Lạc thế chi nhân - Chương 76: Phản Kích Thâm Độc: Áp Thuế Vô Lý Từ Trần Thị
Ánh trăng đã lặn sâu sau những ngọn núi, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ trải dài trên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Dư âm của niềm vui vỡ òa đêm trước vẫn còn đọng lại trong từng nếp nhà, trong ánh mắt hân hoan của những người dân. Họ thức dậy với một niềm hy vọng mong manh, một sự tin tưởng mới mẻ vào Lâm Dịch, người đã dùng mưu trí bảo vệ họ khỏi sự cướp bóc trắng trợn. Nhưng Lâm Dịch biết rõ, sự bình yên này chỉ là tạm thời, một khoảng lặng trước cơn bão lớn hơn. Hắn biết rõ bản chất của quyền lực và sự tham lam, đặc biệt là khi chúng bị chọc tức.
Vài ngày sau chiến thắng nhỏ của Lâm Dịch, khi Thôn Làng Sơn Cước đang dần lấy lại nhịp sống thường nhật, trong một căn phòng trang trọng tại phủ đệ uy nghi của Trần Thị Gia Tộc, không khí lại đặc quánh sự phẫn nộ và u ám. Ánh sáng từ những ngọn đèn lồng chạm khắc tinh xảo chỉ đủ soi rọi những bức tường phủ gấm và đồ nội thất đắt tiền, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo bao trùm. Mùi trầm hương cao cấp thoang thoảng trong không gian, quyện với mùi ẩm mốc của những cuốn sách cổ và một chút mùi kim loại sắc lạnh, tựa hồ như báo hiệu một điều chẳng lành.
Lý Hổ đang quỳ gối run rẩy trên nền đá lạnh, đầu cúi sát đất, bộ dạng thảm hại hơn bao giờ hết. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn giật giật, như thể phản ánh nỗi sợ hãi đang gặm nhấm bên trong. Áo quần hắn vẫn còn dính chút bùn đất từ chuyến đi trước, nhưng chẳng ai bận tâm đến điều đó. Hắn chỉ dám thở khẽ, mỗi nhịp thở như muốn mắc nghẹn trong cổ họng. Trước mặt hắn, một bóng người cao lớn, khoác áo gấm đen thêu rồng ẩn mình trong góc khuất, chỉ có thể nghe thấy giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền và lạnh lẽo vọng ra.
“Ngươi thật vô dụng, Lý Hổ!” Giọng nói ấy vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự giận dữ bị kiềm nén, đủ để khiến Lý Hổ giật mình, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại co rúm lại. “Chỉ một đám dân đen, một lũ nông phu thấp hèn ở cái thôn làng biên thùy lạc hậu ấy mà ngươi cũng không đối phó được? Để Quan Đại Nhân nhúng tay vào, Trần Thị Gia Tộc ta còn mặt mũi nào nữa để nhìn thiên hạ?”
Lý Hổ run rẩy, cố gắng thốt lên lời biện minh yếu ớt: “Thuộc hạ đáng chết… Thuộc hạ đã cố hết sức… Nhưng tên Lâm Dịch kia quá quỷ quyệt, hắn… hắn biết dùng lời lẽ sắc bén, lại còn viện dẫn cả luật lệ triều đình… Quan Đại Nhân cũng bị hắn lừa gạt…”
Một tiếng ‘hừ’ lạnh lùng vang lên, cắt ngang lời của Lý Hổ. “Lừa gạt? Ngươi cho rằng Quan Đại Nhân dễ bị lừa đến vậy sao? Hay là do ngươi quá ngu muội, không nhìn rõ bản chất vấn đề?”
Bên cạnh, Lão quản gia với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẻ mặt khúm núm thường thấy, nhưng đôi mắt tinh ranh lại ánh lên một tia sắc lạnh không ai để ý. Hắn khẽ bước lên một bước, cúi đầu thật sâu, giọng nói mềm mỏng nhưng chứa đầy sự tự tin: “Xin chủ gia tộc bớt giận. Lý Hổ dù có sơ sót, nhưng cũng là vì tên Lâm Dịch kia quá mức xảo quyệt. Hắn ta không hề có thiên phú tu luyện, lại xuất thân thấp kém, nhưng mưu mẹo thì lại hơn người, khiến người khác khó lòng đề phòng.”
