Lạc thế chi nhân - Chương 786: Bão Tố Ập Đến: Lãnh Thổ Bị Vây Giữa Loạn Quân
Gió lạnh gào thét qua khe cửa sổ, mang theo hơi thở ẩm ướt của màn đêm sau cơn mưa phùn. Lâm Dịch đã có thể nghe thấy tiếng gió rít lên từng hồi, tựa như lời than khóc của Đại Hạ, cũng tựa như khúc dạo đầu cho một bản trường ca đầy máu và nước mắt. Hắn vẫn đứng đó, bên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, ánh mắt chăm chú vào những đường nét địa hình, những con sông, ngọn núi được vẽ nguệch ngoạc bằng than. Cuộc họp khẩn cấp đã kết thúc, nhưng những mệnh lệnh hắn đưa ra chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, và những ngày tháng sắp tới còn dài hơn gấp bội.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng chất chứa một nỗi niềm khó tả. Bao năm qua, hắn đã cố gắng xây dựng vùng đất này, biến nó thành một nơi trú ẩn an toàn giữa loạn thế. Hắn đã dùng trí tuệ, mưu lược và c��� sự kiên trì để chống chọi với đói nghèo, bệnh tật, với áp bức từ thế gia, với sự mục ruỗng của quan trường. Giờ đây, khi bức bình phong cuối cùng của Đại Hạ đã sụp đổ, tất cả những nỗ lực ấy có nguy cơ bị cuốn trôi bởi làn sóng hỗn loạn từ bên ngoài.
Lâm Dịch rời khỏi bàn, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Hắn cảm nhận được sự lạnh giá đang len lỏi vào từng thớ thịt. Trong bóng tối, hắn lờ mờ thấy những ánh đèn lấp lánh từ xa, đó là những ngọn lửa bập bùng trong các khu dân tị nạn mới được dựng lên, tựa như những đốm lửa yếu ớt chống chọi với cơn bão lớn. Trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, một gánh nặng không phải ai cũng có thể gánh vác. Hắn không phải là một vị vua, không phải một tướng quân xưng bá thiên hạ, hắn chỉ là một người đàn ông đến từ thế giới khác, khao khát một cuộc sống bình dị. Nhưng số phận đã không cho phép hắn lựa chọn. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững vùng đất này, hắn buộc phải trở thành một kẻ mạnh, một lãnh tụ. Hắn sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, những quyết định có thể khiến lương tâm hắn day dứt, nhưng vì sự sống còn của tất cả, hắn không thể do dự.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, những viễn cảnh tồi tệ đang bủa vây tâm trí. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, lặp lại câu thần chú đã theo hắn suốt bao năm qua. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn sẽ không dựa vào sức mạnh cơ bắp hay những phép thuật hư ảo, mà sẽ dựa vào đầu óc, vào khả năng phân tích và thích nghi của một người đến từ tương lai. Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén, kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, dù biết rằng nó sẽ tàn khốc hơn bất cứ điều gì hắn từng đối mặt.
***
Sáng hôm sau, mặt trời mờ nhạt ló dạng sau những đám mây xám xịt, nhưng không xua tan được vẻ u ám bao trùm đồn gác biên giới. Gió lạnh vẫn rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi khét lẹt của những đống lửa chưa tàn. Đồn gác, vốn là một công sự kiên cố với tường đá cao, tháp canh vững chãi và doanh trại gọn gàng, giờ đây biến thành một cảnh tượng hỗn loạn đến đáng sợ. Hàng ngàn dân tị nạn, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và tuyệt vọng, chen chúc nhau trước cổng thành. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ hòa lẫn tiếng la hét cầu xin của người lớn, tạo thành một bản hợp xướng bi ai vang vọng khắp không gian. Mùi bụi, mồ hôi, và mùi chua loét của những bộ quần áo bẩn thỉu ám vào không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt khắc khổ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang đứng giữa đám đông hỗn loạn, giọng hắn khản đặc vì phải gào thét. Áo giáp của hắn dính đầy bụi đất và mồ hôi, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc như dao cau, quét qua từng gương mặt hoảng loạn. Hắn ra sức duy trì trật tự, cùng với một vài binh sĩ khác, cố gắng phân luồng dòng người, tách những toán quân tàn tạ, rách rưới nhưng vẫn còn lăm lăm vũ khí ra khỏi dân thường.
