Lạc thế chi nhân - Chương 782: Loạn Thế Nạn Dân: Bão Người Đổ Về Vùng Đất An Bình
Màn sương đêm đã tan, nhường chỗ cho ánh bình minh le lói, nhưng trong đại sảnh làm việc của Lâm Dịch, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi sau một đêm dài hội họp. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những nét vẽ đỏ, đen đánh dấu các vùng giao tranh, các tuyến đường di chuyển, giờ đây đã trở thành tấm bản đồ của sự hỗn loạn đang lan rộng. Lâm Dịch đứng lặng trước bản đồ, ngón tay anh lướt nhẹ trên từng vạch kẻ, từng cái tên trấn nhỏ mà trước đây anh chỉ biết đến qua những báo cáo khô khan. Giờ đây, mỗi điểm trên bản đồ ấy lại gợi lên hình ảnh của những ngôi làng bị đốt cháy, những con đường ngập tràn người tị nạn, những tiếng khóc than và sự tuyệt vọng.
Anh nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua, về việc biến vùng đất này thành một nơi trú ẩn an toàn. Dễ nói hơn làm. Cái gọi là "an toàn" trong thời loạn thế này mong manh như sợi tơ nhện. Anh đã chuẩn bị cho chiến tranh, cho sự sụp đổ của một triều đại, nhưng có lẽ anh chưa bao giờ thực sự hình dung được cái giá phải trả của một cuộc chiến tranh sinh tồn, cái giá mà những người dân vô tội phải gánh chịu. Trách nhiệm đè nặng lên vai anh, một người đàn ông hiện đại, từng sống trong một thế giới mà chiến tranh chỉ là những câu chuyện trên báo chí hay trên màn ảnh. Giờ đây, anh là người trực tiếp chứng kiến, trực tiếp đối mặt với nó, và hơn thế nữa, là người phải đưa ra những quyết sách có thể định đoạt sinh mạng của hàng vạn người.
Tiếng bước chân gấp gáp vọng lại từ bên ngoài, rồi Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu bước vào, vẻ mặt cả hai đều căng thẳng đến cực độ. Binh trưởng Triệu, dáng ngư��i rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hằn rõ hơn dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Y phục gọn gàng, nhưng áo giáp đã nhuốm bụi đường, cho thấy y đã không nghỉ ngơi một phút nào. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn giữ được vẻ nhanh nhẹn, nhưng đôi mắt hắn đã hằn lên những quầng thâm, và nụ cười ngây ngô thường trực đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ.
“Bẩm đại nhân,” Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong đại sảnh tĩnh lặng. “Tình hình phía biên giới đã vượt ngoài dự liệu của chúng ta. Dòng người từ phía Đông và Nam không ngừng đổ về. Ước tính đã có hàng vạn người, có lẽ còn hơn thế, đang tiến gần biên giới của chúng ta. Họ đói khát, kiệt sức, và mang theo cả bệnh tật. Đội tuần tra đã cố gắng duy trì trật tự, nhưng số lượng quá lớn, chúng tôi e rằng sẽ khó kiểm soát được.”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hàng vạn... Con số này lớn hơn rất nhiều so với những gì anh đã dự tính. Anh đã chuẩn bị cho một làn sóng tị nạn, nhưng không nghĩ nó lại đến nhanh và d��� dội đến vậy. Điều này chứng tỏ sự sụp đổ của triều đình Đại Hạ đang diễn ra với tốc độ chóng mặt, và những gì anh thấy trên bản đồ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng hắn trầm hơn bình thường, xen lẫn chút hoảng hốt. “Đại nhân, tin tức từ mạng lưới tình báo cũng không mấy khả quan. Tình hình các trấn lân cận vô cùng tệ hại, triều đình hoàn toàn bất lực. Các quan lại địa phương hoặc là đã bỏ trốn, hoặc là tự lập cát cứ, không còn quan tâm đến dân chúng. Nhiều bang phái giang hồ cũng lợi dụng cơ hội này để quấy phá, cướp bóc, khiến người dân càng thêm hoảng loạn và buộc phải rời bỏ quê hương. Họ nghe nói vùng đất của đại nhân là nơi duy nhất còn giữ được sự bình yên, nên tất cả đều đổ dồn về đây.”
