Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 78: Thương Lộ Mới: Phá Vỡ Gông Cùm Trần Thị

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, nhưng ánh tà dương không xua tan được cái không khí nặng nề còn vương vấn nơi cổng Thôn Làng Sơn Cước. Đoàn ngựa của tên Quan lại nhỏ đã khuất dạng từ lâu, chỉ còn lại những vệt bụi mờ bị gió cuốn đi, nhưng những lời đe dọa chói tai của hắn vẫn còn văng vẳng trong tâm trí dân làng. Mười ngày. Một con số ngắn ngủi như lưỡi dao kề cổ, nhưng cũng là một tia sáng le lói trong màn đêm tuyệt vọng. Lâm Dịch đứng đó, dõi theo bóng những kẻ hống hách khuất dần, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư. Hắn biết, màn kịch vừa rồi chỉ là một khởi đầu. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng buông tha, và những áp lực sẽ còn đến dồn dập hơn, tinh vi hơn.

“Lâm Dịch, chúng ta phải làm sao đây?” Trưởng thôn Lão Vương, dáng người còng xuống vì tuổi tác và gánh nặng lo âu, thở dài thườn thượt. “Mười ngày… làm sao mà xoay sở kịp?”

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt quét qua những gương mặt khắc khổ, những đôi mắt chất chứa nỗi lo lắng đang đổ dồn về phía hắn. Hắn cảm nhận được sức nặng của niềm tin, và cả sự tuyệt vọng đang kề cận. Trong đầu hắn, những bánh răng tư duy đang quay cuồng với tốc độ chóng mặt. *Mười ngày là quá ngắn để tạo ra một sự thay đổi lớn, nhưng đủ để chứng minh một hướng đi. Chúng ta đã có những sản phẩm sơ khởi, giờ là lúc tìm một con đường để đưa chúng ra ngoài, thoát khỏi gông cùm của Trần Thị.*

“Đừng lo lắng, Trưởng thôn,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. “Chúng ta đã có thêm thời gian, dù ít ỏi. Điều quan trọng bây giờ là phải hành động nhanh chóng và hiệu quả. Mọi người, hãy nhớ những gì ta đã dặn dò. Cải tiến canh tác, phát triển nghề phụ. Đó là con đường duy nhất.”

Dân làng, dù vẫn còn e ngại, nhưng cũng đã quen với sự quyết đoán của Lâm Dịch. Họ gật đầu, trong lòng dấy lên một chút hy vọng mong manh. Họ đã chứng kiến anh hóa giải nguy cơ, đã thấy anh không lùi bước trước cường quyền. Và quan trọng hơn, họ đã bắt đầu thấy những mầm mống thay đổi từ những lời chỉ dẫn của anh.

Bình minh ngày hôm sau, một luồng ánh sáng vàng óng tràn ngập khắp Thôn Làng Sơn Cước. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá cỏ, lấp lánh như hàng vạn viên ngọc nhỏ. Mùi đất tươi, mùi khói bếp từ những căn nhà tranh vách đất, và tiếng gà gáy ran rởn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nông thôn. Trẻ con trong làng đã bắt đầu chạy nhảy, tiếng cười khúc khích vang vọng khắp con đường đất.

Lâm Dịch, như thường lệ, đã dậy từ sớm. Hắn khoác lên mình bộ y phục vải thô quen thuộc, tuy cũ kỹ nhưng được giặt giũ sạch sẽ. Đôi mắt hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng ẩn chứa một sự tập trung cao độ. Hắn cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bắt đầu chuyến "kiểm tra" đầu tiên trong ngày. Họ đi dọc theo những luống rau xanh mướt, nơi dân làng đã bắt đầu áp dụng phương pháp luân canh và ủ phân mà Lâm Dịch đã hướng dẫn. Các luống cải xanh, đậu đỗ mọc lên tươi tốt hơn hẳn so với trước kia, thân cây mập mạp, lá xanh non mỡ màng.

