Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 781: Bàn Kế Giữa Loạn Thế: Chuẩn Bị Cho Bão Tố

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm quán trà, mang theo cả sự bất ổn của một thế giới đang đổi thay. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ rời đi, lòng đầy suy tư, những câu chuyện về phong ấn, tinh linh, ác linh và Huyền Thiên Tông vẫn còn văng vẳng bên tai, tạo nên một cảm giác vừa khó tin vừa bất an sâu sắc. Họ biết, con đường phía trước sẽ không chỉ có những cuộc chiến giành quyền lực bằng sức mạnh trần tục, mà còn là một cuộc hành trình khám phá những bí ẩn vượt xa sự hiểu biết của họ. Lâm Dịch đã nhìn thấy điều đó, và giờ đây, họ cũng bắt đầu cảm nhận được. Một bức tranh vũ trụ rộng lớn hơn đang dần hé lộ, và vùng đất nhỏ bé của họ, tưởng chừng an toàn, lại có thể là điểm hội tụ của những biến động lớn nhất.

***

Đêm đã khuya. Gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, lùa vào đại sảnh hội nghị, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của cỏ khô từ cánh đồng xa. Trong căn phòng rộng lớn, ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn dầu treo cao hắt xuống, lung linh trên tấm bản đồ lớn được trải phẳng phiu trên mặt bàn gỗ lim. Những nét mực đỏ, đen, xanh đã đánh dấu chi chít các tuyến đường, vị trí quân sự, và cả những vùng đất đang chìm trong khói lửa. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà khô từ ấm trà đã nguội lạnh quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm mặc, nặng nề.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, lưng thẳng tắp, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, cùng với đó là vẻ trầm tư thường thấy. Thân hình anh vẫn gầy gò, dù đã được tẩm bổ kỹ lưỡng, nhưng cái khí chất của người từng trải qua nhiều biến cố lại khiến anh trông rắn rỏi hơn tuổi 17 rất nhiều. Anh đưa ngón tay gầy gò của mình, giờ đã chai sạn hơn nhiều so với bàn tay của một kỹ sư hiện đại, lướt nhẹ trên bản đồ, như đang cảm nhận từng mạch máu của vùng đất này.

Xung quanh anh là những người thân tín nhất, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, biểu hiện sự nhận thức sâu sắc về tình hình cấp bách. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn giữ đôi mắt nhanh nhẹn, nhưng vẻ ngây ngô thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Lý Hổ, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, vẫn ngồi im lìm, ánh mắt anh ta sắc lạnh quét qua bản đồ, chuẩn bị cho bất kỳ mệnh lệnh nào liên quan đến binh đao. Vương Đại Trụ, với khuôn mặt chất phác và vết sẹo trên má, lại lộ rõ vẻ lo lắng cho dân làng, đôi tay anh nắm chặt trên đùi. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, gương mặt sạm nắng, vẫn giữ phong thái kỷ luật của một quân nhân, áo giáp trên người vẫn còn vương chút bụi đường. Tô Mẫn, người phụ nữ thanh tú với đôi mắt sắc sảo, đang lật dở cuốn sổ ghi chép, gương mặt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng khóe môi lại khẽ mím lại, cho thấy sự ưu tư không hề nhỏ.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn vang v���ng trong không gian tĩnh mịch: "Tình hình triều đình đã đến hồi không thể cứu vãn. Sự sụp đổ của Đại Hạ không phải là 'nếu', mà là 'khi nào'. Những tin tức chúng ta thu thập được trong những ngày qua đã xác nhận điều này một cách rõ ràng. Hoàng đế bệnh nặng, các hoàng tử tranh giành quyền lực, quan lại tham nhũng, triều cương hỗn loạn. Đại Hạ đã mục ruỗng từ gốc rễ."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. "Giờ đây, bức tường thành cuối cùng bảo vệ thiên hạ đã lung lay sắp đổ. Khi nó sụp đổ hoàn toàn, sẽ là một cơn sóng thần càn quét mọi thứ. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, không phải để chống lại nó một cách vô vọng, mà là để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."

