôn mặt thanh tú, nhưng giờ đây lại mang vẻ trầm tư đến lạ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, quét qua từng gương mặt quen thuộc đang ngồi đối diện. Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, và Tô Mẫn, những cánh tay đắc lực của anh, đều có vẻ mặt nghiêm trọng. Trên bàn, giữa những tấm bản đồ cũ kỹ và xấp giấy tờ, là biểu tượng đầu sói bằng đồng thau lạnh lẽo mà Lý Hổ đã mang về đêm qua, một lời nhắc nhở hữu hình về mối đe dọa đang rình rập.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt còn hằn rõ sự mệt mỏi, nắm chặt hai tay trên bàn, gằn giọng: "Đại ca, đám người kia không chỉ là thổ phỉ thông thường. Chúng di chuyển chuyên nghiệp, có tổ chức, và để lại cái biểu tượng này... như một lời cảnh cáo. Nhưng điều đáng nói hơn là... trong làng cũng bắt đầu có những lời ra tiếng vào khó nghe về việc ngài đ�� làm gì với đám giang hồ đó." Hắn ngừng lại, ánh mắt đầy bức xúc, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Họ nói rằng ngài đã nhượng bộ, hoặc thậm chí là cấu kết với một thế lực mới, để đổi lấy sự bình yên cho riêng mình."

Lâm Dịch vẫn im lặng, bàn tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng vọng trong không gian tĩnh lặng, thể hiện sự suy tư sâu sắc của anh. Anh lắng nghe, không bỏ sót một lời nào, đôi mắt chăm chú quan sát phản ứng của Lý Hổ, rồi chuyển sang Trần Nhị Cẩu.

Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, cau mày nói tiếp: "Đúng vậy, chủ nhân. Dân tị nạn mới đến thì hoang mang, dễ tin người. Lại có kẻ cố tình bôi xấu ngài, nói ngài chỉ lo cho riêng mình, lương thực sắp cạn kiệt, thậm chí còn nói ngài sẽ bán đứng họ cho các lãnh chúa khác để giữ vùng đất này... Tôi đã cố gắng trấn an, nhưng những lời đồn thổi đó cứ như có cánh, bay khắp nơi. Dân chúng bắt đầu nghi kỵ nhau, thậm chí còn có vài vụ xích mích nhỏ vì những lời lẽ không đâu." Giọng hắn ��ầy vẻ bối rối, trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch, hắn cảm thấy bất lực trước làn sóng tin đồn này. "Họ còn nói rằng cái biểu tượng đầu sói kia là bằng chứng cho sự hợp tác của ngài với một thế lực giang hồ bí ẩn."

Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, cầm một xấp tài liệu trên tay. Nàng chưa nói gì, nhưng vẻ mặt nghiêm trọng của nàng đã đủ để Lâm Dịch hiểu rằng tình hình phức tạp hơn nhiều so với những gì Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu báo cáo. Nàng là người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao sóng gió, nàng hiểu rõ trí tuệ và sự quyết đoán của chủ nhân. Nhưng lần này, nàng cũng cảm thấy có gì đó bất thường, một thứ áp lực vô hình đang bóp nghẹt vùng đất này.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi. "Thẩm Đại Nhân," anh lẩm bẩm, không phải là một câu hỏi mà là một lời khẳng định, một suy đoán đã được xác nhận. Trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc từ tin tức về sự sụp đổ của Đại Hạ, làn sóng dân tị nạn, và giờ là những lời đồn đại có chủ đích, bắt đầu ráp nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Đây không phải là sự hỗn loạn ngẫu nhiên của thời loạn lạc. Đây là một cuộc chiến tranh tâm lý, một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng nhằm bẻ gãy ý chí của anh và những người dân mà anh đang cố gắng bảo vệ.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ thầm, những lời lẽ từ kiếp trước vang vọng trong tâm trí. Anh đã luôn tin vào điều đó. Nhưng giờ đây, kẻ thù đang sử dụng chính những lỗ hổng trong tri thức của dân chúng, sự hoang mang của họ, để chống lại anh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh nghĩ tiếp, cảm thấy một chút châm biếm nội tâm. Anh đã cố gắng tạo ra một góc nhỏ công bằng trong cái thế giới tàn khốc này, nhưng kẻ thù lại không cho phép điều đó. Chúng muốn phá hủy nó từ bên trong.

"Những lời đồn đó... chúng được lan truyền như thế nào?" Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn Tô Mẫn. "Có dấu hiệu nào cho thấy chúng có cùng một nguồn gốc không?"