“Đại ca xem này, chỉ mới mấy ngày thôi mà rau đã xanh tốt thế này rồi!” Trần Nhị Cẩu reo lên, khuôn mặt ngây ngô rạng rỡ, chỉ vào một luống cải cúc. Hắn chạy tới, cẩn thận nhổ một cây nhỏ, đưa cho Lâm Dịch. “Thơm lắm ạ, không có sâu bọ gì cả!”

Lâm Dịch cầm lấy cây rau, ngửi nhẹ mùi hương thanh mát của nó. Hắn gật đầu hài lòng. “Đúng vậy. Chỉ cần chăm sóc đúng cách, đất đai này vẫn có thể cho chúng ta lương thực tốt. Nhưng quan trọng hơn, chúng ta cần tìm hiểu xem loại rau nào có thể bảo quản được lâu, và loại nào có thể chế biến để tăng giá trị.”

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng gật gù tán thành. “Dân làng giờ ai cũng tin tưởng vào lời của Lâm Dịch. Đêm qua, lão Trương còn khoe vụ phân ủ của lão, bảo là đỡ tốn sức mà đất lại màu mỡ hơn nhiều.” Ông ta đưa tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào. “Lâm Dịch à, các món đồ đan lát cũng đã hoàn thành được một mớ rồi. Mấy bà, mấy cô trong làng khéo tay lắm, đan ra mấy cái rổ, cái làn vừa đẹp vừa chắc chắn. Còn có cả mấy loại thảo dược khô mà Lão Hồ chỉ dẫn nữa.”

Họ đi sâu vào trong làng, nơi tiếng lạch cạch của khung cửi, tiếng tre nứa va vào nhau khi đan lát vang lên rộn ràng. Phụ nữ, trẻ em ngồi thành từng nhóm nhỏ dưới hiên nhà, đôi tay thoăn thoắt biến những cọng tre, sợi mây thành những vật dụng sinh hoạt tinh xảo. Mùi mây tre đan xen với mùi thảo dược khô phơi trên những tấm phên tre, tạo nên một hương thơm đặc trưng của làng quê. Lâm Dịch dừng lại bên một tấm phên, cẩn thận nhặt lên một vài cọng rễ cây khô đã được làm sạch. *Đây là những cây thuốc thông thường, nhưng nếu được thu hái và xử lý đúng cách, vẫn có thể bán được giá tốt hơn nhiều so với việc bán thô.*

“Rất tốt,” Lâm Dịch trầm ngâm nói, mắt lướt qua những sản phẩm thủ công. “Nhưng chúng ta không thể để chúng chất đống ở đây. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm một con đường tiêu thụ. Chúng ta cần một thương nhân, một người có thể đưa những sản vật này ra ngoài, đến những nơi có nhu cầu.” Hắn biết, việc này không hề dễ dàng. Trần Thị Gia Tộc đã giăng một mạng lưới thương nghiệp dày đặc, gần như độc quyền. Muốn len lỏi vào đó, không chỉ cần sản phẩm tốt, mà còn cần cả mưu lược và sự liều lĩnh. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải phá vỡ sự kìm kẹp này.*

Trần Nhị Cẩu gãi đầu. “Nhưng đại ca, ngoài thương lái của Trần Thị ra, ai dám thu mua đồ của mình chứ? Bọn chúng độc ác lắm, ai chống đối là chúng nó đè bẹp hết.”

Lâm Dịch nhíu mày. Hắn đã nghĩ đến điều đó. Chính vì thế, hắn đã nhờ Lão Hồ – người có nhiều mối quan hệ và hiểu biết sâu rộng hơn dân làng – tìm kiếm một thương nhân nhỏ, không quá gắn bó với Trần Thị, nhưng đủ khôn ngoan để nhìn thấy lợi ích. “Đừng lo, Nhị Cẩu. Lão Hồ đã giúp ta tìm được một người. Chiều nay ta sẽ cùng con đến trấn.”

