Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 784: Tấn Công Bất Ngờ: Lời Cảnh Báo Từ Bóng Tối

Gió đêm vẫn rít qua những khe cửa sổ phủ nha, mang theo cái lạnh buốt xuyên thấu. Ánh nến trong phòng Lâm Dịch chập chờn, phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò, xanh xao của anh. Anh vẫn ngồi đó, bên bàn làm việc chất đầy giấy tờ, những báo cáo về tình hình dân tị nạn, về các âm mưu quấy phá từ Thẩm Gia mà anh đã dự đoán từ trước. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm còn sót lại từ buổi họp chiều vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nặng trĩu suy tư. Lâm Dịch dùng ngón tay gõ nhẹ lên một tấm bản đồ, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại đang phân tích từng đường đi nước bước trên sa bàn loạn thế.

Trong tâm trí anh, những lời nói cuối cùng của buổi họp hôm nay vẫn vang vọng: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh biết rất rõ điều đó. Trong cái thế giới cổ đại khắc nghiệt này, nơi quyền lực và thân phận định đoạt mọi thứ, sự công bằng chỉ là một ảo ảnh xa vời. Muốn sống sót, muốn bảo vệ những người mình trân trọng, anh phải tự tạo ra sự công bằng ấy. Và điều đó đồng nghĩa với việc đối mặt với những thử thách không ngừng, những hiểm nguy rình rập từ mọi ngóc ngách. Anh vừa dứt lời cảnh báo về những gì có thể đến, thì dường như, điềm báo đã ứng nghiệm.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya. Sau đó là một tiếng gõ cửa gấp gáp, dồn dập.

"Vào đi!" Lâm Dịch đáp, giọng anh trầm ổn nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ cảnh giác cao độ.

Cánh cửa bật mở, Mã Đại Ca, một trong những người đưa tin đáng tin cậy nhất của anh, lao vào phòng. Khuôn mặt cường tráng thường ngày giờ trắng bệch, mồ hôi lấm tấm. Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi.

"Bẩm... bẩm đại nhân!" Mã Đại Ca khó khăn nói, giọng đứt quãng vì hốt hoảng. "Đoàn xe lương thực... đoàn xe của chúng ta... bị phục kích!"

Lâm Dịch đặt nhẹ cây bút xuống, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cắm thẳng vào Mã Đại Ca. "Bình tĩnh. Kể rõ đầu đuôi sự việc. Tổn thất thế nào?" Giọng anh vẫn bình thản, nhưng sự bình thản đó lại mang một áp lực vô hình khiến Mã Đại Ca phải trấn tĩnh lại.

"Vâng... vâng, đại nhân!" Mã Đại Ca hít một hơi thật sâu. "Đoàn xe của tôi, chở lương thực từ trấn Vân Khê về, khi đến Con Đường Mòn Cổ, bất ngờ bị một toán người chặn đánh. Không phải thổ phỉ thường, đại nhân! Chúng có tổ chức, hành động rất nhanh gọn, tàn độc. Chúng... chúng còn mặc trang phục giống như binh lính, nhưng không có phù hiệu Đại Hạ. Chúng giết người không ghê tay, cướp bóc lương thực, đốt phá xe cộ... Một số anh em đã hy sinh, số khác bị thương nặng. Tôi... tôi may mắn thoát được, chạy về đây báo tin." Mã Đại Ca run rẩy kể, vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắn vẫn có thể ngửi thấy mùi khói cháy và máu tanh phảng phất trong ký ức.

"Không phải thổ phỉ thường..." Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Điều này khớp với những gì anh đã dự đoán. Thẩm Đại Nhân không chỉ dùng mưu kế, hắn còn bắt đầu sử dụng vũ lực. "Mấy người? Chúng có bao nhiêu?"

"Ước chừng khoảng hơn năm mươi người, đại nhân," Mã Đại Ca cố gắng nhớ lại. "Chúng rất hung hãn, vũ khí sắc bén, lại còn có vài kẻ biết sử dụng ám khí. Chúng hành động như một đội quân được huấn luyện bài bản."

Lâm Dịch nhắm mắt lại một khoảnh khắc, trong đầu anh hiện lên hình ảnh những chiếc xe lương thực bị phá hủy, những người dân vô tội bị giết hại, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự kiện này là một lời cảnh báo, một thông điệp đẫm máu từ Thẩm Đại Nhân. Hắn đang thăm dò giới hạn của anh, đồng thời gây áp lực lên nguồn cung thiết yếu của anh, đặc biệt là khi vùng đất đang phải cưu mang một lượng lớn dân tị nạn. "Chiến tranh kinh tế," anh nghĩ thầm. "Hắn muốn làm suy yếu chúng ta từ bên trong, trước khi ra tay toàn diện."