Tô Mẫn gật đầu, đặt xấp tài liệu xuống bàn. "Thưa chủ nhân, tôi đã cho người thu thập thông tin từ các khu vực khác nhau. Những tin đồn về lương thực cạn kiệt, về việc ngài cấu kết với giang hồ, hay thậm chí là việc ngài sẽ 'bán đứng' dân chúng, đều có chung một cấu trúc, một thông điệp cốt lõi. Chúng được gieo rắc một cách khéo léo, nhắm vào nỗi sợ hãi cố hữu của người dân tị nạn: nỗi sợ bị bỏ rơi, bị phản bội, và đói kém. Đặc biệt là từ khi cái biểu tượng đầu sói này xuất hiện, chúng đã được gắn ghép vào những lời đồn đại một cách rất tự nhiên." Nàng ngừng lại, giọng nàng trầm xuống: "Và điều đáng lo ngại là, chúng không chỉ dừng lại ở lời đồn. Đã có một số người, đặc biệt là những người mới đến và chưa hiểu rõ về vùng đất của chúng ta, bắt đầu có những hành động chống đối nhỏ, hoặc từ chối hợp tác trong các công việc chung."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, chủ nhân. Mới hôm qua, có một toán dân tị nạn nhất quyết không chịu tham gia vào việc xây dựng tường rào ở phía Đông, nói rằng ngài đang bắt họ làm việc cực nhọc để phục vụ cho lợi ích riêng của mình."

Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. Áp lực không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ bên trong, như một căn bệnh đang gặm nhấm cơ thể từ từ. Anh biết, nếu không giải quyết tận gốc, sự hoang mang này sẽ lan rộng, biến thành sự nghi kỵ, và cuối cùng là nội loạn. Một vùng đất dù vững chắc đến đâu, cũng không thể tồn tại nếu lòng dân ly tán.

"Lý Hổ," Lâm Dịch nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự quyết đoán, "ngươi hãy tăng cường tuần tra, không chỉ ở biên giới mà cả trong các khu dân cư. Bất kỳ ai cố tình gây rối, hoặc có dấu hiệu kích động người khác, đều phải bị đưa về thẩm vấn. Nhưng hãy nhớ, không được dùng vũ lực quá mức, tránh gây thêm bất mãn. Chúng ta cần tìm ra kẻ đứng sau những lời đồn này."

Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ: "Rõ, Đại ca!"

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp lời, "ngươi hãy cho người tăng cường việc phát lương thực, đảm bảo mọi người đều được nhận đủ, không thiếu sót. Đồng thời, hãy tổ chức các buổi nói chuyện nhỏ, giải thích rõ ràng về tình hình hiện tại, về việc chúng ta đang làm gì để bảo vệ họ. Sự minh bạch là cách tốt nhất để chống lại tin đồn."

"Vâng, chủ nhân!" Trần Nhị Cẩu đáp, vẻ mặt đã bớt lo lắng hơn một chút, bắt đầu suy nghĩ về cách thực hiện chỉ thị.

Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Tô Mẫn, nàng hãy tiếp tục theo dõi sát sao những lời đồn này. Phân tích kỹ lưỡng hơn nữa, tìm ra những điểm chung, những từ ngữ đặc trưng. Ta muốn biết chính xác nguồn gốc của chúng, và kẻ nào đang đứng sau thao túng." Anh vươn tay, nhặt biểu tượng đầu sói lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. "Và cái này... ta tin rằng nó là một phần trong kế hoạch của Thẩm Đại Nhân. Hắn đang cố gắng gán ghép một kẻ thù vô danh vào chúng ta, để tạo ra sự hoang mang."

Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên kiên định hơn. "Nàng sẽ làm theo lời chủ nhân."

Lâm Dịch nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen vẫn quần tụ. Cuộc chiến này không chỉ là đấu tranh sinh tồn với thiên nhiên khắc nghiệt hay các thế lực bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính những nỗi sợ hãi và nghi kỵ trong lòng người. "Hắn muốn chia rẽ chúng ta," Lâm Dịch lẩm bẩm, "nhưng hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của lòng tin. Chúng ta sẽ chứng minh cho hắn thấy."