Vương Đại Trụ nghe vậy, sắc mặt chợt lo lắng. “Đại ca cẩn thận. Bên ngoài trấn không yên bình như trong làng đâu. Lại còn bọn người của Trần Thị nữa…”

“Ta biết,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. “Nhưng không đi thì không có đường ra. Chúng ta không thể mãi ngồi chờ chết. Ta sẽ cẩn thận.” Hắn quay sang nhìn Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, ở nhà ông hãy tiếp tục đốc thúc mọi người. Nhấn mạnh chất lượng và sự đồng đều của sản phẩm. Đó là chìa khóa để chúng ta tạo dựng được uy tín ban đầu.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Ông cứ yên tâm. Dân làng bây giờ đồng lòng lắm. Ai cũng muốn thoát khỏi cảnh bị chèn ép.”

Lâm Dịch nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong sương sớm. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu bước đi.

***

Buổi chiều muộn, khi mặt trời đã ngả về tây, ánh sáng dịu nhẹ trải vàng trên những con đường đất dẫn vào trấn. Không khí mát mẻ, gió nhẹ lay động những tán cây ven đường. Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, mang theo một vài mẫu sản phẩm được bọc kỹ lưỡng trong chiếc giỏ mây, tiến vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của trấn. Lão Hồ, với dáng người gầy gò và đôi mắt tinh anh, đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, bên cạnh một người đàn ông trung niên, dáng người nhỏ thó, đôi mắt tinh ranh, cử chỉ linh hoạt, trang phục vải thô nhưng gọn gàng, toát lên vẻ từng trải của một thương nhân nhỏ. Đó chính là Lý Bác.

Tiếng trò chuyện rộn ràng của khách khứa, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách, và hương trà thơm lừng, mùi gia vị từ những món ăn vặt lan tỏa khắp quán, tạo nên một không khí nhộn nhịp nhưng không quá ồn ào. Lâm Dịch bước vào, cảm nhận ngay sự khác biệt rõ rệt so với sự tĩnh lặng của thôn làng. Ở đây, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự dò xét, mỗi lời nói đều có thể ẩn chứa ý đồ.

Lão Hồ đưa tay ra hiệu. Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu tiến lại gần. “Đây là Lâm Dịch, người ta đã nói với Lý Bác huynh.” Lão Hồ giới thiệu, giọng điệu trầm tĩnh.

Lý Bác nheo đôi mắt tinh ranh nhìn Lâm Dịch từ đầu đến chân. Một thiếu niên gầy gò, trang phục đơn giản, nhưng ánh mắt lại sắc bén và điềm tĩnh đến lạ. Hắn ta không nghĩ rằng Lão Hồ lại giới thiệu một người trẻ như vậy. Trong giới thương nhân, tuổi tác thường đi đôi với kinh nghiệm và sự khôn ngoan.

“Lý Bác huynh, đã lâu không gặp,” Lâm Dịch khẽ cúi người chào, thái độ khiêm tốn nhưng không hề luồn cúi. “Tiểu đệ là Lâm Dịch, người của Thôn Làng Sơn Cước. Cảm ơn huynh đã dành thời gian gặp mặt.”

Lý Bác chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ mời Lâm Dịch ngồi xuống. Một tên tiểu nhị nhanh chóng mang ra hai chén trà nóng hổi, hương hoa cúc thoang thoảng.

“Lão Hồ đã kể ít nhiều về tình hình của Thôn Sơn Cước,” Lý Bác cuối cùng cũng mở lời, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút dò xét. “Và cả việc các người muốn tìm một con đường tiêu thụ sản phẩm. Nhưng ta phải nói thẳng, chuyện này không hề dễ dàng. Trần Thị Gia Tộc đã thâu tóm gần hết các kênh buôn bán trong vùng. Ai muốn làm ăn mà không qua tay bọn chúng, đều sẽ gặp rắc rối lớn.”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Tiểu đệ hiểu rõ điều đó. Chính vì thế, tiểu đệ mới tìm đến Lý Bác huynh. Huynh là một thương nhân có tiếng tăm, lại khôn ngoan và có tầm nhìn. Hẳn huynh cũng hiểu rằng, một thị trường độc quyền sẽ không bao giờ phát triển bền vững.” Hắn đưa tay, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu mở chiếc giỏ mây.