Anh đột ngột đứng dậy, sải bước đến phía cửa. "Mã Đại Ca, ngươi đi nghỉ ngơi trước đi. Chuyện này ta sẽ lo liệu."

Vừa ra khỏi phòng, Lâm Dịch đã thấy Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu và Tô Mẫn đang đứng đợi sẵn ngoài hành lang, vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng. Chắc hẳn họ đã nghe thấy tiếng Mã Đại Ca báo tin.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ bừng bừng sát khí, nắm chặt nắm đấm. "Chết tiệt! Bọn Thẩm Gia dám cả gan như vậy ư?! Đại ca, cho Nhị Cẩu dẫn người đi san bằng sào huyệt của chúng!" Giọng hắn đầy phẫn nộ, muốn lao đi ngay lập tức.

Lý Hổ và Binh trưởng Triệu cũng mang vẻ mặt nghiêm trọng, sẵn sàng nhận lệnh. Tô Mẫn, dù vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ánh lên sự lo lắng sâu sắc.

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho tất cả bình tĩnh. "Vào phòng nói chuyện."

Khi mọi người đã ngồi xuống, Lâm Dịch đưa mắt nhìn quanh. "Đây không phải là một sự cố đơn lẻ. Đây là hành động có chủ đích của Thẩm Đại Nhân. Hắn muốn phá hoại nguồn cung của chúng ta, gây hoang mang trong dân chúng và thăm dò khả năng phản ứng của chúng ta." Anh ngừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi nói đúng. Bọn chúng đáng bị trừng trị. Nhưng chúng ta không thể hành động bốc đồng. Chúng ta cần có thông tin, cần có chiến lược."

"Lý Hổ, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch tiếp lời, giọng anh dứt khoát. "Hai ngươi hãy lập tức chuẩn bị một đội quân tinh nhuệ. Rạng sáng mai, ta muốn các ngươi dẫn quân đến Con Đường Mòn Cổ. Đánh tan những kẻ còn lại, cứu giúp những người bị thương, và điều tra kỹ lưỡng hiện trường. Ta muốn biết chính xác số lượng kẻ địch, vũ khí chúng sử dụng, và đặc biệt là tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể nhận dạng chúng. Chúng không thể hoàn hảo đến mức không để lại bất kỳ sơ hở nào."

Lý Hổ đứng dậy, gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, đại nhân! Tôi sẽ đích thân dẫn đầu!" Vẻ hăng hái của hắn như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối.

Binh trưởng Tri���u cũng đứng nghiêm, giọng nói trầm ổn. "Đại nhân yên tâm. Tôi sẽ phối hợp cùng Lý Hổ, đảm bảo nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Chúng tôi sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào."

Lâm Dịch gật đầu. "Tô Mẫn, cô hãy bắt đầu lập tức đánh giá thiệt hại. Lương thực mất đi bao nhiêu? Chúng ta còn bao nhiêu dự trữ? Cần bao lâu để bổ sung? Đặc biệt, tôi muốn cô lên kế hoạch dự phòng cho trường hợp nguồn cung từ Vân Khê bị cắt đứt hoàn toàn. Hãy tìm kiếm các nguồn cung mới, dù là nhỏ lẻ, và lên phương án phân phối hợp lý để tránh gây hoang mang trong dân chúng."

Tô Mẫn khẽ cúi đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Tôi hiểu, Lâm Dịch ca. Tôi sẽ làm hết sức mình." Cô biết đây là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, nhất là khi số lượng dân tị nạn đang tăng lên từng ngày.

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi vẫn cứ tiếp tục công việc của mình. Nhưng bây giờ, hãy tăng cường mạng lưới tình báo lên gấp đôi. Ta muốn biết mọi động thái dù là nhỏ nhất của Thẩm Đại Nhân. Đặc biệt, hãy chú ý đến những kẻ khả nghi trà trộn trong dòng dân tị nạn, những tin đồn thất thiệt, và bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy chúng đang tập hợp lực lượng ở các vùng lân cận. Chúng ta cần phải đi trước chúng một bước."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, sự phẫn nộ trong mắt đã chuyển thành sự kiên định. "Đã rõ, đại ca. Tôi sẽ đào ba tấc đất cũng phải moi ra được sào huyệt của bọn chúng!"

Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt anh trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. "Đây là một cuộc tấn công bất ngờ, nhưng nó cũng là một lời cảnh báo. Một lời cảnh báo rằng Đại Hạ Vương Triều đã đến hồi kết, và loạn thế sắp bùng nổ thực sự. Chúng ta không thể lơ là. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến toàn diện hơn, không chỉ là trên chiến trường, mà còn là trên mặt trận kinh tế, thông tin."

Anh quay lại chiếc bàn, ánh mắt dừng lại trên cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà anh luôn mang theo. Nó không phải là một cuốn sách phép thuật, mà là tập hợp những kiến thức, kinh nghiệm, và nguyên tắc về quản lý, tổ chức, và chiến lược mà anh đã tích lũy từ thế giới hiện đại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Để sinh tồn trong thế giới này, anh cần phải sử dụng mọi tri thức mình có, và biến nó thành lợi thế.

Đêm đã về khuya, nhưng trong phủ nha, không khí lại bừng bừng sức sống, sức sống của sự cảnh giác, của ý chí chiến đấu. Lâm Dịch biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng anh tin vào những người đang sát cánh cùng anh. Anh tin vào sự kiên cường của con người, và vào khả năng thích nghi của bản thân.

***

Khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt qua tán lá cây rậm rạp, Con Đường Mòn Cổ hiện ra với một cảnh tượng hoang tàn, thê lương. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói cháy và đất ẩm, tạo nên một không khí rờn rợn. Những chiếc xe lương thực bằng gỗ giờ chỉ còn là đống tro tàn, gỗ cháy dở dang, nằm ngổn ngang trên con đường đất. Lúa gạo, lương thực quý giá, bị vương vãi khắp nơi, dẫm đạp và cháy xém. Đây đó, những xác người nằm bất động, máu loang lổ trên đất, gương mặt họ vẫn còn in hằn vẻ hoảng sợ và đau đớn. Xác ngựa cũng nằm la liệt, ruồi nhặng bắt đầu bu quanh.

Đội quân của Lý Hổ và Binh trưởng Triệu, khoảng hai trăm người, đã cấp tốc hành quân xuyên đêm, đến hiện trường đúng lúc. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đi đầu, ánh mắt hắn sục sôi căm phẫn khi nhìn thấy cảnh tượng tan hoang trước mắt. Hắn vốn là người trọng tình nghĩa, chứng kiến cảnh những người dân vô tội bị tàn sát dã man, máu nóng trong người hắn như muốn sôi lên.

"Bọn khốn nạn!" Lý Hổ gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi đao. "Đại ca nói đúng, không phải thổ phỉ thường. Chúng là một lũ súc sinh có tổ chức!"

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, vẫn giữ được sự chuyên nghiệp của một quân nhân. Anh ta ra hiệu cho quân lính dừng lại, giữ đội hình cảnh giác. "Lý Hổ, cẩn thận! Chúng có thể vẫn còn mai phục. Chia thành hai đội, một đội đi kiểm tra xung quanh, đội còn lại chuẩn bị chiến đấu. Không được lơ là!" Giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt quét quanh rất nhanh, đánh giá tình hình. Vết sẹo trên má anh ta như co lại, thể hiện sự căng thẳng.

Tiếng lá xào xạc trong gió, tiếng côn trùng kêu vo ve, cùng với mùi hoa dại thoang thoảng từ rừng sâu, tất cả tạo nên một sự tương phản quái dị với khung cảnh tàn khốc của sự kiện vừa xảy ra. Sự yên tĩnh đáng sợ của buổi sớm bị phá vỡ bởi tiếng bước chân lạo xạo của đội quân Lâm Dịch.

Khi đội quân bắt đầu tiến sâu vào hiện trường, một toán lính đánh thuê hoặc đặc vụ Thẩm Gia, khoảng ba mươi ngư���i, bất ngờ xuất hiện từ phía sau những lùm cây rậm rạp. Chúng đang bận rộn cướp bóc những thùng lương thực còn sót lại và châm lửa đốt nốt những gì chưa cháy hết. Chúng mặc trang phục màu tối, gọn gàng, vũ khí trên tay sắc bén hơn hẳn so với thổ phỉ thông thường. Trên tay một tên cầm đầu còn có một lá cờ nhỏ màu đen, thêu hình một con chim ưng đang xé xác con mồi – một biểu tượng mà Lý Hổ chưa từng thấy, nhưng hắn cảm nhận được sự hung tàn toát ra từ nó.

