Lạc thế chi nhân - Chương 785: Đại Hạ Sụp Đổ: Loạn Thế Khai Màn
Buổi sớm, sương mù giăng mắc như một tấm màn lụa mỏng, phủ lên những mái ngói xám xịt của phủ đệ. Không gian tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ nghe tiếng gió heo may luồn qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm tàn. Bên trong một căn phòng bài trí đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi, vốn là nơi Lâm Dịch thường xuyên làm việc và tiếp khách quan trọng, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Mùi mực tàu thoang thoảng quyện với hương giấy cũ của những bản đồ, những cuộn thư tịch chất chồng trên bàn. Một bếp lò nhỏ âm ỉ cháy, tỏa ra chút khói nhẹ, mỏng manh như hơi thở.
Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ Đại Hạ trải rộng, ánh mắt sắc như dao đang găm vào từng nét vẽ. Hắn gầy đi trông thấy sau những ngày tháng căng mình lo liệu cho vùng đất này, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại càng thêm phần thâm thúy, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác. Mái tóc đen nhánh của hắn, thường được búi gọn, nay lại có vài sợi buông lơi trước trán, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư.
Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày lại lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn vừa đưa một người đến, một người đưa tin kiệt sức, áo quần rách rưới, vẻ mặt tiều tụy đến thảm hại. Người này dường như vừa trải qua một chặng đường dài đầy gian khổ, bụi đất bám đầy tóc và mặt, đôi môi khô nứt. Hắn quỳ sụp xuống, cố gắng điều hòa hơi thở nặng nhọc, nhưng những lời sắp thốt ra dường như quá sức chịu đựng.
"Bẩm... bẩm chúa công..." Người đưa tin cố gắng cất tiếng, giọng hắn đứt quãng, thều thào như hơi thở cuối cùng. "Đại Hạ... sụp đổ rồi!"
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, như một tiếng sấm sét giáng xuống giữa không gian tĩnh lặng. Trần Nhị Cẩu rùng mình, sắc mặt hắn tái đi trông thấy. Nhưng Lâm Dịch thì khác. Hắn vẫn ngồi yên, ánh mắt không hề rời khỏi tấm bản đồ, tựa như lời nói kia đã nằm trong dự liệu của hắn từ lâu.
Trong thâm tâm, Lâm Dịch khẽ thở dài. *Cuối cùng thì ngày này cũng đến. Sớm hơn mình nghĩ một chút...* Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, từ khi đặt chân đến cái thế giới cổ đại mục ruỗng này, chứng kiến sự thối nát của quan trường, sự bóc lột của cường hào ác bá, và sự suy yếu dần của triều đình. Hắn biết, một vương triều không còn khả năng tự bảo vệ dân chúng, không còn duy trì được trật tự xã hội, sớm muộn gì cũng phải tan rã. Nhưng dù đã dự đoán được, tin tức này vẫn mang theo một nỗi chua chát khó tả. Nó không chỉ là sự sụp đổ của một triều đại, mà là sự mở màn cho một kỷ nguyên hỗn loạn, nơi sinh mạng con người sẽ trở nên rẻ rúng hơn bao giờ hết. Và gánh nặng bảo vệ hàng vạn sinh linh trên vùng đất này lại càng đè nặng lên vai hắn.
"Nói rõ hơn," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh đến lạ thường, không một chút biểu cảm hoảng loạn hay bất ngờ. "Thành Cổ Thiên Phong ra sao? Hoàng đế?"
Người đưa tin run rẩy ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. "Kinh đô... Thành Cổ Thiên Phong đã bị phá... Bọn loạn quân... chúng cướp bóc, giết chóc không ghê tay... Hoàng đế... Hoàng đế đã tự vẫn trong cung... Sau khi ban chiếu thoái vị, chấp nhận số phận của Đại Hạ..." Hắn nghẹn lời, nước mắt lăn dài trên gò má lem luốc. "Thần thấy tận mắt... lửa cháy ngút trời, khói đen bao phủ kinh thành... Thần phải len lỏi qua hàng vạn xác người, vượt qua bao trạm kiểm soát của loạn quân mới có thể thoát ra. Mấy ngày nay không ăn không uống, chỉ sợ không kịp mang tin về..."
Lâm Dịch nghe vậy, khẽ nhắm mắt lại. Một cái kết bi thảm, nhưng không bất ngờ. Bất kỳ triều đại nào cũng có chu kỳ thịnh suy của nó. Đại Hạ đã tồn tại hàng trăm năm, nay đã đến lúc phải nhường chỗ cho một trật tự mới, dù cái trật tự đó phải được xây dựng từ tro tàn và máu xương.
