Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 783: Loạn Thế Nổi Sóng: Bàn Tay Thẩm Gia

Bầu trời biên thùy vừa hửng sáng, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông đầu xuân, một cái lạnh đủ để con người ta rụt mình trong lớp áo dày nhưng cũng đủ trong trẻo để gột rửa phần nào những u ám của đêm dài. Trong căn phòng làm việc chất đầy bản đồ và giấy tờ, ánh nến vẫn còn chập chờn le lói, cố gắng chống chọi với ánh bình minh đang len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ. Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò của một thiếu niên mười bảy tuổi, nhưng trên khuôn mặt thanh tú lại hằn rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều biến động. Anh miệt mài xem xét các báo cáo tình báo mới nhất, những mảnh giấy mỏng manh chứa đựng những thông tin có thể định đoạt số phận của hàng ngàn con người đang trú ngụ tại vùng đất này.

Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng lật trang báo cáo khô khan, và thỉnh thoảng là một tiếng thở dài rất khẽ của Lâm Dịch, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của sự cô độc và gánh nặng trách nhiệm. Anh không có thiên phú tu luyện, cũng chẳng có bàn tay vàng nào từ trên trời rơi xuống, vũ khí duy nhất của anh là tri thức, là khả năng quan sát và suy luận sắc bén của một người hiện đại. Và ngay lúc này, tri thức ấy đang phải vật lộn để xâu chuỗi những sự kiện rời rạc, tưởng chừng vô nghĩa, thành một bức tranh tổng thể về mối hiểm họa đang rình rập. Mùi giấy cũ, mực tàu, và một chút hương gỗ trầm từ chiếc bàn làm việc cổ kính quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa u tịch.

Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo vẻ mặt căng thẳng thường thấy mỗi khi có tin tức quan trọng. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác hiện rõ trong đôi mắt nhanh nhẹn. Hắn đặt thêm một chồng báo cáo mới lên bàn, tiếng giấy sột soạt nhỏ vang lên gi���a không gian tĩnh lặng.

“Đại ca, đây là những báo cáo mới nhất từ các tiền trạm,” Trần Nhị Cẩu khẽ nói, giọng hắn trầm hơn bình thường, pha chút lo lắng. “Chúng đến cùng lúc từ nhiều nơi khác nhau, từ phía Tây Môn Quan, rồi cả vùng giáp ranh với đất của họ Thẩm. Có vẻ như… không chỉ là dân tị nạn tự phát nữa rồi.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay anh lướt trên tấm bản đồ lớn trải trên bàn, nơi anh đã dùng mực đỏ đánh dấu những điểm nóng, những tuyến đường mà dòng người tị nạn đang đổ về. Ánh mắt sắc bén của anh dừng lại ở một vài ký hiệu nhỏ, những dấu chấm than mà anh đã vẽ từ vài ngày trước, khi Trần Nhị Cẩu báo cáo về những ‘kẻ lạ mặt’ trà trộn. “Họ đang nói về những kẻ lạ mặt trà trộn, kích động sự bất mãn và thậm chí phá hoại nhỏ, phải không?”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt hắn càng thêm nghiêm trọng. “Chính xác, đại ca. Ban đầu, chúng tôi nghĩ đó là những kẻ trộm cướp lợi dụng tình hình hỗn loạn, hoặc những tên giang hồ vô kỷ luật. Nhưng các báo cáo gần đây cho thấy một sự phối hợp đáng ngờ. Có những vụ đốt kho lương nhỏ ở các làng lân cận, những lời đồn thổi ác ý về chúng ta lan truyền trong các khu trại tị nạn, thậm chí có cả những vụ xô xát nhỏ được cố tình gây ra để tạo hoang mang.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo như băng giá. Anh cầm lấy một cây bút lông, gạch chân mạnh mẽ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ dẫn vào vùng đất của Thẩm Gia. “Hắn ta không thể đợi được nữa. Hắn muốn tạo ra một tiền tuyến mới ngay trong lòng đất của chúng ta.”

