Lạc thế chi nhân - Chương 77: Đối Phó Gánh Nặng Thuế: Mầm Mống Phát Triển Kinh Tế Làng
Ánh trăng bạc đã len lỏi qua tán tre, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Trong bóng tối của rừng tre, Lâm Dịch và những người bạn của hắn ngồi đó, im lặng. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa mới đã được nhen nhóm. Ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí không chịu khuất phục, và của một kế hoạch lớn hơn, đang dần hình thành trong tâm trí hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không thể dựa vào may mắn hay một ‘bàn tay vàng’ nào. Hắn chỉ có thể dựa vào trí tuệ của mình, vào khả năng thích nghi của một người hiện đại lạc bước vào thế giới cổ xưa này. Hắn sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước chìm trong tuyệt vọng. Hắn sẽ tìm ra con đường. Dù “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng”, hắn sẽ tự tạo ra sự công bằng, không phải chỉ cho mình, mà cho những người mà hắn trân trọng.
Đêm đó, Lâm Dịch gần như không ngủ. Từng chi tiết trong kế hoạch của hắn được mài giũa, sắp xếp một cách tỉ mỉ trong tâm trí. Hắn hình dung ra từng bước đi, từng lời nói, từng phản ứng có thể xảy ra. Bình minh ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp mây mù dày đặc, nhuộm một màu xám bạc lên những mái nhà tranh vách đất, cả Thôn Làng Sơn Cước đã tề tựu đông đủ tại quảng trường. Không khí buổi sáng vốn trong lành, se lạnh, nay lại bị bao trùm bởi một sự nặng nề đến nghẹt thở. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi thức ăn vừa nấu chín, tạo nên một khung cảnh bình dị, quen thuộc nhưng ẩn chứa sự lo lắng tột độ. Tiếng trẻ con chơi đùa thường ngày nay cũng im bặt, chỉ còn tiếng gà gáy xa xăm và tiếng động vật rải rác đâu đó trong chuồng trại, càng làm nổi bật sự im lặng bất thường của dân làng.
Những khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu dấu vết của nắng gió và lao động vất vả, giờ đây còn thêm vẻ thê lương, tuyệt vọng. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán về gánh nặng thuế mới mà Trần Thị Gia Tộc vừa áp đặt. Tiếng thở dài xen lẫn những lời than vãn không ngừng vang lên. "Thuế này sao mà sống nổi đây, Lâm Dịch ca?" một người đàn ông trung niên, với bộ quần áo vải thô bạc màu, ngẩng đầu hỏi, ánh mắt đầy sự cầu cứu. "Trần Thị muốn vắt kiệt chúng ta!" Một người phụ nữ khác, tay ôm chặt đứa con nhỏ, cũng tiếp lời bằng giọng run rẩy.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, lưng còng, khuôn mặt còn khắc khổ hơn thường lệ, đứng ở giữa quảng trường, cố gắng trấn an nhưng lời lẽ yếu ớt, vô vọng. Ông ta đã già rồi, đã trải qua bao nhiêu mùa đói kém, bao nhiêu lần bị cường hào áp bức, nhưng chưa bao giờ thấy một gánh nặng nào lại vô lý và tàn nhẫn đến vậy. “Lão phu cũng không biết phải làm sao… Mong Lâm Dịch có cao kiến.” Ông ta quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự trông đợi.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, thân hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại sắc bén lạ thường, quét qua từng khuôn mặt. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa, như một căn bệnh truyền nhiễm, có thể nuốt chửng ý chí của cả làng bất cứ lúc nào. *Đúng như mình dự đoán. Sự tuyệt vọng sẽ là thứ đầu tiên gặm nhấm họ. Nếu không có niềm tin, không có hy vọng, mọi kế hoạch đều trở nên vô nghĩa.* Hắn hít một hơi thật sâu, không khí buổi sáng lạnh buốt tràn vào lồng ngực, giúp hắn lấy lại sự bình tĩnh cần thiết.
“Chư vị đừng quá lo lắng.” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không quá lớn, nhưng đủ vang và rõ ràng để át đi những tiếng xì xào. Giọng điệu bình tĩnh, có phần trầm lắng của hắn mang một sức nặng lạ thường, khiến dân làng dần im bặt, hướng ánh mắt về phía hắn. “Chúng ta không thể ngồi yên chịu chết. Chúng ta phải tìm cách…” Hắn dừng lại một chút, để cho những lời đó thấm vào tâm trí mỗi người. “Chúng ta phải tìm cách đối phó.”
Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, đứng cạnh Lâm Dịch, gật đầu tán thành. “Lời Lâm Dịch nói không sai. Con người sống không chỉ vì cái bụng, mà còn vì cái đầu.” Ông ta khẽ nheo mắt, nhìn thẳng vào đám đông. “Nếu chỉ lo cái bụng mà không dùng cái đầu, thì cái bụng sớm muộn cũng rỗng tuếch.”
“Nhưng đối phó thế nào đây, Lâm Dịch ca?” Vương Đại Trụ, người có thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ lo lắng, hỏi. Hắn và Trần Nhị Cẩu đứng ngay sau Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng không giấu nổi sự hoang mang. “Chúng ta có gì mà đối phó với Trần Thị kia chứ? Tiền không có, quyền cũng không.”
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vò vò hai bàn tay thô ráp. “Đúng vậy đó Đại ca. Lần trước Lý Hổ còn dễ đối phó, chứ giờ chúng mang cả quan lại xuống đòi thuế, chúng ta biết làm sao?”
Lâm Dịch đưa mắt nhìn từng người, rồi chậm rãi nói. “Trần Thị Gia Tộc muốn chúng ta kiệt quệ, muốn chúng ta không còn sức lực, không còn ý chí để phản kháng. Chúng ta không thể đánh trực diện, cũng không thể dùng lời lẽ suông để thay đổi những kẻ đã quyết tâm bóc lột. Nhưng chúng ta có thể làm cho chúng ta mạnh hơn, để gánh nặng này không còn quá sức chịu đựng.”
Hắn liếc nhìn Lão Hồ, thấy ông cụ gật đầu khẽ, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. “Chúng ta sẽ không làm theo cách chúng muốn. Chúng ta sẽ làm theo cách của chúng ta. Chúng ta sẽ tăng sản lượng, tăng thu nhập, và biến những thứ chúng cho là vô giá trị thành tiền bạc.” Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát, mang theo một luồng khí thế mới mẻ. “Ta biết, chư vị đã quen với cách làm nông từ đời này sang đời khác. Nhưng thế giới này không ngừng thay đổi. Nếu chúng ta không thay đổi, chúng ta sẽ bị đào thải. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và chúng ta sẽ dùng nó để chống lại những kẻ có quyền và có tiền.”
Dân làng vẫn còn ngờ vực, nhưng những lời của Lâm Dịch đã gieo vào lòng họ một tia hy vọng mỏng manh. Ánh mắt họ bắt đầu từ sự tuyệt vọng chuyển sang sự tò mò, rồi đến sự trông đợi. Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ đều nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt đầy tin tưởng. Họ biết, thiếu niên này không bao giờ nói suông.
***
Khoảng khắc giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua lớp mây và tỏa những tia nắng ấm áp xuống mặt đất, Lâm Dịch dẫn các trưởng hộ, cùng với Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vào sâu trong Rừng Trúc Thanh Tịnh. Nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với quảng trường làng ồn ào. Những thân tre cao vút, xanh biếc, mọc dày đặc tạo thành một mái vòm tự nhiên, che đi ánh nắng gay gắt. Tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ như một bản giao hưởng êm dịu, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó giữa tán lá. Mùi tre tươi, đất ẩm và không khí trong lành tràn ngập không gian, mang lại cảm giác bình yên, tĩnh lặng và sảng khoái. Lâm Dịch chọn một khoảng trống nhỏ, có một tảng đá phẳng làm bàn, và bắt đầu phác thảo kế hoạch của mình.
Hắn nhặt một cành cây nhỏ, bắt đầu vẽ xuống nền đất ẩm những sơ đồ đơn giản. Những đường nét nguệch ngoạc, thoạt nhìn có vẻ khó hiểu, nhưng khi Lâm Dịch bắt đầu giải thích, chúng dần trở nên rõ ràng.
“Việc trồng trọt không thể chỉ dựa vào trời.” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định quét qua từng khuôn mặt. “Đất đai của chúng ta đã bạc màu, năng suất ngày càng thấp. Chúng ta cần cải thiện đất, chọn giống tốt, và luân phiên cây trồng.” Hắn vẽ một vòng tròn, rồi chia ra thành nhiều phần. “Đây là luân canh. Thay vì trồng một loại cây mãi trên một mảnh đất, chúng ta sẽ trồng luân phiên các loại cây khác nhau. Ví dụ, sau vụ ngô, chúng ta có thể trồng đậu, sau đó lại trồng khoai. Đậu sẽ giúp đất màu mỡ hơn, ngô và khoai sẽ hút chất dinh dưỡng khác nhau, giúp đất không bị kiệt quệ.”