“Mưu mẹo?” Giọng nói của chủ gia tộc trở nên trầm hơn, mang theo sự nguy hiểm. “Mưu mẹo cũng chỉ là tiểu xảo! Trần Thị Gia Tộc ta đã bành trướng qua bao đời, há lại để một tên nhóc con phá hoại quy củ? Lần này, ta sẽ cho chúng biết, ai mới là kẻ nắm giữ sinh mệnh của chúng!”
Lão quản gia vẫn giữ nguyên vẻ khiêm nhường, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. “Chủ gia tộc chí phải. Lần này, lão nô sẽ đích thân ra tay. Lão nô đã có kế sách. Lần này, không phải là uy hiếp trắng trợn, cũng không phải là cướp bóc như lũ sơn tặc, mà là ‘quy củ mới’. Chúng ta sẽ dạy cho dân làng một bài học nhớ đời, một bài học mà chúng sẽ phải khắc cốt ghi tâm, rằng Trần Thị Gia Tộc không dễ bị chọc giận.”
Chủ gia tộc trầm ngâm một lát, rồi gật đầu nhẹ. “Được. Lần này, ta giao toàn quyền cho ngươi. Hãy làm cho ta thấy sự ‘quy củ’ mà ngươi nói.”
“Vâng, tiểu nhân tuân lệnh.” Lão quản gia cúi rạp người, vẻ mặt càng thêm cung kính. Hắn ta khẽ liếc nhìn Lý Hổ vẫn đang quỳ dưới đất, trong ánh mắt có một tia khinh thường thoáng qua. Hắn biết, Lý Hổ chỉ là một con chó săn hung hãn, chỉ biết dùng sức mạnh thô lỗ. Với Lâm Dịch, một con cáo già như hắn mới có thể đối phó được.
Lão quản gia quay lưng rời đi, bước chân nhẹ như không. Khi hắn bước qua Lý Hổ, hắn không hề liếc nhìn, nhưng Lý Hổ có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ phía người quản gia này, một áp lực còn đáng sợ hơn cả sự giận dữ của chủ gia tộc. Trong tay Lão quản gia là một cuộn giấy da cũ kỹ, được buộc bằng sợi dây lụa đỏ thẫm. Nó không phải là một công văn thông thường, mà là một bản danh sách, một bản án tử hình kinh tế dành cho Thôn Làng Sơn Cước. Hắn bước đi trong màn đêm đang buông xuống, bóng dáng gầy gò in hằn trên nền tường, mang theo sự lạnh lẽo và mưu mô của một kẻ đã quá quen với việc bóc lột người khác dưới danh nghĩa ‘luật lệ’. Mùi trầm hương trong phòng dần trở nên nồng nặc hơn, như một điềm báo cho những điều tồi tệ sắp xảy ra.
***
Sáng hôm sau, mặt trời vừa lên khỏi đỉnh núi, trải những tia nắng vàng óng ả xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua đi màn sương sớm còn vương vấn trên những mái nhà tranh. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, quyện với hương đất ẩm và mùi cỏ cây sau một đêm mát mẻ, tạo nên một bức tranh bình dị của cuộc sống làng quê. Tuy nhiên, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ.