Lâm Dịch quay người lại, đối mặt với hai thuộc hạ thân tín. Ánh mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa sự tính toán và lo lắng. “Hàng vạn… Vậy là cơn bão đã đến rồi, và nó còn lớn hơn chúng ta tưởng tượng. Chúng ta phải hành động ngay, và phải nhanh chóng.” Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói. “Trần Nhị Cẩu, ngươi lập tức truyền lệnh cho Lý Hổ và đội tình báo. Hãy cử thêm người trà trộn vào dòng người tị nạn, thu thập thông tin cụ thể về tình hình các trấn xung quanh, đặc biệt là về các thế lực giang hồ và tàn quân. Đồng thời, theo dõi sát sao những kẻ có biểu hiện khả nghi trong đám đông. Chúng ta không thể để bất cứ kẻ xấu nào lợi dụng tình thế để trà trộn vào đây.”
“Vâng, đại nhân!” Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt hắn đã lấy lại được sự sắc bén quen thuộc.
Lâm Dịch gật đầu, rồi quay sang Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng Triệu, ngươi hãy tập hợp toàn bộ binh lính và đội dân phòng. Thiết lập các điểm tiếp nhận khẩn cấp dọc theo biên giới, cách xa cửa ngõ chính một khoảng để dễ bề kiểm soát. Dựng lều trại tạm thời, phân chia khu vực cho nam, nữ, trẻ nhỏ. Quan trọng nhất là phải duy trì trật tự, tránh chen lấn, xô đẩy. Phải cử người giữ gìn an ninh nghiêm ngặt, đề phòng kẻ xấu lợi dụng sơ hở. Đồng thời, cho y sĩ đến các đi��m tiếp nhận để kiểm tra sức khỏe ban đầu, phân loại và cách ly những người có dấu hiệu bệnh tật. Ngươi hãy cử người đến báo Tô Mẫn để cô ấy chuẩn bị lương thực và thuốc men.”
“Rõ, đại nhân!” Binh trưởng Triệu nghiêm giọng đáp, quay gót bước đi ngay lập tức.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của Binh trưởng Triệu, rồi lại quay về phía tấm bản đồ. Anh biết đây chỉ là những biện pháp ứng phó ban đầu. Vấn đề không chỉ là tiếp nhận mà còn là duy trì. Nguồn lực của vùng đất này có hạn, không thể chứa chấp vô thời hạn hàng vạn người. Điều này sẽ tạo áp lực khủng khiếp lên hệ thống hậu cần, y tế và an ninh mà anh đã dày công xây dựng. Anh cần Tô Mẫn. Anh cần sự tỉ mỉ và khả năng tính toán của nàng hơn bao giờ hết.
Chỉ ít lâu sau, Tô Mẫn xuất hiện, nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thanh tú như thường lệ, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng đã lộ rõ vẻ ưu tư. “Lâm Dịch ca, ta đã nghe tin từ Binh trưởng Triệu. Tình hình thực sự nghiêm trọng.”
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Tô Mẫn, cô ph���i lập tức phối hợp với kho lương, chuẩn bị lương thực và nước uống dự trữ tối đa. Ưu tiên hàng đầu là cháo và nước sạch. Đồng thời, huy động tất cả các y sĩ và những người có kiến thức về y học dân gian để đối phó với nguy cơ dịch bệnh. Chúng ta phải đảm bảo không để dịch bệnh bùng phát trong các khu trại tị nạn. Cô hãy cùng Vương Đại Trụ phối hợp chặt chẽ trong việc quản lý lương thực và phân bổ lao động. Chúng ta cần phải tổ chức việc khai thác gỗ, xây dựng thêm nhà ở tạm thời. Người dân tị nạn có sức khỏe tốt sẽ được huy động vào các công việc này. Đây là cơ hội để chúng ta mở rộng lực lượng lao động, nhưng cũng là một thách thức lớn.”
Tô Mẫn khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng của sự tính toán. “Đã rõ, Lâm Dịch ca. Tôi sẽ lập tức triển khai các kế hoạch dự phòng. Về lương thực, kho của chúng ta dù đã dự trữ khá nhiều, nhưng với số lượng người như vậy, sẽ chỉ đủ dùng trong vài tháng nếu không có biện pháp bổ sung. Tôi sẽ lập tức cho người tính toán lại lượng tiêu thụ, v�� đồng thời tìm kiếm các nguồn cung cấp lương thực khác từ những vùng chưa bị ảnh hưởng quá nặng nề. Về y tế, chúng ta cần phải cẩn trọng đặc biệt. Tôi sẽ cho người chuẩn bị các loại thảo dược có tác dụng phòng ngừa và chữa trị các bệnh thông thường, đặc biệt là các bệnh về đường ruột và hô hấp. Chúng ta cũng cần phải nhanh chóng xây dựng hệ thống vệ sinh cơ bản cho các khu trại. Điều này là tối quan trọng để ngăn chặn dịch bệnh lây lan.”