Vương Đại Trụ, với đôi mắt tròn xoe, chăm chú nhìn những nét vẽ của Lâm Dịch. “Luân canh? Chuyện này… chưa từng nghe qua bao giờ.”
“Đúng vậy. Ở thế giới của tôi, đây là kiến thức cơ bản để canh tác bền vững.” Lâm Dịch giải thích, thầm nghĩ *Ở đây thì chắc là ‘kỳ môn dị thuật’*. “Và nữa, chúng ta cần ủ phân. Thay vì chỉ dùng phân gia súc, chúng ta sẽ thu gom lá mục, rơm rạ, tro bếp, thậm chí cả rác thải sinh hoạt hữu cơ, ủ thành phân bón hữu cơ. Như vậy, đất sẽ màu mỡ hơn, cây trồng sẽ phát triển tốt hơn, và năng suất sẽ tăng lên.” Hắn vẽ thêm một đống lá mục và những vệt khói nhỏ, tượng trưng cho quá trình ủ phân.
Lão Hồ trầm ngâm, đôi mắt nheo lại, vuốt chòm râu bạc. “Lời Lâm Dịch nói có lý. Đất đai năm nào cũng cày xới, sao không bạc màu cho được? Những phương pháp này tuy mới lạ nhưng nếu thành công sẽ là cứu cánh.” Ông cụ đã sống lâu, đã chứng kiến biết bao mùa màng thất bát, nên hơn ai hết, ông hiểu được tầm quan trọng của việc cải thiện đất đai.
“Nhưng làm sao để làm được những thứ đó, đại ca? Chúng ta chưa từng làm bao giờ.” Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt chất phác lộ rõ sự bối rối.
“Ta sẽ hướng dẫn chi tiết.” Lâm Dịch trấn an. “Chúng ta sẽ bắt đầu thử nghiệm trên một vài mảnh đất nhỏ trước, rồi sau đó mở rộng ra. Quan trọng là mỗi người phải hiểu và làm đúng kỹ thuật. *Thay đổi không dễ dàng, nhưng nó là con đường duy nhất để chúng ta tiến lên.*”
Sau đó, Lâm Dịch chuyển sang một khía cạnh khác của kế hoạch. “Ngoài việc cải thiện nông nghiệp, chúng ta cần phát triển các nghề phụ. Tre, mây ở đây rất nhiều, sao chúng ta không tận dụng để đan lát giỏ, nón, rổ rá, hoặc thậm chí là các vật dụng trang trí nhỏ? Những sản phẩm này có thể bán ở các thị trấn gần đây, mang lại thêm thu nhập cho gia đình.” Hắn vẽ một hình chiếc giỏ trên đất. “Chúng ta còn có các loại trái cây rừng, thảo dược. Thay vì chỉ bán thô, chúng ta có thể chế biến chúng thành mứt, rượu thuốc, hoặc các loại hương liệu. Giá trị sẽ tăng lên gấp bội.”
Trần Nhị Cẩu nghe vậy, đôi mắt sáng rực. “Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu và mọi người sẽ làm theo! Em sẽ đi thu gom tre, Đại Trụ huynh khỏe mạnh, có thể giúp xẻ tre. Các cô, các thím có thể học đan lát.”
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Mỗi người một việc, cùng nhau làm. Chúng ta sẽ thành lập các tổ nhỏ, mỗi tổ phụ trách một mảng: tổ trồng trọt, tổ ủ phân, tổ đan lát, tổ chế biến. Các trưởng hộ sẽ là những người đứng đầu, chịu trách nhiệm hướng dẫn và kiểm tra.” Hắn nhìn vào những ánh mắt dần sáng lên niềm hy vọng của các trưởng hộ. “Ta biết, ban đầu sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu chúng ta đồng lòng, chúng ta sẽ vượt qua. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là nộp đủ thuế, mà là để Thôn Làng Sơn Cước chúng ta trở nên giàu có, thịnh vượng hơn, không còn phải lo lắng về những gánh nặng vô lý như thế này nữa.”
Lão Hồ khẽ th�� dài, nhưng lần này là một tiếng thở dài nhẹ nhõm. “Được. Cứ làm theo lời Lâm Dịch. Lão già này sẽ đốc thúc mọi người. Hơn cả nộp thuế, đây là con đường để chúng ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”
Những lời nói của Lâm Dịch, cùng với những sơ đồ đơn giản trên đất, đã thắp lên một ngọn lửa mới trong lòng dân làng. Họ bắt đầu bàn tán sôi nổi, không còn là những lời than vãn tuyệt vọng, mà là những câu hỏi về cách làm, về nguyên liệu, về những điều mới mẻ mà Lâm Dịch đã chỉ ra. Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, minh họa bằng các động tác tay, trả lời từng câu hỏi nhỏ nhất. Hắn biết, đây là nền móng vững chắc cho sự phát triển kinh tế của làng, và có thể là nền tảng cho việc kinh doanh lớn hơn sau này, không chỉ đơn thuần là chống lại thuế má mà còn là xây dựng một tương lai bền vững. Niềm tin và sự đoàn kết của dân làng, dù còn mong manh, đã bắt đầu được củng cố.