Tại quảng trường làng, nơi chỉ vài ngày trước còn vang vọng tiếng reo hò chiến thắng, giờ đây một không khí căng thẳng bao trùm. Lão quản gia của Trần Thị Gia Tộc đã xuất hiện, không hề báo trước, cùng với Lý Hổ và Lão Cai, cùng một vài tay sai mới, dáng vẻ không còn hung hãn như trước mà thay vào đó là sự lạnh lùng, nghiêm nghị. Lý Hổ, với vết sẹo trên mặt vẫn còn đỏ tấy, cúi gằm mặt, tránh né mọi ánh nhìn từ phía dân làng. Hắn không còn dám ngẩng đầu lên đối diện với bất cứ ai, vẻ mặt nhục nhã hiện rõ mồn một. Lão Cai thì vẫn giữ vẻ mặt thô kệch, hung ác thường thấy, nhưng cũng ít nói hơn, chỉ lầm lì đứng sau Lão quản gia.
Khác với lần trước, Lão quản gia không hề khoa trương hay lớn tiếng. Hắn ta đứng giữa quảng trường, dáng người gầy gò nhưng thẳng tắp, vẻ mặt ôn tồn, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt nhòa. Đôi mắt tinh ranh của hắn quét một lượt qua đám đông, dừng lại ở Lâm Dịch đang đứng lẫn trong đám dân làng. Hắn ta khẽ ho khan một tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ, vang vọng trong không khí tĩnh lặng.
“Kính thưa quý vị dân làng Sơn Cước, quý trưởng thôn, và các vị trưởng bối,” Lão quản gia bắt đầu, giọng điệu khách sáo đến lạ thường, như thể đang nói chuyện với những vị khách quý chứ không phải dân đen. “Gia tộc chúng tôi, Trần Thị, luôn quan tâm đến sự an nguy và phúc lợi của bà con. Sau khi xem xét tình hình, đặc biệt là những tranh chấp không đáng có gần đây, chúng tôi nhận thấy cần phải có những ‘quy định mới’ để đảm bảo sự ổn định và phát triển lâu dài cho Thôn Làng Sơn Cước.”
Dân làng xì xào, ánh mắt đầy nghi hoặc và lo lắng. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, bước ra một bước, lắp bắp: “Kính thưa quản gia đại nhân, không biết… không biết là quy định gì ạ?”
Lão quản gia mỉm cười, một nụ cười không hề mang đến sự ấm áp. Hắn ta mở cuộn giấy da cũ kỹ trong tay, chậm rãi đọc từng điều khoản, mỗi lời thốt ra như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trái tim dân làng. “Thứ nhất, về Suối Nguồn Tinh Lực. Đây là nguồn sống quý báu của làng, cần được quản lý chặt chẽ. Từ nay, mỗi hộ gia đình sẽ phải đóng ‘phí sử dụng nước’ hàng tháng, tính theo số lượng nhân khẩu. Mỗi người một lượng bạc nhỏ.”
Tiếng xì xào trong đám đông lập tức lớn hơn. Suối nước vốn là của chung, là món quà từ trời đất, giờ lại phải đóng phí? Điều này chưa từng xảy ra trong lịch sử của làng. Nhiều người bắt đầu hoảng sợ, họ phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn nước này để sinh hoạt và trồng trọt.
“Thứ hai, về khu rừng săn bắn,” Lão quản gia tiếp tục, không để tâm đến sự phản ứng của dân làng. “Khu rừng này là tài sản của Trần Thị Gia Tộc, nhưng chúng tôi vẫn cho phép bà con được săn bắt để kiếm sống. Tuy nhiên, để tránh tình trạng khai thác quá mức và để đảm bảo an ninh, mỗi con thú săn được, dù lớn hay nhỏ, đều phải nộp một phần ‘thuế săn bắn’ cho gia tộc. Kể cả chim sẻ, chuột rừng cũng không ngoại lệ.”
Nghe đến đây, gương mặt Vương Đại Trụ, vốn chất phác, giờ đỏ bừng vì tức giận. Hắn siết chặt nắm đấm, định bước lên nhưng Lâm Dịch đã kịp thời đặt tay lên vai hắn, ra hiệu bình tĩnh. Trần Nhị Cẩu cũng thở dốc, đôi mắt sáng nay đã chùng xuống vì lo âu. Dân làng bắt đầu cảm thấy một sự bóc lột trắng trợn đang đến gần, không chỉ là phí sử dụng nước mà còn là phí săn bắt, hai nguồn sống chính của họ.