***

Buổi trưa, dù trời đã quang mây tạnh, nhưng không khí ở khu tập trung dân tị nạn vẫn nặng nề, ngột ngạt. Hàng trăm con người khắc khổ, gầy gò, quần áo rách rưới đang chen chúc nhau trong những mái lều tạm bợ, dựng lên vội vã. Mùi khói bếp từ những nồi cháo loãng, mùi thức ăn đơn giản, quyện lẫn mùi mồ hôi và bụi bặm, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó chịu. Tiếng ồn ào của đám đông, ti���ng rao hàng yếu ớt của vài người bán rong, xen lẫn những tiếng cãi vã nhỏ nhặt, tất cả tạo nên một bức tranh hỗn loạn, hoang mang, và dễ bùng nổ.

Giữa khu chợ tạm bợ, nơi người dân đang xếp hàng chờ nhận phần lương thực ít ỏi của mình, một vụ xô xát nhỏ bỗng bùng phát. Ban đầu chỉ là những lời qua tiếng lại, nhưng nhanh chóng leo thang thành những tiếng la hét và xô đẩy. Một nhóm người, với vẻ mặt đầy oán giận và mệt mỏi, đang tụ tập tranh cãi gay gắt về việc phân phát lương thực.

"Lương thực đâu? Sao hôm nay lại ít thế này?" Một người phụ nữ gầy guộc, tóc tai bù xù, giọng the thé gào lên. "Nghe nói lương thực đã cạn rồi, Lâm Dịch đại nhân chỉ lo cho gia đình mình thôi! Còn đâu ra cho chúng ta nữa!"

Một người đàn ông khác, vẻ mặt hốc hác vì đói, đẩy vai người bên cạnh, lớn tiếng phụ họa: "Đúng vậy! Chúng ta làm việc quần quật cả ngày, mà lương thực thì cứ ít dần đi. Chắc là bị mấy kẻ thân cận của hắn ăn chặn rồi!" Hắn chỉ tay vào tấm biểu tượng đầu sói bằng đồng thau nhỏ bé mà ai đó đã lén lút đặt gần khu phân phát lương thực. "Còn cái biểu tượng đầu sói kia, có khi nào là dấu hiệu Lâm Dịch đã cấu kết với bọn giang hồ nào đó để bán đứng chúng ta không? Hắn muốn dùng chúng ta làm bia đỡ đạn để giữ lấy vùng đất này! Chúng ta phải tự cứu mình!"

Những lời lẽ kích động nhanh chóng lan truyền. Nhiều người dân tị nạn khác, vốn đã hoang mang và tuyệt vọng, dễ dàng bị cuốn vào luồng tin đồn này. Họ bắt đầu xì xào, bàn tán, ánh mắt nghi ngờ quét qua những người lính đang cố gắng duy trì trật tự.

A Cẩu, một người dân thường với thân hình gầy gò và vẻ mặt ngốc nghếch thường ngày, giờ đây đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt ngơ ngác và lo lắng. Hắn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe loáng thoáng những lời buộc tội nặng nề nhằm vào Lâm Dịch – vị chủ nhân mà hắn vẫn luôn tin tưởng. "Lâm Dịch đại nhân... sao lại thế được?" hắn lẩm bẩm, lòng đầy hoang mang. Hắn nhìn sang một người hàng xóm, cố gắng hỏi, nhưng người kia chỉ lắc đầu, vẻ mặt cũng đầy ngờ vực.

Trong đám đông hỗn loạn đó, có thể thấy một vài bóng dáng lạ mặt. Họ ăn mặc giản dị như những người dân tị nạn khác, nhưng ánh mắt lại sắc bén, không hề có vẻ sợ hãi hay đói kém. Họ không trực tiếp tham gia vào cuộc cãi vã, nhưng lại thì thầm những lời lẽ kích động vào tai những người xung quanh, châm ngòi cho ngọn lửa bất mãn đang bùng cháy. Một kẻ trong số đó, một lão già gầy gò với chòm râu lưa thưa, ánh mắt gian xảo, khẽ nhếch mép cười đắc thắng khi thấy đám đông dần trở nên mất kiểm soát. Hắn là một trong những tay sai của Thẩm Đại Nhân, được cài cắm vào đây để gieo rắc những hạt giống ngờ vực.

Vụ xô xát nhanh chóng leo thang thành ẩu đả. Một vài người bắt đầu xô đẩy, tranh giành lương thực, thậm chí còn có kẻ ném đồ đạc vào những người lính đang cố gắng can ngăn. Cảnh tượng trở nên hỗn loạn tột độ.