***
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm một màu vàng nhạt lên những rặng núi xa xa, một âm thanh lạ tai bỗng vang lên từ phía cổng làng. Tiếng vó ngựa lộc cộc, dồn dập, cùng với tiếng la hét lớn tiếng, thô lỗ của một đám đông đang tiến vào. Mùi bụi đường nồng nặc, hòa lẫn với mùi mồ hôi và một chút mùi kim loại từ áo giáp của lính tráng, nhanh chóng lan tỏa khắp Thôn Làng Sơn Cước. Bầu không khí vốn đã hơi dịu đi sau cuộc họp ở rừng tre, giờ lại trở nên căng thẳng và lo sợ tột độ. Dân làng đang túa ra khỏi nhà để chuẩn bị bữa tối, đột ngột dừng lại, ánh mắt tràn đầy hoang mang.
Một đoàn lính tráng của quan phủ, khoảng chục người, mặc áo giáp đơn giản, tay cầm giáo mác, hùng hổ tiến vào. Đi đầu là một tên Quan lại nhỏ, dáng người gầy gò, khuôn mặt gân guốc, toát lên vẻ nịnh nọt nhưng lại vô cùng hống hách. Hắn ta không ai khác chính là kẻ đã được Trần Thị Gia Tộc cử xuống để giám sát việc thu thuế. Hắn cưỡi trên một con ngựa gầy trơ xương, vẻ mặt vênh váo, ngạo mạn.
“Dân làng Thôn Sơn Cước đâu? Thuế má đã chuẩn bị xong chưa?” Tên Quan lại nhỏ gằn giọng, tiếng nói lớn át cả tiếng vó ngựa, vang vọng khắp cổng làng. Hắn ta đưa mắt quét một lượt qua dân làng, vẻ mặt đầy khinh thường. “Đừng có mà chậm trễ, nếu không hậu quả khó lường! Kẻ nào dám chống đối sẽ bị xử lý nghiêm!” Hắn nhếch mép, ra hiệu cho đám lính tản ra, tạo thành một vòng vây nhỏ, gây áp lực lên dân làng.
Trưởng thôn Lão Vương, với vẻ mặt khắc khổ và lo lắng, vội vàng bước lên. Ông ta cúi đầu thật thấp, giọng run run. “Bẩm đại nhân, dân làng chúng tôi vốn nghèo khó, năm nay lại càng thêm khốn đốn… Mùa màng thất bát, lại thêm bệnh tật hoành hành…” Ông ta cố gắng giải thích, nhưng lời lẽ yếu ớt, không đủ sức nặng để lay chuyển tên quan lại.
Tên Quan lại nhỏ hừ một tiếng khinh bỉ. “Bớt than vãn đi! Ai mà chẳng biết các ngươi nghèo khó? Nhưng luật pháp của triều đình là luật pháp, sắc lệnh của Trần Thị Gia Tộc là sắc lệnh! Ta không nghe lý do, ta chỉ cần thấy bạc trắng! Hay các ngươi muốn nộp mạng thay cho thuế?” Hắn ta ra hiệu cho một tên lính bước tới, dậm chân thật mạnh xuống đất, khiến bụi bay mù mịt.
Đám dân làng lùi lại, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi. Họ biết, những kẻ này không phải là người để nói lý. Những kẻ hống hách, kiêu ngạo và tham lam này chỉ biết đến quyền lực và tiền bạc.
Trong lúc đó, một bóng người gầy gò nhưng kiên định bước ra từ phía sau Trưởng thôn Lão Vương. Đó chính là Lâm Dịch. Hắn bước lên phía trước, đối mặt với tên Quan lại nhỏ, ánh mắt bình tĩnh và kiên định, không hề nao núng trước thái độ hống hách của đối phương. *Đây là những con chó săn của Trần Thị Gia Tộc, được thả ra để cắn xé chúng ta. Mình không thể để chúng tùy tiện lộng hành.* Lâm Dịch thầm nghĩ.