"Giữ vững hàng! Không cho phép cướp bóc! Dân tị nạn xếp hàng! Quân tàn thì tập trung một chỗ, giao nộp vũ khí!" Lý H��� gầm lên, giọng hắn vang vọng giữa tiếng ồn ào. Hắn vừa đẩy một tên lính tàn quân đang định chen lấn vào hàng phụ nữ ra, vừa ra hiệu cho binh sĩ khác cảnh giác.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má nổi rõ, đang đứng bên cạnh Lý Hổ, cùng hắn chỉ huy. Áo giáp của Triệu binh trưởng gọn gàng hơn, nhưng vẻ lo lắng trên khuôn mặt hắn còn rõ rệt hơn cả Lý Hổ. Hắn nhìn dòng người tị nạn cuồn cuộn đổ về, ánh mắt hiện lên sự bất lực. "Số lượng quá lớn, Lý Hổ. Lương thực và nước uống không đủ. E rằng có kẻ lợi dụng trà trộn," hắn nói, giọng trầm đục, đầy vẻ ưu tư. "Chúng ta đã phát hiện vài tên cố ý gây rối, và cả những kẻ lén lút dò xét."
Lý Hổ gật đầu, tay siết chặt chuôi kiếm. "Ta biết. Nhưng không thể không cho họ vào. Chúa công đã ra lệnh. Chúng ta phải đảm bảo an toàn cho họ, nhưng cũng phải đảm bảo an toàn cho vùng đất này." Hắn nhìn sang một nhóm lính tàn quân đang được tập trung riêng một chỗ, vẻ mặt đầy cảnh giác. Chúng có vẻ ngoài tiều tụy, nhưng ánh mắt lại không hề đơn thuần. Có một vài tên vẫn lén lút nhìn quanh, bàn tay không rời vũ khí dù đã được yêu cầu giao nộp. "Cảnh giác cao độ," Lý Hổ nói thêm với Triệu binh trưởng, "Không cho phép bất cứ ai mang vũ khí vào sâu bên trong. Nếu có bất kỳ dấu hiệu chống đối nào, trấn áp ngay lập tức."
Đúng lúc đó, một bóng người vội vã chạy đến, thân hình cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió. Đó là Mã Đại Ca, người phụ trách đội vận chuyển và cũng là người đã báo tin về vụ tập kích đoàn xe lương thực hôm trước. Khuôn mặt hắn giờ đây không còn nụ cười sảng khoái thường thấy, thay vào đó là vẻ hốt hoảng tột độ. Hắn thở hổn hển, áo quần dính đầy bùn đất, dường như đã chạy một quãng đường rất xa.
"Lý Hổ, Triệu binh trưởng!" Mã Đại Ca thở dốc, hai tay vịn vào đầu gối. "Lâm Dịch đâu? Cần báo cáo gấp! Có một toán quân lạ mặt, không phải thổ phỉ, đang tiến đến từ hướng Tây Bắc!"
Lý Hổ và Triệu binh trưởng lập tức quay phắt lại, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng. "Quân lạ mặt? Bao nhiêu người? Trang bị thế nào?" Lý Hổ hỏi dồn dập, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Hắn đã dự cảm được điều này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Mã Đại Ca cố gắng hít thở sâu, trấn tĩnh lại. "Khoảng hơn trăm người, chừng đó là những gì ta thấy được. Họ di chuyển rất nhanh, có tổ chức, và trang bị không hề thua kém quân chính quy. Không có cờ hiệu, không có dấu hiệu nhận biết, nhưng nhìn cách họ hành quân, ta chắc chắn không phải là tàn quân Đại Hạ thông thường, cũng không phải đám cướp bóc vô tổ chức." Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. "Họ dường như đang trinh sát, dò la đường đi. Ta đã cho người lén theo dõi một đoạn, nhưng không dám tiếp cận quá gần."
Triệu binh trưởng nhíu mày. "Tây Bắc... đó là hướng tiếp giáp với dãy Linh Thú Sơn Mạch. Chẳng lẽ có thế lực nào đó ẩn mình trong đó giờ đây mới xuất hiện?"
Lý Hổ quay sang binh sĩ. "Ngươi, mau đi báo cáo chúa công! Nói rằng Mã Đại Ca có tin khẩn cấp từ hướng Tây Bắc!"