"Tin tức này, ai đã biết?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt hắn lại mở ra, nhìn thẳng vào người đưa tin.
"Chỉ có thuộc hạ và mấy huynh đệ cùng đi. Chúng thần đã cố gắng che giấu, nhưng đường xa hiểm trở, mấy huynh đệ đều đã chết dọc đường... Chỉ còn một mình thần may mắn thoát được..."
Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi đã làm tốt lắm. Nhị Cẩu, đưa hắn đi nghỉ ngơi, chăm sóc tử tế. Sau đó, phong tỏa tin tức này. Không cho phép bất kỳ ai, dù là một lời thì thầm, lọt ra ngoài. Ít nhất là cho đến khi ta có sắp xếp."
"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp lời, giọng hắn trầm lại. Hắn hiểu sự nghiêm trọng của tình hình. Một khi tin tức này lan ra, sự hoảng loạn sẽ bùng phát, và mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn chuyển sang Trần Nhị Cẩu, "ngươi lập tức cho người đi triệu tập Lý Hổ, Binh trưởng Triệu và Tô Mẫn đến đây. Ngay lập tức. Ta cần họ ở đây trong vòng một khắc."
Trần Nhị Cẩu không nói thêm lời nào, gật đầu dứt khoát rồi nhanh chóng rời đi, để lại Lâm Dịch một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Hắn lại nhìn xuống tấm bản đồ. Đại Hạ, một vương triều từng hùng mạnh, nay chỉ còn là cái tên trên giấy. Những vùng đất trước đây thuộc về triều đình, nay sẽ trở thành miếng mồi ngon cho các thế lực cát cứ. Các lộ, các phủ, các trấn sẽ tự xưng vương, tự xưng bá. Những kẻ như Thẩm Đại Nhân, những kẻ đã núp trong bóng tối, nay sẽ không còn ngần ngại mà xưng hùng xưng bá, chiếm đất cướp dân.
Lâm Dịch cảm thấy một cơn đau nhói nơi thái dương. Trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Vùng đất này, nơi hắn đã dày công xây dựng, nơi hàng vạn con người đã tìm thấy sự an toàn và hy vọng, nay sẽ trở thành một hòn đảo nhỏ bé giữa biển cả bão tố. Hắn không thể lùi bước, không thể bỏ mặc. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường của một người bảo vệ, chứ không phải kẻ xưng bá. Nhưng để bảo vệ, đôi khi người ta phải cầm gươm.
Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của cuốn Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhắc nhở. Giữa loạn thế, kẻ mạnh về vũ lực có thể nhất thời thắng thế, nhưng kẻ mạnh về trí tuệ, về khả năng tổ chức, về tầm nhìn, mới là người có thể trụ vững. Hắn sẽ phải dùng tất cả những gì mình có, tất cả những kiến thức từ thế giới cũ, để đối phó với cơn bão đang đến gần. Cuộc tấn công của Thẩm Gia vào đoàn xe lương thực hôm qua, giờ đây đã được nhìn nhận dưới một ánh sáng hoàn toàn khác. Đó không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một hành động mở màn, một sự dò xét trong bối cảnh triều đình đang hấp hối. Thẩm Đại Nhân, kẻ tham vọng đó, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.
Lâm Dịch đứng dậy, tiến về phía cửa sổ. Ngoài trời, sương mù vẫn chưa tan hết, bao phủ lấy cảnh vật bằng một màu trắng đục. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xương của buổi sớm. *Không có thời gian để bi lụy. Không có thời gian để than thở. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, nó không chỉ là sinh tồn của riêng ta, mà của tất cả những người tin tưởng vào ta.* Hắn quay người lại, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và hắn, một Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải tìm cách đứng vững trong đó.
***
Tin tức về sự sụp đổ của Đại Hạ, dù đã được Lâm D���ch và Trần Nhị Cẩu cố gắng phong tỏa, vẫn không thể nào che giấu được hoàn toàn. Như một con rắn độc lẩn khuất trong bóng tối, những lời thì thầm, những ánh mắt hoảng sợ bắt đầu len lỏi khắp vùng đất của hắn. Vào giữa trưa, khi mặt trời cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt nhưng chỉ tạo ra một thứ ánh sáng yếu ớt, quảng trường trung tâm của vùng đất Lâm Dịch đã trở thành một ổ kiến lửa.