"Đứng lại!" Lý Hổ gầm lên, rút thanh đao ra khỏi vỏ. "Lũ chó chết! Dám tàn sát người dân vô tội của đại nhân Lâm Dịch! Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là cái giá phải trả!"

Bọn đặc vụ Thẩm Gia giật mình, lập tức bỏ lại chiến lợi phẩm, rút vũ khí ra, chuẩn bị nghênh chiến. Chúng không hề hoảng sợ mà lập tức xếp thành đội hình phòng thủ, cho thấy sự huấn luyện bài bản.

"Anh em đâu! Xung phong! Giết sạch bọn khốn nạn này!" Lý Hổ không ngần ngại, lao thẳng vào đội hình địch như một con hổ đói. Đao pháp của hắn mạnh mẽ, dứt khoát, mỗi nhát chém đều mang theo sự phẫn nộ tột cùng.

Binh trưởng Triệu, dù không liều lĩnh như Lý Hổ, nhưng cũng không kém phần quyết liệt. "Giữ đội hình! Không được ham công! Tập trung tiêu diệt mục tiêu! Bao vây chúng! Không để một tên nào chạy thoát!" Anh ta chỉ huy quân lính bao vây kẻ địch, sử dụng chiến thuật hợp lý để hạn chế khả năng chống trả của chúng. Những mũi tên vút bay, những ngọn giáo đâm thẳng, binh khí va chạm chan chát vang vọng khắp con đường mòn. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng hổn hển của những kẻ đang giao chiến hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Bọn đặc vụ Thẩm Gia quả thực thiện chiến, chúng chống trả quyết liệt, nhưng quân của Lâm Dịch được trang bị tốt, lại có tinh thần chiến đấu cao độ, đặc biệt là sự phẫn nộ trước cảnh tượng tàn khốc mà chúng gây ra. Lý Hổ như một chiến thần, đao của hắn vung lên hạ gục từng tên địch một. Binh trưởng Triệu, với sự chỉ huy tài tình, liên tục điều chỉnh đội hình để đảm bảo không một kẽ hở nào xuất hiện.

Sau một hồi giao tranh ác liệt, bọn đặc vụ Thẩm Gia bắt đầu lộ rõ sự yếu thế. Một số tên đã ngã xuống, số còn lại bị thương nặng. Tên cầm đầu, dù bị thương tích đầy mình, vẫn cố gắng chống trả đến cùng. Nhưng trước sức mạnh áp đảo của quân Lâm Dịch, hắn cuối cùng cũng bị Lý Hổ đánh gục và bắt sống. Những tên còn lại, thấy tình thế vô vọng, liền bỏ chạy tán loạn vào rừng sâu.

"Không cần truy kích!" Binh trưởng Triệu ra lệnh. "Ưu tiên hàng đầu là sơ cứu người bị thương, thu thập chứng cứ và bắt giữ những tên còn lại. Khám xét kỹ lưỡng từng tên địch, ta muốn tìm ra bất cứ thứ gì có thể liên kết chúng với Thẩm Đại Nhân!"

Quân lính bắt đầu tỏa ra, sơ cứu những người dân tị nạn may mắn sống sót nhưng bị thương, đồng thời thu thập vũ khí, trang phục, và bất kỳ vật phẩm nào rơi vãi từ bọn đặc vụ. Mùi máu tanh vẫn ám ảnh không khí, nhưng giờ đây đã pha lẫn với mùi mồ hôi và đất. Lý Hổ đi vòng quanh hiện trường, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự căm phẫn, nhưng cũng pha lẫn một chút thỏa mãn khi đã trả được mối thù cho những người đã ngã xuống. Hắn kiểm tra những kẻ bị bắt sống, đặc biệt chú ý đến tên cầm đầu. Hắn lột áo tên đó ra, và phát hiện một hình xăm con chim ưng đang xé xác con mồi y hệt lá cờ nhỏ kia, được khắc sâu trên ngực tên đặc vụ. Điều này khẳng định sự nghi ngờ của hắn: đây không phải là những kẻ cướp bóc thông thường.

Binh trưởng Triệu cũng cẩn thận thu thập những mảnh vải vụn, những mũi ám khí lạ, và kiểm tra dấu chân. Anh ta biết, những chi tiết nhỏ nhặt này có thể là chìa khóa để Lâm Dịch giải mã toàn bộ âm mưu đằng sau cuộc tấn công này. Con Đường Mòn Cổ, vốn dĩ chỉ là một con đường yên bình, giờ đã trở thành một chứng nhân cho sự tàn khốc của loạn thế, và là lời cảnh báo đẫm máu cho những gì sắp sửa xảy ra.