Người binh sĩ lập tức tuân lệnh, chen qua đám đông và chạy về phía trung tâm. Lý Hổ nhìn về phía Tây Bắc, nơi có những ngọn núi mờ ảo trong sương. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió, mà vì một dự cảm không lành. Làn sóng dân tị nạn khổng lồ đã đủ để khiến họ kiệt sức, giờ đây lại thêm một mối đe dọa mới, bí ẩn và có tổ chức. Áp lực lên đồn gác biên giới, cũng như toàn bộ vùng đất của Lâm Dịch, đang tăng lên đến đỉnh điểm. Hắn quay lại, cùng Triệu binh trưởng tiếp tục chỉ huy, nhưng trong lòng đã dấy lên một nỗi lo lắng mới, một nỗi lo về những trận chiến khốc liệt sắp tới, không chỉ với kẻ thù rõ ràng mà còn với những bóng ma ẩn mình trong màn đêm hỗn loạn. Tiếng khóc than vẫn tiếp tục, hòa lẫn với tiếng leng keng của vũ khí và những mệnh lệnh dứt khoát, tạo nên một bức tranh bi tráng của thời loạn lạc.
***
Đến trưa, không khí tại văn phòng chỉ huy của Lâm Dịch càng trở nên trầm lắng và căng thẳng hơn bao giờ hết. Căn phòng, vốn là một kho chứa lương thực cũ được cải tạo lại, giờ đây đã trở thành bộ não của toàn bộ vùng đất. Một chiếc bàn gỗ lớn được đặt giữa phòng, trên đó trải rộng tấm bản đồ quân sự chi tiết, đánh dấu bằng những nét mực đỏ các điểm nóng, tuyến đường quan trọng và cả những dấu hiệu mới về kẻ thù. Mùi mực, giấy và mùi trà thảo dược thoang thoảng trong không khí, cố gắng xua đi mùi ẩm mốc cũ kỹ, nhưng không thể xua đi được không khí nặng nề đang bao trùm.
Lâm Dịch ngồi ở đầu bàn, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn sắc bén và tập trung cao độ. Hắn lướt ánh nhìn qua bản đồ, rồi sang từng gương mặt thuộc hạ thân tín đang ngồi đối diện: Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ (vừa về báo cáo, vẫn còn dính bụi đường), Binh trưởng Triệu và Tô Mẫn. Tất cả đều mang vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Trên bàn, bên cạnh bản đồ, cuốn Cẩm Nang Kế Sách của Lâm Dịch vẫn nằm đó, như một biểu tượng của trí tuệ và mưu lược mà hắn luôn dựa vào.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn đầy lo lắng. "Dân tị nạn đã vượt quá sức chứa dự kiến, huynh trưởng. Chỉ trong một đêm, số lượng người đổ về đã tăng gấp đôi so với ước tính ban đầu. Chúng ta cần thêm trại, lương thực, và nhân lực để quản lý. Các khu tạm trú đã quá tải, nguy cơ bùng phát dịch bệnh rất cao, và an ninh cũng là một vấn đề lớn. Đã có một vài vụ xô xát nhỏ giữa dân tị nạn và cả vụ cướp vặt."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt không rời bản đồ. Hắn đã dự đoán được điều này, nhưng con số thực tế vẫn khiến hắn phải cau mày. Quản lý một lượng lớn dân tị nạn không chỉ là vấn đề lương thực hay chỗ ở, mà còn là vấn đề về trật tự xã hội, về tâm lý đám đông. "Tình hình ở biên giới thế nào, Lý Hổ?" hắn hỏi, giọng trầm ổn.
Lý Hổ, sau khi hít một hơi thật sâu, báo cáo. "Có vẻ như có vài toán tàn quân nhỏ lẻ đã vượt qua phòng tuyến tạm thời ở khu rừng phía Đông. Chúng ta cần thêm người để truy quét. M��t số tên đã bị bắt, chúng khai rằng chỉ muốn tìm đường thoát thân, nhưng ai mà biết được. Điều đáng lo ngại hơn là tin tức từ Mã Đại Ca. Một toán quân lạ mặt, khoảng hơn trăm người, di chuyển có tổ chức, trang bị tốt, đang tiến đến từ hướng Tây Bắc, gần dãy Linh Thú Sơn Mạch. Chúng tôi không rõ lai lịch, nhưng chắc chắn không phải dân thường hay thổ phỉ."