“Và cuối cùng,” Lão quản gia nói, ánh mắt dừng lại ở khu vườn rau xanh tốt của Lâm Dịch, rồi lướt qua những người phụ nữ đang cầm giỏ rau, “để khuyến khích sản xuất và đảm bảo chất lượng, các loại ‘rau cải tiến’ mà bà con đang trồng, cũng như các loại thảo dược được thu hái từ rừng, sẽ phải chịu một khoản ‘thuế sản vật’ mới. Gia tộc sẽ cử người đến thẩm định và thu thuế theo định kỳ.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Dịch. Ai cũng hiểu, các loại ‘rau cải tiến’ chính là thành quả của Lâm Dịch, và việc này nhắm thẳng vào hắn. Đây là một đòn giáng mạnh vào những nỗ lực cải thiện đời sống của dân làng, vào những gì Lâm Dịch đã dày công xây dựng.
Trưởng thôn Lão Vương, lắp bắp: “Nhưng… nhưng đây là tục lệ ngàn đời của làng… Suối nước, rừng cây đều là của chung… Sao có thể…?”
Lão quản gia khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Tục lệ phải thay đổi để phù hợp với thời cuộc, thưa trưởng thôn. Thế gian vạn vật đều có chủ. Trần Thị Gia Tộc chúng tôi đã cai quản vùng đất này hàng trăm năm, đây là quy tắc mà chúng tôi đặt ra để đảm bảo sự ‘công bằng’ và ‘an ninh’ cho tất cả. Hơn nữa, việc thu phí này cũng là để đóng góp vào quỹ ‘bảo an’ của làng, chi trả cho các đội tuần tra, bảo vệ bà con khỏi thú dữ và đạo tặc. Mỗi hộ gia đình cũng sẽ đóng một khoản ‘phí bảo an’ nhỏ hàng tháng.”
Lời lẽ của Lão quản gia nghe có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng ai cũng hiểu bản chất của nó. Đó là một sự bóc lột có hệ thống, tinh vi và hợp pháp hóa dưới danh nghĩa ‘phúc lợi’ và ‘an ninh’. Tiếng thở dài, tiếng than vãn khe khẽ của dân làng vang lên khắp quảng trường. Sự phẫn nộ không dám bùng nổ thành tiếng, chỉ còn lại sự hoang mang và tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt khắc khổ.
Lâm Dịch vẫn đứng yên trong đám đông, nét mặt trầm tĩnh đến lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt dân làng, ghi nhớ sự sợ hãi, phẫn nộ và bất lực. Hắn cũng quan sát kỹ lưỡng Lão quản gia, từ ánh mắt tinh ranh đến nụ cười giả tạo, từ những lời lẽ hoa mỹ đến bản chất tàn nhẫn của từng điều khoản thuế.
Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ hiện đại cuộn trào. *Đây không còn là Lý Hổ thô lỗ nữa. Đây là một hình thức bóc lột có tổ chức, được ngụy trang khéo léo dưới lớp vỏ ‘quy định’ và ‘luật lệ’. Chúng muốn bóp nghẹt Thôn Làng Sơn Cước không phải bằng vũ lực, mà bằng chính sách, bằng cách hợp pháp hóa sự cướp bóc. Đây là bản chất của quyền lực phong kiến, bóc lột tận xương tủy mà vẫn khiến người dân không thể kêu ca vì ‘phạm luật’.*
Hắn nhớ lại câu nói của mình: “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Và Trần Thị Gia Tộc đang chứng minh điều đó một cách tàn nhẫn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng lần này, tri thức của hắn không chỉ cần để vạch trần sự gian trá, mà còn phải tìm ra một con đường thoát hiểm khỏi một hệ thống đã được xây dựng hàng trăm năm. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, không chỉ là trách nhiệm của bản thân mà còn là sinh mệnh của cả một thôn làng.