Lâm Dịch nhìn Tô Mẫn, lòng anh thầm cảm kích sự nhanh nhạy và tỉ mỉ của nàng. “Rất tốt. Ngoài ra, cô hãy cử người lập danh sách những người tị nạn có kỹ năng đặc biệt, chẳng hạn như thợ rèn, thợ mộc, nông dân lành nghề, hay thậm chí là những người có kiến thức về văn hóa, giáo dục. Chúng ta cần phải tận dụng mọi nguồn lực con người để xây dựng và phát triển vùng đất này. Hãy cho họ thấy rằng ở đây, họ không chỉ là những người tị nạn mà còn là một phần của cộng đồng, có giá trị và có tương lai.”
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, nơi mặt trời đã lên cao, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho anh. Lòng anh nặng trĩu. “Chúng ta không thể phụ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Cần phải có một nền kinh tế vững mạnh để hỗ trợ cho quân sự và dân sinh. Tô Mẫn, cô hãy tìm cách duy trì giao thương với các khu vực an toàn nhất có thể, những nơi chưa bị chiến loạn ảnh hưởng quá nặng nề. Đồng thời, chuẩn bị các phương án tự cung tự cấp mạnh mẽ hơn nữa. Ta muốn cô lập danh sách các loại cây trồng có thể cho thu hoạch nhanh, tìm kiếm các nguồn tài nguyên khoáng sản trong vùng để chúng ta có thể tự sản xuất một số công cụ, vũ khí cơ bản.”
Tô Mẫn cúi đầu. “Tôi hiểu, Lâm Dịch ca. Tôi sẽ lập tức triển khai các phương án. Tôi cũng sẽ cùng Vương Đại Trụ phối hợp chặt chẽ trong việc quản lý lương thực và phân bổ lao động, đảm bảo mọi thứ diễn ra có trật tự nhất có thể.”
Lâm Dịch quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu, người vẫn đang đứng đó, chờ đợi chỉ thị tiếp theo. “Nhị Cẩu, nhiệm vụ của ngươi không chỉ là thu thập tin tức. Hãy đảm bảo rằng thông tin về vùng đất của chúng ta, về sự ổn định và chính sách nhân đạo của chúng ta, được lan truyền rộng rãi ra bên ngoài. Chúng ta cần những người dân thật sự muốn sống một cuộc sống yên bình, không phải những kẻ gây rối. Hãy để họ tự tìm đến đây, mang theo hy vọng, chứ không phải sự thù hận hay nỗi sợ hãi.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu mạnh mẽ. “Đại ca cứ yên tâm. Nhị Cẩu sẽ làm mọi thứ để vùng đất của chúng ta trở thành bến đỗ an toàn cho những người dân lương thiện.”
Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng anh trỗi dậy một cảm giác vừa nặng trĩu vừa tự hào. Anh không phải một vị anh hùng, không phải một bá vương, nhưng anh là một người lãnh đạo, và anh sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc đời anh, từ một kẻ xuyên không chỉ mong mỏi sống sót qua ngày, giờ đây đã trở thành ngư��i gánh vác tương lai của cả một vùng đất. Và anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy bão tố. Anh sờ vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo, cảm giác mát lạnh của nó trấn an anh phần nào. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu."
***
Giữa trưa, mặt trời đã lên cao, thiêu đốt cả một vùng đất khô cằn. Những cơn gió nóng mang theo bụi đỏ quẩn quanh, phả vào mặt những người lính và dân phòng đang đứng gác tại đồn biên giới của vùng đất Lâm Dịch. Cánh cổng gỗ kiên cố, thường ngày chỉ mở hé để kiểm soát những đoàn thương nhân ít ỏi, giờ đây đã mở rộng hết cỡ, như một cái miệng khổng lồ đang cố nuốt trọn dòng người vô tận đang ào ạt đổ về.