Anh biết rõ "hắn ta" mà mình đang nói đến chính là Thẩm Đại Nhân, kẻ thù không đội trời chung đã gây bao sóng gió cho vùng đất này từ những ngày đầu. Thẩm Đại Nhân, một kẻ có quyền lực và tham vọng, kẻ đã luôn tìm cách chèn ép, thôn tính vùng đất nhỏ bé của anh. Trong đầu Lâm Dịch, những mảnh ghép rời rạc bỗng kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Từ những kẻ lạ mặt với ánh mắt thăm dò, những vụ phá hoại nhỏ lẻ, đến những lời đồn thổi ác ý – tất cả đều là những mũi kim châm được tính toán kỹ lưỡng, nhằm khoét sâu vào vết thương của vùng đất đang oằn mình tiếp nhận hàng ngàn người tị nạn.

“Đây là một nước cờ hiểm độc,” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng anh trầm thấp, không chỉ nói với Trần Nhị Cẩu mà còn nói với chính mình. “Hắn ta biết chúng ta đang phải dồn mọi nguồn lực để ổn định dân chúng, để lo toan cho miếng ăn, chỗ ngủ của hàng vạn người. Hắn lợi dụng sự kiệt quệ, sự hoang mang của họ để gieo rắc sự bất ổn, để làm suy yếu từ bên trong.”

Trần Nhị Cẩu siết chặt nắm tay, vẻ mặt đầy căm phẫn. “Đại ca, nếu đúng là Thẩm Gia, chúng ta không thể để yên được!”

Lâm Dịch ngước nhìn Trần Nhị Cẩu, đôi mắt anh ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng kiên định. “Tất nhiên là không thể để yên. Nhưng chúng ta phải bình tĩnh. Hắn muốn chúng ta hoảng loạn, muốn chúng ta mắc sai lầm. Chúng ta càng nóng vội, càng dễ rơi vào bẫy của hắn.” Anh lại cúi xuống bản đồ, khoanh tròn các điểm nóng, các con đường huyết mạch dẫn vào khu dân tị nạn, và cả những vùng núi non hiểm trở nơi các nhóm nhỏ có thể ẩn náu. Mỗi nét bút của anh đều dứt khoát, như thể mỗi đường kẻ trên bản đồ đều là một quyết định sinh tử.

Anh nhớ lại lời mình đã nói với đứa trẻ tị nạn chỉ mới đêm qua, lời hứa về sự an toàn, về một mái nhà giữa loạn lạc. Những lời đó giờ đây càng trở nên nặng trĩu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Nhưng để sinh tồn, không chỉ là chống chọi với đói nghèo, bệnh tật, mà còn phải đối mặt với những âm mưu thâm độc của con người. Vùng đất này đang trở thành một ốc đảo giữa sa mạc, một điểm đến an toàn cho những người chạy nạn. Chính vì thế, nó cũng trở thành mục tiêu cho những kẻ muốn lợi dụng, muốn phá hoại.

“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, “Hãy tăng cường giám sát tất cả các tuyến đường ra vào. Mọi người ra vào khu trại tị nạn phải được kiểm tra kỹ lưỡng. Dù biết rằng việc này sẽ gây khó chịu cho dân chúng, nhưng chúng ta không thể mạo hiểm. Đặc biệt, hãy chú ý đến những người không có vẻ hoảng loạn, những người có vẻ ngoài sạch sẽ quá mức so với tình trạng chung của dân tị nạn. Những kẻ đó mới là mối nguy thực sự.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu, ánh mắt nhanh nhẹn của hắn đã hiểu rõ ý Lâm Dịch. “Đã rõ, đại ca. Tôi sẽ cho người lập tức triển khai. Chúng tôi sẽ cố gắng không để lộ quá nhiều, tránh gây hoảng loạn không cần thiết cho dân chúng.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. “Không để lộ quá nhiều là tốt nhất. Nhưng nếu không thể tránh khỏi, thì cũng đừng ngần ngại. Sự an toàn của toàn bộ vùng đất này là trên hết. Đôi khi, sự tàn nhẫn cần thiết còn hơn sự nhân từ mù quáng.” Anh đứng dậy, vươn vai, tấm lưng gầy của anh hiện rõ dưới lớp áo vải thô. Ánh bình minh đã hoàn toàn xua tan bóng tối trong căn phòng, nhưng những gánh nặng trên vai anh thì vẫn còn đó. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh vùng đất đang thức giấc. Những mái nhà tranh, những con đường đất, và xa xa là những lều trại tạm bợ của dân tị nạn. Anh đã chọn con đường này, con đường bảo vệ những người yếu thế, và anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu cho một cuộc sống bình yên, không phải cho bản thân, mà cho những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến mới này, dù không có binh đao rầm rộ, nhưng lại âm thầm và hiểm độc hơn rất nhiều.