Bầu không khí đặc quánh mùi mồ hôi, bụi bặm và sự sợ hãi. Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người dân, đặc biệt là những người tị nạn mới đến từ các vùng khác, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, xôn xao bàn tán. Tiếng thì thầm ban đầu nhanh chóng biến thành tiếng ồn ào, rồi thành những tiếng kêu gào hoảng loạn. Tiếng khóc của trẻ con, tiếng nức nở của phụ nữ, và những tiếng thở dài tuyệt vọng của đàn ông hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của loạn thế.
"Trời ơi! Đại Hạ sụp đổ rồi! Chúng ta phải làm sao đây?" Một người phụ nữ tiều tụy, ôm chặt đứa con nhỏ gầy gò, gào khóc. Đứa bé cũng khóc ré lên, dường như cảm nhận được sự bất an của mẹ.
"Vùng đất này có còn an toàn không? Sẽ có loạn quân tràn đến đây sao?" Một người dân tị nạn khác, gương mặt nhợt nhạt và hốc hác, run rẩy hỏi. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn bạo của chiến tranh, và nỗi kinh hoàng đó vẫn còn ám ảnh hắn.
"Chúng ta phải chạy thôi! Cứ ở đây rồi cũng bị giết hết!" Một gã đàn ông gầy gò khác hô lớn, định lao ra khỏi đám đông. Hắn ta vừa bị chặn lại bởi một binh sĩ.
Lý Hổ và Binh trưởng Triệu, cùng với một đội binh lính tinh nhuệ, đang cố gắng hết sức để duy trì trật tự. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, cùng vết sẹo nhỏ trên lông mày, đứng sừng sững như một ngọn núi. Giọng nói trầm khàn của hắn vang vọng khắp quảng trường, cố gắng trấn an đám đông.
"Im lặng! Im lặng hết cho ta!" Lý Hổ quát lớn, giọng hắn mang theo uy lực của một chỉ huy quân sự dày dạn kinh nghiệm. "Chúa công đã có sắp xếp! Chúng ta sẽ không bỏ rơi ai! Vùng đất này vẫn an toàn! Ai dám gây rối, ta sẽ không khách khí!"
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, bổ sung thêm bằng một giọng điệu bình tĩnh hơn nhưng không kém phần kiên quyết. "Mọi người hãy giữ bình tĩnh. Các binh sĩ đã được lệnh tăng cường tuần tra. Không có bất kỳ thế lực nào có thể dễ dàng xâm phạm vùng đất của chúng ta. Hãy tin tưởng chúa công, tin tưởng vào sự bảo vệ của quân đội!"
Các binh sĩ, mặc giáp trụ gọn gàng, đứng thành hàng rào vững chắc, ngăn chặn sự hỗn loạn leo thang. Ánh mắt họ kiên định, dù trong lòng cũng không tránh khỏi chút bất an. Họ đã quen với việc chiến đấu chống lại thổ phỉ, chống lại quân phiến loạn nhỏ lẻ, nhưng đây là sự sụp đổ của cả một vương triều. Quy mô của cuộc chiến sắp tới sẽ lớn hơn rất nhiều.
Một vài người dân tị nạn, trong cơn hoảng loạn tột độ, vẫn cố gắng xô đẩy, tìm cách bỏ chạy khỏi quảng trường. Họ không tin vào lời trấn an, nỗi sợ hãi đã lấn át mọi lý trí. Nhưng những người lính đã được huấn luyện, kiên quyết giữ vững vị trí, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ngăn cản họ. "Đừng đi! Bên ngoài bây giờ còn nguy hiểm hơn gấp bội! Hãy ở lại đây! Chúa công sẽ bảo vệ mọi người!" Một binh sĩ cố gắng giải thích, giọng nói của anh ta cũng pha chút mệt mỏi.
Lý Hổ nhìn quanh đám đông đang dần chìm trong sự hoang mang tột độ. Hắn biết, lời nói suông không đủ để xua tan nỗi sợ hãi. Họ cần một niềm tin vững chắc hơn. Hắn nhớ lại khuôn mặt trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán của Lâm Dịch vào sáng sớm. Hắn tin vào vị lãnh đạo của mình. Lâm Dịch chưa bao giờ khiến hắn thất vọng.
"Nghe đây!" Lý Hổ lại cất tiếng, giọng hắn vang dội như tiếng chuông. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn! Đói kém, áp bức, giặc cướp! Chúng ta đã xây dựng nên vùng đất này bằng mồ hôi và máu! Chúng ta sẽ không để bất cứ ai phá hoại nó! Chúa công đang vạch ra kế sách. Hãy tin tưởng vào ngài ấy! Hãy giữ vững niềm tin! Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!"