Đó là một cảnh tượng hỗn loạn đến mức nghẹt thở, và cũng đầy bi thương. Dòng người tị nạn kéo dài đến tận chân trời, như một con sông bùn đất chậm rãi chảy về phía vùng đất hứa. Họ đi bộ, lết đi, dìu dắt nhau, hoặc cõng trên lưng những người già yếu và trẻ nhỏ. Trang phục của họ rách rưới, bám đầy bụi đường, nhiều người chỉ còn là những mảnh vải tả tơi treo trên thân hình gầy gò, hốc hác. Khuôn mặt họ tiều tụy, đen sạm vì nắng gió, ánh mắt sâu hoắm vì đói khát và mệt mỏi, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn còn chút tia hy vọng mong manh. Họ mang theo chút của cải ít ỏi còn sót lại, những gói đồ cũ kỹ, những chiếc nồi méo mó, những đứa trẻ ngủ gật trên vai cha mẹ. Tiếng ho khan, tiếng khóc thút thít của trẻ nhỏ, tiếng rên rỉ yếu ớt của người già hòa lẫn vào tiếng bánh xe kẽo kẹt của những chiếc xe đẩy thô sơ, tạo thành một bản giao hưởng đau thương của thời loạn.
Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đứng ngay cửa ngõ, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên khuôn mặt. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang dùng hết sức bình sinh để điều phối dòng người. Hắn liên tục gào to, giọng khản đặc: “Đừng chen lấn! Xếp hàng! Đàn ông, phụ nữ, trẻ nhỏ tách ra! Có y sĩ ở phía bên kia! Ai cảm thấy không khỏe, hãy nói ngay!”
Những người lính và dân phòng, dù mệt mỏi rã rời, v���n cố gắng hết sức để duy trì trật tự. Họ dùng những cây gậy dài để tạo thành hàng rào tạm thời, hướng dẫn người dân vào các khu vực tập trung đã được chỉ định từ trước. Mùi mồ hôi, mùi bụi đường, mùi bệnh tật và cả mùi sợ hãi lan tỏa trong không khí.
Một bà lão, với mái tóc bạc phơ rối bời và khuôn mặt đầy nếp nhăn, vừa được người lính dìu qua cổng, bà quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa. “Cảm tạ trời đất… cuối cùng cũng đến được nơi này. Cảm tạ đại nhân Lâm Dịch cứu mạng! Chúng tôi cứ ngỡ không còn đường sống nữa rồi…” Bà lão cố gắng cúi lạy, nhưng thân hình yếu ớt không cho phép.
Vương Đại Trụ vội vàng đỡ bà dậy, giọng hắn dịu lại. “Bà cứ yên tâm, ở đây sẽ không sao đâu. Cứ theo hướng dẫn của chúng tôi. Có cháo nóng và nước sạch ở phía trước.”
Nhưng chỉ vài phút sau, tình hình lại trở nên căng thẳng hơn. Dòng người đổ về quá nhanh, vượt xa mọi dự kiến. Vương Đại Trụ quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy lo lắng. “Binh trưởng Triệu, chúng ta c��n thêm người! Số lượng người tị nạn vượt quá dự kiến rồi! Các khu vực tập trung đang dần quá tải!”
Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt y lộ rõ vẻ sốt ruột. “Ta đã cho người đi báo Lâm Dịch đại nhân và Tô Mẫn cô nương. Chúng ta phải cố gắng cầm cự.” Y hét lớn về phía những người lính khác: “Cố gắng lên! Duy trì trật tự! Tuyệt đối không để xảy ra bạo loạn!”
Cách đó không xa, dưới một mái che tạm bợ, Tô Mẫn đang giám sát việc phát cháo và nước. Nàng mặc bộ trang phục nhã nhặn, gọn gàng, nhưng trên khuôn mặt thanh tú của nàng cũng lấm lem vài vệt bụi. Nàng tỉ mỉ kiểm tra từng nồi cháo, từng thùng nước, đảm bảo chúng sạch sẽ và đủ ấm. Các y sĩ đang bận rộn khám bệnh cho những người yếu nhất, phân phát thuốc men từ những gói thảo dược mà Tô Mẫn đã chuẩn bị. Tiếng ho, tiếng than vãn không ngớt, nhưng cũng có những tiếng reo vui khi nhận được bát cháo nóng hổi.