***

Giữa trưa, cái nắng gắt của biên thùy như đổ lửa xuống khu trại tị nạn rộng lớn, hun nóng từng mái lều vải thô, từng tấc đất khô cằn. Gió bụi cuồn cuộn thổi qua, mang theo mùi mồ hôi, mùi đất khô và mùi thức ăn nấu vội, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, khó thở. Hàng ngàn con người chen chúc nhau, khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì đói khát và mệt mỏi, đang kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình nhận khẩu phần lương thực ít ỏi. Tiếng ho khan, tiếng trẻ con khóc thét vì đói, tiếng xì xào bàn tán mệt mỏi, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng buồn thảm của sự khốn cùng.

Trong cái không khí nặng nề ấy, tại một góc trại gần điểm phát lương, một nhóm người lạ mặt bắt đầu có những hành động khác thường. Họ không có vẻ mệt mỏi hay hoảng loạn như những người khác, quần áo tuy cũ kỹ nhưng không hề rách nát hay lấm lem bùn đất, ánh mắt họ không phải là sự tuyệt vọng mà là sự sắc bén, thăm dò. Bỗng nhiên, một tên trong số đó, một gã đàn ông vạm vỡ với ánh mắt gian xảo, đột ngột xông ra giữa đám đông, cất tiếng la hét đầy kích động.

“Các ngươi còn muốn chịu đựng đến bao giờ?!” Giọng hắn ta khàn khàn nhưng đầy sức mạnh, đủ để át đi những tiếng xì xào xung quanh. “Quan lại của ‘Lâm gia’ chỉ biết bóc lột, mặc kệ sống chết của các ngươi! Đại Hạ sụp đổ là do bọn chúng! Chúng đã cướp đoạt lương thực, đã đẩy các ngươi vào cảnh này!”

Lời lẽ của hắn như một tia lửa châm vào đống rơm khô. Ngay lập tức, những tiếng xì xào biến thành những tiếng la ó, những khuôn mặt mệt mỏi bỗng ánh lên vẻ căm phẫn. Một vài người yếu đuối nhất bắt đầu khóc thét lên. “Đói quá! Cứu mạng!” “Chúng tôi không chịu nổi nữa!” Mặc dù Lâm Dịch và thuộc hạ đã cố gắng hết s��c để cung cấp lương thực và nước uống, nhưng với số lượng dân tị nạn khổng lồ và nguồn lực hữu hạn, sự thiếu thốn là điều không thể tránh khỏi. Và chính sự thiếu thốn đó đã trở thành mảnh đất màu mỡ cho những kẻ muốn gieo rắc sự bất mãn.

Gã đặc vụ Thẩm Gia kia thấy hiệu quả, càng được đà lấn tới. Hắn ta ném một hòn đá nhỏ vào thùng lương thực, rồi xô đẩy mạnh mẽ một người đàn ông già yếu đứng gần đó. Ngay lập tức, vài tên đồng bọn của hắn cũng nhập cuộc, bắt đầu xô đẩy những người xung quanh, cố tình tạo ra sự hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng đổ lỗi vang lên khắp nơi, không khí nhanh chóng trở nên căng thẳng tột độ. Một vài người dân tị nạn, vì quá đói khát và hoang mang, đã bắt đầu tin vào những lời lẽ kích động đó, họ bắt đầu xô đẩy nhau, cố gắng tiếp cận thùng lương thực, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng.

Nhưng ngay lập tức, một tiếng quát lớn như sấm sét vang lên, xuyên qua mọi tiếng ồn ào: “Dừng lại! Ai dám gây rối sẽ bị trừng trị!”

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt dữ tợn, dẫn đầu một toán binh lính hùng hậu, nhanh chóng lao đến. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn giờ đây càng thêm rõ nét dưới ánh nắng gay gắt, đôi mắt hắn sắc như dao cạo, quét qua đám đông hỗn loạn. Bên cạnh hắn là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má khiến hắn trông càng thêm nghiêm nghị. Cả hai đều mang giáp trụ gọn gàng, vũ khí cầm chắc trong tay, ánh mắt đầy cảnh giác và kiên quyết.