***

Buổi chiều cùng ngày, không khí trong phòng họp tại Phủ nha vẫn nặng nề, nhưng đã chuyển từ sự hoảng loạn ban đầu sang sự tập trung cao độ. Ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu qua cửa sổ, hắt lên những gương mặt nghiêm nghị của Lâm Dịch và các thuộc hạ thân tín. Mùi ẩm của đất từ quần áo các binh sĩ vừa trở về, cùng với mùi trà nóng phảng phất, tạo nên một cảm giác vừa căng thẳng vừa quen thuộc.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, trước mặt anh là tấm bản đồ lớn trải rộng, trên đó đã được khoanh tròn khu vực Con Đường Mòn Cổ. Bên cạnh anh, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu vừa trở về, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu đứng cạnh Lâm Dịch, vẫn còn chút vẻ sốt ruột. Tô Mẫn, với vẻ mặt ưu tư, đang lật giở những cuốn sổ ghi chép.

"Báo cáo của hai ngươi thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm thấp, ánh mắt lần lượt lướt qua Lý Hổ và Binh trưởng Triệu.

Lý Hổ bước tới, đặt một thanh ám khí lạ và một mảnh vải đen thêu hình chim ưng lên bàn. "Bẩm đại nhân, chúng tôi đã đánh tan toán địch, bắt giữ mười tên, trong đó có tên cầm đầu. Số còn lại chạy thoát vào rừng. Chúng tôi đã sơ cứu người bị thương và thu thập được những thứ này." Hắn chỉ vào ám khí và mảnh vải. "Tên cầm đầu có hình xăm y hệt biểu tượng này trên ngực. Vũ khí của chúng đều được rèn rất tinh xảo, và cách hành động của chúng vô cùng có tổ chức, khác hẳn thổ phỉ thông thường."

Binh trưởng Triệu bổ sung: "Đại nhân, chúng tôi cũng tìm thấy dấu vết cho thấy chúng đã mai phục rất lâu, có chuẩn bị kỹ càng. Chúng còn sử dụng một loại thuốc bột để gây ngạt, nhằm làm suy yếu tinh thần chống cự của đoàn xe." Anh ta đặt một lọ nhỏ chứa bột trắng lên bàn. "Đây là thứ chúng tôi thu thập được. Có thể là một loại độc dược hoặc gây mê, nhưng không quá mạnh."

Lâm Dịch cầm mảnh vải lên, ngón tay anh vuốt ve biểu tượng chim ưng đang xé xác con mồi. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hình ảnh này, sự tàn bạo này, hoàn toàn phù hợp với bản chất của Thẩm Đại Nhân. Anh đã nghe phong thanh về việc Thẩm Gia có một đội quân riêng, được huấn luyện đặc biệt, nhưng chưa bao giờ nghĩ chúng lại táo tợn đến mức này, dám công khai tấn công đoàn xe của mình.

"Không thể nghi ngờ được nữa," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hẳn xuống, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng. "Đây là động thái của Thẩm Đại Nhân. Mục đích không chỉ là cướp bóc, mà còn là thăm dò và cảnh cáo. Hắn muốn chúng ta biết rằng hắn có thể vươn tay đến bất cứ đâu, phá hoại những gì chúng ta đang xây dựng." Anh đặt mảnh vải xuống, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mọi người. "Nhưng hắn cũng đã để lộ điểm yếu. Chúng ta đã bắt được những kẻ này. Đây là cơ hội để chúng ta tìm hiểu về mạng lưới của hắn."

Tô Mẫn, với vẻ mặt nghiêm trọng, lên tiếng: "Lâm Dịch ca, thiệt hại về lương thực và vật tư rất lớn. Khoảng một nửa số hàng hóa đã bị mất hoặc bị phá hủy. Với lượng dân tị nạn hiện tại, nguồn cung của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nếu không có biện pháp bổ sung khẩn cấp, chúng ta sẽ phải đối mặt với nguy cơ thiếu đói trong vòng một tháng tới." Cô dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng. "Đây là một đòn đánh chí mạng vào xương sống của chúng ta, đặc biệt khi mùa đông sắp đến."

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, mặt mày tối sầm. "Mẹ kiếp! Bọn chúng thật tàn độc!"