Tô Mẫn nhìn dòng người tị nạn dài vô tận, ánh mắt sắc sảo của nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng quay sang một người quản lý kho lương. “Lương thực đã chuẩn bị sẵn, nhưng với tốc độ này, e rằng sẽ không trụ được lâu. Cần phải tính toán lại. Hãy cho người thông báo về kho lương, yêu cầu họ chuẩn bị thêm gấp đôi, và đồng thời kiểm tra lại các nguồn cung cấp nước. Chúng ta cần phải đảm bảo đủ nước sạch cho tất cả mọi người.”
Người quản lý kho lương vội vàng cúi đầu đáp lời, rồi nhanh chóng rời đi. Tô Mẫn lại quay sang một y sĩ. “Tình hình dịch bệnh thế nào rồi? Có dấu hiệu bùng phát không?”
Y sĩ đáp, giọng mệt mỏi: “Tạm thời vẫn trong tầm kiểm soát, Tô Mẫn cô nương. Chủ yếu là bệnh về đường ruột do đói khát và vệ sinh kém, cùng với một số bệnh về đường hô hấp do dầm mưa dãi nắng. Nhưng nếu số lượng người tiếp tục tăng và điều kiện vệ sinh không được cải thiện nhanh chóng, e rằng sẽ khó tránh khỏi.”
Tô Mẫn khẽ gật đầu, trong lòng nàng ngổn ngang những toan tính. Nàng biết, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng mức độ khốc liệt không hề thua kém. Áp lực tài nguyên, nguy cơ dịch bệnh, và c��� sự hỗn loạn tiềm ẩn trong đám đông đều là những thách thức khổng lồ. Vùng đất của Lâm Dịch, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng vẫn đang đứng trước một thử thách cực kỳ nghiêm trọng. Nàng liếc nhìn về phía cổng, nơi ánh mặt trời chiều đang bắt đầu ngả bóng, nhưng dòng người tị nạn thì vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Một cơn bão người thực sự đã ập đến.
***
Chiều muộn, những đám mây xám đã bắt đầu kéo đến, che khuất vầng thái dương rực lửa, mang theo một làn gió nhẹ, xua đi phần nào cái nóng bức của buổi trưa nhưng lại tăng thêm vẻ u ám cho bầu không khí. Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu và Tô Mẫn, đang đi giữa khu trại tị nạn tạm thời. Hàng trăm lều bạt đã được dựng lên một cách vội vã, chen chúc nhau trên một bãi đất trống rộng lớn. Những chiếc lều được làm từ vải bạt thô sơ, gỗ ghép tạm, trông thật mong manh trước sự khắc nghiệt của thời tiết và sự đông đúc của con người.
Trong ánh chiều tà, cảnh tượng bên trong khu trại càng thêm phần thê lương. Những khuôn mặt tiều tụy, những đôi mắt hoảng loạn vì mất mát, nhưng cũng có những ánh mắt biết ơn xen lẫn sự mệt mỏi. Tiếng khóc trẻ thơ, tiếng ho khan, tiếng nói chuyện yếu ớt, tiếng lửa reo trong những bếp dã chiến nghi ngút khói, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng chân thực đến đau lòng. Mùi mồ hôi, mùi bụi, mùi bệnh tật, và cả mùi khói từ bếp dã chiến, mùi đất ẩm sau những cơn gió nhẹ, quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự khốn cùng và sinh tồn.
Lâm Dịch bước đi chậm rãi, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, từng dáng hình. Anh cảm nhận rõ gánh nặng đạo đức và trách nhiệm khổng lồ đè lên vai mình. Anh là người hiện đại, anh đã từng chứng kiến những thảm họa nhân đạo qua truyền thông, nhưng chưa bao giờ nó lại chân thực và gần gũi đến vậy. Những người này, họ đã mất tất cả, và giờ đây, họ đặt toàn bộ hy vọng vào anh, vào vùng đất nhỏ bé này. Anh phải dung hòa giữa lòng trắc ẩn muốn giúp đỡ tất cả và sự lý trí trong việc quản lý nguồn lực hữu hạn, đảm bảo an toàn và ổn định cho những người đã tin tưởng vào mình. Nỗi sợ hãi về sự sụp đổ hoàn toàn của trật tự xã hội cũng đè nặng lên anh.
Anh cúi xuống trò chuyện với một vài đứa trẻ đang ngồi co ro bên cạnh mẹ chúng. “Mọi người đã vất vả rồi. Hãy yên tâm, ở đây các ngươi sẽ được an toàn. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này,” anh nói, giọng trầm ấm, cố gắng truyền đi sự trấn an.