Binh trưởng Triệu tiếp lời, giọng hắn trầm hơn. "Báo cáo từ trạm tiền tiêu phía Tây cũng rất đáng lo, thưa chúa công. Một tiểu đoàn tàn quân của Đại Hạ, khoảng năm trăm người, đang di chuyển về phía chúng ta. Họ mang theo cờ hiệu rách nát của một đơn vị cũ, có vẻ như muốn tìm nơi trú ẩn, nhưng chúng tôi không thể loại trừ khả năng họ sẽ cố gắng chiếm đóng hoặc gây áp lực để đòi hỏi lương thực, vũ khí. Chúng tôi đã cho người theo dõi sát sao, nhưng lực lượng của chúng ta hiện đang căng mỏng."
Lâm Dịch đưa tay lên xoa thái dương. Tình hình đang trở nên phức tạp hơn hắn tưởng. Hắn nhìn sang Tô Mẫn, người đang cẩn thận ghi chép mọi thông tin. Cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ẩn chứa vẻ ưu tư rõ rệt.
"Nguồn cung lương thực đang cạn kiệt nhanh chóng, thưa chúa công," Tô Mẫn cất giọng, bình tĩnh nhưng đầy tính toán. "Với số lượng dân tị nạn và tàn quân hiện tại, kho lương thực dự trữ của chúng ta chỉ có thể duy trì được khoảng hai tháng. Nếu không có biện pháp, chúng ta sẽ không thể nuôi dưỡng tất cả họ, chưa kể đến quân đội. Các tuyến đường mua bán bí mật mà chúng ta thiết lập cũng đang gặp khó khăn do sự hỗn loạn chung. Giá cả tăng vọt, và nguy cơ bị cướp bóc trên đường cũng tăng lên gấp bội."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Mỗi báo cáo đều là một nhát dao đâm vào kế hoạch và nguồn lực vốn đã hạn hẹp của Lâm Dịch. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nén lên vai, một gánh nặng to lớn hơn bao giờ hết. Hắn đã từng nghĩ đến việc rút lui, sống một cuộc đời bình dị, nhưng giờ đây, hàng vạn sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn, vào khả năng lãnh đạo của hắn. Nỗi lo sợ về việc vùng đất của mình có thể bị nhấn chìm bởi làn sóng hỗn loạn từ bên ngoài, bị nghiền nát giữa các thế lực tranh giành quyền lực, khiến hắn không thể thở nổi.
Nhưng rồi, một ý chí kiên cường trỗi dậy trong lòng hắn. "Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự đoán," Lâm Dịch cất giọng, phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm nhưng đầy uy lực. "Đại Hạ sụp đổ, thiên hạ đại loạn. Chúng ta đã chuẩn bị cho tình huống này. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta phải biến vùng đất này thành một pháo đài giữa biển lửa." Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ, ánh mắt quét qua từng khu vực. "Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục phụ trách hậu cần và an ninh nội bộ. Lập tức mở rộng thêm các khu trại tị nạn, ưu tiên khu vực có nguồn nước sạch. Phân loại dân tị nạn, tìm kiếm những người có kỹ năng đặc biệt, những thợ thủ công, nông dân, hay thậm chí là lính tráng đã bỏ ngũ, để họ có thể góp sức vào công cuộc xây dựng và phòng thủ. Đồng thời, tăng cường lực lượng nội vệ, rà soát kỹ lưỡng để tránh kẻ địch trà trộn. Ta không muốn có bất kỳ sự phá hoại nào t��� bên trong."
Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc. "Rõ, huynh trưởng. Nhị Cẩu sẽ làm hết sức mình."