“Bẩm đại nhân,” Lâm Dịch nói, giọng hắn không nhanh không chậm, thái độ khiêm tốn nhưng vẫn giữ được sự tôn nghiêm. “Dân làng chúng tôi đang hết sức cố gắng để đủ nộp thuế. Nhưng ngài cũng thấy, vùng này vốn cằn cỗi, lại vừa trải qua mùa màng thất bát. Chúng tôi đang tìm cách tăng cường sản xuất, xin đại nhân cho thêm chút thời gian…”
Tên Quan lại nhỏ nheo mắt nhìn Lâm Dịch, có vẻ bất ngờ trước sự điềm tĩnh và lý lẽ của anh. Hắn ta không nghĩ rằng trong một thôn làng nghèo nàn như thế này lại có một kẻ dám đứng ra đối đáp một cách đàng hoàng như vậy. “Hừm, ngươi là ai?” Hắn ta hỏi, giọng điệu có phần bớt hống hách hơn một chút, nhưng vẫn đầy vẻ nghi ngờ. “Dám ở đây nói chuyện với bản quan? Ta không cần biết lý do, chỉ cần biết kết quả! Thời gian? Ta đã cho các ngươi đủ thời gian rồi!”
“Bẩm đại nhân, tiểu dân là Lâm Dịch, người của Thôn Sơn Cước.” Lâm Dịch đáp, giữ thái độ khiêm nhường. “Chúng tôi đang thực hiện một số phương pháp canh tác mới, và phát triển thêm các nghề phụ để tăng thu nhập. Chúng tôi tin rằng với những nỗ lực này, chúng tôi sẽ có thể nộp đủ thuế đúng hạn. Chỉ cần thêm một chút thời gian để các phương pháp này phát huy hiệu quả.”
Tên Quan lại nhỏ nhìn Lâm Dịch chằm chằm, đôi mắt hắn lấp lánh vẻ tính toán. Hắn ta không hoàn toàn tin lời Lâm Dịch, nhưng cũng không muốn gây ra quá nhiều rắc rối không cần thiết ở một nơi hẻo lánh như thế này. Hơn nữa, những lời nói của Lâm Dịch, tuy khiêm tốn, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định khó lay chuyển. Hắn ta cảm thấy có một điều gì đó khác lạ ở thiếu niên này.
“Nói láo!” Một tên lính đứng cạnh quát lên, định xông tới.
Nhưng tên Quan lại nhỏ giơ tay ngăn lại. Hắn ta hừ lạnh một tiếng. “Được thôi! Nếu đã có lời như vậy, bản quan sẽ cho các ngươi thêm một chút thời gian. Nhưng đừng tưởng có thể lừa được ta! Trong vòng mười ngày nữa, ta sẽ quay lại. Nếu lúc đó thuế vẫn không đủ, hoặc sản vật không đạt yêu cầu, thì đừng trách bản quan không niệm tình! Khi đó, không chỉ là nộp thuế, mà còn là tội danh chống đối triều đình! Các ngươi tự liệu mà làm!” Hắn ta đưa mắt nhìn Lâm Dịch một lần nữa, ánh mắt đầy đe dọa. “Hãy nhớ kỹ lời ta nói.”
Nói xong, hắn ta giật dây cương, quay ngựa lại. “Đi!” Hắn ra lệnh, và đoàn lính tráng nhanh chóng rầm rập rút lui khỏi cổng làng, để lại phía sau một đám bụi mù mịt và không khí căng thẳng bao trùm.
Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn đó. Mười ngày, đó là một khoảng thời gian quá ngắn ngủi. Nhưng ít ra, họ đã có thêm một chút thời gian. Trưởng thôn Lão Vương nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt biết ơn sâu sắc. Lâm Dịch chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn giữ sự trầm tư. *Đây chỉ là sự khởi đầu. Trần Thị Gia Tộc sẽ tiếp tục cử người xuống làng để giám sát và thu thuế, tạo áp lực liên tục và có thể tinh vi hơn. Mình cần phải nhanh hơn, và hiệu quả hơn.*
Hắn biết, sự khéo léo của hắn khi đối phó với tên Quan lại nhỏ chỉ là tạm thời. Anh đã tạm thời tránh được xung đột trực diện khi chưa đủ sức. Nhưng việc anh bắt đầu triển khai các kỹ thuật canh tác và nghề phụ, cùng với niềm tin và sự đoàn kết dần được củng cố của dân làng, sẽ là sức mạnh cốt lõi giúp họ vượt qua những thử thách lớn hơn sắp tới. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi. Lâm Dịch nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông xuống, một tia hy vọng le lói trong đôi mắt kiên định.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.