Một đứa trẻ gầy gò, đôi mắt to tròn nhưng trũng sâu vì đói khát, run rẩy nhìn anh. “Đại nhân… con đói…”
Lâm Dịch khẽ vuốt đầu đứa bé, cảm nhận mái tóc khô xơ của nó. Lòng anh thắt lại. “Con sẽ có cái ăn ngay thôi. Cố gắng lên. Y sĩ đã ở đây để giúp đỡ những người không khỏe. Chúng ta sẽ làm mọi cách để mọi người được no bụng và có chỗ ngủ.” Anh quay sang Tô Mẫn. “Đảm bảo những đứa trẻ và người già yếu được ưu tiên về lương thực và chỗ ngủ. Cần thiết phải xây dựng một khu vực riêng cho họ.”
Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt nàng cũng đầy xót xa. “Đã rõ, Lâm Dịch ca. Tôi đã cho người phân loại và đưa những người yếu nhất đến các lều trại gần nguồn nước và bếp ăn nhất.”
Khi đi qua một khu vực khác, Trần Nhị Cẩu khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai Lâm Dịch. “Đại nhân, tôi đã thấy một vài kẻ lạ mặt. Ánh mắt họ không giống những dân tị nạn bình thường. Họ không có vẻ mệt mỏi, hoảng loạn, mà ngược lại, có vẻ thăm dò, cảnh giác. Tôi đã cho người theo dõi rồi.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén của anh lướt qua một nhóm người đang đứng ở góc trại, trò chuyện bằng giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ tự tin, không giống với những người dân tị nạn kiệt quệ khác. Anh cũng đã nhận ra điều đó. Giữa dòng người khốn khổ này, không khó để trà trộn vào những con mắt khác. Có thể là gián điệp của các thế lực thù địch, có thể là những kẻ giang hồ muốn lợi dụng tình hình, hoặc thậm chí là những kẻ có liên quan đến thế giới tu hành mà anh đang cố gắng tìm hiểu.
“Ta cũng thấy,” Lâm Dịch đáp khẽ, giọng anh trầm ổn. “Cứ để ý, nhưng đừng hành động vội. Ưu tiên hàng đầu là ổn định dân chúng trước. Tránh gây ra bất kỳ sự hoảng loạn nào trong lúc này. Hãy tiếp tục thu thập thông tin về họ, xem họ là ai, mục đích là gì.” Anh không bao giờ quên câu nói "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, anh cần sự ổn định.
Anh tiếp tục đi, suy nghĩ về những thách thức đang chờ đợi. Áp lực về lương thực và nước uống là điều hiển nhiên. Nguy cơ dịch bệnh bùng phát là một thanh gươm Damocles treo lơ lửng. Và những kẻ trà trộn kia, họ là mầm mống của sự bất ổn. Vùng đất này, đang dần trở thành một ốc đảo giữa sa mạc loạn lạc, nhưng cũng chính vì thế mà nó trở thành mục tiêu của nhiều con mắt. Anh phải nhanh chóng biến ốc đảo này thành một pháo đài vững chắc.
Anh chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là biểu tượng cho tư duy lý trí, cho sự chuẩn bị và khả năng thích nghi. Anh không thể mơ mộng về một thế giới công bằng, bởi “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Anh chỉ có thể tự mình tạo ra sự công bằng cho những người m�� anh muốn bảo vệ.
Lâm Dịch dừng lại, nhìn bao quát toàn bộ khu trại tị nạn. Hàng ngàn con người, hàng ngàn số phận đang nằm trong tay anh. Anh đã quyết định không tranh giành thiên hạ, không mưu cầu vinh hoa phú quý, nhưng anh không thể khoanh tay đứng nhìn khi những người vô tội phải chịu đựng. Anh sẽ bảo vệ họ. Anh sẽ xây dựng nơi đây thành một vùng đất mà họ có thể gọi là nhà.
Mây đen đã kéo đến dày đặc hơn, báo hiệu một cơn mưa sắp tới, hoặc một cơn bão lớn hơn. Nhưng trong ánh mắt Lâm Dịch, không còn sự hoài niệm hay chần chừ, chỉ còn lại sự kiên định sắt đá. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu cho sự sinh tồn của vùng đất này, cho tương lai của những con người đã tin tưởng vào anh. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, không chỉ là chiến tranh, mà là một cuộc chiến cho sự sinh tồn của cả một cộng đồng. Và anh, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt với nó.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.