Lời nói của Lý Hổ, dù có phần thô kệch, lại mang theo một sức mạnh cảm hóa lạ lùng. Dần dần, tiếng ồn ào nhỏ lại. Những ánh mắt hoảng sợ vẫn còn đó, nhưng đã có thêm chút hy vọng le lói. Họ đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của thế giới này. Và họ đã tìm thấy một nơi an toàn, một người lãnh đạo có khả năng bảo vệ họ. Dù Đại Hạ có sụp đổ, dù thiên hạ có đại loạn, ít nhất, ở đây, họ vẫn còn một cơ hội.
Binh trưởng Triệu trao đổi ánh mắt với Lý Hổ, khẽ gật đầu. Tình hình tạm thời đã được kiểm soát. Nhưng hắn biết, đây chỉ là sự khởi đầu. Sự sụp đổ của vương triều sẽ mang đến những thách thức lớn hơn rất nhiều. Hắn nhìn lên bầu trời vẫn còn u ám, gió lạnh vẫn thổi qua. Mùa đông đang đến gần, và một mùa đông loạn lạc sẽ còn khắc nghiệt hơn vạn lần.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da của gió đông, căn phòng họp chiến lược trong phủ Lâm Dịch lại một lần nữa trở thành trung tâm của mọi quyết sách. Đèn dầu đã thắp sáng, ánh sáng leo lét hắt lên tấm bản đồ Đại Hạ trải rộng trên bàn, chiếu rõ từng đường biên giới, từng con sông, từng ngọn núi. Bầu không khí trong phòng không còn sự hoảng loạn như ngoài quảng trường, mà nặng nề một cách trầm tĩnh, pha lẫn sự quyết tâm sắt đá. Mùi thảo dược nhẹ nhàng từ ấm trà Tô Mẫn đang bốc hơi trên bàn, quyện với mùi sắt từ áo giáp của Lý Hổ và Binh trưởng Triệu, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự thanh tịnh và khói lửa chiến tranh.
Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ, ngón tay hắn gõ nhẹ lên vị trí kinh đô Thành Cổ Thiên Phong, rồi lướt dần xuống phía nam, nơi vùng đất của hắn tọa lạc. Khuôn mặt hắn vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại tràn đầy sự quyết đoán.
"Đại Hạ sụp đổ là điều tất yếu," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên hỗn loạn chưa từng có. Thiên hạ sẽ đại loạn, các thế lực cát cứ sẽ nổi dậy như nấm sau mưa. Những kẻ như Thẩm Đại Nhân sẽ không còn e dè, chúng sẽ công khai tranh giành quyền lực, chiếm đất cướp dân."
Tô Mẫn, dáng người thanh t��, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, khẽ đặt bút xuống. "Nguồn cung lương thực và vật tư sẽ là vấn đề lớn, chúa công. Các con đường thương mại sẽ bị cắt đứt. Chúng ta cần tự túc hơn nữa, và phải nhanh chóng tìm kiếm các nguồn cung mới ở những vùng đất xa xôi hơn, hoặc những vùng ít bị ảnh hưởng bởi loạn lạc." Cô dừng lại một chút, khẽ nhíu mày. "Cuộc tấn công vào đoàn xe lương thực hôm qua, giờ nhìn lại, chính là một phép thử, một động thái thăm dò của Thẩm Gia. Hắn biết chúng ta đang dựa vào nguồn cung từ bên ngoài."
Binh trưởng Triệu tiếp lời, giọng hắn vang dội như tiếng kim loại va chạm. "Quân đội cần được tăng cường huấn luyện, chúa công. Các thành trì phòng thủ phải được củng cố gấp bội. Chúng ta sẽ là mục tiêu của mọi kẻ tham lam, không chỉ từ Thẩm Gia mà còn từ các tàn quân, thổ phỉ, và cả những lãnh chúa mới nổi. Không có triều đình bảo hộ, mỗi tấc đất đều phải đổi bằng máu." Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy sự kiên định. "Chúng ta cần xây dựng thêm các trạm gác tiền tiêu, bố trí thêm các đội tuần tra cơ động, không chỉ ở biên giới mà cả ở các tuyến đường huyết mạch, đặc biệt là những tuyến đường liên thông với các kho lương thực và khu dân tị nạn."
Lý Hổ gật đầu đồng tình, vẻ mặt hắn nghiêm trọng chưa từng thấy. "Đúng vậy, chúa công. Chúng ta cần phải sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Không thể lơ là."
Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt hắn lướt qua sự lo lắng, rồi đến sự kiên định trên từng khuôn mặt thuộc hạ thân tín. Hắn biết, họ đều đã nhận thức được sự nghiêm trọng của tình hình.
"Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ qua cơ hội này," Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng hắn vang lên rành rọt, "Hắn sẽ tung toàn lực. Cuộc điều tra của Nhị Cẩu về những kẻ bị bắt đã cho thấy Thẩm Gia đã bắt đầu hình thành một mạng lưới rộng khắp, len lỏi vào các vùng lân cận, thậm chí là trong các khu dân tị nạn của chúng ta. Hắn muốn phá hoại từ bên trong, đồng thời cắt đứt nguồn cung từ bên ngoài. Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến t��ng lực, không chỉ ở biên giới mà cả từ bên trong."
Hắn quay lại, chỉ tay lên tấm bản đồ, khoanh tròn một số khu vực. "Binh trưởng Triệu, Lý Hổ, các ngươi hãy lập tức rà soát lại toàn bộ hệ thống phòng thủ. Không chỉ các thành trì chính, mà cả các làng mạc nhỏ, các điểm dân cư. Ta muốn mỗi người dân đều biết cách tự bảo vệ mình, và mỗi làng đều là một pháo đài nhỏ. Huấn luyện dân binh, nhưng phải đảm bảo họ không hoảng loạn. Đồng thời, tăng cường tình báo. Ta muốn biết mọi động thái của Thẩm Gia, từng bước chân của hắn."
"Tô Mẫn," Lâm Dịch quay sang cô, "kế hoạch dự phòng về lương thực phải được triển khai ngay lập tức. Huy động toàn bộ lực lượng lao động, kể cả dân tị nạn nếu họ tình nguyện, để thu hoạch sớm các vụ mùa còn lại. Đừng bỏ phí dù chỉ một hạt lúa. Đồng thời, cử người đi các trấn xa xôi, thiết lập các kênh mua bán bí mật. Chúng ta phải chấp nhận giá cao hơn, nhưng phải có lương thực. Và như cô đã nói, xây dựng các kho dự trữ bí mật. Ta không muốn chúng ta bị đói."
T�� Mẫn ghi chép cẩn thận, gương mặt cô dần trở nên kiên định hơn. "Tôi hiểu, chúa công. Tôi sẽ lập tức thực hiện."
Trần Nhị Cẩu, vừa trở lại sau khi sắp xếp cho người đưa tin, cũng lên tiếng. "Đại ca, những tên bị bắt đã bắt đầu khai. Chúng đều là lính đánh thuê được Thẩm Gia chiêu mộ từ các bang phái nhỏ, được hứa hẹn về tiền bạc và đất đai sau khi Đại Hạ sụp đổ. Hắn đang tập hợp lực lượng ở phía Tây Bắc, gần dãy Linh Thú Sơn Mạch."
Lâm Dịch gật đầu. "Vậy là đúng như ta dự đoán. Hắn muốn lợi dụng sự hỗn loạn để xưng bá. Nhị Cẩu, tiếp tục tra khảo, nhưng không được phép lơ là an ninh. Kẻ thù sẽ không chỉ đến từ bên ngoài." Hắn nhìn cuốn Cẩm Nang Kế Sách đang đặt trên bàn, bàn tay hắn siết chặt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta phải vận dụng mọi mưu lược, mọi kiến thức để đối phó. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta cũng không thể mong chờ vào điều đó. Chúng ta phải tự giành lấy sự sống còn của mình."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người m���t. "Sự sụp đổ của Đại Hạ chỉ là một hồi chuông cảnh tỉnh. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không chỉ là chiến tranh quân sự, mà còn là chiến tranh kinh tế, chiến tranh tình báo, và quan trọng nhất, là chiến tranh ý chí. Chúng ta phải kiên cường hơn bao giờ hết."
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác nặng nề đè nén. Hắn đã từng mong muốn một cuộc sống bình dị, an yên, nhưng số phận đã đẩy hắn vào vòng xoáy của loạn lạc. Hắn không phải là kẻ tham vọng quyền lực, nhưng để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững vùng đất này, hắn buộc phải trở thành một kẻ mạnh. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều máu và nước mắt, nhiều mất mát và hy sinh. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với nó, bằng tất cả trí tuệ và ý chí kiên cường của một người đàn ông hiện đại bị ném vào loạn thế.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên hỗn loạn và tàn khốc. Lâm Dịch biết, đây chỉ là lời cảnh báo đầu tiên, và những lời cảnh báo tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn gấp bội. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.