Trần Nhị Cẩu cẩn thận lấy ra những mẫu vật. Đầu tiên là một bó thảo dược khô, được phân loại và bó gọn gàng. Kế đến là một chiếc rổ mây đan thủ công, tinh xảo và chắc chắn, với những họa tiết đơn giản nhưng đẹp mắt. Cuối cùng là một túi nhỏ đựng hạt giống rau củ đã qua chọn lọc và một ít bột sắn khô mịn màng.

Lý Bác đưa tay ra, cẩn thận cầm lấy bó thảo dược. Hắn ta đưa lên mũi ngửi, đôi mắt nheo lại. “Đây là Kim Ngân Hoa… Hái đúng thời điểm, phơi khô đúng cách. Chất lượng không tồi.” Hắn trầm ngâm, rồi chuyển sang chiếc rổ mây. Lý Bác dùng ngón tay miết nhẹ vào từng đường đan, kiểm tra độ bền và sự khéo léo. Hắn thậm chí còn thử vặn vẹo nhẹ chiếc rổ để kiểm tra độ chắc chắn. “Đồ đan lát này cũng khá tinh xảo. Khác biệt với những thứ thô kệch mà ta thường thấy ở các thôn làng khác.”

“Chúng tôi đã cải tiến phương pháp thu hái và chế biến, cũng như chú trọng đến chất lượng sản phẩm thủ công,” Lâm Dịch nói, giọng điệu không nhanh không chậm, đầy tự tin. “Thảo dược không chỉ được hái đúng mùa, mà còn được làm sạch và phơi khô cẩn thận. Đồ đan lát do những người thợ khéo tay nhất trong làng thực hiện, đảm bảo độ bền và tính thẩm mỹ. Và những hạt giống này, là kết quả của việc chọn lọc nhiều thế hệ, đảm bảo năng suất và khả năng chống chịu bệnh tật tốt hơn.”

Lý Bác nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn lấp lánh vẻ tính toán. Hắn ta không ngờ một thiếu niên lại có thể trình bày một cách chuyên nghiệp như vậy. Hắn cảm nhận được sự khác biệt trong những sản phẩm này, không phải là những món đồ nông sản thông thường mà các thương lái Trần Thị thường ép giá.

“Chất lượng thì có, nhưng số lượng thì sao?” Lý Bác hỏi thẳng thắn. “Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé, liệu có đủ khả năng cung ứng ổn định cho ta không? Và giá cả thì thế nào? Nếu giá quá cao, ta cũng khó lòng bán được.”

“Chúng tôi có thể đảm bảo nguồn cung ổn định, Lý Bác huynh,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. “Với các phương pháp canh tác mới, và việc phát triển các nghề phụ, chúng tôi đang dần tăng sản lượng. Chúng tôi không chỉ muốn bán một lần, mà muốn xây dựng một mối quan hệ làm ăn lâu dài. Về giá cả, chúng tôi cam kết sẽ đưa ra một mức giá hợp lý, có lợi cho cả hai bên. Chúng tôi không muốn làm giàu nhanh chóng, mà muốn thoát khỏi cảnh bị chèn ép, có thể tự chủ cuộc sống của mình.”

Lý Bác trầm ngâm. Hắn ta là một thương nhân nhỏ, sống dựa vào việc buôn bán các mặt hàng không bị Trần Thị Gia Tộc quá chú ý. Việc hợp tác với một thôn làng nhỏ, cung cấp các sản phẩm có chất lượng khác biệt, có thể mở ra một ngách thị trường mới cho hắn. Hơn nữa, việc thoát ly khỏi sự kiểm soát của Trần Thị cũng là điều mà nhiều thương nhân nhỏ như hắn thầm mong mỏi.