Binh trưởng Triệu tiếp lời: "Chúng ta cần tăng cường tuần tra các tuyến đường, đặc biệt là các con đường dẫn đến kho lương thực và khu dân tị nạn. Có thể chúng sẽ tái diễn các cuộc tấn công tương tự."

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Binh trưởng Triệu, hãy lập tức điều động thêm quân lính, tăng cường các chốt chặn, và bố trí thêm các đội tuần tra cơ động. Không chỉ ở các tuyến đường chính, mà cả những con đường mòn, lối tắt trong rừng. Ta không muốn bất kỳ sự cố nào như thế này tái diễn."

Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi hãy đích thân tra khảo những tên bị bắt sống. Ta muốn biết tất cả. Chúng là ai, đến từ đâu, chúng thuộc đơn vị nào của Thẩm Gia, sào huyệt của chúng ở đâu, và những kế hoạch tiếp theo của chúng là gì. Không được bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, dù là lời than vãn hay một cử chỉ nhỏ nhất. Hãy dùng mọi cách, nhưng phải đảm bảo chúng còn sống để khai thác thông tin."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tàn nhẫn thường thấy khi đối phó với k��� thù. "Đại ca yên tâm, tôi sẽ khiến chúng phải khai ra hết."

Lâm Dịch lại nhìn Tô Mẫn. "Tô Mẫn, hãy lập tức triển khai kế hoạch dự phòng. Huy động toàn bộ lực lượng lao động trong vùng, cả dân tị nạn nếu họ tình nguyện, để thu hoạch sớm những vụ mùa còn lại, kể cả những loại cây lương thực phụ. Đồng thời, hãy cử người đi các trấn lân cận, xa hơn một chút, tìm kiếm nguồn cung mới. Chúng ta phải chấp nhận mua với giá cao hơn một chút trong lúc này. Và đặc biệt, hãy xem xét khả năng xây dựng thêm các kho dự trữ bí mật, đề phòng trường hợp các tuyến đường chính bị cắt đứt hoàn toàn."

Tô Mẫn ghi chép cẩn thận, gương mặt cô đầy suy tư. "Tôi hiểu. Việc này cần phải thực hiện nhanh chóng."

Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến tấm bản đồ. Anh dùng ngón tay gõ nhẹ vào các khu vực lân cận, nơi có thể là căn cứ của Thẩm Gia hoặc các tuyến đường mà hắn có thể sử dụng. "Đây chỉ là khởi đầu. Hắn muốn cho chúng ta thấy rằng hắn có thể vươn tay đến bất cứ đâu. Nhưng hắn cũng đã để lộ điểm yếu. Cu��c tấn công này, dù gây thiệt hại, nhưng lại là một cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về đối thủ. Việc Thẩm Đại Nhân dám hành động công khai như vậy cho thấy hắn đang vội vàng, hoặc đang tuyệt vọng. Hoặc cả hai."

Anh quay lại nhìn mọi người, ánh mắt anh vừa sắc bén, vừa nặng trĩu trách nhiệm. "Sự kiện này là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy Đại Hạ Vương Triều sắp sụp đổ hoàn toàn. Khi đó, thiên hạ sẽ đại loạn, các thế lực sẽ công khai tranh giành quyền lực. Cuộc chiến của chúng ta với Thẩm Gia chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn. Chúng ta không chỉ phải phòng thủ, mà còn phải chủ động điều tra, chủ động tấn công vào gốc rễ của những mối đe dọa này."

Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác khẩn cấp dâng lên. Cuộc sống bình yên mà anh hằng mong muốn ngày càng trở nên xa vời. Anh không thể rút lui, không thể bỏ mặc những người đã tin tưởng anh. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, nhưng giờ đây, khái niệm sinh tồn không chỉ đơn thuần là cá nhân anh, mà là sự sinh tồn của cả một cộng đồng, của một vùng đất mà anh đã dày công xây dựng. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều máu và nước mắt, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không chỉ bảo vệ, mà còn phản công, không chỉ để sống sót, mà để tạo ra một cuộc sống có ý nghĩa cho những người đã theo anh.

Anh cầm cuốn Cẩm Nang Kế Sách lên, bàn tay anh siết chặt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Anh sẽ vận dụng tất cả những gì mình có, để đối phó với cơn bão đang đến gần. Cuộc tấn công này chỉ là lời cảnh báo đầu tiên, và Lâm Dịch biết, những lời cảnh báo tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn gấp bội. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ đối mặt với nó, bằng tất cả trí tuệ và ý chí kiên cường của một người đàn ông hiện đại bị ném vào loạn thế.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free