Lão quản gia đọc xong ‘công văn’, cuộn giấy lại, vẫn giữ nguyên nụ cười. “Các khoản phí này sẽ được thu vào đầu mỗi tháng. Gia tộc chúng tôi mong bà con hợp tác để đảm bảo sự ổn định cho vùng đất này. Hãy nhớ, Trần Thị Gia Tộc luôn là người bảo hộ của bà con.”
Dân làng cúi đầu, không ai dám nói một lời. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, nhưng không khí vẫn nặng trịch. Lâm Dịch nắm chặt tay, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt lo lắng. Hắn biết, một cuộc chiến mới, phức tạp và dai dẳng hơn nhiều, đã bắt đầu.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch cùng Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tụ tập trong Rừng Trúc Thanh Tịnh. Nơi đây, những thân tre xanh mướt vươn cao, lá tre xào xạc trong gió chiều, tạo nên một không gian yên tĩnh và có phần u tịch, tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn và tuyệt vọng ở làng. Mùi đất ẩm và tre tươi xộc vào cánh mũi, mang theo một chút lạnh lẽo, nhưng cũng giúp xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác giờ đây đầy vẻ phẫn nộ, không ngừng đấm tay vào một thân tre già, tạo ra những tiếng ‘thịch thịch’ khô khốc. “Không thể chịu đựng được nữa! Chúng ta phải cho chúng một bài học!” Hắn gầm lên, giọng nói đầy uất ức. “Cái thứ thuế quái quỷ gì mà đến cả nước uống cũng phải đóng tiền? Đến con chuột trong rừng cũng phải tính thuế? Chúng coi chúng ta là cái gì chứ?”
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, cũng hùa theo, đôi mắt sáng nay đã ánh lên sự giận dữ. “Đúng vậy! Đại ca, cứ ra lệnh đi! Chúng ta cùng nhau xông lên, xem Trần Thị Gia Tộc có bao nhiêu người mà dám lộng hành như vậy!” Hắn nắm chặt tay, sẵn sàng hành động.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn lại ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Hắn ngồi bệt xuống đất, dùng một cành tre nhỏ vẽ những đường nét vô định trên nền đất ẩm. “Không được, Nhị Cẩu, Đại Trụ.” Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển. “Lần này không giống Lý Hổ. Lão quản gia đó, hắn không phải là một tên thô lỗ chỉ biết dùng sức mạnh. Kẻ đứng sau là cả một gia tộc, và chúng đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng không muốn một cuộc đối đầu trực diện, chúng muốn bóp chết chúng ta từ từ.”
Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ thở dài. Ông gật đầu tán thành lời Lâm Dịch. “Trần Thị Gia Tộc đã tính toán kỹ lưỡng, chúng muốn bóp chết chúng ta từ từ, hợp pháp hóa sự bóc lột. Nước chảy đá mòn, rồi dân làng sẽ kiệt quệ mà thôi.” Ông day day thái dương, vẻ mặt đầy lo lắng. “Họ đã thấy được cái lợi từ những việc Lâm Dịch con làm. Chúng không chỉ muốn cướp đoạt tài nguyên, mà còn muốn hủy hoại niềm tin và sự đoàn kết của làng ta. Cái thứ ‘thuế sản vật’ nhắm vào rau cải của con chính là một minh chứng. Chúng muốn dân làng không còn dám cải tiến, không còn dám mơ ước.”