Trần Nhị Cẩu, người vừa trở về từ một chuyến đi dài, khẽ cúi đầu, giọng nói có phần khẩn trương: "Bẩm đại ca, tin tức từ biên giới cho thấy tàn quân Đại Hạ đã bắt đầu cướp bóc dân chúng, chúng hoành hành khắp nơi như lũ ong vỡ tổ. Các lãnh chúa nhỏ ở các quận huyện lân cận thì công khai tuyên bố cát cứ, dựng cờ hiệu riêng, tập hợp binh mã. Chúng không còn e dè triều đình hay bất kỳ luật lệ nào nữa. Giang hồ cũng loạn, Bang Hắc Sa và các bang phái khác đang tranh giành địa bàn kịch liệt, máu chảy thành sông ở vài thành trấn chúng ta có thám tử. Tình hình thật sự... vượt quá sức tưởng tượng ban đầu."

Nhị Cẩu hít một hơi, tiếp tục: "Dân chúng hoang mang tột độ, nhiều người tìm cách bỏ chạy khỏi những vùng chiến sự, nhưng lại không biết đi đâu về đâu. Lương thực khan hiếm, giá cả tăng vọt, nạn đói có nguy cơ bùng phát. Các tuyến đường vận chuyển bị cắt đứt, thông tin cũng bị nhiễu loạn. Chúng ta mất đi nhiều trạm gác tiền tiêu và thám tử ẩn mình, bị cuốn vào vòng xoáy của các cuộc giao tranh nhỏ lẻ."

Lý Hổ tiếp lời, giọng anh ta trầm đục, đầy sự kiên định của một người lính. "Quân binh đã tăng cường tuần tra ngày đêm, chốt giữ các vị trí trọng yếu theo chỉ thị của chúa công. Nhưng chúng ta cần thêm vũ khí, đặc biệt là giáp trụ và cung nỏ để trang bị cho lực lượng dân phòng mới. Lương th���o cũng là một vấn đề lớn, binh sĩ cần đủ sức để duy trì chiến đấu và phòng thủ. Hơn nữa, những cuộc chạm trán với tàn quân ngày càng khốc liệt hơn, chúng không còn giữ bất kỳ kỷ luật nào, chỉ còn là những kẻ cướp bóc tuyệt vọng, sẵn sàng làm mọi thứ để sống sót."

Vương Đại Trụ nghe vậy, không kìm được sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt chất phác. "Đại ca, dân làng đã bắt đầu than phiền về việc thiếu lương thực. Giá gạo đã tăng gấp đôi chỉ trong một tuần. Chúng ta đã cố gắng thu mua từ các thương nhân quen biết, nhưng họ cũng không còn hàng hóa để bán nữa. Nếu cứ thế này, dân chúng sẽ không đủ sức chịu đựng mùa đông sắp tới." Anh ta siết chặt nắm đấm, sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt. "Ta sợ rằng, không cần đến giặc cướp, dân chúng cũng sẽ không sống nổi."

Tô Mẫn chậm rãi khép cuốn sổ lại, giọng nói của nàng vẫn bình tĩnh, nhưng lại chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. "Về kinh tế, tôi đã chỉ đạo thu mua lương thực, tích trữ vật tư từ vài tháng trước theo lệnh của Lâm Dịch ca, nhưng với tình hình hiện tại, nguồn cung đang cạn kiệt nhanh chóng. Việc lưu thông hàng hóa đang gặp khó khăn lớn, nhiều tuyến đường thương mại đã bị đóng cửa do chiến sự hoặc bị cướp bóc. Các thương hội khác cũng đang lâm vào cảnh khó khăn, họ không dám mạo hiểm vận chuyển hàng hóa qua những vùng loạn lạc. Chúng ta cần một phương án tự cung tự cấp mạnh mẽ hơn, nếu không, chúng ta sẽ bị cô lập và kiệt quệ."