Đúng lúc đó, một nhóm binh lính dưới sự chỉ huy của Lý Hổ xuất hiện. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, xông thẳng vào đám đông, giọng hắn vang như sấm: "Dừng lại! Ai dám gây rối sẽ bị trừng trị nghiêm khắc!" Với sức vóc của hắn, Lý Hổ nhanh chóng trấn áp được vài kẻ hung hãn nhất, buộc chúng phải lùi lại. Các binh lính khác cũng nhanh chóng tạo thành vòng vây, ổn định tình hình.

Lâm Dịch, không trực tiếp xuất hiện trong đám đông hỗn loạn, nhưng đã quan sát toàn bộ cảnh tượng từ một góc khuất trên cao. Ánh mắt anh trầm trọng, không một chút biểu cảm. Anh đã thấy rõ sự hỗn loạn, sự hoang mang, và cả những ánh mắt nghi ngờ mà người dân tị nạn dành cho những người lính của anh. Anh nhận ra vấn đề không chỉ là đói kém hay tranh chấp lương thực. Vấn đề là lòng tin. Lòng tin đang bị phá hoại từ bên trong, một cách tinh vi và tàn nhẫn. "Thẩm Đại Nhân..." anh khẽ thì thầm, nắm chặt tay. Kẻ đó đang tuyệt vọng, nhưng sự tuyệt vọng của hắn lại biến thành sự xảo quyệt đáng sợ. Hắn đang cố gắng tạo ra một cuộc chiến mà anh không thể dùng gươm đao để giành chiến thắng. Đây là cuộc chiến của tâm trí, của những lời nói dối và sự thật. Và Lâm Dịch biết, sinh tồn không chỉ là bảo vệ thân thể, mà c��n là bảo vệ linh hồn của một cộng đồng.

***

Đêm khuya, gió mạnh rít qua những kẽ hở của cửa sổ, khiến nhiệt độ trong phòng làm việc riêng của Lâm Dịch giảm xuống rõ rệt. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ, khiến những góc phòng khác chìm vào bóng tối sâu thẳm. Trong không gian tĩnh lặng nhưng căng thẳng đến nghẹt thở ấy, mùi giấy cũ và mực từ những chồng sách, bản đồ, quyện lẫn hương trầm nhẹ từ chiếc lò xông nhỏ, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa u ám.

Lâm Dịch và Tô Mẫn ngồi đối diện nhau, gương mặt cả hai đều in đậm vẻ suy tư. Lâm Dịch, với đôi mắt sâu thẳm, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu, nhưng Tô Mẫn có thể cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ anh, dấu hiệu của một cơn giận dữ kìm nén và một ý chí kiên cường đang được tôi luyện.

Tô Mẫn đặt một cuộn giấy đã được ghi chép cẩn thận xuống bàn, giọng nàng trầm thấp, nhưng từng lời đều sắc như dao: "Chủ nhân, những tin đồn này không phải ngẫu nhiên. Chúng được gieo rắc m��t cách có hệ thống, nhắm vào những điểm yếu khác nhau của dân chúng, đặc biệt là những người mới đến. Tôi đã cho người phân tích từng lời lẽ, từng cụm từ, và phát hiện ra một sự nhất quán đáng ngờ." Nàng dùng ngón tay thon dài chỉ vào một vài điểm trên cuộn giấy. "Chúng đều xoáy sâu vào nỗi sợ hãi về nạn đói, sự bất công, và sự phản bội – những thứ mà dân tị nạn đã phải trải qua trước khi đến đây. Chúng vẽ ra một viễn cảnh Lâm Dịch đại nhân sẽ trở thành một kẻ cai trị tàn bạo khác, không khác gì những gì họ đã bỏ lại phía sau."

Tô Mẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Và kẻ đứng sau... rất có thể là Thẩm Đại Nhân. Hắn đang cố gắng bẻ gãy ý chí của chúng ta từ bên trong, khiến chúng ta tự nghi kỵ lẫn nhau. Hắn biết rằng vùng đất của chúng ta đang đối mặt với nguy cơ cạn kiệt lương thực và nguồn lực, hắn đang lợi dụng điều đó để đẩy chúng ta vào đường cùng."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt anh không rời khỏi bản đồ trải rộng trên bàn, nơi Tô Mẫn ��ã đánh dấu bằng những chấm đỏ các điểm nóng tin đồn, các khu vực có mức độ hoang mang cao. Một suy nghĩ lạnh lẽo dần hình thành trong đầu anh – đây không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự đơn thuần, mà là một cuộc chiến tinh vi và tàn nhẫn, một cuộc chiến tâm lý mà Thẩm Đại Nhân đang cố gắng áp đặt. Hắn đang chơi một ván cờ lớn, sử dụng con người làm quân cờ, và lòng tin làm chiến trường.