“Giải tán! Ai tiếp tục gây rối sẽ bị bắt giữ!” Binh trưởng Triệu ra lệnh, giọng hắn vang dội, đầy uy lực. Các binh lính lập tức giương cao vũ khí, tạo thành một hàng rào vững chắc, từ từ tiến vào đám đông, cố gắng kiểm soát tình hình.

Gã đặc vụ Thẩm Gia kia thấy Lý Hổ và Binh trưởng Triệu xuất hiện, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ lo lắng nhưng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự liều lĩnh. Hắn ta vẫn tiếp tục kích động, chỉ trỏ vào Lý Hổ và hô lớn: “Thấy chưa! Bọn chúng dùng bạo lực để đàn áp dân lành! Chúng không muốn các ngươi sống yên ổn!”

Lý Hổ không nói nhiều. Hắn nhún mình, lao thẳng vào gã đặc vụ Thẩm Gia với tốc độ kinh người. Một cú đấm nặng như búa tạ giáng thẳng vào bụng tên kia. Gã đặc vụ Thẩm Gia không kịp phản ứng, ôm bụng gục xuống đất, khuôn mặt tái mét vì đau đớn. Những tên đồng bọn của hắn, thấy thủ lĩnh bị đánh gục, liền lùi lại, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Các binh lính nhanh chóng khống chế những kẻ còn lại, dùng dây thừng trói chặt chúng lại.

Tuy nhiên, dù những kẻ gây rối đã bị trấn áp, sự hoang mang và sợ hãi đã lan rộng khắp khu trại. Tiếng la hét đã im bặt, nhưng những tiếng khóc thút thít, những ánh mắt sợ hãi vẫn còn đó. Người dân tị nạn co rúm lại, nhìn những kẻ bị trói và toán binh lính với ánh mắt vừa sợ hãi vừa cảnh giác. Họ không biết ai là người tốt, ai là kẻ xấu, họ chỉ biết mình đang đói, đang sợ hãi, và đang ở giữa một nơi đầy rẫy bất trắc.

Lý Hổ đứng giữa đám đông, hơi thở hắn vẫn còn gấp gáp vì hành động vừa rồi. Hắn quét mắt nhìn khắp lượt, cố gắng trấn an những người dân đang hoang mang. “Mọi người cứ yên tâm! Lâm đại nhân đã hứa sẽ bảo vệ các ngươi! Những kẻ gây rối này là bọn gian tế của các thế lực thù địch, chúng muốn gây bất ổn để cướp đoạt lương thực của các ngươi! Hãy tin tưởng Lâm đại nhân!”

Binh trưởng Triệu cũng cất tiếng, giọng hắn vang dội nhưng mang theo sự trấn an. “Chúng ta sẽ tiếp tục phân phát lương thực. Những ai làm loạn sẽ bị trừng trị thích đáng, nhưng những người dân lương thiện sẽ được bảo vệ!”

Dần dần, đám đông dịu xuống, nhưng không khí vẫn còn nặng nề. Mùi sợ hãi vẫn lẩn quất trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi và mồ hôi. Lý Hổ và Binh trưởng Triệu biết rằng, dù đã dập tắt được ngọn lửa nhỏ này, nhưng tàn tro của sự bất mãn và hoang mang vẫn còn âm ỉ, chờ đợi một cơn gió độc thổi qua để bùng lên lần nữa. Họ nhìn những kẻ gian tế bị trói, ánh mắt đầy sự lạnh lùng. Những tên này, chắc chắn là những con cờ của Thẩm Gia, đã được huấn luyện để lợi dụng sự hỗn loạn, để gieo rắc độc tố vào vùng đất vốn đang mong manh này. Cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn ngay trong lòng dân chúng, đã chính thức bắt đầu.