Binh trưởng Triệu, người ít lời nhất, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt ông ta ánh lên sự khắc nghiệt của chiến trường. "Tình hình biên giới phía Bắc tương đối ổn định hơn, nhưng chúng ta không thể chủ quan. Các toán thám báo từ lãnh địa của Bát gia đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, dò xét phòng thủ của chúng ta. Hắn đang chờ thời cơ, chắc chắn là vậy."

Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi mắt anh khẽ nhắm lại, bộ não anh hoạt động hết công suất, phân tích từng mảnh thông tin rời rạc, cố gắng sắp xếp chúng thành một bức tranh tổng thể. Anh nhớ lại những lời Lão Hồ nói về sự suy tàn của triều đại, và những lời Viên Giác đại sư về linh khí mỏng manh. Tất cả giờ đây đều đang dần trở thành hiện thực, nhưng theo một cách tàn khốc hơn anh từng tưởng tượng.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng sức nặng của trách nhiệm đang đè lên đôi vai mình. Anh là một người hiện đại, một kỹ sư, một con người của logic và khoa học, nhưng giờ đây anh lại phải gánh vác số phận của hàng vạn sinh mạng giữa một thế giới cổ đại đang sụp đổ. Anh không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" như những nhân vật chính trong tiểu thuyết xuyên không khác. Vũ khí duy nhất của anh là tri thức, khả năng quan sát và mưu lược. Liệu những thứ đó có đủ để đối phó với một cơn đại loạn, nơi mà sức mạnh tuyệt đối đôi khi mới là yếu tố quyết định? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, như một bóng ma dai dẳng.

Anh mở mắt, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. "Cảm ơn các ngươi đã báo cáo. Tình hình quả thực rất nghiêm trọng. Nhưng chính trong những lúc khó khăn nhất, chúng ta mới phải giữ được sự tỉnh táo và ý chí. Thế gi���i này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai khác ngoài chính mình."

Anh cầm lấy cây gậy chỉ, gõ nhẹ lên tấm bản đồ, vào vị trí vùng đất của mình. "Mục tiêu của chúng ta bây giờ không chỉ là sinh tồn, mà là xây dựng một nơi trú ẩn an toàn, một ốc đảo giữa cơn bão táp. Để làm được điều đó, chúng ta phải hành động ngay lập tức, và phải hành động một cách quyết đoán." Giọng nói của anh vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để truyền đi sự tự tin và quyết tâm đến từng người.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng, như vị của thời cuộc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng nơi đường chân trời, một vệt sáng mờ ảo đã bắt đầu xuất hiện, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới, mang theo cả hy vọng và vô vàn thách thức.

***

Màn đêm đã dần tan. Trời bắt đầu hửng sáng, sương giăng nhẹ ngoài khung cửa sổ, phủ một lớp bạc mỏng lên những mái nhà và cây cối. Không khí lạnh lẽo của đêm khuya đã được thay thế bằng sự se lạnh của sương sớm, mang theo mùi đất ẩm và sự tĩnh mịch đặc trưng trước khi mặt trời mọc. Ánh đèn dầu trong đại sảnh đã trở nên nhạt nhòa hơn trước ánh sáng tự nhiên đang dần len lỏi vào, nhưng không khí căng thẳng trong phòng vẫn còn nguyên.

Sau một khoảng thời gian trầm tư, Lâm Dịch đã sắp xếp lại mọi thông tin, mọi kế hoạch trong đầu. Anh đặt cây gậy chỉ xuống bản đồ, ánh mắt quét qua từng người, như một vị tướng quân đang sắp xếp đội hình trước trận chiến quyết định. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ cương nghị, dứt khoát.

"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch gọi tên, giọng anh vang lên rõ ràng, dứt khoát. "Ngươi phải đảm bảo lương thực cho dân chúng, không một ai được đói. Đây là ưu tiên hàng đầu. Ta muốn ngươi rà soát lại tất cả kho dự trữ, phân phát hợp lý theo từng hộ gia đình, ưu tiên người già, trẻ em và phụ nữ mang thai. Đồng thời, tổ chức dân phòng tại mỗi làng, huấn luyện họ tự bảo vệ bằng những vũ khí thô sơ nhất như cuốc xẻng, gậy gộc. Tuyệt đối không để b��t kỳ kẻ cướp bóc nào xâm phạm đến dân lành. Chúng ta sẽ mở rộng diện tích canh tác ngay lập tức, ngay cả khi chiến sự đang diễn ra. Ta đã nghiên cứu một số phương pháp canh tác mới có thể tăng năng suất, ta sẽ hướng dẫn ngươi." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. "Lòng dân là gốc rễ của mọi thứ. Nếu dân chúng không còn tin tưởng vào chúng ta, thì mọi nỗ lực khác đều vô nghĩa."