“Lợi nhuận bao nhiêu, và rủi ro ra sao?” Lý Bác không vòng vo nữa. “Nếu Trần Thị phát hiện, cả ta và các ngươi đều sẽ gặp phiền phức lớn.”

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. “Lợi nhuận, tiểu đệ tin rằng sẽ đủ để huynh không phải thất vọng. Còn về rủi ro, tiểu đệ đã có những tính toán nhất định để giảm thiểu. Chúng tôi sẽ không công khai việc hợp tác, và các sản phẩm của chúng tôi sẽ được giao dịch một cách kín đáo. Hơn nữa, những sản phẩm của chúng tôi, như thảo dược hay đồ đan lát, không phải là những mặt hàng chủ lực mà Trần Thị Gia Tộc quá quan tâm. Bọn chúng thường chỉ tập trung vào lương thực, vải vóc, và các mặt hàng xa xỉ.”

Lý Bác nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn không rời Lâm Dịch. Hắn ta có thể cảm nhận được sự tự tin và mưu lược ẩn chứa trong thiếu niên này. *Không phải một kẻ ngông cuồng, mà là một kẻ có đầu óc.* Hắn ta đã thấy nhiều người cố gắng chống lại Trần Thị, và tất cả đều thất bại thảm hại. Nhưng Lâm Dịch dường như có một cách tiếp cận khác. Hắn không đối đầu trực diện, mà tìm cách len lỏi, tránh né.

“Được thôi,” Lý Bác cuối cùng cũng nói, giọng điệu có chút mềm mỏng hơn. “Ta có thể thử hợp tác với các ngươi. Nhưng chỉ là thử thôi, và số lượng ban đầu sẽ không nhiều. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, và ta không gặp rắc rối gì lớn từ Trần Thị, chúng ta có thể mở rộng. Ta sẽ cử người đến làng của các ngươi để thu mua định kỳ, nhưng phải là ban đêm, và phải giữ kín đáo tuyệt đối.”

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Đây là một bước tiến quan trọng. “Đa tạ Lý Bác huynh đã tin tưởng. Chúng tôi sẽ không để huynh thất vọng.” Hắn đứng dậy, cùng Trần Nhị Cẩu cúi chào. “Tiểu đệ tin rằng, mối hợp tác này sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho cả hai bên.”

Lý Bác nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu khuất dần. Hắn ta lại nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh ranh ánh lên vẻ suy tư. *Một nước cờ mạo hiểm, nhưng nếu thành công, có thể giúp ta mở rộng con đường làm ăn, và thoát khỏi cái bóng của Trần Thị Gia Tộc. Thiếu niên đó… có vẻ không tầm thường.*

***

Cùng lúc đó, tại Nha Môn Huyện, không khí nặng nề, ẩm thấp bao trùm lấy tòa nhà cũ kỹ. Mùi mực tàu, giấy cũ và một chút mùi ẩm mốc lan tỏa trong không gian. Chiều tối, ánh đèn dầu leo lét chỉ đủ soi rõ những chồng sổ sách cao ngất ngưởng trên bàn của Phán quan Trần. Hắn ta, với gương mặt gầy gò và ánh mắt gian xảo, đang cặm cụi xem xét một tờ công văn. Tiếng gió lạnh rít qua khe cửa sổ, khiến ngọn đèn chao đảo, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên tường.

Phán quan Trần là một kẻ điển hình của quan lại địa phương: hám lợi, tự mãn và hống hách với dân đen, nhưng lại khúm núm trước thế lực mạnh hơn. Hắn ta biết rõ vị trí của mình, là một mắt xích trong bộ máy tham nhũng, và sự giàu có của hắn ta đến từ việc làm hài lòng những kẻ có quyền lực.

Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề vang lên từ hành lang, rồi dừng lại trước cửa phòng. Một cái bóng cao lớn đổ dài trên nền đất. Phán quan Trần ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ khó chịu vì bị quấy rầy. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt hống hách và đầy vẻ uy quyền của Lão quản gia Trần Thị Gia Tộc, vẻ khó chịu nhanh chóng biến thành một nụ cười nịnh nọt.

“Ôi chao! Lão quản gia đại nhân! Gió nào đưa ngài đến đây vào giờ này vậy?” Phán quan Trần vội vàng đứng dậy, khúm núm cúi chào.

Lão quản gia không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng, bước vào phòng. Ánh mắt hắn ta quét một lượt quanh căn phòng bừa bộn, đầy vẻ khinh bỉ. “Bản quản gia không có nhiều thời gian rảnh rỗi như Phán quan đại nhân đây. Ta đến là vì có việc.”

“Vâng, vâng, mời ngài ngồi, mời ngài ngồi!” Phán quan Trần vội vàng kéo một chiếc ghế gần đó, lau vội bằng tay áo. “Không biết lão quản gia có gì muốn dặn dò tiểu nhân?”

Lão quản gia ngồi xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Phán quan Trần. “Chuyện về cái Thôn Sơn Cước đó, ta đã nghe nói rồi. Bọn dân đen đó dường như đang có ý định làm trái ý Trần Thị chúng ta. Ta nghe nói, Phán quan đại nhân đã đến đó, nhưng có vẻ như chưa giải quyết dứt điểm.”

Phán quan Trần đổ mồ hôi lạnh. “Dạ, bẩm lão quản gia. Tiểu nhân đã đích thân đến đó, và cũng đã răn đe bọn chúng rồi. Bọn chúng đã hứa sẽ cố gắng nộp đủ thuế trong mười ngày tới.”

Lão quản gia nhếch mép cười khẩy. “Hứa? Lời hứa của dân đen thì có giá trị gì? Ta không cần nghe lời hứa, ta cần kết quả. Trần Thị Gia Tộc chúng ta cần sự ổn định. Bất cứ ai dám chống đối, dù chỉ là một thôn làng nhỏ bé, cũng phải bị dập tắt ngay từ trong trứng nước. Nếu không, kẻ khác sẽ nhìn vào mà học theo.” Hắn ta nói một cách chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như một mũi dao găm thẳng vào tim Phán quan Trần.

“Dạ, lão quản gia dạy phải. Tiểu nhân xin ghi nhớ.” Phán quan Trần vội vàng đáp lời, cúi đầu khúm núm.

Lão quản gia đưa tay vào trong túi áo, rút ra một phong bì dày cộp, đặt nhẹ lên bàn. Tiếng những đồng tiền va vào nhau khẽ vang lên, lọt vào tai Phán quan Trần như tiếng nhạc trời. “Đây là chút lòng thành của Trần Thị Gia Tộc, coi như là chi phí trà nước cho Phán quan đại nhân vất vả. Mong đại nhân hãy ‘xem xét’ kỹ lưỡng tình hình ở Thôn Sơn Cước. Đảm bảo ‘trật tự’ và ‘lợi ích chung’ của khu vực.” Hắn ta nhấn mạnh hai từ “xem xét” và “trật tự” với một ý nghĩa sâu xa.

Phán quan Trần, ánh mắt gian xảo lấp lánh như mèo thấy mỡ, vội vàng đưa tay nhận lấy phong bì. Hắn ta lén nhìn vào bên trong, rồi kín đáo giấu vào tay áo, miệng cười híp mắt. “Dạ, dạ, lão quản gia yên tâm. Tiểu nhân biết mình phải làm gì. Chuyện của Thôn Sơn Cước, tiểu nhân sẽ đích thân ‘xem xét’ lại. Đảm bảo sẽ không để bọn chúng làm loạn, gây ảnh hưởng đến ‘lợi ích chung’ của Trần Thị Gia Tộc và sự ổn định của vùng này.”