"Lý Hổ, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch quay sang hai vị chỉ huy quân sự, "các ngươi hãy phối hợp tăng cường tuần tra, thiết lập tuyến phòng thủ mới ở khu vực phía Tây Bắc và phía Đông. Hãy cử người thăm dò kỹ lưỡng toán quân lạ mặt đó. Ta muốn biết rõ lai lịch, mục đích của chúng. Đối với tiểu đoàn tàn quân Đại Hạ, hãy tiếp cận thận trọng. Thiết lập một điểm giao thương tạm thời, đề nghị họ giao nộp vũ khí để đổi lấy lương thực và nơi trú ẩn. Nếu họ từ chối hoặc có ý định chống đối, hãy chuẩn bị sẵn sàng để trấn áp. Chúng ta không thể để bất cứ thế lực nào gây mất ổn định vùng đất này." Hắn nhấn mạnh từng lời. "Đồng thời, huấn luyện dân binh tích cực hơn nữa. Ta muốn mỗi người dân đều có thể tự bảo vệ mình, mỗi làng là một pháo đài. Mạng lưới thông tin tình báo cũng phải được mở rộng, ta muốn biết động thái của tất cả các thế lực xung quanh, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân."
Lý Hổ và Binh trưởng Triệu đồng thanh đáp lời, ánh mắt đầy quyết tâm. "Tuân lệnh, chúa công!"
Cuối cùng, Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, kế hoạch của ngươi là trọng yếu nhất. Hãy tìm cách khai thác tối đa nguồn lực nội tại. Huy động toàn bộ dân tị nạn có sức lao động, phân công họ vào các công việc như xây dựng, khai hoang, hoặc thu hoạch vụ mùa. Đồng thời, cử những người đáng tin cậy nhất đi các trấn xa xôi hơn, thiết lập các kênh mua bán bí mật mới, chấp nhận giá cao hơn nhưng phải đảm bảo lương thực. Chúng ta phải có đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người. Xây dựng thêm các kho dự trữ bí mật, phân tán chúng ra nhiều nơi để tránh bị phá hoại."
Tô Mẫn ghi chép cẩn thận, gương mặt thông minh của cô càng thêm kiên định. "Tôi hiểu, chúa công. Tôi sẽ lập tức thực hiện."
Lâm Dịch nhìn một lượt những thuộc hạ thân tín. Hắn biết, họ đang đặt cược sinh mạng và tương lai của mình vào hắn. Hắn không thể phụ lòng họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nói, giọng khẽ hơn nhưng đầy sức nặng, "chúng ta phải tự giành lấy sự sống còn của mình. Hãy nhớ, chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người dân vô tội đang tìm kiếm sự bình yên ở vùng đất này."
Trong lòng hắn, một sự giằng xé âm ỉ. Hắn khao khát sự nhân đạo, sự bình yên, nhưng tình thế lại buộc hắn phải đưa ra những quyết định tàn nhẫn, phải đối xử cứng rắn với những kẻ có ý đồ xấu. Hắn không muốn trở thành một kẻ độc tài, nhưng trong thời loạn lạc này, sự mềm yếu có thể dẫn đến sự diệt vong của tất cả. Hắn sẽ phải tìm một sự cân bằng, một con đường riêng của mình giữa biển lửa hỗn loạn này.
***
Màn đêm đã buông xuống trên Con Đường Mòn Cổ, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và lớp sương mù dày đặc. Trăng khuyết mờ ảo, chỉ đủ để chiếu rọi những bóng cây cổ thụ ma quái đổ dài trên lối đi, khiến con đường trở nên u tối và bí ẩn hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng đêm kêu rả rích, và tiếng bước chân lạo xạo của đội tuần tra trên lớp lá khô tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch đầy rẫy bất an.
Lý Hổ dẫn đầu một đội tuần tra tinh nhuệ, khoảng mười người, lặng lẽ di chuyển. Hắn vẫn mặc bộ giáp dính bụi, vẻ mặt căng thẳng và cảnh giác cao độ. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua hai bên đường, thăm dò từng bụi cây, từng tảng đá. Sau khi nghe báo cáo của Mã Đại Ca và nhận lệnh từ Lâm Dịch, hắn đã lập tức dẫn người đến khu vực Tây Bắc để thăm dò. Hắn không tin tưởng vào những tin tức mơ hồ, hắn cần phải tận mắt chứng kiến.
"Giữ im lặng!" Lý Hổ thì thầm, ra hiệu cho đội dừng lại. Hắn đã phát hiện ra điều gì đó. Trên mặt đất ẩm ướt, lẫn giữa những lớp lá khô và bùn đất, có những dấu chân mới. Những dấu chân này không phải của dân thường, cũng không phải của những toán thổ phỉ mà hắn đã quá quen thuộc. Chúng sâu hơn, đều đặn hơn, và có vẻ như được tạo ra bởi những đôi giày bốt quân dụng được rèn giũa kỹ lưỡng.