Vương Đại Trụ nghe từng lời, khuôn mặt anh ta sáng bừng lên vẻ quyết tâm. "Rõ, đại ca! Ta sẽ dốc hết sức mình, dù phải bốc từng hạt gạo, ta cũng sẽ không để một ai đói. Dân phòng cũng sẽ được tổ chức chu đáo, ta sẽ cùng họ ngày đêm luyện tập!"

Tiếp đó, Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt anh sắc bén. "Binh trưởng Triệu, ngươi tập trung phòng thủ biên giới phía Bắc, đặc biệt là những con đường mòn nhỏ. Củng cố các chốt chặn, xây dựng thêm vọng gác, bố trí mai phục. Ta không muốn bất cứ tàn quân hay thổ phỉ nào có thể dễ dàng xâm nhập vào vùng đất của chúng ta. Tăng cường thám báo, nhưng phải cẩn trọng, không được mạo hiểm không cần thiết. Tránh giao tranh lớn nếu không chắc thắng, mục tiêu là giữ vững phòng tuyến, không phải liều mạng."

Binh trưởng Triệu đứng dậy, thân hình rắn rỏi hơi cúi người. "Thuộc hạ tuân lệnh. Sẽ không một con ruồi nào bay lọt qua được phòng tuyến phía Bắc!" Giọng ông ta kiên định, không chút do dự.

Sau đó, ánh mắt Lâm Dịch chuyển sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đã mang về những thông tin kỳ lạ nhất. "Nhị Cẩu, Lý Hổ," anh nói, giọng nói trở nên trầm hơn một chút, chứa đựng sự tò mò và cả một chút lo lắng. "Ngoài việc tiếp tục thu thập tin tức về tình hình quân sự, các thế lực mới nổi, ta muốn các ngươi đặc biệt chú ý đến những 'hiện tượng kỳ quái' mà các ngươi đã nhắc đến. Những 'kẻ lạ mặt', những 'năng lượng dị thường' đó, những ngôi làng bị bỏ hoang không rõ nguyên nhân, những vết tích như bị hút cạn sinh khí... Ta cần biết chúng là gì, chúng đến từ đâu và mục đích của chúng. Đây có thể là một phần quan trọng của cuộc đại loạn này, một yếu tố mà chúng ta chưa từng đối mặt."

Lâm Dịch đưa tay lên xoa cằm, suy nghĩ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta không thể chiến đấu với cái mà chúng ta không hiểu. Hãy cử những thám tử thông minh nhất, gan dạ nhất của các ngươi đi điều tra. Không cần phải giao chiến, chỉ cần thu thập thông tin, càng chi tiết càng tốt. Tìm hiểu về 'Huyền Thiên Tông', về 'phong ấn', về những 'tinh linh', 'ác linh' mà vị đạo sĩ kia đã nhắc đến. Ghi chép lại mọi thứ, dù là tin đồn hoang đường nhất. Có thể, chính trong những câu chuyện đó, chúng ta sẽ tìm thấy manh mối để hiểu về bản chất thực sự của thế giới này, và cách để đối phó với những thế lực siêu nhiên đang dần hé lộ."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu một cách nghiêm túc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nhị Cẩu đáp, ánh mắt hắn sáng lên vẻ hăng hái. "Chúng ta sẽ dốc toàn lực để tìm hiểu về những điều kỳ quái đó. Sẽ không bỏ qua bất cứ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất." Lý Hổ cũng gật đầu mạnh mẽ, sự bối rối ban đầu đã biến thành quyết tâm.