"Thẩm Đại Nhân..." Lâm Dịch thì thầm, giọng anh vang lên giữa tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, mang theo sự sắc lạnh đến rợn người. "Hắn đang tuyệt vọng, nên mới dùng đến hạ sách này. Hắn muốn chúng ta tự hủy diệt. Hắn muốn vùng đất này sụp đổ không phải vì gươm đao, mà vì sự nghi ngờ và chia rẽ." Anh dừng lại, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. "Nhưng hắn đã quên, một đế chế không thể sụp đổ chỉ vì những lời đồn đại. Hắn đã đánh giá thấp lòng tin mà ta đã gây dựng."

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến giá sách cũ kỹ. Anh vuốt nhẹ lên những cuốn sách đã sờn gáy, rồi dừng lại ở một cuốn có vẻ ngoài trang trọng hơn, bìa bằng da thuộc đã ngả màu thời gian. Đó là Cẩm Nang Kế Sách, một cuốn sách chứa đựng những mưu lược cổ xưa mà anh đã tìm thấy từ lâu. Anh lật dở vài trang, những con chữ cổ kính hiện ra dưới ánh đèn dầu leo lét, phản chiếu sự lo toan trên gương mặt anh, và sự sắc lạnh trong ánh mắt khi anh đưa ra quyết định.

"Tô Mẫn," anh nói, giọng anh trầm ổn nhưng ẩn chứa một luồng sức mạnh khó lường. "Vậy thì, chúng ta sẽ cho hắn thấy, lòng tin vững chắc hơn bất kỳ thanh gươm nào." Anh quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Tô Mẫn. "Những kẻ gieo rắc tin đồn không phải là vấn đề chính. Vấn đề chính là kẻ đứng sau chúng, kẻ đang thao túng nỗi sợ hãi của người dân. Chúng ta sẽ không chỉ dập tắt tin đồn, mà còn phải nhổ tận gốc mầm mống của sự chia rẽ."

Tô Mẫn gật đầu, nàng hiểu ý Lâm Dịch. "Chủ nhân muốn dùng kế phản gián?"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo hiếm thấy. "Thẩm Đại Nhân muốn gieo rắc sự ngờ vực, vậy thì chúng ta sẽ gieo rắc sự thật... và một chút nghi ngờ ngược lại. Hắn muốn chơi trò lừa bịp, ta sẽ cho hắn thấy thế nào là lừa bịp thực sự." Anh đặt Cẩm Nang Kế Sách xuống bàn, mở ra một trang có hình vẽ những đường đi nước bước phức tạp. "Tìm ra những 'bóng dáng lạ mặt' mà Lý Hổ đã báo cáo. Ta muốn biết chúng là ai, từ đâu đến, và chúng đã được chỉ thị những gì. Chúng ta sẽ không chỉ truy lùng gián điệp, mà còn biến chúng thành công cụ của chúng ta."

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp đang dần hình thành. Kế hoạch này không chỉ đòi hỏi sự khéo léo trong việc trấn an dân chúng, mà còn yêu cầu sự tàn nhẫn và quyết đoán trong việc đối phó với kẻ thù. Anh sẽ phải sử dụng những chiến lược tâm lý và phản gián phức tạp, có thể là những thủ đoạn "đen tối" hơn, không chỉ dựa vào sức mạnh quân sự hay phát triển kinh tế. Có thể anh sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, gây mất lòng một bộ phận dân chúng hoặc làm tổn hại hình ảnh của mình trong ngắn hạn, nhưng đó là điều cần thiết để bảo vệ sự ổn định chung.

Ánh đèn dầu vẫn leo l��t, hắt lên gương mặt Lâm Dịch, làm nổi bật những đường nét kiên cường và ánh mắt sắc lạnh. Ngoài kia, gió vẫn rít, như một lời nhắc nhở về sự hỗn loạn của thế cuộc. Nhưng trong căn phòng này, Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến của trí tuệ và lòng tin. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, anh sẽ không ngần ngại sử dụng mọi tri thức và mưu lược mà mình có. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách mở ra, không chỉ là một cuốn sách cổ, mà là chìa khóa cho một ván cờ sinh tử, nơi Lâm Dịch sẽ là người cầm quân, quyết định số phận của vùng đất và những người anh trân trọng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free