Ánh mắt hai kẻ giao nhau, đầy vẻ ẩn ý và toan tính. Một kẻ hám lợi, một kẻ hống hách, cả hai đều là những con rối trong một vở kịch do quyền lực và tiền bạc giật dây. Lão quản gia gật đầu hài lòng, đứng dậy. “Vậy thì tốt. Mong Phán quan đại nhân đừng để ta thất vọng. Trần Thị Gia Tộc chúng ta rất coi trọng những người biết ‘giữ gìn trật tự’.” Nói rồi, hắn ta quay người, bước ra khỏi phòng, để lại Phán quan Trần với phong bì dày cộp trong tay và một nụ cười đắc ý trên môi.

Phán quan Trần vuốt vuốt phong bì, rồi quay lại bàn làm việc. Hắn ta ra lệnh cho một nha dịch đang đứng trực bên ngoài: “Ngươi hãy chuẩn bị ngay một vài công văn. Ta cần đi kiểm tra tình hình ở Thôn Sơn Cước một lần nữa. Và lần này, ta cần thêm vài tên lính đi cùng. Phải thật nghiêm khắc!” Hắn ta biết, đây là lúc để hắn thể hiện quyền lực, và cũng là lúc để hắn kiếm thêm chút đỉnh. *Trần Thị Gia Tộc sẽ không để yên cho bất kỳ ai. Và ta, Phán quan Trần, sẽ là người thực thi ý muốn của bọn chúng.*

***

Đêm đã về khuya. Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, soi rõ những mái tranh đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa vọng từ xa, và mùi khói bếp còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo. Dân làng đã về nhà, nhưng ánh sáng từ một vài căn nhà vẫn còn le lói, báo hiệu những cuộc tụ họp muộn.

Lâm Dịch trở về làng, trên người vẫn còn vương vấn mùi trà và gia vị của trấn. Dù đã đạt được một thỏa thuận bước đầu, nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Hắn biết, Lý Bác chỉ là một thương nhân nhỏ, và mối quan hệ này còn quá mong manh để chống lại một thế lực khổng lồ như Trần Thị Gia Tộc. *Đây chỉ là sự khởi đầu, một bước đi nhỏ để mở ra một con đường mới. Nhưng con đường này chắc chắn sẽ đầy chông gai, và Trần Thị sẽ không dễ dàng để chúng ta yên ổn.*

Hắn triệu tập Trưởng thôn Lão Vương, Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, cùng một vài người đại diện của các hộ gia đình đến nhà Trưởng thôn. Căn nhà nhỏ, chỉ thắp một ngọn đèn dầu, nhưng không khí lại nóng hơn hẳn. Tất cả đều nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt mong chờ và lo lắng.

“Ta đã gặp Lý Bác, vị thương nhân mà Lão Hồ đã giới thiệu,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Hắn ta đã đồng ý thu mua sản phẩm của chúng ta. Ban đầu sẽ là số lượng nhỏ, nhưng nếu chất lượng đảm bảo và mọi chuyện suôn sẻ, hắn ta hứa sẽ mở rộng.”

Một làn sóng xì xào vui mừng vang lên trong căn phòng nhỏ. Dân làng nhìn nhau, ánh mắt rạng rỡ. Đó là một tia hy vọng thật sự, sau bao ngày tháng bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép đến mức tưởng chừng không còn lối thoát.

“Thật sao, Lâm Dịch?” Trưởng thôn Lão Vương run rẩy hỏi, đôi mắt già nua ánh lên niềm hạnh phúc khó tả. “Vậy là chúng ta có thể bán được đồ rồi ư?”