Cuối cùng, Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn, người đang chăm chú ghi chép. "Tô Mẫn, cô phải tìm cách duy trì giao thương với các khu vực an toàn nhất có thể, những nơi chưa bị chiến loạn ảnh hưởng quá nặng nề. Đồng thời, chuẩn bị các phương án tự cung tự cấp mạnh mẽ hơn nữa. Ta muốn cô lập danh sách các loại cây trồng có thể cho thu hoạch nhanh, tìm kiếm các nguồn tài nguyên khoáng sản trong vùng để chúng ta có thể tự sản xuất một số công cụ, vũ khí cơ bản. Chúng ta không thể phụ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Cần phải có một nền kinh tế vững mạnh để hỗ trợ cho quân sự và dân sinh. Cô hãy cùng Vương Đại Trụ phối hợp chặt chẽ trong việc quản lý lương thực và phân bổ lao động."

Tô Mẫn khẽ gật đầu, ánh mắt sắc sảo của nàng lóe lên tia sáng của sự tính toán. "Đã rõ, Lâm Dịch ca. Tôi sẽ lập tức triển khai các kế hoạch dự phòng. Chúng ta sẽ tìm mọi cách để duy trì sự ổn định kinh tế và đảm bảo nguồn cung cho vùng đất."

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên tấm bản đồ, nhìn ngắm toàn bộ vùng đất của mình. Anh cảm nhận được sự nặng nề của cái Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo, một vật phẩm mà anh đã coi như kim chỉ nam cho mình từ những ngày đầu. "Tất cả," giọng anh vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, "hãy nhớ kỹ, mục tiêu hàng đầu của chúng ta là bảo vệ người dân và vùng đất này, biến nó thành một nơi trú ẩn an toàn giữa cơn bão táp. Chúng ta không tranh giành thiên hạ, không mưu cầu vinh hoa phú quý. Chúng ta chỉ muốn sống sót, và sống một cuộc sống yên bình."

Anh đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi vệt bình minh đã rõ ràng hơn, nhuộm hồng cả một góc trời. Sương mù vẫn còn giăng mắc, nhưng ánh sáng mặt trời đang dần xua tan nó, báo hiệu một ngày mới, đầy gian nan và thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng.

"Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, thậm chí là máu và nước mắt," Lâm Dịch nói tiếp, giọng anh mang theo một chút hoài niệm về một thế giới đã mất, nhưng nhanh chóng trở lại với sự kiên định. "Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Ta tin vào các ngươi, và ta tin vào khả năng của chúng ta. Hãy chuẩn bị cho một cu���c chiến trường kỳ, không chỉ là chiến tranh, mà là một cuộc chiến cho sự sinh tồn của cả một cộng đồng."

Các thuộc hạ của anh, dù vẻ mặt vẫn còn đôi chút mệt mỏi sau một đêm dài hội họp, nhưng ánh mắt của họ đã ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Họ cùng đứng dậy, cúi đầu trước Lâm Dịch, thể hiện sự tuân lệnh tuyệt đối. Một vài người bắt đầu thì thầm trao đổi về cách thực hiện chi tiết những chỉ thị vừa nhận được, không khí trong phòng dù vẫn còn căng thẳng, nhưng đã có thêm một luồng sinh khí mới, luồng sinh khí của sự đoàn kết và ý chí chiến đấu.

Lâm Dịch lẳng lặng nhìn họ, trong lòng anh trỗi dậy một cảm giác vừa nặng trĩu vừa tự hào. Anh không phải một vị anh hùng, không phải một bá vương, nhưng anh là một người lãnh đạo, và anh sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc đời anh, từ một kẻ xuyên không chỉ mong mỏi sống sót qua ngày, giờ đây đã trở thành người gánh vác tương lai của cả một vùng đất. Và anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy bão tố.

Bên ngoài, mặt trời đã chính thức ló dạng, xua tan hoàn toàn màn sương đêm, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên vào đại sảnh. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu, và cùng với nó là những thử thách khốc liệt nhất đang chờ đợi Lâm Dịch và vùng đất của anh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free