***

Đêm đã xuống từ lâu, phủ lên vùng đất của Lâm Dịch một tấm màn đen đặc, chỉ có ánh trăng mờ nhạt và lấm tấm những vì sao cố gắng xuyên qua lớp mây mỏng. Gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương và cái lạnh buốt xương của đêm cuối xuân. Trong căn phòng họp chiến lược, ánh nến lung linh chập chờn trên bàn, chiếu sáng những gương mặt nghiêm nghị của Lâm Dịch và các thuộc hạ thân tín. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng, mỗi hơi thở, mỗi cử động đều được tiết chế, như thể mọi người đang nín thở chờ đợi một quyết định trọng đại. Mùi sáp nến cháy, mùi gỗ và mùi giấy tờ cũ quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa ám ảnh.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là ánh lên vẻ sắc bén, kiên định. Anh đã nghe báo cáo chi tiết từ Lý Hổ và Binh trưởng Triệu về vụ gây rối tại khu trại tị nạn, nghe về lời lẽ kích động của những kẻ gian tế, về sự hoang mang của dân chúng. Anh cũng đã tiếp nhận báo cáo từ Trần Nhị Cẩu về việc gia tăng các vụ phá hoại nhỏ lẻ ở các khu vực khác, tất cả đều mang cùng một dấu hiệu: sự phối hợp có chủ đích, nhằm vào các điểm yếu của vùng đất.

“Như vậy là đã rõ,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân. “Những kẻ chúng ta bắt được đã khai ra danh tính. Chúng là người của Thẩm Gia. Thẩm Đại Nhân đã không còn che giấu ý đồ. Hắn muốn lợi dụng sự hỗn loạn của Đại Hạ, lợi dụng dòng người tị nạn đổ về đây để gây rối từ bên trong, làm suy yếu chúng ta.”

Lý Hổ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt hắn đầy căm phẫn. “Đại nhân, tôi xin tình nguyện dẫn binh đi đánh thẳng vào cứ điểm của Thẩm Gia! Không thể để hắn ta tiếp tục giở trò này được!”

Binh trưởng Triệu cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt hắn rực lửa chiến ý. “Chúng ta không thể ngồi yên chịu trận. Phải cho hắn biết, vùng đất này không dễ bị khuất phục!”

Trần Nhị Cẩu, dù nhanh nhẹn và thông minh, nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. “Đại ca, nếu Thẩm Gia công khai đối đầu, chúng ta sẽ phải phân tán lực lượng. Vừa phải lo cho dân tị nạn, vừa phải chống lại sự phá hoại bên trong, lại còn phải đối phó với quân đội của hắn… liệu có quá sức không?”

Tô Mẫn, người cố vấn kinh tế, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng cũng ánh lên vẻ ưu tư. “Về mặt kinh tế, áp lực lên nguồn cung lương thực và tài nguyên đang rất lớn. Nếu có chiến tranh, gánh nặng sẽ còn tăng gấp bội. Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện.”

Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi mắt anh lướt qua từng gương mặt quen thuộc, những người đã cùng anh trải qua bao thăng trầm. Anh hiểu sự nóng vội của Lý Hổ, sự lo lắng của Trần Nhị Cẩu, và cái nhìn thực tế của Tô Mẫn. Anh chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó qua lớp vải. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ. Trong thời loạn, không chỉ có sức mạnh cơ bắp, mà còn cần trí óc sắc bén.

“Chúng ta không đánh phủ đầu,” Lâm Dịch cuối cùng cũng đưa ra quyết định, giọng anh dứt khoát như chặt đinh chém sắt. “Ít nhất là chưa phải bây giờ. Thẩm Đại Nhân muốn chúng ta phân tán lực lượng, muốn chúng ta mắc sai lầm. Chúng ta sẽ không làm theo ý hắn. Chúng ta sẽ củng cố nội bộ trước.”

Anh đứng dậy, bước đến tấm bản đồ trải rộng trên bàn, dùng ngón tay gõ nhẹ vào các khu vực trọng yếu, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào mọi người. “Trần Nhị Cẩu, tăng cường mạng lưới tình báo, theo dõi sát sao mọi động thái của Thẩm Gia và các thế lực tay sai của hắn. Không chỉ là những vụ phá hoại nhỏ, mà là cả việc di chuyển quân đội, việc tập hợp lực lượng. Ta muốn biết rõ từng bước đi của hắn. Hãy tìm cách cài người vào hàng ngũ của hắn nếu có thể, hoặc ít nhất là thu thập thông tin từ những kẻ đã bị bắt giữ. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Phân tích cả những tin đồn, xem cái nào là sự thật, cái nào là do hắn cố tình tung ra để gây hoang mang.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc, hai tay hắn siết chặt. “Đã rõ, đại ca. Tôi sẽ dốc toàn lực.”