“Đúng vậy,” Lâm Dịch gật đầu. “Nhưng đây chỉ là bước đầu. Lý Bác là một thương nhân nhỏ, hắn cũng phải cẩn trọng trước Trần Thị. Việc giao dịch sẽ phải diễn ra kín đáo, vào ban đêm. Và quan trọng nhất, chúng ta phải đảm bảo chất lượng sản phẩm. Chỉ cần một lỗi nhỏ, Trần Thị có thể lấy đó làm cớ để gây khó dễ cho Lý Bác, và khi đó, con đường này sẽ bị chặn đứng.” Hắn nói rõ ràng, không tô vẽ, không che giấu những khó khăn.

Lão Hồ, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc phơ, chậm rãi gật đầu. “Lâm Dịch nói đúng. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lý Bác tuy có thiện chí, nhưng hắn vẫn là thương nhân, lợi ích đặt lên hàng đầu. Và quan trọng hơn, quyền lực của Trần Thị Gia Tộc không phải là chuyện đùa. Chúng ta phải luôn cảnh giác.” Lão Hồ quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự lo ngại. "Và cả Phán quan Trần nữa, hắn là một tên cáo già, chỉ biết tiền. Trần Thị chắc chắn sẽ không để yên cho chúng ta. Có khi hắn đã nhận 'lộc' của Trần Thị rồi cũng nên."

Lời của Lão Hồ khiến không khí vui vẻ ban đầu lắng xuống. Dân làng nhớ lại sự hống hách của tên Quan lại nhỏ hôm trước, và nỗi sợ hãi lại dấy lên.

“Lão Hồ nói không sai,” Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt kiên định. “Phán quan Trần hay bất cứ kẻ nào khác từ quan phủ đều là những con chó săn của Trần Thị Gia Tộc. Bọn chúng sẽ không từ bỏ việc kiểm soát chúng ta. Việc chúng ta có Lý Bác chỉ là một lỗ hổng nhỏ trong mạng lưới của chúng. Chúng ta phải tận dụng lỗ hổng này, nhưng cũng phải chuẩn bị cho sự trả đũa.”

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt nghiêm nghị, nắm chặt tay. “Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm Dịch? Cứ để bọn chúng muốn làm gì thì làm sao?”

“Không,” Lâm Dịch đáp dứt khoát. “Chúng ta sẽ không ngồi yên. Chúng ta sẽ tiếp tục cải thiện sản phẩm, tăng năng suất, và tìm kiếm thêm nhiều kênh tiêu thụ khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự đoàn kết của chúng ta là sức mạnh lớn nhất. Hãy nhớ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn, thì phải tự mình giành lấy.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người. “Từ giờ trở đi, mọi người hãy làm việc chăm chỉ hơn nữa. Hãy coi đây là cuộc chiến của chính chúng ta. Mỗi cọng rau được chăm sóc cẩn thận, mỗi sợi mây được đan tỉ mỉ, mỗi cây thảo dược được thu hái đúng cách đều là một viên gạch xây dựng nên tương lai của chúng ta. Chúng ta sẽ không để Trần Thị Gia Tộc dẫm đạp lên chúng ta mãi được.”

Lời nói của Lâm Dịch, dù không khoa trương, nhưng lại mang một sức mạnh to lớn, lan tỏa đến từng người trong căn phòng. Niềm hy vọng lại bùng cháy, hòa cùng với sự quyết tâm và cảnh giác. Dân làng gật đầu, ánh mắt ánh lên ngọn lửa của sự kiên cường.

Lâm Dịch đứng dậy, tiến ra cửa. Hắn nhìn về phía con đường dẫn ra trấn, nơi màn đêm bao phủ dày đặc. Đâu đó trong màn đêm ấy, có thể là những bước chân của những kẻ tham lam, đang rình rập chờ đợi. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã có một con đường để đi, một hướng đi để tự mình viết nên số phận. Họ đã không còn là những kẻ cam chịu. Họ đã bắt đầu chiến đấu, bằng chính đôi tay và trí óc của mình. Đó là một khởi đầu, một khởi đầu đầy khó khăn, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free