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với Lão Hồ. Trong nội tâm hắn, một trận chiến dữ dội đang diễn ra. *Lần này, không chỉ là Lý Hổ. Đây là một cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến kinh tế và chính trị. Trần Thị Gia Tộc không chỉ có tiền và quyền lực, chúng còn có cả một hệ thống để hợp pháp hóa sự bóc lột của mình. Chúng không cần phải chém giết, chỉ cần dùng những tờ giấy ‘công văn’, những cái ‘quy định’ để hút cạn máu mủ của dân làng. Đây chính là bản chất của quyền lực phong kiến thâm căn cố đế, thứ mà ở thế giới của mình, người ta gọi là ‘bóc lột giai cấp’.*
“Chúng còn muốn chia rẽ chúng ta,” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm nhìn xuyên qua những thân tre. “Khi dân làng kiệt quệ, họ sẽ bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau, nghi ngờ cả những người lãnh đạo. Chúng sẽ gieo rắc sự ngờ vực, rằng chính những thay đổi mà chúng ta đã làm là nguyên nhân dẫn đến những khó khăn này.” Hắn dừng lại, nhớ lại ánh mắt sợ hãi và hoang mang của dân làng khi Lão quản gia đọc các điều khoản thuế. *Sự tuyệt vọng của dân làng sẽ buộc mình phải đưa ra những quyết định khó khăn và táo bạo hơn trong tương lai.*
Vương Đại Trụ bỗng nhiên im lặng, lắng nghe lời Lâm Dịch và Lão Hồ. Hắn không thông minh bằng Lâm Dịch hay Lão Hồ, nhưng hắn hiểu được sự nguy hiểm của tình thế. “Vậy… vậy chúng ta phải làm sao, Đại ca?”
Trần Nhị Cẩu cũng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. “Đại ca, có cách nào không? Chúng ta không thể cứ để chúng giày xéo mãi được!”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi tre và đất ẩm. Hắn cảm nhận được áp lực nặng nề, nhưng cũng chính áp lực đó lại khơi dậy trong hắn một ý chí kiên cường hơn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn không có nghĩa là chịu đựng. Sinh tồn có nghĩa là tìm cách vượt qua, tìm cách phản kháng một cách thông minh nhất.* Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén và kiên định.
“Lần này, chúng ta không thể dùng sức mạnh, cũng không thể chỉ dùng lời lẽ để đối phó.” Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát. “Chúng ta cần một chiến lược lâu dài, một kế sách mang tính hệ thống để chống lại sự bóc lột có tổ chức này. Chúng ta không thể chỉ vá víu những lỗ hổng nhỏ, chúng ta phải tìm cách thay đổi cả dòng chảy.”
Lão Hồ trầm ngâm, đôi mắt nheo lại. “Thay đổi cả dòng chảy… Ý con là gì?”
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn dùng cành tre vẽ thêm vài nét trên đất, những đường cong uốn lượn, những điểm nối phức tạp. Hắn đang hình dung một mạng lưới, một hệ thống. *Sự xuất hiện của Lão quản gia với các biện pháp tinh vi hơn cho thấy Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ bỏ, và các cuộc đối đầu sẽ ngày càng phức tạp. Lão Hồ đã nói đúng, thế lực này có mạng lưới và ảnh hưởng sâu rộng hơn nhiều so với những gì mình từng nghĩ. Mình phải tìm hiểu sâu hơn về cơ cấu quyền lực địa phương, không chỉ Trần Thị, mà cả những mối liên hệ của chúng với quan trường, với các thương hội khác.*
“Mình phải tìm ra một cách khác… một con đường mà chúng không ngờ tới.” Lâm Dịch khẽ thì thầm, không chỉ nói với những người bạn của mình, mà còn nói với chính bản thân hắn. Đó không phải là một lời hứa hẹn, mà là một lời tuyên chiến ngầm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không thể dựa vào may mắn hay một ‘bàn tay vàng’ nào. Hắn chỉ có thể dựa vào trí tuệ của mình, vào khả năng thích nghi của một người hiện đại lạc bước vào thế giới cổ xưa này.
Ánh trăng bạc đã bắt đầu len lỏi qua tán tre, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Trong bóng tối của rừng tre, Lâm Dịch và những người bạn của hắn ngồi đó, im lặng. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa mới đã được nhen nhóm. Ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí không chịu khuất phục, và của một kế hoạch lớn hơn, đang dần hình thành trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước chìm trong tuyệt vọng. Hắn sẽ tìm ra con đường. Dù “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng”, hắn sẽ tự tạo ra sự công bằng, không phải chỉ cho mình, mà cho những người mà hắn trân trọng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.