Lâm Dịch quay sang Lý Hổ và Binh trưởng Triệu. “Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, hai ngươi hãy chuẩn bị các đội tuần tra đặc biệt. Không chỉ là tuần tra các tuyến đường và khu dân tị nạn, mà còn phải bao gồm cả những vùng núi non, rừng rậm xung quanh. Ta không muốn bất kỳ nhóm gian tế nào có thể lén lút trà trộn vào. Sẵn sàng cho mọi tình huống, nhưng ưu tiên hàng đầu là giữ vững trật tự và an ninh nội bộ. Nếu phát hiện kẻ phá hoại, hãy bắt giữ ngay lập tức, không khoan nhượng. Nhưng cũng phải phân biệt rõ ràng giữa kẻ gian và người dân tị nạn bị kích động. Ta không muốn xảy ra bất kỳ sự hiểu lầm hay đàn áp oan uổng nào.”

Lý Hổ và Binh trưởng Triệu đồng loạt đứng nghiêm, ánh mắt đầy quyết tâm. “Rõ, đại nhân!”

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Tô Mẫn. “Tô Mẫn, hãy đảm bảo nguồn cung lương thực và ổn định kinh tế. Đây là xương sống của chúng ta. Nếu nguồn cung bị cắt đứt hoặc bị phá hoại, mọi nỗ lực khác đều vô nghĩa. Hãy tìm kiếm thêm các nguồn cung cấp mới, lập kế hoạch dự trữ khẩn cấp, và đặc biệt là phải ngăn chặn mọi hành vi đầu cơ, trục lợi trong lúc này. Đồng thời, hãy tìm cách để những người dân tị nạn có thể tham gia vào các hoạt động sản xuất, lao động phù hợp để họ có thể tự nuôi sống bản thân, giảm bớt gánh nặng cho chúng ta.”

Tô Mẫn khẽ cúi đầu. “Tôi hiểu, Lâm Dịch ca. Tôi sẽ lập tức triển khai.”

Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt anh vừa mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự kiên định sắt đá, như một viên đá tảng vững vàng giữa dòng thác lũ. “Đây là cuộc chiến mới, và nó sẽ không dễ dàng. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta đã xây dựng nơi này từ hai bàn tay trắng, đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn. Chúng ta sẽ tiếp tục bảo vệ nó, bảo vệ những con người đã tin tưởng vào chúng ta.” Anh ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ, dường như đang vạch ra một tương lai đầy thử thách.

Ngoài cửa sổ, gió đêm rít lên từng hồi, lạnh buốt. Những đám mây đen vẫn còn kéo đến dày đặc, như thể muốn nuốt chửng cả ánh trăng và những vì sao. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch tự nhủ trong tâm trí. Anh không mong chờ sự công bằng từ bất kỳ ai. Anh chỉ biết rằng, để bảo vệ những gì mình trân trọng, anh phải tự tạo ra sự công bằng cho riêng mình, bằng trí tuệ và sự kiên cường.

Trong ánh nến chập chờn, bóng của Lâm Dịch đổ dài trên tường, vừa cô độc vừa mạnh mẽ. Anh không phải là một chiến binh vĩ đại, cũng chẳng phải là một hoàng đế quyền uy. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào thế giới cổ đại khắc nghiệt, mang theo duy nhất tri thức và ý chí sinh tồn. Nhưng chính sự kiên cường đó đã biến anh thành một người lãnh đạo, một ngọn hải đăng cho những người yếu thế giữa biển cả loạn lạc. Cuộc chiến với Thẩm Gia chỉ là một trong vô vàn những thử thách đang chờ đợi phía trước, một điềm báo cho cơn bão lớn hơn sẽ đổ bộ khi Đại Hạ Vương Triều chính thức sụp đổ. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng, và anh biết, những người đứng sau anh cũng vậy. Họ sẽ chiến đấu, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì một điều giản dị hơn rất nhiều: sự sinh tồn và một cuộc sống bình yên.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free