Một người lính trẻ tuổi, vẻ mặt non nớt nhưng ánh mắt nhanh nhẹn, chỉ vào một vết hằn trên lớp rêu xanh. "Chỉ huy, nhìn cái này!"
Lý Hổ quỳ xuống, dùng tay miết nhẹ theo vết hằn. Đó không phải là dấu giày, mà là vết bánh xe. Nhưng không phải bánh xe của xe bò hay xe ngựa thông thường. Nó nhỏ hơn, sắc nét hơn, và dường như được thiết kế để di chuyển nhanh trên địa hình gồ ghề. "Đây không phải xe của dân thường," hắn lầm bầm, đứng dậy. "Cũng không phải của các thương nhân. Lại càng không phải của thổ phỉ." Hắn nhìn theo hướng dấu vết, chúng dẫn sâu vào rừng, dường như đi vòng qua những con đường chính.
Đội tuần tra tiếp tục theo dõi dấu vết một cách cẩn trọng. Càng đi sâu, Lý Hổ càng cảm thấy bất an. Những dấu vết này cho thấy một nhóm người có tổ chức, di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp và có mục đích rõ ràng. Họ không đi cướp bóc, cũng không phải tìm đường sống. Họ đang thăm dò, hoặc tìm kiếm điều gì đó.
Đi thêm một đoạn nữa, trong một bụi cây rậm rạp gần một tảng đá lớn, một người lính bất ngờ phát hiện ra một vật nhỏ bị bỏ lại. "Chỉ huy, cái này!" anh ta gọi khẽ, giọng đầy vẻ ngạc nhiên.
Lý Hổ bước đến, nhặt vật đó lên. Đó là một biểu tượng nhỏ bằng đồng thau, hình một đầu sói đang nhe nanh. Thiết kế của nó tinh xảo, những đường nét mạnh mẽ, toát lên vẻ hung hãn nhưng cũng đầy bí ẩn. Hắn lật đi lật lại trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Lý Hổ là một người đã lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, cũng từng đối đầu với vô số bang phái và thế lực. Hắn quen thuộc với hầu hết các biểu tượng, cờ hiệu của giang hồ lẫn quân đội trong vùng. Nhưng cái biểu tượng đầu sói này, hắn chưa từng thấy bao giờ.
"Cái này... không phải của dân thường. Lại là chúng sao?" Lý Hổ lẩm bẩm, ánh mắt nheo lại. "Chắc chắn không phải." Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Biểu tượng này mang theo một cảm giác nguy hiểm, một sự khác biệt hoàn toàn so với những kẻ thù mà họ từng đối mặt. Nó không phải của thổ phỉ, cũng không phải của tàn quân Đại Hạ. Đây là một thế lực mới, bí ẩn, và có vẻ như cực kỳ nguy hiểm.
Hắn siết chặt biểu tượng đầu sói trong tay, cảm giác trầm trọng của vật phẩm càng khiến hắn thêm lo lắng. Một kẻ thù vô danh luôn đáng sợ hơn một kẻ thù đã biết. Với sự sụp đổ của Đại Hạ, vô số thế lực sẽ nổi lên, và vùng đất của Lâm Dịch, với sự ổn định hiếm hoi của nó, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của nhiều kẻ. Hắn quay sang đội tuần tra. "Một nửa đội quay về báo cáo chúa công ngay lập tức. Đưa cái này về cho ngài ấy. Nửa còn lại theo ta, tiếp tục truy tìm dấu vết."
Đội tuần tra chia ra làm hai. Lý Hổ dẫn phần còn lại tiếp tục lầm lũi tiến vào màn đêm, bóng hắn hòa lẫn vào những cái cây cổ thụ, mang theo nỗi bất an về một kẻ thù mới, một bóng ma đang ẩn mình trong bóng tối của loạn thế, có thể là một thế lực giang hồ cấp cao hoặc thậm chí là tay sai của Thẩm Đại Nhân. Biểu tượng đầu sói lạnh lẽo trong tay Lý Hổ là lời cảnh báo đầu tiên về những hiểm nguy mới, những trận chiến khốc liệt hơn đang chờ đợi vùng đất của Lâm Dịch trong kỷ nguyên hỗn loạn này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.